NHỮNG VỊ CỨU TRỢ VÔ HÌNH – CHƯƠNG 1: Niềm tin phổ thông về những vị cứu trợ vô hình

0
113

CHƯƠNG I

Niềm tin phổ thông về những vị cứu trợ vô hình

Một trong những đặc điểm tốt đẹp nhất của Thông Thiên Học là đem lại cho con người sự hiểu biết về mọi sự vật, một cách hợp lý hơn vàgiúp cho mọi người hiểu rõ ràng hơn về tôn giáo mà họ đang theo.

Nhờ đôi cánh của lý trí và trực giác, nhiều người đã phá vỡ được cái vỏ kén của niềm tin mù quáng để đạt đến một đời sống tinh thần tựdohơn và ở những mức độ cao hơn. Trong tiến trình thành tựu kỳ diệu nầy, họ có thể cảm thấy như bị mất mát khi họ phải từ bỏ những niềmtin từ thuở thơ ấu đầy thơ mộng đẹp đẽ.

Do căn lành của những kiếp trước, những người có cơ hội thấm nhuần ảnh hưởng tốt lành của Thông Thiên Học, sẽ nhận ra rằng họ khôngbị mất mát gì cả, mà trái lại còn được nhiều lợi ích. Ánh huy hoàng, vẻ xinh đẹp, mùi thi vị vẫn còn và với một phạm vi rộng rãi hơn, vượt qua tất cả các ước vọng xưa kia của họ. Đó không phải là một giấc mơ êm đềm, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đánh thức một cách thô bạobởi ánh sáng vô tình của thế tục, mà là những chân lý thiên nhiên, sau khi trải qua những nghiên cứu càng trở nên sáng chói, đầy đủ, hoànhảo và chính xác hơn.

Một thí dụ điển hình về sự ích lợi của Thông Thiên Học là nó đã đem lại cho đời sống hiện tại sự hiểu biết về thế giới vô hình mà xưa kia, trước khi làn sóng duy vật vĩ đại du nhập, đã được biết đến như là nguồn gốc của các sự cứu trợ. Những câu chuyện bình dân khả ái trongdân gian như chú lùn, ma quỷ, quỷ giữ của, các thần gió, nước, rừng, núi và thần mỏ, không phải chỉ là những sự mê tín vô nghĩa, màphía sau chúng có căn bản thiết thực và khoa học.

Thông Thiên Học cũng giải đáp một cách rõ ràng và khoa học về câu hỏi: “Khi con người chết rồi sẽ sống trở lại chăng?” Giáo lý Thông ThiênHọc nói về bản chất và những trạng thái sau khi chết, đã soi sáng những vấn đề mà trước đây đã bị phủ kín trong bóng tối mịt mù, nhất là đối với thế giới Tây Phương. Không cần phải lặp đi lặp lại rằng những giáo lý đề cập đến linh hồn bất tử và sự sống sau khi chết làm choThông Thiên Học tuyệt đối khác với các tôn giáo thông thường. Khi phát biểu những chân lý trọng đại nầy, không phải nó chỉ dựa vào quyềnlực của vài quyển thánh thư cổ xưa. Khi luận giải các vấn đề đó, nó đặt căn bản trên những sự kiện vững chắc, chính xác, thực tế và gầngũi với chúng ta, như không khí chúng ta thở hay là những ngôi nhà chúng ta ở; những sự kiện mà nhiều người trong chúng tôi đang thường xuyên kinh nghiệm, nó được xem như công việc thường nhật của một số học giả của hội.

Tôi, người đang nói với các bạn về những sự việc quen thuộc đối với tôi đã hơn 40 năm, mà hiện nay nó càng hiện thực và quan trọng đối với tôi còn hơn vật chất ở cõi trần.

Tôi xem như các bạn đã quen thuộc với khái niệm tổng quát của TTH về thế giới bên kia cửa tử, thế giới ấy không xa xôi và về bản chất không khác với thế giới vật chất, mà nó chỉ là sự liên tục của thế giới vật chất, và không bị chướng ngại bởi cơ thể vật chất. Một cuộc sốngrất phong phú đối với những người trí thức hoặc những người làm nghệ thuật, nhưng đôi lúc lại rất buồn chán đối với những người kémphát triển về tinh thần, trí thức hay nghệ thuật.

Trong cảnh sống ấy, có nhiều người cần được giúp đỡ và chúng ta nên sẵn sàng đóng góp bàn tay vào công việc ấy, bởi vì có rất nhiềuviệc cần phải làm và được làm qua những đường lối khác nhau. Sự cứu trợ ấy không phải chỉ thu hẹp trong nhóm người TTH, nhưng chỉ sau khi hội TTH khởi xướng, nó được thực hiện một cách khoa học, có tổ chức. Cần lặp lại là những vị cứu trợ không phải đều là hội viêncủa hội TTH. Phần nhiều những người cứu trợ là những người đã chết. Sau khi phong trào TTH được truyền bá có thêm nhiều người cònsống trong lúc ngủ làm việc trực tiếp nơi cõi trung giới.

Phần nhiều những người còn sống thường trợ giúp những người đã chết một cách gián tiếp bằng sự cầu nguyện, nhưng đó là việc làmcó vẻ mơ hồ, bởi vì họ thường không biết nhiều về những gì xảy ra sau khi chết. Những người theo Thiên Chúa giáo luôn luôn cầu nguyện cho người đã ra đi trong niềm tin và sự kính sợ đối với Thượng Đế và sự cầu nguyện như thế chỉ là hình thức trống rỗng. Có lẽ sự cầunguyện như thế không cần thiết, vì không có kết quả giống như trong ý nghĩ của người cầu nguyện, Thượng Đế không cần chúng ta bảongài phải hành sự như thế nào. Tôi không muốn nói rằng sự cầu nguyện hoàn toàn không có kết quả. Luôn luôn có những thần lực tuônxuống từ những cõi cao với một sự cố gắng mạnh mẽ từ cõi trí và cõi tình cảm. Trong một thế giới được quản trị bởi luật thì không có một cố gắng nào mà không tạo ra vài kết quả, vì luật tác động và phản tác động luôn luôn nối kết với nhau và bất cứ một cố gắng nào về phương diện vật chất, tình cảm hay trí tuệ đều tạo nên kết quả hay sự phản tác động, và sự cầu nguyện đúng cách sẽ có lợi cho người chết. Những sự cầu nguyện này phóng ra một sức mạnh tinh thần giúp ích cho sự phát triển tâm thức của những người được cầu nguyện.

Có những người thắc mắc tại sao trước khi TTH tiết lộ về sự hiện tồn của những vị Chân Sư minh triết trong nhóm Quần Tiên Hội, các ngài hoặc đệ tử của các ngài không trợ giúp vào công việc ấy sao? Chúng ta nên hiểu rằng các vị Chân Sư bận lo những công việc cao cả vàquan trọng hơn nhiều. Những ý kiến của người đời về tầm mức quan trọng của công việc hoàn toàn không đúng. Chúng ta thường nghĩ rằngnhững sự kiện nào có liên hệ đến cá nhân của chúng ta phải là quan trọng hàng đầu. Chúng ta không nhận ra rằng những luật tác độngđối với sự tuần hoàn của địa cầu được áp dụng cho con người nói chung, chớ không phải cho cá nhân, không cho hàng trăm người, màcho hàng ngàn hàng triệu người. Những công việc cứu trợ thường không do những vị Chân Sư trực tiếp làm mà do các đệ tử của các ngài đảmnhận.

Trước khi TTH công bố những chân lý nầy đến các nước Tây Phương thì đa số những học trò của những đạo sư đều là người Ấn. Các bạncũng biết rằng những người theo Ấn Giáo không quan tâm lắm về vấn đề cứu trợ những người đã chết. Họ cũng được dạy một số điều vềtrạng thái sau khi chết, và họ có quan niệm là hãy để yên cho tâm thức người chết tự xáp nhập vào trạng thái thần linh. Ai Cập Giáo cũngcó dạy về đời sống bên kia cửa tử, nó chứa đựng những phương pháp truyền lại từ thời châu Atlantic và những tu sĩ của họ không có ýtuởng gì là phổ cập. Trong Tử Thư (Book of The Dead) có đề cập đến những phương pháp trợ giúp những người đã chết, nhưng chỉ bằngnhững hình thức đọc tụng kinh kệ.

Khi bắt đầu nhận làm công việc cứu trợ vô hình, trước tiên người TTH nghĩ rằng họ không nên phung phí thời giờ trong lúc ngủ, kế đó họnhận thấy rằng với sự hiểu biết dù còn ít oi về cõi trung giới, người ta cũng có thể góp phần vào công việc đa dạng nầy, vì thế họ gia nhậpvào công việc và làm những gì họ có thể làm.

Trước khi hội TTH được thành lập, thế giới Tây Phương không biết gì đến đời sống sau khi chết. Phái Thần Linh Học có công bố vài điềuvề cõi vô hình, nhưng với những phương pháp rời rạc không thống nhất, không trình bày vấn đề một cách toàn diện. Thông Thiên Học đãápdụng tinh thần khoa học hiện đại để nghiên cứu vấn đề vô hình và sắp đặt sự quan sát có hệ thống mạch lạc. Dĩ nhiên chúng tôi khôngcó ý nói rằng chúng tôi có đặc quyền đặc biệt. Bất cứ người nào có chút hiểu biết cũng đều có thể đạt được những kiến thức về cõi trunggiới như chúng tôi. Chúng tôi hoan nghinh những cá nhân đến với Minh Triết qua những đường lối khác nhau.

Đầu tiên, khi chúng ta thử làm công việc trong lúc ngủ, chúng ta sẽ nhận thấy rằng cả người sống lẫn kẻ chết đều có thể làm công việc cứutrợbằng những cách thức khác nhau. Tôi dùng danh từ “sống” và “chết” theo quan niệm thông thường, nhưng như vậy chắc sẽ bị phảnđối, vì những người đã chết không ngừng bảo với chúng ta rằng họ thật “sống” hơn là chúng ta. Họ cho rằng chúng ta đang chết, vì chúngta đang bị chôn lấp trong nấm mồ của xương, thịt thì khó mà nhận được những ảnh hưởng từ những cõi cao. Họ chẳng bao giờ hối tiếchiện tại của họ, mà trái lại còn tỏ lòng thương hại đối với chúng ta. Chúng ta sẽ nói về những người đã chết ở phần sau, bây giờ hãy đề cậpđến những gì chúng ta có thể giúp đỡ cho những người còn sống.

Hãy nhớ rằng mỗi đêm khi bạn ngủ, bạn rời bỏ xác thân, rồi bạn sống một cách tự do trong cõi trung giới giống như những người đã chết. Điều khác nhau là bạn có thể trở về lại xác thân bạn vào sáng hôm sau. Bạn có thể gặp những cư dân thường trú ở cõi trung giới và chuyện trò với họ, y như bạn giao thiệp với bạn bè trong cuộc sống hàng ngày.

Trong cõi đó bạn có thể an ủi những người đau khổ; ngay những người đang còn sống ở cõi trần cũng có thể được giúp đỡ bởi tư tưởnglành của bạn. Trong lúc họ tỉnh thức, họ không thể nhìn thấy được bạn, muốn cho họ thấy được, bạn phải học cách hiện hình, nói sơ lượclà dùng tư tưởng thu hút những nguyên tố vật chất bao bọc chung quanh thể vía của bạn giống như một lớp màng, cách thức nầy đòi hỏi nhiều công phu mới đạt được. Bạn có thể giúp một người nào đó với tình thương và lòng thiện cảm, bằng cách gặp gỡ, nói chuyện với họ, nhưng cách tốt hơn là đợi lúc người ấy ngủ. Khi ấy từ thể vía của bạn, bạn gởi những dòng tư tưởng êm dịu làm giảm bớt sự căng thẳngthần kinh não bộ của họ. Bạn cũng có thể làm giảm sự buồn rầu tinh thần của một người, bằng cách đưa những tư tưởng an vui vào tâmtrí của họ mà không cần dùng lời nói.

Bạn có thể làm dịu lại những người đang lo lắng hoặc xúc động. Nhiều người lúc nào cũng ở trong tâm trạng lo lắng, và thường là lo về những vấn đề nhỏ nhặt không đâu, đó là trạng thái của những người bệnh tâm thần, theo quan điểm của những thể cao. Còn có những người luôn luôn ở trong tâm trạng nghi ngờ đối với mọi sự; đó cũng là hình thức của bệnh tâm thần. Đối với những người đó, đôi lúc bạn có thểgiúp ích họ rất nhiều, bằng cách giảng giải những hiểu biết thông thường của bạn về TTH. Đối với những người tin theo chủ thuyết duy vật, bạn có thể giải thích cho họ rằng một lý thuyết chỉ đặt căn bản vào vật chất và phủ nhận những yếu tố phi vật chất sẽ không có giá trị gì, trongcõi trung giới những sự kiện được chứng minh một cách dễ dàng hơn nhiều.

Chúng ta cũng có thể giúp những người thân, bằng cách gởi đến họ những tư tưởng có tính chất mà họ khiếm khuyết. Nếu bạn của chúngta có tánh rất nhút nhát và dễ bị kích động, chúng ta có thể thường xuyên gởi đến người ấy những tư tưởng can đảm, nghị lực và tự tin. Đối với người đang quạu quọ và tự trách, chúng ta có thể bao bọc người ấy trong sự êm dịu và tình thương. Những công việc như thế phải được thực hiện rất cẩn thận, luôn luôn làm với tính cách gợi ý nhẹ nhàng, không bao giờ nên có tư tưởng áp đặt. Thật ra không khó, khi từtrên cõi cao ảnh hưởng lên tư tưởng của người khác. Bằng tư tưởng, chúng ta có thể chế ngự một người và bắt hắn phải chấp nhận hànhđộng theo đường lối của chúng ta, nhưng điều nầy hoàn toàn không được áp dụng trong chánh đạo.

Trong số những tư tưởng tốt đẹp mà TTH đã đem lại cho chúng ta, nổi bật hơn hết là sự hiện hữu của những quyền năng cứu trợ. Sự tintưởng nầy đã được phổ thông khắp thế giới, ngay từ khi nhân loại bắt đầu có lịch sử. Ngày nay nó cũng vẫn còn được công nhận ngoại trừphạmvi hẹp hòi của Cơ Đốc Giáo. Giáo phái nầy đã làm cho thế giới trở nên trống rỗng và tối tăm đối với những kẻ sùng đạo, với ý địnhbác bỏ quan niệm thiên nhiên hoàn toàn đúng đắn về các nhân vật trung gian, rồi thu hẹp tất cả chỉ còn lại hai thành phần: người và Trời, vì thế quan niệm về Thượng Đế đã bị suy giảm và con người cảm thấy không còn được cứu giúp nữa. Bình tâm một chút chúng ta sẽ thấy, nếu theo quan điểm thông thường của loài người thì Thượng Đế, trung tâm lực của vũ trụ, có toàn quyền thưởng phạt một cách bất thường theo mệnh lệnh của riêng ngài, như thế sẽ cho thấy là có sự thiên vị trong kế hoạch tổng quát, và do đó kéo cả một dọc những sự xấuxa theo Ngài. Giáo lý Thông Thiên Học cho biết rằng con người chỉ được đặc biệt giúp đỡ khi nào những hành vi trong quá khứ củangười ấy tỏ ra xứng đáng, và họ sẽ được cứu trợ bởi những người có trình độ tiến hóa không cao hơn họ bao nhiêu. Thông Thiên Họcđemlại cho chúng ta ý niệm cổ xưa vĩ đại về các bậc thang liên tục của mọi sinh vật, bắt đầu từ đấng Thượng Đế xuống đến hạt bụi bé nhỏ.

Ở Đông Phương người ta luôn luôn công nhận có những vị cứu trợ vô hình, mặc dù tên gọi và đặc tính của các ngài thay đổi khác nhautùy theo mỗi quốc gia. Tại Âu Châu cũng vậy, các chuyện xưa của Hy Lạp thường có những vị thần xen vào công việc của nhân loại, vàtheo chuyện cổ tích La Mã thì Castor và Pollux đã hướng dẫn quân đoàn cộng hòa trẻ trung trong trận chiến ở hồ Regillus. Một tín ngưỡng như thế không bao giờ bị mất đi theo thời đại cổ điển, vì những câu chuyện nầy, qua thời trung cổ lại được nối tiếp bằng những sự tíchcác thần thánh hiện ra trong những lúc có nguy biến và đem lại may mắn cho các đoàn quân Thiên Chúa giáo. Hoặc có khi các vị thần hộmạng xen vào để cứu một khách lữ hành thành kính được tai qua.

***

Tổng hợp sách trong Thư viện trái đất 

Facebook page

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here