BA LÀN SÓNG TÌNH NGUYỆN VIÊN VÀ TRÁI ĐẤT MỚI – Chương 24

0
128

Chương 24: ET Bị ET Bắt Cóc

 

Michael là một doanh nhân trẻ di cư từ Nga đến Mỹ. Dù đã kết hôn và có con, công việc cũng coi như vui vẻ, nhưng anh ấy lại có cảm giác không an toàn và sợ hãi rất mãnh liệt. Anh ấy cảm thấy mình bị khóa lại, cũng luôn có cảm giác cô đơn không thuộc về nơi này. Anh ấy muốn thăm dò nguyên nhân những thứ đó ở đợt thôi miên trị liệu này. Tôi biết Siêu thức sẽ tìm ra đáp án, chỉ là lần này nhất định là tuyến đường lạ. Tôi luôn phải mong chờ chuyện không mong đợi!

 

Dưới trạng thái thôi miên, thứ đầu tiên Michael thấy khi vào cảnh là đất đai màu đỏ và bầu trời màu sắc bất thường. Khi nhìn xung quanh, anh ấy chú ý thấy phía xa có vài vật kiến trúc, nhưng nhìn kỹ lại, những thứ đó giống như di tích của vật kiến trúc, tương tự mảnh vụn đổ nát. Không có cây hay cỏ, chỉ có đất nâu đỏ trơ trụi và tàn tích. Không có dấu hiệu của sinh vật. “Cảm thấy nơi này bị hủy diệt. Tôi không cảm thấy sợ hãi. Không có cảm giác kinh khủng các loại. Tôi một mình đứng ở nơi này, không biết mình tại sao lại ở chỗ này. Trên đường chân trời hình như có đống đổ nát.” Khi anh ấy tiếp cận tàn tích, trong không khí có mùi cháy, nhưng anh ấy không thấy được lửa. Có vài khối đá xây tàn tích đã bị san bằng bởi một sự phá hủy nào đó. Tôi hỏi anh ấy có cảm thấy mình có liên quan với nơi này hay không. “Tôi cảm thấy tôi có thể không sống ở đây, nhưng tôi thuộc về nơi này, tôi đến và thấy nó mất đi, trong lòng cảm thấy buồn. Tôi không thấy được mình ở đó khi chuyện xảy ra.” Anh ấy nhận thấy mình có một thân thể nữ giới, trên cơ bản rất giống nhân loại, mặc phục sức rộng rãi phất phới.

 

Tôi giả dụ nếu cô ấy thật sự có liên quan với nơi này, như vậy lúc xảy ra chuyện, cô ấy có lẽ đang ở chỗ khác. Vì lúc thôi miên có thể đi bất cứ hướng nào mình muốn, nên tôi dẫn dắt cô ấy trở lại để xem cô ấy ở đâu trước khi tới nơi này. “Tôi hiện tại ở trong không gian mở, tôi thấy đường cong của hành tinh phía trước. Tôi thấy những ngôi sao. Thoạt nhìn như một thiên hà đâu đó, nhưng màu của hành tinh rất tối. Như mảng tối hừng đông, chỉ có đường giáp viền là sáng. Tôi ở bên mảng tối của hành tinh này.”

 

Dolores: Đây là hành tinh bạn vừa mới ở?

Michael: Tôi không biết, nhưng tôi là ở trong không gian.

 

Dolores: Bạn đang du hành trong cái gì đó?

Michael: Tôi không biết phải giải thích sao. Có một cửa sổ, nhưng cửa sổ là… treo lơ lửng. Nó không giống đĩa bay, cửa sổ trước mặt tôi hình bán cầu, đỉnh tròn hình cung, đáy thì rất thẳng. Tôi từ cửa sổ nhìn ra ngoài. Thoạt nhìn, tôi là đang bay bên trong phương tiện này.

 

Dolores: Còn ai khác ở trong đó với bạn không?

Michael: Tôi xoay xung quanh. Hình như có người, không thấy rõ hình thể, nhưng hình như có vài sinh mệnh. Tôi không phải một mình. Tôi thấy đồng phục màu bạc, có cánh tay thật dài. Nóng. Tôi cảm thấy nóng.

 

Dolores: Công việc của bạn ở chiếc tàu này là gì? Bạn thấy mình đang làm gì?

Michael: Trước mặt tôi là hệ thống phi hành nào đó… Có vài cái đèn. Tôi hình như đang làm lái tàu, vì đèn hệ thống ở phía trước cửa sổ, tôi thấy tôi điều khiển phương tiện này.

 

Dolores: Bạn có một quê nhà mà khởi hành từ đó không?

Michael: Xuất hiện trong đầu tôi: sao Hỏa. (cười) Đó là cái đến với tôi đầu tiên.

 

Tôi bảo cô ấy trở lại nơi gọi là nhà mình, đồng thời miêu tả chỗ đó. Cô ấy nói vẫn cảm thấy nóng, nên tôi bảo cô ấy hãy cảm thấy mát mẻ dễ chịu. “Thoạt nhìn tôi ở trong một vật kiến trúc đỏ đỏ. Tôi không thấy được cửa sổ, sàn nhà là đá. Tôi đang thử rời khỏi chỗ trú này, bầu trời không phải màu lam, giống màu xám nhiều hơn. Tôi không thấy mặt trời. Tôi không biết lúc không ra ngoài du hành, tôi có phải là ở nơi này không, nhưng tôi thấy nơi này trên hành tinh này.” Tôi hỏi cô ấy có ăn đồ ăn gì không, cô ấy nói cũng không thấy có đồ ăn trong sinh hoạt. Tôi làm cô ấy tiến tới một ngày quan trọng, hỏi cô ấy nhìn thấy gì. “Tôi thấy mình nhìn vào một môi trường sáng hơn, sau lưng hình như là một con tàu vũ trụ đứng thẳng. Phương tiện đó màu bạc, đứng trên mặt đất. Khi tôi nhìn xung quanh, có mảng xanh thực vật phía xa.”

 

Dolores: Vậy bạn đang đứng phía trước cái giống như một con tàu vũ trụ. Đó là tàu của bạn mà bạn sống ở trên đó?

Michael: Không phải. Tôi kinh ngạc nhìn chiếc tàu này.

 

Dolores: Điều gì khiến bạn cảm thấy kinh ngạc?

Michael: Thấy tàu vũ trụ. Tôi rất tò mò nhìn nó.

 

Dolores: Vậy bạn cũng không quen thuộc với chiếc tàu này? (Vâng) Nói với tôi chuyện gì xảy ra.

Michael: Tôi thấy một chỗ mở trên tàu bên dưới cánh cửa nơi nó xuống tới, giống như ai đó đang xuống tới từ con tàu. Sinh vật đó màu hơi xanh lục, có một cái đầu to, mắt rất lớn… Cánh tay mảnh khảnh… Đang đi thẳng tới tôi.

 

Dolores: Khác với người của bạn?

Michael: Vâng, khác… Thấp hơn, tôi cảm thấy ngoại lai. Tôi cảm thấy thứ gì đó khác… Sợ hãi bên trong vì tôi không hiểu nó là gì.

 

Michael tiếp đó thấy một chùm sáng phóng ra từ mũi của con tàu cao cao chiếu vuông góc đến bên trái anh ấy.

 

Dolores: Mục đích của ánh sáng này là gì? Bạn biết không?

Michael: Tôi không biết mục đích là gì, tôi sợ vì đó là thứ mà tôi không hiểu. Tôi sợ nó có thể sẽ có vài… nói như thế nào đây… động cơ tiêu cực hay thứ nào đó mà tôi không hiểu. Tôi có cảm giác muốn bỏ chạy, nhưng lại bỗng nhiên bay lên từ mặt đất, tôi cảm thấy mình là trôi nằm ngang với hai chân đối diện với tàu. Giống như có cái gì đó đang kéo tôi vào. Cảm thấy một năng lượng đến từ tàu vũ trụ muốn hút tôi vào, vì tôi đang di chuyển về phía nó. Tôi đang ở bên trong, bên trong nhìn có vẻ không lớn lắm, nhưng tôi thấy được một loại vách ngăn, một loại phòng… giống như phòng mô phỏng không gian (holodeck) hay gì đó. Tôi thấy một sinh mệnh khác, không giống sinh mệnh tôi thấy đầu tiên trước đó, chân rất mảnh, cánh tay rất mảnh, đầu nhỏ hơn, vòng cổ bạc.

 

Dolores: Họ không giống người của bạn?

Michael: Họ không giống, vâng, tôi hiện tại cảm thấy không có gì phải sợ. Giống như họ cố làm tôi bình tĩnh trở lại. Nó là một cảm giác khác.

 

Dolores: Bạn có thể hỏi họ tại sao muốn mang bạn đến chỗ đó không?

Michael: Tôi cảm thấy là làm thử nghiệm. Tôi hỏi lý do. “DNA. Có liên quan với những khuôn mẫu của bạn. Những khuôn mẫu. Chúng tôi phải tái tổ chức chúng.” Tôi cố gắng có được nhiều thông tin hơn. Tôi nghe rằng… Đây là một sự tái cấu trúc căn chỉnh. Họ đang cố gắng tái cấu trúc khuôn mẫu DNA. Tại sao? Để cải thiện khả năng. Khả năng nào? Những khả năng tốt hơn. Mở ra nhiều các nguồn hơn. (anh ta đang nói chuyện với họ) Những nguồn của cái gì? Thao tác năng lượng. Tiến triển theo một hướng mới… Chiều kích mới là cái hiện lên trong tâm trí tôi.

 

Dolores: Khi đã tái cấu trúc mọi thứ hay thay đổi DNA, họ muốn bạn dùng năng lượng đó làm gì?

Michael: Mang hòa bình đến Trái Đất là cái hiện lên trong tâm trí tôi. Hòa bình đến Trái Đất.

 

Dolores: Họ muốn bạn đến Trái Đất? (Vâng) Với những khả năng được họ điều chỉnh đó? (Vâng) Tại sao họ lại chọn bạn?

Michael: Sự hủy diệt. Tôi đã ở đó? Tôi đang cố tìm ra. Tôi là dùng năng lượng theo cách hiệu quả hơn. Tôi đã ở đó trong suốt sự hủy diệt, đó là không tốt, nhưng nguyên nhân là gì?

 

Dolores: Họ muốn bạn đến Trái Đất với những khả năng đó? (Vâng) Bạn sẽ làm như thế nào?

Michael: Làm thế nào? Đầu thai.

 

Dolores: Đây có nghĩa bạn phải tử vong trong thân thể kia? Tôi chỉ đang cố hiểu.

Michael: Lúc này, tôi đang nóng lên. Tôi có được những từ ngữ khác nhau, nhưng không phải câu hoàn chỉnh. Tôi đang cố tìm ra thông tin lóe lên.

 

Dolores: Vậy những khả năng mới đó có liên quan với thao tác năng lượng?

Michael: Cấu trúc năng lượng theo một cách hiệu quả hơn. Để kết nối với người khác… vượt quá ngôn từ và tôi nghe “hình dung đồ họa”. Có chút khó khăn xâu chuỗi lại. (cười) Tâm trí tôi chỉ nghe làm thế nào họ làm điều đó. Tôi tự hỏi có phải chỉ một mình tôi không, hay cũng có những sinh mệnh mà họ gửi tới Trái Đất? Tôi nghe… như một nhóm.

 

Dolores: Tại sao họ chọn bạn?

Michael: Vì những khả năng để bắc nối năng lượng. Càng tập trung và chú tâm hơn.

 

Dolores: Vậy những thứ đó là khả năng trời sinh của bạn?

Michael: Phải, họ muốn làm chúng càng tập trung hơn. Sau khi tới Trái Đất, tôi phải sử dụng chúng.

 

Dolores: Vậy công việc của họ chính là đi tìm những sinh mệnh để thay đổi, như vậy họ có thể đến Trái Đất?

Michael: Vâng. Họ biết bạn ở đâu và bạn là ai. Tôi liên quan đến một nhóm của con người, và họ sẽ biết những người đó là ai và tìm những người đó ở đâu.

 

Dolores: Họ tìm những người đó, thay đổi DNA, để những người đó có thể làm công việc này?

Michael: Vâng. Tôi đang thử hỏi bọn họ về những ngân hàng dữ liệu. Một kho chứa khổng lồ trong thiên hà của những người có khả năng khác nhau.

 

Dolores: Đây có vi phạm tự do ý chí những người đó không?

Michael: Nó chỉ là nơi nhóm bọn họ ở. Rất mập mờ.

 

Dolores: Không sao, vì đây không phải chuyện bạn quen thuộc. Họ muốn bạn đem những khả năng đó đến Trái Đất và sử dụng?

Michael: Thoạt là vậy.

 

Tôi nghĩ liên hệ với Siêu thức của Michael thì có thể có được nhiều thông tin hơn, thế là tôi dẫn dắt anh ấy rời khỏi cuộc đời này, sau đó gọi Siêu thức. Tôi hỏi nó tại sao chọn hoàn cảnh kỳ quái này cho Michael thấy.

 

Michael: Điều đó rất quan trọng.

 

Dolores: Các bạn muốn anh ấy biết cái gì?

Michael: Biết những khả năng của anh ấy. Làm thế nào sử dụng chúng.

 

Dolores: Ở cuộc đời kia, anh ấy là sinh mệnh khác loại phải không?

Michael: Đúng. Anh ấy có khả năng thao tác năng lượng.

 

Dolores: Sinh mệnh khác kia đã thay đổi DNA của anh ấy để cường hóa những khả năng đó?

Michael: Đúng, anh ấy từng dùng sai năng lượng của mình. Lần này là để học sử dụng nó đúng đắn cho lợi ích nhân loại. Dùng sai năng lượng là đặc điểm chung và có hậu quả khốc liệt.

 

Dolores: Ý của các bạn là bây giờ anh ấy phải trả nghiệp?

Michael: Phải đổi cách sử dụng năng lượng, dùng theo một cách có sáng tạo hơn.

 

Dolores: Đó là chuyện các bạn muốn Michael làm sao? Đó là lý do các bạn cho anh ấy thấy cuộc đời kia?

Michael: Đó là một ví dụ.

 

Dolores: Anh ấy hiện tại nên sử dụng những khả năng đó thế nào?

Michael: Giải mã bằng cách thức xác định… Giải mã cái gì? Những khuôn mẫu năng lượng… Quay lại những khuôn mẫu năng lượng. Những khuôn mẫu năng lượng nào đó. Luyện tập sự chú tâm. Chú tâm vào năng lượng. Hệ thống thao tác năng lượng. Sự khôi phục của hòa bình. Vũ trụ và cân bằng.

 

Trong lúc thôi miên, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào dông bão, khiến cho việc nghe viết băng ghi âm trở nên khó khăn.

 

Michael: Tập hợp những người khác tạo thành nhóm, xúc tiến lối sống lành mạnh. Anh ấy có thể dùng những khả năng tổ chức của mình để tổ chức nhóm, tạo ra nhiều ảnh hưởng hơn với Trái Đất và cuộc sống của nhiều người. Nó sẽ có sức mạnh hơn, đáng kinh ngạc hơn. Một tổ chức mà ở đó, một cách tập thể, con người có thể chuyển đổi năng lượng theo cách tích cực; không có tiêu cực, sợ hãi, bi thương. Đó là một công việc khủng. Anh ấy phải làm chuẩn bị, nó sẽ dần dần mà đến với anh ấy. Một thân thể chiều kích, con người tổ chức, và họ đang đi đến Trái Đất Mới. Lan tỏa nhận thức về điều này, thay đổi sự chuyển đổi. Giúp con người hiểu về điều đó. Một cách dùng năng lượng vĩ đại hơn… về cách dùng một số từ trường vĩ đại hơn. Âm thanh là rất có sức mạnh, một thành phần cấu trúc. Anh ấy sẽ giúp khi anh ấy chú tâm và yêu cầu hỗ trợ. Khi nào đó anh ấy lựa chọn, chúng tôi ở đó. Anh ấy biết điều đó.

 

Đây là một đợt thôi miên trị liệu tương đối mập mờ, tôi hy vọng có thể lấy được nhiều thông tin hơn từ Siêu thức, nhưng xem ra ET này cũng bị bắt cóc, và có thử nghiệm được làm trên người anh ấy. Tất cả những thứ này có cùng mục đích, hơn nữa không phải chuyện lạ đặc thù của nhân loại Trái Đất. Những sinh vật ngoài hành tinh cũng được gộp thành nhóm của những người đã được mang tới giúp đỡ Trái Đất lúc này.

 

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here