ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 3: Chương 2

0
13

CHƯƠNG 2

 

Quá khứ thì có liên quan gì tới tương lai?

Khi con hiểu quá khứ, con có thể biết về các dòng tương lai có thể của con được tốt hơn. Con đã đến với Ta để hỏi về việc làm sao khiến cho cuộc đời con vận hành tốt hơn. Sẽ rất có ích nếu con biết được làm cách nào ngày hôm nay con đứng được đây. Ta sẽ nói cho con về quyền hạn, sức mạnh và sự khác biệt giữa chúng. Và Ta sẽ trò chuyện với con về con số SaTan mà con đã phát minh ra, làm thế nào và tại sao các con phát minh ra hắn, và làm sao con lại quyết định gọi Thượng Đế của con là “Ông”, chứ không phải là “Bà”. Ta sẽ nói cho con biết Ta Thực Sự Là Ai, chứ không phải là những nhân vật trong truyện thần thoại mà con thường hay kể. Ta sẽ kể cho con nghe về Bản Chất của Ta bằng cách mà con sẽ sẵn sàng thay thế thần thoại bằng vũ trụ học, Vũ trụ học thực sự, và nó có mối liên hệ với Ta ra sao. Ta muốn con biết về sự sống, nó vận hành như thế nào, và tại sao nó hoạt động theo cách đó. Chương này đề cập về tất cả những điều đó.

Khi con biết tất cả những thứ này, con sẽ có thể lựa chọn việc gạt bỏ đi hết tất cả những gì chủng tộc loài người các con từng sáng tạo ra. Phần thứ ba trong cuộc đối thoại của chúng ta, quyển sách thứ ba, là về xây dựng một thế giới mới hơn, tạo ra hiện thực hoàn toàn mới.

Các con đã sống quá lâu, những đứa con của Ta, trong một cái nhà tù mà chính các con tạo ra. Đây chính là thời điểm để giải thoát. Con đã giam cầm năm cảm xúc tự nhiên của mình, kìm nén và biến chúng thành cảm xúc gượng ép, chúng đã mang lại bất hạnh, cái chết và hủy diệt cho thế giới của con. Mô hình tư cách đạo đức trên hành tinh này trong nhiều thế kỷ qua chính là: không được “nuông chiều” cảm xúc. Nếu con đang cảm thấy đau buồn, hãy lơ nó đi, nếu con đang cảm thấy tức giận, hãy chôn chặt nó, nếu con đang cảm thấy ghen tị, điều đó đáng xấu hổ, nếu con đang cảm thấy sợ hãi, vượt lên trên nó, nếu con đang cảm thấy yêu thương, phải kiểm soát và hạn chế nó, con phải làm bất cứ điều gì để ngăn chặn việc bày tỏ cảm xúc ra ngoài, ngay lập tức. Đã đến lúc để con giải thoát mình.

Sự thật là, con đã giam cầm chính Đức Thánh Linh trong con. Đã đến lúc để giải thoát Tự Thân Thần Thánh đó.

Con bắt đầu thấy phấn khích rồi đây. Chúng con phải làm thế nào? Và phải bắt đầu từ đâu?

Trong khảo sát ngắn gọn của chúng ta về việc làm thế nào để đi tới con đường đó, chúng ta hãy quay trở lại thời điểm khi xã hội của con tổ chức lại chính nó.

Đó là khi người đàn ông đã trở thành loài thống trị, và sau đó có một quyết định rằng việc thể hiện cảm xúc là không thích đáng.

Ý Ngài là sao, “khi xã hội tổ chức lại chính nó”? Ở đây chúng ta đang nói về điều gì vậy?

Trong lịch sử loài người, các con đã sống trên hành tinh này trong một xã hội theo chế độ mẫu hệ. Sau đó, có một sự thay đổi, và chế độ phụ hệ nổi lên. Khi các con thực hiện sự thay đổi đó, các con đã tách rời việc bày tỏ cảm xúc của mình. Các con đã gắn mác “yếu đuối” cho hành động đó. Điều đó diễn ra trong suốt thời kỳ mà nam giới cũng đã phát minh ra ma quỷ, và Thiên Chúa là nam tính.

Đàn ông đã phát minh ra ma quỷ ư?

Đúng thế. Về cơ bản, Satan được cho là giống đực. Cuối cùng, không chỉ toàn bộ xã hội đã đồng hành với nó, mà còn ngoảnh mặt làm ngơ cảm xúc, và phát minh về “Cái ác”, tất cả đều là một phần trong cuộc nổi loạn chống lại chế độ mẫu hệ, thời điểm khi mà phụ nữ cai trị tất cả mọi thứ bằng cảm xúc của họ. Họ đã nắm giữ tất cả chính quyền, tất cả các vị trí tôn giáo quyền lực, tất cả các vị trí có tầm ảnh hưởng trong thương mại, khoa học, học viện, chữa bệnh.

Vậy nam giới có quyền hạn gì?

Không có gì cả. Đàn ông phải tự thanh minh cho sự tồn tại của họ, vì họ có tầm quan trọng rất ít ngoại trừ việc có khả năng thụ tinh trứng cho phụ nữ và khuân vác những vật nặng. Họ giống như những con kiến thợ và ong thợ. Họ phải lao động nặng về thể chất, phải đảm nhận việc tạo ra những đứa con nít và bảo vệ chúng.

Mất hàng trăm năm cho cánh đàn ông đi tìm và tạo dựng cho mình những vai trò to lớn hơn trong cơ cấu xã hội này. Nhiều thế kỷ trôi qua trước khi đàn ông được cho phép tham dự vào công việc của thị tộc, được cho phép có tiếng nói hoặc bỏ phiếu trong các quyết định của cộng đồng. Họ bị giới phụ nữ xem là không đủ thông minh để hiểu những vấn đề như vậy.

Ôi các chàng trai, thật khó tưởng tượng rằng có một xã hội cấm một lớp người không được bỏ phiếu, chỉ vì giới tính của họ.

Ta thích tính hài hước của con. Thực sự rất thích. Ta tiếp tục nhé?

Vâng.

Nhiều thế kỷ nữa trôi qua trước khi họ có thể suy nghĩ về việc nắm giữ những vị trí lãnh đạo và cuối cùng đàn ông cũng đã có cơ hội được bỏ phiếu bầu cử. Họ đạt được rất nhiều chức vụ có tầm ảnh hưởng và quyền lực mà họ từng bị ngăn cấm trong suốt nền văn minh. Khi đàn ông cuối cùng cũng có được vị trí quyền thế trong xã hội, khi cuối cùng họ cũng vươn lên khỏi cái chốn cũ với vai trò như một cỗ máy sinh sản và những tên nô lệ thân xác, chính vì thế nên họ luôn dành cho phụ nữ sự tôn kính, quyền lực và ảnh hưởng mà đáng lí ra tất cả mọi người đều xứng đáng, bất kể giới tính nào. Hài hước đúng không.

Ô, Con xin lỗi. Không biết con có đang ở nhầm hành tinh không?

Hãy quay trở lại câu chuyện nào. Nhưng trước khi chúng ta đề cập tới phát minh về “ma quỷ”, hãy bàn luận một chút về quyền lực. Tất nhiên, chính vì nó mà Satan đã được tạo ra.

Lưu ý một chút rằng hiện nay đàn ông nắm trong tay hầu hết quyền lực của xã hội, đúng không? Để con nói cho Ngài lý do tại sao con nghĩ rằng điều đó xảy ra.

Ngài nói rằng trong thời kỳ theo chế độ mẫu hệ, đàn ông giống y chang như một con ong thợ phục vụ cho ong chúa. Ngài đã nói rằng họ làm những công việc nặng nhọc, và phải đảm bảo cho việc sản sinh và bảo vệ những đứa bé. Và con muốn thốt lên, “Thay đổi thì đã sao? Đó cũng là những gì họ đang làm hiện giờ!”. Và con xin đặt cược là hàng khối đấng mày râu có thể sẽ nói rằng chẳng có cái quái gì thay đổi cả – ngoại trừ việc đàn ông được trả giá cho việc duy trì cái vai trò bạc bẽo đó. Họ có nhiều quyền lực hơn.

Thực tế là hầu hết quyền lực.

Được rồi, hầu hết quyền lực. Nhưng trớ trêu con lại thấy ở đây là cả hai giới đều nghĩ rằng họ đang đóng vai trò bèo bọt đó, trong khi cánh kia thì đang vui vẻ nô đùa. Đàn ông bực bội khi phụ nữ đang cố gắng lấy lại một số quyền thế của họ, bởi vì đàn ông đã dọa rằng phụ nữ sẽ bị đọa địa ngục nếu họ tiếp tục làm tất cả những thứ đó trong tương lai, mà nam giới thì không đủ quyền hạn để làm những điều này.

Phụ nữ phẫn nộ vì đàn ông nắm hết quyền hạn, còn nói rằng đàn ông sẽ bị đọa đày nếu họ cứ tiếp tục làm vậy với nền văn minh nhân loại trong tương lai, và nữ giới thì vẫn còn bất lực.

Con đã phân tích nó rất chính xác. Và cả nam giới và nữ giới đều lặp đi lặp lại những sai lầm trong một chu kỳ vô tận của sự tự chuộc lấy đau khổ, cho đến khi phía bên kia hiểu được rằng cuộc sống không phải về quyền thế, nhưng về sức mạnh. Và cho đến tận lúc cả hai thấy rằng cuộc sống không phải sự chia rẽ, mà là sự thống nhất. Trong sự thống nhất có sức mạnh bên trong tồn tại, và trong sự chia rẽ nó tiêu tán đi, để lại một cảm giác yếu đuối và bất lực – và do đó chúng ta đấu tranh vì quyền lực.

Ta nói cho con điều này: Hãy hàn gắn rạn nứt giữa các con, kết thúc những ảo ảnh của chia ly, và các con sẽ quay trở về được với nguồn sức mạnh nội tâm trong các con. Đó là nơi các con sẽ tìm thấy quyền năng thực sự. Sức mạnh để làm bất cứ điều gì. Sức mạnh để trở thành bất cứ cái gì. Sức mạnh để có bất cứ thứ gì. Đối với nguồn sức mạnh để sáng tạo bắt nguồn từ nội lực, nó chính là thành quả của sự hợp nhất.

Đó là sự thật về mối quan hệ giữa con và Thượng Đế của con – cũng giống như sự thật về mối quan hệ giữa con và những người khác. Đừng suy nghĩ mình là riêng biệt, và tất cả quyền năng chân chính đến từ sức mạnh bên trong của sự hiệp nhất sẽ là của con – như một xã hội toàn cầu, và như một phần của xã hội đó – để con vận dụng theo ý muốn.

Tuy nhiên, con hãy nhớ lấy điều này: Quyền năng đến từ sức mạnh nội tâm. Nội lực đó lại không đến từ quyền lực. Ở đây, hầu như toàn thế giới đều đi ngược lại nó. Quyền năng mà không có sức mạnh nội tâm là một ảo tưởng. Sức mạnh nội tâm mà không có sự hợp nhất thì chỉ là dối trá. Một sự dối trá không cho có lợi ích gì cho nhân loại, nhưng điều đó đã ăn sâu vào ý thức loài người các con. Những ai trong các con nghĩ rằng sức mạnh nội tâm đến từ cá nhân riêng lẻ và đến từ sự chia rẽ, không phải như vậy đâu.

Chia tách khỏi Thượng Đế và những người khác chính là nguyên nhân cho các nỗi đau và rối loạn của các con. Ấy thế mà, sự chia rẽ ấy tiếp tục giả trang thành quyền thế, và chính trị, kinh tế, và thậm chí cả tôn giáo đã tồn tại dưới sự dối trá. Sự lừa dối này chính là nguồn gốc của tất cả các cuộc chiến tranh và tất cả những đấu tranh giai cấp dẫn tới đại chiến, tất cả sự xung đột giữa chủng tộc và giới tính, tất cả sự tranh giành quyền lực dẫn đến tình trạng thù địch, là nguồn gốc của tất cả những khổ cực và gian nan, tất cả các cuộc thù nghịch nội bộ dẫn đến đau khổ.

Ấy thế mà, các con vẫn ngoan cố bám víu vào lời nói dối đó, không cần biết nó dẫn con tới đâu, ngay cả khi nó đưa con đến sự hủy diệt chính mình.

Giờ đây Ta nói với con điều này: Hãy nhận biết sự thật, và sự thật sẽ khiến con giải thoát. Không có sự tách rời. Không riêng biệt với những người khác, với Thượng Đế, và với bất cứ thứ gì khác.

Ta sẽ nhắc đi nhắc lại chân lý này trong rất nhiều trang giấy. Lời bình phẩm này Ta sẽ nói mãi và nói mãi.

Hãy hành động như thể các con không tách rời với bất cứ thứ gì, bất cứ ai, và ngày mai con sẽ chữa lành cho thế giới. Đó là bí mật lớn nhất mọi thời đại. Đó là câu trả lời mà loài người đã tìm kiếm hàng thiên niên kỷ. Nó là đáp án mà vì nó con người đã làm việc, là sự soi sáng mà vì nó con người đã khấn nguyện.

Hãy hành động như thể các con không tách rời với bất cứ thứ gì, và các con sẽ chữa lành thế giới. Hãy nhận thức rằng nó là về quyền với tất cả, chứ không phải quyền trên tất cả.

Cảm ơn Ngài. Con hiểu rồi. Vậy thì, quay trở lại một chút, đầu tiên nữ giới có quyền trên nam giới, và bây giờ thì ngược lại. Và nam giới phát minh ra ma quỷ để giành quyền lực này từ các nữ lãnh đạo?

Đúng thế. Họ đã lợi dụng sự sợ hãi, vì sợ hãi là công cụ duy nhất mà họ có.

Cũng có gì thay đổi đâu. Nam giới làm điều đó cho đến ngày hôm nay. Đôi khi những người đàn ông to lớn hơn, mạnh mẽ hơn. (Hoặc các quốc gia lớn hơn và mạnh mẽ hơn.) Dường như nó đã ăn sâu vào cánh đàn ông. Có vẻ như tận trong từng tế bào. Có lẽ thế. Sức mạnh là quyền lực.

Ừ. Đã trở thành như vậy kể từ khi lật đổ chế độ mẫu hệ.

Làm thế nào mà chúng trở nên như thế?

Đó là một giai đoạn lịch sử ngắn ngủi.

Xin Ngài cứ tiếp tục đi!

Những gì đàn ông đã làm để gia tăng sự kiểm soát trong suốt thời kỳ mẫu hệ không phải là thuyết phục cánh phụ nữ rằng đàn ông nên được nhiều quyền lực hơn trong cuộc sống của họ, mà chính là thuyết phục những tên mày râu khác. Cuộc sống, sau tất cả, sẽ trở nên êm ả, và có những thứ xứng đáng với nam giới hơn so với chỉ làm những công việc nặng nhọc để tạo nên giá trị của mình, hơn là chỉ biết quan hệ tình dục. Vì thế, mọi thứ đã rất khó khăn cho cánh đàn ông, những kẻ yếu thế nhất, để thuyết phục những kẻ yếu thế khác đi tìm quyền lực. Mãi cho đến khi họ phát hiện ra sự kính sợ.

Sợ hãi là thứ duy nhất mà phụ nữ không ngờ tới.

Nó bắt đầu, với hạt giống của sự nghi ngờ, được gieo rắc bởi những người bất bình nhất. Họ sử dụng những anh chàng kém “khêu gợi” nhất; không có cơ bắp, không trang trí – và kết quả là, họ ít được phụ nữ để ý đến nhất.

Và con cá rằng bởi vì điều đó, những phàn nàn của cánh phụ nữ đã bị coi thường vì những thịnh nộ dữ dội lại bắt nguồn từ thất vọng về tình dục.

Điều đó là chính xác. Mặc dù vậy, những người đàn ông bất mãn đó vẫn phải sử dụng công cụ duy nhất mà họ có. Vì vậy, họ tìm cách gia tăng nỗi sợ hãi từ mầm mống của sự nghi ngờ này. Nếu như những người phụ nữ đã sai thì sao? Họ tự hỏi. Điều gì sẽ xảy ra nếu cách họ vận hành thế giới không phải là tốt nhất? Điều gì sẽ xảy ra nếu sự điều hành đó đưa xã hội – toàn thể nhân loại – đến bờ vực hủy diệt?

Đó là những thứ mà đàn ông chưa tưởng tượng tới. Sau tất cả điều đó, liệu nữ giới có sợi dây liên kết trực tiếp đến Nữ Thần hay không? Họ có phải là bản sao vật lý của Nữ Thần hay không? Và liệu Nữ thần có tốt hay không?

Những tuyên truyền mạnh mẽ, rộng khắp rằng đàn ông không có lựa chọn nào khác ngoài việc phát minh ra ác quỷ, một Sa-Tan, để chống lại hình tượng tốt lành của Mẹ Vĩ Đại và được tôn kính bởi hầu hết mọi người theo chế độ mẫu hệ.

Làm thế nào mà họ xoay xở được để thuyết phục những người khác tin rằng có một thứ gọi là “ác quỷ”?

Có một điều mà toàn thể xã hội của họ lúc bấy giờ đều biết, đó chính là câu chuyện “quả táo thối”. Những phụ nữ đã nhìn thấy và nhận thức từ kinh nghiệm của mình rằng một vài đứa trẻ đã trở nên “xấu xa”. Đặc biệt, như mọi người đều biết, những cậu bé, là những nhóc tì không thể kiếm soát được. Vì thế nên có một câu chuyện hoang đường được dựng nên.

Một ngày nọ, Bà Mẹ Vĩ đại, Nữ thần của Nữ thần, mang đến một đứa trẻ đã trở nên không tốt đẹp. Dù cho Bà Mẹ đã cố gắng rất nhiều, đứa trẻ vẫn không tốt lên được. Cuối cùng, cậu Ta đã đấu tranh với Bà Mẹ để giành ngôi.

Thế là quá đủ, mặc cho tình yêu và tha thứ của Mẹ có bao la đến đâu. Cậu bé đã bị trục xuất vĩnh viễn, nhưng vẫn tài tình cải trang bằng những bộ trang phục, đôi khi còn giả mạo thành chính Mẹ Vĩ đại.

Thần thoại bịa đặt này đã đặt cơ sở cho những người đàn ông, “Làm thế nào chúng ta biết được Nữ thần chúng ta thờ phượng có phải là thật hay không? Nó có thể là đứa trẻ xấu ngày đó, bây giờ đã lớn lên và muốn đánh lừa chúng ta.” Bằng cách đó, người này khiến người khác lo nghĩ, sau đó trở nên tức giận vì giới phụ nữ đã không coi những lo lắng đó là nghiêm túc, cuối cùng họ nổi loạn. Thứ mà bây giờ các con gọi là “SaTan” đã được tạo ra bằng cách đó. Không quá khó khăn để bịa đặt một câu chuyện thần thoại về “đứa bé xấu xa”, và không quá khó để thuyết phục ngay cả những người phụ nữ của gia tộc, về khả năng có thể tồn tại một người rằng đứa trẻ xấu xa đó là nam giới. Liệu nam giới có kém cỏi hơn không?

Chính cách đó đã được sử dụng để tạo ra một bài toán nan giải. Nếu đứa trẻ “xấu xa” là con trai, nếu “cái ác” là nam giới, vậy thì ai có thể chế ngự được anh ta? Chắc chắn là không phải là Nữ Thần. Theo như những chàng trai thông minh, khi nó trở thành vấn đề của sự thông thái và sáng suốt, của sự trong trắng và lòng từ bi, của việc lên kế hoạch và suy nghĩ, không ai nghi ngờ tính ưu việt của nữ giới. Tuy nhiên, nếu là vấn đề về sức mạnh thân xác, không cần tới nam giới ư? Trong những thần thoại về Nữ Thần trước đây, nam giới chỉ đơn thuần là phối ngẫu – bạn đồng hành với nữ giới, những người hành động như thể những đầy tớ và làm thỏa mãn nhu cầu dâm dục cho các Vị Nữ Thần lộng lẫy của họ. Nhưng bây giờ, nam giới được cần tới như những người có thể làm nhiều thứ hơn thế nữa; người đàn ông không chỉ bảo vệ cho Nữ Thần mà còn có thể đánh bại quân địch.

Sự chuyển đổi này đã không xảy ra chỉ qua một đêm, nhưng trải qua rất nhiều năm. Từ từ, rất từ từ, xã hội từ việc nhìn đàn ông như là người phối ngẫu, đã bắt đầu coi họ còn là người bảo vệ trong những truyền thuyết tâm linh, rằng có một người nào đó để che chở cho những Nữ Thần, một người bảo hộ như vậy thực sự rất cần thiết. Đây không phải là một bước nhảy vọt lớn cho đàn ông, từ một người bảo vệ thành một người bạn bình đẳng, đứng cạnh các Nữ thần. Các Nam Thần đã được sáng tạo ra, và trong một thời gian, Nam Thần và Nữ Thần cùng nhau cai trị. Dần dần sau đó, Nam Thần có những vai trò quan trọng hơn. Nhu cầu cho sự bảo vệ, sức mạnh, đã bắt đầu thay thế cho sự khôn ngoan và yêu thương. Một loại tình yêu mới đã sản sinh ra trong các câu chuyện thần thoại. Một tình yêu mà là sự bảo vệ đi kèm với sức mạnh hung bạo. Nhưng nó lại là tình yêu vì cũng thèm muốn những thứ nó bảo vệ; nó ghen tị vì những Nữ Thần, những người mà nó đang đáp ứng khao khát nhục dục, đã chiến đấu và chết vì họ.

Huyền thoại bắt đầu có sự xuất hiện của các Nam Thần sức mạnh to lớn, thích sinh sự hơn, đấu tranh cho vẻ đẹp lộng lẫy của các Nữ Thần. Và chính vì thế đã sản sinh ra vị Thần đố kỵ.

Hấp dẫn thật!

Chờ đã. Chúng ta sắp kết thúc rồi, nhưng còn một chút xíu nữa thôi.

Không lâu sau đó, sự ganh tị của các Nam Thần không chỉ vì các Nữ Thần, mà còn trên toàn bộ vương quốc. Chúng ta phải yêu mến Anh ta hơn, những Nam Thần đố kỵ ấy đòi hỏi, và không được có bất cứ Đức Chúa nào khác! Kể từ khi đàn ông trở nên những người quyền thế nhất, và Thượng Đế là người quyền lực nhất trong giới đàn ông, dường như không có chỗ nào để gây tranh cãi với huyền thoại mới này.

Nhưng mẩu chuyện thêu dệt về những người đã phản đối lại, và đã thất bại, bắt đầu được lan truyền rộng rãi. Thượng Đế của những cơn thinh nộ được sinh ra. Ngay sau đó, toàn bộ những quan niệm về Đức Chúa Trời thật đã bị phá vỡ. Thay vào đó là một sinh mệnh với khởi nguồn tình yêu, bắt đầu từ tất cả những nỗi sợ hãi. Mô hình của tình yêu thương mà phần lớn là nữ tính – tình yêu vô tận bao dung của một người mẹ dành cho một đứa trẻ, thậm chí của một người phụ nữ dành cho những tạo vật không tốt, nhưng sau tất cả, điều đó đã được thay thế bởi sự ghen tỵ, một tình yêu đầy thịnh nộ và đòi hỏi, một Thượng Đế không bao dung, người không thể chịu đựng sự can thiệp, không chịu được sự vô tư, không thể lờ đi bất cứ sự xúc phạm nào. Nụ cười của vui vẻ của Nữ Thần, tình yêu vô hạn và sự quy phục dịu dàng trước quy luật tự nhiên, đã được thay thế bằng vẻ mặt nghiêm khắc của một Đức Chúa Trời khó chịu, công bố quyền lực trên các quy luật tự nhiên, và tình yêu thương có giới hạn.

Đó chính là Thượng Đế mà các con đang tôn thờ hiện nay.

Thật ngạc nhiên. Thú vị và tuyệt vời. Nhưng Ngài nói với con những điều này để làm gì?

Điều quan trọng là để con hiểu được rằng loài người các con đã dựng lên những thứ đó. Những quan niệm như “có thể là điều tốt”, hoặc “Quyền lực là sức mạnh,” được sinh ra bởi các thần thoại do nam giới tạo ra.

Thượng Đế với thịnh nộ và ganh tị, và giận dữ là một điều tưởng tượng. Tuy nhiên, một cái gì đó mà các con tưởng tượng trong thời gian dài, nó sẽ trở thành sự thật. Vài người trong các con đến bây giờ vẫn đang cân nhắc điều đó.

Nó không có gì để làm với thực tại cả, hay cái gì đang thực sự diễn ra ở đây.

Và đó là những gì?

Điều đang xảy ra chính là linh hồn các con ao ước những trải nghiệm cao hơn mà tự nó tưởng tượng ra. Nó đến với mục đích là để nhận ra chính nó (có nghĩa là, làm cho mình trở nên có thật) bằng trải nghiệm của mình.

Sau đó, nó phát hiện ra những thú vui của thân xác – không chỉ tình dục, mà tất cả các khoái lạc – và khi nó ham mê trong những thú vui này, nó dần dần quên những điều thú vị của một linh hồn. Chính nó, cũng là những niềm vui – những điều thú vị hơn nhiều so với thân xác có thể mang lại cho con. Nhưng linh hồn lại quên đi mất.

Được rồi, giờ thì chúng ta đang rời xa tất cả phần lịch sử cũ đó, và quay trở lại với vấn đề Ngài đã đề cập tới trước cuộc đối thoại này. Liệu Ngài có thể quay lại không?

Ồ, chúng ta không thực sự đi xa khỏi câu chuyện lịch sử này lắm đâu. Chúng ta đang buộc tất cả mọi thứ lại với nhau. Con thấy đấy, nó thực sự rất đơn giản. Mục đích của linh hồn con – đến với thân xác này – là để trở thành và biểu hiện ra Con Thực Sự Là Ai. Linh hồn khao khát làm điều này, khao khát nhận biết chính nó và những trải nghiệm của nó.

Niềm ao ước được biết và tìm kiếm sự sống. Đó là Thượng Đế, chọn cách đó để hiển hiện. Thượng Đế trong lịch sử của các con không phải là Thượng Đế thực sự. Điểm mấu chốt là ở đây. Linh hồn con là một công cụ thông qua nó Ta thể hiện và trải nghiệm Chính mình.

Điều đó không làm hạn chế trải nghiệm của Ngài chứ?

Điều này tùy thuộc vào con. Con bắt tay vào việc trở thành hiện hữu và là kinh nghiệm của Ta tại bất cứ cấp độ nào con chọn. Đã có những người đã chọn những biểu hiện vĩ đại. Chưa có ai cao hơn Jesus, đấng Christ – mặc dù có rất nhiều người cao như nhau.

Chúa Kitô không phải cao nhất ư? Ông không phải là Thiên Chúa sinh xuống làm Người ư?

Chúa Kitô là ví dụ cao nhất. Ông chỉ đơn giản không phải là người duy nhất đạt tới trình độ cao nhất đó. Chúa Kitô là Thiên Chúa trong hình dạng con người. Ông chỉ đơn giản không phải là người duy nhất sinh ra từ Thượng Đế.

Mỗi người đều là một “Thiên Chúa sinh xuống thành Người”. Con chính là Ta, biểu hiện qua thân xác của con. Tuy nhiên, đừng lo lắng về điều đó hạn chế Ta như thế nào. Bởi vì Ta không có giới hạn, và không bao giờ bị giới hạn. Con có nghĩ rằng các con là dạng duy nhất mà Ta chọn không? Con có nghĩ rằng các con là tạo vật duy nhất mà Ta đã thấm nhuần nó bằng Bản chất chân thật của Ta không?

Ta nói cho con biết, Ta có trong mọi bông hoa, trong tất cả những cầu vồng. Tất cả những ngôi sao trên bầu trời cùng mọi thứ trong nó, và trên tất cả những hành tinh đang xoay quanh những vì sao.

Ta là tiếng thì thầm của gió, là ấp áp của ánh mặt trời, là sự tuyệt vời và hoàn hảo phi thường của những bông tuyết. Ta là vẻ oai nghiêm trong những sải cánh của chú chim đại bàng, và là sự ngây thơ trong trắng của chú nai trên cánh đồng, là lòng can đảm của sư tử, là trí tuệ thông thái của những người thời cổ đại.

Và Ta không bị giới hạn với những thứ chỉ thấy trên hành tinh của các con. Các con không hề biết Ta là Ai, nhưng lại cho rằng mình biết. Dẫu vậy, đừng nghĩ rằng Ta bị giới hạn bởi các con, hay Bản Chất Thiêng Liêng của Ta – Chúa Thánh Thần – được trao cho con và các con là riêng lẻ. Đó là tư tưởng kiêu ngạo và là một thông tin sai lạc.

Tự Thân Ta là tất cả. Tất cả mọi thứ. Tất cả đều là hiện thân của Ta. Sự toàn vẹn là Bản Chất của Ta. Không có thứ gì không phải là Ta, và những thứ không phải là Ta thì không tồn tại.

Mục đích của Ta trong việc tạo ra các con, những sinh mệnh thiêng liêng, là để cho Ta có thể có những trải nghiệm của Tự Thân mình như một Đấng Sáng Tạo cho những trải nghiệm của Ta.

Có lẽ một số người sẽ không hiểu. Hãy giúp chúng con sáng tỏ vấn đề này.

Một khía cạnh của Thượng Đế mà chỉ có một sinh mệnh rất đặc biệt mới có thể sáng tạo, đó chính là một mặt khác của Chính Ta – Đấng Sáng Tạo.

Ta không phải là Thượng Đế trong thần thoại của các con, và chắc chắn không phải là Nữ Thần. Ta là Đấng Tạo Hóa. Ta tìm cách để nhận biết Bản Thân Ta bằng trải nghiệm của chính mình, chỉ khi Ta nhận biết sự hoàn hảo trong thiết kế của Ta thông qua một bông hoa tuyết, vẻ đẹp tuyệt vời của Ta thông qua một bông hồng, cũng vậy, Ta nhận biết được sức mạnh sáng tạo của mình – thông qua con.

Ta đã ban cho con những khả năng để các con chủ ý tạo ra kinh nghiệm cho mình, đó là những khả năng mà Ta có. Thông qua con, Ta có thể hiểu được mọi khía cạnh của Ta Sự hoàn hảo của bông tuyết, vẻ đẹp tuyệt vời của đóa hoa hồng, sự can đảm của con sư tử, uy nghi của đại bàng, tất cả đều nằm trong con. Ta đặt tất cả những thứ đó trong chính con – và một thứ nữa: sự nhận thức.

Theo cách đó con có thể tự nhận thức chính mình. Vì thế con đã được ban tặng món quà lớn nhất, để con nhận thức được rằng tự con trở thành chính con – điều đó giống y chang như chính Ta. Ta là Chính Ta, nhận thức được rằng Ta trở thành Chính Ta. Đó là nghĩa của câu: Ta là cái Ta là (I Am That I Am).

Con là Một Phần trong Ta, là sự nhận thức, là những trải nghiệm. Và những gì con đang trải qua (trải nghiệm của Ta thông qua con) là chính Ta, đang tạo ra Ta. Ta đang sáng tạo không ngừng Chính Mình.

Điều đó có nghĩa Thượng Đế không phải là một hằng số bất biến, đúng không? Có phải nó có nghĩa là Ngài không biết Ngài sắp trở thành thứ gì trong thời điểm sắp tới?

Làm sao Ta có thể biết được? Các con vẫn chưa quyết định mà!

Để con thông suốt chỗ này đã. Chúng con đang quyết định tất cả à?

Đúng thế. Con là Ta đang lựa chọn để trở thành Ta. Con là Ta, lựa chọn trở thành thứ gì đó cũng chính là Ta – và lựa chọn Ta sắp trở thành những gì. Tất cả các con, đều đang làm điều đó. Các con đang làm nó trên cơ sở cá nhân, khi mỗi người trong các con quyết định Mình Là Ai, và trải nghiệm điều đó, và các con đang làm điều đó tập thể.

Ta là sự tập hợp rất nhiều những trải nghiệm của các con.

Và Ngài thực sự không biết Mình sẽ trở thành gì tiếp theo?

Tất nhiên là Ta biết. Ta luôn luôn biết tất cả những quyết định của các con, vì thế Ta biết Ta là ai, Ta Đã Luôn Là Ai, và Ta Sẽ Luôn Là Ai.

Làm thế nào Ngài biết được con chuẩn bị lựa chọn trở thành gì, làm gì, và có gì vào thời điểm tiếp theo, nói gì đến toàn nhân loại sẽ chọn những gì?

Đơn giản thôi. Con đã lựa chọn nó xong rồi. Tất cả mọi thứ con chuẩn bị trở thành, làm và có, con đã hoàn thành nó rồi. Con đang làm nó ngay bây giờ!

Con có thấy không? Không có cái gì gọi là thời gian cả. Điều này, chúng ta cũng đã từng thảo luận trước đó. Nó đáng được xem xét lại tại đây.

Vâng. Hãy cho con biết nó vận hành ra sao.

Quá khứ, hiện tại, và tương lai là khái niệm mà các con đã xây dựng, thực tế các con đã phát minh ra, nhằm tạo ra một bối cảnh thời gian, để dựng khung cho những trải nghiệm hiện tại. Nếu không, tất cả các trải nghiệm sẽ bị chồng chéo lên nhau.

Chúng thực sự đang bị xếp chồng – có nghĩa là, xảy ra ở cùng một điểm “thời gian” – đơn giản là các con không biết điều này. Các con đã tự đặt mình trong một khung sườn nhận thức mà nó vẽ phác ra Toàn Bộ Hiện Thực.

Ta đã giải thích chi tiết nó trong Quyển 2. Sẽ tốt hơn nếu con xem lại tài liệu đó, để có thể sắp xếp được những gì Ta đang nói tại đây, ở trong bối cảnh này.

Điều Ta muốn nhấn mạnh là tất cả mọi thứ đều đang diễn ra cùng lúc. Toàn bộ. Thế nên, Ta thực sự biết những gì Ta sẽ trở thành, Ta đang là gì, và Ta đã là gì. Ta luôn luôn biết điều đó. Luôn luôn.

Do đó, con thấy đấy, con chẳng có cách nào làm Ta ngạc nhiên đâu. Câu chuyện của các con – toàn bộ những vở kịch trên thế giới – đã được sáng tạo ra để các con có thể biết được Các Con Là Ai bằng trải nghiệm của chính mình. Nó cũng được thiết kế để khiến các con quên mất Mình Là Ai, để các con có thể nhớ ra Các Con Là Ai thêm một lần nữa, và tạo ra nó.

Bởi vì con không thể tạo ra mình là ai khi con đã và đang trải nghiệm mình là ai. Con không thể tạo được chiều cao 6 feet dù cho con đang cao 6 feet. Con ít nhất cũng cao 6 feet, con nghĩ thế.

Đúng vậy. Con đã hoàn toàn hiểu nó rồi đấy. Và kể từ khi mong muốn lớn nhất của linh hồn (Thượng Đế) là để trải nghiệm Tự thân như một Đấng Sáng Tạo, và kể từ khi mọi thứ đã được tạo ra, Chúng ta không có lựa chọn nào khác nào hơn là tìm cách để quên đi tất cả về những sáng tạo của mình.

Con ngạc nhiên rằng chúng ta có cách làm được điều đó. Cố gắng quên đi rằng chúng ta là Một, và rằng Cái Một của chúng ta chính là Thượng Đế, cũng giống như phải cố gắng quên đi một con voi hồng đang ở trong phòng. Làm sao chúng ta có thể bị mê hoặc như vậy?

Ồ, con vừa mới đề cập đến một bí mật của tất cả sự sống vật chất. Đời sống vật chất là thứ mà đã mê hoặc các con – và đúng như vậy, chính bởi vì nó, sau tất cả, là sự mạo hiểm phi thường!

Thứ mà Chúng ta sử dụng ở đây để giúp mình quên đi, chính là thứ mà các con gọi là Nguồn Gốc của Sự Vui Thích. Bản chất cao nhất của niềm vui là có một khía cạnh của nó đã khiến con tạo ra Con Thực Sự Là Ai bằng những trải nghiệm tại nơi này, tại lúc này – và để tạo lại, tạo lại, tạo lại thêm nữa Con Là Ai cho tới cấp độ cao nhất của sự vĩ đại. Đó là niềm vui cao nhất của Thượng Đế.

Bản chất thấp hơn của niềm vui đó là có một khía cạnh của nó khiến cho con quên đi Con Thực Sự Là Ai. Đừng lên án bản chất thấp hơn, nếu không có nó, các con không thể trải nghiệm những thứ cao hơn.

Nó gần như là những thú vui xác thịt đầu tiên khiến chúng ta quên mất Chúng ta là ai, sau đó lại trở thành con đường để chúng ta nhớ lại mình!

Con đã hiểu rồi đó. Con vừa mới nói nó ra. Và việc sử dụng niềm vui thân xác như là một con đường để đi tới việc nhớ lại Con Là Ai đã được thực hiện bằng cách làm tăng lên – thông qua thân xác – năng lượng cơ bản của tất cả sự sống.

Đây là năng lượng mà đôi khi các con gọi là “năng lượng dục tình”, và nó được kích động lên dọc theo cột bên trong cơ thể con, cho đến khi nó đạt đến khu vực con gọi là Mắt Thứ Ba.

Đây là khu vực ở bên trong đối diện với giữa trán và phía trên mắt một chút. Khi con kích thích năng lượng này, con khiến nó chạy thông suốt cơ thể mình. Nó giống như cực khoái bên trong.

Làm cách nào để thực hiện nó? Làm sao có thể làm điều đó?

Con “quán tưởng nó đi lên”. Ý của Ta, đơn giản như Ta nói. Con đơn thuần “quán tưởng nó đi lên” theo con đường bên trong mà các con gọi là “luân xa”. Một khi năng lượng sự sống được nâng lên nhiều lần, nó mang lại một trải nghiệm tinh tế, cũng giống như sự khao khát dục tình.

Trải nghiệm năng lượng được nâng lên này rất tuyệt vời. Nó nhanh chóng trở thành trải nghiệm được mong muốn nhất. Tuy nhiên, con không bao giờ mất cảm giác khao khát hoàn toàn khi hạ năng lượng đó xuống.

Kinh nghiệm cao hơn không thể tồn tại nếu không có kinh nghiệm thấp hơn – như Ta đã chỉ ra cho con rất nhiều lần. Một khi con lên cao hơn, con phải trở lại với cái thấp hơn, để trải nghiệm lại những niềm vui của việc di chuyển lên cao hơn.

Đây chính là nhịp điệu thiêng liêng của toàn bộ sự sống. Con làm điều đó không chỉ bằng cách di chuyển nguồn năng lượng bên trong cơ thể của mình, Con cũng cần phải làm nó bằng cách di chuyển nguồn năng lượng lớn hơn bên trong Cơ Thể của Thượng Đế.

Con nhập thể trong các dạng thấp hơn, và sau đó tiến hóa lên dạng cao hơn về nhận thức. Con chỉ đơn giản đang nâng nguồn năng lượng bên trong Cơ Thể của Thượng Đế. Các con là nguồn năng lượng.

Và khi con đạt đến cấp độ cao nhất, con trải nghiệm đầy đủ nó, con quyết định con sẽ học hỏi gì tiếp theo trong Vương quốc của thuyết tương đối. Có thể con muốn trải nghiệm lần nữa bản thân con trở thành Chính Con – đó là một kinh nghiệm vĩ đại, thực sự vĩ đại – và vì thế con có thể bắt đầu lại trên Bánh Xe Vũ Trụ.

Có phải “bánh xe nghiệp” không?

Không. Không có cái gì là “bánh xe nghiệp” cả. Không phải giống như con tưởng tượng đâu. Nhiều người trong các con đã tưởng tượng rằng không phải các con đang ở trên một cái bánh xe, mà là cái cối xay, mà ở trong đó các con đang trả các khoản nợ của hành động trong quá khứ, và cố gắng để không phải chịu thêm nữa.

Đây là thứ mà một vài người trong các con gọi là “bánh xe nghiệp.” Nó không khác nhau mấy với một vài thần thoại phương Tây, trong đó các con được xem như là một kẻ tội lỗi không xứng đáng, đang tìm cách đạt tới sự thuần khiết và chuyển sang cấp độ tinh thần tiếp theo.

Mặt khác, những trải nghiệm mà Ta đã mô tả ở đây, Ta gọi là Bánh xe Vũ trụ, bởi vì có không có gì là không xứng đáng, trả nợ, trừng phạt, hay là “Thanh lọc”. Bánh xe Vũ trụ đơn giản chỉ là diễn tả các thực tại tối cao, hoặc những gì con có thể gọi là trật tự của vũ trụ.

Đây là vòng tròn của sự sống, hay Ta thỉnh thoảng đặt tên là Quy Trình. Nó mô tả bản chất không có bắt đầu và không có kết thúc của sự vật, con đường xuyên suốt giữa tất cả mọi thứ, nơi mà linh hồn vui vẻ với cuộc hành trình vĩnh cửu.

Đó là nhịp điệu thiêng liêng của tất cả sự sống, bằng cách đó con di chuyển nguồn năng lượng của Thượng Đế.

Chà, con không ngờ tất cả những giải thích đó đối với con thật đơn giản!

Con không nghĩ mình sẽ hiểu tất cả điều này thật rõ ràng.

Đúng, rõ ràng là con đến đây để học hỏi. Đó là mục đích của cuộc đối thoại này. Vì vậy, Ta rất vui mừng vì con đã hoàn tất nó.

Sự thật là không có nơi nào “thấp hơn” hoặc “cao hơn” trong Bánh Xe Vũ Trụ. Tại sao vậy? Nó là bánh xe, chứ không phải bậc thang.

Thật xuất sắc. Đó là một hình ảnh tuyệt vời và một sự hiểu biết xuất sắc. Vì vậy, đừng lên án những thứ mà các con cho là thấp hơn, cơ bản, bản năng động vật của con người, nhưng hãy ban phước lành cho họ, cám ơn họ như một con đường mà qua đó, và bởi đó, con tìm thấy đường trở về nhà.

Điều này sẽ làm giảm bớt rất nhiều những người tội lỗi xung quanh tình dục.

Đó là lí do tại sao Ta đã nói, chơi, chơi, chơi với tình dục – và với toàn bộ sự sống! Pha trộn tất cả những gì mà các con gọi là thiêng liêng với những thứ báng bổ Thánh Thần, cho tới lúc con nhìn bàn thờ của con như là nơi cuối cùng dành cho tình yêu, và phòng ngủ của con như là nơi cuối cùng để thờ phượng, con sẽ thấy không thấy gì cả.

Các con nghĩ rằng “tình dục” là tách rời với Thượng Đế sao? Ta nói cho con biết: tối nào Ta cũng ở trong phòng ngủ của con!

Vì thế, cứ tự nhiên đi! Hòa lẫn những gì mà con gọi là trần tục và sâu sắc – để con có thể thấy rằng chẳng có sự khác biệt nào cả, và trải nghiệm Tất cả là Một. Sau đó, khi con tiếp tục tiến hóa, con sẽ không nhìn thấy chính mình đang rời bỏ dục tình, nhưng chỉ đơn giản là thưởng thức nó ở một cấp độ cao hơn. Tất cả sự sống đều là S. E. X – Điều phối trao đổi năng lượng (Synergistic Energy exchange).

Và nếu con hiểu về tình dục, con sẽ hiểu tất cả về sự sống. Ngay cả kết thúc của cuộc sống – mà con gọi là “cái chết”. Tại thời điểm khi con chết, con sẽ không thấy chính mình đang rời xa sự sống, mà chỉ đơn giản là thưởng thức nó ở một mức độ cao hơn.

Khi cuối cùng con nhận thấy rằng không có sự riêng rẽ tách biệt nào trong thế giới của Thượng Đế – rằng, chẳng có thứ gì mà không phải là Thượng Đế, cuối cùng, con sẽ quẳng đi cái tạo vật mà loài người các con đã gọi là Satan. Nếu Satan có tồn tại, anh ta tồn tại là tất cả những suy nghĩ của các con, đã rời xa khỏi Ta. Các con không thể tách biệt với Ta, Tất cả đều là Ta.

Loài người phát minh ra ma quỷ để dọa những người khác làm những gì họ muốn, dưới sự đe dọa sẽ bị tách xa Ta nếu họ không làm điều đó. Bị phán xét, bị ném vào lửa địa nguc đời đời, là chiến thuật đe dọa cuối cùng.

Tuy nhiên, bây giờ các con không cần sợ hãi vì nó nữa. Không có gì có thể chia rẽ con với Ta. Con với Ta là Một. Chúng ta không thể là bất cứ thứ gì khác khi Ta là Tất Cả, chỉ thế thôi.

Sao Ta có thể kết án chính mình? Ta có thể làm điều đó bằng cách nào đây? Sao Ta có thể chia tách Bản Thân Ta với Chính Ta khi Ta đã là tất cả, và không thể là thứ gì khác?

Mục đích của Ta là tiến hóa, không phải để lên án; để phát triển, chứ không phải để chết; để trải nghiệm, không phải để không trải nghiệm. Mục đích của Ta là, không ngừng mở rộng. Ta không có cách nào để tách rời Bản Thân Ta với con – hay bất cứ thứ nào khác “Địa ngục” chỉ đơn giản là không biết điều này,”Sự cứu rỗi” mới là hiểu biết đúng đắn. Bây giờ các con đã được cứu rồi. Con không cần phải lo lắng cái gì sẽ xảy ra tiếp theo khi con chết nữa.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here