VŨ TRỤ XOẮN 2 – Chương 8: Di Tản

0
110

Chương 8: Di Tản

Thông qua công việc với ET và công tác hồi quy của mình, tôi nhiều lần được bảo nếu Trái Đất phải đối mặt với sự tàn phá, hoặc nếu một đại thảm họa khác xảy ra đe dọa tới loài người, thì các ET sẽ đưa chúng ta ra khỏi hành tinh. Công việc của tôi đã khám phá ra một vài phiên bản như vậy. Ở một trong số đó, họ nói rằng một hành tinh khác đã được chuẩn bị gần giống như Trái Đất. Nó sẽ khác biệt về mặt địa hình, nhưng con người sẽ có thể sinh tồn ở đó —— nó được gọi là “Tân Địa Đàng”, động vật và thực vật đã được chuẩn bị ở đó để con người cảm thấy thoải mái. Một kịch bản khác là mọi người sẽ được đưa lên tàu vũ trụ để chờ Trái Đất yên tĩnh lại sau đại biến động. Trong cả hai trường hợp, tôi cho rằng phải mất hàng ngàn năm để Trái Đất lắng xuống và có thể sinh sống trở lại, bởi vì mọi thứ sẽ phải bắt đầu lại, tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của thảm họa. Nếu những người sống sót được di tản khỏi Trái Đất để chờ đợi điều này, tôi cho rằng hậu duệ của họ sẽ được đưa trở lại để tái thiết nền văn minh một lần nữa (ngay cả trong giai đoạn nguyên thủy). Tôi được cho biết điều này đã xảy ra nhiều lần xuyên suốt lịch sử hỗn loạn của Trái Đất, rằng các nền văn minh đã bị phá hủy và sự sống phải bắt đầu lại. Thông điệp quan trọng nhất từ các ETs là chủng tộc nhân loại không được diệt vong! Họ đã đầu tư quá nhiều thời gian và năng lượng vào sự phát triển của chúng ta, nên không cho phép chúng ta tự hủy diệt bởi sự ngu dốt của chính mình.

Đấy là những giả định của tôi theo cách nghĩ hợp lý —— hậu duệ của những người sống sót ban đầu sẽ trở lại để phục hồi Trái Đất, do khoảng thời gian đáng kinh ngạc để Trái Đất khôi phục môi trường sống. Trong ca hồi quy sau đây, tôi thấy rằng các giả định của mình đã sai.

* * *

Khi ra khỏi đám mây, Marian thấy mình là một người đàn ông ba mươi tuổi có mái tóc đen dài, ăn mặc đơn giản với một chiếc áo chùng buộc bằng dây. Anh đang đứng ở bìa rừng nhìn ra đồng cỏ tại một thị trấn nhỏ. Đây là điểm đến của anh ta, anh ta đã rời khỏi làng mình hai ba ngày trước. Khi anh bước vào làng, cư dân rất hỗn loạn. “Chuyện gì đó đang xảy ra, và người dân không hiểu. Họ rất vô tổ chức. Họ đi và chạy lòng vòng, cố gắng tìm kiếm những gì đang xảy ra.” Có vẻ không ai biết chính xác có vấn đề gì, nhưng họ phản ứng giống như cách mà động vật có thể nhận thấy nguy hiểm. Anh cũng cảm thấy e dè.

“Tôi nên khiến nhóm làng này tham gia với nhóm hoặc làng của tôi. Tôi giống như một sứ giả, nhưng tựa như, được rồi, với sự hỗn độn này, tôi phải bắt đầu từ đâu đây —— một người lãnh đạo tự nhiên sẽ là người thực sự kéo họ lại với nhau. Tôi phải tìm ra người có thể giúp tôi hoàn thành chuyện tôi cần đạt được. Đó có thể không phải là người cai trị chính thức. Có điều gì đó đang diễn ra. Đây không phải nơi duy nhất. Một cái gì đó đang phá vỡ mọi thứ. Nó ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Đó là lý do tại sao chúng tôi phải hợp lại với nhau.”

Anh tìm ra người cần tìm, đó là một phụ nữ. “Cô ta ở trong một ngôi nhà. Cô ấy hình như có tâm trí. Cô ấy biết mọi thứ cần phải được kiểm soát —— cần tập kết người dân. Cô ấy sẵn sàng làm việc với tôi. Cô ấy bình tĩnh. Cô ấy được tôn trọng.”

Anh ấy biết mọi người sẽ lắng nghe cô, anh ấy đứng phía sau khi cô ấy nói chuyện với mọi người. “Tôi xác nhận những gì cô ấy cần biết và làm, thế là cô ấy đi ra ngoài và làm điều đó. Cô bắt đầu nói chuyện với họ, họ bắt đầu lắng nghe. Bởi vì họ cần điều này. Họ muốn điều này, bởi vì họ sợ hãi. Họ cần một số hướng dẫn và dường như những người lãnh đạo không đưa nó ra.”

Tôi không rõ mọi chuyện, vì nó mơ hồ và gây nên hỗn loạn, vai trò của Marian trong đây là gì? Nhưng tôi không thể dẫn dắt. Tôi đã để câu chuyện triển khai bằng cách chỉ đặt câu hỏi. Tôi hỏi, “Bạn quyết định làm gì?”

“Để cô ấy làm việc với họ một lúc trước khi trình bày ý tưởng liên minh. Hợp lại với các làng khác để thảo luận về chiến lược. Có những người khác đi đến các làng khác. Nó sẽ giống như một hội đồng. Có một mối đe dọa chung đối với tất cả chúng tôi, không phải là những người khác đe dọa.”

Tôi nghĩ có thể là một đội quân xâm lược, vì điều này đã xảy ra vô số lần xuyên suốt lịch sử. “Thật khó để xác định bởi tôi cũng không hiểu. Tôi không thể nói đó có phải là Trái Đất thay đổi hay đến từ bên ngoài không. Không ai biết chắc nó là gì. Nếu có thể tập kết lại, chúng tôi có thể vượt qua chuyện này.”

Tôi quyết định đưa anh ta tiến tới để xem điều gì xảy ra, hy vọng mọi chuyện có thể trở nên rõ ràng hơn. Tất cả mọi người đều tập trung trong một bãi trống rộng lớn. Cô thở dài và nói, “Thật điên rồ.” Sau một lúc, cô ấy miễn cưỡng nói với tôi điều mình đang nhìn thấy. “Tôi thấy tàu. Những chiếc tàu ngoài hành tinh. Họ đang xuống. Điều này gây ra sợ hãi, nhưng họ không thù địch.”

Cô mô tả những con tàu: “Kiểu tròn, nhưng không hình quả bóng, thiên về hình bầu dục. Chúng không phải là thứ chứa hai ba người. Chúng lớn hơn, có thể chứa rất rất nhiều người.” Những con tàu không hạ cánh, mà lơ lửng trên mặt đất.

D: Bạn làm gì?

M: (cười loạn) Cố gắng và giả vờ không sợ.

D: Mọi người có biết một cái gì đó như thế này sẽ xảy ra không?

M: Chúng tôi chưa từng thấy cái gì giống thế này trong đời. Có thể chúng tôi biết trên cấp độ tâm linh. Trên cấp độ động vật, chúng tôi biết có cái gì đó đang đến, nhưng không biết là gì. Đó là lý do tại sao chúng tôi tập kết. Có một mối đe dọa. Nhưng không ai hiểu về mối đe dọa này.

D: Vậy bạn thật sự không thể chuẩn bị cho chuyện này.

M: Vâng, nhưng chúng tôi phải làm, nếu không người ta sẽ chạy lòng vòng như điên.

Vậy nên phải tập kết, và tất cả mọi người từ nhiều ngôi làng đều ở đây.

D: Điều gì sẽ xảy ra?

M: Chúng tôi phải đi. Mọi người phải lên tàu.

D: Có ai đó nói với bạn điều đó không?

M: Không, tôi biết. Tôi chỉ biết nó.

D: Tại sao bạn lại phải đi? Đây là nhà của bạn mà.

M: Vì cái gì đó sắp xảy ra, nếu không rời khỏi, chúng tôi sẽ bị giết. Cho nên cô gái từ ngôi làng kia và tôi từ làng mình đang ở đây với những người mà đã đến các làng khác nhau. Chúng tôi biết chúng tôi phải đưa mọi người đi.

D: Bạn có biết gì về cái sẽ giết bạn kia không? Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không đi?

M: Cái gì đó sắp xảy ra với Trái Đất.

D: Người dân có muốn đi không?

M: Họ đều sợ hãi. Thật khó khăn. Tôi không thể để họ biết tôi cũng sợ. Tôi và người nữ này, còn những người từ các làng khác sẽ giúp dẫn họ lên tàu. Chúng tôi đang cố gắng lùa họ đi. Một số tự nguyện đi. Họ sẵn sàng đi theo. Và những người khác, bạn phải khuyến khích họ. Họ nghĩ đây là điên rồ.

Sau khi mọi người trên tàu, tôi yêu cầu mô tả bên trong con tàu.

M: Nó có kích thước tốt. Có chỗ cho mọi người. Và nó không đặc nghẹt.

D: Bạn nói có vài con tàu?

M: Vâng. Ở những nơi khác nhau. Bạn có thể nhìn thấy chúng từ xa. Bạn có thể mang theo công cụ nếu muốn. Hoặc động vật hay bất cứ cái gì bạn nghĩ.

D: Bạn có thấy những người đã đến cùng con tàu không? Họ trông như thế nào?

M: (Cười thầm) Họ đang cố để nhìn không có vẻ đe dọa. Họ đang cố gắng mỉm cười, nắm tay và thân thiện. Cẩn thận với những người mà họ tiếp cận.

D: Họ có nhìn giống con người không? (Có) Không phải đáng sợ như vậy. Vâng, nếu người ta đã đi vào cùng động vật hay gì đó của mình, chuyện gì đã xảy ra sau đó?

M: (Ngừng lâu) Những con tàu đi ra ngoài không gian và thiên đường.

D: Bạn cảm thấy thế nào về điều đó?

M: Có rất nhiều việc phải làm, nói chuyện với người dân, nói với họ là ổn. Làm thế này là đúng đắn. Và sẽ ổn thôi. Tôi bắt đầu thư giãn. Tôi quá bận.

Anh có thể nhìn thấy bên ngoài tàu, và Trái Đất phía dưới. Tôi muốn biết nó trông như thế nào. Anh thở dài sâu sắc khi cố gắng miêu tả những gì đang nhìn thấy. “Trái Đất trông giống như quầng sáng mặt trời mà tôi tưởng tượng ra. Những thứ bùng lên từ Trái Đất. Tôi không thể nói chúng là núi lửa. Tôi không biết nó là gì.”

D: Bạn có thể hỏi một người trên tàu chuyện gì đang xảy ra không? M: Có thể. Họ đang bận rộn, nhưng tôi có thể.

D: Chỉ hỏi họ những gì đang xảy ra ở đó?

M: Chỉ những thay đổi của hành tinh mà bạn không hiểu được. (Cười thầm) Bạn có thể thử. (Cười)

D: Vâng, hãy để anh ta thử.

M: Đây là một sự pha trộn giữa núi lửa, sao chổi và một vụ nổ hạt nhân. Đó là cái gần nhất anh ấy có thể mô tả mà tôi có thể hiểu. Họ biết rằng nó đang đến, đó là lý do họ muốn di tản càng nhiều người càng tốt, rồi chúng tôi sẽ trở lại.

D: Bạn có quay lại ngay không?

M: Anh ta bắt đầu giải thích rằng chúng tôi có thể được giữ trong một tình cảnh mà thời gian trôi qua, nhưng chúng tôi không thay đổi, rồi sau đó chúng tôi sẽ trở lại.

D: Thật thú vị. Thời gian trôi qua nhưng bạn sẽ không thay đổi. Anh ấy có thể giải thích nó tốt hơn không?

M: Nó không bị dừng hình. Thời gian sẽ trôi qua, nhưng bạn sẽ không… (Rất nhẹ nhàng:) Làm thế nào để tôi giải thích nó? Thời gian trôi qua trên Trái Đất, nhưng trên tàu thì không. Trái Đất sẽ đi qua vật chất, con tàu thì sẽ không.

D: Nó giống như hai loại khác nhau —— tôi nghĩ “khoảng thời gian” không phải một từ ngữ đúng.

M: Thời gian đi chỗ này, thời gian không đi chỗ đó.

Điều này rất giống với khái niệm họ đã nói với tôi, thời gian là ảo ảnh. Thời gian trôi qua theo quan điểm của con người: giờ, ngày, tuần, tháng —— bởi vì chúng ta bị mắc kẹt trong khái niệm đó. Họ không có khái niệm về thời gian và do đó nó không tồn tại đối với họ. Đây là một lý do họ có thể di chuyển dễ dàng qua thời gian và không gian mà không bị hạn chế. Họ nói nhân loại có lẽ là loài duy nhất trong vũ trụ đã tìm ra cách để đo lường một cái gì đó không tồn tại.

D: Họ sẽ giữ bạn trên tàu cho đến khi thời gian trở lại?

M: Đúng. Nó sẽ không quá dài.

D: Nhưng trên Trái Đất thời gian sẽ dài hơn nhiều. (Vâng) Vậy bạn sẽ không đến bất kỳ nơi nào khác. Bạn sẽ chỉ ở trên tàu.

M: Chỉ bay lượn.

Điều này đã trả lời thắc mắc của tôi trước đó. Tôi nghĩ họ sẽ phải đi đâu đó chờ thảm họa qua đi, cũng không thể trở lại cho đến khi Trái Đất có khả năng hỗ trợ sự sống một lần nữa —— có thể là hàng ngàn năm. Nhưng nếu họ không bị mắc kẹt bởi khái niệm thời gian, nó cũng sẽ như xem các sự kiện bằng cách tua nhanh băng video.

M: Thật tốt khi không mất nhiều thời gian, mọi người sẽ không buồn. Có rất nhiều phòng, vì vậy một số người mang theo động vật. (Cười) Nó giống như một chiếc tàu Noah!

D: (Cười) Đó là những gì tôi nghĩ. Nghe giống vậy.

M: Chúng tôi sẽ không cảm thấy ở quá lâu trên tàu.

Tôi chuyển anh ta tiến tới để có thể nhìn thấy những gì đã xảy ra trên Trái Đất.

M: Nó gần như là ngày Độc Lập. Bạn biết không, một trong những cây pháo nón đó nổ bung. Đó là những gì có vẻ như đang diễn ra ở những nơi khác nhau trên Trái Đất. Có lửa và mây tro. Bạn có thể thấy màu sắc thay đổi.

D: Bạn nói màu sắc nghĩa là gì?

M: Đầu tiên, có những màu lục, màu lam và những đám mây trắng, sau đó là những vụ nổ, đôi khi có những đám mây màu xám. Sau đó các đám mây xám, màu nâu bùn và màu xám xịt dần dần rõ ràng. Và rồi mọi thứ trở lại với màu lam, màu lục và trắng.

Trong một thời gian ngắn, anh đã chứng kiến những thứ đã mất hàng ngàn năm để xảy ra. Sau đó anh ta tiến tới thời điểm mọi người quay trở lại Trái Đất.

D: Họ có đưa bạn trở lại chỗ cũ không?

M: Thật khó nói. Một lần nữa có cây cối và vật liệu. Chúng đã trở lại. Nhưng không có làng mạc và công cụ nhân tạo xung quanh. Không có động vật trừ những con thú chúng tôi mang theo.

D: Khi họ thả bạn xuống, họ có ở cùng bạn không?

M: Họ nói rằng chúng tôi sẽ phải bắt đầu lại.

D: Như vậy, giúp các bạn không phải là trách nhiệm của họ?

M: Họ chỉ cố giúp mọi người thấy rằng họ sẽ phải sử dụng kỹ năng của họ, bất kể họ biết gì.

D: Thật khó để bắt đầu lại từ đầu. (Vâng) Ít nhất thì họ cũng đã cứu mạng mọi người.

M: Phải. Họ làm việc với con người để nâng cao tinh thần và tạo cho những người đó sự tự tin. Nói cho những người đó lý do nó có thể được thực hiện.

D: Bạn biết mọi thứ đã bị hủy diệt? (Vâng) Cả thế giới? (Vâng) Sau đó họ rời đi?

M: Vâng. Họ sẽ tiếp tục các chức năng của họ.

D: Bạn sẽ phải bắt đầu lại, cần rất nhiều lòng kiên trì để làm tất cả những chuyện đó.

Sau đó tôi đưa cô ấy đi tìm một ngày quan trọng khác, dù tôi nghĩ không ra còn gì có thể quan trọng hơn những chuyện anh ta vừa trải qua. Anh tuyên bố, “Tôi không sống lâu hơn. Cái gì đó xảy ra với tôi. Có một tai nạn. Một cái cây ngã xuống trong quá trình tái xây dựng. Nó đập nát tôi.” Sau đó tôi để anh ta di chuyển đến cõi tinh thần và nhìn vào kiếp sống từ điểm nhìn đó. Tôi hỏi anh đã học được gì từ kiếp sống này. “Đôi khi bạn phải đi với điều không biết.”

Sau đó tôi hợp nhập nhân cách của Marian vào cơ thể, thay thế thực thể kia và gọi tiềm thức ra.

D: Tại sao bạn lại chọn cuộc đời lạ lùng này để Marian thấy?

M: Nó sắp xảy ra lần nữa.

D: (Thật là một điều ngạc nhiên.) Bạn nghĩ vậy sao?

M: Nó sắp xảy ra lần nữa. Trái Đất sẽ có sự thay đổi. Và các con tàu sẽ trở lại.

D: Có liên hệ gì với cuộc đời của Marian?

M: Bởi vì cô ấy biết nó sẽ xảy ra lần nữa. Cô đã trải qua nó một lần rồi, và cô sẽ sống khi Trái Đất trải qua nó lần nữa.

D: Người đàn ông kia có thể nhìn thấy những thứ xảy ra từ con tàu. Điều gì đã xảy ra với Trái Đất?

M: Có rất nhiều thay đổi. Rất nhiều sự gián đoạn. Đó là một chu kỳ. D: Lần cuối có phải do con người gây ra không?

M: Không, đó là một chu kỳ. Một chu kỳ tự nhiên.

D: Cái mà Trái Đất đi qua? (Vâng) Nhưng nó không có nghĩa là mọi sinh mệnh phải chết, đúng không?

M: Vâng, họ không muốn mọi thứ bị xóa sạch.

D: Đó rất quan trọng, bởi vì phải tốn rất nhiều công sức để bắt đầu lại từ đầu. Họ nói “thời gian trôi qua trên Trái Đất, nhưng trên tàu thì không” có nghĩa là gì?

M: Bởi vì đó là phương thức của thời gian.

D: Phải mất một thời gian dài để Trái Đất trở lại thành nơi có thể sinh sống một lần nữa. Tuy nhiên, những người trên tàu không thay đổi.

M: Thời gian là nơi bạn tập trung vào. Trên Trái Đất bạn đi từng bước một. Bạn không phải làm vậy khi bạn không ở trên Trái Đất. Bạn chỉ tập trung và bạn ở đó. Nếu bạn tập trung qua đó, bạn ở đó. Không có thang chia thời gian. Bạn không có thang chia, bởi vì họ không cần một thang chia.

D: Tâm trí chúng tôi luôn gặp khó khăn để hiểu.

M: Nó sẽ xảy ra lần nữa. Tôi thậm chí không chắc chắn nó có xảy ra trong kiếp này hay không. Ý tôi là kiếp sống của Marian. Nhưng công việc là làm cho mọi người biết. Kế hoạch là để cô ấy từ từ khám phá thông tin, như thế nó sẽ không áp đảo cô ấy. Nhưng thông tin ở đó, cô ấy phải khai thác nó. Và nó liên quan đến… những thứ ngoài thế giới.

Công trình dự án Trái Đất này. Cô ấy buộc mọi người phải thấy những gì đang có ở ngoài đó. Khiến cho mọi người chuẩn bị. Nhiều người nhận thức. Có nhiều thứ hơn là vội vàng và hấp tấp trong thế giới này. Có nhiều thứ hơn là chỉ đi đến cửa hàng tạp hóa. Cô ấy cần mở tâm trí họ. Họ phải thức dậy. Họ không phải là ngu ngốc.

D: Tôi nhiều lần nghe rằng con người đang thực sự làm tổn thương Trái Đất. Đó có phải là ý bạn không?

M: (thở dài) Nó vượt ra ngoài điều đó. Dừng làm tổn thương Trái Đất sẽ làm mọi thứ chậm lại. Nó sắp xảy ra. Giai đoạn!

D: Không có cách nào để ngăn chặn nó bây giờ?

M: Không. Nó đang trên đường.

D: Cô ấy phải làm gì?

M: Chỉ cần đánh thức mọi người dậy. Nó không thể xảy ra trong thế hệ này. Nhưng càng có nhiều người biết những điều có thể xảy ra với Trái Đất, thì càng có nhiều người sẽ sẵn sàng và mong muốn lên tàu.

D: Nó sẽ là điều tương tự một lần nữa? (Vâng) Họ sẽ đến để mang đi một số người? (Vâng) Nhưng sẽ có một số không muốn đi?

M: Người nhu hòa có thể có Trái Đất.

D: Tôi đoán người nhu hòa là những người sợ đi.

M: Cô ấy phải nói với mọi người về những thứ họ chưa bao giờ nghĩ tới. Những điều mà họ chưa bao giờ nhìn vào. Những điều họ luôn nghĩ là kỳ lạ và buồn cười.

D: Ý bạn là những ý tưởng siêu hình?

M: Phải. Nó không phải là UFO.

D: Đây có phải là một phương thức phát triển?

M: Đây là một phương thức cứu cái mạng nhỏ của bạn.

Thật tuyệt vời khi tôi tiếp tục nhận được những mảnh ghép từ nhiều người khắp nơi trên thế giới. Công việc của tôi là đặt các mảnh ghép này lại với nhau, và khi tôi làm điều đó, nó bắt đầu có một ý nghĩa nào đấy, ngay cả khi lý luận có ý thức của chúng ta không thể nắm bắt được tầm cỡ của mọi thứ. Có vẻ như có nhiều hơn nữa mà đó chỉ là ngoài tầm với.

***

Tổng hợp sách trong Thư viện trái đất 

Facebook page

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here