VŨ TRỤ XOẮN 2 – Chương 24: Nếu Bạn Nghĩ, Bạn Sáng Tạo

0
131

Chương 24: Nếu Bạn Nghĩ, Bạn Sáng Tạo

Richard, một giáo viên trường học, đi xuống từ đám mây nhìn thấy những người hoan nghênh mình trên mặt đất. Họ chào đón anh ta trở lại. Anh nghĩ đó là một hành tinh khác. Nó chắc chắn không phải là Trái Đất. “Cảm thấy khác biệt, rất rất yên bình. Mọi người đều rất tốt. Giống như gia đình tôi.” Mọi người trông tương tự hình người, mặc áo choàng thùng thình. Anh ấy mặc một chiếc áo tím, họ không giao tiếp bằng miệng, “Chúng tôi trao đổi một cách thần giao cách cảm.”

D: Bạn có cảm thấy mình là đặc rắn hay vật lý không?

R: Một số mức độ vật lý, nhưng cũng rất nhẹ.

Anh ấy trở nên cảm xúc và bắt đầu khóc, vì anh ấy nói cảm thấy như mình đã trải qua một thời gian dài.

R: Họ hỏi tôi thế nào. Tôi đã trải nghiệm những gì. Giống như nhận một công việc.

Thực hiện nhiệm vụ. Như tôi đã rời đi trong một chuyến đi dài.

D: Tại sao bạn quyết định trở lại?

R: Bởi vì đã đến lúc phải quay trở lại. Chính là để làm mới năng lượng của tôi, và để nhớ lại nơi tôi xuất xứ.

D: Bạn đã ở đâu?

R: Chủ yếu trên Trái Đất. Đó là nhiệm vụ của tôi trong ít nhất một trăm ngàn năm qua.

D: Vậy, bạn đã ở trên Trái Đất một thời gian dài.

R: Vâng, nhiều kiếp sống. Luôn luôn trở lại.

D: Tại sao bạn phải tiếp tục trở lại?

R: Vì đó là một phần công việc.

D: Và bạn nói bây giờ bạn trở lại để trao đổi thông tin?

R: Vâng, chỉ cần một chút làm mới, tôi đoán. (Khóc)

D: Cơ thể vật lý không còn tồn tại khi bạn ở đó?

R: Không. Chỉ thay đổi tần số của nó.

D: Vậy đây có phải cơ thể vật lý của Richard không?

R: Vâng, nhưng ở một tần số cao hơn nhiều.

D: Vậy bạn có thể đến nơi này bất cứ khi nào bạn thay đổi tần số? (Vâng) Việc này thường xảy ra khi nào?

R: Có lẽ đôi khi vào ban đêm. Trong giấc ngủ.

D: Vậy Richard không ý thức về những điều này? (Vâng) Nơi này có phải là vật lý không?

R: Vâng, theo một nghĩa nào đó, nó cũng ở trong một chiều kích khác. Trong một số trường hợp cảm thấy nó gần như vật lý, nhưng có một số khía cạnh khác biệt. Nhẹ nhàng hơn, tự do lưu chuyển hơn, di chuyển dễ dàng hơn. Tôi có thể tạo ra bằng hình dung dễ dàng hơn.

D: Bạn tạo ra cái gì?

R: Hình dạng, năng lượng, âm nhạc, màu sắc.

D: Bạn sáng tạo những thứ này cho chiều kích đó?

R: Một phần của nó, nhưng phần khác bao gồm sáng tạo những trải nghiệm ở các tầng thứ thấp hơn. Khi bạn hạ thấp rung động, nó trở thành hình thể.

D: Vậy, những gì bạn có thể tạo ra ở đó vẫn còn, hay nó tan biến?

R: Không, nó vẫn còn. Nó lấy hình thể. Tôi không biết giải thích thế nào. Tôi không biết cách nào khác để giải thích điều đó.

D: Khi bạn sáng tạo, bạn làm như thế nào?

R: Chỉ cần nghĩ về nó, sau đó giữ ý nghĩ đó, rồi đưa nó xuống từ những cảnh giới cao hơn tới những cảnh giới thấp hơn. Trong khi bạn làm điều đó, bạn giữ ý định, và sau đó đột nhiên, nó phát sinh. Và nó ở đó!

D: Tôi tự hỏi có cách nào để người trong cơ thể vật lý trên Trái Đất có thể sử dụng khả năng đó không?

R: Vâng, sẽ tốt đẹp. Họ có thể làm điều đó bằng cách làm việc cùng nhau và hòa hợp như một nhóm. Tự cống hiến mình cho nhiệm vụ. Thực hiện một số cam kết. Liên tục chú ý. Sẵn lòng khuất phục nhiệm vụ. Làm theo nhóm thì dễ dàng hơn, nhưng cũng là thứ hai mặt. Mặt khác là làm cá nhân, bạn không có mọi sự phức tạp của một nhóm, nhưng làm một nhóm bạn có nhiều năng lượng hơn để có thể nhận ra cái lớn hơn. Vì vậy, chúng có cả điểm cộng lẫn điểm trừ.

D: Tôi đã suy nghĩ, nếu bạn sáng tạo nó và nghĩ nó vào trong hiện hữu, nó có biến mất khi năng lượng bị gỡ bỏ khỏi nó không? Khi bạn không nghĩ về nó nữa.

R: Không, bạn phải luôn nghĩ về nó. Bạn có thể nghĩ về nhiều thứ đồng thời, và duy trì năng lượng. Có đám đông và toàn bộ những hệ sao mà bạn có thể nghĩ đến.

D: Bạn có thể làm điều này như một cá nhân, hay bạn cần một nhóm?

R: Tôi nghĩ sẽ là cả hai, thực sự là cả hai. Một số khía cạnh bạn có thể làm riêng, nhưng bạn cũng cần nhóm cho các dự án lớn hơn.

D: Những sinh mệnh khác ở đó luôn luôn ở nơi đó?

R: Một số trong họ ở lại đó mọi lúc, vâng. Khi tôi tiếp tục công việc, họ giữ năng lượng cho tôi.

Những sinh mệnh này đã giúp Richard từ phía bên kia mà không có kiến thức có ý thức của anh ấy, bởi vì đôi khi anh ta quên khi ở trong thể vật lý. Sáng tạo trên hành tinh Trái Đất là khó khăn hơn bởi vì mật độ. Anh ấy đã được phép biết những điều này bây giờ để không dễ quên đi.

D: Bạn sẽ gọi nơi này là gì nếu bạn mô tả nó?

R: Cơ sở nhà của Tàu Sao. Tôi không biết tọa độ là gì. Vài năm ánh sáng từ đây, tôi đoán. Nhưng chỉ mất vài phút để di chuyển, nếu bạn đi trong cơ thể ánh sáng.

D: Nó có khác với cõi tinh thần không, hay tương tự?

R: Tương tự.

D: Tôi đang nghĩ khi cơ thể chết và tinh thần đi về cõi tinh thần. Nó có tương tự không?

R: Có và không. Tôi nghĩ nếu bạn bị mất thân thể của mình… bạn sẽ có một chút ngắt kết nối. Tôi mô tả nó thiên về là giai đoạn tiếp theo, và đây là có thể hợp nhập tất cả các kiếp sống vào một cơ thể duy nhất, chỉ cần nâng cao tần số và sau đó mang nó theo với tôi. Nó giống như một quá trình thăng lên hay bất cứ cái gì bạn muốn gọi. Bạn chỉ cần nâng cao nâng cao và nâng cao tần số. Cái chết là một chút gãy đổ theo ý nghĩa nào đó. Đây thiên về một sự liên tục.

D: Tại sao bạn nghĩ cái chết là gãy đổ?

R: Một chút. Nó thu hút bạn đang từ trải nghiệm này đến trải nghiệm khác. Và đôi khi người ta mất đi một chút. Nhưng cái kia mang tính rất ý thức, liên tục, dễ lưu chuyển, nâng cao rung động và không gãy đổ về ý thức.

D: Khi người ta đi đến cõi tinh thần, họ sau đó quay lại như một chu kỳ. Và đây không phải là một chu kỳ?

R: Tôi nghĩ việc này sẽ giống như thoát khỏi chu kỳ đó. Bạn có nhiều lựa chọn hơn khi bạn muốn đến, khi bạn muốn quay lại.

D: Tại sao bạn quyết định thử nghiệm với Trái Đất khi bạn có thể ở lại một nơi thật đẹp?

R: Tôi đoán đôi khi tôi muốn thực hiện những nhiệm vụ khó khăn. D: Trái Đất là một nhiệm vụ khó khăn?

R: Vâng, tôi nghĩ thế.

D: Họ làm gì với thông tin mà bạn mang lại?

R: Họ nghiên cứu nó. Họ biên dịch nó. Tôi nghĩ đó là một tầng thứ trải nghiệm khác mà một số trong họ quen thuộc. Nhiều người trong họ chưa bao giờ quyết định trải nghiệm cuộc sống vật lý.

D: Bạn có biết họ làm gì với thông tin khi họ tích lũy nó không?

R: Tôi nghĩ đó là một phần của một dự án nghiên cứu để tìm hiểu xem thử nghiệm có thực sự hoạt động không. Hoặc có nên bắt đầu một số thí nghiệm khác không.

D: Bạn giải thích thế nào về thử nghiệm nghiên cứu?

R: (Tạm dừng khi anh ta tìm từ để miêu tả nó.) Làm thế nào mà sự thần thánh tự giải phóng bản thân, và sau đó trở lại? Mở rộng và trở lại chu kỳ. Khởi chạy các hướng khác nhau. Tất cả sự bao la của những trải nghiệm khác nhau.

D: Đây là trải nghiệm của tất cả các cá nhân?

R: Không, đó đều là các nhóm, đều là đám đông của… đầu tiên bạn mở rộng và cá nhân hóa và trở thành các phần rồi sau đó… bạn làm thế nào mang nó trở lại một lần nữa?

D: Đây là cái được gọi là thí nghiệm nghiên cứu? Trở thành những phần khác nhau.

Và họ tích lũy thông tin sau đó mang nó trở lại? (Vâng) Có phải chỉ có Trái Đất tham gia thử nghiệm không?

R: Không, không, không. Tôi nghĩ là số nhiều.

D: Nó đã xảy ra trong một thời gian dài?

R: Không, tôi nghĩ nhân loại là một hai trăm ngàn năm. Các thí nghiệm khác dài hơn.

Khi tất cả các dạng sống khác đều rất cổ xưa. Không có giới hạn thời gian cho bất cứ điều gì.

D: Đó là lý do tại sao tôi khó đặt câu hỏi về mất bao lâu, bởi vì nó không có ý nghĩa.

(Vâng) Họ có nghĩ rằng thử nghiệm đang hoạt động không?

R: Tôi nghĩ chúng ta đang tiến triển. Có một tia hy vọng rằng nó có thể làm việc.

D: Điều gì xảy ra nếu họ nghĩ thử nghiệm không hoạt động?

R: (Cười) Sau đó bạn tái chế. Bạn chỉ cần trộn lẫn chúng và sáng tạo cái gì đó mới.

D: Vậy điều gì sẽ xảy ra cho tất cả những trải nghiệm và thông tin đã được tích lũy?

R: Một số có thể bị mất, nhưng trong chu kỳ lớn lao của sự vật, nó chỉ là một phần của sự tích lũy thông tin. Bạn luôn có các thí nghiệm, một số sẽ làm việc và một số khác sẽ không. Nhưng tất cả đều đóng góp vào cái làm việc và cái không làm việc. Nó luôn là thông tin giá trị. Vậy nên, bạn thay đổi điều kiện một chút và điều chỉnh tốt, nhưng bạn không thay đổi chúng quyết liệt. Bạn học hỏi từ những kinh nghiệm rồi bạn thực hiện một số thay đổi và sau đó bạn thử lại.

D: Đó có phải là một trong những quy tắc không, bạn không thể thay đổi nó một cách quyết liệt?

R: Vâng, bởi vì nếu bạn thay đổi quá nhiều biến số cùng một lúc, thì bạn không biết.

Nó rất, rất khó để biết chính xác những gì hoạt động và những gì không hoạt động.

D: Vậy, có một số quy tắc và quy định. (Vâng) Tôi đã nghe rằng Trái Đất là một hành tinh khó khăn.

R: Vâng, đó là một trong những nơi đậm đặc hơn. Nhưng do đó, nó cũng có một số cơ hội và thách thức. Bởi vì đó là một hành tinh tự do ý chí, vì vậy nhiều khía cạnh đôi khi không thể đoán trước được. Rất nhiều bất ngờ.

D: Khi Richard rời cơ thể, khi chết, anh ta có trở lại nơi đó không, hay anh ta đi đến cõi tinh thần?

R: Tôi không nghĩ rằng tôi cần trở lại với cái mà bạn gọi là cõi tinh thần. Bởi vì lần này tôi có thể, như tôi đã nói, sẽ thăng lên một tần số cao hơn. Vì vậy, tôi sẽ trở lại hành tinh nhà, tất nhiên.

D: Nhiều người phải đi đến các tầng thứ thấp hơn. Liệu họ có thể đột ngột nhảy tới tầng thứ bạn đang ở không? (Không) Có quy tắc nhất định về điều đó không?

R: Quy tắc có lẽ không phải là một từ đúng, nhưng trong nhiều điều kiện nhất định sẽ không cho phép họ nhảy nhanh như vậy. Mặc dù sự tự do là ở đó, nhưng nó sẽ rất khó khăn.

D: Tôi biết nhiều người muốn vượt qua cõi tinh thần, dù nơi đó đẹp, và đi thẳng đến nơi họ có thể sáng tạo.

R: Vâng. Nhưng bạn phải làm việc trên bản thân rất nhiều để có thể làm điều đó.

Nhưng cũng là, tôi nghĩ, một sự sẵn sàng để cho đi. Phục vụ. Đóng góp.

D: Đó là mục tiêu của bạn, để trở lại nơi đó và ở lại đó?

R: Không nhất thiết phải ở lại đó, nhưng tôi biết tôi muốn trở lại. Và nếu có một nhiệm vụ khác, sau một thời gian tôi sẽ suy ngẫm nó và sẵn sàng chấp nhận nó một lần nữa.

D: Bạn đã nói có một số người chưa bao giờ làm nhiệm vụ.

R: Vâng, nhưng họ cũng có những vai trò khác nhau. Đối với một số trong họ, đó là vai trò họ đã giữ.

D: Có thể một số trong họ giống những người tích lũy thông tin và ghi chép. (Vâng) Và bạn là một trong những người phiêu lưu và mang nó trở lại. (Vâng) Tôi luôn nghĩ đến máy móc. Họ có cần gì để thu thập thông tin và ghi lại không?

R: Họ có máy tính và các thiết bị khác nhau, nhưng mặt khác nó cần ý thức của các thực thể hoặc bất cứ cái gì bạn muốn gọi nó —— Khi bạn nói về việc sáng tạo, có thể có vấn đề bởi tự do ý chí. Hãy nói rằng bạn có năng lượng free. Nhưng nếu bạn sử dụng năng lượng free để tạo ra các sản phẩm sai lầm như là kết quả của nó, thì đó sẽ là một sự lạm dụng năng lượng free —— Linh hồn anh ta đã làm điều này trước đây. Thậm chí trong một quá khứ xa xưa. Trên thực tế, thật hài hước khi nói về quá khứ. Tôi nghĩ về Atlantis, Lemuria. Anh ấy biết đến một mức độ nhất định.

D: Anh ta đã làm gì với năng lượng trong những cuộc đời đó?

R: Tất cả mọi thứ. Sưởi nhà. Vận chuyển người. Xây dựng các thứ. Chữa bệnh. Duy trì cơ thể. Nó có thể được sử dụng cho nhiều thứ.

D: Điều gì đã xảy ra? Anh đã lạm dụng các năng lực?

R: Không, anh ta không lạm dụng, nhưng anh ta mất quyền kiểm soát chúng. Nó đã rơi vào tay kẻ xấu. Anh ấy không cẩn thận cho lắm. Đôi khi tín nhiệm và tin tưởng quá nhiều rằng mọi người đều có cùng những ý định tốt. Vì vậy, tôi nghĩ chúng ta cần phải sáng suốt hơn một ít.

D: Làm thế nào anh ta có thể khai thác kiến thức đã có trong những cuộc đời khác?

R: Thông qua thiền định, thông qua nói chuyện với mọi người, và sau đó chỉ bằng cách làm việc đó. Và rồi khi anh ta làm việc với đôi tay của mình, đột nhiên có một cái gì đó thành hình, một tia sáng sẽ đến và nói, “Ồ, đây có vẻ quen thuộc.” Tôi nghĩ đôi khi chỉ dùng niềm tin mà thực sự làm được nó. Bởi vì nhiều lần anh ta muốn trở nên hoàn hảo và muốn không ngừng suy nghĩ về điều tốt nhất tiếp theo, nhưng chỉ bằng cách làm điều đó —— Tôi nghĩ việc nhìn thấy nơi này chỉ là nhắc nhở tôi về nơi tôi xuất xứ, để tôi không quên. Và để tôi biết họ đang ủng hộ tôi, nghĩ đến tôi, che chở tôi.

D: Có cách nào bạn có thể liên lạc hoặc trao đổi với họ trong trạng thái có ý thức không?

R: Bước đầu tiên là thiền. Và sau đó tôi nghĩ kênh sẽ mở ra nhiều hơn nữa. Nó sẽ mở ra đến mức tôi gần như có thể làm bất cứ lúc nào.

D: Hôm nay chúng tôi đã tìm kiếm một tiền kiếp thích hợp để Richard kiểm tra. Tại sao bạn lại đưa anh ấy đến nơi mà anh ấy đang ở? Bạn trực tiếp đưa anh ta tới đó, thay vì một tiền kiếp.

R: Tôi nghĩ điều đó quan trọng hơn nhiều so với thông tin về tiền kiếp, bởi vì đó là cơ sở nhà của anh ấy. Tôi nghĩ các vai trò khác nhau mà chúng tôi đóng chỉ là một phần của trải nghiệm tổng thể. Điều quan trọng hơn nhiều chính là bản chất của nguồn của một người và nơi chúng ta xuất xứ. Tôi nghĩ cứ chăm chăm vào những điều xảy ra trong quá khứ đôi khi không phải là hữu ích. Quan trọng chính là cần tập trung vào tương lai, và trong việc làm những gì cần thiết tại thời điểm này, sau đó thông tin cần thiết sẽ đến. Đó sẽ hỗ trợ quá trình này.

D: Vậy bạn nghĩ chăm chăm vào những điều xảy ra trong quá khứ giữ chúng tôi quay lại?

R: Ở một mức độ nào đó, vâng.

D: Quá khứ có một tầm quan trọng, và chúng tôi không muốn nó bị vô ích. Bởi vì chúng ta học được bài học từ nó, đúng không?

R: Vâng. Nhưng đôi khi cũng tốt nếu để nó qua đi. Và chỉ phóng thích nó. Ngay cả khi những điều tồi tệ xảy ra, thì cũng hãy buông bỏ. Chúng là một phần của trải nghiệm nhân loại ở một tầng thứ nào đó, nhưng mặt khác lại có nhiều hơn thế.

* * *

Tôi gặp một sinh mệnh khác có khả năng sáng tạo khi có một phiên với Nicole, giám sát viên của một tập đoàn lớn. Cô lập tức đi vào một nơi ngoại-thế-giới khi được yêu cầu mô tả nơi xinh đẹp của mình. Cô thấy mình trong một hang động, nhưng nó không giống một nơi bình thường trên Trái Đất, bởi vì có những tinh thần ở đó mà cô giao tiếp cùng họ. “Tôi thấy những tinh thần này khi tôi có thắc mắc hoặc khi họ có thông tin để cho tôi. Tôi có thể kêu gọi họ. Đôi khi họ đang làm những việc khác. Nếu tôi gọi họ, họ đến. Hầu hết thời gian tôi có thể tìm thấy họ ở đây.”

Cô mô tả những tinh thần này là những ánh sáng trắng phát quang. “Tôi muốn họ giống thế nào thì họ sẽ trông giống thế đó. Họ có thể trông giống những con người cá nhân. Tôi gọi họ là “những người áo choàng trắng”. Nhiều lần tôi không nhìn vào khuôn mặt của họ gần gũi lắm. Tôi nhận ra họ bằng những rung động năng lượng của họ.”

Tôi hỏi về hang động mà cô ấy thấy mình đang ở. “Đây là một nơi mà tôi đã tạo ra. Và tôi có thể đến bất cứ lúc nào. Tôi đã tạo ra nó trong tâm trí của mình bằng tâm trí của tôi, nhưng tôi tạo ra nó trên một thể vật lý. Nó tồn tại trên —— cái bạn có thể gọi là một cõi astral. Đó là một nơi chốn thực. Những người khác sẽ nhận ra nó.”

D: Nhưng những tinh thần mà bạn đang nói đến, họ có tồn tại trên cảnh giới astral không?

N: Họ tồn tại vượt ngoài cảnh giới astral. Họ là bạn của tôi. Họ là người hướng dẫn và đồng sự. Tôi sử dụng họ cho thông tin, đồng hữu. (cười thầm) Và chỉ để giải khuây cùng nhau. Họ có thể truy cập thông tin mà tôi khó có thể truy cập từ hóa thân này. Tôi không phải đi đến hang động. Tôi có thể liên hệ với họ từ bất cứ đâu.

D: Nhưng bạn thích cảnh giới astral này vì nó an bình?

N: Nó yên tĩnh.

Rõ ràng Nicole không ở trong một tiền kiếp. Cô ấy chỉ mô tả mối liên hệ của mình với những người hướng dẫn tinh thần trong hóa thân hiện tại của cô. “Tôi đã liên lạc với họ trong những kiếp khác. Chúng tôi là các đồng sự nhiều hơn là hướng dẫn cho nhau.” Sau đó tôi tiếp tục với kỹ thuật hồi quy và sử dụng phương pháp đám mây.

N: Tôi đang trôi xuống qua một số cây thông rất rất nhọn. Tôi không nghĩ đây là Trái Đất! Cây thông rất cao, rất cao. Có lẽ là hơn mười feet, và rất tròn. Và mặt đất đang chuyển đổi. Nó không đặc rắn.

D: Bạn cảm thấy thế nào khi đứng trên nó?

N: Tôi không ở trong vật lý. Tôi không có cơ thể vật lý. Vì vậy, tôi không nhất thiết phải đứng trên đó. Mặt đất chỉ là di chuyển. Giống như đứng trên một đám mây, nhưng đó là năng lượng thay vì các hạt nước.

D: Thế còn cây thì sao, chúng rắn chắc?

N: Không, chúng không rắn chắc. Không có gì rắn chắc theo cách bạn mong đợi trên Trái Đất. Chúng có hình dạng, nhưng bạn có thể đưa tay xuyên qua chúng. Chúng là ba chiều, nếu bạn có thể tưởng tượng rằng các phân tử tạo nên cây không bị ràng buộc chặt chẽ với nhau như các phân tử trên Trái Đất.

D: Đó là lý do bạn có thể đưa tay xuyên qua nó. Và mặt đất đang di chuyển vì nó cũng không đặc rắn? (Phải) Và cơ thể bạn giống như…

N: Nó là một cơ thể năng lượng. Tôi có thể làm một hình dáng. Tôi chỉ cần kéo một số phân tử lại chặt chẽ với nhau hơn. Tôi có một ít của vật chất. Dù nó rất lỏng lẻo.

D: Nếu ai đó nhìn vào bạn, họ sẽ thấy cái gì?

N: (cười thầm) Tùy vào người nhìn tôi. Có lẽ vài người sẽ nhìn thấy một đốm xám.

Những người khác sẽ nhìn thấy toàn là tia sáng lấp lánh. Tất cả các màu sắc khác nhau. Nó phụ thuộc vào những gì họ biết. Trừ khi tôi kéo các phân tử chặt chẽ hơn để tạo ra một hình dáng.

D: Nếu bạn định tạo một hình dáng, bạn sẽ tạo ra cái gì?

N: Bất cứ cái gì tôi muốn tạo ra. Tôi có thể tạo ra bất cứ thứ gì. Tôi có thể tạo ra một con mèo lớn. Tôi có thể tạo ra bản thân mình như hóa thân hiện tại. Tôi có thể tạo ra bản thân mình là một người đàn ông. Tôi có thể hình thành bản thân mình theo bất kỳ hình dạng nào mà tôi muốn. Rất dễ dàng.

D: Vậy bất cứ cái gì bạn đã tạo ra, nó có đặc chắc không?

N: Không đặc chắc như Trái Đất, nhưng nó sẽ cứng như cây.

D: Mọi người có thể đưa tay xuyên qua nó không?

N: Nếu họ chọn.

D: Thật thú vị. Nhưng đây là bộ dạng cơ thể của bạn mọi lúc ở nơi này?

N: Hầu hết thời gian tôi rời nó như ánh sáng lấp lánh.

D: Nghe có vẻ đẹp. Toàn bộ thế giới nơi bạn đang ở đó là vô hình tướng?

N: Không, không phải vô hình tướng. Cũng có những quy tắc trên thế giới này. Có những thông số khác nhau trên thực tại này so với trên Trái Đất. Các thông số vật lý là rộng hơn. Các thông số khác hẹp hơn nhiều. Không có nhiều lạc trôi trong sự dung thứ —— Tôi nghĩ tôi đã hiểu sai từ đó. Có ít lạc trôi hơn trong suy nghĩ. Nếu bạn nghĩ, bạn sáng tạo ra.

D: Bạn có nói nơi này, thế giới này không phải là trên Trái Đất?

N: Nó có thể là đồng thời với Trái Đất. Không gian mà nó chiếm ngự cũng có thể được Trái Đất chiếm ngự.

D: Chúng có thể cùng chiếm ngự một không gian?

N: Chắc chắn rồi. Có những cảnh giới. Bạn có thể nói cái này là trên một cảnh giới khác. Trên một tầng thứ rung động khác. Một phần của nó chồng lên một phần của Trái Đất.

D: Vậy đây là lý do tại sao chúng có thể tồn tại ở cùng một vị trí, vì chúng đang rung động ở các mức khác nhau?

N: Vâng. Chúng có thể chiếm ngự những gì có thể xuất hiện từ hóa thân Trái Đất như chiếm ngự cùng một không gian. Không gian thực sự là vô hạn. Bằng cách chiếm ngự một tầng thứ rung động khác, nó sẽ không thể nhìn thấy được đối với Trái Đất, trong hầu hết sự chiếm ngự của nó.

D: Có những người khác giống như bạn tồn tại ở đó không?

N: Có vài người. Chúng tôi không sẵn lòng liên lạc với nhau cho lắm. Tôi đến đây để ở một mình. Tôi không tồn tại ở đây mọi lúc. Đây là nơi để thực hành kiểm soát suy nghĩ. Và làm điều đó mà không có hậu quả quá mức.

D: Bạn có ý gì khi nói những hậu quả quá mức?

N: Ở nhiều khu vực, cảnh giới, hoặc tầng thứ rung động, suy nghĩ là khó kiểm soát hơn trong thực thể bị chiếm ngự. Và trong những trường hợp đó, suy nghĩ thường tạo ra những hậu quả bất ngờ. Những hậu quả thường có thể gây gãy đổ trong các khuôn mẫu rộng.

D: Ý bạn là người ta tạo ra các thứ và sau đó…

N: Đó là một sai lầm. Chưa hoàn thiện.

D: Đây có phải khi nó được tạo ra ngay lập tức?

N: Không. Bất cứ điều gì bạn nghĩ sẽ được tạo ra ngay lập tức. Trên cảnh giới khác mà tôi đang ghé thăm, sự sáng tạo sẽ xuất hiện tức thì. Và đó là nơi tuyệt vời để đào tạo các khuôn mẫu tư tưởng của bạn. Bởi vì bạn nghĩ gì đó, nó tức thì xuất hiện và bạn tức khắc có thể thổi nó lên và tinh chỉnh nó.

D: Ý bạn là dễ kiểm soát nó ở đó.

N: Vâng. Trái Đất rất dày đặc. Bạn tạo ra một cái gì đó, và có những năng lượng can thiệp mà rất dày đặc. Phải mất rất lâu! Quá chậm! Trái Đất quá chậm. Nó đậm đặc. Suy nghĩ tạo ra một cái gì đó, rồi nó đi ra ngoài và phải mất một thời gian để trở lại. Qua thời gian nó trở lại, bạn đã tạo ra những thứ khác. Quá thời rồi. Sự sáng tạo này cuối cùng đã đến và bạn đi, “Xì, đó không phải cái tôi muốn. Đó không phải cái tôi cần.” Vì vậy, bạn phải thổi nó lên và bắt đầu lại từ đầu.

D: Nhưng nếu phải mất nhiều thời gian hơn để xảy ra, để kết thành quả, bạn không phải sẽ thay đổi nó dễ dàng hơn sao?

N: Đôi khi bạn có thể. Đôi khi bạn không thể theo nó hết đường ra. Nó rất dày đặc. Bạn không thể luôn luôn kiểm soát nó. Năng lượng của người khác bắt lấy những sáng tạo và di chuyển chúng.

D: Điều đó làm thay đổi nó. Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Nó không còn thuần nữa. Những ảnh hưởng khác xuất hiện.

N: Vâng. Bạn phải tạo ra nó ở rung động rất cao để giữ cho nó thanh khiết. Dễ thực hành ở đây hơn. Vui vẻ hơn rất nhiều. Dễ tạo ra những thứ đẹp hơn nhiều.

D: Bạn có thể mang những gì bạn tạo ra ở đó xuống cảnh giới Trái Đất không?

N: (cười thầm) Điều đó có thể khá gãy đổ. Một con hổ chạy xuống đường phố. Những thứ như thế. Nó không giống nhau.

D: Nếu bạn có thể làm điều đó, có nhanh hơn không?

N: Không. Có rung động khác tạo ra các thứ trên cảnh giới Trái Đất mà hoạt động tốt hơn.

D: Tôi nghĩ đó có thể là một cách để tránh né sự chậm trễ.

N: Sự chậm trễ là một phần của quy tắc, luật.

D: Nhưng bạn có thể nhìn thấy người mà đang là bạn ở trên Trái Đất. Bạn có thực sự ở hai nơi cùng một lúc không?

N: Vâng, bạn có thể nói thế. Tôi có thể tập trung vào những nơi nhất định. Nó phức tạp hơn thế. Tôi luôn hiện diện ở nhiều nơi. Tôi tồn tại trên cảm quan cao nhất ở mọi nơi một lúc. Không có thời gian, không gian.

D: Mục đích của việc tồn tại mọi nơi cùng lúc là gì?

N: Vào thời điểm đó, là để biết tất cả những gì bạn cần biết. Để có quyền truy cập vào bất kỳ thông tin nào.

D: Bạn có luôn tồn tại không? Hay bạn đã có một khởi đầu ở đâu đó?

N: Tôi đã có một khởi đầu. Tôi đang cố gắng tìm thông tin đó. Tôi không nghĩ rằng có một cách để giải thích. Đó thực sự là một nỗ lực chung. Làm thế nào tôi giải thích điều này? Đó là một nửa khác. Tôi đã là một nửa, và một năng lượng nam tính đã là một nửa.

D: Năng lượng nam và nữ đã ở cùng với nhau, ý bạn là vậy?

N: (Cô ấy hít một hơi thật sâu) Tôi cần một tầng thứ năng lượng cao hơn. (Cô ấy hít sâu như thể điều chỉnh cái gì đó.) Tôi đang di chuyển lên một vài tầng thứ. Như thế, tôi có quyền truy cập vào nhiều thông tin hơn.

D: Một số người cho tôi những câu tương tự nếu họ không thể tìm ra từ.

N: Vâng, nhưng rất khó để tìm ra sự tương đồng trên Trái Đất. Vì trên Trái Đất không có hiểu biết nào về thực tế mà cái gì đó có thể được tạo ra từ hư vô rành rành. Nhưng đó chính là nó. Đó là cách tôi được sinh ra, có thể nói vậy, một cách tinh thần. Và tôi là tư tưởng đã được sáng tạo. Thông qua suy nghĩ. Và tôi biết trên Trái Đất, bạn nói làm thế nào bạn có thể sáng tạo ra mình thông qua suy nghĩ? Bạn phải ở trong sự tồn tại rồi thì mới có suy nghĩ đó!

D: Hoặc cái gì khác đã nghĩ bạn vào trong hiện hữu.

N: Có lẽ.

D: Vâng, nếu nó quá phức tạp….

N: Không, nó không phải là một sự phức tạp. Chỉ đơn giản là thông tin đó không có trên cảnh giới của Trái Đất.

D: Ý bạn là nó không thể đi xuống đến tâm trí nhân loại của chúng tôi. N: Không phải lúc này. Nó sẽ không có bất kỳ ý nghĩa gì.

D: Có lẽ nó đủ để nhận thấy rằng có một số điều chúng ta không thể hiểu được. (Vâng) Bạn có biết về thực thể được gọi là Nicole không? Người chúng ta đang giao tiếp qua?

N: Vâng, chúng tôi tương tự. Tôi là một phần của cô ấy.

D: Bạn là một phần của cô ấy, nhưng bạn tách biệt. (Vâng) Bạn có ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy bằng bất cứ cách nào trong khi cô ấy đang sống không?

N: Có. Bằng cách trao chuyển ý nghĩ.

D: Bạn có quan tâm đến những gì xảy ra với cô ấy không, hay bạn hoàn toàn tách biệt?

N: Tôi quan tâm nhiều hơn đến những gì xảy ra với tôi.

D: Vậy tại sao bạn lại tồn tại như một thực thể trên Trái Đất?

N: Một số trải nghiệm nhất định có sẵn trên Trái Đất.

Tại thời điểm này, một điều bất ngờ xảy ra. Thực thể ngừng các câu hỏi của tôi để có thể thực hiện một nhiệm vụ trên Nicole. Cơ thể Nicole hít sâu, sau đó thực thể nói, “Tôi đang chuyển Nicole đến tầng thứ tiếp theo. Đây là phần hiểu biết hơn về bản thân cô ấy.”

D: Tầng thứ tiếp theo ở trên hay ở dưới?

N: Ở trên. Nhẹ hơn cái kia một chút. Đây giúp cô ấy nhận thức về các tầng thứ nhận thức khác nhau bên trong sinh mệnh cô ấy, bởi vì đó sẽ là bước tiếp theo trong hợp nhập. Và tăng trưởng là để hợp nhập tất cả những cái này vào tầng thứ cao nhất của chúng. Vào thời điểm này, cô thường thu mình xuống để liên hệ với những người xung quanh. Theo một cách mà sẽ che giấu sự thiếu kiên nhẫn của cô ấy đối với sự ngu dốt. Ngay khi cô ấy nói gì đó ở tầng thứ vật lý về cái đang diễn ra ở tầng thứ tinh thần, người ta sẽ phản ứng lại bằng sự khinh miệt. Đó là lý do tại sao cô ấy có nhiều niềm vui khi ở một mình. Mọi người sẽ không hiểu nếu cô ấy chuyển dạng ở nơi công cộng, hoặc nếu cô ấy biến đồng hồ thành con ếch. Đó là bực bội và chán nản. (Hít sâu) Cô ấy phải kìm nén tất cả lại. Cô ấy sử dụng những năng lượng này. Cô ấy biết chúng đến từ đâu. Cô ấy không nhất thiết phải tin vào sự kiểm soát của mình đối với chúng trong hiện thân vật lý này cho đến nay. Nó gây ra sự phá vỡ năng lượng và bức tường trong năng lượng. Đó là lý do tại sao cô ấy không làm những điều này. Cô ấy không muốn làm mọi người sợ. Cô ấy không muốn đặt chân mình xuyên qua bức tường. Đặt tay mình xuyên qua bức tường. Tạo ra mọi thứ; mở nắm tay và có những con bướm bay ra.

D: Cô ấy có thể làm được điều đó?

N: Cô ấy có khả năng. Cô ấy biết điều đó, cô ấy sợ điều đó. Những thứ này không chống lại luật vật lý ở nơi bạn sống. Cô ấy nhận thấy một cách ý thức rằng mình có thể làm những điều này. Cô ấy không làm chúng, bởi vì cô ấy không tin tưởng người khác.

Cô ấy không tin tưởng vào sự hiểu biết của họ. Cô ấy không tin tưởng vào phản ứng của họ. Cô ấy luôn có thể làm việc này ngay cả khi còn nhỏ. Cô ấy chuyển dạng từ khi là một đứa trẻ.

D: Cô ấy sẽ chuyển dạng thành cái gì?

N: Bất cứ cái gì cô ấy muốn. Cây cối. Nước. Sóc. Bất cứ cái gì.

Đây cũng tương tự các chương khác trong cuốn sách này, khi người ta có thể làm những điều mà chúng ta xem là bất khả thi. Kể từ khi viết cuốn sách này, tôi đã gặp những người có khả năng chuyển dạng, thường không có kiến thức có ý thức của họ. Họ đột nhiên xuất hiện khác lạ với những người quan sát. Đây sẽ ở trong Vũ Trụ Xoắn.

  1. Như Nicole nói, những điều đó không chống lại các luật tự nhiên của hành tinh và chiều kích này. Từ thời thơ ấu chúng ta đã được điều kiện hóa rằng có những thứ chúng ta làm được, và những thứ mà chúng ta không thể làm. Tôi đã giảng trong nhiều năm về thực tế là chúng ta không biết gì về sức mạnh của tâm trí mình. Một khi sức mạnh tâm trí chúng ta (đang phân tán) được tổ chức và tập trung (đặc biệt là theo nhóm) thì không có gì chúng ta không thể làm được. Phép lạ sau đó trở thành khả thi. Chúng ta cần nhận ra và liên hệ với sinh mệnh nhà sáng tạo đang cư trú ở bên trong đó.

***

Tổng hợp sách trong Thư viện trái đất 

Facebook page

 

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here