ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 1 (Phần 1)

0
38

Bạn sắp sửa có một trải nghiệm lạ lùng. Bạn sắp có một cuộc đối thoại với Thượng Đế, đúng vậy. Tôi biết… điều đó không thể nào có được. Có lẽ bạn nghĩ (hoặc đã được dạy bảo) rằng điều đó không thể nào có được. Tôi muốn nói rằng Thượng đế sẽ không đáp lại bạn đâu, đúng không? Ít ra là không trả lời theo cách thông thường con người ta vẫn thường trò chuyện!

Đó cũng từng là suy nghĩ của tôi. Thế rồi cuốn sách này đã xảy đến với tôi. Tôi muốn nói rằng nó đã xảy đến. Cuốn sách này không phải do tôi viết, nó chỉ xảy đến với tôi. Và trong khi bạn đọc cuốn sách này, điều ấy cũng sẽ xảy đến với bạn, vì tất cả chúng ta đều được dẫn đưa đến Chân Lý mà chúng ta đã sẵn sàng tiếp nhận.

Cuộc đời tôi có lẽ sẽ dễ chịu hơn, nếu tôi giữ kín tất cả những điều này. Nhưng đó không phải là lý do để nó xảy đến với tôi. Và dù cuốn sách có gây cho tôi bao nhiêu phiền toái đi chăng nữa (chẳng hạn như bị gọi là một kẻ báng bổ, lừa đảo, giả hình vì đã không sống theo các Chân Lý ấy trong quá khứ, hay tồi tệ hơn, bị gọi là một người thánh thiện) thì tôi vẫn không thể nào ngưng lại tiến trình ấy bây giờ được. Mà tôi cũng chẳng muốn như vậy. Tôi từng có những cơ hội để bước ra khỏi tất cả những điều này, nhưng tôi đã không làm thế. Tôi đã quyết định gắn bó với những gì bản năng mách bảo tôi, thay vì những điều mà thế giới dạy cho tôi về những nội dung này.

Các bản năng ấy nói rằng cuốn sách này không phải là vô nghĩa, hay sản phẩm thừa của một trí tưởng tượng hụt hẫng về những điều thiêng liêng, hoặc đơn thuần một cách tự biện minh của người đang tìm cách bào chữa cho 1 đời sống sai lạc. Ồ, tôi từng nghĩ đến tất cả những điều này rồi. Vâng, tất cả. Cho nên tôi đã gửi những gì tôi viết cho một vài người khác đọc, ngay khi nó vẫn còn là bản viết tay. Họ đã bị đánh động. Và họ đã khóc. Và họ cười lớn vì vui mừng và vì tính hài hước trong đó. Và theo như lời họ nói, cuộc sống họ đã thay đổi. Họ được thay đổi. Họ được tăng thêm sức mạnh. Nhiều người nói họ được biến đổi.

Ấy là lúc tôi biết rằng cuốn sách này dành cho mọi người, và nó phải được xuất bản. Vì đây là một quà tặng tuyệt vời dành cho những người thực sự muốn có câu trả lời, những người thực sự quan tâm đến các câu hỏi, những người đã dấn bước vào hành trình tìm kiếm Chân Lý với con tim chân thành, với tâm hồn khao khát và tâm trí rộng mở. Và hầu như đó là tất cả chúng ta.

Cuốn sách này đề cập hầu hết, nếu không phải tất cả, các câu hỏi mà chúng ta vẫn luôn đặt ra về cuộc sống và tình yêu, mục đích và chức năng, con người và các mối quan hệ, thiện và ác, mặc cảm và tội lỗi, tha thứ và cứu độ, đường đưa đến Thượng đế cũng như lối vào hỏa ngục… tất tần tật mọi thứ. Nó cũng bàn đến các đề tài tính dục, quyền lực, tiền bạc, chuyện con cái, hôn nhân, ly dị, về sự nghiệp, sức khỏe, về đời sau, đời trước… về mọi thứ. Nó phân tích chiến tranh và hòa bình, biết và không biết, cho và nhận, vui và buồn. Nó xem xét cái cụ thể và trừu tượng, hữu hình và vô hình, Chân Lý và phi Chân Lý.

Bạn có thể nói rằng cuốn sách này là “những lời mới nhất của Thượng đế về mọi sự”, dù có một số người sẽ cảm thấy khó chịu về điều này. Nhất là họ cho rằng Thượng đế đã ngưng nói từ 2000 năm trước đây, hoặc nếu Thượng đế còn tiếp tục thông truyền, Người sẽ chỉ làm điều đó với những bậc thánh nhân, hoặc với những người đã cầu nguyện trong vòng 30 năm, hay 20 năm, hay ít ra 10 năm (cả 3 tiêu chuẩn này đều không có cửa cho tôi).

Sự thật là, Thượng đế nói chuyện với tất cả mọi người. Người tốt cũng như kẻ xấu. Thánh nhân và kẻ gian tà. Và chắc chắn, Người nói chuyện với tất cả chúng ta, những người nằm giữa 2 loại trên. Cứ lấy chính bạn làm thí dụ. Trong đời bạn, Thượng đế đã đến với bạn bằng nhiều cách và cuốn sách này là một trong những cách ấy. Đã có khi nào bạn nghe câu châm ngôn này chưa: hữu cầu vi sư? Cuốn sách này là thầy của chúng ta đấy.

Ngay sau khi những điều này xảy đến với tôi, tôi đã biết mình đang đối thoại với Thượng đế. Trực tiếp và đích thân. Không thể phủ nhận được. Và tôi biết rằng Thượng đế đang trả lời cho các câu hỏi của tôi theo tầm khả năng tôi có thể hiểu được. Tức là, tôi đang được trả lời bằng những cách thức và ngôn từ mà Thượng đế biết tôi hiểu được. Điều này giải thích cho văn phong thông dụng của văn bản này và những tham chiếu đến những gì tôi thu hoạch được từ nhiều nguồn khác cũng như những kinh nghiệm trong đời. Hiện giờ tôi biết rằng tất cả những gì đã đi vào đời tôi đều đến từ Thượng đế, và bây giờ được kéo lại với nhau, lôi kéo lẫn nhau, thành một lời đáp trả hoàn chỉnh, diễm lệ cho mọi vấn đề tôi gặp phải.

Và vào lúc nào đó trong hành trình, tôi nhận ra rằng một cuốn sách đang hình thành. Đây là cuốn sách được viết ra để xuất bản. Thực ra tôi được chỉ bảo rõ ràng trong phần sau của cuộc đối thoại (vào khoảng tháng 2 năm 1993) rằng có 3 cuốn sách sẽ được hình thành, trong đó:

Cuốn thứ nhất chủ yếu bàn đến các vấn đề cá nhân, tập trung vào các thách đố và cơ hội trong đời sống mỗi người.

Cuốn thứ hai sẽ bàn về các chủ đề rộng lớn hơn, như đời sống địa lý, chính trị và siêu hình trên hành tinh và các thách đố cả thế giới đang đương đầu. 

Cuốn thứ ba sẽ bàn về các Chân Lý phổ quát ở bình diện cao nhất và các thách đố cũng như cơ hội của linh hồn. 

(Dịch giả ghi chú*: Cuốn thứ tư THỨC TỈNH NHÂN LOẠI là quyển đến bất ngờ 10 năm sau khi bộ 3 quyển sách hoàn tất. Ngoài ra còn có 7 tập lẻ khác, tổng cộng 11 quyển. Thư viện Trái Đất xin liệt kê ở đây cho độc giả tiện theo dõi:

  1. Bộ 3 quyển Đối thoại với Thượng Đế: Cuộc trò chuyện lạ thường tập 1, 2, 3tập 4 có tên Thức tỉnh giống loài
  2. Tình bạn với Thượng Đế
  3. Hiệp thông với Thượng Đế
  4. Đối thoại với Thượng Đế dành cho tuổi teen
  5. Những mặc khải mới
  6. Thượng Đế của tương lai: Thử thách tâm linh vĩ đại nhất
  7. Về nhà với Thượng Đế: Trong cuộc sống vĩnh hằng) 

Lúc này tôi phải nói, sau khi đã đọc đi đọc lại sự khôn ngoan được gói ghém trong đây, rằng tôi thực sự bối rối về đời sống của tôi. Nó được đánh dấu bởi các sai lầm và sự tắc trách nối tiếp nhau, bởi những hành vi rất đáng hổ thẹn, những chọn lựa và quyết định mà tôi biết rõ những người khác lấy làm tổn thương và không thể tha thứ được. Mặc dù tôi rất lấy làm ân hận vì tôi đã lớn lên qua đau khổ của người khác, tôi vô cùng biết ơn vì tất cả những gì tôi học được, và tôi thấy vẫn còn nhiều điều phải học hỏi, vì những người trong đời tôi. Tôi xin lỗi mọi người vì sự kém cỏi của tôi. Nhưng Thượng đế đã bảo tôi hãy tha thứ cho những thiếu sót của mình, và đừng sống trong sợ hãi và mặc cảm, tuy vậy, hãy luôn cố gắng – luôn cố gắng – sống bằng cách nhìn vĩ đại hơn.

Tôi biết đó cũng là điều Ngài muốn đối với tất cả chúng ta. Neale Donald Walsch – 1993

 

CHƯƠNG 1

 

Mùa xuân 1992, tôi nhớ vào cuối lễ phục sinh, một hiện tượng lạ lùng xảy ra trong đời tôi: Thượng Đế bắt đầu nói chuyện với các bạn: thông qua tôi.

Xin được giải thích: Hồi đó tôi rất buồn về nhiều chuyện: cá nhân, nghề nghiệp, tình cảm v.v…

Tôi cảm thấy đời mình luôn luôn thất bại về mọi mặt. Từ lâu tôi đã có thói quen viết những ý nghĩ của mình ra thành những bức thư (thường không bao giờ được gửi đi) trên giấy nháp màu vàng úa và tôi bắt đầu để những xúc cảm của tôi tuôn trào.

Lần này thay vì viết thơ gửi lung tung cho người tôi nghĩ đã làm tôi khổ, tôi nghĩ tôi sẽ viết thơ thẳng tới nguồn gốc gây hoạn nạn nhất trong đời tôi, tôi quyết định viết thư thẳng đến Thượng Đế.

Lá thư cay nghiệt, đầy cảm xúc mãnh liệt với nhiều sự bối rối, nhăn nhó và buộc tội. Một đống những câu hỏi giân dữ. Tại sao đời tôi không ra ngô ra khoai gì? Phải làm gì đây để sống cho ra hồn trong cuộc đời này? Tại sao tôi không tìm được hạnh phúc trong các mối quan hệ của mình? Có phải tiền bạc nhất thiết cứ né tránh tôi hoài hoài?

Sau cùng rất quan trọng: Sao tôi phải chịu một cuộc sống đấu tranh liên tục như vậy? Thật kinh ngạc! Khi những nét chữ nghệch ngoạc cuối cùng trong những câu hỏi đầy chua chát, oán hận gửi tới Thượng Đế, tôi định liệng cây bút qua một bên, dù tay tôi vẫn còn đặt trên giấy, tự nhiên tay tôi bị giữ lại bởi một lực vô hình, cây bút bắt đầu chuyển động.

Tôi chẳng biết mình sẽ viết những gì?

Nhưng hình như có một ý tưởng sắp sửa hiện ra, thế là tôi quyết định theo cây viết và để nó tự nhiên xảy ra:

Có thực con muốn được trả lời những câu hỏi đó không? Hay con chỉ muốn trút cho hết cơn giận?

Tôi giật mình! Trong đầu tôi hiện ra câu trả lời. Tôi bắt đầu viết câu trả lời xuống giấy.

Cả hai! Đúng là con muốn trút cơn giận! Nhưng nếu những câu hỏi này có câu trả lời chắc như địa ngục, con cũng muốn nghe.

Con “Chắc như địa ngục” về nhiều thứ lắm, Nhưng nếu nói: “Chắc như thiên đàng” có đẹp hơn không?

Và tôi viết: Thế nghĩa là gì?

Chưa biết ất giáp gì tôi bắt đầu một cuộc nói chuyện bằng bút với Thượng Đế. Cuộc nói chuyện bằng bút này kéo dài trong 3 năm.

Lúc đó, tôi chẳng biết chuyện này sẽ đi đến đâu! Khi viết những câu hỏi và trả lời tôi cần gạt tư tưởng riêng sang một bên. Đôi lúc câu trả lời tới nhanh hơn tôi tưởng nên tôi phải viết láu, vội vàng cho kịp. Nhiều khi bị rối loạn hoặc mất cảm xúc tôi phải buông bút ra khỏi cuộc đối thoại này. Đợi đến khi có cảm hứng tôi mới viết và đối thoại trở lại.

Đầu tiên, tôi tưởng chuyện này chỉ có giá trị cá nhân riêng tôi, nhưng sau này tôi hiểu rằng cuộc đối thoại cần thiết cho rất nhiều người vì những câu hỏi của tôi cũng giống như câu hỏi của các bạn:

Thượng Đế nói chuyện ra sao và với ai?

Ta nói chuyện với mọi người và bất kỳ lúc nào. Vấn đề chính yếu không phải Ta nói với ai mà chính là ai nghe Ta.

Thấy kỳ lạ, tôi xin Thượng Đế cắt nghĩa thêm.

Trước hết, chúng ta cần đổi chữ nói chuyện (talk) thành chữ truyền thông (communicate). Chữ sau này thích hợp, đầy đủ ý nghĩa và chính xác hơn. Khi dùng ngôn từ nói chuyện với nhau chúng ta bị thu hẹp bởi giới hạn của ngôn từ. Do đó, Ta truyền thông cho các con ngoài Ngôn Từ, còn có Tư Tưởng và Xúc Cảm. Xúc cảm là ngôn từ của linh hồn. Nếu con muốn biết chân thật về gì đó hãy coi con đang cảm thấy sao? Phần đông khó phát hiện được xúc cảm, đôi khi nhận thức được xúc cảm còn khó hơn. Thật vậy, sự chân thật cao nhất nằm che kín nơi những xúc cảm sâu xa nhất. Mánh để tìm tới xúc cảm đó ta sẽ cho các con biết nếu các con muốn.

Con muốn. Nhưng điều con muốn hơn nữa xin Thượng Đế hãy trả lời đầy đủ và trọn vẹn những câu hỏi của con.

Ta cũng truyền thông bằng tư tưởng. Tư tưởng và xúc cảm không như nhau dù chúng có thể xảy ra cùng một lúc. Khi truyền thông bằng tư tưởng ta hay dùng hình tượng và hình ảnh. Như vậy tư tưởng là phương tiện hữu hiệu hơn ngôn ngữ trong việc truyền thông. Bên cạnh xúc cảm và tư tưởng, ta cũng dùng kinh nghiệm làm một phương tiện truyền thông hữu hiệu. Sau cùng khi xúc cảm, tư tưởng và kinh nghiệm đã tỏ ra vô hiệu, ta mới dùng ngôn từ. Ngôn từ truyền thông kém nhất vì dễ bị hiểu nhầm và diễn dịch sai lầm.

Tại sao như vậy ư?

Lý do là vì bản chất của Ngôn từ. Vì ngôn từ chỉ là những âm thanh phát ra không thể thay thế cho những cảm xúc, tư tưởng và kinh nghiệm được. Ngôn từ là những biểu tượng. Kí hiệu. Các dấu ấn. Chúng không phải là Chân Lý. Chúng không phải Sự Thật. Ngôn từ có thể giúp ta hiểu được điều gì đó. Kinh nghiệm làm cho ta biết. Tuy nhiên có những điều không thể kinh nghiệm được nên ta đã cho các con những phương tiện khác để biết như Xúc Cảm và Tư Tưởng.

Nhưng thật buồn cười, các con xem trọng lời nói của Thượng Đế làm sao trong khi lại xem tầm quan trọng của kinh nghiệm thật thấp. Sự thật là các con quá xem thường Kinh Nghiệm đến nỗi mà khi các kinh nghiệm các con có về Thượng Đế là khác biệt so với điều mà con đã được nghe kể về Thượng Đế, các con tự động loại bỏ kinh nghiệm và cho rằng lời con nghe thấy là đúng, trong khi đáng lý phải là ngược lại

Kinh nghiệm và xúc cảm của các con về một điều đại diện cho cái mà các con biết về điều đó, không chỉ bằng các dữ kiện đã có mà còn theo linh tính của các con về nó. Ngôn từ chỉ có thể tìm cách biểu tượng hóa những cái mà các con biết và thường làm sai lạc điều các con biết. Và vì thế, đây là những công cụ mà ta dùng để truyền thông, nhưng chúng không phải là các cách thức truyền thông. Bởi vì, không phải tất cả những Xúc Cảm, Tư Tưởng và Ngôn Từ đều bắt nguồn từ nơi ta. Nhiều người đã nhân danh ta mà truyền đạt. Nhiều Tư Tưởng và Xúc Cảm không được trực tiếp sáng tạo ra từ nơi ta, nhưng từ những nguyên nhân khác. Và những nguyên nhân khác này cũng đã tạo ra nhiều Kinh Nghiệm khác. Điều quan trọng và khó khăn là làm sao biết được sự khác biệt giữa Thông Điệp của Thượng Đế và các dữ kiện đến từ những nguồn khác nhau. Chuyện này thật đơn giản nếu biết áp dụng nguyên tắc căn bản như sau:

Tư Tưởng Cao Cả nhất, Ngôn Từ Sáng Sủa nhất, Xúc Cảm Vĩ Đại nhất của các con đều đến từ Ta. Bất cứ thứ gì kém hơn đến từ những nguồn khác. Bây giờ chuyện phân biệt thật dễ dàng: Tư Tưởng Cao Cả nhất bao giờ cũng chứa đựng Vui Sướng. Ngôn Từ Sáng Sủa nhất là những Ngôn Từ chứa đựng Chân Lý. Xúc Cảm Vĩ Đại nhất là Xúc Cảm Tình Yêu. Vui Sướng, Chân Lý, Tình Yêu. Ba vế này có thể thay thế cho nhau, sắp xếp trước sau không quan trọng, vế này luôn luôn dẫn dắt tới vế kia. Thật sự, đã có những hướng dẫn để phân biệt giữa thông điệp của ta và thông điệp đến từ nguồn khác. Điều quan trọng là: con chú ý tới thông điệp của ta hay không? Phần lớn Thông Điệp của ta không được chú ý tới. Một số Thông Điệp quá tốt đẹp để tin là Sự Thật. Một số khác có vẻ quá khó khăn để theo được. Đa số bị hiểu lầm, phần lớn nhất do không ai nhận. Thông Điệp mạnh mẽ nhất là Kinh Nghiệm nhưng các con lại coi thường, đặc biệt làm lơ Kinh Nghiệm. Thế giới các con sẽ không ở trong tình trạng hiện tại nếu các con đã lưu ý tới Kinh Nghiệm.

Hậu quả của chuyện làm lơ Kinh Nghiệm là các con lại phải sống lại cái Kinh Nghiệm đó một lần nữa, lần nữa và lần nữa. Bởi vì Mục Đích của Ta không thể bị cản trở, ý muốn của Ta không thể bị bỏ lơ. Các con sẽ nhận được Thông Điệp không sớm thì muộn.

Tuy nhiên, Ta không ép các con, không bao giờ ép vì Ta đã trao Tự Do Ý Chí cho các con, trao quyền hành xử cho các con lựa chọn, và không bao giờ ta truất quyền đó, không bao giờ.

Như thế, Ta luôn luôn gửi thông điệp đến tận chân trời góc biển cho các con qua hàng ngàn năm. Gửi cho đến khi nào các con nhận được và rồi giữ lại với bản thân mình. Những thông điệp của Ta sẽ đến với các con dưới hàng trăm dạng, vào hàng ngàn lúc qua hàng triệu năm. Chúng không thể bị thất lạc nếu các con thực sự chú tâm.

Các con không thể lờ đi khi đã thực sự nghe chúng. Như vậy sự truyền thông giữa chúng ta sẽ bắt đầu trong trân trọng. Bởi vì trước kia chỉ có các con nói Ta, cầu nguyện Ta, van xin Ta thì nay Ta có thể đáp lại các con như Ta đang làm đây.

Làm sao con có thể biết rằng đó không phải do con tưởng tượng?

Khác biệt ra sao ư? Con không thấy ta có thể thông qua tư tưởng của con dễ dàng như bất kỳ điều gì khác hay sao? Ta sẽ đưa tới cho các con những tư tưởng, ngôn từ và cảm xúc chân thật khi nào thích hợp nhất bằng một hay nhiều phương tiện. Con sẽ biết lời này là từ nơi ta, bởi vì con đã từng nói nó ra một cách rõ ràng. Nếu con chưa từng có câu hỏi rõ ràng, con đã không thể nói nó ra rõ ràng như thế này.

Thượng Đế truyền thông với ai? Có những người đặc biệt không? Có thời điểm đặc biệt không?

Tất cả mọi người đều nhận được thông điệp như nhau trong mọi hoàn cảnh. Có nhiều người tin rằng Thượng Đế chỉ truyền thông cho những người đặc biệt trong những hoàn cảnh khác thường. Vì nghĩ như vậy nên đa số các con trút được gánh nặng phải nghe thông điệp của Ta, và dễ dàng chấp nhận lời kẻ khác nói về Ta. Do nghe những điều người khác nghĩ là họ đã nghe Ta nói, các con chẳng cần phải nghĩ suy gì nữa. Việc lười suy nghĩ này làm cho đa số các con quay lưng hay làm lơ với những thông điệp của Ta, vì nó an toàn và dễ dàng hơn để con cứ chấp nhận sự diễn dịch của người khác (dù người đó sống cách đây 2000 năm) hơn là tìm cách diễn dịch thông điệp các con đang nhận trong lúc này. Ta mời các con sử dụng một hình thức mới để truyền thông với Thượng Đế. Một sự truyền thông hai chiều. Ta truyền thông hai chiều với các con để đáp lại lời kêu gọi của các con.

Tại sao một số người như Jesus chẳng hạn, có vẻ nghe nhiều thông điệp của Thượng Đế hơn những người khác?

Vì Người đó đặt hết ý chí vào chuyện nghe. Họ muốn nghe và tâm tư của họ cứ mở ra cho truyền thông ngay cả khi truyền thông này có vẻ đáng sợ, điên khùng hay hoàn toàn sai.

Vậy chúng con phải nghe Thượng Đế ngay cả khi điều Ngài nói có vẻ sai?

Đặc biệt là khi nó có vẻ sai! Nếu các con nghĩ rằng các con đúng về tất cả mọi chuyện thì đâu cần nói gì với Thượng Đế nữa? Có đúng như vậy không? Cứ việc tiến lên bác tài và hành động theo tất cả điều các con biết. Nhưng nên nhớ là các con đã làm như thế từ khai thiên lập địa và thử nhìn coi thế giới hiện nay của các con ra sao? Hẳn nhiên các con đã thiếu xót gì cái đó? Có gì đó các con chưa hiểu? Điều mà các con chưa hiểu có vẻ là đúng với các con, vì “Đúng” là chữ các con thường dùng để chỉ cái các con đồng ý. Vậy điều các con thiếu sót ngay từ đầu được coi là Sai.

Như vậy các con cần tự hỏi mình: Sẽ ra sao nếu tất cả những điều mình tưởng “Sai” lại thật sự “Đúng”?

Tất cả những nhà khoa học đều biết điều này. Khi một thử nghiệm không đạt kết quả, nhà khoa học gạt đi tất cả những giả thiết trước và bắt đầu lại lần nữa. Tất cả những khám phá khoa học đã được thực hiện từ sự chấp nhận và khả năng chấp nhận là mình không đúng. Và đó là điểm ta cần ở đây. Các con không thể biết rõ Thượng Đế cho tới khi nào các con ngừng tự nhủ rằng mình đã biết Thượng Đế rồi. Các con không thể nghe được Thượng Đế cho tới lúc các con ngừng nghĩ rằng mình đã nghe Thượng Đế rồi. Ta không thể nói Chân Lý của Ta cho các con cho tới khi các con ngừng nói Chân Lý của các con với Ta.

Nhưng Chân Lý của con về Thượng Đế là từ Ngài.

Ai nói vậy?

Những người khác.

Người khác nào?

Những nhà lãnh đạo, những mục sư, những linh mục, những tu sĩ, những sách Thánh Kinh chớ còn ai vào đây nữa hở Trời!

Đó không phải những người có thẩm quyền.

Không phải sao? Không.

Vậy thì là gì?

Hãy lắng nghe cảm xúc của các con. Hãy lắng tai nghe những Tư Tưởng Cao Cả Nhất của các con. Hãy chú tâm vào Kinh Nghiệm của các con. Khi nào bất kỳ một trong những điều nói trên khác biệt với điều mà những “Thầy” của các con nói, hay khác biệt với điều các con đọc trong sách thì hãy quên ngôn từ đi. Ngôn từ là thứ không đáng tin cậy nhất trong những phương cách nêu lên Chân Lý.

Có biết bao nhiêu điều con muốn hỏi và nói với Thượng Đế, con chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa. Ví dụ như: Tại sao Ngài không hiển hiện ra? Nếu quả thực có một Thượng Đế và Ngài là Thượng Đế sao Ngài không tự hiện ra theo cách nào đó để chúng con có thể hiểu được?

Ta đã làm như vậy bao nhiêu lần rồi. Nay ta lại hiển hiện nữa, ngay lúc này đây.

Không phải thế! Con muốn nói là cách hiển hiện phải không ai chối cãi được không ai phủ nhận được.

Tỷ dụ?

Tỷ như hiển hiện tại đây, ngay bây giờ, trước mắt con.

Ta đương làm vậy ngay bây giờ đây.

Đâu?

Bất kỳ nơi nào các con nhìn.

Không phải. Con muốn nói bằng cách nào không ai chối cãi được, không ai phủ nhận được.

Cách đó là thế nào? Dưới hình thể hay hình dạng nào mà các con muốn Ta hiển hiện?

Dưới hình thể hay hình dạng mà Ngài đang hiện có.

Chuyện đó bất khả, Ta không có hình thể hay hình dạng nào mà các con hiểu được. Ta có thể chọn một hình thể hay hình dạng nào các con có thể hiểu được, nhưng lúc đó mọi người sẽ nghĩ rằng cái mà họ đã thấy là một hình thể và hình dạng độc nhất của Thượng Đế, chớ không hiểu rằng đó chỉ là một trong nhiều hình thể và hình dạng của Thượng Đế. Vì thế, họ tin tưởng rằng Ta là cái mà họ đã thấy, chớ không phải là cái mà họ không thấy. Nhưng Ta là cái Bất Kiến Vĩ Đại, chớ không phải là cái mà ta tự tạo ra để hiện hữu vào một lúc nào đó. Trong ý nghĩa là:

Ta là cái không phải là Ta. Ta tới từ vô hữu và Ta lại trở về đó.

Khi ta tới dưới hình thể đặc thù này hay hình thể đặc thù khác, để các con có thể hiểu được, người ta cứ cố định hình thể đó là Ta mãi mãi, vĩnh viễn. Và nếu ta hiển hiện dưới một hình thể khác với một số người khác, những người trước kia sẽ nói là Ta đã không hiển hiện với những người sau, bởi vì những người sau nhìn thấy Ta khác với những người trước hoặc Ta không nói những lời như trước như vậy thì đâu có thể gọi là Ta.

Thấy không? Hiển hiện dưới hình thể nào hay theo cách nào không quan trọng Bất cứ cách nào ta lựa và bất cứ hình thể nào Ta chọn, không có cái nào có thể phủ nhận.

Nhưng nếu Ngài làm gì đó để có thể chứng minh sự thật: Ngài là ai một cách cụ thể, không thể nghi ngờ gì được.

Vẫn có người sẽ nói “Đó là do Ma Quỷ” hoặc “Đó chỉ là tưởng tượng của một người nào đó” hoặc bất cứ một nguyên nhân nào khác không phải là Ta.

Nếu Ta hiển hiện như một Thượng Đế Tối Cao, Vua của Trời Đất, và Ta di chuyển những dãy núi để chứng minh điều đó, vẫn có những người sẽ nói “Đó chắc hẳn là Satan” Thượng Đế không hiển hiện “Bản Thân” cho “Bản Thân Thượng Đế” qua một quan sát phía ngoài mà bằng kinh nghiệm nội tâm. Và khi một kinh nghiệm nội tâm đã phát hiện ra bản thân Thượng Đế thì quan sát phía ngoài không cần nữa. Còn nếu cần phải có quan sát phía ngoài thì kinh nghiệm nội tâm lại bất khả.

Hơn nữa, nếu yêu cầu có sự hiển hiện thì không thể có hiển hiện được vì yêu cầu là một mệnh đề tỏ ra là không có, không có gì thuộc Thượng Đế đương hiển hiện bây giờ. Một mệnh đề như vậy tạo ra kinh nghiệm. Nên nhớ, tư tưởng của các con nghĩ về gì đó có tính sáng tạo, và ngôn từ của các con có tính sinh sản. Tư tưởng cùng ngôn từ của các con rất hữu hiệu để sinh ra thực tế. Do đó, các con sẽ kinh nghiệm rằng Thượng Đế hiện nay không hiển hiện vì nếu có các con chẳng yêu cầu Thượng Đế xuất hiện.

Như thế có phải: Con không thể yêu cầu cái mà con muốn?

Có phải Ngài ám chỉ rằng: Khi cầu nguyện một điều gì trên thực tế lại đẩy cái đó ra xa khỏi ta?

Câu hỏi quan trọng đó đã được đặt ra qua bao thế kỷ? Nó đã được trả lời ngay sau khi các con đặt ra. Tuy nhiên, các con lại chưa nghe được câu trả lời, hay sẽ không tin câu trả lời.

Câu hỏi được trả lời lần nữa bằng những ngôn từ hiện đại bây giờ: Các con sẽ không có cái mà các con cầu, cũng không thể có những gì các con muốn vì chính yêu cầu của các con là một mệnh đề diễn tả sự không có. Chính khi nói rằng không có một điều gì thì sẽ chỉ tạo ra chính cái kinh nghiệm đó: không có, trong thực tế của các con. Vậy thì lời cầu nguyện chính xác sẽ không bao giờ là một lời cầu xin mà là một lời nguyện cảm tạ. Khi các con cảm tạ Thượng Đế trước về điều các con lựa để kinh nghiệm trong thực tế của các con, quả thực các con xác nhận rằng điều đó đã tới với các con rồi. Do đó, tạ ơn là lời mạnh nhất gửi đến Thượng Đế, một lời khẳng định rằng ngay trước khi các con cầu xin thì ta đã biết rồi.

Vậy nên đừng bao giờ van xin hãy cảm kích đúng mức.

Nhưng nếu con tạ ơn Thượng Đế trước về điều gì đó và rồi nó không bao giờ đến với con? Điều này có thể đưa tới sự vỡ mộng và chua chát.

Tạ ơn không phải là một phương tiện để “Mánh” với Thượng Đế, một kiểu chiêu trò để lừa gạt vũ trụ. Các con không thể dối gạt chính các con. Tâm các con biết rõ sự thật trong ý nghĩ của các con. Nếu các con nói: “Cám ơn Thượng Đế về điều này, điều nọ song vẫn không thấy điều đó xảy ra trên thực tế của các con. Các con đừng nghĩ rằng Thượng Đế không thấy rõ bằng các con mà vẫn trao điều này, điều nọ cho các con.

Nhưng làm sao con có thể thực sự biết ơn về một gì đó mà con biết là không có?

Niềm tin! Nếu các con chỉ có niềm tin chỉ bằng hạt cải, các con sẽ dời non lấp biển. Các con biết được điều đó vì Ta đã nói: Ngay trước khi các con hỏi. Ta đã trả lời rồi. Thật sự, Ta đã từng nói bằng nhiều cách qua các vị Thầy mà các con có thể nêu tên rằng: Bất kỳ điều gì các con chọn lựa, hãy nhân danh Ta mà chọn lựa, và điều đó sẽ hiện hữu.

Tuy vậy, vẫn có bao nhiêu người nói rằng lời cầu nguyện của họ không được đáp ứng.

Không có một lời cầu nguyện chân thành nào mà không được đáp ứng. Mỗi một lời cầu nguyện. Mỗi một mệnh đề. Mỗi một cảm xúc đều sáng tạo. Tùy theo mức độ nhiệt thành mà các con dành cho lời cầu nguyện thành sự thực, lời cầu sẽ hiển hiện theo mức đó. Khi nói rằng lời cầu xin không được đáp ứng, đìều thực sự xảy ra là: Cái tư tưởng, lời nói hay xúc cảm nhiệt thành nhất đã hành tác. Tuy vậy, điều bí mật các con cần phải biết đó là: Luôn luôn có một tư tưởng ở phía sau tư tưởng.

Có thể gọi là Tư Tưởng Đỡ Đầu. Đó là tư tưởng kiểm soát.

Vậy nếu các con van xin hay van lạy Ta điều gì thì các con ít có khả năng nhất để có điều đó. Bởi lẽ tư tưởng đỡ đầu phía sau mọi vấn đề van xin là: hiện nay các con đang không có cái mà các con mong muốn. Cái tư tưởng đỡ đầu đã trở thành thực tế của các con.

Cái tư tưởng đỡ đầu độc nhất có thể xóa đi tư tưởng kia là tư tưởng trong niềm tin rằng: Thượng Đế sẽ ban bất kỳ điều gì các con xin, không sai lệch một li. Tuy nhiên rất ít người có niềm tin này. Tiến trình cầu nguyện sẽ trở thành dễ dàng hơn nếu nghĩ rằng:

Chính lời cầu xin là không cần thiết. Lời cầu nguyện sẽ thành lời cầu Tạ Ơn.

Không có chút gì là xin mà là một lời Tạ Ơn cho cái đã hiện hữu.

Khi Ngài nói: Một lời nguyện cầu là một lời tuyên bố về cái đã hiện hữu, có phải Ngài muốn nói Thượng Đế chẳng làm gì cả, rằng những điều sẽ xảy ra sau một lời cầu nguyện là kết quả do lời cầu nguyện tác động.

Nếu các con cho rằng Thượng Đế là Đấng hiện hữu toàn năng, nghe tất cả những lời cầu nguyện, nói “yes” với một số và nói “no” với một số. Nếu các con tưởng rằng Thượng Đế là người sáng tạo và người quyết định về mọi chuyện trong đời các con, các con đã lầm.

Thượng Đế là người quan sát, không phải người sáng tạo. Và Thượng Đế có mặt để giúp các con sống đời các con nhưng không phải theo lối các con mong đợi.

Không phải chức năng của Thượng Đế là sáng tạo hay tháo gỡ những hoàn cảnh khó khăn trong đời sống của các con. Thượng Đế tạo ra các con giống hình ảnh Thượng Đế. Các con sẽ tạo ra những thứ còn lại theo quyền năng Thượng Đế đã ban cho các con. Chính Thượng Đế tạo ra tiến trình đời sống nhưng Thượng Đế trao cho các con sự tự do lựa chọn, con muốn làm gì thì làm. Như vậy ý muốn của các con là ý muốn của Thượng Đế cho các con. Các con đang sống đời của các con. Ta không ưa hay ghét gì trong vấn đề này hết. Ảo tưởng to lớn của các con không liên quan gì đến Ta Ta chẳng quan tâm đến phương cách các con hành động, và các con cảm thấy khó hiểu ở điểm này. Để Ta cắt nghĩa thêm: Các con có lo lắng gì khi cho con cái ra ngoài sân chơi không? Dù chúng chơi các trò chơi như đá banh, rượt bắt v.v… các con cũng không lo lắng gì hết vì các con đã đặt chúng trong môi trường an toàn, thân thiện và rất tốt. Dĩ nhiên, các con sẽ luôn luôn hy vọng chúng không tự làm tổn thương mình. Nhưng nếu chúng bị tổn thương, các con sẽ có mặt ngay tức khắc để giúp đỡ chúng, chữa lành cho chúng, làm cho chúng cảm thấy an toàn, lại vui vẻ rồi vui chơi tiếp.

Dĩ nhiên, các con sẽ nêu cho chúng biết các trò chơi nào nguy hiểm để chúng đừng chơi nhưng các con không thể ngăn cản con cái các con chơi những trò chơi nguy hiểm. Không bao giờ! Đó là điều các cha mẹ khôn ngoan đã biết. Tuy vậy, cha mẹ không bao giờ ngừng lo lắng về hậu quả. Chính sự phân đôi này. Không lo lắng gì về tiến trình nhưng rất lo lắng về hậu quả có phần giống như cái nhị nguyên của Thượng Đế. Tuy nhiên, Thượng Đế, trong một ý nghĩa nào đó, cũng chẳng lo lắng gì về hậu quả vì hậu quả tối hậu đã được bảo đảm rồi.

Điều quan trọng trong ảo giác thứ hai của con người là hậu quả của đời sống nằm trong sự hồ nghi. Chính sự hồ nghi về hậu quả tối hậu của các con đã tạo ra kẻ thù lớn nhất là sợ hãi.

Bởi lẽ các con hồ nghi về hậu quả các con sẽ nghi ngờ người sáng tạo nên các con nghi ngờ Thượng Đế. Và nếu các con nghi ngờ Thượng Đế các con sẽ phải sống cả cuộc đời trong sợ hãi và mặc cảm tội lỗi.

Nếu các con nghi ngờ mục đích và khả năng của Thượng Đế đã tạo ra kết quả tối hậu rồi thì làm sao các con có thể thật sự cảm thấy an bình. Thượng Đế có đầy đủ quyền năng để ghép mục đích và kết quả lại sao cho phù hợp. Tuy nhiên các con nghi ngờ và không tin tưởng (mặc dù chính con cũng tuyên bố rằng Thượng Đế là toàn năng), nên con đã tưởng tượng ra một quyền năng ngang hàng với Thượng Đế để các con có thể tìm thấy cách để lý giải rằng: mục đích của Thượng Đế vẫ có thể bị cản trở. Trong thần thoại, các con đã tưởng tượng ra “Quỷ” chiến đấu với Thượng Đế (cứ nghĩ rằng Thượng Đế cũng giải quyết vấn đề theo các cách của các con). Nguy hiểm hơn nữa các con nghĩ rằng Thượng Đế có thể thua trận đó. Tất cả những điều đó trái ngược với mọi điều các con nói đã biết về Thượng Đế. Các con sống trong ảo tưởng với cảm xúc sợ hãi rõ rệt vì quyết định nghi ngờ về Thượng Đế của các con Nhưng nếu các con có một quyết định mới thì sao? Kết quả lúc đó sẽ ra sao? Ta nói cho các con rõ: các con sẽ sống như Đức Phật đã sống, như Đức Ki Tô đã sống, như bất kỳ vị Thánh nào mà các con tôn sùng đã sống. Tuy nhiên, giống như phần lớn các vị Thánh, người thế tục sẽ không hiểu các con. Khi các con cố gắng giải thích về cảm giác an bình, về niềm vui sướng trong đời sống, vế trạng thái mặc khải nội tâm của các con họ sẽ lắng nghe nhưng không hiểu được. Có khi nhắc lại lời của các con nhưng sẽ thêm “mắm muối” vào. Họ sẽ cảm thấy kỳ lạ rằng tại sao các con có thể có cái mà họ tìm không ra, rồi họ sẽ trở nên ganh ghét. Từ ganh ghét trở thành giận dữ. Trong cơn giận dữ, họ sẽ tìm mọi cách để cố thuyết phục các con là: Chính các con không hiểu Thượng Đế. Trường hợp nếu họ không xé toang niềm vui của các con họ sẽ tìm cách làm hại các con. Và khi các con nói với họ rằng các con chẳng lo lắng gì cả, ngay cái chết cũng không ngăn được niềm vui của các con, cũng chẳng thay đổi được Chân Lý của các con chắc chắn họ sẽ giận dữ và giết các con. Khi họ thấy các con chết trong an bình, họ lại tôn sùng các con là thánh và lại yêu quí các con. Bởi vì yêu là bản chất của con người, rồi phá hoại, rồi yêu trở lại cái mà họ cho là có giá trị cao nhất.

Nhưng tại sao? Tại sao chúng con lại làm vậy?

Tất cả hành động của con người đều phát xuất từ hai cảm xúc Sợ Hãi hay Yêu Thương. Đây là hai cảm xúc của Linh Hồn. Đó là hai đầu đối diện của sự phân cực to lớn Ta đã tạo ra vũ trụ và thế giới của các con hiện nay.

Đó là hai điểm Alpha và Omega để thuyết “tương đối” được hiện hữu.

Không có hai ý niệm này về vạn vật thì không có ý niệm nào hiện hữu.

Tất cả những tư tưởng hay hành động con người đều dựa trên nền tảng Tình Yêu hoặc Sợ Hãi. Không có động cơ nào khác. Tất cả mọi động cơ khác đều bắt nguồn từ 2 nền tảng này. Phiên bản dù khác nhau cũng chỉ là những biến thể của cùng một kịch bản.

Hãy nghĩ sâu xa về điều đó các con sẽ thấy nó đúng. Ta gọi nó là Tư Tưởng Đỡ Đầu. Tư Tưởng này thuộc về yêu thương hay sợ hãi. Đó là cái tư tưởng phía sau tư tưởng. Tư tưởng khởi thủy đầu tiên này là nguồn sức mạnh thô đang thúc đẩy bộ máy kinh nghiệm của con người.

Và đây là cách mà hành động của con người sản xuất ra kinh nghiệm lập đi lặp lại của cái kinh nghiệm lặp đi lặp lại trước đó. Đó là nguyên do vì sao con người yêu thương, rồi hủy hoại, rồi yêu thương trở lại. Luôn luôn có sự thay đổi từ cảm xúc này qua cảm xúc khác. Yêu thương đỡ đầu cho sợ hãi, sợ hãi đỡ đầu cho yêu thương.

Và nguyên nhân là từ lời nói dối đầu tiên, mà các con cứ khăng khăng tin tưởng nó là Chân Lý về Thượng Đế, rằng: Không thể tin Thượng Đế, không thể dựa vào tình thương yêu của Thượng Đế, rằng Thượng Đế chấp nhận con một cách vô điều kiện, lại còn nghi ngờ kết quả tối hậu nữa.

Thật ra nếu không nương tựa vào tình thương yêu của Thượng Đế để luôn luôn hiện diện thì các con có thể dựa vào tình yêu của ai? Nếu Thượng Đế cũng quay lưng đi khi các con không thể hiện tốt, vậy chẳng khác nào loài người. Và vì thế, vào giây phút con khẩn nài tình yêu cao cả nhất, con cũng đồng thời vẫy chào nỗi sợ lớn nhất của con. Tâm tư các con thường biểu hiệu như sau: Đầu tiên, các con lo lắng sau khi nói “Anh yêu em hay em yêu anh” không biết tình yêu của mình có được đáp trả hay không? Giả sử như được đáp trả, các con lại lo lắng tiếp tình yêu đó có mất đi không? Như vậy mọi hành động trở thành phản ứng hành động (reaction, chống cự lại cái sợ mất mát, ngay cả khi các con tìm cách bảo vệ bản thân mình để không mất đi Thượng Đế.

Tuy nhiên, nếu các con biết rõ Các Con Là Ai? Biết rằng các con là cái hiện hữu huy hoàng nhất, rực rỡ nhất, xuất sắc nhất mà Thượng Đế đã tạo ra cho đến nay, các con sẽ không bao giờ sợ hãi. Bởi vì không ai có thể từ chối một sự huy hoàng đến thế. Ngay cả Thượng Đế cũng không thể tìm được một vết xấu nơi một hiện hữu như vậy. Điều ngạc nhiên các con lại không biết Các Con Là Ai? Thường nghĩ rằng các con là một thứ gì hèn mọn hơn nhiều. Không hiểu các con tìm ở đâu ra cái ý niệm rằng các con thấp kém huy hoàng như vậy. Có lẽ đó là do ảnh hưởng của các bậc cha mẹ, những người mà nói gì con cũng nghe, những người mà yêu thương con nhất. Họ có lí do gì để phải dối gạt các con cơ chứ? Họ bảo con rằng con kém chỗ này, thừa chỗ kia. Họ luôn nhắc con phải nhớ rằng những gì đáng tin là phải được nhìn thấy chứ không phải bằng cách lắng nghe. Cũng chính cha mẹ là người đã la mắng con khi con dạt dào cảm xúc và cũng họ đã khuyến khích con hãy xếp xó trí tưởng tượng hoang dại nhất của mình. Những thông điệp con đã nhận được không đúng chuẩn mực nên vì thế được xem là không phải từ Thượng Đế, nhưng biết đâu được chứ, chỉ cần là chúng đã đến từ vũ trụ bên trong con. Chính cha mẹ thường dạy rằng tình yêu phải có điều kiện, các con đã nhận thấy những điều kiện của cha mẹ, nên đã mang kinh nghiệm đó vào tình yêu của các con. Đó cũng là kinh nghiệm tình yêu các con ghép cho Ta.

Từ cái khung kinh nghiệm này, các con tin tưởng mà suy luận rằng: Thượng Đế rất thương yêu nhưng nếu ai phạm vào giới răn của Thượng Đế sẽ bị trừng phạt bằng cách đầy ải vào địa ngục bất tận. Có thể do ảnh hưởng của cha mẹ nên các con suy diễn tình yêu của Thượng Đế phải có điều kiện như thế. Các con đã quên rồi tình yêu không điều kiện. Vì không nhớ được kinh nghiệm về tình thương của Thượng Đế ra sao, con dựa vào cách thế giới của con yêu. Con dùng ý niệm con có về “Cha mẹ” để hình dung Thượng Đế. Và rồi con tưởng rằng Thượng Đế thì phán xét, có thưởng có phạt những hành động của con tùy ông ấy cảm thấy về chúng ra sao. Nhưng cái nhìn về Thượng Đế này chỉ tồn tại trong thần thoại của các con. Ta là như thế nào lại không có liên quan gì tới chúng.

Cả một hệ thống tư tưởng về Thượng Đế dựa trên kinh nghiệm loài người đã được tạo ra mà không phải dựa trên Sự Thật của tâm linh, nhưng dựa trên cảm xúc sợ hãi. Thế nên các con suy niệm Thượng Đế rất đáng sợ và đầy thù hận. Cái tư tưởng đỡ đầu này sai trật nhưng nếu phủ nhận nó sẽ phá hủy tan tành thần học của các con. Sau này thần học mới (hiện đại) sẽ thay thế, sẽ thực sự cứu rỗi các con nhưng các con lại không thể chấp nhận vì nghĩ rằng một Thượng Đế mà không Đáng Sợ, không Kết Tội, không Trừng Phạt thật quá đẹp để có thể đưa vào ý niệm của các con. Tình yêu dựa vào sợ hãi này chế ngự kinh nghiệm tình yêu của các con khiến các con luôn luôn nghĩ rằng tình yêu phải có điều kiện.

Tất cả những hành động của con người đều dựa vào Tình Yêu hay Sợ Hãi. Những quyết định về chiến tranh, kinh doanh, kỹ nghệ, tôn giáo, xã hội, những quyết tâm để gìn giữ hay vứt bỏ, để tiết kiệm hay chia sẻ, để hợp nhất hay phân chia, mỗi một chọn lựa nào cũng phát xuất từ một trong hai tư tưởng: Tình Yêu hoặc Sợ Hãi.

Sợ hãi có năng lực làm cho co rúm lại, đóng lại, thu mình vào, bỏ chạy, cất dấu và làm hại.

Tình yêu có năng lực lan tỏa, mở rộng, cho đi, tỏ lộ, chia sẻ và chữa lành.

Sợ hãi bọc lấy thân thể bằng vải vóc, tình yêu hoàn toàn không che đậy. Sợ hãy khiến con giữ chặt và bám vào cái con có, tình yêu cho tất cả. Sợ hãi giữ cho gần, tình yêu giữ trong yêu quí. Sợ hãi nắm giữ, tình yêu để buông. Sợ hãi dầy vò, tình yêu xoa dịu. Sợ hãi tấn công, tình yêu cải thiện. Tất cả những tư tưởng, lời nói và hành động của con người đều phát xuất từ hai cảm xúc tình yêu hay sợ hãi. Không có chọn lựa nào khác, bởi không có điều gì khác nữa để mà chọn. Nhưng giữa 2 thứ này, con có tự do để chọn một trong hai.

Ngài nói có vẻ dễ quá, nhưng khi phải quyết định thì sợ hãi thắng nhiều hơn là bại. Vì sao lại thế?

Vì các con đã được dạy dỗ để sống trong sợ hãi. Những câu chuyện về kẻ mạnh nhất, cường tráng nhất, lanh lợi nhất thì nhiều mà vinh quang của những người đầy tình thương thì quý hiếm. Thành ra bằng cách này hay cách khác các con cố hết sức để thành kẻ cường tráng nhất, khỏe nhất, lanh lợi nhất – bằng cách này hay cách khác – các con sợ kém, sợ mất mát vì con được dạy bảo rằng kém hơn nghĩa là thua cuộc.

Tuy nhiên, Ta dạy các con điều này: Khi các con chọn những hành động do tình yêu thúc đẩy, các con được nhiều hơn sinh tồn, thắng lợi, thành công. Từ đó, các con sẽ kinh nghiệm được cái vinh quang đầy đủ về các con thực sự là ai và các con có thể là ai. Muốn thế, các con phải gạt đi những lời dạy của những gia sư thế gian đầy thiện chí đấy nhưng đã đi lộn đường. Thay vào đó, hãy tìm sự hướng dẫn từ nguồn trí tuệ khác.

Từ xưa đến nay luôn luôn có những vị Thầy sống giữa các con. Ta không để cho các con không có người chỉ dẫn, không có người dạy bảo, không có người hướng đạo, không có người nhắc nhở những Chân Lý của Ta. Tuy vậy, kẻ nhắc nhở vĩ đại nhất không phải là người nào khác ở bên ngoài mà chính là tiếng nói bên trong các con.

Đó là dụng cụ đầu tiên ta dùng vì đó là dụng cụ sẵn sàng nhất. Tiếng nói ở trong là tiếng nói lớn nhất Ta dùng để truyền đạt, vì nó gần các con nhất. Tiếng nói đó chỉ cho các con điều nào chân thật, điều nào giả ảo, điều nào đúng, điều nào sai, điều nào tốt, điều nào xấu theo như định nghĩa của các con. Đó là cái radar, nó định hướng lái con tàu, hướng dẫn hành trình nếu các con để cho nó thực hiện. Tiếng nói đó chỉ cho các con thấy ngay bây giờ những lời các con đang đọc đây thuộc về tình yêu hay sợ hãi.

Từ thước đo đó, các con có thể nhận định được những lời này nên giữ hay bỏ.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here