ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 13

0
10

CHƯƠNG 13

 

Con phải làm sao để giải quyết các vấn đề sức khỏe của con? Con đã là nạn nhân của những vấn đề kinh niên để đủ đầy ba kiếp sống. Tại sao con lại có tất cả những thứ đó bây giờ, trong kiếp này?

Thứ nhất, chúng ta hãy đặt vấn đề cho đúng đắn. Con thích chúng.

Dù sao cũng là phần lớn con đã dùng chúng rất giỏi để cảm thấy thương cho thân phận mình và để bản thân người được chú ý tới. Trong một vài trường hợp hiếm hoi, khi con không thích chúng nữa vì chúng đi quá xa, xa nhiều hơn là con tưởng khi tạo ra chúng. Bây giờ chúng ta hãy hiểu cái điều mà có lẽ chính các con cũng đã hiểu rồi.

Tất cả các bệnh tật đều do các con tự tạo. Ngay cả những bác sĩ cũng nhận thấy là người ta tự làm cho mình mắc bệnh bằng cách nào đó. Phần lớn, con người ta tạo bệnh một cách hoàn toàn không ý thức. Họ cũng chẳng biết ngay cả điều họ đang làm. Vì thế, khi họ bị bệnh, họ không biết là cái gì đã làm cho họ bệnh. Có vẻ hình như là có gì xảy tới cho họ chớ không phải là họ đã tự gây bệnh ra cho mình.

Điều này xảy ra phần lớn do người ta di chuyển qua cuộc đời không có ý thức, không riêng gì về vấn đề sức khỏe và những hậu quả.

Người ta hút thuốc rồi người ta tự hỏi tại sao lại mắc bệnh ung thư.

Người ta ăn súc vật và chất béo rồi người ta tự hỏi sao mạch máu lại bị tắc nghẽn.

Người ta nóng giận suốt cuộc đời rồi người ta tự hỏi tại sao lại bị nhồi máu cơ tim.

Người ta ganh đua với người khác một cách tàn nhẫn và dưới một áp lực kinh khủng rồi người ta lại hỏi tại sao lại bị tai biến mạch máu não.

Cái sự thật không hiển nhiên cho lắm là phần lớn người ta làm cho bản thân lo lắng đến chết đi được.

Phiền não làm tệ hại tâm trí, đứng sau căm thù, nó có tính cách hủy hoại rất lớn.

Lo lắng thật là vô nghĩa. Đó là năng lực tinh thần bị uổng phí. Nó cũng tạo ra những phản ứng sinh hóa học làm hại cơ thể như tình trạng không tiêu hóa tới mạch tim ngưng trệ v.v.. Hầu như sức khỏe được phục hồi ngay tức khắc khi lo lắng chấm dứt.

Lo lắng là một hoạt động của cái trí không hiểu biết liên quan của nó với Ta.

Căm thù gây tai hại nhất cho tâm trí, nó nhiễm độc cơ thể và gây hậu quả không lường được.

Sợ hãi đối nghịch với tất cả những gì của con người. Nó có tác động đối kháng với sức khỏe, tinh thần và thể chất của các con. Sợ hãi là lo lắng được thổi phồng lên.

Phiền não, căm thù và sợ hãi cùng với những liên quan như lo âu, chua chát, nóng nảy, keo kiệt, tàn nhẫn, tính phê phán, tinh thần buộc tội. tất cả tấn công

các tế bào trong thân thể làm sao cơ thể có thể khỏe mạnh trong điều kiện như thế được.

Cũng thế, nhưng ở mức độ thấp hơn, kiêu ngạo, tự mãn, tham lam làm cho thân thể sinh bệnh và yếu đuối.

Tất cả những bệnh tật đều được tạo ra trước ở nơi tâm trí.

Làm sao có thể như vậy được? Còn về những hoàn cảnh do nguyên nhân khác tạo ra thì sao? Như bị cảm lạnh hoặc bệnh AIDS chẳng hạn?

Không có gì xảy ra trong đời các con mà lại không có trong tư tưởng các con trước. Tư tưởng giống như đá nam châm, kéo các hành động về phiá các con. Tư tưởng có thể không luôn luôn hiển nhiên và rõ ràng, không rõ ràng nguyên nhân tỷ dụ như: Con sẽ bị một bệnh ghê gớm, con không đáng sống, đời con luôn luôn là một đống bùn, Thượng Đế sẽ trừng phạt con, con buồn và chán cho đời con.

Tư tưởng là một dạng năng lực rất tế nhị nhưng lại mạnh vô cùng. Lời nói ít tế nhị hơn, cô đọng hơn.

Hành động có trọng lượng hơn hết. Hành động là năng lượng dưới một dạng thể chất chuyển dịch nặng nề. Khi các con nghĩ, nói và hành động từ một quan niệm tiêu cực như: “Con là kẻ thua cuộc” các con đưa một số năng lượng sáng tạo vào chuyển động. Chẳng cần phải tìm xa xôi gì khi các con bị một cú cảm lạnh. Đó là tác quả nhỏ nhặt.

Thật khó để chuyển ngược lại tác quả của một tư tưởng tiêu cực, một khi nó đã thành một hình ảnh thể chất. Không phải là không thể được nhưng rất khó. Cần phải có một hành động tin tưởng vô cùng. Nó đòi hỏi một sự tin tưởng phi thường rất tích cực của vũ trụ. Các con thường gọi là Ông Trời, Chúa, Phật, Quan Âm, Bồ Tát v.v…

Những người chữa bệnh không có gì ngoài niềm tin đó. Đó là niềm tin vượt tới cái giác tuyệt đối. Họ biết rằng các con được tạo ra để trọn vẹn, để là đầy đủ và hoàn hảo ngay cả bây giờ. Cái tỉnh giác này cũng là một tư tưởng rất mạnh. Nó có sức dời non lấp biển chớ không như những phân tử trong người của các con. Đó là lý do tại sao những người chữa bệnh có thể chữa lành ngay cả đôi khi cách xa người bệnh.

Tư tưởng không biết tới những khoảng cách. Tư tưởng đi chung quanh thế giới và đi xuyên qua vũ trụ nhanh hơn là các con có thể thốt lên một lời. Hãy chỉ nói một lời và người con sẽ lành bệnh. Và đúng như vậy, ngay thời gian đó, ngay cả khi chưa nói hết câu các con đã khỏi bệnh.

Hầu hết các con là những người mắc bệnh hủi tâm Hồn. Tâm trí các con đều bị tư tưởng tiêu cực ăn hết rồi. Đa số bệnh tật do các con tự mang vào mình. Các con có thể giải quyết một vài vấn đề sức khoẻ, chữa các bệnh tật bằng cách thay đổi tư tưởng của các con.

Điều quan trọng Ta cần nói ra: Nhân danh Thượng Đế các con hãy tự chăm sóc mình nhiều hơn.

Các con chăm sóc cơ thể mình tồi tệ quá, chẳng ngó ngàng gì tới nó cho tới khi các con nghĩ rằng nó có chuyện bất ổn. Các con hầu như không có chút bảo quản phòng ngừa gì hết. Các con chăm sóc chiếc xe của các con còn tốt hơn chăm sóc thân thể. Có đúng như vậy không? Không những các con không đề phòng bệnh tật bằng những kỳ khám bệnh điều hòa mỗi năm một lần. Không dùng những cách chữa và những thuốc men được người ta cấp chẳng hạn như: Các con tới bác sĩ nhờ bác sĩ chăm sóc nhưng rồi lại không dùng thuốc của vị bác sĩ khuyên?

Các con có thể trả lời câu hỏi này được không?

Các con lại còn hành hạ thân thể các con một cách kinh khủng vào giữa thời gian hai lần đi bác sĩ. Trong thời gian này các con chẳng làm gì cả. Các con không tập thể dục nên thân thể mềm nhão, yếu đuối và không thể sử dụng được. Các con không nuôi thân thể đúng cách nên làm cho nó yếu hơn. Hơn nữa, các con đã nhét vào cơ thể những thực phẩm độc hại một cách vô ý thức. Thế mà thân thể các con, bộ máy kỳ diệu nhất vẫn tiếp tục làm việc một cách can đảm trước những tấn công dữ dội về vấn đề này. Thật là kinh hoàng! Những điều kiện các con ép thân thể các con chịu đựng thật khủng khiếp. Các con đã đối xử rất tệ hại đối với thân thể các con, các con có biết tại sao không?

Con sợ phải trả lời câu hỏi này.

Bởi vì các con không muốn sống.

Đây là một lời buộc tội khắt khe.

Không phải là có ý khắt khe hoặc buộc tội. Khắt khe giống như một từ ngữ dùng để phê phán, còn buộc tội có ý như hành động sai hay phạm tội. Ở đây, chẳng có gì gọi là hành động sai, chẳng có tội và chẳng có gì buộc tội. Ta chỉ nêu lên sự thật của vấn đề để các con thức tỉnh. Đa số các con vô ý thức, giống như vừa đi vừa ngủ trong vấn đề sức khỏe này nên Ta mới nói các con không có ý muốn sống. Đôi khi, đối với người ngủ say, chúng ta cần lắc mạnh để họ tỉnh lại một chút. Ta đã thấy trong quá khứ các con rất ít muốn sống chẳng hạn như các con cứ hút một gói thuốc trong một ngày hằng hai mươi năm qua như các con đã làm. Như vậy các con rất ít muốn sống và bất cần để tâm tới thân thể.

Nhưng con đã ngừng hút thuốc cách đây hơn mười năm rồi.

Chỉ sau những đòn trừng phạt hai mươi năm các con mới bỏ hút thuốc. Uống rượu cũng thế, nếu các con uống rượu các con cũng rất ít có ý muốn sống.

Con chỉ uống có chừng mực thôi.

Thân thể được tạo ra không phải để đổ rượu vào. Rượu làm cho tâm trí bị hư hại.

Nhưng Chúa Jesus ngày xưa có uống rượu.

Ông Ta tới một bữa tiệc và biến nước thành rượu.

Nhưng có ai nói rằng Jesus toàn hảo đâu chứ?

Ối! Lạy Trời!

Này! Có phải con đã chán Ta rồi không?

À! Còn lâu con mới chán Thượng Đế. Cha con đã dạy rằng mọi thứ nên ở trong chừng mực, điều độ. Con cũng chỉ uống rượu có chừng mực thôi.

Thân thể có thể phục hồi dễ dàng hơn nếu sự lạm dụng không quá nặng nề. Lời nói kia cũng có lợi nhưng Ta vẫn giữ lời nói đầu của Ta: Thân thể được tạo ra không phải để nhậu rượu.

Nhưng ngay như cả một số thuốc cũng có thêm rượu.

Ta không có kiểm soát về những thứ các con gọi là thuốc men, Ta vẫn giữ lời như thế.

Ngài quả là cứng rắn đấy.

Này! Sự thật là sự thật. Nếu có người nói: Một chút rượu không làm hại gì đâu và đưa câu nói này vào đời sống của các con Ta cũng đồng ý với họ. Nhưng điều này không thay đổi sự thật về điều Ta đã nói. Hãy nhìn thử coi, thông thường các con đã sài cạn láng thân thể điển hình trong khoảng từ 50 đến 80 tuổi. Cũng có người sống lâu hơn hoặc ít hơn. Chúng ta có đồng ý vể điểm này không?

Phải! Đúng như vậy.

Được rồi! Chúng ta có một khởi điểm tốt để thảo luận. Này! Khi Ta có thể đồng ý với câu nói: Một chút rượu không làm hại gì đâu. Ta cần phải nói thêm: Trong phạm vi đời sống như các con đang sống hình như các con đang thỏa mãn như cuộc sống hiện nay. Nhưng Ta nói thêm điều này chắc làm các con ngạc nhiên: Đời sống được tạo ra theo lối sống hoàn toàn khác hơn. Và thân thể các con đã được tạo ra theo một mô hình để sống lâu hơn nhiều.

Thực vậy sao?

Phải.

Sống lâu hơn bao nhiêu?

Sống lâu không thể tính được.

Như vậy có nghĩa là sao?

Có nghĩa là con ơi, thân thể của các con đã được cấu tạo để sống mãi mãi.

Mãi mãi?

Phải! Hãy đọc đây: Sống mãi mãi.

Ngài muốn nói là: Chúng con đã, đang và sẽ không bao giờ chết?

Không bao giờ các con thực chết. Các con chỉ có thay đổi hình dạng. Xưa kia các con cũng chẳng phải thay đổi hình dạng nữa. Nhưng các con đã quyết định làm như vậy chớ không phải Ta quyết định. Ta tạo ra thân thể các con để tồn tại vĩnh viễn. Các con thực sự tưởng rằng Thượng Đế chỉ có khả năng tạo ra con người để sống chỉ 60, 70 năm sao? Các con tưởng rằng đó là giới hạn khả năng của Ta sao?

Con chưa bao giờ nghĩ chính xác về điều đó.

Ta đặt mô hình các con để tồn tại mãi mãi! Và người đầu tiên trong các con đã từng sống trong một thân thể không bệnh tật và không sợ hãi cái mà các con nay gọi là chết.

Trong thần thoại tôn giáo của các con cho rằng có Adam và Eva đầu tiên sống trên Trái Đất này, thật sự đương nhiên có nhiều hơn hai người. Vào lúc khởi đầu, ý niệm để cho các con những linh hồn tuyệt vời có dịp biết được Bản Thân các con Thực Sự Các Con Là Ai qua những kinh nghiệm có được trong thân xác, trong thế giới tương đối như Ta đã nhiều lần nhắc lại ở đây. Điều đó được thực hiện bằng cách hạ dần tốc độ nhanh không thể tưởng tượng được của tất cả những rung động (dưới hình thức tư tưởng) để tạo ra vật chất gọi là thân thể. Đời sống tiến hóa theo một loạt những bước xảy ra trong nháy mắt các con gọi là hàng tỷ năm. Vào lúc thiêng liêng này, các con sinh ra từ biển, nước của đời sống lên trên đất liền và tới cái hình hài của các con bây giờ.

Vậy thì mấy người theo thuyết tiến hóa nói đúng?

Ta thật buồn cười khi các con có nhu cầu vui thú lạ lùng phải phân biệt mọi thứ trên đời đúng và sai. Chưa từng bao giờ các con nghĩ rằng một vật có thể là cả hai: đúng và sai. Chỉ có ở thế giới tương đối thì sự vật mới là cái này hay cái kia. Trong cái thế giới tuyệt đối của thời gian và không gian tất cả sự vật là mọi sự vật. Không có nam và nữ, không có trước và sau, không có nhanh và chậm, không có đây và kia, không có trên và dưới, không có trái và phải, không có đúng và sai.

Những phi hành gia bay lên vũ trụ đã hiểu được điều đó. Họ tưởng rằng khi họ phi lên trên để đi ra ngoài bầu khí quyển của Trái Đất, có thực là họ nhìn lên không? Có lẽ họ nhìn xuống quả đất? Nhưng như thế thì mặt trời ở đâu? Ở trên? Không! Phía kia, bên trái. Vậy bây giờ, đột nhiên một vật không ở trên cũng không ở dưới nó nằm ở bên cạnh…. và mọi định nghĩa do vậy biến mất.

Ở cõi giới của Ta là vậy, cõi giới của chúng ta, nơi cõi giới thực của chúng ta mọi định nghĩa đều biến mất. Thật khó nói về cõi giới đó với những ngôn ngữ hạn hẹp.

Tôn giáo giống như một cố gắng của các con nói về điều bất khả ngôn bí mật này nhưng cắt nghĩa vấn đề này không rõ ràng. Không, con ơi, các nhà tiến hoá không đúng. Ta đã tạo dựng sẵn ra tất cả mọi thứ trong một chớp mắt vào một thời gian thiêng liêng đúng như các nhà theo thuyết sáng tạo đã nói. Và chuyện đã xảy ra cách đây hàng tỷ năm đúng như các nhà theo thuyết tiến hóa đã nêu lên. Cả hai học thuyết trên đều đúng như các nhà phi hành gia đã phát giác ra: Tất cả tùy theo cách ta nhìn sự vật.

Nhưng vấn đề chính là: Một phút thiêng liêng, hàng tỷ năm có gì khác biệt? Con đồng ý rằng một vài chuyện của đời sống, cái bí mật quá lớn để cho các con có thể giải quyết được không? Tại sao không giữ cái bí mật này là thiêng liêng, bất khả xâm phạm? Và tại sao không để cho cái thiêng liêng luôn luôn như thế?

Giả như tất cả chúng con đều có nhu cầu muốn biết, không bao giờ thỏa mãn.

Nhưng các con đã biết rồi! Ta vừa mới nói với các con đó! Tuy nhiên các con không muốn biết Chân Lý, các con chỉ muốn biết Chân Lý như các con hiểu nó.

Đây là cái hàng rào lớn nhất ngăn chặn sự Giác Ngộ của các con.

Các con tưởng rằng các con đã biết Chân Lý rồi! Các con tưởng rằng các con đã hiểu rõ nó ra sao?

Vì vậy các con đồng ý với tất cả những gì các con nhìn, nghe hay đọc thấy nằm trong sự hiểu biết của các con. Đồng thời các con loại ra những gì không nằm trong hệ thống đó. Như thế, các con gọi là học hỏi, mở tầm mắt ra trước những giáo lý.

Than ôi, các con không thể tìm thấy Chân Lý khi mắt của các con còn nhắm lại về mọi thứ.

Vì vậy ngay cả cuốn sách này, một số người cũng coi như nhạo báng, sản phẩm của quỷ.

Tuy nhiên, những ai có tai hãy lắng nghe. Ta nói với các con điều này: Các con được tạo ra để không bao giờ chết. Cái hình hài thể chất đã được tạo ra thành một dụng cụ tiện nghi huy hoàng, một dụng cụ kỳ diệu, một tiện nghi vinh quang để cho các con kinh nghiệm cái thực tế mà các con tạo ra với cái trí tuệ các con để các con có thể biết cái Bản Ngã mà các con tạo ra trong linh hồn các con.

Linh hồn quan niệm, trí tuệ sáng tạo, thân thể kinh nghiệm. Cái vòng đã khép kín. Từ đó, linh hồn tự biết nó qua kinh nghiệm của chính nó. Nếu nó không ưa cái mà nó đang kinh nghiệm (cảm xúc), hoặc nó ước mong một kinh nghiệm khác vì một lý do nào đó. Nó chỉ việc quan niệm một kinh nghiệm mới về Bản Ngã để thay đổi trí của nó.

Không bao lâu thân thể tự thấy mình trong một kinh nghiệm mới. “Ta là sự phục sinh và là Đời Sống”. Đây là một ví dụ huy hoàng về điều này. Các con nghĩ Giêsu đã làm điều đó ra sao? Hoặc các con tưởng tượng rằng điều đó chưa từng bao giờ xảy ra?

Hãy tin điều này: Nó đã từng xảy ra!

Tuy nhiên, cần phải nhớ: Linh hồn không bao giờ vượt quyền thân thể hay trí tuệ. Ta đã tạo ra các con là sinh thể, ba ngôi trong một. Các con là ba thực thể trong một được tạo ra theo hình tượng giống Ta. Ba diện của Bản Ngã không có diện nào hơn diện nào. Mỗi diện có một chức năng và không có chức năng nào hơn chức năng nào và cũng không có chức năng nào đi trước chức năng nào. Tất cả đều liên đới với nhau theo một lối hoàn toàn bình đẳng.

Quan Niệm – Sáng Tạo – Kinh Nghiệm. Cái mà các con quan niệm, các con sáng tạo, các con kinh nghiệm. Cái mà các con kinh nghiệm, các con quan niệm. Đó là lý do tại sao các con có thể gây ra cho thân thể một kinh nghiệm gì đó (giả như sự phong phú), các con sẽ chẳng bao lâu có cái cảm xúc nơi linh hồn.

Linh hồn sẽ tự quan niệm nó theo một lối khác (ở đây là sự phong phú) và do đó đưa cho trí của các con một tư tưởng mới về cái đó. Từ cái tư tưởng mới sẽ phát xuất ra kinh nghiệm khác và thân thể bắt đầu một thực tế mới như là một trạng thái hiện hữu thường xuyên.

Thân thể, trí tuệ và linh hồn là một. Trong điều này các con là một tiểu vũ trụ của Ta. Cái Toàn Thể Linh Thiêng, cái tất cả tinh khiết, cái toàn bộ và cái chất liệu. Nay các con thấy Ta là cái khởi thủy và cái cuối cùng của vạn vật. Cái Alpha và cái Omega.

Nay Ta giảng giải cho các con cái bí mật tối hậu: Cái mối quan hệ chính xác và thực giữa các con và Ta. CÁC CON LÀ THÂN THỂ CỦA TA.

Nếu thân thể các con đối với trí và linh hồn các con ra sao thì các con đối với tâm trí và linh hồn Ta cũng vậy.

Vậy thì: Tất cả mọi điều Ta kinh nghiệm, Ta kinh nghiệm chúng qua các con. Cũng đúng như thân thể, tâm trí và linh hồn các con là một. Những thân thể, tâm trí và linh hồn của Ta cũng vậy.

Như vậy Giêsu thành Nazareth một trong nhiều người đã hiểu bí mật này khi nói lên cái Chân Lý bất biến rằng: Ta và Cha là một.

Nay Ta sẽ nói với các con: Có những Chân Lý còn lớn hơn cái Chân Lý này, sẽ có một ngày trở nên bí mật riêng của các con. Bởi vì sau khi các con là thân thể của Ta, Ta là thân thể của một người khác.

Như vậy Ngài nói rằng Ngài không phải là Thượng Đế?

Có chớ! Ta là Thượng Đế như các con hiện nay hiểu Thượng Đế. Ta là người Quan Niệm và Sáng Tạo. Tất cả như các con biết và kinh nghiệm hiện nay, và các con là con của Ta cũng như Ta là con của người khác.

Có phải Ngài muốn nói với con ngay cả Thượng Đế cũng có một Thượng Đế khác cao hơn không?

Ta đang nói với các con rằng: Nhận thức của các con bị giới hạn rất nhiều hơn là các con tưởng. Chân Lý còn vô biên hơn các con có thể tưởng tượng được.

Ta đang cho các con một ý niệm thoáng qua về vô biên và tình yêu vô biên. Ta đã nói với các con rồi nếu các con quan niệm Thượng Đế là vị sáng tạo và là vị Thầy của các con cũng giống y như các con là kẻ sáng tạo và là thầy của chính thân thể các con thì Ta là Thượng Đế theo như nhận thức của các con. Và các con đang nói chuyện với Ta và cuộc nói chuyện thực sự thích thú! Đúng không?

Thích thú hay chẳng thích thú, con tưởng rằng con đang nói chuyện với một Thượng Đế to nhất?

Các con đang nói chuyện với ông Thượng Đế đó. Hãy tin Ta đi! Các con đang nói chuyện đúng như thế.

Vậy mà Ngài mới nói có một ai đó cấp bậc cao hơn Ngài.

Chúng ta đang cố gắng để làm một chuyện bất khả, đó là nói về một đề tài bất khả ngôn. Như Ta đã nói đó là chuyện mà các tôn giáo tìm cách diễn tả. Hãy để cho Ta tìm cách tóm lược hai điều này. Mãi mãi dài hơn các con tưởng tượng. Vĩnh cửu còn dài hơn mãi mãi. Thượng Đế còn nhiều hơn các con tưởng tượng được.

Thượng Đế là cái năng lượng mà các con gọi là tưởng tượng. Thượng Đế là sáng tạo. Thượng Đế là tư tưởng đầu tiên và Thượng Đế là kinh nghiệm sau cùng. Và Thượng Đế là tất cả những gì giữa các cái đó.

Có bao giờ các con nhìn qua một kính hiển vi, nhìn những hành động của phân tử và nói: Lạy Thượng Đế có cả một vũ trụ ở đây. Và đối với vũ trụ này, Ta, người đang quan sát hiện đây, phải cảm thấy mình là một Thượng Đế. Có bao giờ các con đã nói như vậy hay có một loại kinh nghiệm tương tự?

Có! Con tưởng tượng được tất cả những ý nghĩ đó.

Hẳn nhiên rồi. Các con đã hiểu được phần nào Ta đang diễn giải.

Hãy giải thích rõ ràng hơn! Xin Ngài giải thích thêm về điều đó.

Hãy lấy phần nhỏ nhất của vũ trụ mà các con có thê tưởng tượng được. Hãy tưởng tượng cái hạt nhỏ vật chất đó.

Bây giờ cắt nó làm hai.

Được rồi.

Các con đã có được gì?

Hai phần nữa nhỏ hơn.

Đúng. Bây giờ cắt nữa, nữa, nữa… thì còn gì?

Những hạt nhỏ hơn, nhỏ hơn, nhỏ hơn…

Phải nhưng đến bao giờ thì nó ngừng? Các con có thể phân chia vật chất ra bao nhiêu lần cho tới khi nó không còn hiện hữu nữa?

Con không biết. Con nghĩ rằng nó không bao giờ ngừng hiện hữu.

Các con muốn nói rằng các con không bao giờ có thể hoàn toàn hủy diệt nó?

Các con chỉ có thể thay đổi hình dáng của nó thôi sao.

Có vẻ là vậy.

Ta nói điều này cho các con biết: Các con vừa biết được cái huyền bí của tất cả đời sống và đã thoáng nhìn nó vào cái vô tận. Bây giờ Ta có một câu hỏi.

Được rồi xin Ngài cứ hỏi.

Cái gì làm cho các con tưởng rằng cái vô cùng vô tận chỉ đi một chiều?

Vậy là đi lên không có cùng tận, cũng chẳng hơn kém gì đi xuống?

Không có lên xuống gì ráo trọi, nhưng Ta hiểu con muốn nói gì.

Nhưng nếu nhỏ không có cùng tận thì có nghĩa là lớn cũng không có cùng tận?

Đúng!

Nhưng nếu lớn không có cùng tận thì không có cái lớn nhất, có nghĩa là theo ý nghĩa rộng lớn nhất không có Thượng Đế?

Hoặc tất cả đều là Thượng Đế không có gì khác.

Ta nói điều này với các con: TA LÀ CÁI TA LÀ VÀ CÁC CON LÀ CÁI CÁC CON LÀ.

Các con không thể không hiện hữu. Các con có thể thay đổi hình dạng bao nhiêu lần cũng được nhưng các con không thể nào không hiện hữu. Nhưng các con có thể không biết mình là ai và trong cái sai trật này các con chỉ kinh nghiệm có một nửa.

Như vậy sẽ là hỏa ngục.

Đúng vậy. Nhưng các con không bị xử giam trong đó. Các con không bị đẩy vào đó mãi mãi. Tất cả đều cần làm để ra khỏi hỏa ngục, ra khỏi vô minh là lại biết lại. Có nhiều cách và nhiều địa điểm (cõi) trong đó các con có thể làm được. Hiện nay, các con đang ở trong một cõi. Nó được gọi là cõi giới thứ ba theo sự hiểu biết của các con.

Và còn nhiều cõi giới khác nữa?

Ta đã chẳng nói với các con là ở trong vương quốc của Ta có nhiều phòng sao?

Vậy thì không có hỏa ngục hay địa điểm nào giam giữ chúng con vĩnh viễn sao?

Mục đích của cái đó để làm gì. Tuy nhiên, các con luôn luôn bị giới hạn bởi kiến thức của các con vì là sinh vật tự tại. Các con không thể biết cái gì mà Bản Ngã sẽ thành.

Đó là lý do tại sao các con đã có được đời sống này để các con có thể tự biết mình trong kinh nghiệm của chính mình. Rồi sau đó, các con có thể quan niệm về Bản Ngã như Các con Thật Sự Là Ai, và tạo ra Bản Ngã là vậy trong kinh nghiệm của các con. Đó là cái vòng tròn khép kín nhưng nay lớn hơn. Không có một giới hạn này trong sự trở thành này cả.

Ngài có ý nói rằng: Con có thể trở thành Thượng Đế giống hệt như Ngài.

Các con nghĩ sao?

Con không biết.

Các con không thể làm như vậy cho tới khi nào các con tưởng là vậy. Hãy nhớ cái tam giác – Cái Bộ Ba Linh Thiêng: Thánh Linh – Trí Tuệ – Thân thể. Quan Niệm – Sáng Tạo – Kinh nghiệm.

Hãy nhớ nếu dùng cách diễn đạt bằng tượng trưng của các con: THÁNH LINH = CẢM HỨNG = QUAN NIỆM.

CHA = PHỤ MẪU = SÁNG TẠO RA CON = CON CHÁU = KINH NGHIỆM.

Người Con kinh nghiệm sự sáng tạo của tư tưởng Cha, tư tưởng này được quan niệm bởi Thánh Thần.

Có bao giờ con nghĩ rằng một ngày nào đó chính các con là Thượng Đế?

Trong những lúc hoang dại nhất của con.

Tốt. Ta đã nói điều này với các con: Các con đã là một Thượng Đế rồi. Chỉ có điều là các con không biết.

Ta đã chẳng từng nói rằng: “Các con là những Thượng Đế sao?

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here