ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 4

0
13

CHƯƠNG 4

 

Trời ơi! Ngài truyền cảm hứng cho con!

Nếu Thượng Đế không truyền cảm hứng thì quỉ sứ làm được sao?

Có phải lúc nào Ngài cũng chơi sấp ngửa như vậy không?

Ta không nói vậy theo lối sấp ngửa đâu. Hãy đọc lại câu nói của Ta đi.

Ồ! Con thấy rồi.

Phải. Tuy nhiên, cũng tốt nếu Ta đang chơi sấp ngửa đúng không?

Con không biết. Nhưng con tưởng rằng con quen với một ông Thượng Đế có phần nghiêm túc hơn.

Ơ này! Hãy thông cảm cho Ta và đừng tìm cách giới hạn Ta. Đồng thời cũng hãy thông cảm cho bản thân các con. Ta rất thích nói đùa. Ta cần phải tếu như vậy khi nhìn thấy các con đang tự hành hạ cuộc đời mình, có phải vậy không?

Lúc đấy, Ta chỉ đành “cười trừ” mà thôi. Dù sao cũng tốt vì kết cuộc mọi chuyện đều tốt thôi.

Ngài muốn ám chỉ gì đây?

Ta muốn nói rằng các con không thể thua trong trận chiến này. Các con không thể sập bẫy vì không nằm trong kế hoạch của Ta. Thượng Đế to lớn tới mức các con không thể nào không đi tới đích.

Đó là điều chúng con lo lắng nhất. Chúng con sợ rằng vì lý do gì đó, chúng con bị lộn tùng phèo, không tới gặp được Ngài và chung sống với Ngài.

Có phải người muốn nói là lên Thiên Đàng không?

Vâng. Chúng con đều lo sợ phải xuống địa ngục.

Như vậy các con tự đặt mình vào địa ngục trước để tránh khỏi đi tới đó. Hừm m…Chiến lược thú vị nhỉ.

Đó! Ngài lại nói tếu rồi.

Ta không thể ngăn được vì địa ngục gây ra những cái tệ hại nhất nơi Ta.

Ngài bảo rằng: Đau đớn ngon lành. Ngài thực đóng kịch rất hay.

Bây giờ các con mới biết được điều đó sao? Sau này, các con có quan sát thế giới không?

Nhân đây con có một câu hỏi khác. Tại sao Ngài không sửa lại thế giới mà cứ để nó đi vào địa ngục?

Tại sao các con không sửa?

Chúng con không có quyền năng.

Nói sai rồi. Các con có đủ quyền năng và tài năng để chấm dứt sự đói khát ngay lúc này nhưng những chính phủ trên thế giới chưa muốn chấm dứt.

Các con có thể chữa lành các bệnh nhân ngay bây giờ nhưng ngành y khoa ngăn chặn lại các cách chữa bệnh, cấm đoán các phương pháp y khoa tương đương (alternative medicines) bởi vì những phương pháp này có thể làm sụp đổ cấu trúc của ngành y khoa.

Điều này thật khó hiểu cho con. Bởi lẽ không một bác sĩ nào từ chối chữa bệnh cho bệnh nhân cũng như không một nhà cầm quyền nào muốn nhìn thấy dân mình chết đói.

Nếu nói là không một cá nhân bác sĩ nào thì đúng. Không một cá biệt nhà cầm quyền nào cũng đúng. Nhưng chữa bệnh và làm chính trị đã trở thành thể chế sẽ chống lại những điều tốt đẹp trên vì sự sống còn của thể chế.

Ví dụ đơn giản và điển hình nhất: Các bác sĩ Tây Y chối bỏ những hiệu quả chữa bệnh của bác sĩ Đông Y. Vì nếu chấp nhận như thế sẽ phá vỡ tan tành câu trúc của Tây Y. Tây Y làm như vậy vì lo sợ: Bất cứ một sự tấn công nào cũng tạo ra một sự kêu cứu. Ta đã được đọc câu này trong cuốn A Course in Miracles (một tiến trình trong những huyền diệu). Ta đã đặt câu này vào đó.

Trời đất ơi! Chỗ nào Ngài cũng biết hết.

Điều này nhắc lại chúng ta chỉ mới bắt đầu nghiên cứu mấy câu hỏi kia của các con. Chúng ta đang thảo luận làm cách nào cho cuộc đời của các con “lên hương”. Ta đang nói vể tiến trình sáng tạo.

Vâng! Con cứ ngắt lời Ngài hoài.

Chẳng sao cả, nhưng thôi chúng ta trở lại đi bởi vì chúng ta không muốn đi lạc một đầu giây mối nhợ rất quan trọng: Cuộc đời là sáng tạo chớ không phải là khám phá. Các con sống mỗi ngày không phải để khám phá ra coi cuộc đời nắm giữ những bí mật gì mà là sáng tạo ra nó. Mỗi giây phút các con đang sáng tạo ra thực tế các con nhưng có thể các con không biết.

Sau đây là lý do tại sao nó lại như vậy và sự vận chuyển của nó ra sao? Ta đã tạo ra các con theo hình tượng giống như Thượng Đế.

Thượng Đế là vị sáng tạo.

Các con là 3 thực thể trong 1. Có thể gọi là: Cha, Con và Thánh Linh, Tâm, Thân và Linh Hồn, Siêu ý thức, Ý thức và Tiềm thức.

Sáng tạo là một tiến trình xuất phát từ 3 phần này của các con. Phương tiện của sáng tạo là: Tư Tưởng, Lời Nói và Hành Động.

Tất cả những sáng tạo bắt đầu với tư tưởng (hãy khởi sự từ Cha). Tất cả những sáng tạo sau đó chuyển qua lời (hãy xin, rồi các con sẽ nhận được, hãy nói rồi mọi sự sẽ được làm cho các con). Tất cả những sáng tạo được thành tựu trong hành động. (Và Lời sẽ thành da thịt và sống nơi chúng ta).

Điều mà các con nghĩ nhưng không bao giờ nói ra, sáng tạo trên một tầm mức. Điều mà các con nghĩ và nói, sáng tạo trên một tầng mức khác. Điều mà các con nghĩ, nói và làm trở thành hiện thực trong thực tế các con.

Không thể nào các con có thể nghĩ, nói và làm một điều mà các con không thực sự tin tưởng. Vậy thì tiến trình sáng tạo phải gồm có tin tưởng hay giác (biết). Đó là niềm tin tuyệt đối. Nó vượt qua hy vọng. Đó là biết một chân thực. (Do niềm tin, con sẽ được chữa lành).

Do vậy, phần hành động của sáng tạo luôn luôn bao gồm giác (biết). Đó là mức ánh sáng mấu chốt, một chân thực hoàn toàn, một chấp nhận trọn vẹn gì đó rất thực tế.

Địa điểm giác này là một điểm biết ơn có cường độ không thể tưởng tượng nổi. Đó là sự tạ ơn trước và đó có thể là cái chìa khóa huyền diệu nhất trong sáng tạo: Chịu ơn trước về sáng tạo. Sự ban cho là một dĩ nhiên, điều này không những được tha thứ mà còn được khuyến khích. Đó là dấu hiệu chắc chắn nhất của cấp bậc sư. Tất cả các vị Thầy đều biết trước là hành động đã hoàn thành rồi.

Hãy tán dương và hưởng vui thú về tất cả những gì các con đã tạo ra. Loại bỏ bất kỳ phần nào của sáng tạo là loại bỏ một phần của chính các con. Hãy thừa nhận bất cứ cái gì đang hiện diện ngay bây giờ là một phần sáng tạo của các con, hãy chúc lành cho nó, hãy biết ơn vì nó. Đừng tìm cách buộc tội nó bởi vì như thế cũng như buộc tội chính mình.

Nếu có phần nào trong sáng tạo các con không ưa thích, hãy chúc lành cho nó và cứ việc thay đổi nó đi. Sau đó lại chọn tiếp, chọn một thực tế mới. Hãy có một tư tưởng mới. Hãy nói một lời mới. Hãy làm một cách huy hoàng và thế giới sẽ theo các con. Hãy đòi hỏi. Hãy kêu gọi.

Hãy nói: “Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, hãy đi theo Ta”. Đó là cách biểu hiệu ý muốn của Thượng Đế trên mặt đất cũng như trên trời.

Nếu quả thực mười bước đơn giản như Ngài nói chúng con cần, tại sao thế giới lại không diễn tiến tốt đẹp hơn cho chúng con?

Thế giới đang diễn tiến như vậy vì chỉ có một số rất nhỏ các con dùng “phương thức” này mà có ý thức, đầy đủ tỉnh giác. Một số người khác dùng nó mà không biết. Một số khác chẳng biết mình đang làm gì. Một số nữa vừa đi vừa ngủ.

Tuy vậy, các con đang tạo ra thực tế của các con. Ta nói: Tạo Ra không phải Khám Phá ra. Các con đang dùng quyền năng Ta đã trao cho cùng với tiến trình mà Ta vừa mô tả.

Nay, các con đã hỏi bao giờ thì đời các con sẽ “lên hương”. Các con sẽ đưa đời mình “lên hương” bằng cách trước hết có tư tưởng thật rõ ràng, minh bạch về đời sống. Hãy suy nghĩ về điều các con muốn là gì và muốn có gì. Hãy nghĩ về điều đó luôn luôn cho tới khi các con minh bạch về nó. Khi đã minh bạch rồi thì không nghĩ đến gì khác nữa. Không tưởng tượng ra một khả năng nào khác. Hãy loại bỏ những tư tưởng tiêu cực khỏi trí não. Bỏ đi tất cả những gì bi quan. Vứt đi tất cả những gì nghi ngờ. Tống đi mọi sợ hãi. Hãy đưa tâm trí vào kỷ luật là bám chặt lấy cái tư tưởng sáng tạo gốc kia. Khi những tư tưởng các con đã minh bạch và vững chắc, hãy bắt đầu nói chúng ra như là những Chân Lý.

Nói lớn lên. Hãy sử dụng cái lệnh tối cao gọi quyền năng sáng tạo tới: “Tôi Là”. (I AM)

Hãy dùng những lời “Tôi Là” với người khác. “Tôi Là” là lời sáng tạo nhất trong vũ trụ. Bất kỳ nghĩ gì, nói gì sau lời “Tôi Là” chuyển động những kinh nghiệm đó, gọi chúng tới, đem chúng lại cho các con. Chẳng có cách nào khác để cho vũ trụ biết phải làm ra sao! Chẳng có con đường nào khác để cho nó biết mà theo. Vũ trụ đáp ứng với lời “Tôi Là” như là vị thần trong cái chai vậy.

Ngài nói: “Hãy vứt đi tất cả những nghi ngờ, tống đi mọi sợ hãi, liệng đi những gì bi quan” giống như nói “Hãy lấy đi một miếng bánh vậy”. Nhưng nói thì dễ mà làm thì khó. Nói: “Hãy loại bỏ tất cả những tư tưởng tiêu cực” có lẽ cũng như nói “Hãy leo lên núi Everest trước bữa ăn trưa”. Hình như đây là một yêu cầu quá lớn.

Kìm hãm tư tưởng, kiểm soát chúng, chẳng có gì là khó như các con tưởng. (Hoặc leo núi Everest cũng vậy). Tất cả đều là vấn đề kỷ luật.

Đó là chuyện phải chú tâm vào. Bước thứ nhất là cách điều động tư tưởng: Học cách nghĩ về các con đang nghĩ. Khi gặp những tư tưởng tiêu cực, xóa bỏ cái ý niệm cao cả nhất của các con về một vật, hãy suy nghĩ lại.

Ta muốn các con làm như vậy, đúng nguyên văn.

Nếu các con nghĩ rằng các con đang buồn rầu, chán nản và chẳng có gì là hay lập tức hãy nghĩ lại.

Nếu các con nghĩ rằng thế giới là một chốn xấu xa, đầy những biến cố tiêu cực hãy nghĩ lại.

Nếu các con nghĩ rằng đời mình tan nát chẳng bao giờ có thể xây dựng lại được nữa hãy nghĩ lại.

Các con có thể tự huấn luyện mình để làm như vậy (Hãy coi lại chính các con đã tự huấn luyện mình ngon lành ra sao để không làm như vậy)

Cảm tạ Ngài. Chưa từng bao giờ con được thấy tiến trình đặt ra minh bạch cho con như vậy. Con mong là làm cũng dễ như là nói nhưng ít ra con hiểu tiến trình này. Con nghĩ là vậy.

Tốt! Nếu con nghĩ rằng cần phải ôn lại thì chúng ta có thể nói chuyện tiếp.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here