ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 11

0
11

CHƯƠNG 11

 

Con muốn trở lại những câu hỏi căn bản của con. Có nhiều chi tiết con muốn biết về những câu hỏi đó.

Chúng ta có thể làm thành cả một cuốn sách chỉ riêng về các mối quan hệ.

Con biết vậy nhưng con lại sẽ không bao giờ tiến tới thêm những câu hỏi khác được.

Có nhiều dịp khác, nhiều địa điểm khác và cả nhiều cuốn sách khác. Ở với các con. Hãy tiến tới đi và chúng ta sẽ trở lại đây nếu có thì giờ.

Câu hỏi tiếp của con là: Tại sao con lại không bao giờ có thể thu hút được đủ tiền bạc trong cuộc đời con? Có phải số mệnh đã bắt con phải lo lắng, chắt bóp con về tiền bạc?

Điều gì ngăn chặn, không cho con có được khả năng về tiền bạc? Nhiều người nói với con rằng đó là vấn đề giá trị bản thân. Đúng hơn là con thiếu giá trị bản thân. Những vị Tân Thời Đại dạy rằng: Sự thiếu sót bất cứ điều gì có thể tìm tung tích trong sự thiếu giá trị bản thân.

Những vị Thầy của các con đã trật đường ray rồi. Các con không có thiếu giá trị bản thân. Thật thế! Cái thách đố lớn nhất trong suốt cuộc đời của các con là kiểm soát cái con. Nhiều người lại cho rằng đây là những trường hợp tự gán quá nhiều giá trị bản thân.

Đúng thế. Con đây đang lúng túng và buồn chán nhưng Ngài nói rất đúng.

Con cứ nói hoài rằng con lúng túng và buồn chán mỗi khi Ta nói về sự thật của các con. Hãy tự đưa mình vượt qua cái đó. Hãy tìm một cách khác. Hãy thử cười lên. Được không con?

Được ạ.

Thật ra giá trị bản thân không phải là vấn đề của các con. Các con đã được ban cho thật nhiều cái giá trị đó.

Vậy là cái gì?

Vấn đề là thiếu hiểu biết về những nguyên tắc phong phú cùng với sự đánh giá sai lầm liên hệ tới cái “thiện” và “ác”.

Để Ta cho các con một ví dụ.

Xin Ngài.

Các con thường ôm cái tư tưởng rằng tiền bạc là xấu. Các con cũng ôm cái tư tưởng rằng Thượng Đế là tốt. Chúc lành cho các con! Như thế, trong đầu các con Thượng Đế và tiền bạc không thể hòa lẫn với nhau.

Theo con nghĩ, điều này đúng.

Điều này trở thành lý thú đây: Như vậy làm cho các con khó có thể nhận tiền khi làm các việc làm thiện.

Ý Ta là: Nếu một việc được đánh giá là rất “thiện” các con sẽ đánh giá việc đó về tiền bạc thấp hơn. Như thế, một việc được coi là “thiện” hơn (nghĩa là giá trị hơn) thì nó lại càng đáng ít tiền hơn. Đa số các con tin như vậy.

Như thế, những giáo viên chỉ kiếm đủ bát cơm nuôi thân trong khi các vũ nữ thoát y kiếm cả bạc triệu.

Những nhà lãnh đạo kiếm được tài chánh quá ít so với mấy nhà thể thao nên họ đã phải hối lộ để bù đắp vào sự sai biệt.

Những ông thầy tu sống bằng bánh mì và nước lã trong khi các con làm về công tác giải trí kiếm được khá bộn tiền.

Hãy suy nghĩ về điều đó. Những gì các con cho rằng thực chất có giá trị lại rất rẻ mạt. Các nhà khoa học cô độc tìm kiếm một phương thuốc chống lại bệnh Aids phải đi xin từng đồng tiền để nghiên cứu, trong khi một phụ nữ viết sách hay thu băng dạy một trăm cách SEX lại giàu sụ.

Cái lối suy nghĩ thụt lùi này phát triển rộng rãi nơi các con do bắt nguồn từ một tư tưởng sai lầm. Tư tưởng sai lầm này do ý niệm các con về tiền bạc. Các con thích nó nhưng lại nói nó là nguồn gốc của mọi điều ác.

Các con quí nó nhưng lại gọi nó là “của bất nhân”.

Các con gọi người ta là “giàu có bất nhân” và nếu có ai trở thành giàu có do làm những việc ‘thiện” thì ngay tức khắc các con có nghi ngờ rằng việc làm của họ có gì “xấu xa”. Như vậy các bác sĩ tốt hơn đừng nên kiếm được nhiều tiền hay học cách làm giàu kín đáo hơn hoặc một mục sư cũng đừng nên kiếm được nhiều tiền.

Hãy thấy rõ trong lương tâm các con ai rằng ai chọn lấy cái nghề cao cả nhất thì phải có mức lương thấp nhất.

Ồ! vậy à?

Các con thấy không? Tư tưởng này quá sai.

Con tưởng là chẳng có gì là đúng hay sai cả?

Những từ ngữ “đúng” hay “sai” được dùng tương đối để phục vụ các con. Tương đối với cái mà các con muốn, những tư tưởng về tiền bạc là những tư tưởng sai.

Hãy nhớ tư tưởng có tính cách sáng tạo. Thành ra nếu các con nghĩ rằng tiền bạc là xấu và nghĩ rằng các con là tốt như vậy có sự xung đột.

Bây giờ nói riêng về con, con của Ta. Hành động trong cuộc chạy đua ý thức này theo một lối rất “bảnh”.

Phần lớn những vụ xung đột này đối với những người khác không đến nỗi to lớn như con. Bởi lẽ họ làm công việc họ ghét để sống nên họ chẳng phiền hà gì khi nhận tiền công về họ làm. Có nghĩa “xấu” đi với “xấu” ăn khớp rồi. Nhưng trong tất cả thời gian cuộc đời của con, con lại yêu việc con làm, quý trọng những hoạt động của con.

Như thế nếu nhận những món tiền lớn cho công việc của mình, trong tư tưởng của con nghĩa là nhận cái “xấu”, đối chọi với cái “tốt” nên không thể chấp nhận được. Con thà nhịn đói mà chết còn hơn nhận của “bất nhân” cho công việc hoàn toàn phục vụ. Công việc phục vụ của nó sẽ mất đi tính cách trong sạch nếu các con nhận tiền.

Như thế, ở đây chúng ta thật sự có mâu thuẫn (vừa yêu, vừa ghét) về tiền bạc. Một phần các con bác bỏ nó và một phần các con tức vì không có nó.

Bây giờ cái vũ trụ chẳng biết đường nào mà rờ về chuyện này vì nó nhận được hai luồng tư tưởng khác nhau của con. Vậy thì cuộc đời của con về tiền bạc sẽ thất thường bởi chính con cứ tiếp tục thất thường về tiền bạc.

Con không nhìn chắc chắn được điều nào là đúng. Và vũ trụ giống như máy in Xerox. Nó chỉ có thể sản xuất ra nhiều bản sao của tư tưởng các con. Cách duy nhất để thay đổi tình trạng này, các con phải thay đổi tư tưởng các con vể tiền bạc.

Làm sao con có thể thay đổi cách tư tưởng về tiền bạc?

Những tư tưởng, thái độ, ý nghĩ của con không được tạo ra trong một phút mà chúng là kết quả của nhiều năm kinh nghiệm, cả cuộc đời va chạm.

Ngài nói đúng về cách con tin tưởng về tiền bạc nhưng làm sao con có thể thay đổi được nó?

Đây có thể là một câu hỏi lý thú nhất trong cuốn sách này.

Phương pháp thường dùng nhất trong sáng tạo là một tiến trình ba bước gồm có: Tư tưởng, lời nói và hành động.

Đầu tiên là tư tưởng: Cái ý niệm tạo hình. Cái khái niệm khởi thủy. Rồi tới lời nói. Phần lớn những tư tưởng tự hình thành ra lời.

Rồi lời được viết ra hay nói ra. Việc này tiếp thêm năng lực cho tư tưởng, đẩy nó ra thế giới, ở đây những người khác có thể nhận ra nó.

Sau chót, trong một vài trường hợp lời được đưa tới hành động và tạo ra kết quả.

Một biểu lộ trong thế giới vật chất của cái bắt đầu bằng một tư tưởng.

Tất cả mọi vật chung quanh các con trong cái thế giới nhân tạo này thành hiện hữu theo lối đó hoặc một vài trường hợp cá biệt. Cả ba trung tâm sáng tạo đều được dùng.

Nhưng bây giờ xảy ra vấn đề: Làm sao để thay đổi một Tư Tưởng Đỡ Đầu?

Đúng! Đây là một câu hỏi rất hay và rất quan trọng. Bởi lẽ nếu nhân loại không thay đổi một tư tưởng gốc hay một ý niệm đỡ đầu thì có thể tự đưa mình vào chỗ tiêu diệt. Cách nhanh nhất để thay đổi một tư tưởng gốc hay một ý niệm Đỡ Đầu là đảo ngược tiến trình tư tưởng, lời nói và hành động.

Xin hãy giải thích?

Hãy hành động cái hành động mà các con muốn làm để có cái tư tưởng mới liên hệ. Rồi nói những lời các con muốn có để có cái tư tưởng mới liên hệ. Hãy làm như vậy nhiều lần cho đủ để huấn luyện cái trí của các con nghĩ theo phương cách mới.

Huấn luyện cái trí? Như vậy không phải là kiểm soát cái trí sao? Như vậy chẳng phải là thao túng cái trí sao?

Các con có ý niệm nào về việc làm cách nào mà tư tưởng các con hình thành như hiện nay không? Các con có biết rằng thế giới của các con đang thao túng cái trí của các con ra sao không?

Chẳng thà chính các con thao túng trí của các con còn hơn để cho thế giới của các con thao túng nó ra sao?

Chẳng thà chính mình nghĩ những tư tưởng mình muốn nghĩ còn hơn nghĩ những tư tưởng của kẻ khác sao? Chẳng phải là tự mình có những tư tưởng sáng tạo tốt hơn những sai lầm khác sao?

Vậy mà trí các con đầy những tư tưởng sai lạc, những tư tưởng phát xuất từ kinh nghiệm của những kẻ khác. Rất ít tư tưởng của các con phát xuất từ những dữ kiện do các con ưa thích hay tự sản xuất.

Chính cái tư tưởng nguồn gốc về tiền bạc là một ví dụ điển hình nhất. Tư tưởng của các con về tiền bạc (tiền bạc là xấu) đi ngược lại với kinh nghiệm của các con rằng có tiền thực là vui sướng. Rồi các con phải chạy nhanh và tự dối mình về kinh nghiệm để có thể biện minh cho tư tưởng nguồn gốc.

Các con bị chôn chặt vào tư tưởng đó tới nỗi không bao giờ các con nghĩ rằng tư tưởng của các con về tiền bạc có thể không chính xác.

Vậy thì nay chúng ta cố gắng tự sản xuất ra dữ kiện.

Đó là cách thây đổi tư tưởng gốc thành tư tưởng của chính mình chớ không phải của ai khác. Hơn nữa, các con còn một tư tưởng gốc khác về tiền bạc Ta cần phải nêu ra.

Đó là gì vậy?

Đó là “chưa đủ”. Thực tế, các con có về tư tưởng gốc này về tất cả mọi thứ. Chưa đủ tiền, chưa đủ thời giờ, chưa đủ yêu thương, chưa đủ thực phẩm, chưa đủ từ bi… trên thế gian.

Bất kỳ cái gì tốt, cái đó vẫn chưa đủ. Chính vì chạy đua theo ý thức “chưa đủ” này mà thế giới như các con nhìn thấy hiện nay đã được tạo ra.

Ok. Vậy con có hai tư tưởng gốc, tư tưởng đỡ đầu về tiền bạc cần phải thay đổi.

Ừ! Ít ra là hai. Có thể còn nhiều hơn nữa.

Để coi: Tiền là xấu, tiền hiếm hoi…. không được nhiều tiền để làm việc theo Thượng Đế. (đó là tư tưởng lớn đối với các con). Tiền không bao giờ được ban cho rộng rãi…. Tiền không mọc ở trên cây trong khi đó lại tiền làm cho mình đồi bại.

Con hiểu. Con có nhiều việc phải làm.

Phải! Con có nhiều việc phải làm, nếu con không vui với tình trạng tiền bạc hiện nay. Mặt khác, điều quan trọng phải hiểu rằng: Các con không vui với tình trạng tiền bạc hiện nay bởi vì các con không vui với tình trạng tiền bạc hiện nay.

Đôi khi thật là khó để hiểu Ngài.

Đôi khi thật là khó dẫn dắt các con.

Này! Xin hãy nghe con.

Ngài là Thượng Đế tại sao Ngài không làm cho dễ hiểu?

Ta đã làm cho dễ hiểu.

Vậy tại sao Ngài không cứ làm như cho con hiểu, nếu quả thực đó là điều Ngài muốn?

Ta thực tâm muốn điều các con thực tâm muốn. Chẳng có gì khác và chẳng có gì hơn. Con không thấy đó là món quà lớn nhất của Ta tặng cho các con sao?

Nếu Ta muốn điều gì khác với điều các con muốn cho các con. Rồi Ta đi tới chuyện làm cho các con có cái đó thì còn đâu các con là sinh vật sáng tạo.

Nếu Ta ban lệnh cho các con phải thế này, làm thế này, phải có cái này…Cái vui của Ta là ở chỗ của các con chớ không phải là ở nơi phục tùng của các con.

Được rồi. Ngài muốn nói gì với câu: Con không vui với tình trạng tiền bạc của con hiện nay bởi vì con không vui với tình trạng tiền bạc của con hiện nay?

Các con là cái mà các con nghĩ con là.

Đây là cái vòng lẩn quẩn khi tư tưởng là một tư tưởng tiêu cực. Các con phải tìm cách đập vỡ cái vòng lẩn quẩn này.

Bao nhiêu kinh nghiệm hiện nay của các con đều có nền tảng trên những tư tưởng trước kia của các con. Tư tưởng dẫn tới kinh nghiệm, kinh nghiệm dẫn tới tư tưởng, tư tưởng dẫn tới kinh nghiệm. Điều này có thể tạo ra cái vui triền miên khi những Tư Tưởng Đỡ Đầu là vui.

Nó có thể tạo ra địa ngục triền miên khi những Tư Tưởng Đỡ Đầu là địa ngục. Cái khôn ngoan là thay đổi Tư Tưởng Đỡ Đầu.

Ta sắp sửa trình bày cho các con cách để thay đổi tư tưởng đỡ đầu

Xin cám ơn Ngài. Xin Ngài nói tiếp.

Điều đầu tiên là đảo ngược cái hệ thống biến hóa Tư Tưởng Lời Nói Việc Làm. Các con còn nghĩ câu châm ngôn “Nghĩ trước khi làm” không?

Có.

Ồ! Hãy quên nó đi. Nếu muốn thay đổi một tư tưởng gốc thì các con phải hành động trước khi nghĩ.

Ví dụ: Con đang đi ngoài phố và gặp một bà già ăn xin. Con thấy bà ta nghèo khổ, sống lây lất. Con tức khắc biết là với số tiền nhỏ mọn các con chắc chắn có đủ để chia cho bà ấy.

Động tác đầu tiên của các con là cho bà ta mấy đồng xu lẻ. Cũng có một phần khác trong tư tưởng của các con sẵn sàng thò tay vào túi tờ giấy năm đồng cho bà ta.

Trời đất ơi! Hãy ban cho bà ấy một phút vui sướng. Hãy làm cho mắt bà ấy sáng lên. Rồi một tư tưởng khác xuất hiện.

Sao! Điên rồi sao? Chỉ có bảy đô la để sống hôm nay! Muốn cho bà ấy năm đô la sao? Như vậy, các con bắt đầu lẩn quẩn chung quanh tư tưởng đó.

Hãy nghĩ lại đi! Đâu có nhiểu tiền để cho bà ấy như vậy! Hãy cho bà ấy vài xu thôi. Và lạy Trời Phật! Chuồn đi cho lẹ.

Vội vàng con thò tay vào túi bên kia để móc ra vài đồng 25 xu nhưng ngón tay chỉ gặp những đồng 5 hay 10 xu. Con cảm thấy lúng túng.

Nhìn kià! Một con người ăn mặc chỉnh tề, hào nhoáng mà chỉ bố thí cho bà già nghèo rớt mồng tơi vài đồng xu nhỏ thôi sao!

Con cố gắng tìm cho được một hay hai đồng 25 xu.

Ừ! Có một đồng nằm sâu trong túi áo nhưng bây giờ con lại đi qua bà ấy rồi. Con mỉm cười một cách uể oải thật là quá trễ khi quay trở lại. Bà già nghèo khó đó chẳng được gì và con cũng chẳng được gì.

Thay vì tìm được cái vui là biết mình có nhiều và chia sẻ người khác nay người cảm thấy cũng nghèo như bà kia. Tại sao con không cứ cho bà già ấy tờ giấy bạc 5 đồng kia đi?

Đó là thúc đẩy đầu tiên nhưng tư tưởng của con đã chen vào làm hỏng sự việc. Lần sau, hãy quyết định trước khi suy nghĩ.

Hãy cho tiền đi! Cứ làm đi! Các con đã có cơ hội rồi đó. Khi các con muốn thay đổi tư tưởng gốc, hãy hành động với ý niệm mới của các con.

Nhưng phải hành động cho lẹ, nếu không cái trí của các con sẽ giết cái ý niệm trước khi các con biết được xảy ra chuyện gì.

Ta nói đúng vậy đó. Cái ý niệm, cái thực tế mới sẽ chết nghẻo trước khi các con có dịp biết đến nó. Vậy hãy hành động cho lẹ khi có dịp, và nếu các con làm như vậy đủ nhiều lần, tâm trí của các con sẽ sớm có cái ý niệm. Đó sẽ là tư tưởng mới của các con.

Ừ! Con vừa hiểu ra đôi chút! Có phải cái đó là cái chuyển hóa tư tưởng mới?

Nếu không phải thì nó sẽ phải.

Tư tưởng mới là cơ hội độc nhất cho các con. Đó là cơ hội độc nhất để tiến hóa, để tăng trưởng, để chân thật trở thành Các con Thực Sự Là Ai? Tâm trí của các con hiện nay đầy những tư tưởng cũ. Không những là những tư tưởng cũ mà còn phần lớn là tư tưởng cũ của kẻ khác. Đây là giờ phút quan trọng. Đây là thời gian để thay đổi tâm trí về điều gì đó. Tiến hóa chính là như thế.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here