ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 1 (Phần 3)

0
18

Tốt! Xin đi vào địa hạt con muốn thảo luận: Thiên Đàng và Địa Ngục.

Theo con hiểu không có gì gọi là Địa Ngục.

Có địa ngục nhưng không phải như các con tưởng. Các con không kinh nghiệm nó vì những lý do đã nêu ra rồi.

Địa Ngục là gì? Đó là kinh nghiệm hậu quả xấu nhất của những chọn lựa, những quyết định và những sáng tạo của các con. Đó là kết quả tự nhiên của bất kỳ tư tưởng nào chối bỏ Ta, hoặc nói là không có liên hệ giữa các con với Ta. Đó là đau khổ các con tự gánh chịu do tư tưởng sai lầm. Thật ra từ “tư tưởng sai lầm” cũng không đúng vì không có gì sai lầm cả.

Địa ngục đối nghịch với vui sướng. Bởi do không hoàn thành ý nguyện. Nhưng địa ngục không hiện hữu như là một địa điểm do các con đã tưởng tượng ra, nơi mà các con bị thiêu cháy trong một ngọn lửa bất tận hoặc các con sống trong một trạng thái dầy vò vô tận Ta làm như vậy với mục đích gì cơ chứ? Ta không cần trừng phạt hay đặt các con vào nơi đau khổ vô tận. Nếu cho rằng cần phải có công lý thì chỉ cần dứt bỏ sự kết nối với Ta nơi thiên đàng cũng chưa đủ công lý sao? Đâu có cần sự trừng phạt đau khổ vô tận.

Ta nói cho các con rõ: Sau khi chết, không có thứ kinh nghiệm nào như vậy cả, các con thường suy diễn không đúng dựa vào nỗi sợ hãi.

Tuy nhiên, có một kinh nghiệm cho linh hồn: Buồn, bất toàn, bị ít hơn cái toàn thể. Bị chia cách với cái vui lớn nhất của Thượng Đế. Sự chia cách này xem như là địa ngục đối với linh hồn các con. Nhưng Ta nói cho các con biết: Ta không tống các con vào đó, Ta cũng không gây ra kinh nghiệm đó cho các con. Các con, chính các con tạo ra kinh nghiệm đó, bất cứ khi nào các con chối bỏ bản thân, bác bỏ Các Con Thực Sự Là Ai Và Là Gì. Nhưng ngay kinh nghiệm này cũng không vô tận. Nó không thể như thế vì hoạch định của Ta không để các con phải chia cách Ta mãi mãi.

Quả thế, điều như vậy là một bất khả vì muốn cho biến cố đó xảy ra không những các con phải phủ nhận Các Con Là Ai, mà Ta cũng phải làm như vậy. Nhưng Ta không làm như vậy, chỉ cần một người trong các con nắm giữ Chân Lý về các con, Chân Lý này tối hậu sẽ thắng.

Nhưng nếu không có địa ngục, có nghĩa con có thể làm bất kỳ điều gì con muốn mà không sợ bị trừng phạt?

Có nghĩa là các con cần có sợ hãi để giảm bớt hành động không tốt, cần phải có đe dọa để hành động tốt.

Thật ra ai đã đặt ra những qui luật và phép tắc này?

Chính các con đã đặt ra phép tắc, qui luật này. Và các con quyết định các con đã làm tốt ra sao! Bởi vì chính các con quyết định Các Con Thực Sự Là Ai Và Là Gì. Các con là Kẻ Độc Nhất có thể định lượng các con làm tốt đến mức nào.

Không ai khác sẽ phê phán các con vì Thượng Đế không thể phê phán sáng tạo của chính mình và nói đó là xấu.

Nếu Ta muốn các con hiện hữu và làm mọi chuyện một cách hoàn hảo, Ta sẽ để các con trong môi trường hoàn hảo ngay từ lúc đầu.

Toàn bộ điểm then chốt của tiến trình là: Để cho các con khám phá ra bản thân, sáng tạo ra bản thân các con như các con thực sự là vậy. Đó là linh hồn các con mong ước như vậy. Và các con không thể là thế nếu không có gì cho các con chọn lựa để là gì khác. Vậy Ta có nên trừng phạt các con vì các con đã chọn cái mà Ta đã đặt trước mặt các con? Nếu Ta không muốn cho các con lựa chọn lần thứ hai, sao Ta lại tạo ra một gì khác đối với cái trước. Đó là câu hỏi các con phải tự đặt cho mình trước khi các con buộc tội Thượng Đế. Câu trả lời là “yes”, các con có thể làm bất cứ gì các con muốn mà không sợ bị trừng phạt. Tuy nhiên, có lẽ sẽ tốt hơn cho các con nhận thức được hậu quả.

Hậu quả là kết quả, kết quả tự nhiên. Đó không phải là phần thưởng hay trừng phạt. Kết quả chỉ là kết quả. Chúng là cái gì kết thành do tự nhiên thực hành những luật thiên nhiên. Chúng là cái xảy ra bây giờ có thể dự đoán được như là hậu quả của cái đã xảy ra trước đó. Tất cả đời sống thể chất sinh hoạt theo những định luật thiên nhiên. Một khi đã nhớ lại được những qui luật này và đem ra thực hành các con đã làm chủ được đời sống trên Trái Đất. Những điều các con nghĩ rằng bị trừng phạt, sự ác hay vận rủi đều do định luật thiên nhiên chi phối hết.

Ngài muốn nói rằng: Nếu con biết rõ những qui luật đó và tuân theo con sẽ chẳng bao giờ gặp rắc rối nữa.

Các con sẽ chẳng bao giờ chính mình kinh nghiệm bản thân bị lâm vào những tình cảnh bối rối nữa. Các con sẽ không còn mọi lo lắng, mọi nghi ngờ, mọi sợ hãi… và sẽ sống hạnh phúc như Adam và Eva xưa kia. Không phải không thể chất như những linh hồn trong thế giới tuyệt đối nhưng là các linh hồn trong thân thể ở giới tương đối. Như thế, các con sẽ có tất cả tự do, tất cả vui thú, tất cả an bình và tất cả trí tuệ, hiểu biết và quyền năng của một linh hồn. Các con sẽ là một hiện hữu hoàn hảo. Đó là mục đích của linh hồn các con. Mục tiêu linh hồn là hiện thân trong thân thể để cảm nhận những gì thực sự hiện hữu. Đó là kế hoạch và ý tưởng của Ta. Có nghĩa Ta phải thành tựu nó nơi các con. Như vậy, khái niệm đó được chuyển thành kinh nghiệm để Ta có thể biết được Bản Thân Ta bằng kinh nghiệm. Những luật của vũ trụ đều do Ta đặt ra.

Nó rất hoàn hảo cho vạn vật. Các con thấy bông tuyết thật hoàn hảo không?

Mô hình, tính chất phức tạp và độc đáo của nó thật tuyệt vời. Đó là điều bí mật. Các con thường ngẩn ngơ trước cái đẹp vĩ đại, kỳ diệu của thiên nhiên. Tất cả sự cân đối của vũ trụ, từ vật to nhất đến hạt nhỏ nhất các con đã nhìn thấy được, cũng còn những điều các con chưa biết vì tính chất phức tạp, liên hệ kỳ lạ trong vũ trụ.

Ông Shakespeare của các con đã nói một cách tuyệt diệu: “Hỡi Horatio, những điều trên Trời và dưới Đất còn nhiều hơn những điều người mơ tưởng trong triết lý của người.”

Vậy làm sao con có thể biết được những luật đó? Làm sao cho con học được chúng? Không phải học mà là nhớ lại.

Làm sao để con có thể nhớ lại?

Bắt đầu hãy trở nên bất động! Hãy để bên ngoài trở nên yên lắng để cho thế giới bên trong có thể đem lại ánh sáng cho các con.

Chính cái nội quán này là điều các con cần tìm. Nhưng các con không thể thấy được nó nếu các con đang trầm mình trong thế giới bên ngoài. Vậy hãy tìm vào bên trong càng sâu càng tốt. Và khi con không đang đi vào bên trong, thì hãy đối diện với thế giới bằng hiểu biết bên trong.

Hãy nhớ Chân Lý này: Nếu các con không đi vào nội tâm, các con sẽ cứ đi mà không có gì cả. (If you do not go within, you go without)

Hãy đặt lại lời này ở ngôi thứ nhất và lặp lại, hãy để nó xuất phát từ cá nhân con:

Nếu tôi không đi vào nội tâm, tôi sẽ đi mà không có gì cả.

Suốt cuộc đời, các con cứ đi mà cứ trắng tay. Thật ra các con không cần và không bao giờ cần phải đi như thế. Bởi lẽ không gì các con không thể tự thực hiện được, không gì các con không thể làm được và không gì các con không thể có được. Đây có vẻ như lời hứa cuội của một cái bánh vẽ. Các con muốn Thượng Đế hứa gì khác nữa?

Liệu các con có tin Ta nếu Ta hứa ít hơn? Thật lạ lùng, qua hàng ngàn năm con người đã không tin vào những lời hứa của Thượng Đế. Có thể những lời hứa quá đẹp để con người có thể tin được. Vì lời hứa của Thượng Đế đến từ Tình Yêu cao nhất. Mà các con lại không hiểu được thứ Tình Yêu đó. Từ đó, các con chọn một lời hứa kém hơn một tình yêu thương kém hơn.

Lời hứa cao nhất của Thượng Đế dựa trên tình thương yêu vô bờ bến nhưng các con không thể nào hiểu được lời hứa hoàn hảo như thế. Thành ra, các con không thể tin ngay cả bản thân các con. Không tin tất cả những điều này có nghĩa không tin Thượng Đế. Bởi lẽ nếu tin vào Thượng Đế sẽ đưa tới tin nơi món quà vĩ đại nhất của Thượng Đế: Tình yêu vô điều kiện và lời hứa lớn nhất của Thượng Đế: Khả năng vô hạn.

Con có thể ngắt lời Ngài ở đây không? Con ghét phải ngắt lời Thượng Đế khi Ngài đang cao hứng…nhưng con đã được nghe cái khả năng vô hạn này trước rồi, nó chẳng ăn khớp chút nào với kinh nghiệm con người. Thôi, tạm quên đi những khó khăn con người bình thường gặp phải, còn những thử thách những người bẩm sinh đã bị giới hạn về thần trí và thể chất thì sao? Khả năng của họ có vô hạn không? Các con đã viết như vậy ngay trong chính Thánh Kinh của các con.

Hãy cho con một ví dụ!

Hãy đọc lại các con đã viết ra sao nơi Genesis (Sáng Thế kỷ), chương 11, câu 6 trong Thánh Kinh các con đã viết: “Hãy coi tất cả mọi người là một, cùng có một ngôn ngữ.

Con người không bị hạn chế trong những việc tưởng tượng sẽ làm Đúng, nhưng liệu các con có thể tin điều đó không? Chưa có câu trả lời đối với những người yếu đuối, tàn tật, bán thân bất toại, những người bị giới hạn? Các con tưởng rằng họ bị giới hạn chớ không phải tự do lựa chọn à? Các con tưởng rằng linh hồn gặp những thử thách của cuộc đời do ngẫu nhiên sao? Có phải do các con tưởng tượng ra không?

Ngài nói rằng một linh hồn chọn trước kiếp sống mà nó sẽ kinh nghiệm sao?

Không, nếu như vậy sẽ làm hư mục đích của sự thử thách.

Mục đích là tạo ra kinh nghiệm đối với bản thân vào thời gian vinh quang nhất trong hiện tại. Do đó, các con không chọn trước kiếp sống mà các con sẽ kinh nghiệm. Tuy nhiên, các con có thể lựa những người, hoàn cảnh, thử thách, chướng ngại, cơ hội và những chọn lựa để tạo ra kinh nghiệm của các con.

Khả năng của các con là vô biên trong tất cả những điều các con chọn để làm. Đừng nghĩ rằng một linh hồn hiện thân vào một thân thể là bị giới hạn, chưa đạt tới hoàn hảo bởi vì các con không biết linh hồn đương muốn làm gì. Các con không biết chương trình của linh hồn, các con mù mờ về dự tính của nó.

Bởi thế, hãy chúc lành cho mọi người trong mọi điều kiện và hãy tạ ơn. Làm vậy các con xác nhận sự sáng tạo hoàn hảo của Thượng Đế, và đặt niềm tin vào đó. Thật ra không có gì xảy ra do may rủi hay trùng hợp trong giới của Thượng Đế. Nếu một bông tuyết có thể tuyệt mỹ trong mô hình của nó, nhiều điều bất ngờ, kỳ diệu cũng xảy đến trong cuộc đời.

Nhưng Jesus đã chữa lành cho những người bệnh.

Tại sao Jesus phải chữa cho họ nếu điều kiện của họ hoàn hảo đến như vậy? Jesus không chữa cho người ta lành bệnh do vì ông thấy những điều kiện của họ là bất hảo.

Jesus đã chữa cho những người đó được lành bệnh bởi Ngài thấy rằng những linh hồn đó yêu cầu được chữa lành như một phần tiến trình của họ. Jesus thấy sự toàn hảo của tiến trình. Ngài nhận rõ và hiểu ý định của linh hồn. Nếu Jesus cảm thấy tất cả các bệnh, tâm thần hay thể chất là biểu hiệu của bất hảo, thì Ngài sẽ chẳng chữa lành cho mọi người trên hành tinh này cùng một lần sao? Các con nghi ngờ rằng Jesus không làm được như vậy sao?

Không. Con tin Jesus làm được.

Tốt. Tại sao Jesus lại không làm? Tại sao Jesus lại chọn lựa để một số người chịu đau khổ và để một số người được chữa lành?

Nhân về vấn đề này, tại sao Thượng Đế lại để cho có đau khổ trong cuộc đời?

Có sự toàn hảo trong tiến trình. Tất cả đời sống đều phát xuất từ sự chọn lựa. Ta không thể can thiệp, chất vấn hay buộc tội sự chọn lựa của các con. Thích hợp nhất là quan sát và làm bất cứ gì có thể làm được để tiếp tay với linh hồn trong sự quyết định và tìm kiếm một chọn lựa cao hơn. Hãy chú tâm vào sự chọn lựa của người khác nhưng đừng phê phán. Hãy biết rằng sự chọn lựa của họ là toàn hảo trong lúc này, tuy nhiên hãy sẵn sàng để giúp họ tìm một chọn lựa mới, chọn lựa cao hơn. Hãy hiệp thông với những mục tiêu của linh hồn. Đó là điều Jesus đã làm với những người Ngài đã chữa bệnh. Jesus đã chữa lành tất cả những ai tới với Ngài hoặc nhờ những người khác cầu khẩn dùm. Jesus không chữa bệnh bừa bãi vì làm vậy sẽ vi phạm vào luật thiêng liêng của vũ trụ. Hãy để mỗi linh hồn đi đường của nó.

Như vậy không lẽ chúng con không được giúp ai cả nếu không có yêu cầu?

Chắc chắn là không.

Như vậy chúng con sẽ không thể giúp những kẻ chết đói tại Ấn Độ, hoặc giúp những người bị hành hạ tại Châu Phi hoặc những người nghèo bị chà đạp mọi nơi. Tất cả những cố gắng nhân đạo sẽ mất đi, tất cả những việc phước thiện sẽ bị cấm đoán. Chúng con phải chờ một người ngỏ lời van xin chúng con trong cơn tuyệt vọng sao? Hoặc chờ cả một quốc gia van nài giúp đỡ trước khi chúng con được phép làm một việc thật rõ ràng.

Như các con thấy đó: Câu hỏi tự nó trả lời. Nếu một điều rõ ràng là đúng thì hãy làm đi. Nhưng cần phải cân nhắc thật cẩn thận về cái mà các con gọi là “đúng” hay “sai” Một điều chỉ đúng hay sai do các con nói như vậy, trong bản chất chẳng có điều gì đúng hay sai.

Vậy sao?

“Đúng” hay “sai” không phải là một điều kiện nội tại trong bản chất, đó là phê phán chủ quan của từng cá nhân. Từ những phê phán chủ quan các con tạo ra bản ngã qua những giá trị cá nhân để chứng minh Các Con Là Ai? Thế giới hiện hữu như bây giờ để các con có thể phê phán như vậy. Nếu thế giới hiện hữu trong những điều kiện hoàn hảo, cái tiền trình để cấu tạo Bản Ngã sẽ chấm dứt.

Nghề luật sư sẽ chấm dứt ngay ngày mai nếu không còn tố tụng. Nghề bác sĩ sẽ chấm dứt ngay ngày mai nếu chẳng còn bệnh tật.

Và nghề của Thượng Đế cũng chấm dứt ngay ngày mai nếu chẳng còn vấn đề nào nữa?

Chính xác vậy! Con đã nói nó ra một cách hoàn hảo. Chúng ta sẽ hết tạo tác nếu chẳng còn gì để sáng tạo. Tất cả chúng ta có một quyền lợi chắc chắn bất di bất dịch để giữ cuộc chơi tiếp tục. Giống như chúng ta nói muốn giải quyết mọi vấn đề nhưng không dám giải quyết tất cả vì nếu thế chẳng còn gì để làm nữa. Các cộng đồng tôn giáo thường quan niệm rằng chỉ có chính ý niệm của họ về con đường độc nhất đi tới Thượng Đế.

Nếu Ta nói với các con: Các con là Thượng Đế, các tôn giáo còn gì để nói nữa?

Nếu bảo rằng các con được chữa lành, y khoa còn gì để làm nữa? Nếu nói rằng các con sống trong hòa bình, còn gì cho những người thương thảo hòa bình. Nếu cho rằng thế giới được an định rồi, còn gì cho thế giới nữa.

Có phải Ngài muốn nói rằng: Thế giới mãi mãi có vấn đề? Có phải Ngài muốn nói rằng Ngài thực sự muốn cho nó như vậy.

Ta nói rằng thế giới hiện như vậy theo lối nó đang hiện hữu giống như mô hình bông tuyết đang hiện hữu. Các con đã tạo ra nó như vậy cũng như các con đã tạo ra đời sống như vậy. Điều các con muốn là điều Ta muốn. Ngày các con muốn chấm dứt đói khát sẽ không còn đói khát nữa. Ta đã trao cho các con tất cả những tài nguyên để làm chuyện đó.

Các con có đầy đủ phương tiện để chọn lựa điều đó nhưng các con không làm vì các con không thể làm. Các con than van rằng không thể tìm cách giải quyết có 40.000 người chết đói trong một ngày nhưng lại đưa vào 50.000 người trong một ngày để bắt đầu cuộc sống mới. Các con cho rằng đây là tình yêu và theo kế hoạch của Thượng Đế. Có phải vậy không? Thật ra thế giới hiện hữu theo lối hiện tại vì các con đã chọn lựa cho nó như thế. Các con đang hủy hoại môi trường sống của thế giới có phương pháp hẳn hòi.

Sau đó, lại trút trách nhiệm cho thiên nhiên, Thượng Đế đã tạo ra. Như vậy các con đã tự lường gạt chính mình. Thật sự, không có gì hiền lành bằng thiên nhiên, và cũng không có gì ác độc đối với thiên nhiên như con người. Tuy nhiên, các con thường tránh né trách nhiệm đối với thiên nhiên và cho rằng không phải lỗi của các con. Đây không phải chuyện lỗi phải mà do chọn lựa. Các con có thể chọn lựa chấm dứt mưa rừng ngày mai. Các con có thể chọn lựa để ngừng phá hủy lớp khí quyển bao quanh hành tinh của các con. Các con có thể chọn lựa để không làm hại hệ thống sinh thái của địa cầu. Nhưng liệu các con có sẽ làm không? Cũng vậy, các con có thể chấm dứt mọi chiến tranh ngay ngày mai nếu các con đồng ý không còn giết hại lẫn nhau. Ta sẽ không làm cho các con điều gì nếu các con không tự làm cho mình. Đó là luật cũng như lời của các nhà tiên tri.

Thế giới ở trong tình trạng hiện tại do các con. (không quyết định tức là quyết định). Địa cầu như trạng thái hiện nay do những sự chọn lựa hay không chọn lựa của các con.

Nhưng con đâu có chọn lựa để chiếc xe cam nhông đâm vào con, để thằng ăn cắp móc hầu bao của con, để thằng khùng nó hãm hiếp con?

Những sự việc xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Chẳng hạn như tạo ra nơi thằng ăn cắp cái nhu cầu ham muốn ăn cắp. Tạo ra ý thức làm cho sự hãm hiếp có thể xảy ra. Chỉ khi nào các con nhìn thấy nơi nội tâm cái nguyên nhân gây ra tội lỗi, các con mới bắt đầu sửa chữa những điều kiện đã làm cho tội lỗi xảy ra.

Hãy cho người đói ăn, cho người nghèo phẩm giá, tạo những cơ hội cho những người không may mắn, đừng làm tổn thương tự ái người khác, hãy gạt bỏ những hạn chế vô nghĩa về dục tính. Đồng thời, hãy giúp cho những người khác hiểu thấu cái kỳ diệu về dục tính và hướng nó đến toàn thiện.

Hãy làm những điều đó rồi các con sẽ đi được quãng đường dài trên đường gặp Thượng Đế và sẽ chấm dứt vĩnh viễn ăn cắp và hãm hiếp. Còn việc gọi là “tai nạn” như chiếc xe tải đâm vào, viên gạch từ trên trời rơi xuống v.v…Ta bảo thật hãy học cách chào mừng những bất ngờ đó như một phần nhỏ của một tấm thảm họa. Các con đã tới đây để phác họa một kế hoạch cá nhân để tự cứu mình. Tuy nhiên, sự cứu rỗi này không phải tự cứu mình khỏi những cạm bẫy của ác quỷ (và cũng chẳng có gì gọi là ác quỷ hay địa ngục). Các con sẽ tự cứu mình khỏi sự lãng quên của bất thành đạt. Các con không thể thua hay thất bại trong trận chiến này. Thật ra đây không phải là một trận chiến mà là một tiến trình. Tiến trình cũng không hẳn là đấu tranh như một số tôn giáo thường nghĩ. Tai nạn xảy ra vì chúng xảy ra, các con cho rằng đó là bất hạnh nhưng có thể không như vậy đối với chương trình làm việc của linh hồn.

Thật ra: Không có điều gì trùng hợp hay ngẫu nhiên hết, mỗi biến cố, sự việc gửi tới cho bản thân để các con tự sáng tạo và kinh nghiệm Các Con Là Ai? Tất cả các vị Thầy đều biết điều đó nên họ rất bình tâm trước những biến cố gay cấn nhất trong cuộc đời. Chẳng hạn như tâm của Jesus không bị xáo trộn bởi sự đóng đinh trên Thập Giá. Jesus có thể bỏ đi nhưng Jesus đã không làm. Jesus để cho mình bị đóng đinh trên Thập Giá để cứu rỗi biết bao linh hồn. Jesus nói: Hãy nhìn coi Ta có thể làm gì? Các con cũng sẽ làm được như vậy vì các con là những thiên thần của Thượng Đế. Tuy thế các con không tin, và nếu không tin nơi các con, hãy tin ở Ta. Lòng từ bi của Jesus cao tới mức Ngài van nài được hành sử như thế để tác động trên toàn thế giới sứ mạng mọi con người đều về Trời (hoàn thành bản ngã). Nếu không làm theo cách khác hãy làm theo Jesus, thắng đau khổ và cái chết. Triết lý lớn nhất của Ki Tô giáo cho rằng: Không phải các con sẽ có một đời sống vĩnh cửu, sẽ là con cái của Thượng Đế, sẽ có bất kỳ điều gì các con yêu cầu, mà là các con Đang Có. Quan trọng các con phải: Biết điều đó.

Nên nhớ các con là kẻ sáng tạo ra thực tế của các con. Đời sống sẽ như con đường trong đầu các con nghĩ vì ý nghĩ đưa đến sự hiện hữu. Đây là bước đầu trong sáng tạo. Thượng Đế Cha là tư tưởng. Tư Tưởng của các con là vị Cha sinh ra mọi vật. Đây là một trong những luật chúng ta cần nhớ lại.

Vâng. Ngài có thể chỉ cho con những luật khác?

Ta đã chỉ cho các con nhiều lần rồi, rất nhiều lần từ khai thiên lập địa, Ta đã gửi tới hết vị Thầy này đến vị Thầy khác nhưng các con không chịu nghe lại còn sát hại họ nữa.

Nhưng tại sao chúng con lại làm thế, tại sao chúng con lại làm nhục hay giết họ?

Tại sao?

Bởi vì họ chống lại mọi tư tưởng của các con chối bỏ Thượng Đế. Và các con cũng phải chối bỏ Ta nếu các con tự chối bỏ mình.

Tại sao con lại muốn chối bỏ Ngài hay con?

Vì các con sợ. Có lẽ những lời hứa của Ta quá tốt đẹp để có thể tin là sự thật. Vì thiếu niềm tin nên các con tự thu mình thành những linh hồn bám víu vào sợ hãi, sống trong lo sợ, đáng lẽ ra nên sống trong tình yêu, quyền năng và dung thứ. Các con sống trong sợ hãi và cái sợ lớn nhất của các con là lời hứa cao cả nhất của Ta có thể là sự lường gạt lớn nhất trên Trời đối với các con.

Các con cho rằng: Những lời hứa của Thượng Đế đem lại quyền năng và tình yêu cho các con: Phải là lời dối gạt giả tạo của ác quỷ. Các con nghĩ rằng Thượng Đế không bao giờ có lời hứa tốt như vậy, chỉ có ác quỷ mà thôi.

Ác quỷ dùng lời hứa tốt đẹp đó để lôi cuốn các con chối bỏ bản chất thật của Thượng Đế, một đấng thật đáng sợ, phê phán, ganh ghét, thù hận và hay trừng phạt. Tức các con đã gán những tính chất ác quỷ cho Thượng Đế để tự thuyết phục mình đừng chấp nhận những lời hứa tốt đẹp của đấng sáng tạo, Thượng Đế của bản ngã. Đó là sức mạnh của sợ hãi.

Con đang cố gắng tống cái sợ hãi đi. Ngài có thể nêu lại cho con thêm về các Luật?

Luật thứ nhất: Các con có thể hiện hữu, làm hay có bất cứ gì các con có thể tưởng tượng được.

Luật thứ hai: Các con thu hút những gì các con sợ.

Tại sao lại vậy? Tình cảm là một quyền năng nó thu hút. Cái mà các con sợ nhiều, các con sẽ kinh nghiệm nó. Một con vật, các con cho là ở một đời sống thấp hơn (nhưng con vật hành động liêm chính và tốt hơn con người) biết ngay tức khắc các con sợ nó.

Tình cảm là năng lực đang chuyển động. Khi các con chuyển động đủ năng lực, các con đã tạo ra vật chất. Nếu các con vận dụng năng lực đủ lâu theo một cách nào đó, các con sẽ tạo ra vật chất.

Tất cả các vị Thầy đều hiểu luật này. Đó là sự biến chất của toàn vũ trụ. Đó là bí quyết của đời sống. Tư tưởng là năng lực thanh tịnh. Tất cả tư tưởng các con đã có, đang có và sẽ có đều sáng tạo. Năng lực của tư tưởng không bao giờ chết đi. Nó rời khỏi các con và đi vào vũ trụ, tỏa ra mãi mãi. Một tư tưởng là vĩnh cửu. Tất cả những tư tưởng gặp nhau, chéo qua chéo lại tụ lại thành một khối năng lực phức tạp, thật đẹp và không bao giờ thay đổi. Những năng lực giống nhau thu hút nhau, cứ như vậy năng lực đủ lớn để tạo thành vật chất tức là vật chất được thành hình từ năng lực thanh tịnh. Khi năng lực tạo thành vật chất sẽ ở trong thế giới thời gian rất lâu dài. Tuy nhiên, vật chất này sẽ bị phá vỡ nếu có những năng lực khác chống lại. Khi bị phá vỡ, vật chất sẽ phóng ra năng lực thô đã tạo thành nó. Như vậy, các con sẽ hiểu thêm câu: Khi có hai hay nhiều người họp lại Nhân Danh Ta, có công dụng như thế nào! Nếu cả xã hội cùng nghĩ theo một hướng sẽ tạo ra những việc kỳ lạ.

Giả như: Một xã hội luôn luôn sống trong sợ hãi sẽ không thể tránh được sản xuất ra được những hình thể có thể làm sợ hãi nhiều nhất. Cũng vậy, những cộng đồng hay giáo đoàn lớn thường có sức mạnh tạo ra những phép huyền diệu nhờ vào tư tưởng kết hợp còn gọi đồng cầu nguyện.

Cần nói thêm: Ngay cả những cá nhân, nếu tư tưởng của họ (cầu nguyện, hy vọng, ước mong, mộng mơ, sợ hãi) mạnh một cách kỳ lạ sẽ tạo ra những kết quả đó. Jesus đã từng làm những việc đó. Jesus hiểu cách vận dụng năng lực và vật chất, cách sắp xếp chúng lại, cách phân phối và kiểm soát chúng. Nhiều vị Thầy đã biết điều này. Các con cũng có thể biết điều này ngay bây giờ. Đó là cái biết mà Adam và Eva đã cùng tham dự.

Trước khi hai người đó hiểu được điều này, chẳng có gì có thể gọi là cuộc đời như các con biết hiện nay. Adame và Eva được coi như những người nam và nữ đầu tiên là Cha và Mẹ của kinh nghiệm của các con. Thật ra sự sa ngã của Adam lại làm cho nhân loại hết cô đơn. Vì nếu không có sự kiện đó, thế giới tương đối này sẽ không hiện hữu. Hành động Adam và Eva xưa kia không phải là một tội lỗi nguyên thủy mà thực ra lại là khoái lạc đầu tiên. Tự đáy lòng các con phải cảm tạ họ vì là người đầu tiên chọn lựa “sai”. Adam và Eva đã sinh ra khả năng có thể làm bất kỳ chọn lựa nào. Trong thần thoại, các con đã buộc tội Eva rất “xấu”, đã làm duyên dáng để cám dỗ Adam ăn quả táo để biết thiện và ác. Từ đó, các con đặt ra những chuyện nam nữ sa ngã và quan niệm không đúng về tình dục. Điều các con sợ nhất sẽ gây ra tai họa cho các con nhiều nhất. Sợ hãi sẽ làm cho các con như một khối nam châm thu hút sắt. Tất cả Kinh Thánh của các con đều nói rõ ràng:

Đừng Sợ! Các con tưởng đây là một ngẫu nhiên sao? Những luật thật đơn giản:

  1. Tư Tưởng là sáng tạo.
  2. Sợ Hãi thu hút năng lực đồng tính.
  3. Chỉ có Tình Yêu.

Làm sao chỉ có tình yêu nếu sợ hãi thu hút năng lực cùng tính chất. Tình yêu là thực tế tối hậu. Chỉ có nó. Nó là tất cả. Cảm thấy tình yêu là kinh nghiệm về Thượng Đế của các con. Thế giới tương đối đã được tạo ra để Ta có thể kinh nghiệm chính Ta. Theo đó, thế giới tương đối được tạo ra để Ta và các con tự biết chúng ta bằng kinh nghiệm.

Từ đó, Thượng Đế cũng đã trù liệu tạo ra thêm gì nữa khác với chính Ngài (mặc dù theo đúng nghĩa, điều này bất khả vì Thượng Đế gồm tất cả những gì hiện là). Khi tạo “thêm gì nữa” Ta đã sản xuất ra một môi trường trong đó các con có thể chọn lựa là Thượng Đế, chớ không phải được bảo rằng các con là Thượng Đế. Môi trường trong đó, các con có thể kinh nghiệm Thượng Đế như một hành động sáng tạo chớ không phải một khái niệm, trong đó cái đèn cầy nhỏ bé trước mặt trời, cái linh hồn nhỏ bé nhất, có thể biết được nó là ánh sáng. Sợ hãi là đầu kia của Tình Yêu. Đó là cái phân cực khởi thủy. Khi tạo ra thế giới tương đối, trước hết Ta đã tạo ra cái đối nghịch với chính Ta.

Trong thế giới hiện hữu chỉ có hai tư tưởng: Sợ Hãi và Tình Yêu. Tư tưởng bắt đầu từ đầu sẽ sinh ra vật chất từ đó. Những vị Thầy đã từng đi qua hành tinh này đã khám phá ra cái bí mật của thế giới tương đối và không chấp nhận tính thực tế của nó.

Tóm lại, những vị Thầy chỉ chọn lựa tình yêu trong mọi lúc, trong mọi thời, trong mọi hoàn cảnh ngay cả khi họ bị đàn áp hay hành hình. Điều này rất khó hiểu cho các con, noi gương còn khó hơn nữa. Thượng Đế đã dùng đủ mọi cách để phô bày Chân Lý của Ngài cho các con qua rất nhiều thời đại với nhiều hình ảnh, hành động, ngôn từ, sự kiện, sách báo v.v…Trong mọi lúc nhưng các con đã không nghe. Đến bây giờ, nơi cuốn sách này các con lại hỏi Thượng Đế những vấn đề này nữa. Câu hỏi này Ta đã trả lời biết bao nhiêu lần trong bao nhiêu cách qua biết bao nhiêu thời đại.

Tuy nhiên Ta vẫn trả lời cho các con ngay bây giờ trong cuốn sách này. Các con nghĩ rằng cái gì đã đưa các con đến tài liệu này? Tại sao các con đang cầm cuốn sách này trên tay? Các con tưởng rằng Ta không biết Ta đang làm gì sao? Không có sự trùng hợp trong vũ trụ.

Thật ra Ta đã nghe tiếng khóc trong tim của các con. Ta đã thấy linh hồn các con đang tìm kiếm gì? Ta biết các con đã ao ước Chân Lý biết bao? Trong đau khổ và sung sướng các con đã tìm kiếm và khẩn cầu Ta.

Vì thế: Nơi đây, Ta đang làm việc đó bằng những lời rõ ràng tới mức các con không thể hiểu lầm, bằng ngôn từ đơn giản tới mức các con không thể nhầm lẫn, bằng văn từ thông dụng tới mức các con không thể không hiểu.

Như vậy, hãy hỏi Ta tất cả những gì các con muốn. Ta sẽ trả lời tất cả cho các con. Nên nhớ, cuốn sách không phải phương tiện độc nhất trả lời câu hỏi cho các con. Hãy quan sát sự kỳ diệu của thiên nhiên và những sự kiện chung quanh các con. Ta đã gửi những truyền thông này cho các con nếu các con lắng tai nghe Ta. Ta sẽ tới với các con nếu các con mời Ta để các con hiểu rằng “Ta vẫn luôn ở đây. Luôn luôn.”

Xin Ngài hãy chỉ đường cho con. Con đã dành cả cuộc đời để đi tìm con đường tới Thượng Đế.

Ta biết. Và nay đã tìm được.

Con không thể tin được. Có vẻ hình như Ngài ngồi đây và viết những hàng này cho con. Ngài đang làm như vậy. Chuyện này chẳng có vẻ gì giống như truyền thông với Thượng Đế.

Con muốn có kèn và trống hở? Để Ta coi có thể nào dàn xếp được không?

Con sợ rằng cũng có những kẻ gọi cuốn sách này là phi lý, vô bổ.

Nếu các con nghĩ rằng: Thượng Đế chỉ có thể biểu lộ một cách độc nhất trong đời sống các con thì rất nguy hiểm. Nó làm cho các con ngừng nhìn Thượng Đế ở khắp mọi nơi. Nếu nghĩ rằng Thượng Đế chỉ có một tượng hình, một lối nói, một hành động thì các con sẽ không thấy được Ta. Các con sẽ dùng cả cuộc đời đi tìm Thượng Đế nhưng không thấy được vì các con cứ đi tìm Bà trong khi Thượng Đế là Ông.

Đã có lời nói rằng: Nếu các con không thấy Thượng Đế ở cả nơi trần tục lẫn nơi cao thâm, các con đã thiếu một nửa.

Đó là một Chân Lý vĩ đại. Thượng Đế ở tất cả mọi nơi, buồn rầu, cười vui, chua chát và ngọt ngào.

Ngày xưa, đã có lần con viết cuốn sách: Thượng Đế là một chiếc bánh Sandwich nhồi xúc xích Ý.

Cuốn sách này cực hay, Ta đã truyền cảm hứng cho con nhưng tại sao rồi con lại không viết?

Nó có vẻ như nhạo báng hay phạm thượng một cách khủng khiếp.

Con nói phạm thượng một cách khủng khiếp? Từ đâu tạo cho người cái ý niệm Thượng Đế chỉ là tôn quý? Thượng Đế là cái cao và cái thấp, cái nóng và cái lạnh, cái phải và cái trái, cái tôn quý và cái bất kính.

Các con tưởng rằng Thượng Đế không cười được sao? Các con tưởng rằng Ta không khoái một chuyện hài hước sao? Kiến thức các con cứ tưởng tượng rằng Ta chẳng hề đùa giỡn, hài hước tẹo nào sao.

Ta nói thật, Thượng Đế sáng chế ra những chuyện hài. Khi nói chuyện với Ta, các con phải nói với giọng qụy lụy sao? Có phải tiếng lóng và những lời thô tục là ngoài phạm vi hiểu biết của Ta? Các con có thể nói chuyện với Ta như nói chuyện với những người bạn thân nhất của các con. Các con tưởng rằng có những hành động, hoàn cảnh, âm thanh mà Ta chưa từng biết hay từng nghe sao? Các con nghĩ rằng: Ta ghét thứ này và thích thứ kia sao?

Ta bảo thật: Ta không ghét gì cả, không có gì làm Ta ghê tởm.

Đó là đời sống! Đời sống là một món quà, là một kho tàng không thể mô tả được, là cái thiêng liêng trong những cái thiêng liêng. Ta là đời sống vì bản chất của Ta là đời sống. Toàn thể vũ trụ đều có thiên mệnh. Không có gì hiện hữu mà không có một lý do đã được Thượng Đế hiểu và chấp nhận.

Làm sao có thể thế được? Vậy cái ác mà con người đã tạo ra thì sao?

Bất kể vật gì, tư tưởng nào, biến cố và kinh nghiệm ra sao đều nằm trong kế hoạch của Thượng Đế. Thượng Đế cho các con được tạo ra Bất kể vật gì, tư tưởng nào, biến cố và kình nghiệm ra sao đều nằm trong kế hoạch của Thượng Đế. Thượng Đế cho các con được tạo ra bất cứ gì, tất cả mọi thứ, tất cả những gì các con muốn.

Trong cái tự do này tiềm ẩn cái kinh nghiệm Thượng Đế là Thượng Đế. Từ đó, Ta đã tạo ra các con và cả cuộc đời. Cái mà các con gọi là Ác, Ta cũng yêu nó vì qua nó các con mới biết được Thiện. Qua Ác Quỷ các con mới biết được Thượng Đế. Ta không yêu “tốt” nhiều hơn xấu.

Hitler đã lên Trời. Khi các con hiểu được điều này các con sẽ hiểu được Thượng Đế.

Nhưng con đã được giáo huấn để tin rằng có hiện hữu tốt và xấu, rằng đúng và sai là đối nghịch, rằng có điều oke, không allright, không thể chấp nhận dưới nhãn quang của Thượng Đế.

Tất cả mọi vật đều có thể chấp nhận được dưới mắt của Thượng Đế bởi lẽ làm sao Thượng Đế có thể không chấp nhận cái hiện là?

Loại bỏ một vật là phủ nhận nó hiện hữu, cho rằng không oke tức nói nó không phải một phần của Ta và điều này thì bất khả. Tuy vậy, các con hãy cứ giữ lấy những tin tưởng và hãy trung thành với những giá trị của các con, những giá trị này có thể do cha mẹ các con truyền lại kinh nghiệm cho các con.

Tuy nhiên, hãy khảo sát chúng từng cái một, coi từng sự việc một, giống như đừng tháo dỡ cả cái nhà mà hãy thay thế từng viên gạch đã bị bể không còn giữ được cấu trúc nhà nữa.

Những ý niệm về đúng hay sai của các con chỉ là những ý niệm. Chúng là những tư tưởng tạo ra hình thể và bản chất Các Con Là Ai. Chỉ có một lý do độc nhất để thay đổi bất cứ một gì, chỉ có một mục tiêu độc nhât khi sửa đổi: Đó là khi các con không thỏa mãn với Các Con Là Ai? Chỉ có các con mới biết các con có vui sướng không? Chỉ có các con mới có thể nói vể cuộc đời: “Đây là những sáng tạo, con của Ta. Ta rất thích nó” Nếu những giá trị phục vụ cho các con hãy giữ lấy nó, hãy tranh đấu và tranh luận bảo vệ chúng. Nên nhớ, hãy tranh đấu bằng cách nào để không làm hại một ai. Làm hại không phải phương thuốc để chữa lành.

Ngài nói là: Hãy giữ những giá trị của các con và lại cũng nói: Những giá trị của chúng con đều sai. Xin giải thích giúp con?

Ta chưa từng nói những giá trị của các con là sai hay cũng chẳng công nhận chúng đúng.

Tất cả chỉ là những phê phán! Phần lớn những định giá, phê phán không phải do các con quyết định. Nó tới từ một nguồn khác, có thể do ảnh hưởng của cha mẹ, thầy cô, sử gia, chính trị gia v.v… Phải coi chừng những định kiến, phê phán về giá trị của các con dựa vào kinh nghiệm của người khác. Nếu có một gì có thể gọi là tội thì chính đó là một tội. Để cho chính mình trở thành hiện như bây giờ do kinh nghiệm của những kẻ khác. Đó là tội mà các con đã phạm. Tất cả các con không dựa vào kinh nghiệm của chính mình nhưng chấp nhận kinh nghiệm người khác như là Phúc Âm, đến khi gặp kinh nghiệm thực của chính mình, các con lại bỏ đi và chấp nhận kinh nghiệm của người khác. Nếu các con đừng làm thế, các con đã có một kinh nghiệm hoàn toàn khác hẳn. Một kinh nghiệm có thể làm cho vị Thầy đầu tiên hoặc nguồn gốc thành ra sai.

Trong hầu hết các trường hợp, các con không muốn để cho cha mẹ, thầy cô, tôn giáo, tập quán, sách Thánh Kinh là sai nên các con chối bỏ kinh nghiệm của chính mình để thiên về điều các con đã được chỉ phải suy nghĩ như vậy là đúng. Ta chứng minh điều này thật dễ đối với dục tính của con người. Mọi người đều biết về dục tính là kinh nghiệm độc nhất về tình yêu cao nhất, kích thích nhất, mạnh mẽ nhất, hồ hởi nhất, tân tạo nhất, tăng cường nhất, khẳng định nhất, thân mật nhất, hợp nhất nhất, là kinh nghiệm thể chất tái tạo nhất mà con người có khả năng thực hiện.

Sau khi phát giác như vậy bằng kinh nghiệm, các con lại chấp nhận những định kiến, phê phán, ý kiến quan điểm dục tính của những người khác. Những quan điểm, phê phán, ý kiến này đã đi ngược lại kinh nghiệm của chính các con nhưng vì các con sợ phải cho thầy, cô giáo là người sai nên các con tự thuyết phục mình rằng kinh nghiệm của mình sai. Kết quả các con đã không cảm nhận được sự thật của vấn đề với những hậu quả nghiêm trọng.

Đối với tiền bạc các con suy luận cũng thế, các con cảm thấy khoái khi nhận tiền cũng như tiêu tiền, điều này chẳng có gì xấu, ác hay sai trái cả nhưng các con lại dựa vào kinh nghiệm của kẻ khác cho rằng tiền bạc là xấu xa. Khi chấp nhận Chân Lý này, các con tạo ra những tư tưởng đẩy tiền bạc ra xa vì cho rằng thu hút tiền bạc là điều xấu xa, không tốt.

Thật kỳ lạ, các con cũng đã tạo ra một mâu thuẫn như vậy đối với Thượng Đế. Kinh nghiệm các con cho biết Thượng Đế rất tốt, rất yêu thương nhưng thầy cô, những người khác cho rằng phải sợ Thượng Đế vì Thượng Đế rất công bằng. Các con phải run sợ trước mặt Thượng Đế, các con sẽ khốn khổ khi đối diện công lý của Chúa. Do đó, các con phải vâng theo những giới răn của Thượng Đế.

Các con được dạy rằng: Thượng Đế giàu lòng từ bi và tha thứ.

Tuy nhiên, nếu các con không xin tha thứ theo “đúng kiểu” hay các con không tới “đúng lối” của Thượng Đế, lời cầu xin của các con sẽ không được nghe, tiếng khóc của các con sẽ không được lưu ý tới. Thành ra, phần lớn các con dành hết cả tuổi trưởng thành để đi tìm “cái kiểu cách đúng” để hành lễ, để tuân theo và để phục vụ Thượng Đế. Điều buồn cười trong mọi chuyện này là Ta không muốn các con lễ bái, Ta không cần các con tuân theo và các con khỏi cần phục vụ Ta.

Đó là những hành động của các vị vua chúa vị kỷ thời xa xưa đòi hỏi thần dân phải phục vụ họ.

Đó không phải là những đòi hỏi, nhu cầu, ước mong của Thượng Đế. Thiêng liêng không có nhu cầu Tất cả hiện như là đúng vậy. Tất cả gì hiện như. Theo định nghĩa: Thiêng liêng không muốn hay không thiếu gì cả.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here