ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 9

0
12

CHƯƠNG 9

 

Có lẽ các con tưởng rằng Chân Lý: Các con Thật Sự Là Ai này dễ dàng? Thật sự đó lại là vụ thách đố gay cấn nhất mà các con có thể gặp từ xưa đến nay trong cuộc đời của các con.

Quả thật, các con có lẽ không bao giờ tới đó được. Rất hiếm người thực hiện được. Không thể trong một đời sống và cũng không thể trong nhiều đời.

Như vậy thì cố gắng làm gì? Tại sao lại đi vào cái vụ xung đột này?

Ai cầu nguyện đó?

Tại sao lại không chơi với cuộc đời như nó là vậy? Một cuộc tập dượt đơn giản trong cái vô nghĩa chẳng đưa tới gì đặc sắc cả, một trò chơi trong đó chẳng thể thua dù có chơi ra sao cũng vậy, một tiến trình dẫn tới cùng một kết quả tối hậu cho tất cả mọi người?

Ngài nói là không có địa ngục, không có trừng phạt, chẳng có cách nào để thua cả vậy thì bận tâm làm gì? Đâu có gì thúc đẩy chúng con. Phải khó khăn biết bao để tới nơi mà Ngài nói là chúng con đang cố gắng đi tới? Tại sao không dùng thời gian đương nhiên là tốt cho chúng con và cứ thư giãn về tất cả những trò chơi của Thượng Đế này. Hiện hữu như Ngài thật sự là ai?

Trời ạ! Các con có vẻ thất vọng đấy à?

Thật sự, con đã chán cố gắng lắm rồi bởi vì Ngài nói rằng chỉ có một phần triệu người có thể đạt được Chân Lý này.

Đúng rồi! Ta thấy các con thất vọng rồi.

Để coi Ta có thể giúp gì cho các con không?

Trước hết Ta hỏi rõ rằng đây là lần đầu tiên các con thử vụ này à?

Con chẳng biết nữa.

Không có vẻ là các con đã có gặp cảnh này trước kia rồi sao?

Đôi khi!

À! Các con đã gặp rồi. Gặp nhiều lần rồi.

Bao nhiêu lần?

Nhiều lần.

Điều đó có gì để khuyến khích con không?

Điều đó nhằm gợi hứng cho các con.

Bằng cách nào?

Trước hết, nó sẽ loại đi được những lo âu. Nó đem lại cái yếu tố không thể thất bại mà các con vừa nói đó: Các con sẽ có bao nhiêu dịp mà các con muốn hay các con cầu cũng được. Các con có thể trở lại, lại trở lại nữa. Nếu các con muốn bước tới hay bước lui không phải các con làm vậy mà do các con muốn như thế.

Các con chẳng cần phải làm gì cả! Nếu các con hưởng thú cuộc đời ở mức độ đó, nếu các con cho rằng đó là cái tối hậu của các con thì các con có thể cứ có cái kinh nghiệm này hoài hoài, mãi mãi theo đúng lý do đó! Các con ưa bi kịch ưa đau khổ, ưa không biết, ưa hồi hộp, ưa bí mật …. Đó là lý do tại sao các con lại ở đây!

Ngài có chọc quê con đó không?

Với cái biết tối hậu. Ta không bao giờ đùa giỡn về sự hiện hữu ra sao. Quá nhiều người đã chơi trò này với tâm trí các con.

Ta tới đây không phải để làm cho các con thêm rối trí. Ta tới đây để giúp các con nhìn sự việc cho sáng tỏ.

Vậy thì làm cho sáng tỏ đi. Ngài đang nói rằng con tới đây vì con muốn tới?

Phải.

Đương nhiên. Con chọn để tới?

Phải.

Và con đã chọn như thế này nhiều lần rồi.

Nhiều lần?

Bao nhiêu lần?

Đó! Cứ tra vấn nữa. Các con muốn biết rõ con số à?

Hãy cứ cho con một ước lượng tổng quát.

Con muốn nói rằng có phải chúng con đang tới đây chừng vài lần hay một tá.

Vài trăm.

Vài trăm? Con đã sống hàng mấy trăm đời rồi?

Phải.

Và đây là bước xa nhất con có thể đạt được?

Thực ra là một quãng đường đấy.

Ồ! Một quãng đường có phải không?

Đúng! Chắc vậy.

Tại sao trong những kiếp trước các con đã có giết người ta?

Có gì là sai trong chuyện đó?

Chính Ngài đã nói rằng đôi khi chiến tranh là cần thiết để chấm dứt cái ác.

Chúng ta sẽ phải nói dài dòng về chuyện này vì Ta thấy câu hỏi này bị lạm dụng như con đang dùng ở đây.

Con tìm cách lôi đủ thứ điều để hợp thức hóa mọi thứ điên khùng.

Theo Ta, giết hại không bao giờ được biện hộ cho sự giận dữ, thù nghịch, trừng phạt một kẻ xúc phạm. Bản Ngã các con bảo rằng phải kính trọng đời sống mọi sinh vật.

Ta rất vui lòng về điều này vì Ta không tạo ra đời sống để cho nó bị hủy diệt. Chính do sự kính trọng đời sống mà đôi khi chiến tranh là cần thiết vì chính qua chiến tranh chống lại cái ác đang đe dọa trước mắt.

Chính qua sự tự vệ chống lại cái đe dọa tức khắc đời sống của một người khác mà các con tuyên bố cái câu Các Con Là Ai trong mối quan hệ với việc đó.

Các con có quyền theo luật cao nhất của luân lý. Thật thế, các con có bổn phận theo luật này. Chấm dứt sự tấn công vào cơ thể của một người khác hay của chính các con.

Điều đó không có nghĩa là: Giết để trừng phạt là thích đáng hoặc báo thù để dàn xếp những chuyện xích mích nhỏ nhặt cũng vậy.

Trong quá khứ, con đã giết người trong những trận đấu kiếm cá nhân do yêu thương một người đàn bà.

Hành động như thế, các con bảo là bảo vệ danh dự của các con.

Trên thực tế, các con đang đánh mất tất cả danh dự. Thật vô lý khi các con vẫn còn dùng sức mạnh để tranh chấp như hiện nay. Đôi khi còn lạm dụng nhân danh Thượng Đế để giết người nữa. Đây là một phạm thượng rất lớn vì nó không nói lên Các Con Là Ai?

Ồ! Phải. Như vậy thì có sai trong vụ giết người?

Chúng ta hãy quay trở lại. Chẳng có gì là “sai” cả. “sai” chỉ là một chữ tương đối chỉ cho cái ngược lại với cái mà các con gọi là “đúng”. Tuy nhiên, thế nào là ‘đúng”? Các con đâu có thể thật sự khách quan trong những chuyện này?

Hay là “sai” và “đúng” chỉ là những định nghĩa do các con phủ lên trên những biến cố hoặc những tình trạng từ những quyết định của các con về chúng?

Xin các con nói cho Ta biết cái gì làm căn bản cho qưyết định của các con?

Có phải là chính những kinh nghiệm của các con?

Không. Đâu có phải.

Trong phần lớn những trường hợp, các con đã chọn để chấp nhận quyết định của một ai khác. Một người đã tới trước các con và được cho là biết chắc chắn hơn.

Rất hiếm khi những quyết định về “sai” và “đúng” trong đời sống hàng ngày là do chính các con dựa vào sự hiểu biết của các con. Điều này đặc biệt, Trên thực tế trong những chuyện càng quan trọng, các con càng ít khi chịu nghe theo những kinh nghiệm của chính các con, các con sẵn sàng ôm lấy những ý niệm của một người khác và coi chúng như là của mình.

Điều này chứng tỏ những vấn đề lớn quan trọng như: Bản chất của Thượng Đế, vấn đề đạo đức, vấn đề đời sống, chiến tranh, y học, phá thai v.v… Các con đã không tự mình quyết định theo lương tâm mà lại nghe theo những quan niệm của những người khác.

Các con thụ động kêu lên rằng: Ai đó cứ việc quyết định đi! Con sẽ đồng ý! Ai đó cứ việc cho con đâu là đúng, đâu là sai! Chính sự lười suy nghĩ này đã khiến cho các con chấp nhận những quan niệm của các tôn giáo một cách bằng lòng, vui vẻ vì các con không cần suy nghĩ gì cả.

Bây giờ chúng ta trở lại chuyện giết người. Có lý do nào biện minh cho là đúng để giết người không?

Chẳng cần nhờ vào nguồn gốc cao siêu hay quyền năng nào các con cũng biết câu trả lời. Nếu các con suy nghĩ rồi cảm nhận, hành động theo lương tâm của mình. Đó gọi là hành động theo quyền năng của chính mình.

Ngược lại, khi các con hành động theo quyền năng của những tiểu bang hay những quốc gia có cần phải dùng tới giết chóc để đạt được những mục tiêu chính trị của họ không?

Những tôn giáo có phải dùng tới giết chóc để gây áp lực với những đòi hỏi về thần học của họ không?

Những xã hội có cần phải dùng đến giết chóc để đối phó với những người vi phạm luật pháp không?

Giết chóc có phải là một phương thức chính trị hay một giải pháp xã hội không?

Giờ thì, giết chóc có phải là điều các con có thể làm nếu có người tìm cách giết các con hay là không?

Các con có thể dùng sức mạnh giết người để bảo vệ đời sống của một người thân yêu không? Hay một người mà các con chẳng quen biết gì cả?

Giết có phải là một hình thức để tự bảo vệ chống lại những kẻ giết các con, nếu không có cách nào khác để làm họ ngừng lại không?

Có khác biệt giữa giết người và ám sát không? Chính quyền thường biện minh cho hành động giết người của mình để duy trì quyền lực hiện hữu.

Các tôn giáo cũng thường bào chữa cho hành động giết người để phổ biến những Chân Lý đặc biệt của họ hầu duy trì quyển lực cho một thiểu số lãnh đạo. Xã hội cũng cho rằng giết người để trừng phạt những kẻ phạm một số tội (những tội này đã thay đổi qua năm tháng) là hợp lý để duy trì quyền lực xã hội tồn tại.

Các con có tin rằng lập trường đó chấp nhận quan niệm của một người khác về chuyện này không?

Chính bản thân các con có gì để nói không?

Không có gì gọi là “đúng” hay “sai” trong vấn đề này. Nhưng do những quyết định của các con, các con vẽ ra bức tranh về Các Con Là Ai?

Quả thật, bằng những quyết định của họ, chính quyền các quốc gia đã tạo ra những bức tranh về mình. Những tôn giáo đã tạo ra những dấu ấn rõ rệt.

Những xã hội cũng tạo ra những dấu ấn riêng biệt. Các con có thích những bức tranh đó không? Các con có mong tạo ra những dấu ấn đó không? Những bức tranh đó có biểu trưng cho Các Con Là Ai không? Hãy cẩn thận với những câu hỏi đó vì chúng có thể đòi hỏi các con phải Tư Duy.

Tư duy rất gay go. Có những phê phán về những giá trị rất khó khăn. Điều đó đặt các con vào việc sáng tạo thuần khiết bởi lẽ có biết bao nhiêu lần các con đã nói: “Con không biết” nhưng các con vẫn phải quyết định. Như vậy các con phải chọn và các con đã chọn lựa bất minh. Những quyết định chọn lựa không dựa vào những gì đã biết sẵn của bản thân được gọi là sáng tạo thuần khiết.

Lương tâm biết rất rõ rằng: Trong khi làm quyết định này, Bản Ngã đã được tạo ra. Phần lớn các con không chú trọng vào những việc quan trọng như vậy. Đa số các con dựa vào quan niệm của người khác. Như thế, phần lớn các con không tự tạo ra sản phẩm của chính mình mà tạo ra những tạo vật khác vì thói quen dựa vào quan niệm của người khác. Khi quan niệm của những người khác đi ngược lại những cảm xúc của các con, lúc đó các con kinh nghiệm một cuộc đấu tranh nội tâm rất sâu xa. Các con sẽ hoang mang không biết đi đâu và làm gì đây?

Đầu tiên, các con sẽ tìm đến những tôn giáo, các vị Thầy, các mục sư v.v…

Các vị này thường khuyên các con đừng nghe Bản Ngã của các con.

Tệ hơn, có người còn dọa dẫm các con rằng hãy nên lánh xa việc đó, tránh xa điều các con biết qua trực giác. Họ sẽ nói với các con về ác quỷ, về Satan, về yêu quái, về địa ngục v.v… làm sai lệch quan niệm trực giác của các con. Muốn được cứu rỗi, các con phải theo quan niệm của họ, tư tưởng của họ, định nghĩa về đúng hay sai của họ, đặc biệt là quan niệm của họ về Các Con Là Ai? Điều lôi cuốn ở đây, các con chẳng cần làm gì, chỉ cần đồng ý theo quan niệm của họ các con sẽ được cứu rỗi. Sức hấp dẫn và lôi cuốn này khiến các con khó lòng từ chối vì chỉ theo quan niệm đó các con đã được hạnh phúc, được thấy ánh sáng và được “cứu rỗi”.

Dựa vào những quan niệm đó, các con thường hành động và chọn lựa không theo những quyết định của nội tâm hay Chân Lý của Bản Ngã. Trường hợp các con có những hành động quyết định theo nội tâm sẽ bị những người khác mang ra làm trò đùa.

Họ sẽ thắc mắc rằng: Sao? Các người muốn tự suy nghĩ à? Các người muốn tự mình quyết định hở? Các người muốn tự quyết định những phê phán, giá trị, hành động. Mấy người tưởng mấy người là ai cơ chứ?

Thật thế, đó chính xác là câu hỏi mà các con đang trả lời. Công việc phải được làm một mình, không có phần thưởng, không có phê chuẩn và có lẽ chẳng ai thèm để ý gì hết. Lúc này các con đã đặt một câu hỏi rất hay: Tại sao các con đi vào cuộc hành trình này? Tại sao các con phải dấn thân như thế?

Có phần thưởng hoặc lợi lộc gì không? Lý do thật đơn giản một cách tức cười.

KHÔNG CÓ CHUYỆN GÌ KHÁC ĐỂ LÀM.

Ngài muốn nói gì?

Ta nói rằng đó là trò chơi duy nhất trên thế giới này. Trên thực tế các con chẳng có thể làm gì khác. Các con sẽ làm chuyện các con đang làm từ lúc sinh ra cho tới hết cuộc đời. Vấn đề quan trọng nhất ở đây là các con sẽ làm nó có ý thức hay không có ý thức.

Các con nghĩ coi: Các con đâu có thể bỏ cuộc hành trình này. Các con đã lên thuyền ngay từ khi các con đã sinh ra. Sự sinh ra đời chỉ là một dấu hiệu cuộc hành trình đã bắt đầu. Vậy thì câu hỏi không phải là: Tại sao lại bước chân vào con đường như vậy? vì các con đã bắt đầu rồi. Các con đã đi như vậy ngay từ cái đập đầu tiên của trái tim rồi.

Câu hỏi phải là: Ta mong đi trên con đường này với ý thức hay không có ý thức?

Với tỉnh giác hay không tỉnh giác? Đi như vậy là nguyên nhân hay tác quả kinh nghiệm của mình? Trong phần lớn thời gian cuộc đời của các con, các con đã sống nơi tác quả của kinh nghiệm.

Đó là cái được biết một cuộc sống có ý thức. Đó là cái được gọi là đi trong tỉnh giác. Hiện nay, nhiều người trong số các con đã đi một quãng đường rồi. Như Ta đã nói rồi: Các con đã tiến bộ không phải là ít. Do vậy, các con đừng nên có cảm xúc là sau tất cả những cuộc đời này, các con mới chỉ có tới đó thôi.

Một số trong các con là những sinh vật tiến hóa cao. Có ý niệm chắc chắn về Bản Ngã. Các con biết Các Con Là Ai? và các con biết các con muốn trở thành gì? Hơn nữa, các con biết đường lối từ đây đến đó.

Đó là một dấu hiệu lớn. Đó là biểu hộ chắc chắn. Về cái gì? Về sự kiện các con hiện nay chỉ còn lại rất ít kiếp.

Như vậy là tốt à?

Bây giờ là tốt cho các con. Cách đây chẳng bao lâu tất cả những điều các con mong cầu chỉ là ở lại đây. Nay thì tất cả những gì các con mong ước là từ biệt nơi này. Đó là một dấu hiệu rất tốt.

Cách đây chẳng bao lâu các con sống không có mục đích gì. Bây giờ các con biết rằng nó không mục đích ngoại trừ cái mục đích mà các con đặt ra cho nó. Đó là một dấu hiệu rất tốt.

Cách đây chẳng bao lâu các con cầu xin vũ trụ đem Chân Lý đến cho các con. Nay, các con nói với vũ trụ Chân Lý của các con. Và đó là một dấu hiệu rất tốt. Cách đây chẳng bao lâu, các con sợ Ta. Nay, các con yêu Ta đủ để gọi là Ta đồng đẳng với các con. Các con sẽ cảm thấy dễ chịu trong tâm hồn. Như vậy, lý do để tiếp tục là chẳng làm được gì khác. Đó là điều đang xảy ra ở đây.

Chính xác vậy.

Vậy con có thể hỏi Ngài: Rồi cuộc đời có dễ dàng hơn chút nào không?

Ồ! Người bạn yêu quí của Ta. Bây giờ đã quá dễ dàng cho các con hơn là ba kiếp trước, thật không thể nói ra bằng lời được.

Có, sẽ dễ dàng hơn. Các con càng nhớ lại nhiều các con lại càng có thể kinh nghiệm được nhiều hơn. Các con lại càng biết nhiều hơn. Và các con càng biết nhiều hơn, các con lại càng nhớ nhiều hơn. Đó là vòng tròn. Đời sống sẽ dễ dàng hơn, tốt hơn và trở thành vui thú, hạnh phúc nữa.

Ôi cái gọi là đời sống này, nó ngọt ngào, thú vị biết bao! Thật là một kinh nghiệm tuyệt vời phải không?

Ừ! phải. Con giả sử như vậy.

Con giả sử à?

Làm sao Ta có thể làm cho nó tuyệt vời hơn? Các con không được trọn quyền kinh nghiệm mọi thứ? Những giọt nước mắt, những vui thú, những buồn rầu, những mừng rỡ, những hớn hở, những thất vọng não nề, những thắng bại, những thù hằn? Còn phải thêm gì nữa đây?

Có lẽ nên làm giảm bớt đau khổ đi một chút.

Giảm đau khổ mà không có thêm hiểu biết sẽ làm cho mục đích bị thất bại, sẽ không giúp các con kinh nghiệm được lạc thú vô biên là Ta đó. Hãy kiên nhẫn.

Các con đang có hiểu biết và những lạc thú của các con lúc này đang tăng lên và không có đau khổ. Điều đó cũng là dấu hiện rất tốt.

Các con đang học (đang nhớ lại) cách để yêu thương mà không đau khổ, để từ giã mà không đau khổ, để sáng tạo mà không đau khổ, để ngay cả khóc mà không đau khổ.

Phải!

Các con có thể có đau khổ mà không đau khổ nếu các con hiểu Ta muốn nói gì.

Con nghĩ là con hiểu. Con còn vui trong những bi thảm của chính đời con. Con có thể đứng lại nhìn như chúng là… Lại còn có thể cười.

Thật chính xác! Vậy mà các con không cho đó là tăng trưởng sao? Con giả thiết là con hiểu đó là tăng trưởng.

Vì vậy hãy tiếp tục tăng trưởng, con trai của Ta. Hãy tiếp tục trở thành và tiếp tục quyết định các con muốn trở thành cái gì trong cái bản chất mới cao nhất của Bản Ngã. Hãy tiếp tục hành động theo hướng đó.

Hãy tiếp tục! Tiếp tục. Đây là chuyện Thượng Đế và Ta đang làm. Ta và các con. Vậy thì hãy tiếp tục.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here