ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 1: Chương 3

0
11

CHƯƠNG 3

 

Thật sự con có hàng trăm câu hỏi, chẳng biết bắt đầu từ đâu?

Cứ việc lập một bảng những câu hỏi ngay bây giờ trong lòng mình. Được rồi! Nhiều câu hỏi có vẻ quá tầm thường xin Ngài đừng cười. Hãy ngưng tự phê phán mình đi. Cứ ghi đi con.

Vâng ạ! Đây là những câu hỏi mới nảy ra trong đầu con.

Khi nào đời con sẽ lên hương? Con cần phải làm gì để cho “lúc nào cũng đủ ăn đủ mặc”? Rồi có bao giờ đời con hết đấu tranh không?

Khi nào thì con có đủ kinh nghiệm để có thể có được những mối quan hệ thuận lợi? Có cách nào để được hạnh phúc trong những mối quan hệ không? Có phải những mối quan hệ thường gây ra thách thức không?

Hình như con không bao giờ thu hút đủ tiền bạc trong đời? Có phải số phận con là cứ phải chắt bóp từng xu cho đến hết đời sao? Có cái gì ngăn chặn khả năng con thành tựu trong vấn đề này?

Vì sao con không thể làm việc con muốn làm mà vẫn kiếm được đủ sống?

Làm sao giải quyết được vấn đề sức khỏe của con? Con đã có đủ thứ chuyện rồi lại còn bị thêm nhiều vấn đề về sức khoẻ nữa thì làm sao mà con chịu nổi?

Bài học về nghiệp quả con phải học ở đây ra sao? Con cần phải nắm vững những gì?

Có luân hồi không? Con đã sống bao nhiêu kiếp rồi? Trong những kiếp đã qua này, con là gì? Nợ tiền kiếp có phải là một thực tế không?

Đôi lúc con cảm thấy có khả năng linh thị. Khả năng linh thị này có thực hay không? Con thực có khả năng đó không? Những người tự xưng có khả năng linh thị, có “móc nối với ác quỷ” không?

Vừa làm điều thiện vừa chữa lành bệnh để kiếm được nhiều tiền có đúng không? Hay hai chuyện này không thể đi đôi với nhau được?

Sex có được (oke) không? Kỳ lạ! phía sau kinh nghiệm này là gì? Có phải Sex chỉ để sinh con đẻ cái như một số tôn giáo thường nói? Có phải muốn thánh thiện hay giác ngộ phải chối bỏ hay chuyển hóa năng lực dục tính? Sex không có tình yêu có được không? Chỉ để cho có cảm giác thể xác có được không?

Tại sao Ngài làm cho Sex như một kinh nghiệm khoái tỷ như vậy, sung sướng như vậy, hạnh phúc như vậy nhưng chúng con cứ phải tránh xa nó càng nhiều càng tốt? Có gì không ổn trong chuyện này?

Có đời sống nơi các hành tinh khác không? Có bao giờ họ tới thăm Trái Đất không? Hiện nay chúng con có bị quan sát không? Có sự sống ngoài Trái Đất không? Các sự sống đó có tin Thượng Đế không? Ngài có phải là Thượng Đế của tất cả vũ trụ không?

Những hành tinh khác có xâm chiếm địa cầu không? Có bao giờ Thượng Đế hiện ra cho con người của Trái Đất thấy được như đã hứa không? Nhập Thể Lần Thứ Hai có thiệt không? Liệu có sự tận diệt thế giới không? Có tôn giáo nào là đích thật không? Nếu có thì là tôn giáo nào?

Đây là một số câu hỏi của con, còn nhiều câu khác ngớ ngẩn nữa, xin Ngài cố gắng giải thích cho con?

Tốt! Đừng xin lỗi về những câu hỏi này vì nó đã có biết bao lâu rồi. Nếu các câu hỏi đó quá ngớ ngẩn sẽ không được đặt ra hoài hoài.

Nay Ta trả lời từng câu hỏi một Ta đã đặt ra những Luật trong vũ trụ để các con có thể có có thể sáng tạo đúng như các con đã lựa chọn. Không thể nào vi phạm những luật này, cũng không phớt lờ chúng.

Ngay bây giờ, các con đang theo các Luật đó, ngay cả lúc đang đọc những bản văn này. Các con không thể không theo Luật bởi vì chúng là đường lối hoạt động của vạn vật. Các con không thể bước né sang một bên.

Các con không thể tạo tác ngoài chúng. Mỗi giây phút trong cuộc đời, các con đã hoạt động trong vạn vật và tất cả những gì kinh nghiệm, các con đã sáng tạo ra như vậy. Các con đồng hội đồng thuyền với Thượng Đế và chúng ta có cùng một thỏa ước vĩnh cửu. Lời hứa của Ta đối với các con là: Mãi mãi trao cho các con cái mà các con cầu. Cầu là hiểu tiến trình của sự cầu sẽ được đáp ứng. Ta đã giái thích tiến trình này cho các con rồi, Ta sẽ nói thêm để cho các con hiểu cho rõ ràng. Các con là một hiện hữu gồm có 3 phần: Thân Thể, Tâm Trí và Tinh Thần.

Các con cũng có thể gọi là: Cái thể chất, cái vô thể chất và cái siêu hình. Đó là ba ngôi một thể linh thiêng và còn nhiều tên khác nữa.

Các con là gì, Ta là cái đó. Ta hiển hiện là ba ngôi trong một.

Một số nhà thần học đã gọi đó là: Cha, Con và Thánh Thần (hay thánh linh). Những triết gia gọi đó là: Danh Tính – Cái Ngã – Cái Siêu Ngã

Khoa học gọi đó là: Năng lượng, vật chất và phản vật chất.

Những thi sĩ gọi là: Trí, Tâm và Hồn.

Các tư tưởng thời đại gọi là: Thể Xác, Tâm Trí và Trí Tuệ.

Thời gian của các con được chia ra thành: Quá khứ, hiện tại và tương lai. Có thể đó cũng là Tiềm Thức, Ý Thức và Siêu Ý Thức.

Không gian cũng vậy, được chia thành: Chỗ này, chỗ kia và khoảng giữa.

Khi cần định nghĩa hay mô tả khoảng giữa này quả thật là khó, khó nắm bắt được. Khi các con bắt đầu định nghĩa hoặc mô tả không gian thì không gian trở thành “đây” hay “kia”. Tuy vậy Ta biết khoảng giữa có hiện hữu. Đó là cái khoảng nó đặt “đây” và “kia” vào vị trí giống hệt như cái hiện tại vĩnh cửu “trước” và “sau” vào vị trí. Ba diện của các con thực ra gồm ba năng lực.

Có thể gọi là: Tư Tưởng, Lời Nói và Hành Động. Cả ba họp lại tạo ra kết quả, kết quả này được gọi là Cảm Xúc hay Kinh Nghiệm của Linh Hồn. Khi đã biết một số Cảm Xúc này gọi là Ký Ức.

Khi gặp những kỷ niệm, các con cố gắng sắp xếp lại, từ đó các con sẽ nhớ lại Các con Thực Sự Là Ai? Tiến trình sáng tạo bắt đầu với tư tưởng một ý niệm, một khái niệm, một hình tượng. Tất cả những gì các con thấy đã từng là một ý niệm của một ai đó, không có gì hiện hữu nơi thế giới các con mà chưa từng hiện hữu trước hết dưới dạng tư tưởng. Điều này cũng đúng với vũ trụ.

Tư tưởng là tầng thứ nhất của sáng tạo. Tiếp theo là Lời.

Bất cứ các con nói gì cũng là phát biểu tư tưởng. Nó có tính cách sáng tạo và gửi năng lực sáng tạo vào vũ trụ. Lời nói có tính cách năng động hơn, có tính sáng tạo hơn tư tưởng vì nằm ở một tầng rung động khác. Lời nói có thể sửa đổi, tác động nhiều hơn. Lời nói là tầng thứ nhì của sáng tạo.

Tiếp tới là Hành Động.

Hành động có tác dụng chuyển động những lời nói và tư tưởng thành hiện thực. Tư tưởng gồm những ý niệm họp thành. Ý niệm do những năng lực tụ lại. Năng lực do những nguyên tố của Thượng Đế tạo ra. Hành động được coi như Thượng Đế đang sáng tạo hay kinh nghiệm. Tư tưởng của các con là: Các con không đủ tốt, không đủ kỳ diệu, không đủ chân thiện để là một phần của Thượng Đế.

Các con đã phủ nhận hay quên mất Các Con Là Ai trên con đường đồng hành với Thượng Đế. Điều này không phải trùng hợp, ngẫu nhiên.

Tất cả đều nằm trong kế hoạch của Ta. Các con không thể đòi hỏi sáng tạo kinh nghiệm Các Con Là Ai nếu các con không đã là ai. Các con cần phải quên đi sự liên hệ với Ta thì mới kinh nghiệm đầy đủ bằng cách tạo ra nó, bằng cách kêu gọi nó. Bởi vì ước ao lớn nhất của các con cũng như mong muốn lớn nhất của Ta là chính các con kinh nghiệm một phần của Ta.

Như vậy, các con đang trong tiến trình kinh nghiệm bản thân mình bằng cách tạo ra mình trong mỗi lúc, mỗi thời qua Ta. Các con có thấy sự đồng hành này không? Có nhận thức được những liên quan này không? Đây là một hợp tác thiêng liêng, một thông công thiêng liêng giữa Ta và các con.

Đời sống sẽ không lên hương khi các con các con chưa chọn như thế. Các con đã chần chờ, lưỡng lự, mất nhiều cơ hội làm cho đời mình lên hương. Bây giờ các con phải Tin và Sống với lời hứa của Thượng Đế: Các con là con của Thượng Đế, một phần của Thượng Đế và ngang hàng với Thượng Đế.

À! Đây là chỗ các con bị mắc kẹt. Các con có thể chấp nhận làm “con của Thượng Đế” nhưng lại chùn bước khi được bảo rằng “ngang hàng với Thượng Đế”. Thật quá sức tưởng tượng, ngạc nhiên và kỳ diệu quá. Bởi lẽ nếu các con ngang hàng với Thượng Đế có nghĩa: Ta không dọn sẵn cho các con điều gì cả, tất cả mọi sự việc đều do chính các con tự tạo ra. Ta nói với các con điều này: Tất cả những gì các con nhìn thấy nơi thế giới này là kết quả của ý niệm các con về chúng. Các con có muốn cho đời thực sự “lên hương” chăng?

Nếu muốn hay thay đổi ý niệm các con về cuộc đời, về bản thân của các con.

Hãy dùng tư tưởng, hãy nói và hãy hành động như Các Con là Thượng Đế.

Dĩ nhiên, điều này sẽ tách rời các con các ra khỏi đa số quần chúng vì họ sẽ cho rằng các con điên khùng và nhạo báng các con. Có thể họ sẽ hành hạ và đóng đinh các con vào Thập Giá. Sở dĩ họ hành động như vậy vì lo sợ và ganh ghét Chân Lý của các con. Chân Lý của các con khi được sống đơn giản sẽ cống hiến nhiều điều hay đẹp, nhiều tiện nghi, nhiều an bình, nhiều vui thú, nhiều tình yêu bản thân và tha nhân hơn bất cứ điều gì trên thế giới này.

Khi chấp nhận Chân Lý này coi như chấm dứt sợ hãi, thù hận, chiến tranh, đàn áp, bóc lột v.v….

Vậy thì hãy sẵn sàng hỡi những linh hồn nhân ái, chuẩn bị tinh thần vì các con sẽ bị nhạo báng, chửi rủa, hành hạ khi chấp nhận Chân Lý của Ta: Hoàn thành Bản Ngã.

Tại sao lại phải làm như vậy? Bởi vì các con sẽ không còn vương vấn gì về thế gian nữa, thế giới hiện tại không đủ thỏa mãn cho các con. Các con sẽ tìm đến một thế giới mới. Thật sự cũng chẳng cần nữa, hãy tạo ra nó.

Xin Ngài chỉ cho con biết phải làm thế nào?

Trước hết, hãy tìm tới cái Tư Tưởng Cao Nhất về các con. Hãy tưởng tượng ra con người mà các con sẽ là. Hãy tưởng tượng ra những điều các con đang suy nghĩ, sẽ làm, sẽ nói, sẽ hành động với người khác. Các con có thấy sự khác biệt giữa điều này với điều các con đang nghĩ, đang nói, đang làm hiện nay không?

Có! Con thấy khác biệt rất xa.

Tốt! Phải như vậy, vì hiện nay các con không sống trong nhãn quang cao nhất về bản thân các con. Sau khi nhìn thấy sự khác biệt giữa các con hiện nay và mẫu các con muốn trở thành. Hãy bắt đầu thay đổi có ý thức những tư tưởng, lời nói, hành động thích ứng với cái nhãn quang cao nhất về các con.

Điều này đòi hỏi những cố gắng vượt bậc về phương diện thể chất cũng như tinh thần. Cũng cần phải kiểm điểm liên tục những tư tưởng, lời nói, hành động của mình. Từ đó, đưa đến sự nhận thức liên tục trong mỗi lựa chọn. Khi hành động chọn lựa có ý thức như vậy, các con sẽ nhận thấy hơn nửa đời người các con đã sống trong vô ý thức. Tức là sống vô ý thức trong việc chọn lựa dựa trên tư tưởng nào, lời nói gì, hành động ra sao để tạo ra kinh nghiệm hậu quả.

Ta kêu gọi các con hãy chấm dứt lối sống vô ý thức đó. Đây cũng là yêu cầu linh hồn các con từ khởi thủy đến nay. Lối kiểm điểm hành động này làm cho con người kiệt sức? Có thể như vậy nhưng cần phải làm cho đến khi trở thành bản tính tự nhiên thứ hai.

Xin lỗi Ngài! Nếu cứ suy diễn những điều con nghĩ, nói và làm hoài có đưa đến buồn tẻ không?

Không! Không bao giờ. Khác nhau thì có nhưng buồn tẻ thì không. Chúa Jesus xưa kia có buồn tẻ không? Phật xưa kia có buồn chán không? Người ta kéo nhau hàng đàn cầu xin trước mặt Đức Phật. Có thể kỳ lạ nhưng không vị chân sư nào cảm thấy buồn tẻ, nhàm chán bao giờ.

Vậy thì các con có muốn cho đời của mình lên hương không?

Hãy bắt đầu tức khắc tưởng tượng ra cuộc đời mình muốn sẽ là như vậy và hãy chuyển mình vào đó. Hãy kiểm soát mọi tư tưởng, lời nói, hành động.

Nếu thấy điều gì không phù hợp hãy loại bỏ ngay. Khi các con có những tư tưởng, lời nói hay hành động nào không phù hợp với ý niệm cao cả, các con cần phải sửa chữa ngay.

Điều này con đã từng nghe qua nhưng có vẻ không êm tai:

Chẳng hạn như con rất đau yếu nhưng lại phủ nhận điều đó, con đang nghèo xác xơ nhưng cứ dấu chuyện này đi, khi con đang rối loạn tơi bời lại cứ phải tỉnh bơ.

Các con nghèo rách túi ư! Thì các con nghèo đâu có cần gì phải dấu diếm, không cần tạo ra bi kịch vì chuyện đó. Vấn đề chính là: Tư Tưởng các con về chuyện này: “Nghèo” là một tội thật đáng ghê tởm.

Con không giỏi giang và thật tồi nên mới như thế.

Tư Tưởng các con “Con nghèo rách túi”, túi con trống rỗng không có xu teng nào. Tư Tưởng này trở thành mệnh lệnh cho các con phải nghèo. Rồi hành động của các con là than thân trách phận, thất vọng, suy nghĩ vẩn vơ như: Dù có cố gắng làm gì đi chăng nữa cũng chẳng biến đổi được vì số Trời đã định.

Điều trước tiên các con phải hiểu về vũ trụ là không có điều gì “tốt” hay “xấu” hết.

Vậy hãy chấm dứt những phê phán đó đi.

Điều thứ hai cần thiết là: Tất cả các điều kiện đều nhất thời. Vũ trụ luôn luôn biến đổi. Thay đổi theo hướng nào tùy thuộc tư tường và hành động của các con.

Xin lỗi Ngài cho con ngắt lời Ngài ở đây.

Đối với những người đau ốm, có niềm tin, tư tưởng tích cực, hành động quả quyết nhưng lại chết sau sáu tuần lễ thì sao? Làm sao giải thích hiện tượng này?

Tốt! Đặt câu hỏi thật hóc búa!

Tốt lắm. Hắn có niềm tin dời non lấp biển nhưng lại mất sau sáu tuần. Có thể vào phút chót linh hồn nghĩ rằng: “Đủ Rồi” Bây giờ mình sẵn sàng để đi tới một cuộc phiên lưu khác. Thật sự linh hồn này có quyết định sớm hơn nhiều nhưng không nói cho các con biết mà thôi.

Các con đã tạo ra một xã hội trong đó con người muốn chết là không đúng.

Thật ra có nhiều hoàn cảnh chết còn hơn sống.

Có một số bệnh nhân thường nói dối người thân rằng: Con không sao đâu! Con cảm thấy bình thường! Nhưng khi người thân vừa ra đi, linh hồn cũng lìa khỏi thân xác người bệnh.

Đối với bác sĩ, bệnh nhân chết là một thất bại, với bạn bè hay người thân, chết là một tai họa. Chỉ có đối với linh hồn, chết là giải thoát, được phóng thích. Món quà to lớn nhất có thể đem tới cho một bệnh nhân hấp hối là để cho họ chết trong an bình. Đừng kêu gọi bệnh nhân tiếp tục chịu đau đớn và bám víu vào sự sống. Cũng có bệnh nhân mong rằng họ sẽ sống, cầu nguyện để được sống nhưng khi linh hồn đổi ý, quyết định, thân thể chẳng có làm gì để thay đổi được.

Suốt cả cuộc đời các con cứ nghĩ rằng thân thể và tinh thần quan trọng, chỉ khi chết các con mới biết phần nào quan trọng và các con thật sự là ai. Nhiều lúc thân thể và tâm không nghe theo lời của linh hồn. Điều khó khăn nhất cho con người là nghe theo tiếng gọi của linh hồn. (chỉ có một ít người làm được điều này). Thông thường khi linh hồn quyết định rời bỏ thân xác, thân và tâm không muốn chấm dứt sự hiện hữu nên chống lại linh hồn. Lúc này tùy theo linh hồn muốn giã từ cuộc sống đến mức nào. Nếu chẳng có gì gấp gáp linh hồn có thể nói: Ừ! Các con đã thắng. Ta sẽ nán ở lại thêm chút nữa. Nhưng nếu linh hồn thấy rằng nếu ở ráng thêm không có lợi cho chương trình tiến hóa, linh hồn sẽ ra đi và không có gì có thể ngăn cản được.

Linh hồn cũng biết rõ: Từ giã thân xác chẳng phải chuyện bi thảm gì, chỉ có thân buồn rầu thôi. Mục đích của linh hồn là tiến hóa nên nhìn cái chết hoàn toàn khác hẳn. Linh hồn cũng nhìn đời sống khác với thân xác và tâm. Hầu hết những thất bại, lo lắng của con người đều do không nghe theo lời của linh hồn.

Làm sao con có thể nghe được linh hồn? Nếu linh hồn điều khiển phải cho chúng con biết những thông điệp phải làm chớ?

Điều trước tiên các con có thể làm: Biết rõ mục đích của linh hồn và đừng phê phán điều gì.

Con có những phê phán về linh hồn của chính mình sao?

Luôn luôn! Như Ta đã trình bày các con phê phán về chuyện muốn chết. Hơn thế nữa, các con cũng phê phán về chuyện muốn sống, muốn cười, nuốn khóc, muốn thua, muốn thắng, đặc biệt cả về kinh nghiệm vui thú và tình yêu.

Con làm vậy sao?

Chuyện đầu tiên hãy ngừng tự phê phán mình, hãy tìm hiểu và đi theo mục đích của linh hồn.

Linh hồn tìm gì? Linh hồn tìm tình cảm cao nhất về tình yêu mà các con có thể tưởng tượng được. Đó là mong muốn và mục đích của linh hồn. Linh hồn chỉ đi tìm tình cảm chớ không tìm kiến thức, vì kiến thức đã biết rồi qua khái niệm.

Còn cảm xúc, cảm tình chỉ biết qua kinh nghiệm. Như vậy linh hồn có thể tự biết mình qua kinh nghiệm của chính mình. Cảm xúc cao nhất là kinh nghiệm nhập một với Tất Cả Hiện Hữu. Chính trở về Chân Lý là khát khao của linh hồn. Đó cũng là cảm xúc tình yêu tuyệt đối.

Tình yêu tuyệt đối được ví như màu trắng tuyệt đối do các màu khác hiện hữu hòa chung lại. Cũng thế, tình yêu tuyệt đối gồm tất cả các cảm xúc như thương yêu, thù hận, giận dữ, tình dục, ganh ghét, thèm khát v.v… cộng lại. Như vậy, muốn kinh nghiệm Tình Yêu Tuyệt Đối, linh hồn phải kinh nghiệm tất cả những cảm xúc của con người. Mục đích của linh hồn con người là kinh nghiệm mọi việc về nó để nó có thể là tất cả.

Làm sao có thể lên nếu chưa từng bao giờ xuống? Làm sao có thể là trái nếu chưa từng là phải?

Làm sao có thể ấm nếu chưa biết lạnh? Làm sao có thể biết thiện nếu chối bỏ ác?

Như vậy: Linh hồn không thể chọn cái gì nếu chẳng có gì để chọn? Công tác của linh hồn là đưa chúng ta tới cái chọn lựa cao cả nhất chọn lựa cái tốt nhất để biết Các Con Là Ai và không buộc tội cái chúng ta không chọn lựa.

Đây là công tác to lớn đòi hỏi thực hiện trong nhiều kiếp sống. Thông thường các con có thói quen hay phê phán, gọi là sai, là xấu những gì các con không chọn lựa, đáng lẽ ra cần phải chúc lành nó. Tệ hơn nữa, các con thường tìm cách tấn công, hủy hoại những gì mình không ưa, không thích, những tư tưởng, tôn giáo không hợp với mình.

Làm như thế, các con chỉ tạo ra phân nửa của vũ trụ thôi.

Tất cả những điều này thật sâu xa, xin cám ơn Ngài. Từ xưa đến nay chưa có ai nói với con những điều đơn giản như vậy.

Tuy nhiên, có vài điểm con chưa thông suốt: Có phải Ngài bảo rằng: Chúng con phải yêu cái “sai” để có thể biết cái “đúng”.

Có phải Ngài bảo rằng chúng con phải ôm lấy ác quỷ không?

Có thể nào các con chữa cho nó lành được không? Dĩ nhiên ác quỷ không có thật nhưng Ta trả lời theo ngôn ngữ của các con. Chữa lành là chấp nhận tất cả rồi chọn lựa cái tốt nhất, có hiểu không? Các con không thể chọn là Thượng Đế nếu chẳng có gì khác để chọn lựa trong đó.

Ồ! ồ! ồ!… Ai đã nói gì chọn để là Thượng Đế. Cảm xúc cao cả nhất là tình yêu, có phải không? Đúng!

Con nghĩ là vậy.

Các con có thể diễn tả cách nào khác đúng hơn không?

Không! Con thua.

Hà hà hà! Linh hồn các con tìm cảm xúc cao cả nhất. Nó tìm để kinh nghiệm, để là tình yêu tuyệt đối. Hơn thế nữa, linh hồn ước ao điều đó trong kinh nghiệm của nó. Đương nhiên các con tìm cách để là Thượng Đế! Các con tưởng các con tìm gì khác?

Con không biết. Con không chắc. Thật ra chưa bao giờ con dám nghĩ đến điều đó vì nó có vẻ như mơ hồ, nhạo báng và phạm thượng.

Thật là thú vị! Các con tìm cách giống như ác quỷ thì không nhạo báng nhưng tìm cách giống như Thượng Đế lại là phạm thượng.

Ấy! Xin dừng một phút! Ai tìm cách giống như ác quỷ?

Các con chớ còn ai vào đây nữa? Tất cả các con nghĩ rằng các con đã sinh ra trong tội lỗi, bẩm sinh đã có tội rồi giống như tính ác quỷ có sẵn trong người các con. Nhưng khi Ta nói các con sinh ra từ Thượng Đế nam và nữ trong tình yêu thương tuyệt đối, các con lại không nghe. Suốt cả cuộc đời, các con đã nghĩ rằng các con là “xấu”. Ngay cả đến những thứ các con cần dùng cũng gọi là xấu như tình yêu, tiền bạc, vui vẻ, quyền lực, và bất cứ gì có nhiều cũng là xấu. Một số người còn cho rằng, khiêu vũ, âm nhạc và ca tụng đời sống cũng là xấu. Sau này có khi các con nghĩ rằng mỉm cười, yêu thương cũng là xấu. Sau khi cho rằng phần lớn các điều mình mong muôn là xấu, các con quyết định phải làm gì để trở nên tốt hơn. Điều này cũng tốt thôi, cũng tìm đến chân thiện mỹ nhưng có một lối đi ngắn hơn, nhanh hơn, đó là: Chấp nhận Các Con Là Ai và Là Gì ngay hiện tại đây và chứng minh điều đó.

Đó là điều Chúa Jesus đã làm, đó là đạo của Phật, con đường của Krishna, lối đi của những vị Thầy đã từng xuất hiện trên Trái Đất này. Tất cả các vị Thầy đều có một thông điệp giống nhau: Ta là gì, các con là cái đó. Ta có thể làm gì, các con làm được đó. Nhưng các con không chịu nghe. Thay vào đó, các con đã chọn con đường khó khăn gấp bội nghĩ rằng mình là hiện thân của sự ác. Các con cho rằng đi theo con đường của Chúa Jesus là khó, tuân theo những giáo pháp của Phật là khó, giương cao ngọn đuốc của Krishna là khó, trở thành một vị Thầy là khó.

Nhưng ta bảo thật điều này: Chối bỏ Các Con Là Ai còn khó gấp bội hơn là chấp nhận. Các con là Chân, Thiện, Mỹ. Các con thật sự là tha thứ, an bình, ánh sáng, sức mạnh, khoan dung, kiên nhẫn, can đảm, giúp những người thiếu thốn, an ủi những ai đau buồn, chữa lành những ai bị tổn thương, thầy giáo chỉ đường cho những người bối rối. Các con là minh triết cao siêu nhất, là Chân Lý cao cả nhất, là an bình nhất và tình yêu to lớn nhất Đôi khi trong cuộc đời, các con từng biết mình là những thứ đó.

Vậy thì: Mãi mãi hãy chọn ngay bây giờ để biết các con là những điều tốt lành đó.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here