Vũ trụ xoắn 1 – Chương 4 Những bản ghi âm Janice bị lãng quên

2
27

Khi tôi đang viết cuốn The Custodians, tôi khá tập trung vào nghiên cứu UFO và các vụ việc bắt cóc. Nó giải thích cách tôi bắt đầu (như các nhà nghiên cứu khác đã làm) với các trường hợp đơn giản là nhìn thấy, đáp xuống và bắt cóc. Công việc của tôi bắt đầu từ đơn giản đến phức tạp. Phần cuối của cuốn sách liên quan đến nghiên cứu của tôi với một phụ nữ trẻ sống ở Little Rock, Arkansas vào cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990. Cô ấy đã cung cấp rất nhiều thông tin có giá trị cho phép tôi khám phá ra rằng người ngoài hành tinh không chỉ đến từ các hành tinh và thiên hà khác, mà từ các chiều không gian khác. Một số khái niệm họ đưa ra giúp tôi mở rộng tâm trí, bởi vì chúng chưa từng được ghi nhận từ những trường hợp khác trước đó.

SÁCH VŨ TRỤ XOẮN Quyển 1 


Tác giả: Dolores Cannon

Người dịch: Young Nguyễn, Priya

CHƯƠNG 4 NHỮNG BẢN GHI ÂM JANICE BỊ LÃNG QUÊN

Khi tôi đang viết cuốn The Custodians, tôi khá tập trung vào nghiên cứu UFO và các vụ việc bắt cóc. Nó giải thích cách tôi bắt đầu (như các nhà nghiên cứu khác đã làm) với các trường hợp đơn giản là nhìn thấy, đáp xuống và bắt cóc. Công việc của tôi bắt đầu từ đơn giản đến phức tạp. Phần cuối của cuốn sách liên quan đến nghiên cứu của tôi với một phụ nữ trẻ sống ở Little Rock, Arkansas vào cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990. Cô ấy đã cung cấp rất nhiều thông tin có giá trị cho phép tôi khám phá ra rằng người ngoài hành tinh không chỉ đến từ các hành tinh và thiên hà khác, mà từ các chiều không gian khác. Một số khái niệm họ đưa ra giúp tôi mở rộng tâm trí, bởi vì chúng chưa từng được ghi nhận từ những trường hợp khác trước đó.

Một hiện tượng kỳ lạ đã xảy ra khi tôi làm việc với Janice. Sau khi chúng tôi đi vào buổi thôi miên và cô ấy ở trạng thái thư giãn cao nhất (trạng thái mộng du), tính cách của cô ấy sẽ biến mất, và các thực thể khác sẽ nói chuyện với cô ấy. Đây thường là những sinh mệnh trên tàu vũ trụ mà cô ấy được đưa đến. Hiện tượng kỳ lạ này cũng xảy ra với các đối tượng khác mà tôi làm việc cùng, như thể tôi đã thiết lập một số đường kết nối trực tiếp đến những sinh mệnh này. Janice cung cấp các thông tin rất khổng lồ đến nỗi nó đã chiếm phần lớn trong cuốn sách “The Custodian”. Những sinh mệnh này sẽ trả lời bất kỳ câu hỏi nào từ tôi và cung cấp thông tin về nhiều đối tượng.

Mối quan tâm của tôi là “Người Giám Hộ” đang phát triển thành một cuốn sách khổng lồ và tôi biết một số thông tin sẽ phải bị lược bớt đi. Tôi thấy rằng trong các phần của các buổi thôi miên, Janice đang di chuyển khỏi những người ngoài hành tinh và tàu vũ trụ, và khám phá vùng đất mới với các khái niệm siêu hình phức tạp hơn. Chúng tôi không còn giao tiếp với những sinh mệnh điều hành tàu vũ trụ và thực hiện các trải nghiệm trong dự án ở Trái đất. Chúng tôi đã kết nối với những sinh mệnh cao cấp hơn, dù quen thuộc với những người không gian nhưng chúng tôi chưa từng biết trước đó. Sau đó, tôi đã quyết định xóa những phần này ra khỏi cuốn sách, vì vậy nó sẽ vẫn đúng với khái niệm ban đầu của nó và tôi tập trung vào nghiên cứu những người ngoài hành tinh.

Tôi đã tích lũy thông tin qua các buổi hồi quy được thực hiện trong nhiều năm, nó vượt qua ranh giới vào một nơi huyền bí mà tôi chưa từng biết. Để giữ đúng nội dung trọng tâm của những cuốn sách tôi đang viết lúc đó, tôi đã không chia sẻ những khái niệm này. Tôi cũng biết rằng tôi không thể bỏ qua thông tin đó chỉ vì tôi không hiểu nó. Tôi lưu trữ nó vào một chỗ khác, và tôi biết rằng một lúc nào đó trong tương lai nó sẽ có giá trị khi kiến thức của tôi tăng lên. Tôi không biết liệu độc giả có thể hiểu được điều này hay không và khi nào, vì vậy tôi quyết định viết một cuốn sách mã hóa thông tin này một cách nghiêm túc và hy vọng sẽ có những người thích mở rộng tâm trí của họ. Nó chắc chắn đã mở rộng tâm trí và sắp xếp lại suy nghĩ của tôi. Mỗi khi tôi tự mãn nghĩ rằng mình có tất cả thông tin, và đã hình thành cách hiểu về cách thức hoạt động của vũ trụ, “họ” sẽ khéo léo cung cấp thông tin chuyên sâu các khái niệm và tôi bắt đầu suy nghĩ khám phá theo hướng khác. “Họ” đã luôn làm điều đó một cách nhẹ nhàng, cho tôi từng chút một để tôi không sợ hãi và có thể tiêu hóa miếng mồi ngon khó nhai tiếp theo. Tôi có thể từ chối, nói rằng tôi không muốn niềm tin của mình bị thử thách, rằng tôi là một miếng mồi ngon. Tôi có thể từ chối, nói rằng tôi không muốn niềm tin của mình bị thử thách, rằng tôi cảm thấy thoải mái với lý thuyết của riêng mình và không muốn dòng suy nghĩ của mình bị đảo lộn, nhưng tôi quá tò mò về điều đó. Tôi muốn biết có gì trong ngã rẽ tiếp theo trong hành trình thú vị. Ngay cả khi tôi không hiểu nó, có lẽ sẽ có những người ngoài kia sẽ hiểu. Vì vậy, khám phá của tôi nhắm vào những người thích tâm trí của họ uốn cong như bánh quy. Sách của tôi được xây dựng để làm cho mọi người suy nghĩ.

Các buổi thôi miên với Janice diễn ra vào những năm cuối 1980 và những năm đầu 1990, trong khi tôi đã tham gia rất nhiều vào việc viết bộ sách về nhà tiên tri Nostradamus. Năm 1986, tôi được yêu cầu trở thành một nhà nghiên cứu người ngoài hành tinh ở Arkansas và đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với chủ đề hấp dẫn này. Tất cả điều này đã được nói trong The Custodians. Tôi sẽ đi từ nhà của tôi ở vùng núi Tây Bắc Arkansas đến Little Rock để làm việc với hai người phụ nữ đã được chứng minh là những đối tượng xuất sắc và đang cung cấp thông tin tuyệt vời. Vì đó là bốn giờ lái xe, tôi đã cố gắng có càng nhiều buổi thôi miên càng tốt khi tôi ở đó.

Tôi sẽ ở nhà bạn tôi Patsy, tôi có một phòng ngủ riêng trên lầu phù hợp với các buổi thôi miên. Janice đến đó và tôi đã cố gắng có vài buổi với Janice trong một ngày. Một trong những chuyến đi này, chúng tôi có một ngày với 3 buổi thôi miên kéo dài đến tận đêm khuya khiến cả hai chúng tôi cảm thấy quá sức. Sau đó, chúng tôi đã xem xét việc chúng tôi làm được bao nhiêu phiên để không bị cảm giác quá tải cho cả hai chúng tôi.

Trong chuyến đi năm 1990, chúng tôi dự định tìm hiểu một lần mất tích khác mà Janice đã trải nghiệm một tháng trước đó. Cô được mời đến một bữa tối thứ bảy với nhiều người bạn tại một ngôi nhà bên ngoài Little Rock. Cô gọi cho bạn mình trước khi ra khỏi nhà để chắc chắn rằng cô không quên bất kỳ món đồ nào vào phút cuối, và sau đó cô di chuyển lên đường cao tốc. Khi cô ấy đến, bạn của cô ấy đã khá khó chịu với cô ấy. Bữa tiệc đã kết thúc và khách đang rời đi. Bạn của cô nói: “Ít nhất bạn có thể đã gọi và nói với tôi rằng bạn sẽ đến muộn!” Janice không biết cô bạn đang nói về cái gì, cho đến khi cô ấy phát hiện ra bốn giờ đã trôi qua kể từ khi cô rời khỏi nhà.

Điều này rất giống với trường hợp ăn trưa tại văn phòng được viết trong The Custodians, cô không biết đã bị cướp mất vài giờ đồng hồ. Nó khiến cô gặp vài vấn đề với cuộc sống xã hội. Đến mức Janice muốn tránh các hoạt động xã hội để không bị rơi vào tình huống khó xử khi phải giải thích những điều kỳ lạ này với bạn bè. Điều đó trở nên khó khăn hơn vì cô ấy không có bất kỳ lời giải thích nào cho đến khi chúng tôi bắt đầu làm việc vào năm 1989 và phát hiện ra rằng cô ấy đã bị bắt cóc (cả xe hơi và mọi thứ) từ xa lộ. Sau vụ việc, cô được trả lại trên đường cao tốc, bối rối, nhưng cô không biết rằng cuộc đời cô đã bị đánh cắp một khoảng thời gian dài.

Trong lúc làm việc, chúng tôi đã phát hiện ra rằng Janice đã làm việc với người ngoài hành tinh suốt cả cuộc đời cô, và cô không hề biết đến tâm trí tỉnh táo của mình. Kinh nghiệm của cô đã tiến bộ từ các thực nghiệm mô phỏng đến việc tham gia các lớp học chuyên môn trên tàu “mẹ” tuyệt vời và to lớn, nơi cô có thể nghiên cứu bất kỳ chủ đề nào trong vũ trụ. Tất nhiên, tất cả những lời dạy này không dành cho tâm trí tỉnh táo của cô. Nó được giữ trong tiềm thức của cô cho đến thời điểm thích hợp nó được sử dụng. Một phần trong cô cũng biết có những điều quan trọng sẽ xảy ra với cô ở một cấp độ khác, nhưng điều đó không giúp ích gì cho sự nhầm lẫn mà nó mang lại cho cuộc sống bình thường của cô.

Tôi bắt đầu buổi thôi miên bằng cách dùng các từ khóa đưa cô ấy vào trạng thái thư giãn cao nhất ngay lập tức. Sau đó tôi đã hồi quy cô ấy đến ngày sự kiện mất tích xảy ra.

Cô hồi tưởng chi tiết chuẩn bị rời khỏi nhà, nhưng cô có chút e ngại, vì cô cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra. “Tôi có thể cảm thấy sự có mặt của bạn bè. Họ đã ở đây nhiều ngày. Tôi có linh cảm là … Tôi biết tôi sẽ làm một số công việc, và tôi chỉ không muốn có mặt tại bữa tối, bởi vì những người khác sẽ ở đó. Và tôi không muốn bị phát hiện. Đó là một chuyện riêng tư, không bị thổi phồng bởi một nhóm người không hiểu. Vì vậy tôi không muốn đi, vì tôi biết tôi sẽ có một trải nghiệm. Nó sẽ đến, nhưng tôi không biết khi nào. Vì vậy, tôi nghĩ rằng tôi nên ở nhà và để nó xảy ra khi tôi ở một mình. “

Những cảm giác này hẳn đã ở mức độ tiềm thức, bởi vì Janice có ý thức thường chỉ cảm thấy những cảm giác khó chịu trước một sự kiện, mà không biết chúng đến từ đâu hoặc ý nghĩa của chúng. Sự kết nối luôn không rõ ràng, chủ yếu là vì nó đã xảy ra ở một cấp độ khác không thể tiếp cận được với tâm trí tỉnh táo của cô. Chỉ sau đó, nó mới được liên kết với các tập thời gian bị mất.

Cô rời khỏi nhà, nhưng nỗi sợ hãi vẫn tiếp tục. “Tôi bắt đầu cảm thấy những cảm giác kỳ lạ. Và tôi đã học được lái xe khi chuyện đó xảy ra. Tôi không phải lo lắng về việc bị hỏng hay bất cứ điều gì. Ban đầu, thỉnh thoảng tôi sợ rằng tôi sẽ không có thể lái xe. Chuyện có vẻ đáng sợ khi không thể biết.” Cô đã không lái xe một đoạn rất xa trên xa lộ khi cô thì thầm, “Ồ! Họ đây rồi!” Biểu cảm khuôn mặt của cô ấy cho thấy có gì đó đang xảy ra.

J: (Hoảng sợ) Khổng lồ! Con tàu khổng lồ! Nó ở trước mặt tôi, nhưng nó ở trên đầu tôi. Tôi đang tìm kiếm và tôi nghĩ, “Lối thoát ra nào?” Tôi chỉ ở trên đường cao tốc trong một hoặc hai phút, và nó ở đó.

D: Cô có thấy những chiếc xe khác xung quanh không?

J: Tôi biết có những chiếc xe khác, nhưng cứ như xe tôi là chiếc duy nhất. Nó giống như tôi đang ở trong một “hành lang”, tôi không có từ ngữ nào tốt hơn. Nó giống như tôi đang ở trong “không gian” của riêng mình, nhưng nó tách biệt với “không gian” của những chiếc xe khác.

Hiện tượng bị tách khỏi thế giới bên ngoài khi những sự kiện này xảy ra đã được khám phá trong cuốn Người Giám Hộ, nơi dường như không ai nhìn thấy gì. Tôi đã học được rằng nó là một kinh nghiệm cá nhân và vô hình với bất kỳ ai không liên quan.

J: Tôi đã thấy những con tàu lớn, nhưng cái này là vô cùng to lớn. Phù! (Cô ấy chắc chắn rất hoảng sợ.) Nó có một màu xám như bầu trời vào một ngày nhiều mây. Có nhiều nhóm hoặc hàng cửa sổ nhỏ khác nhau, bởi vì đó có một vài tầng. Nó thật lớn!

D: Chuyện gì xảy ra sau đó?

J: Tôi chỉ bị bỏng. (Tôi không hiểu.) Swhooosh! Chỉ cần búng ngón tay một cái, và nó kêu “blip”. Phù! Nó xảy ra ngay lập tức. Nó nhanh như một ý nghĩ. Một phút trước tôi ở trên xa lộ, và rồi tôi không còn ở đó nữa nữa. Tôi ở trên này.

D: Xe của cô vẫn ở đó chứ?

J: Ồ có.

D: Cô hãy kể tôi nghe những gì cô thấy

J: Giống như bà có cả thành phố riêng ở đó. Nó quá lớn. Và chúng tôi rời khỏi xe ngay tại đó, và tôi đi với họ. Bà biết họ đang đợi bà và họ sẽ đưa bà đến nơi bà phải đến. Nơi này là rất lớn, bà sẽ bị lạc. Bà thậm chí không thể tìm thấy đường. Nó rất lớn.

Cô được những người hộ tống hướng dẫn bước vào một vật lạ. “Ta đang nghiêng. Nó trông giống như một chỗ ngồi. Không có dây. Tôi đang tìm dây.”

Cô ấy bảo rằng bắt đầu thấy chóng mặt, vì vậy tôi đã hướng dẫn để giảm bớt bất kỳ cảm giác vật lý nào xảy ra. Trong vài giây, cô mô tả cảm giác di chuyển rất nhanh, và theo nghĩa đen phải tiếp tục cố gắng giữ hơi thở. Điều này đã được nhấn mạnh bởi các câu cảm thán. Cô không thể mô tả sự xuất hiện của khu vực mà cô đang phóng qua vì nó trở thành một vệt mờ màu sắc, và chỉ còn chú ý đến những cảm giác.

J: Ôi trời ơi! Ôi! Nó thực sự rất nhanh. Thực sự, thực sự, thực sự rất nhanh. Cơ thể tôi cảm thấy kỳ lạ. (Một tiếng cười gần như mất kiểm soát.) Ồ, nó râm ran khắp nơi.

Tôi tiếp tục đưa ra những chỉ thị hỗ trợ như giúp cô ấy hít thở sâu. Tôi đang cố gắng di chuyển cô ấy về phía trước khi cô ấy đến nơi nào đó và cảm giác này có thể lắng xuống. Sau vài giây, hơi thở của cô đã trở lại bình thường. Sau đó, nhận xét tiếp theo của cô ấy làm tôi ngạc nhiên.

J: (Thì thầm) Bà nói to quá. Bà nói to quá!

Điều này thật khó hiểu. Tôi đã không tăng âm lượng giọng nói của mình. Điều này không thể khác được bởi vì nó có thể phá vỡ trạng thái thư giãn nếu ta thay đổi âm độ.

  J: Nó giống như một cái loa.

Cô đang thở dài và rên rỉ, rõ ràng vẫn đang hồi phục sau chuyến đi điên cuồng. Tôi đã hướng dẫn rằng cô ấy sẽ nhận ra giọng nói của tôi một cách bình thường.

J: Cảm ơn. Trong vài phút nó giống như một cái loa. 

D: Cô thấy gì khi nó chậm lại?

J: Nó chưa chậm lại trong tâm trí tôi. Nhưng nó vẫn nhanh với thể chất của tôi. Nó vẫn còn nhanh.

D: Mọi thứ đang trở lại bình thường, bởi vì chúng tôi không muốn cô có bất kỳ cảm giác khó chịu nào.

J: Nó không hề khó chịu. Bà đừng hiểu lầm. Tôi tham gia bởi vì tôi muốn. Nó không khó chịu. Đó là một trải nghiệm. Bà không thể làm điều đó ở đây. Ôi trời ơi, nó quá nhanh! Bà thấy chưa, bà phải đi nhanh để vượt qua tốc độ ánh sáng.

D: Nhưng điều đó sẽ không gây khó chịu đến cơ thể vật chất này.

J: Vâng, cơ thể vật chất này đã được điều chỉnh. Mức độ chịu đựng của nó là …. Có một từ khác, ngoài từ điều chỉnh, nhưng tôi không biết nó là gì.

Hơi thở cô trở nên gấp gáp. Sau đó, cơ thể cô ấy bỗng nóng lên và cô di chuyển xung quanh để hơi nóng thoát ra từ bên dưới lớp da. Tôi đã giúp cô ấy. Điều này đôi khi xảy ra và chỉ ra có một sự dao động của năng lượng. Đôi khi đối tượng có thể chuyển từ nóng sang lạnh và trở lại một lần nữa. Cô ấy đã trải qua vài giây khó chịu đan xen như thể cô ấy vẫn đang cảm thấy sự tăng tốc. Tôi vẫn đang cố gắng đưa cô ấy đi hết hành trình để chúng tôi tiếp tục câu chuyện. Sau vài giây gợi ý, cô ấy hít thở sâu, thư giãn và bắt đầu thực hiện các chuyển động tay rất nhẹ nhàng.

D: Tại sao cô lại tạo ra những chuyển động đó?

J: (Nhẹ nhàng) Đó là một lời chào

D: Cô đang chào ai vậy?

J: Một sinh mệnh.

Cô ấy tiếp tục với chuyển động tay này, như một cách tôn kính, và chỉ ra rằng người trước mặt cô ấy cũng đang chuyển động tương tự. Gần như không để ý đến tôi, cô ấy đang tập trung vào chuyển động của mình. Tôi phải làm cho cô ấy nói. Tôi yêu cầu mô tả về sinh mệnh.

J: Sinh mệnh là một vùng ánh sáng, nhưng nó là một cơ thể. Nó không giống với cơ thể vật lý. Ánh sáng rất sáng. Không có màu sắc. Bà sẽ nói rằng đó là ánh sáng rực rỡ nhất mà bà từng thấy.

D: Anh ấy đang nói chuyện với cô?

J: Vâng. Nó giống như hướng dẫn một số thứ. Giải thích và Hướng dẫn.

D: Cô có thể nhắc lại những gì anh ta nói?

J: Vâng, tôi không nghe thấy họ nói. (Tiếng thở dài của sự thất vọng.) Nó không thành lời. Nó giống như ta thấy bụi bay tới, hoặc cảm thấy nó đi vào mình. Ý tôi là, nó còn hơn cả bộ não của bà. Nó tốt hơn.

Tôi đã nhận được nhiều thư từ nhiều độc giả có trải nghiệm kỳ lạ khi nhận thông tin thông qua các ký hiệu như đi thẳng vào não của họ. Điều này đôi khi xảy ra sau hoặc trong khi nhìn thấy người ngoài hành tinh. Vào những thời điểm khác, nó xảy ra khi người đó đang nằm trên giường hoặc ghế sofa và các biểu tượng hình học xuất hiện đi vào não của họ thông qua một chùm ánh sáng chiếu qua cửa sổ. Tôi đã nhận được quá nhiều báo cáo trong số này để có thể bác bỏ chúng theo kiểu thông tin phi thực tế. Điều này cũng được ghi trong Người Giám Hộ (The Custodians) vì người ngoài hành tinh cho biết thông tin đang được truyền tải rất nhanh ở cấp độ tế bào. Họ cho biết thông tin sẽ xuất hiện trong tâm trí có ý thức vào một thời điểm trong tương lai khi nó cần đến và người nhận thậm chí sẽ không biết thông tin đến từ đâu.

D: Cô có biết những hướng dẫn liên quan đến nó không?

J: (Thở dài). Nó qua nhanh để có thể hiểu được.

D: Có lẽ đó là cách duy nhất để truyền đến một lượng lớn thông tin. Nó chỉ cần đi thẳng vào cơ thể và tâm trí của cô.

J: Nó ở mọi nơi. Tôi cảm thấy mình giống như một miếng bọt biển.

D: Cô cảm thấy thoải mái khi ở đó không?

J: Tôi cảm thấy hơi e ngại. Tôi yêu cầu được nhìn nó, và nó đã biến thành một người. Ánh sáng có thể là một người nếu nó muốn. Nó có thể là bất cứ thứ gì. Ồ!  Nó đang đứng trước mặt tôi như một con người. (Hoảng sợ) Nó trông giống một con người, nhưng nó khác. Anh ấy có thể trông giống như một ngọn đèn mềm mại. Ta cảm thấy làn da mềm mại. Giống như một ánh sáng … như một bóng đèn bị mờ.

D: Ý cô là khuôn mặt và cơ thể của anh ấy trông như được tạo ra từ ánh sáng? (Yeah) Phát sáng từ bên trong?

J: Vâng. Tôi đã hỏi: “Anh chỉ là ánh sáng thôi sao? Tất cả? Chỉ là ánh sáng?” Và ngay trước mắt tôi nó vừa hình thành. Tôi đã quá tải khi thấy chuyện xảy ra. Để nhận ra một ánh sáng có thể biến thành người.

D: Cô có thể hỏi anh ta là ai hay là gì không?

J: Tôi rất sợ nên tôi không hỏi. Như thể ta biết phải im lặng. (Cô ấy dường như đang lắng nghe.) Những điều đang xảy ra với ta. Mọi thứ đang xảy ra với ta, và nếu ta nói bất cứ điều gì thì nó sẽ là chuyện phiếm. Giống như ta chỉ không nói chuyện. Ta đang nói, nhưng không phải theo bất kỳ cách nào mà tôi biết. Tôi chỉ cho phép bất cứ điều gì cần thiết xảy ra, vì nó liên quan đến một thứ khác.

D: Được rồi, cô hãy tiến tới. Cô có thể đẩy nhanh trình tự đó. Đó là tất cả những gì đã xảy ra? Cô chỉ giữ lại sự có mặt của anh ấy và tiếp nhận thông tin?

J: Không. Chúng tôi đã đi đến một nơi khác.

D: Cô đã rời khỏi chiếc ghế chưa?

J: Tôi không ngồi trên ghế. Tôi không biết nó đi đâu. Chúng tôi đã đi ra khỏi hành tinh, hoặc bất cứ thứ gì. Chúng tôi không ở trên con tàu nữa.

Rõ ràng chiếc ghế đã đưa cô ấy ra khỏi con tàu để đến một địa điểm khác. (Một không gian khác?)

J: (Thở dài) Mọi nơi rất sáng. Nó gần như làm đau mắt ta, nó rất sáng. Nó rất yên tĩnh. Chúng tôi tiếp tục một chuyến tham quan thành phố. Cách chúng tôi di chuyển thật thú vị, bởi vì chúng tôi không đi bộ. Chỉ di chuyển. Không có dây. Tôi đang tìm kiếm dây. (Cười thầm) Rất êm. Không có va chạm. Chỉ di chuyển trong không khí.

D: Cô hãy kể cho tôi những gì mà cô thấy khi anh ấy đưa cô đi thăm quan

J: Tôi không biết. (Đôi khi cô ấy thất vọng khi cố gắng giải thích những gì cô ấy đang thấy. Cô ấy không có khái niệm gì về nó.) Nó nhẹ nhàng. Và ta di chuyển qua ánh sáng. Và sau đó nó thay đổi, bởi vì có những vùng ánh sáng. Và sau đó ta đi vào nó, và nó trở thành – không phải vì có những vùng ánh sáng. Và sau đó ta đi vào nó, và nó trở nên – không rắn – nhưng nó biến đổi từ một vùng thành một cái gì đó. Và sau đó ta đi đến một vùng khác, và nó khác.

D: Nó chuyển đổi thành gì?

J: (Cô hơi khó nói) Bà biết đấy, giống như bà đang lái xe trong một khu vực cách biệt, sau đó bà ở trong một nơi nào đó.

D: Ý cô là nó trông giống như những tòa nhà hay đồ vật?

J: Nó không phải là những tòa nhà, nhưng đó là nơi họ đang sống

D: Anh ấy có đang chỉ cho cô những nơi họ đang sống trong ánh sáng này?

J: Ánh sáng là tập hợp của …. Chúa ơi! Tôi không thể giải thích điều này.

D: Cô có thể mô tả một trong số họ với tôi?

J: Tôi không thể vì tôi không biết chúng trông như thế nào. Nó không giống như những gì mà tôi từng thấy trước đây

D: Tôi nghĩ về một ngôi nhà hoặc một tòa nhà trông giống như một container với những bức tường hoặc cái gì đó. (Cử động trên khuôn mặt cô ấy thể hiện sự không đồng tình) Không phải như vậy sao?

J: Không. Bà biết ngôi nhà trông giống như ánh sáng chiếu trực tiếp vào người. Và rồi bà biết ánh sáng …. Tôi không thể mô tả nó.

D: Cô có thể yêu cầu anh ấy giúp cô trả lời không? Tôi chắc rằng anh ấy có câu trả lời và có thể cô có vốn từ vựng mà anh ấy có thể giúp cô giải thích nó. (Tạm dừng lâu)

Đây là cách tôi thường làm trong tất cả các trường hợp tương tự. Khi tôi cần một lời giải thích mà đối tượng không thể cung cấp, một thực thể khác sẽ đến nếu tôi yêu cầu sự giúp đỡ của họ.

J: Đây không phải là lúc để hiểu.

D: Anh ấy có nói cho cô biết tại sao anh ấy cho cô thấy những điều này không?

J: Đây là bước đầu tiên.

D: Bước đầu tiên của cái gì?

J: Tôi không biết.

D: Anh ấy có nói với cô không?

J: Giờ không phải là lúc thích hợp.

D: Đó có phải là Trái đất không? (Không) Hành tinh khác?

J: Họ không gọi chúng là hành tinh

D: Họ gọi là gì?

J: Tôi không thể nói lúc này.

D: Nó có phải vật chất?

J: Ý bà là gì?

D: Tôi đang nghĩ Trái đất của chúng ta là vật chất, rắn. Cô có thể chạm vào nó. (Thở dài) Hoặc nó khác?

Giọng nói đã thay đổi. Nó trở nên tự nhiên hơn, khi Janice đang bối rối và không chắc chắn. Điều này nghe có vẻ có quả quyết. Có lẽ bây giờ tôi có thể nhận được câu trả lời. Đây là hình thức đã từng cung cấp câu trả lời trước đây. Tiềm thức của cô ấy? Hoặc có thể là tâm trí của sinh mệnh kia?

J: Đó là một thực tế khác và đó là một chiều không gian khác. Và nó không được coi là … (Bối rối) dạng rắn.

D: Vì vậy, nó khác, nhưng dù sao nó cũng là thật. (Đúng vậy) Nhưng mọi người, những sinh mệnh sống ở đó, có cần có cơ thể không? (Không) Đó có phải là một cơ thể mà Janice đã thấy?

J: Đúng vậy. Đó là cơ thể mà cô ấy đã nhìn thấy, như một cơ thể được hiện rõ. Nó không phải hình dạng mà chúng tôi duy trì.

D: Nó có phải là cơ thể rắn giống như cô ấy, một cơ thể vật chất? (Không). Có phải vì anh không cần một cơ thể?

J: Đúng vậy

D: Tôi đang cố gắng để hiểu. Có phải nơi mà anh đang ở giống như một dạng tiến hóa cao hơn?

J: Nó là một dạng tiến hóa cao hơn nhiều.

D: Tôi đã được nói về một số không gian. Nơi con người sẽ đến khi họ rời khỏi cơ thể vật chất trên Trái đất. Đây có giống như thế không, hay nó khác?

J: Nó trông giống như thế

D: Nhưng nó tiến hóa hơn những gì tôi đã được kể?

J: Tôi không cần phải hiểu câu hỏi của bà.

D: Mọi người đã kể việc họ rời khỏi không gian vật lý của chúng tôi khi họ chết trong các buổi thôi miên tôi thực hiện với họ, và có thể nói rằng tinh thần hoặc bản chất của họ di chuyển đến các cấp độ khác nhau. Và đôi khi những cấp độ đó rất giống Trái đất, chỉ khác nhau về quang phổ. Sau đó, vài đối tượng thay đổi,  họ chuyển đổi cao hơn, hay bất cứ điều gì muốn gọi là họ. (Cô ấy lắc đầu.) Không phải như vậy sao?

J: Một số chức năng có thể được gọi giống nhau, trong đó các thuộc tính liên quan sẽ tự trao đổi ở những cấp độ mà bà đã được biết. Tuy nhiên, tại thời điểm vô hạn của hiện hữu này, một người không cần nhà. Một người không cần cơ thể. Vì sự tồn tại ở nhiều mức độ khác nhau  … (Nói một cách nhẹ nhàng) thuật ngữ chỉ là …

D: Tôi biết rất khó để tìm từ phù hợp. Để xem nào. Rung động? Tần số?

J: (Chắc chắn.) Rung động! … Điều đó chưa đúng, nhưng đó là một thứ mà bà có thể liên kết đến, chúng tôi sẽ dùng rung động. Tôi đang cố gắng nói cho bà hiểu những điều khó giải thích được vào thời điểm này. Và nó là quá trình đơn giản của tiến hóa rằng một người phải hiểu những gì tôi đang nói. Và tôi cũng có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ của bà. Và điều này không thể được thực hiện thông qua những từ ngữ.

D: Ngôn ngữ là vô nghĩa. Tôi đã được kể điều này trước đây.

J: Tôi có thể làm điều này cho bà theo cách khác, nhưng nó sẽ không diễn ra vào thời điểm này

Trước đó, họ đã chỉ ra rằng họ có thể liên lạc trực tiếp thông qua tôi (như kiểu dẫn kênh), nhưng tôi thích phương pháp này hơn để tôi có thể là một người ghi chép khách quan. Hoặc anh ấy có thể đang đề cập đến cùng một phương pháp đưa các biểu tượng trực tiếp vào tâm trí tôi. Trong trường hợp đó, tôi sẽ bị hạn chế khả năng lấy chúng ra và truyền đạt lại ý nghĩa cho người khác. Tôi có thể hiểu nhưng không thể truyền tải kiến thức.

J: Ngôn ngữ rất hạn chế. Nhưng giao tiếp có nhiều hình thức khác nhau mà chúng ta đang sử dụng.

D: Cô ấy nói rằng cô ấy đang nhận rất nhiều thông tin, nó đi vào đầu cô ấy như bọt biển. Đó có phải là cách anh đang giao tiếp?

J: Đó là một cách thức. Đó là một cách thức đồng hóa thông tin rất nhanh chóng và đầy đủ.

D: Anh còn sử dụng cách thức nào khác không?

J: Tôi tin rằng cô ấy đã nói với bà về …những biểu tượng. Nhưng đó không phải là từ ngữ.

Anh ấy đang đề cập đến những biểu tượng mà cô ấy đã nhận được khi đang trong tâm trạng thiền thư giãn.

D: Nhưng theo giới hạn của chúng tôi, chúng tôi hiểu đó là từ ngữ. Chúng ta có thể giải thích những biểu tượng đó không?

J: Điều này sẽ được quyết định bởi một người khác không phải tôi

D: Anh có thể nói lý do anh đưa thông tin này cho cô ấy?

J: Thời điểm này tôi chưa được phép. Tôi muốn hiểu về bà nhiều hơn

D: Tôi hoàn toàn đồng ý.

J: Bà nên chuẩn bị sẵn sàng để nghe.

D: Vâng, bởi vì đôi khi anh nghe thấy nhiều điều mà anh chưa sẵn sàng, nó sẽ khiến anh khá lúng túng.

J: Chính xác

Giọng nói tiếp tục trầm hơn và có phần nam tính hơn giọng bình thường của Janice.

D: Anh đang đưa cho cô ấy thông tin hoặc bài học về mức độ tiềm thức?

J: Nó không liên quan gì đến tiềm thức, và mọi thứ liên quan đến tiềm thức. Khi tôi nói với bà về bản thân thì chúng ta đang nói về toàn bộ trạng thái của bản thể gồm tiềm thức, ý thức, và thể chất, phi vật chất.

D: Vậy nó phức tạp hơn nhiều, nhanh hơn nhiều, nhiều hơn những gì chúng ta có thể hiểu

J: Có lẽ vậy

D: Vâng, đây có phải là thông tin mà cô ấy sẽ cần biết sau này?

J: Chắc chắn rồi.

D: Nó sẽ hỗ trợ cho cô ấy trong cuộc sống ở Trái đất?

J: Chắc chắn rồi.

D: Và nó cũng sẽ giúp những người khác?

J: Chắc chắn rồi.

D: Chúng tôi có được phép chia sẻ thông tin này sau đó không?

J: Nó sẽ tiến hóa, và nó sẽ đi về phía trước. Nhưng nó sẽ xảy ra đúng lúc. Một trong số đó sẽ xuất hiện ở trạng thái tự nhiên. Một số trong số đó bà sẽ được phép truy cập. Vì vậy, câu trả lời cho câu hỏi của bà có lẽ sẽ là “có”, nhưng không phải tại thời điểm này.

D: Được rồi. Tôi rất kiên nhẫn. Tôi định đưa thông tin dưới dạng văn bản để người khác có thể chia sẻ và giúp đỡ cho mọi người.

J: Điều đó sẽ được quyết định bởi nhiều yếu tố khác. Tôi không thể trả lời câu hỏi của bà là “có”, vì điều đó sẽ được xác định bởi kết quả tương tác giữa các hành tinh và không gian khác nhau.

D: Tôi đang nghĩ nếu nó có ích cho con người Trái đất, chúng tôi có thể được phép tìm hiểu nó.

Giọng nói không chỉ nam tính mà giờ nghe trông già dặn và rất tinh tế. Việc trình bày các từ ngữ rất cẩn thận và chính xác. Thỉnh thoảng anh ấy có một khoảng dừng và lẩm bẩm để tìm kiếm từ thích hợp. Đó là lần duy nhất có sự chùn bước. Tôi cảm thấy như thể tôi đang ở trong sự hiện diện của một thực thể có trí tuệ thông minh.

J: Những người Trái đất sẽ luôn có nhưng họ không giúp được. Một số người sẽ bị tổn thương. Bà có thể nói là tổn thương vì họ sẽ không bao giờ sẵn sàng để biết hoặc đồng hóa bất kỳ thông tin nào. Và đó là lý do tại sao nó không thể được tạo ra ngoại trừ thông qua một số cá nhân hiếm hoi có khả năng đồng hóa và hòa nhập nó vào bản thể. Và những … chúng tôi không tìm thấy nhiều trên hành tinh của bà. Do đó, bà bắt buộc phải hiểu việc bảo vệ bất kỳ thông tin nào bà sẽ có được nếu bà đạt đến điểm vô hạn này trong tương lai.

D: Anh có nghĩ rằng tôi sẽ đến thời điểm đó vào một thời điểm khác không?

J: Nó sẽ được xác định khi chúng ta đi. Tôi không có quyền trao đổi với bà nhiều điều vào thời điểm này trong lần gặp này. Tuy nhiên, tôi đang gặp khó khăn trong việc giao tiếp. Đó là vấn đề của tôi. Nó có thể được thực hiện theo cách khác, nhưng bà cần phải giữ nguyên như hiện tại. Vì vậy, để giao tiếp được với bà, … Tôi hy vọng bà hiểu rằng tôi dường như đang khó khăn và trở ngại, khi rất khó để chậm lại mức độ rung động để hình thành ngôn ngữ từ. Và do đó, tôi rất khó tương tác với bà. Vì vậy, chúng ta sẽ tạo một sự thoải mái, bà và tôi nên gặp trong lần tiếp theo.

D: Vậy anh nghĩ rằng đây là cách duy nhất mà tôi giao tiếp được với anh thông qua một người khác.

J: Ngay lúc này tôi có thể giao tiếp với bà theo một cách khác. Tôi có thể làm điều đó. Nhưng tôi sẽ không làm điều đó, vì nó sẽ chẳng có giá trị gì đối với bà nếu bà không nghe thấy những lời đó.

D: Đó là cách mà tôi sẽ giao tiếp?

J: Đó không phải là cách bà sẽ làm, nhưng đó là một cách duy nhất phù hợp với bà và mang lại hiệu quả cho bà. 

D: Tôi nghĩ rằng điều đó đúng. Nó sẽ tốt hơn nếu tôi nhận được thông tin thông qua một người khác, một phương tiện khác, với công việc mà tôi làm. Tôi cảm thấy thoải mái hơn với phương pháp đó. Tôi hiểu ý anh là một số người sẽ không bao giờ hiểu được điều đó, và nó sẽ gây hại cho họ. Nhiều năm trước tôi đã được nói rằng một số thông tin giống như thuốc, và một số thông tin khác là chất độc. Điều đó có thể bị hiểu nhầm và thực hiện sai cách.

J:  Chắn chắc rồi

D: Tôi được cho biết rằng một số thông tin này mà thế giới chưa sẵn sàng. Họ cũng nói rằng không phải tất cả các câu hỏi của tôi sẽ được trả lời, vì lý do đó. Tôi nghĩ anh có thể thấy rằng tôi hiểu và tôi không có ý định thúc giục

J: Đúng. Tôi xin lỗi vì hiện tại không thể cung cấp thêm

D: Điều quan trọng là Janice đang tiếp thu bất cứ điều gì cô ấy cần biết. Cô ấy sẽ sử dụng nó vào lúc khác, và cô ấy không cần biết nó một cách có ý thức.

J: Và cô ấy biết điều đó. Đó là cá nhân hiếm hoi trên hành tinh của bà có thể đủ tin tưởng để đi đến điểm vô cùng này. Một người rất an toàn đến thời điểm này và quay trở lại. Và an toàn là từ ngữ. Điều quan trọng là chúng ta phải hiểu được mức độ thông minh của sinh mệnh, bởi vì kiểu cá nhân này có thể giao tiếp ở nhiều cấp độ. Đó chỉ là một lý do mà sự tương tác này đang diễn ra tại thời điểm này. Thêm vào đó là một yếu tố khác liên quan, đó là người đó rất đáng tin cậy với việc cẩn thận bảo vệ công việc. Thế giới sẽ không có lợi khi được cho biết về điểm vô cực này, vì ngay từ đầu họ sẽ không bao giờ tin vào điều đó. Thứ hai, họ không bao giờ có thể hiểu được nó. Và thứ ba, họ sẽ đưa Janice vào một tổ chức.

D: Tôi không bao giờ muốn điều đó

J: Điều đó cũng không bao giờ xảy ra

D: Nhưng trong sự hiểu biết hạn hẹp của tôi, anh có đang ở mức độ mà chúng tôi coi là Thượng đế không? Cấp độ Người sáng tạo?

J: Đó là điểm cực vô cùng, đúng

D: Tôi đã đưa nhiều người lên các cấp độ khác nhau và họ nói về một số cấp độ cao hơn. Mặc dù không có điều gì chỉ bảo

J: Nó chỉ là hướng theo nghĩa chuyển động của sinh mệnh. Vì thực sự “cao hơn” chỉ là một điểm tham chiếu từ điểm họ đã đến.

D: Vâng, theo cách hiểu tuyến tính của chúng tôi

J: Chính xác

D: Vì vậy, đây sẽ là mức độ mà tất cả chúng ta hy vọng đạt được một ngày nào đó?

J: Có những cấp độ đã đi qua đây

D: Thật ư? Vậy thì đây không phải là điều cuối cùng

J: Tôi không thể trao đổi điều này vào lúc này. Ngoại trừ việc nói với bà rằng sự tương tác từ cấp độ này đòi hỏi sự thuần khiết của cơ thể, tâm trí và tinh thần. Sự thuần khiết. Những tương tác này không phổ biến trên hành tinh của bà. Mặc dù chúng có xảy ra, nó không được biết đến. Đối với hầu hết các cá nhân không thể mang theo kiến thức

D: Cô ấy nói rằng cô ấy không nghe những đoạn băng ghi âm mà tôi thực hiện trong những buổi thôi miên này. Có lẽ tốt hơn là cô ấy không biết chuyện gì đang xảy ra?

J: Cô ấy biết chuyện gì đang xảy ra. Và đó là sự xác nhận của tôi với bà, rằng cô ấy có thể mang theo những gì cô ấy biết. Vì có thể mang nó là chìa khóa để đạt được các trạng thái hiện hữu khác nhau. Và điều rất quan trọng là cô ấy phải được phát triển theo từng giai đoạn – Bà phải hiểu một điều. Cá nhân này đã làm việc rất, rất chăm chỉ với nhiều sinh mệnh. Công việc của cô ấy với năng lượng người ngoài hành tinh chỉ là một khía cạnh của những gì cô ấy làm. Cô ấy không phải là thế giới có nhiều ô thông thường của bà, mặc dù cô ấy là một phần của thế giới có nhiều ô của bà. Về mặt chức năng, các thuộc tính của cô ấy hoàn toàn nằm ngoài lĩnh vực có thể hiểu được của khoa học thực tế. Những gì bạn phải hiểu là người này hoạt động ở cấp độ vật lý, và là một con người rất thể chất. Nhưng đồng thời hoạt động ở nhiều chiều và cấp độ khác phụ thuộc lẫn nhau.

D: Anh đã nói có những cấp độ khác ở trên mức này, nhưng anh gọi đây là cấp độ vô cực.

J: Đây là cấp độ vô cực

D: Đối với tôi, vô hạn có nghĩa là mãi mãi, giống như không có gì ngoài điều đó.

J: Có điểm vô cùng, và sau đó là điểm qua những điểm vô cùng

D: Có phải cô ấy thường xuyên đến nơi này không?

J: Đây không phải là vấn đề cô ấy phải đến. Đây là một tương tác cần thiết cho …. (Chần chừ, tìm kiếm các từ ngữ.)

D: Công việc của cô ấy hay sao?

J: Hừm. Nhiều lý do. Một trong những lý do, cô ấy thấy thoải mái khi đến đây. 

D: Do đó, cô ấy trải nghiệm sự thoải mái khi đến đó? (Đúng) Mặc dù cô ấy phải tiếp nhận thông tin bội thực, và tốc độ? (Vâng) Đó vẫn là sự thoải mái.

J: Bà thấy đấy, để đạt đến điểm vô cùng, bà phải vượt qua tốc độ ánh sáng. Vượt qua ánh sáng. Vì vậy, vượt qua tốc độ ánh sáng nhanh hơn ánh sáng. Sau đó, ta hòa vào một hiện hữu khác.

D: Tôi nghĩ chúng ta đã làm việc này đủ lâu. Tôi đã bảo vệ điều này rất lâu. Vì vậy, tôi muốn cảm ơn anh rất nhiều vì đã cho phép tôi nói chuyện với anh.

J: Bà sẽ không nói chuyện được với tôi trừ khi điều này đã được cho phép trước bởi tôi và người khác. Tôi cảm ơn bà đã đồng ý giao tiếp, có vài chỗ tôi gặp khó khăn trong sử dụng từ ngữ. Và tôi chỉ muốn cảm ơn bà vì sự kiên nhẫn của bà trong những lần như thế của tôi.

D: Không sao. Tôi ghi nhận sự nỗ lực anh đã nói chuyện với tôi. Và ta có thể trò chuyện tiếp vào một thời điểm khác trong tương lai, nếu anh đồng ý.

J: Tôi nghĩ những điều này đã trao đến chúng ta có một buổi nói chuyện sâu hơn. Nhưng nó sẽ không diễn ra tại thời điểm này.

D: Được thôi. Tôi là người kiên nhẫn. Tôi sẽ đợi đến thời gian đấy. Tôi sẽ nhận được nhiều thông tin trong thời gian chờ đợi.

Tôi đưa Janice về lại ý thức hoàn toàn. Như thường lệ, cô ấy mất một khoảng thời gian để có thể đứng dậy. Cô ấy vẫn luôn nói chuyện với tôi, nhưng cô ấy có vẻ thoải mái đến nỗi không đứng dậy và đi bộ trong vài phút. Mặc dù, sau đó cô ấy vẫn còn loạng choạng cho đến khi hoàn toàn tỉnh táo. Đây là mẫu hình bình thường của cô và không có gì đáng lo ngại. Trong khi cô ấy đang lấy lại năng lượng bản thân, chúng tôi đã thảo luận về một số nội dung của buổi thôi miên. Cô ấy luôn không nhớ gì trong các buổi thôi miên.

Sau khi ăn tối và giải lao với Patsy, chúng tôi quay trở lại phòng ngủ cho buổi thôi miên khác. Tôi nhận thấy hai buổi thôi miên là đủ cho chuyến gặp gỡ này. Trước đây chúng tôi đã có ba buổi, nhưng những buổi ấy thường tẻ nhạt và mệt mỏi, với tôi nó nhiều hơn là chủ đề

Trước khi bắt đầu, chúng tôi đã thảo luận về những gì muốn tìm hiểu. Janice vẫn luôn thắc mắc về những biểu tượng mà cô đã nhìn thấy trong tâm trí vào tuần trước. Tôi đã giải thích cho cô ấy về những biểu tượng này. Tôi giải thích rằng những sinh mệnh bảo chưa đến lúc để cô ấy biết và chúng tôi chưa có thông tin. Mặc dù cô ấy thất vọng, nhưng tôi biết từ những kinh nghiệm trong quá khứ rằng bạn không thể ép buộc điều này. Họ sẽ cho phép thông tin đến khi đến thời điểm thích hợp. Và điều đó sẽ không tốt nếu bạn cố gắng tìm hiểu chúng. Tôi luôn phải duy trì sự tin tưởng của họ, nếu không mọi thông tin sẽ bị ngắt và nghiên cứu của tôi sẽ dừng lại.

Cuối cùng chúng tôi quyết định tìm hiểu sự việc kỳ lạ đã xảy ra vào đêm hôm trước. Cô đi tìm xe của mình trong một bãi đậu xe rất tối. Khi động cơ khởi động, cô đột nhiên thấy có làn khói hay sương mù bao trùm xe. Cô đoán có gì đó không ổn với chiếc xe, cô bước ra và đi vòng quanh để kiểm tra xem làn khói bốc ra từ đâu. Khói ngưng tụ lại thành một vùng phía trước xe. Cô ấy có thể tạo hình thù của một con mèo ngay ở vùng giữa của làn khói. Điều cuối cùng cô nhớ là đi về phía con vật trong sương mù. Khi cô tỉnh táo quay lại xe để đi về nhà, thì cô phát hiện thời gian đã trôi qua vài giờ. Vì vậy, chúng tôi quyết định tập trung vào sự kiện này trong phiên này.

Sau khi tôi dùng vài từ khóa, cô ấy đi vào thư giãn sâu ngay lập tức, và tôi đưa cô ấy về đúng thời điểm tối qua khi cô ấy rời khỏi cuộc gặp và đi đến xe của mình ở bãi đậu xem. Cô ấy bắt đầu nhớ lại khung cảnh đó.

J: Tôi đang kiểm tra xem khói có bốc ra từ máy hút mùi không. Nó không hoàn toàn là màu khói, nhưng tôi thấy nó giống như đang di chuyển lên. Và nó ở phía trước kính chắn gió, trên mui xe, và khắp đầu xe. Nó không đặc như khói, nó là hơi. Nó giống như sương mù. Ban đầu, tôi nghĩ rằng do chiếc xe quá nóng, nhưng tôi có cảm giác nó là một cái gì đó khác. Tôi đứng đó và đợi. Và tôi nghĩ tôi sẽ xem điều gì sẽ xảy ra. Và rồi tôi thấy có một con mèo ở đó. Và tôi nói, “Tôi biết điều đó. Tôi biết điều đó. Tôi biết điều đó.” Và rồi tôi tiến về phía con mèo, nhưng con mèo không giống con mèo. Khói và con mèo ở đó để đưa tôi ra khỏi xe. Và rồi tôi tiến về phía con mèo. Tôi biết con mèo sẽ di chuyển, và khi con mèo di chuyển, tôi sẽ đi. Đó là cách nó hoạt động. Bà biết có những thứ xảy ra như vậy, và bà biết nó không giống như thế.

D: Chuyện gì đã xảy ra khi cô đi đến chỗ con mèo?

Tôi đã bị khóa lại. Nó giống như ta khóa vào một tần số. Bà nhìn vào mắt mèo và bà đang bị khóa lại. Nó giống như bà di chuyển từ trạng thái hiện tại sang trạng thái rung động. Nó giống như việc thay đổi kênh trên TV, ngoại trừ việc ta làm theo cách khác. Và sau đó nó giống như ta đang ở trên một cây xà đơn, hoặc đang ở trong một hành lang. Nhưng ta biết ta đang di chuyển. Tôi không biết mình đang chuyển động về thể chất hay chỉ vận động về tinh thần.

D: Ai đang đợi?

J: Một nhóm sinh mệnh đã ở đó. Tôi không chắc rằng mình thực sự nhận ra họ. Tôi nhận ra anh chàng mặc áo choàng xanh lá cây. Tôi đã cố gắng nhìn tất cả mọi người, nhưng tôi di chuyển quá nhanh, vì vậy tôi không thể nhìn hết họ.

D: Cô bảo là cô nhận ra ai đó?

J: Tôi nhận ra bộ quần áo đó từ lần khác. Khi tôi tham gia trong một cuộc họp lớn, và tôi đang ở trong một khán phòng. Anh chàng này cũng đang đứng giảng bài trên sân khấu. Và tôi đang ngồi ở đó, ngoại trừ tôi đang ở trong trạng thái hơi. Nếu bà nhìn vào một cái gì đó, bà thấy vật chất của nó, nhưng sau đó nó trở thành dạng hơi. Đó là một cách nhìn khác. Tất cả chúng tôi đều ở đó, ở nơi rộng lớn này, và anh ấy ở đó, trước mặt cả tất cả chúng tôi. Và anh ấy đã làm xong phần việc của mình và anh ấy rời đi, và rồi một người khác đến.

D: Và cô nghĩ rằng nơi đó sẽ an toàn khi đi cùng họ, vì cô biết anh ấy?

J: Vì tôi đã từng gặp anh ấy và tôi biết mọi chuyện sẽ ổn

D: Cô đã đi đến đâu?

J: Tôi không biết mình đã đi đến đâu. Tôi đang nằm lơ lửng trên không trung. Tôi chỉ đang nằm. Nó không ở trên bàn. Tôi không hiểu, nhưng tôi biết mình hiện không ở trên Trái đất

D: Cô thấy gì xung quanh mình không?

J: Không, tôi không nhìn thấy ngay bây giờ. Bà biết bầu trời đêm trông như thế nào không. Bà biết nó ở đó, nhưng tôi có thể nhìn thấy những vì sao. Và tôi không nghĩ có những vì sao đêm qua

D: Cô có cảm nhận được những gì xung quanh, nếu cô không thế nhìn nó?

J: Tôi biết họ ở đó. Tôi biết rằng họ là những người tôi từng gặp về nơi tôi đã đến. Vì vậy, tôi đã di chuyển qua chúng để đến nơi tôi đang đứng. Họ đứng giữa tôi và nơi tôi đang đứng. Tôi an toàn và tôi ổn. Và họ nói với tôi rằng tôi biết rằng tôi an toàn. Giống như tôi đã phải nằm xuống sau khi đến đó.

D: Có ai đi cùng với cô không?

J: Tôi cảm nhận có người đi cùng, nhưng tôi không nhìn thấy họ. Có một tia sáng màu tím rất lớn chiếu vào mặt tôi. Nó đang nhảy. Nó đang di chuyển. Nó giống như một nhịp tim, ngoại trừ nó không phải là một nhịp tim. Nó rất lớn. Và đôi khi tất cả bên ngoài của nó có màu xanh lá cây. Nó giống như một thứ phát sáng, màu chàm lấp lánh ở giữa. Tôi đã nhìn thấy nó rất nhiều, và tôi không biết đó là gì. Sau đó, ánh sáng lại xuất hiện một số hình dạng khác nhau, nhưng tôi chưa bao giờ thấy chúng xuất hiện trong ánh sáng đó trước đây. Tôi đã nhìn thấy ánh sáng đó hàng trăm triệu lần, nhưng tôi chưa bao giờ thấy điều đó. Điều này chưa bao giờ xảy ra. Những hình dạng. Những hoa văn. Những hình dạng. Những hoa văn. (Cô ấy lặp đi lặp lại những từ này với tốc độ ngày càng tăng, cho thấy chúng đang diễn ra rất nhanh.) Giống như tôi đang xem những gì đang xảy ra bên trong … nó đang hội tụ trong tôi. Những hình dạng, những hoa văn, những hình dạng, những hoa văn. Những hình dạng, những hoa văn. Hình dạng hoa văn bông tuyết, hình dạng hoa văn sáu cạnh.

D: Nhưng nó có mang lại cảm giác ổn không?

J: Ồ, nó giống như bà đang rèn luyện trong một bài kiểm tra hoặc gì đấy. Bà biết cái cảm giác tập trung học cao độ. Ngoại trừ tôi thực sự không đang học nó. Tôi chỉ tiếp nhận nó. Nhưng nó đang xảy ra với tôi. (Hoảng sợ). Ôi không, nhìn cái này xem!

D: Trong khi cô đang làm điều đó, có ai ở đó có thể trả lời câu hỏi của tôi không? Và tôi có thể tìm ra mục đích của việc này là gì?

J: Nó giống như chúng tôi đang ở trong một nhóm.

D: Cô có muốn hỏi một ai đó xem họ có thể đến và trả lời câu hỏi của tôi không? Trong khi cô đang xem các hình dạng, họ có thể nói chuyện với tôi.

J: Ánh sáng vụt tắt. Các hình dạng biến mất. Tôi đang nghe một số người đang nói chuyện. Tôi không biết họ đang nói gì, vì tôi không hiểu cuộc nói chuyện đó.

D: Cô có thể hỏi một ai đó giúp chúng ta có thông tin không?

J: (Tạm dừng). Họ không nghe thấy.

D: Cô có thể dùng tâm trí làm điều đó 

J: Tôi đang cố. (Nhẹ nhàng) Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. (Cô ấy đang lầm bầm và dường như đang im lặng giao tiếp với ai đó.) Họ có vẻ như tất cả đều bận và họ đang nói chuyện. (Tạm dừng, lầm bầm.) Bây giờ họ chỉ ở quanh tôi.

D: Họ đang làm gì?

J: Họ đang trao đổi thông tin

D: Với bạn hay với những người khác?

J: Cả hai luôn

D: Được rồi. Cô có thể dùng tâm trí hỏi một trong số họ trả lời câu hỏi chuyện gì đang xảy ra với cô không?

J: Đó là điều khó khăn để hỏi khi điều này đang xảy ra. Quá nhiều thứ đang diễn ra ngay lúc này. Nó chỉ quá nhiều …. Nó rất nhiều …. (Cô ấy bối rối và có một chút choáng.) Nhiều đến mức, tôi thậm chí khó để hỏi. (Cô ấy thực hiện nhiều chuyển động tay chỉ vào những người khác nhau xung quanh mình.) Anh chàng này thực hiện một cuộc trao đổi, tiếp đến anh chàng này thực hiện một cuộc trao đổi, và anh chàng này thực hiện một cuộc trao đổi, và anh chàng này thực hiện một cuộc trao đổi. (Lặp đi lặp lại nhiều lần).

D: Và tất cả họ đều đang làm điều đó với cô?

J: Tôi không nghĩ đó là tâm trí. Tôi không biết nó được thực hiện như thế nào, hay nó là gì. Nó không phải về tinh thần

D: Chúng ta có thể vượt qua điều đó, sau đó sẽ không có nhiều điều xảy ra trong tâm trí của cô nữa? Cô hãy di chuyển đến lúc điều đó kết thúc.

J: Đầu tôi đau!

Tôi hoài nghi sự không thoải mái do nhiều thông tin đi vào đầu cô ấy. Tôi đưa ra vài gợi ý rằng khi tôi chạm vào đầu cô ấy, mọi khó chịu sẽ biến mất. (Cô ấy vang lên vài tiếng thoải mái và nhẹ nhõm. Tôi có thể nói là cảm giác tốt hơn.) Hãy chuyển đến nơi không có quá nhiều thứ đi vào đầu của mình và cô có thể trao đổi mọi thứ với tôi. (Một tiếng thở dài nhẹ.) Bây giờ cô có thể nhờ ai đó đến trả lời câu hỏi được không?

J: Vâng. Bây giờ họ đang thảo luận xem ai sẽ nói chuyện với bà. Tôi đang cố gắng để nhìn, nhưng tôi không thể nhìn thấy. (Đột ngột một tiếng thở gấp gáp.) Ồ, một kim tự tháp đã đổ xuống tôi. Với đỉnh nhọn chỉ thẳng xuống. Và nó có các vòng trên đó. Nó vừa đi xuống.

D: Đó là ánh sáng hay cái gì vậy?

J: Tôi không biết nó được làm bằng gì. Nó đang di chuyển. Nó giống như một trong những trò chơi điện tử mà bà thấy. Nó đang rơi xuống đầu tôi. Tôi thấy nó đang đi vào cơ thể tôi. Nó có nhiều cấp độ khác nhau. Nó được chia ra, và nó có các vòng xung quanh giống như các vòng đời trong thân cây, ngoại trừ nó là một kim tự tháp. Và đỉnh nhọn chỉ thẳng xuống, và nó đi vào một điểm nhất định. Và nó dừng lại. Sau đó, nó di chuyển tiếp và dừng lại. Nó di chuyển một lần nữa và dừng lại, di chuyển một lần nữa và dừng lại. Nó giống như toàn bộ cơ thể của tôi trong đó. Nó lan ra toàn bộ cơ thể. Tay của tôi cảm thấy vui nhộn. Cảm giác như cơ thể tôi đang rời ra. (Tôi đã lo lắng trong một lúc.) Nó ổn. Không sao đâu. Nó không đau. Cơ thể tôi sắp biến mất. Nó chỉ đang tan biến. Ohh, nó chỉ đang tan biến.

D: Cô có luôn nghe thấy giọng nói của tôi cho dù cô đang ở đâu. Có ai trong nhóm đó có thể trả lời câu hỏi của tôi và giải thích điều này cho cô không?

J: Bình tĩnh. (Hít thở sâu) Tại thời điểm này, câu hỏi của bà không thể trả lời. Họ sẽ trả lời câu hỏi của bà, nhưng không phải bây giờ. Nó không thể xảy ra ngay bây giờ.

D: Được rồi. Nhưng đó là cảm giác ổn?

J: Đó là một cảm giác ổn, đúng vậy. Chỉ là cơ thể tôi đã tan biến. Tan biến hoàn toàn …

Họ muốn tôi chờ đợi vì vậy tôi đã sử dụng thời gian để đưa ra nhiều gợi ý hơn để cô ấy thấy thoải mái.

J: (Tạm dừng một lúc lâu) Chúng tôi có thể hiểu rằng bà mong muốn có một số thông tin ban đầu. Tuy nhiên, chúng tôi đang thực hiện một số công việc và nắm lấy một cơ hội với buổi thôi miên tự nguyện của bà. Nỗ lực của sự tiếp nối từ công việc tối qua. Và bà đang muốn có được thông tin của buổi tối hôm trước, khi những gì đang xảy ra bây giờ là một sự phát triển hoàn toàn mới về thông tin đối với người này. Để biết thêm về thành quả của sự tham gia mà cô ấy đang được hướng dẫn để làm

Giọng nói chắc chắn đã thay đổi. Điều này luôn dễ dàng biết được khi có một trong các sinh mệnh nói, bởi vì sự thay đổi là ngay lập tức.

J: Tôi sẽ giải thích cho bà. Những điều mà bà muốn biết là gì?

D: Cô ấy tò mò về ý nghĩa của những hình dạng và hình ảnh mà cô ấy đã nhìn thấy.

J: Đây là toàn bộ ngôn ngữ của – tôi không thể cho bà biết nó đến từ đâu. Tuy nhiên, tôi có thể nói với bà đó là một hình thức giao tiếp quan trọng đối với con người. Tuy nhiên, tại thời điểm cụ thể này, tôi không thể chia sẻ ý nghĩa của nó cho bà hiểu. Đây là cách vận hành mà Janice thu thập thêm nhiều kinh nghiệm hoạt động. Bà có thể nói hiện tại, cô ấy đang nhận được sự hướng dẫn và được dạy vài hình thức giao tiếp khác, vì một số công việc sẽ được thực hiện trong tương lai. Có lẽ cách tốt nhất để giải thích điều đó cho bà hiểu là bà đi học tiếng Pháp tại trường, để bà có thể đến nước Pháp và giao tiếp bằng tiếng Pháp. Cô ấy đang học nó để phát triển trong tương lai. Và cô ấy đang học nó để bảo vệ chính mình.

D: Những biểu tượng là cách bảo vệ cô ấy

J: Các biểu tượng là một cách để bảo vệ cô ấy để không giao tiếp với cấp độ con người tại thời điểm này. Tuy nhiên, điều quan trọng là chúng phải được lưu giữ trong ý thức của cô ấy, nó sẽ được hoạt động trong tương lai. Lúc đó, cô ấy sẽ cần biết và cần giải thích và cần được dạy.

D: Vào một thời điểm nào đó trong tương lai, liệu cô ấy có thể vẽ những biểu tượng này cho tôi và giải thích chúng không?

J: Có thể. Đó là quyền tự do mà tôi không thể cho phép. Điều đó chỉ đến từ một cấp độ phát triển khác không phải cấp độ tại thời điểm này. Bà có thể đã hỏi nó trong buổi thôi miên trước đó và đã nhận được câu trả lời

D: Tôi đã hỏi, và họ nói rằng tôi không thể nhận nó vào lúc đó

J: Sau đó, tôi sẽ cung cấp cho bà câu trả lời tương tự.

D: Cô ấy cũng muốn biết mục đích của các nhóm sinh mệnh đang tập trung tại đây

Giọng nói lại thay đổi. Điều này nghe có vẻ quyết đoán và chuyên nghiệp hơn. “Tôi sẽ trả lời bà. Mục đích của nhóm sinh mệnh là mỗi thành viên trong nhóm có một trình độ chuyên môn cụ thể. Vì vậy, những gì bà có là một nhóm – bà có thể gọi – ‘phần ưu tú nhất’ trong các khía cạnh phát triển khác nhau. Bà có các chương trình thạc sĩ gồm các giáo sư đại học dạy trong chương trình thạc sĩ. Nhưng họ không phải là những giáo sư sẽ dạy sinh viên năm nhất trong các lớp đại học của bạn.”

D: Cô ấy nói rằng mình không thể nhìn thấy họ nhưng họ luôn xuất hiện theo cách khác.

J: Rất nhiều

D: Cô ấy nhận ra một trong số họ. Vậy trong số những người này, anh có phải là người có thể trả lời một số câu hỏi không?

J: Nếu tôi không phải là người trả lời câu hỏi của bà, thì một người khác sẽ trả lời. Vì nó thể hiện sự đồng ý của nhóm để tương tác với bà. Nếu có bất kỳ ai trong nhóm cảm thấy việc tương tác không thích hợp vào thời điểm này, thì việc này sẽ không được thực hiện. Chúng tôi cũng mong bà hiểu rằng bất kì ai trong nhóm cũng có thể thể trả lời nhưng nó cũng được thực hiện nếu nó được sự đồng thuận của nhóm. Nếu việc ủy quyền cảm thấy câu trả lời không nên đưa ra thì không ai sẽ làm điều đó.

Điều này cũng đã từng xảy ra khi tôi làm việc với Phil trong cuốn sách The Keepers of the Garden. Lúc đó một nhóm gồm mười hai thực thể đang giao tiếp với tôi và kể cho tôi nghe câu chuyện về thời gian và sự gieo mầm trên hành tinh Trái đất. Họ cũng nói rằng họ chỉ được phép chia sẻ những thông tin khi tất cả đã đồng ý.

D: Tôi luôn nhận lấy bất cứ thông tin mà tôi có thể nhận được. Anh chỉ cần cho tôi biết nếu anh không muốn trả lời. Có một bí ẩn xảy ra trên Trái đất vào thời điểm này mà nhiều người đang đặt câu hỏi. Điều này liên quan đến vòng tròn cây trồng trên các cánh đồng ở Anh. Họ gọi chúng là Vòng tròn ngô, mặc dù nó thực tế là trên cánh đồng trồng lúa mì và các loại ngũ cốc khác. Chúng đã xảy ra trong vài năm qua. Anh có thể cung cấp cho tôi bất kỳ thông tin về điều đó? Họ đến từ đâu, bằng cách nào và tại sao?

J: Tôi có thể nói với bà rằng có một số lý do cho các vòng tròn. Và có những lý do khác nhau cho chúng. Và tại các thời điểm khác nhau, các lý do khác nhau được sử dụng. Bây giờ, bà hiểu xoắn ốc? (Có) Và bà hiểu các cửa sổ? (Có) Tại một thời điểm cụ thể, chúng được sử dụng bởi một số năng lượng nhất định để tương tác với các dòng điện của Trái đất của bà, với các dao động của Trái đất của bà. Tôi đang cố gắng trả lời bà ngoài kỹ thuật. Tôi không thể cung cấp cho bà tất cả thông tin về điều này. Nhưng tôi có thể nói với bà rằng một số trong số chúng được tạo ra bởi những con tàu ghé qua. Và chúng được tạo ra do nguyên lý đẩy hoặc hành trình cung cấp nhiên liệu cho tàu. Và nó liên quan đến lực hấp dẫn của hành tinh của bà. Có những lý do khác ngoài việc chống trọng lực.

D: Chúng không phải tất cả đều do tàu tạo ra, phải không? (Không) Một số trong số chúng dường như theo khuôn mẫu. Họ có các vòng tròn xung quanh các vòng tròn, và thiết kế khác nhau.

J: Đúng rồi. Bà đang nói về mối quan hệ giữa chúng với nhau. (Ngừng lâu) Tôi xin lỗi. Tôi có câu trả lời của bà, nhưng trong lần gặp tiếp theo, tôi sẽ chia sẻ chúng cho bà. Tôi không thể làm điều đó bây giờ, bởi vì nó là một vấn đề thời gian.  Điều quan trọng là nó không được hiểu vào thời điểm này. Tôi chỉ có thể nói với bà rằng có một dự án mà một số người đang làm việc. Và đây là một phần của dự án đó. Bà chỉ cần tin rằng không có nguy hiểm nào đến từ những vòng tròn này. Nó kết hợp với các khía cạnh khác của dòng năng lượng. Điều rất quan trọng là họ phải ở đó. Và giống như Janice đang học các ký hiệu của ngôn ngữ, mọi nỗ lực đang được sử dụng liên quan đến sự ổn định lớp vỏ mỏng manh của Trái đất. Nếu nó cần phải có một vòng tròn đảo ngược – các vòng tròn rất mạnh mẽ, bà biết đấy. Và chúng cũng được sử dụng như một điểm truyền tải. Vì vậy, đó là những gì tôi có thể nói với bà.

D: Các khuôn mẫu có ý nghĩa không?

J: Chúng đều có ý nghĩa

D: Các nghĩa này có nằm trong số được tìm thấy xung quanh các di tích cũ như Stonehenge không?

J: Tất nhiên rồi. Khi bà nghĩ về Stonehenge, khi bà nghĩ về những di tích cũ của bà hoặc cái gọi là “chốn linh thiêng” trên hành tinh của bà, thì bà phải biết rằng chốn linh thiêng không xuất hiện ngay lập tức. Thời gian là vật mang năng lượng. Và chúng tôi đã làm việc với những địa điểm cụ thể này trong nhiều thế kỷ

D: Nhưng các vòng tròn như là một hiện tượng mới

J: Nó chỉ hiển thị ra. Bà không thể nhìn thấy chúng trước đây, nhưng chúng đã luôn ở đó. Bà có thể nhìn thấy chúng ngay bây giờ, vì chiều không gian đã thay đổi.

D: Sau đó, chúng đã ở trên mặt đất?

J: Chúng đã ở dưới bề mặt của mặt đất. Chúng chỉ mới nổi lên. Trái đất đang thay đổi nhiều đến mức … (Thở dài) Sự dịch chuyển trên hành tinh của bà là một cách khác khiến chúng xuất hiện trên bề mặt.

D: Thì ra, năng lượng trong quá khứ mà họ đã tạo ra, hoặc chức năng mà họ đã phục vụ lại được thực hiện bên dưới mặt đất. (Đúng) Và bây giờ nó đang nổi dần lên mặt đất?

J: Đúng vậy, bởi vì mọi thứ đã thay đổi

D: Nhiều người đang nghĩ đó là một hình thức giao tiếp

J: Cũng đúng. Vừa rồi tôi đã giải thích với bà rằng chúng được dùng làm tâm điểm cho sự rung động … đáng lẽ tôi không nói ra. Bà thấy đấy, đó là những gì sẽ xảy ra khi bà giao tiếp theo một cách khác. Bà có xu hướng tin rằng mọi người đều biết bà đang nghĩ gì. Điều tôi đang muốn nói với bà là, chúng là đầu mối cho lối vào năng lượng. Bây giờ, lối vào năng lượng theo khuôn mẫu hình xoắn ốc, đi vào và bị trượt lên …. (Lúng túng trong cách diễn đạt.)

D: Vậy lối ra cũng cùng một nơi? (Vâng) Giống như một hiệu ứng tung lên? (Đúng rồi đấy). Cô ấy đã được cho biết cô ấy là một phần của dự án mà họ đang sử dụng năng lượng.

Trong cuốn sách Người Giám Hộ – The Custodians, họ đã giải thích rằng năng lượng của Janice là một phần năng lượng trong dự án đang được sử dụng để giúp cân bằng năng lượng của Trái đất. Nhiều người tham gia vào dự án này, mặc dù họ hoàn toàn không biết trong tâm trí tỉnh táo của họ. Tôi được thông báo rằng tôi cũng là một phần của điều này, và những chuyến đi sẽ đưa tôi đến nhiều nơi trên thế giới, bởi vì năng lượng của tôi sẽ cần dùng cho nơi đó. Dự án này không tạo ra bất kỳ sự cạn kiệt năng lượng nào cho người tham gia.

J: Đó là một giai đoạn khác của cùng một dự án.

D: Nhưng điều này nghe như thể năng lượng đang bùng phát hoặc tung lên. Điều đó có đúng không?

J: Nó khác nhau …. Tôi có thể trả lời rằng? (Câu hỏi của cô ấy nhẹ nhàng và rõ ràng là không nhắm vào tôi.) Vâng. Tôi đã trả lời rằng? (Điều này thật nhẹ nhàng, và tôi không hiểu rằng cô ấy không nói chuyện với tôi.)

Một khoảng dừng dài, rồi một giọng nói khác, nhẹ nhàng hơn, gần như ngọt ngào. Rõ ràng là nữ tính.

J: Tôi có thể trả lời bà. Đây không phải là lúc bà hiểu về mọi thứ về dự án này. Điều quan trọng là bà phải biết một số chi tiết, mà bà sẽ được các thành viên trong nhóm cung cấp. Một trong những điều bà cần biết là có những vòng tròn ở Peru. Và cả những vòng tròn ở những nơi khác trên hành tinh của bà mà mọi người không nhận ra. Chúng tôi đang nỗ lực để cho phép con người bắt đầu biết những cách giao tiếp khác. Tuy nhiên, cũng có nhiều người hiện có thể được giao tiếp thông qua những vòng tròn đó. Các vòng tròn năng lượng cũng đi qua Trái đất, vì vậy nó là một phần của cùng một dự án. Nó chỉ là một giai đoạn khác. Bây giờ, bà cần biết một điều là Trái đất của bà đang quay trong không gian, phải không? (Vâng) Và nó quay như thế nào? Hướng nào?

D: Tôi phải suy nghĩ. Nó có đi ngược chiều kim đồng hồ không? (Cô ấy chuyển động bằng tay) hay thuận chiều nhỉ, mà thôi. Tôi cũng không nhớ luôn

J: Chà, thật ra sẽ chẳng có vấn đề gì nếu nó quay mãi không dừng. Điểm của các vòng tròn chỉ đơn giản là tạo ra hiệu ứng ngược lại. Và đây là một lĩnh vực cân bằng khác. Đó là một mục đích, và chỉ một. Nhưng chúng được sử dụng và năng lượng được lưu thông qua chúng. Nếu bà có thể nhìn vào một không gian khác, bà có thể nhìn thấy hình xoắn ốc. Bà sẽ thấy hiệu ứng của vòng xoáy đó, vì nó đang chuyển động và chuyển động. Bà không thể nhìn thấy nó, nhưng nó đang chuyển động. Chuyển động không ngừng. Chỉ như một chuyển động ban đầu. Theo chiều kim đồng hồ.

Các vòng tròn cắt đi theo hướng nào? Những người tôi đã thấy và đã đi theo cả hai hướng.

D: Tôi đang nghĩ về một đỉnh. Đỉnh đang quay và chuyển động. Và đây sẽ là những nơi mà nó chạm xuống Trái đất?

J: Bà có thể nghĩ về một chiều hướng

D: Được rồi. Tôi đang nghĩ về việc nó đang ở trong không gian, rồi đến Trái đất và chạm xuống

J: Đúng rồi. Thực tế chùm tia được truyền đến tâm của vòng tròn và nó quay ra ngoài. Bà có nhớ điểm tôi đã nói chuyện với bà không? Chùm tia được truyền tới tâm của vòng tròn và xoáy

Đây là điều tôi nhận thấy khi tham gia hội thảo về Vòng Tròn Ngô vài lần ở Anh. Trong tâm trí tôi, nó dường như có một tiêu điểm trung tâm, và vòng tròn xoáy ra từ đó. Gần giống như hình ảnh hóa của một người nào đó đang tập trung vòi một ống áp suất cao, rồi mở nó ra để xoay từ điểm trung tâm đó. Tôi biết nó không được thực hiện với một cái vòi, mà có thể là với trọng tâm của năng lượng, nhưng đó là một phép tương tự mà tôi có thể xác định được.

D: Và đây là một phần của dự án giúp ổn định chuyển động của Trái đất. Ở các tầng địa sinh học (các tầng đất gần bề mặt).

J: Đúng vậy

D: Và dường như nó chỉ có thể nhìn thấy tại một số địa điểm nhất định hoặc chúng dễ nhận thấy hơn ở đó?

J: Chúng đã nổi lên ở đó. Đó là một nỗ lực khiến con người phải hỏi. Đó là một nỗ lực để cho phép những sinh mệnh có thể hiểu được nó, bắt đầu biết và hiểu nó.

D: Trong một số trường hợp, nó sẽ có một vòng tròn mà tất cả các hạt đều đi về một hướng. Sau đó, một vòng tròn xung quanh bên ngoài sẽ đi  theo hướng ngược lại với hạt.

J: Đó là ý của tôi

D: Tại sao nó đi ngược hướng với vòng tròn ngoài?

J: Bởi vì nó cần cân bằng cường độ bên trong.

D: Điều này phải xảy ra rất nhanh. Có đúng không?

J: Rất nhanh. Bà không thể nhận thấy điều đó.

D: Họ nói rằng nó xuất hiện trong một đêm. Chùm tia đến từ đâu?

J: Tôi không thể … (Thở hổn hển, và giọng nói bị ngắt quãng và méo mó. Đoạn băng nghe có vẻ lạ, lúc này gần như bị cắt xén. Một luồng năng lượng?) … nói cho bà biết

D: Cô không thể nói cho tôi biết?

J: (Thực thể có vẻ khó chịu.) “Không.”

D: Được rồi. Tôi tự hỏi nếu nó đến từ không gian, đến từ một thủ thuật, hay ….?

Janice đang phản ứng như thể cô ấy không thoải mái. Tôi nghĩ cô ấy có thể trở nên nóng rực trở lại, như trong buổi thôi miên trước đó. Tôi đã cố gắng làm cho cô ấy thoải mái bằng cách điều chỉnh bên ngoài và đưa ra các đề nghị thoải mái. Nhưng một cái gì đó khác dường như đang xảy ra. Cô thở nhanh một cách khó chịu. Sau vài giây của gợi ý, nhịp thở của cô ấy chậm lại. Cô ấy đã thả lỏng trở lại, vì vậy tôi tiếp tục với câu hỏi. Tôi bị gián đoạn.

J: (Nhẹ nhàng) Làm ơn …

D: Sao vậy?

J: Xin phép điều chỉnh một khoảng thời gian 

D: Được. Bởi vì cô ấy vừa rất nóng. (Vâng) Đó có phải là do năng lượng không?

J: Vâng, đúng vậy. Cơ thể tiếp xúc với toàn bộ lực của giai đoạn của dự án đó. Bà phải hiểu rằng khi chúng tôi giao tiếp với bà, cơ thể là một phương tiện để làm điều đó. Tuy nhiên, vì mức độ tham gia của cơ thể này vào dự án này, nên đôi khi không thể ngăn cản việc đúc kết kinh nghiệm toàn phần. Bản thể sẽ trải nghiệm hoạt động được thực hiện bằng tâm trí. Tâm trí. Bà có thể hiểu “tâm trí”, nhưng nó không thực sự là một quá trình tâm trí, vì thể chất có thể bị ảnh hưởng. Và nó diễn ra rất nhanh chóng. Những lời mà bà đã từng gây ra điều đó xảy ra, bà đã nói, “Điều này phải xảy ra thật nhanh.” Vì vậy, từ “thật nhanh” là một sự kích hoạt. Giao tiếp ở cấp độ này trở nên rất tế nhị.

Thực ra, sau khi nghe lại máy ghi âm, tôi đã nói “rất nhanh”, thay vì nói “thật nhanh”, nhưng nó đã được diễn giải theo cùng một cách thông qua việc sử dụng từ vựng của Janice.

D: Tôi xin lỗi. Tôi không có cách nào để hiểu

J: Đó là một điều bà không thể biết. Và chúng tôi mong muốn tương tác với bà. Chúng tôi muốn được hướng dẫn cho bà trong công việc bà đang làm. Chúng tôi mong muốn bà vẫn tiếp tục công việc hiện tại. Và điều quan trọng là bà phải nhận ra rằng có những thời điểm mà chúng tôi và bà phải chịu ảnh hưởng từ việc vượt ngoài cấp độ để có thể tiếp tục tham gia vào buổi thôi miên của bà. Bà phải hiểu rằng mức năng lượng hoạt động là rất … (Lúng túng, tìm kiếm từ ngữ) … tế nhị.

D: Tôi biết cô ấy đã phản ứng. Giống như bùng nổ nhiệt. 

J: Đó là vì khi cở thể này được đặt trong trọng tâm của các vòng tròn, lực quay có thể tạo ra một lượng nhiệt lớn trong vật chất ngay lập tức. Chúng tôi đang cố gắng chia sẻ với bà và đến để nói chuyện với và vì đây là những điều cần được thảo luận. Tuy nhiên, chúng tôi cần dạy bà một số  phương pháp để có thể thỉnh thoảng giúp đỡ cá nhân đó.

D: Vâng, vì tôi không làm sao biết được những lời nói của tôi có kích hoạt điều gì không. Và tôi chắc chắn không muốn điều đó xảy ra.

J: Cơ thể vật chất sẽ không bị ảnh hưởng. Bà có thể sẽ tin khi quan sát bằng mắt thường của bà rằng thể chất của cá nhân này bị ảnh hưởng. Cá nhân này đã được…(Không chắc chắn về từ ngữ một lần nữa)

D: Từ gì? Được điều chỉnh?

J: Cũng gần nghĩa. Nhưng nó giống như là được điều tiết hơn. (Do dự). Đã được chuẩn bị. Vâng. Có cách để giải thích cho bà rồi. Qua nhiều năm, cô ấy đã tham gia vào dự án này trong suốt phần đời của cô ấy, cô ấy đã phát triển đến mức có thể chịu được mức năng lượng vật lý mà người thường không thể hiểu được. Và cơ thể vậy lý của họ cũng không thể trải nghiệm mà không nhận một số tác động xấu.

D: Miễn là cô ấy có thể xử lý được, vì tôi chắc chắn không muốn làm điều gì có hại cho cô ấy. Anh có nghĩ sẽ là khôn ngoan nếu chúng ta ngừng nói tiếp về các vòng tròn?

J: Có nhiều thứ để nói hơn là chỉ nói về các vòng tròn. Các vòng tròn chỉ là một phần không thể thiếu, vì những gì bà chưa trải nghiệm là các kim tự tháp. Có các kim tự tháp ở Ai Cập. Tuy nhiên, có những kim tự tháp giống như các vòng tròn mà và chưa nhìn thấy trên bề mặt, cũng đang hoạt động. Đây chỉ là một giải pháp năng lượng khác. Giải pháp năng lượng là rất quan trọng để duy trì sự tồn tại của hành tinh. Và bà cũng cần phải biết rằng sẽ có những con tàu khác đến và đáp trên những bề mặt mà có thể tạo ra các dấu ấn vật lý giống như vậy. Đó là những vòng tròn, và có những vòng tròn.

D: Nhưng những điểm hạ cánh đó không có cùng hiệu ứng năng lượng. Chúng chỉ được tạo ra từ lực đẩy thủ công của con tàu.

J: Nhưng khi được tạo ra thì chúng sẽ được sử dụng.

D: Điều tôi đã hỏi là các chùm tia đến từ không gian hay đến từ con tàu? Chúng được chỉ đạo từ đâu?

J: Tôi không được phép nói với bà về điều đó. Chúng ta sẽ thảo luận vào một buổi khác. Có những sinh mệnh không cho bà kiến thức, mà sẽ có mặt nếu bà cần hỏi các câu hỏi của bà,

D: Được thôi. Nhưng tôi không biết là tôi đang chạm vào các chủ đề không được phép biết.

J: Bà sẽ biết.

Tôi đang chuẩn bị hỏi tiếp, thì đột nhiên bị cắt ngang. Có gì đó đã xảy ra mà nhóm cho rằng đó là trường hợp khẩn cấp và được ưu tiên hơn những gì tôi đang làm.

J: (Giọng nghiêm khắc) Cung cấp gợi ý!

D: Gì cơ?

J: (Có vẻ sốt ruột) Cung cấp gợi ý!

D: Ý anh là gì?

J: Bản thể đang bị đau. Cung cấp gợi ý!

Janice đang ôm đầu, vì vậy tôi bắt đầu can thiệp để giảm đau thông thường, bằng cách chạm tay vào phần giữa trán của cô ấy. Nhưng thực thể lại làm gián đoạn quá trình và thực thể kia ra lệnh rằng tôi phải dùng một nhóm tay để tạo áp lực. Tôi cố gắng làm như nó đề xuất nhưng thực thể đó lại can thiệp lần nữa. “Bà đặt sai vị trí rồi!”

D: Chỉ cho tôi.

J: (Cô ấy chỉ vào vị trí) Nhẹ thôi! Tôi sẽ hướng dẫn cho bà. (Cô ấy dùng ngón tay và chỉ vào điểm chính xác ở giữa trán). Tôi sẽ giúp bà. Tiếp tục nói chuyện và cung cấp gợi ý.

Khi tôi tiếp tục can thiệp thực thể kia vẫn không hài lòng.

J: Đưa tay bà cho tôi! Tay bà đừng làm gì cả! Điều này quan trọng lắm! (Nghiêm khắc). Đừng làm gì với đôi tay! Cho phép tôi dùng tay của bà. Điều này quan trọng với thực thể này. Thư giãn bàn tay của bà! Đưa các ngón tay cho tôi. (Nhẹ nhàng). Đưa ngón tay cho tôi.

D: Đây.

Có một khoảng dừng lâu khi cô ấy hướng ngón tay tôi đến vị trí thích hợp trên trán cô ấy. Tôi thả lỏng tay và can thiệp để giải tỏa bớt bất cứ thứ gì khó chịu khi cô ấy điều khiển tay tôi.

J: Tôi sẽ nói với bà khi nào tôi xong việc. Tôi xin lỗi vì đã quá thô bạo với bà nhưng có một trường hợp khẩn cấp.

D: Anh có thể nói cho tôi nghe điều đó không?

J: (Ngừng) Không nói chuyện! (Ngừng lâu).

D: Anh đang dùng năng lượng từ cơ thể tôi sao? (Không)

Có một khoảng ngừng lâu rồi Janice có vẻ thoải mái hơn và thở chậm hơn.

J: (Một cách máy móc). Cảm ơn. Tôi xin lỗi vì đã quá thô bạo, nhưng vì tình huống khẩn cấp, chúng tôi cần phải có sự tiếp xúc vật lý đó với đối tượng. Và từ nơi chúng tôi đang ở thì điều đó là không thể.

D: Tôi rất vui vì có thể hữu dụng, vì tôi cũng rất quan tâm đến sự an toàn của cô ấy. Giờ anh đã có thể nói cho tôi nghe điều gì đã dẫn đến tình trạng khẩn cấp không?

J: Một chút nữa. Chúng ta cần ổn định.

D: Vậy anh không sử dụng năng lượng của tôi mà chỉ là cái chạm vật lý.

J: Vâng. Tôi không làm gì với bà hay năng lượng của bà. Và nếu bà cảm thấy điều gì đó thì chúng tôi sẽ loại bỏ nó.

D: Không tôi không thấy gì.

J: Tôi nghĩ vậy.

D: Tôi đang cố thả lỏng để anh có thể dùng tay của tôi.

J: Rất là khó. Và tôi trân trọng điều đó. Điều đó rất quan trọng.

Một khoảng dừng dài nữa rồi cô ấy đẩy ngón tay tôi đến các điểm khác trên đầu cô ấy. Cô ấy thở dài vài cái.

D: Anh có thể nói cho tôi tại sao anh ấn lên những điểm khác nhau?

J: Có những điểm huyệt. Nó giống với cách bấm huyệt của bà. Chuyện đang xảy ra đó là cá nhân này có thể kết nối với tôi thông qua sự can thiệp của bà, dù cơ thể bà không liên quan.

D: Tôi muốn ghi lại điều này. Anh đang chạm vào trán và nhiều điểm như mắt, vùng ngay trước tai, v.v…

J: (Ngắt lời) Đưa tay cho tôi. Giữ cánh tay của bà ổn định.

D: Đó là do cách tôi đang ngồi. Được rồi. Và anh đang chạm vào phần trước tai, và dưới cằm, và đỉnh đầu. Rồi ngay trên sống mũi ở giữa trán.

Những hành động này được lặp đi lặp lại. Rồi cô ấy thả lỏng và hạ tay tôi xuống. Rõ ràng tình huống khẩn cấp đã qua.

J: Cảm ơn.

D: Tốt hơn chưa?

J: (Giọng bình thường của cô ấy). Tốt hơn rồi.

D: Tôi rất vui vì giúp được. Tôi không biết mình đang làm gì. Tôi đang ngồi trong một tư thế rất căng thẳng nên rất khó cho tôi để thả lỏng.

J: (Giọng nói nghiêm khắc trở lại). Cảm ơn vì đã cho mượn tay của bà.

D: Tình huống khẩn cấp là gì? Cho tôi biết được không?

J: Đó là hiệu ứng phụ của các vòng tròn. Bà chắc đã nhận ra là bà đang ở trong không gian đa chiều. Bản thể là không gian. Khi bà di chuyển rất nhanh theo các chiều rồi sự liên kết thích hợp không bị ảnh hưởng, trong đó một điểm không đạt được đến điểm chuyển đổi, có thể gây ra đau đớn thể chất hoặc rối loạn trong cơ thể vật lý của bản thể. Và chúng tôi (khó khăn khi tìm từ)…đã đi nhanh, có thể nói vậy.

D: Đã đi nhanh?

J: Đó là một vấn đề về thời gian. Giờ vũ trụ, giờ Trái Đất, giờ sinh học. Khi bà không thích hơp trong thời điểm đó, có thể sẽ xảy ra với thể chất của con người. Bây giờ, bà phải hiểu là khi bà thảo luận về các vòng tròn, bản thể đang sống trong nó.

D: Tôi đã không biết điều đó.

J: Chúng tôi biết. Chúng tôi nghĩ có lẽ điều đó không cần thiết để bà phải biết.

D: Nhưng để đảm bảo sự an toàn cho cô ấy khỏi những sự đau đớn, tôi muốn biết những điều đó.

J: Nó được xử lý theo cách mà bà sẽ được hướng dẫn trong tương lai. Điều này sẽ không được nói cho bà nếu không cần thiết. Sự truyền đạt thông tin đặc biệt này cho bà là không bình thường đối với nhóm sinh mệnh này. Bà cần phải biết rằng…(Hơi thở lớn, và cô ấy có vẻ khó chịu trở lại).

D: Cô ấy lại bị nóng lên đúng không?

J: Chúng tôi đang thử xem có thể tăng tốc quá trình giao tiếp với bà không. Sẽ có một số điều chỉnh cần thiết và chúng tôi đang khám phá ngay lúc này.

D: Được rồi. Nhưng nếu nó khiến cho cô ấy khó chịu, tôi không nghĩ rằng nó là cần thiết đánh đổi cho lợi ích của tôi.

J: Không phải vấn đề là bà lựa chọn có xứng đáng hay không. Thực tế, bà có chọn làm việc này hay không. Tôi không có ý định thúc bách. Tôi chỉ muốn nói với bà rằng đây là thông tin rất quan trọng. Và vấn đề là tìm ra phương pháp thích hợp để cung cấp nó. Và khi làm việc với bà, một loại cân bằng sẽ được thiết lập không phải thời điểm này. Vì vậy, chúng tôi sẽ có một số điều chỉnh nhỏ về trạng thái cân bằng giữa thực thể và nhóm. Khi chúng ta di chuyển rất nhanh vào một chủ đề nghiêm túc như các vòng tròn, thì mọi thứ có thể xảy ra rất nhanh. Là từ đó. Nhưng chúng tôi đang chăm sóc bản thể này. Bà thấy đấy, chúng tôi đã không biết từ “thật nhanh” cũng có thể tạo ra phản ứng tương tự. Vì vậy chúng tôi đồng thời tìm hiểu cách mà bản thể này phản ứng.

D: Ý tôi là vậy. Khi tôi đang nói, tôi không có cách nào biết được là nó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến cô ấy.

J: Chúng tôi có thể hoàn toàn hiểu được tình trạng khó khăn của bà và rất đồng cảm. Và chúng tôi đánh giá cao việc bà có thể hiểu rằng nếu chúng tôi ép buộc thì là không phải khó chịu với bà mà là do tình huống khẩn cấp. (Khoảng ngừng dài).

D: Anh có đang nghe ai đó nói?

J: (Giọng bình thường). Vâng, có ai đó muốn nói chuyện với bà nhưng họ không nói được tiếng Anh và tôi cũng không. Và chúng tôi đã cố tìm cách để thực hiện việc này.

D: Họ có ai khác để giao tiếp không?

J: Họ đang tìm. Họ đang nói. Họ đang trao đổi nhanh. Họ đang ở trong góc. Có vẻ như họ đang cố gắng quyết định.

D: Nói với họ là chúng tôi sắp hết thời gian ở đây. Tôi rất muốn nhận được lời nhắn vì họ đã hướng dẫn cho tôi. (Bối rối) Có thể họ chuyển nó cho một người khác mà có thể trao cho tôi.

J: Họ đang làm điều đó. (Nhẹ nhàng, như thể đang nói chuyện với người khác). Rồi. (Thở dài)

D: Họ sẵn sàng chưa?

J: (Một giọng khác to hơn). Có lẽ.

D: Vì tôi không có cách nào để biết liệu tôi có vi phạm quy định nào không nếu họ không chỉ cho tôi.

J: (Cô bắt đầu nói rồi hắng giọng, như thể sinh mệnh kia phải điều chỉnh dây thanh quản của cô ấy. Giọng nói tiếp theo chắc chắn là nữ tính và nhẹ nhàng hơn). Không có sự vi phạm quy định nào. Nhưng chúng tôi cảnh báo bà cần phải cực kỳ cẩn trọng trong các cuộc thảo luận thông thường về hiện tượng này. Bà phải cẩn trọng với những người mà bà chia sẻ thông tin thông thường. Có những điều nhạy cảm. Và quan trọng là, tôi nhắc lại, chỉ thông tin thông thường và chia sẻ là không được phép. Bà đã làm tốt và chúng tôi cảm ơn bà. Một vấn đề có thể có là bản chất của thông tin và thời gian. Không phải ai cũng biết tất cả mọi thứ. Bà rất giỏi trong việc có thể xác định ai nên biết những gì. Chuyên môn của bà cho phép chúng tôi làm việc với bà rất tốt. Đây không phải là vấn đề về việc chúng tôi tin hay không tin bà, mà là vấn đề về thời điểm. Thời gian để biết và thời gian không để biết. Nên, bất cứ khi nào bà được cung cấp thông tin trong tương lai, đôi khi sẽ có hướng dẫn không được tiết lộ thông tin đó cho đến khi bà nhận được hướng dẫn thêm. Có lẽ bà có thể tìm cách nếu nó nhất thiết quan trọng với người mà bà đang làm việc cùng, để cho họ lời khuyên. Nhưng không tiết lộ nguồn tin. Chúng tôi sẽ sắp xếp kiến thức của họ để bất cứ điều gì được chia sẻ với người khác sẽ có bản chất là nó đã được phê duyệt trước.

D: Vậy tôi sẽ tuân theo sự chỉ dẫn.

Tôi đã học được trong quá khứ rằng tôi phải lắng nghe họ, nếu không họ sẽ tìm cách giữ những thông tin đó. Trong cuốn Người Giám Hộ (The Custodians) tôi đã thuật lại việc bốn cuốn băng phải biến mất trong tám năm vì đó không phải là lúc để những thông tin đó xuất hiện. Đã hơn mười năm kể từ phiên làm việc này nên tôi tin rằng bây giờ là lúc tôi có thể tiết lộ thông tin này. Họ cũng nói đúng về một điểm khác. Rất nhiều lần trong suốt những năm làm việc tôi đã được cung cấp các thông tin nhạy cảm và được bảo rằng không thể tiết lộ, để bảo vệ bản thân hoặc là vì chưa đến đúng thời điểm. Nên tôi đã học cách nghe theo sự chỉ dẫn của họ.

D: Tôi nghĩ chúng ta sắp hết thời gian. Và phương tiện (ám chỉ cơ thể của Janice) cũng đã trải qua thử thách ngày hôm nay. Nhưng tôi muốn cảm ơn tất cả thành viên của nhóm đã nói chuyện với tôi.

J: Có những người khác muốn nói chuyện với bà vào lần sau.

D: Và tôi sẽ cố hết sức để làm những điều anh muốn. Nếu tôi phạm lỗi thì đó là vì tôi không biết.

J: Ồ chúng tôi biết rõ khả năng của bà, chúng tôi đánh giá cao và cảm ơn bà. Chỉ là đôi khi cần phải khẩn trương một chút. Và lúc đó chúng ta có thể nghe rất áp lực nhưng chúng tôi không có ý như vậy.

D: Nhưng hãy hiểu rằng tôi đang rất cố gắng. Và tôi sẽ không phản bội lòng tin của các vị, vì tôi không muốn sự kết nối này bị đứt vì một lỗi nào từ phía tôi.

Tôi bắt đầu can thiệp để đưa cô ấy trở lại nhưng cô ấy đang chuyển động tay thay vì làm theo sự chỉ dẫn của tôi.

D: Điều này có ý gì?

J: (Rất nhẹ nhàng). Chúng tôi đang nói lời “tạm biệt” với bà.

D: Tôi không nghĩ tôi có thể lặp lại các động tác tay đó, nhưng tôi rất trân trọng.

Sau đó tôi đưa Janice trở lại. Cô không có ký ức gì về những điều đã xảy ra, và có vẻ không có ảnh hưởng tiêu cực nào về thể chất hay tinh thần từ thử thách mà cô ấy và tôi đã trải qua. Tôi học được nhiều điều từ các thực thể trong phiên này. Khi làm việc trong một môi trường bất thường như vậy tôi thường e ngại rằng có thể có một số nguy hiểm cho đối tượng, chủ yếu là vì chúng tôi đang làm việc trong một lĩnh vực mới mà không biết điều gì sẽ xảy ra. Tôi cũng cẩn thận theo dõi các dấu hiệu cơ thể của đối tượng để có thể được cảnh báo về bất kỳ vấn đề nào có thể tiến triển bất ngờ. Các thực thể đã nói với tôi rằng đừng quá lo lắng về điều đó vì họ sẽ luôn cho tôi biết nếu có bất kỳ vấn đề nào xuất hiện. Trong phiên này, họ đã chứng minh lời họ nói. Họ đã cảnh báo tôi về một tình huống mà tôi không có cách nào biết được nó có thể xảy ra. Tôi đã học được một bài học quý giá nhưng đồng thời cũng học được rằng tôi sẽ không bao giờ có thể chỉ dựa vào chuyên môn của mình. Tôi đã được chỉ dẫn từ những nguồn lực ở nơi khác, một chiều không gian cao hơn.

Nếu tôi đã nghĩ những điều xuất hiện trong phiên trước là khó hiểu thì chắc chắn tôi đã không chuẩn bị gì cho những thông tin đến từ phiên này. Tôi chỉ hy vọng người đọc có thể theo dõi những khái niệm phức tạp hơn.

Đã hơn một năm trôi qua từ phiên làm việc cuối của chúng tôi. Trong một lần khi tôi ở Little Rock, Janice đã không thể làm việc cùng tôi. Cô ấy biết cô ấy đã ở đâu đó trong đêm trước, và nó ảnh hưởng cô ấy đến mức cô ấy không thể rời khỏi nhà và nhất định không thể lái xe được. Trước đây cô ấy nói rằng đôi khi cô ấy vào trong xe và thậm chí còn không biết để chìa khóa ở đâu hoặc đã khởi động xe như thế nào. Những điều đơn giản nhất bỗng trở nên phức tạp như thể tâm trí cô ấy hoàn toàn trống rỗng và bối rối.

Trong chuyến đi này vào tháng Chín năm 1991, tôi ở Little Rock cho một buổi phỏng vấn một số trường hợp UFO cho Lou Farish, tôi sẽ cố làm gì đó vào cuối tuần. Trước khi làm việc, tôi đi ăn tối với Patsy, Janice và một số người bạn khác. Chúng tôi chủ yếu nói chuyện về cuộc sống cá nhân và không đề cập gì đến UFO hoặc nghiên cứu của tôi đang tiến triển như thế nào. Chủ đề chính mà Janice trao đổi trong bữa tối xoay quanh một người bạn trai cũ, người gần đây đã quay lại cuộc sống của cô, và mọi thứ đang trở nên nghiêm túc. Cô ấy có vẻ rất hạnh phúc dù UFO vẫn tiếp tục can thiệp vào cuộc sống của cô. Sau bữa tối, chúng tôi về nhà Patsy và thực hiện một phiên. Đã có nhiều trải nghiệm kỳ bí trong cuộc sống của Janice kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau, nhưng chúng tôi quyết định sẽ không chọn ra một trải nghiệm nào để khám phá. Chúng tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu để xem phiên làm việc đi tới đâu. Dù sao thì các phiên làm việc của tôi với Janice lúc nào cũng luôn đầy rẫy những bất ngờ và những khúc mắc. Sau khi cô ấy nằm xuống giường, tôi dùng từ khóa và bắt đầu khởi động nhưng cô ấy ngắt lời và nói rằng chúng tôi phải đợi đến thời điểm nhất định mới được bắt đầu.

J: Vào lúc 11:16 chúng ta có thể tiếp tục. Chính xác giờ đó.

D: Được rồi. Theo đồng hồ của tôi nó còn khoảng một phút nữa. Tôi hy vọng đồng hồ của tôi chính xác.

J: 11:16, làm ơn. Chúng ta sẽ biết. Để thông tin có thể được cung cấp đầy đủ.

Đây là lần đầu tiên một thực thể có mặt ngay cả khi trước lúc tôi bắt đầu phiên thôi miên. Thông thường thì tôi phải tìm chúng. Tôi tiếp tục với đề nghị can thiệp khi tôi nhìn đồng hồ.

J: Bà cần phải dùng từ khóa với cô ấy một lần nữa.

Tôi đã tắt máy ghi âm khi tôi dùng từ khóa với cô ấy để nó không bị ghi âm rồi tôi bật lên lại. Tôi bật lại khi cô ấy có vẻ đã vào.

D: Anh có biết nơi nào anh muốn đi không hay anh muốn tôi chỉ cho anh?

J: Chúng ta sẽ đến một điểm giao thoa về thời gian. Thời gian có nhiều điểm giao thoa, bà biết đấy.

D: Vâng, anh bảo tôi vậy. Tại sao chúng ta lại đi đến điểm giao thoa thời gian?

J: Vì đó là điểm khởi đầu của một trải nghiệm. Nó sẽ giải quyết nhiều thứ, vì đó là một điểm giao thoa nhiều mặt.

D: Chà, chúng ta đang ở điểm thời gian mà anh nói lúc trước. 11:16

J: Tôi đang ở một thời điểm, bà đang ở một phút.

D: Ý anh là sao?

L: Chúng ta đang nói về sự phối hợp của nhiều loại thời gian khác nhau. Bà thấy đấy, khi bà nói về thời gian của con người, bà đang tính bằng phút và giờ. Nhưng khi bà nói về thời gian ở các cõi khác, nó không được đo bằng phút và giờ. Để đưa các thông tin qua các chiều thời gian, bà phải ở chính xác một địa điểm cụ thể trong thời gian của con người. Nếu không thông tin sẽ không đến một cách đầy đủ và không được phối hợp các yếu tố.

D: Điều đó khó có thể hiểu được. Chúng tôi chỉ bắt đầu làm việc với các phiên khi chúng tôi có thể có thời gian. 

J: Vâng, nhưng nếu bà biết tìm một đối tượng đang làm việc trong giao thoa thời gian không gian, thì họ sẽ biết điều đó là quan trọng. Và việc đó phải được thực hiện không sớm không muộn dù chỉ một phút hay một giây. Nếu không sẽ bị lỡ mất.

D: Giống như một cánh cửa? (Vâng). Anh có muốn chỉ dẫn nơi cần phải đi không?

J: Chúng ta sẽ tìm thấy khi chúng ta di chuyển.

D: Anh di chuyển bằng cách nào?

J: Tôi đang di chuyển như một chùm tia. Như một cái hạt. Tôi là cái hạt. Chỉ là một hạt nhỏ của ánh sáng. Rất nhỏ.

D: Anh đang đi đâu?

J: (Thở lớn). Giữa các vì sao.

D: Anh thấy gì ngoài đó?

J: Ồ đẹp lắm. Đó là một nơi hoàn toàn yên tĩnh và yên bình. Như là chạm vào nhung.

D: Anh có thấy anh đang đi đâu không?

J: Không, nhưng tôi biết nơi tôi định đến. Tôi không cần phải thấy. Tôi biết tôi sẽ cảm thấy được khi tôi ở đó.

D: Tôi thắc mắc nó có trông giống thứ gì không.

J: Không, vì tôi không nhìn vào vật chất. Tôi đang tìm kiếm một trường “thấy”. Ta thấy một hình ảnh và ta biết đó là một nơi. Và nếu ta đi đến hình ảnh đó thì ta đến nơi đó. Và nơi đó trở thành ta, và ta trở thành nơi đó. Đến mức ta không cần phải thấy nó, vì ta là nó. Vì vậy nếu ta muốn nhìn thấy trong vật chất, ta hỏi và ta có thể nhìn vào vật chất. Nếu không ta sẽ trải nghiệm nó theo một cách hoàn toàn khác. Có một màu sắc, màu thạch anh hồng. Và đó là lúc ta biết ta đang tiến tới gần nó. Và gần hơn, gần hơn, gần hơn nữa. Và nó di chuyển rất nhanh. Ta đang di chuyển rất, rất nhanh. Rất nhanh. Nhưng ta chưa cảm nhận được về mặt tinh thần ở một tốc độ khác với tốc độ vật lý mà dạng hạt có thể di chuyển, vì các hạt đang di chuyển nhanh đến mức ta không thấy được.

D: Ý anh là nó trở nên vô hình?

J: Vâng. Nó ở ngay đó, chỉ swoosh! (Cô ấy có vè bị phân tâm bởi thứ gì đó cô ấy nhìn thấy) (Nhẹ nhàng) Được rồi.

D: Gì vậy?

J: Đó là một ngã tư (Sao nhãng) Nó là một…à, một đường giao nhau.

D: Như là ngã tư?

J: Vâng. Giống như ngã tư trên bản đồ khi bạn đi đến điểm đó.

D: Điều gì xảy ra khi anh đi đến điểm đó?

J: Bà dừng lại. Bà dừng lại.

D: Tại sao anh dừng lại?

J: Vì những lý do khác nhau. Nó thuộc vào nơi mà ta muốn sống.

D: Ý anh là gì?

J: Ở điểm đó ta có thể thu thập thông tin, hoặc có thể đi vào một chiều không gian khác và ở trong một cuộc đời hoàn toàn khác.

D: Anh có muốn thu thập thông tin không?

J: Chúng tôi chỉ mới bắt đầu, nhưng tôi muốn thu thập thông tin tại điểm này vì nó là cửa ngõ dẫn đến nơi chúng tôi sẽ tìm thấy thông tin. Bà thấy đó, chúng ta dừng lại là để thời gian của loài người có thể phù hợp với thời gian này. Tôi nhận ra là có lẽ nó không có nhiều ý nghĩa lắm, nhưng nó có thể xảy ra bất cứ cách nào khác. Bà thấy đấy, nếu thời gian của bà không phù hợp với thời gian này thì sự kết nối không thể thực hiện được. Nên vì vậy ta phải tuân thủ dừng lại, và ta sẽ bắn về phía trước ngay khi nó phù hợp. Nếu ta chụp hai vòng tròn lại và đặt chúng cạnh nhau, chúng có thể đi cùng nhau cho đến lúc chúng khóa lại và ta không thể đi qua chúng được

 

D: Nhưng nếu anh đi qua chúng, anh sẽ đi đến nơi có thông tin?

J: Tôi có thể đi về thời xa xưa. Tôi có thể đi bất cứ đâu bà muốn đến. Hoặc tôi có thể đi đến nơi chúng ta cần đến. Và tôi có thể đi đến Đấng Sáng tạo. Hoặc tôi đi đến Nguồn.

Cô ấy hít hơi thật sâu rồi thể hiện phản ứng cơ thể. Có điều gì đó xảy ra.

J: Đó là một sự truyền tải thông tin. Và đó cũng là một người thầy muốn nói chuyện với bà và Janice. Và để nói với bà rằng bà đã vượt qua thời gian và không gian. (Giọng nói thay đổi) Đầu tiên bà phải hiểu một số nguyên tắc và nền tảng cơ bản liên quan đến nguồn năng lượng.

D: Tôi luôn sẵn sàng học hỏi.

J: Hạt mà ta phát hiện ra thực ra là một hạt nguồn. Mọi thứ khởi đầu bằng một hạt ánh sáng. Mọi thứ bắt đầu từ lỗ nhỏ nhất trên da của bà. Nếu bà có thể hình dung một phân tử, bà có thể thấy cùng một điểm chính xác của ánh sáng. Bà sẽ biết rằng trong nguồn cuối cùng, là tất cả những gì bà có. Nên tôi đang nói với bà là, bên trong nguồn của “Tất cả đó là” là các liên kết giữa các hạt tạo thành một nguồn năng lượng. Nếu ta thấy một kiểu mẫu bên trong một hạt, và ta đặt hạt đó lên trên một hạt khác, chúng sẽ hoàn toàn khớp trong từng chi tiết nhỏ. Bây giờ, khi năng lượng trở thành vật chất, từ nguồn năng lượng đó, nó truyền xuống chùm tia – hoặc phóng chùm tia – tùy cách nghĩ của bà, hoặc cách mà bà muốn liên hệ tới nó. Và khi nó phát nổ, bùng nổ, ít phân chia như một tế bào, để tạo thành các cá thể khác nhau. Nó có thể phân chia nhiều lần. Nó có thể phân chia một lần. Nó có thể phân chia hàng triệu lần. Và nó có thể chia thành nam, nữ hoặc nam-nam, nữ-nữ, nam-nữ. Và nó tiếp tục phân chia và di chuyển qua các chiều thay đổi, trở thành thứ mà cuối cùng là nguồn của chính nó trong các chiều đó. Và nó bắt đầu phát triển. Và khi nó di chuyển qua các vũ trụ và thiên hà, mọi nơi nó đi qua, nó vẫn như vậy. Khi ta đưa hạt xuống thực tế trong điều kiện Trái Đất, ta có con người, những người giống như là bạn tình. Ta cũng có con người giống như những hạt tách ra, tức là: Ta có những điểm tương đồng trong con người. Ta có những người hoàn toàn xa lạ ngay lập tức trở thành bạn bè hoàn toàn, vì họ được tách ra từ cấp độ nguồn. Rất hiếm khi con người hợp nhất. Chỉ khi có một mục tiêu cao hơn thì mới có thể hợp nhất. Bởi vì con người có một cách để thay đổi thực tại theo cách mà hiếm khi thực tế cao nhất có thể xảy ra, trên cấp độ mặt phẳng Trái Đất, trở thành hiện thực. Vì vậy những gì bà có phụ thuộc vào mục đích của hành tinh. Một mục đích chung vì lợi ích cuối cùng của nhân loại phải được thực hiện và phụ thuộc vào sự lựa chọn. Cái kết cao nhất có thể. Ta bị khóa trong một mô hình năng lượng, và sẽ quay trở lại nguồn cùng mô hình năng lượng từ khi ta đến. Tôi đang nói về sự vượt thời gian, vượt không gian, vượt cả sự sáng tạo. Tôi đang nói với bà rằng tôi đang nói chuyện với bà từ bên ngoài tạo hóa. Sự sáng tạo là vòng tròn mà tôi đã nói, qua đó nhân loại có thể đến. Và nhân loại có thể trở về cội nguồn bằng cách nào đó. Tuy nhiên, trước khi điều đó xảy ra, ta phải làm một số việc phải làm trên hành tinh đó, vì đã đến lúc. Như tôi đã nói với bà về thời gian, như tôi đã nói với bà về thời gian của con người, và về thời gian giữa các chiều. Tôi đang cố gắng giải thích thời gian cho bà. Bà phải hiểu về thời gian. Và đó là nhiệm vụ của bà. Vì đó là việc mà bà đang giải quyết trong các cuốn sách của bà. Bà đang đối mặt với thời gian giữa các chiều.

D: Và cả những khái niệm hết sức phức tạp.

J: Các khái niệm phức tạp mà bà phải tìm cách làm cho nó đơn giản hóa để người đàn ông trên phố có thể đọc ra và nói, “Ồ!” Vậy nên con người sẽ bắt đầu học để sống các cuộc sống cùng lúc. Hiểu về việc mọi thứ họ làm ở đây trên hành tinh này đều ảnh hưởng đến mọi kiếp sống khác. Nguồn của họ đi bằng nhiều cách. Nguồn năng lượng đó từ nơi chúng ta đang ở bây giờ, những gì chúng ta đang nói đây, những gì bà nói từ lúc bà đến nơi tôi đang ở, sẽ luôn ở đây. Sự khác biệt là khi bà chuyển từ kiểu này sang kiểu khác.

D: Tôi cứ nghĩ rằng tôi đang bị mất dần thông tin, kiến thức.

J: Nó đã bị mất.

D: Tôi cảm thấy rằng tôi phải lấy lại.

J: Đó là điều tôi muốn nói. Đó là điều tôi đang nói với bà. Khi bà được dẫn dắt đến những lời tiên tri của Nostradamus chỉ là khởi đầu. Phần nổi của tảng băng trôi. Bà chỉ mới chạm vào bề mặt. Khi bà nói chuyện với ông ta, với ông ta nó là thật, vì thực tế ông ta ở nơi ông ấy đang ở. Và thực tế của ông ta tồn tại cũng như thực tế của bà tồn tại. Nó sẽ không bao giờ ngừng tồn tại. Nó chỉ là một sự thay đổi. Một sự thay đổi đơn thuần. — Bà có nhớ lúc chúng ta bắt đầu nói lúc 11:16. Chúng ta nói vào lúc 11:16 là vì 11:16 được kết nối với…(Ngừng) Tôi nghĩ có lẽ tôi phải nói với bà trên giấy.

Điều này đã xảy ra trong các phiên trước đó, nhưng lần này tôi không chuẩn bị cho nó. Tôi nói với cô ấy khi tôi mở cặp và tìm một cái bảng và bút mà tôi đã rút kinh nghiệm đem theo cho những trường hợp như vậy. Tôi mang bút bảng lại giường. Cô ấy ngồi dậy và tôi đưa bút cho cô ấy và đặt bảng vào tay kia. Cô mở mắt một cách khó khăn rồi nhìn chằm chằm vào tờ giấy.

Tôi đã chứng kiến hiện tượng này vài lần trong những ngày đầu nghiên cứu. Lúc nào cũng hấp dẫn để quan sát vì đối tượng có hình ảnh như mắt kính của một người không tỉnh táo. Họ luôn không để ý đến xung quanh và tập trung hết sức vào tờ giấy, và những gì họ đang vẽ hoặc đang viết.

J: (Cô ấy bắt đầu vẽ) Đây là bà nơi chúng ta đang ở, nơi bà ở, nơi bà với tôi. Đây là chất lỏng. Nó liên tục di chuyển, không bao giờ dừng.

D: Đó là gì?

J: Các cấp độ. (Ngừng khi cô ấy vẽ). Tôi sẽ giải thích về chiều thời gian. (Ngừng lâu khi cô ấy vẽ các đường). Còn nhiều nữa.

D: Những đường thẳng đó biểu thị điều gì?

J: Thời gian. Các khoảng thời gian.

D: Các khoảng thời gian? (Vâng) Ý anh là nhiều năm khác nhau?

J: Vâng, nó phức tạp hơn năm, vì nó ở trong các vũ trụ và các thiên hà. Tùy thuộc vào việc bà đi xa đến đâu. Bà có thể đi vào một hoặc nhiều khoảng thời gian để đến điểm vô tận. (Cô ấy vẽ khi nói). Vô tận, vô tận, vô tận. Bà, tôi, mọi người trên hành tinh trong vật chất…

D: Trong dấu chấm đó. Được rồi.

J: Rồi … Nguồn.

D: Ở đầu kia chỗ chất lỏng. Được rồi.

J: Tất cả đều là chất lỏng. (Cô ấy đang đánh dấu các ngày tháng) Ồ, không quan trọng về các năm mà tôi đang viết. Bà bắt đầu di chuyển. Lúc nào năng lượng cũng đi theo hướng này.

D: Đi tới?

J: Và đường này.

D: Đi tới và đi lùi.

J: Thời gian cũng vậy. Thời gian cũng vậy.

D: Đi lùi và đi tới cùng lúc?

J: Cùng lúc. Một khi ta thành thạo việc phi vật chất hóa, thì ta có thể trở thành cái hạt mà ta bắt đầu, và trong khi đang ở trong vật chất. Ta có thể đi tới đây, vì ta ở đây. Khi ta đi từ đây tới đây, ta di chuyển xuyên qua mọi thứ tồn tại. Và ta luôn di chuyển xuyên qua mọi thứ tồn tại. Phức tạp lắm. Tuy nhiên, bà cần biết là, khi di chuyển, ở dạng hạt, ta đi đến đây…

D: Năm đó hoặc khung thời gian đó.

J: Và ta có thể di chuyển đến bất cứ cuộc đời nào trong khoảng thời gian đó, vì có hơn một cuộc đời trong mỗi thời kỳ. Vậy, điều tôi đang nói với bà là, hoàn toàn có thể xảy ra, như một hạt, để đi đến nơi mà Nostradamus đang ở. Vì anh ta tồn tại trong quá khứ. Vì ở đây – đây là Đấng sáng tạo – thời gian dừng lại. Khoảng thời gian do con người tạo ra dừng lại.

D: Tại điểm sáng tạo?

J: Tại điểm sáng tạo. Lịch sử loài người của bà nói rằng Chúa tạo ra thiên đường và Trái Đất.

D: Nó giống như nơi thời gian bắt đầu thay vì dừng lại.

J: Nó khởi đầu cho loài người, nhưng nó dừng lại với những không gian ở đây. Vì ta có các không gian ngang nhau trong cả hai khung. Ta có không gian bằng nhau. Ta có điểm thời gian của loài người bắt đầu ở đây. Mọi lúc. Mọi lúc. Nhưng kiểu thời gian của chúng tôi – thời gian linh hồn – hoàn toàn khác, nhưng vẫn tương đồng với nhau. Cơ chế là hoàn toàn khác nhau. Bà nói “Lúc một giờ”. Và chúng tôi nói, chẳng có gì! Bởi vì chúng tôi không cần thời gian. Vì chúng tôi là tất cả. Chúng tôi luôn như vậy. Nostradamus đang ở đây là tất cả những gì anh ấy từng có, và tiếp tục sự vô tận của anh ấy. Mặc dù cái chết đã khiến anh không còn ở đây, nhưng nó chưa bao giờ khiến anh ấy ngừng ở đây. Vì vậy, trên thực tế, những gì ta đang làm là, ta đang đi đến điểm chết của anh ta. Ta đang vượt qua điểm chết của anh ấy. Ta đang kết nối với anh ấy trong cuộc sống vô hạn của anh ấy. Và đó là thông tin và khái niệm trong thực tế mà ta đang mang về từ anh ấy, từ quá trình sáng tạo, trở lại đây.

D: Khi tôi đưa mọi người về kiếp trước, có phải hạt này sẽ đi đến các kiếp sống đó rồi hồi sinh họ không? (Vâng) Vì nghĩa là bản thể ở các kiếp trước chưa bao giờ chết.

J: Nó không bao giờ chết.

D: Tôi có thể kết nối với các bản thể bất kỳ lúc nào.

J: Chính xác. Điều mà bà đang làm là bà đang rung các hạt kết nối với các hạt tồn tại ở đây. Nhiều khi bà nói, “Ồ, tôi nhớ chuyện gì xảy ra vào Giáng sinh năm 1964. Ồ. Chúng tôi ngồi quanh cây thông Giáng sinh. Ồ. Tôi có một con búp bê”. Đó là trong kiếp này. Nhưng bà đang nói về tỷ lệ những giao động này. Ngay đây. (Vẽ). Tỷ lệ rung động này. Chỉ có bà trở lại Trái Đất 1-9-4-5 kiếp này. Kiếp này bắt đầu vào 1-9-4-5. Đây là thời điểm trong không gian này. Nhưng ở điểm chết, hạt sẽ di chuyển đến đây.

D: Quay lại nguồn nơi nó bắt đầu.

J: Nhưng, phức tạp hơn là, tùy vào những gì đã xảy ra ở đây, nó có thể quay trở lại đây. (Chỉ vào các ngày tháng)

D: Nếu nó muốn quay lại vào những năm 1800, nó có thể làm vậy.

J: Và quay lại từ đó. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu một số vật lý ở đây. Một chút nữa. Nhưng bà cần biết là liên quan đến Einsteins và Nostradamus…Có một khu vực. (Cô ấy đang vẽ.)

D: Gì vậy?

J: Đó là tất cả kiến thức. Cổ xưa, tất cả kiến thức. Điều đã xảy ra với những người như Nostradamus và Einsteins là họ bắt đầu từ đây.

D: Trong khu vực của tất cả kiến thức?

J: Vâng. Nhưng họ đã đưa chuyên môn của họ đến hành tinh. Bây giờ họ không nhất thiết phải quay lại đây (khu vực của tất cả kiến thức) nhưng nó không liên quan, một khi ta đã qua được điểm Sáng tạo, nơi ta đang ở.

D: Nhưng họ giữ kiến thức trong tiềm thức họ nhiều hơn chứ? Điều đó có đúng không?

J: Đúng. Nhưng đó là mục đích của họ khi đến, để mang theo.

D: Đến thời đại của chúng ta. Được rồi. Có phù hợp khi gọi điểm sáng nhỏ đó là “linh hồn của anh”?

J: Bà có thể gọi nó là một linh hồn, nhưng thật ra trong thực tế, bà nên gọi nó là “nguồn năng lượng”. Một linh hồn là cách gọi của loài người cho nguồn năng lượng đó, vì mọi thứ là năng lượng. Mọi thứ, mọi thứ là năng lượng. Bây giờ, cái này…(cô ấy lại vẽ).

D: Phần chất lỏng.

J: Nguồn hoặc nguồn chất lỏng. Tia sáng là tất cả mọi thứ mà phần chất lỏng này có.

D: Nó có giống như khái niệm của chúng ta về Chúa?

J: Có thể. Vâng nếu bà muốn, nó có thể là Chúa. Nó có thể là điều cuối cùng. Nó có thể được gọi bằng bất cứ cái tên nào. Nó không thật sự có tên. Chúng tôi không đặt tên. Thật ra, chúng ta đều trôi khi đã vượt qua điểm này. Thật ra ta tồn tại theo cách đó. Và ta có thể hợp nhất ở đây và ở đây và ở đây. Và ta có thể biết mọi thứ, và bước ra. (Vẽ) Bà thấy đấy, tôi đang nói rằng những chồng chéo này…(Vẽ).

D: Những điểm nhỏ này. Chúng chồng lên nhau.

J: Và sau đó khi mỗi phân tử chồng lên nhau, chúng lại phân chia thành ba. (Vẽ). Và chúng có tất cả những gì mà năng lượng kia từng có. Mọi thứ.

D: Nhưng điều quan trọng là chúng ta đang tập trung vào phần này của cuộc sống ngay lúc này. Ý đó có đúng không?

J: Khi chúng tôi bước vào cuộc sống của nhau ở đây, chúng tôi đem theo một phần của họ đã từng là và một phần của họ hiện tại. Chúng tôi làm mọi thứ ở đây bằng vật chất.

D: Trong những linh hồn.

J: Không khác gì.

D: Nhưng chúng tôi không biết gì về những người khác bởi vì chúng tôi đang tập trung vào cuộc sống này và những gì chúng tôi đang làm bây giờ.

J: Vì tỷ lệ rung của chúng tôi, chúng tôi ở đây. Tất cả những gì xảy ra khi ta di chuyển nó, năng lượng tăng lên. Nó tăng tốc khi nó đi theo hướng này (Đi tới). Nó chậm lại khi đi theo hướng này (Đi lùi lại). 

Cô ấy có vẻ hoàn thành việc vẽ, nên tôi giúp cô ấy nằm xuống trở lại và để mắt cô nhắm lại. Tôi nhìn vào tờ giấy khi cô ấy di chuyển xung quanh để được thoải mái trở lại. Tôi nghĩ giữ lại để bỏ vào sách sau này cũng vô ích. Khi cô ấy hoàn thành, nó chỉ là một mớ hỗn độn vô nghĩa của những đường kẻ và dấu chấm, chẳng có ý nghĩa gì hơn những nét vẽ nguệch ngoạc của một đứa trẻ. Tôi biết là phần mô tả quan trọng đã được ghi lại bằng ghi âm.

J: Chúng ta đã cho Janice tiếp xúc với các kiểu giao tiếp khác nhau. Đó là khởi đầu của một khái niệm về giao tiếp hoàn toàn khác, mà Einsteins đã nhận thức rõ.

D: Cô ấy nói về thời gian khi cô ấy nằm trên chiếc ghế dài trong nhà mình và tất cả những thông tin này dường như đi xuyên qua cửa sổ theo một chùm sáng và phóng về phía cô ấy. Hình ảnh? Các ký hiệu? Thông tin đó là gì?

J: Các dạng năng lượng.

D: Mục đích là gì?

J: Các dạng năng lượng được mã hóa với thông tin. Mỗi dạng chứa một tập hợp kiến thức. Một khái niệm khác. Và có thể có cả lịch sử của một hành tinh.

D: Trong những thiết kế và hình ảnh này?

J: Vâng. Vì năng lực tinh thần của cô ấy có thể mang theo kiến thức, và nó giống như một viên nang vitamin giải phóng đúng lúc. Bất cứ khi nào khoảng thời gian của loài người khớp với thời gian của các chiều, một liên hành tinh…(tìm từ phù hợp) chồng chéo lên nhau, nếu bà muốn, sẽ có thể tạo ra một loạt các tình huống tiến hóa. Những điều này sẽ được ghi lại, và có thể bởi bà. Các kết nối mà bà đang thực hiện là do bà được tin cậy sẽ ghi lại đúng cách. Và bà có ý định trong sáng.

D: Vâng, tôi được yêu cầu không thay đổi bất cứ điều gì. Chỉ ghi lại.

J: Và bà đã không thay đổi. (Nhẹ nhàng). Ngoại trừ trong một vài trường hợp.

D: Đôi khi cần thiết ở một vài phần, nhưng phần lớn là giữ nguyên. – Đó là mục đích của đợt tiếp cận này. 

J: Không, đó không phải là mục đích chính. Tuy nhiên đó là một trong các mục đích. Có một mục đích khác. Và mục đích khác là để cô ấy có thể thực hiện một tỷ lệ rung động cụ thể liên quan đến dự án mà tôi đã nói với bà lúc trước. Đó cũng là một kích hoạt cho những thông tin khác mà cô ấy đã có. Nó cũng là sự hòa nhập của thời gian bên trong cô ấy, vì cô ấy hiểu tầm quan trọng của các điểm giao thoa. Cô ấy phải trở nên tích cực trong việc…(tìm từ phù hợp) kích hoạt những khái niệm đã tồn tại bên trong cô ấy, vì – chúng tôi không sử dụng từ “cấy ghép” mà chúng tôi đã đặt vào trong ngân hàng ký ức của cô ấy. Vì vậy khi nó được trao cho cô ấy trong vật chất, kiến thức xuất hiện trong tâm trí có ý thức, và sự tích hợp của các khung thời gian diễn ra. Và ở một cấp độ nguồn, một cấp độ dạng năng lượng, tỷ lệ rung động của hành tinh được kết nối với nhau theo từng chiều theo mọi cách đối với nguồn. Đó là lý do tại sao nó quan trọng với nhân loại, để không phá hủy hành tinh của họ. Bởi vì không gian đa chiều sẽ có một tác động đến toàn bộ nguồn. Bây giờ, điều tôi chưa giải thích là, khi tôi nói cô ấy được lựa chọn, điều đó có nghĩa là chúng tôi đã đặt thông tin vào trong con đường của cô ấy. Và cô ấy đẩy nó ra. Đó là sự lựa chọn của cô ấy. Chúng tôi dẫn cô ấy đến những cuốn sách được thiết kế để kích hoạt các ký ức nhất định. Và cô ấy đã không đọc, vì vậy những ký ức không được kích hoạt. Chúng tôi cung cấp cho cô ấy sự kích thích vật lý đối với các khái niệm đã được đặt trong ngân hàng ký ức của cô ấy. Nhưng nếu cô ấy chọn bỏ qua cơ hội của mình, thì chúng ta phải đợi một thời điểm khác thích hợp để phục hồi.

D: Vậy anh cho rằng đó là lý do vì sao cô ấy phải làm việc với tôi, để giúp cô ấy giải phóng điều này?

J: Vâng. Tôi muốn giải thích với bà là, Janice là một cá nhân đa diện, có khả năng điều chỉnh thành các chiều không gian khác nhau. Cô ấy có hiểu biết đầy đủ về thời gian liên quan đến các tia sáng giữa các chiều. Ngay cả khi điều chỉnh tốt các kiến thức đó để hiểu mọi thứ, chẳng hạn như nhật thực, có thể thay đổi lịch sử hành tinh của bà. Nếu mọi người tham gia vào dự án Tam Giác đều ở tại các điểm mà họ cần đến tại một thời điểm cụ thể, lịch sử sẽ thay đổi. Nếu một người không xác định được vị trí của mình, thì khoảnh khắc đó, điểm giao thoa đó, điểm mà thời gian tính bằng phút bằng giờ của con người trong mối quan hệ với thời gian đa chiều, sẽ không bao giờ đến nữa. Và nó phải được chiếu vào thời gian của nhân loại trong tương lai, thời gian giữa không gian đa chiều, để có một cơ hội thay đổi lần nữa. Nếu không nó sẽ không xảy ra.

D: Nhưng chúng tôi là những con người bình thường. Chúng tôi không biết được chúng tôi phải ở một nơi nhất định và làm những việc nhất định.

J: Bà có biết. Bà biết. Bà biết. Cô ấy biết. Các người đã được chuẩn bị. Janice đã có một kết nối với bà, và bà với cô ấy. Bất cứ người nào bà làm việc cùng đều có kết nối. Và bà sẽ luôn biết khi nào là đến lúc. Bà sẽ nghĩ, “Tôi phải làm điều này. Tôi phải làm điều này.” Và bà sẽ cố. Hãy nhớ lời giải thích của tôi về điểm giao thoa. Bà không thể thiết lập nó. Đối tượng của bà không thể thiết lập nó. Nó đã được thiết lập trước. Và điều bà cần biết là nó sẽ như vậy, không liên quan đến thời gian của bà hay của đối tượng nghiên cứu của bà. Nó liên quan đến tầm quan trọng chung của hành tinh, giống như thông tin về Nostradamus đến với bà.

D: Nhưng tôi đã hoàn toàn bất ngờ ở lần đầu tiên.

J: Nhưng nó đã được thiết lập trước. Bà đã bắt đầu ở một điểm giao thoa. Và không thể làm việc này vào bất cứ thời điểm nào khác. Nó sẽ không xảy ra. Nhưng bà phải hiểu là nghiên cứu UFO mà bà đang làm việc quan trọng hơn nghiên cứu Nostradamus của bà. Tôi nói với bà điều này vì tôi muốn bà chuẩn bị. Và tôi muốn bà hành động có tổ chức. Bà vẫn chưa hoàn thành nghiên cứu của mình về UFO. Phần lớn nghiên cứu bà đã làm với Janice liên quan đến UFO là do bà tự hiểu. Bởi vì khi bà di chuyển qua các liên lạc với UFO, sẽ có lúc trong đời bà thấy mối liên hệ của mình trong toàn bộ bức tranh. Vì vậy một số thông tin không được xuất bản. Bà sẽ được sử dụng những thông tin này. Nhưng phần lớn nó sẽ không có lợi vào thời điểm này, nó sẽ thay đổi những sự phát triển trong tương lai, vì kiến thức và những rung động xảy ra khi nó được phổ biến. Điều mà bà không hiểu là, khi thông tin của bà được công bố, sách của bà được bán ở đây, ở kia, đây, kia, đây, kia. Chuyện gì sẽ xảy ra? Bà có suy nghĩ sáng suốt về những gì đang xảy ra chưa?

D: Tôi biết tôi đang kết nối với nhiều người.

J: Điều gì đang xảy ra ở tầng năng lượng? Chúng ta đang nói về năng lượng. Điều gì đang xảy ra? Năng lượng của Nostradamus đi qua những người đọc sách của bà.

D: Nhiều người viết thư cho tôi và kể cho tôi họ cảm thấy gì đó.

J: Đó là bởi vì tôi đang nói với bà về những gì họ đang nói. Họ đang nói với bà những gì tôi đang giải thích.

Tôi đã đến cuối phiên làm việc một lần nữa. Tôi chưa bao giờ làm việc trong một phiên thôi miên quá một giờ rưỡi. Làm việc lâu hơn có thể tạo ra những ảnh hưởng không mong muốn như thư giãn hoặc lú lẫn.

D: Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta rời phiên làm việc hôm nay. Tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu và khi đến thời điểm thích hợp sẽ có thông tin khác. Tôi muốn cảm ơn anh dù anh là ai, người đã và đang cho tôi thông tin.

J: Tôi đang nói chuyện với bà vượt ngoài thời gian. Vượt ra ngoài sự sáng tạo.

D: Vượt ra ngoài sự sáng tạo. Trước cả sự khởi đầu của sự sáng tạo?

J: Vâng. Bà là một sinh mệnh tuyệt vời. Và chúng tôi ở xung quanh bà nhiều lần. Và chúng tôi hướng dẫn bà theo các cách để thu thập thông tin. Vì trên thực tế, bà là người phiên dịch của chúng tôi, giống như bà là người phiên dịch của Nostradamus, bởi vì kiến thức của anh ấy đến từ mức độ hiểu biết này.

D: Tôi đang cố gắng kết hợp tốt nhất có thể.

J: Và bà đang làm một công việc tuyệt vời.

Sau đó tôi đề nghị thực thể rút lui và ý thức và nhân cách của Janice trở lại hoàn toàn trong cơ thể cô ấy. Rõ ràng là khi thực thể kia rời đi, Janice bắt đầu ho và di chuyển xung quanh, trước đó cô không có các triệu chứng như vậy. Sau đó, tôi định hướng cho cô ấy và đưa cô ấy trở lại.

Đây là phiên làm việc cuối cùng tôi có với Janice. Cô ấy tiếp tục sống cuộc sống của mình và tôi cũng vậy. Điều cô ấy quan tấm chính là cô ấy được bảo vệ danh tính của mình, và tôi đã thay đổi tên và nghề nghiệp của cô ấy trong cả hai cuốn sách. Tôi sẽ luôn biết ơn những thông tin tuyệt vời mà cô ấy đã cho tôi và những khái niệm mà cô ấy đã truyền đạt cho tôi, sẽ ảnh hưởng mãi mãi đến quá trình tư duy của tôi và cách tôi nhìn thế giới. Nó cũng sẽ ảnh hưởng mãi mãi đến công việc nghiên cứu của tôi và cách mà tôi thu thập thông tin. Những thông tin của Janice đã cho tôi một cách khác để nhìn thế giới chúng ta đang sống và cho tôi thấy rằng chúng ta đang sống trong một vũ trụ thực sự phức tạp nơi mọi thứ đều có thể.

***
Sách Vũ trụ xoắn Quyển 1 
Tác giả Dolores Cannon 
Chương 5 

2 NHIỀU BÌNH LUẬN

  1. Cho mình báo : đường link tới Chương 4 này (ở cuối Chương 3) bị lỗi, bấm vào không nhảy đến Chương 4 này được.
    Sách rất hay ! Mình mong là sẽ được xuất bản sách giấy.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here