Vũ trụ xoắn 1 – Chương 12 Năng lượng và sự hỗ trợ.(tiếp theo)

0
5

Nhiều thành viên trong nhóm đồng ý.

D: Nhưng anh không cần phải trải qua quá trình tiến hóa mà chúng tôi phải có.

P: Đó không phải là thứ có thể so sánh. Tuy nhiên, chính chúng tôi đã tiến hóa từ mức thấp đến mức cao hơn. Có những năng lượng mạnh hơn mức chúng tôi đã đạt đến, mà bà thậm chí không tưởng tượng được.

D: Những năng lượng này đến từ đâu? Chúng xuất phát từ chỗ nào?

P: Không có không gian hay khung thời gian nào cho những năng lượng này. Chúng thuộc loại năng lượng có tính xây dựng. Một phần năng lượng xây dựng của vũ trụ. Những năng lượng mang tính xây dựng mà có thể hỗ trợ và nỗ lực để xây dựng nên các vũ trụ. Đó là, thực tại vật chất và những nhu cầu tinh thần cần thiết tương ứng với thực tại vật chất đó. Những thợ xây vũ trụ.

D: Từ cấp độ Đấng sáng tạo? Người đồng sáng tạo?

P: Không phải vậy, không phải của Đấng sáng tạo. Tuy nhiên, họ là những người đồng hóa, có lẽ đó sẽ là một thuật ngữ chính xác hơn. Họ không tạo ra vật chất cấu thành nên vũ trụ. Tuy nhiên, họ tập hợp những năng lượng và thực tạo đó để tập hợp một vũ trụ. Không có nghĩa là họ tạo ra từ hư không như ở cấp độ của một người sáng tạo, mà nhiều hơn về các tình trạng kỹ thuật. Có lẽ họ là người xây dựng, không phải người sáng tạo.

D: Lúc trước anh nói rằng anh muốn hỏi chúng tôi một số câu hỏi.

P: Có lẽ chúng ta nên tập trung với nhau tại đây, vì hiện tại chúng ta đang bị phân tán. Có lẽ chúng tôi có thể tổng hợp các nguồn của mình và xem những gì liên quan nhất để chúng tôi hỏi, như cách các bạn đã làm trước phiên này. Một hình thức tương tự sẽ có thể thực hiện từ phía chúng tôi, nếu bà muốn. Chúng tôi muốn có một khoảng thời gian ngắn để tập trung năng lượng của mình vào một trọng tâm. (Tạm dừng). Chúng tôi muốn nói rằng chúng tôi có rất ít hiểu biết về khái niệm sự cân bằng của bà. Những gì công bằng với một người thường không công bằng với người khác. Và có lẽ sẽ hoàn toàn đảo ngược vào ngày mai. Làm thế nào mà các tiêu chuẩn công lý của bà lại có thể linh hoạt như vậy?

Thật là một “cú lớn”. Đã có nhiều cuộc thảo luận về việc liệu có ai trong nhóm của chúng tôi muốn tình nguyện chạm vào vấn đề đó hay không.

D: Đó là một câu hỏi khó, nhưng chúng tôi cũng đang hỏi các bạn những câu khó. Bây giờ câu chuyện đã được xoay vòng.

Thành viên: Tôi phải thừa nhận là có rất ít sự công bằng được chứng kiến và thừa nhận. Tôi nghĩ bản chất của con người chúng tôi là ở đó. Chúng tôi muốn mọi thứ phải công bằng một khi nó liên quan đến chúng tôi vì sự thoải mái của chính thúng tôi. Và khuynh hướng của chúng tôi là nghĩ về bản thân mình trước khi nghĩ về người khác. Vì vậy, thật khó để có công bằng giữa chúng tôi cho đến khi chúng tôi biết chấp nhận người khác. Và đôi khi ngay cả lúc ta có cố gắng có được sự công bằng, cũng chưa chắc sẽ được người khác đón nhận. Vì vậy, sự công bằng trở thành một khái niệm hơn là một thực tế.

D: Nói cách khác đó là một sự ích kỷ.

Thành viên: Đó là thứ khiến nó trông có vẻ ích kỷ. Không công bằng.

P: Chúng tôi có lẽ sẽ thấy rằng khái niệm công bằng của các bạn khá năng động. Nó thay đổi, có lẽ, theo giờ, với các tình huống mà các bạn nhận thấy. Vậy điều này cũng có thể được nói rằng, sự công bằng có lẽ là một khái niệm mang tính cá nhân rất cao, đã được xã hội của bạn khái quát hóa một cách thô thiển như là được ban tặng từ Thượng Đế? Và công bằng thì là điều tốt và vì vậy nó được Thượng Đế ban tặng.

Thành viên: Tôi nghĩ điều đó là đúng.

D: Tôi nghĩ rằng quá trình giáo dục cũng ảnh hưởng nhiều. Cái cách mà chúng ta được nuôi dạy.

P: Chúng tôi cảm thấy có lẽ đó là lý do tại sao Thượng Đế bị hiểu lầm ở cấp độ nhận thức của các bạn. Có lẽ rằng các phán đoán và quyết định của Ngài dường như thực tế là của con người đơn giản – chúng tôi đang tìm kiếm từ ngữ –không có khái niệm chính xác nào để mô tả điều này.

D: Có thể đó là lý do tại sao nó rất khó giải thích. (Cười lớn)

P: Chúng tôi sẽ nói rằng khái niệm về sự công bằng của các bạn có lẽ là một trong những phép thử được sử dụng để cho phép bản thân các bạn thoải mái nhất trong bất kỳ thời điểm cụ thể nào. Nói cách khác nó là để giảm bớt sự khó chịu.

Một thành viên khác: Chà, tôi có một quan niệm khác về sự công bằng. Nếu có một thứ hoặc một đặc quyền công bằng cho một người, thì nó cũng phải có lợi cho mọi người có liên quan. Nhưng xã hội của chúng tôi không cho phép chuyện đó xảy ra. Không ít thì nhiều nó đến từ những người có nhiều lợi thế hơn. Và điều này không công bằng. Và tôi không nói điều đó cho tôi. Tôi đang nói cho toàn bộ người dân Hoa Kỳ hoặc toàn thế giới. Đó là quan điểm của tôi về sự công bằng. Không phải là, “Này, tôi đã bị lừa ở cửa hàng tạp hóa và điều đó là không công bằng”, bởi vì tôi không phải là người duy nhất gặp phải điều đó. Có lẽ tôi đang nói về những vấn đề nan giải.

Thành viên: Và chúng tôi cũng là những cá nhân và vì vậy chúng tôi xem xét mọi thứ riêng biệt bởi vì những cá nhân thì không có ai suy nghĩ giống nhau cả.

D: Vâng, điều đó khiến cho việc điều gì công bằng và không công bằng trở nên khó khăn. Chúng tôi không thể có một mô tả chung cho tất cả vì chúng tôi đều rất khác nhau. Tôi không biết câu trả lời của chúng tôi có tốt không.

P: Chúng tôi cảm thấy có lẽ chúng tôi sẽ trở lại bàn. (Cả nhóm cười lớn).

D: Tôi xin lỗi về điều đó. Chúng tôi có lẽ khiến các bạn hỗn loạn hơn bao giờ hết. (Cười lớn)

P: Chính xác. Một lần nữa chúng tôi không ở đây để tranh luận các vấn đề về đạo đức. Vì theo quan điểm của các bạn, chúng tôi không có đạo đức. Không cần phải có đạo đức, bởi vì đạo đức chỉ đơn giản là luật được thiết lập để điều chỉnh hành vi. Và trong sự tồn tại của chúng tôi, chúng tôi không cần đến những ảnh hưởng chi phối bên ngoài này. Nó không tồn tại. Không cần thiết. Và vì vậy, chúng tôi sẽ không chọn áp đặt những đạo đức giả tạo, mà trong cuộc sống của các bạn thì nó rất là cần thiết vì liên quan đến những đạo đức rất thật. Chúng tôi không có thẩm quyền để làm như vậy. Chúng tôi không có kinh nghiệm thực tế để có đạo đức. Khi có những người muốn học hỏi, chúng tôi sẽ luôn chia sẻ những điều mà chúng tôi biết là đúng với quan điểm của chúng tôi. Có nhiều điều đúng với các bạn mà không đúng với chúng tôi. Và một lần nữa, nhiều điều đúng với chúng tôi mà không đúng với các bạn. Tuy nhiên, có rất nhiều điều chúng tôi có thể chia sẻ mà đúng cho cả hai bên.

D: Một khu vực chung.

P: Chính xác. – Chúng tôi rất hân hạnh được trở lại, trong những buổi giao lưu này, chúng tôi luôn học hỏi được nhiều điều từ các bạn. Đôi khi chúng tôi không hiểu các khái niệm cảu các bạn cho đến khi chúng tôi có thể giải thích được theo quan điểm của chúng tôi.

Tại thời điểm này có một sự chuyển đổi kỳ lạ diễn ra. Với một hơi thở sâu và một tiếng thở dài, Phil bắt đầu nói bằng giọng bình thường của anh, cao hơn và sống động hơn. Rõ ràng rằng năng lượng khác đã biến mất và một năng lượng khác đã thay thế. Người này thích trả lời những câu hỏi trần tục và bình thường liên quan đến Trái Đất. Năng lượng khác đã ở đó trong hơn nửa giờ. Khi nó rời đi, sự thay đổi diễn ra ngay lập tức và hoàn toàn. Cuộc trao đổi tiếp tục với các câu hỏi cá nhân liên quan đến cuộc sống hàng ngày của mỗi người. 

Máy ghi âm vẫn tiếp tục được bật và khi Phil trở lại trạng thái tỉnh táo, anh ấy nói một điều mà anh ấy còn nhớ là còn nhiều điều đang diễn ra hơn những gì anh ấy nói. Cứ như thể những năng lượng này tự nói chuyện với nhau rất nhiều về những gì chúng tôi đang hỏi hoặc những gì chúng tôi đang nói. Tuy nhiên, nó không giống như nói chuyện. Anh ấy chỉ có cảm giác là họ đang thảo luận. Dù sao thì có lẽ anh ấy cũng không thể làm lại việc đó để minh họa.

Phil nhớ rằng nhóm các thực thể đó đã yêu cầu chúng tôi định nghĩa khái niệm công bằng là gì. Anh ấy có ấn tượng về một nhóm mà đôi khi họ lảm nhảm nhiều đến mức không xác định được giọng nói riêng lẻ nào. Dường như họ nói, “Tại sao giết một người trên chiến trường thì được mà với một đứa trẻ trong bụng mẹ thì không được?”. Đây là lý do cho câu hỏi về sự công bằng. Để giúp giải quyết cảm giác của họ về tiêu chuẩn kép rõ ràng của chúng tôi.

Trong một phiên họp khác, một thành viên của nhóm đã có câu hỏi: “Nhiều khi tôi thức dậy sau một giấc ngủ sâu, tôi cảm thấy như mình đang rung lên, hoặc cơ thể của tôi đang rung động với một tốc độ cao. Nguyên nhân nào gây ra điều này?”

P: Linh hồn của bạn, như cách bạn gọi, đang trở về từ trạng thái tích điện cao hơn, từ trạng thái ở cõi trung giới, tức là một mức độ nhận thức cao hơn. Và bạn đang quay trở lại mức độ nhận thức thấp hơn, để linh hồn trở lại với cơ thể của bạn. Cơ thể bạn rung động ở một tần số nhất định, và khi linh hồn bạn đang ở trong cơ thể, linh hồn cần phải có tần số rung động gần với cơ thể. Vì nếu linh hồn của bạn rung động quá nhanh, nó sẽ tách ra khỏi cơ thể bạn. Trong trạng thái mơ của bạn, đôi khi giấc mơ thúc đẩy tâm hồn đến một mức năng lượng cao hơn. Và vì vậy bạn tách khỏi cơ thể của mình và trải nghiệm sự xuất hồn. Linh hồn và thể xác của bạn không nhất thiết phải rung động ở một tần số bằng nhau nhưng cần tương tự hoặc gần với tần số. Thông thường, khi bạn rơi vào trạng thái trầm cảm, tâm hồn của bạn đã giảm độ rung động xuống dưới mức rung động của cơ thể, nên bạn cảm thấy khá xanh xao hoặc ủ rũ. Những khoảnh khắc thăng hoa của bạn thường là khi tâm hồn bạn đang rung động ở tần số cao hơn cơ thể.

D: Vậy con người có thể trải nghiệm bên ngoài cơ thể chỉ bằng cách rung động nhanh hơn và tách khỏi cơ thể?

P: Chính xác. Khi bạn tách khỏi cơ thể của mình, bạn đang rung động ở một tần số cao hơn mà cơ thể bạn có thể duy trì hoặc chịu được, và đó là khi nó tách ra.

Trở về từ OBE cũng có thể tạo ra những tê liệt tạm thời cho đến khi sự kết nối giữa não/cơ thể được tái lập lại.

ĐA TÍNH CÁCH

Câu hỏi: Tôi luôn cảm thấy rất khó chịu khi ở cõi này, giống như tôi đang là năm người khác nhau vậy.

P: Có lẽ cần phải xác định thực sự bản thân của bạn là gì. Khái niệm này có khiến  bạn ngạc nhiên không? Thực sự có những thực thể hoặc danh tính riêng biệt bên trong bạn, vì nhiều người có nhiều nhân cách. Đây không phải là một khái niệm xa lạ. Tuy nhiên, có vẻ như trong xã hội này, phần nào mọi người đã tin vào ý tưởng cho rằng đa nhân cách là một bệnh tâm thần phân liệt, hoặc một triệu chứng của bệnh tâm thần, điều này hoàn toàn không phải như vậy. Điều này chỉ đơn giản là một khía cạnh của tự nhiên, rất phổ biến ở mọi xã hội, và ở tất cả các loại động vật, con người hay các loài khác. Nếu bạn chọn, có thể xác định được một số danh tính trong chính con người bạn. Một người nhút nhát và hướng nội thích ở trong nhà và đan hoặc móc, hoặc làm bất cứ điều gì bạn thích. Và sau đó, có những lúc bạn muốn ra ngoài và tung tăng trên giày cao gót, có thể nói như vậy, và chỉ có một khoảng thời gian vui vẻ. Và điều này không có gì sai cả. Không có gì khác hơn với việc ngồi ở nhà. Mỗi người có sự thật và sự phù hợp của riêng mình. Có những khía cạnh của chính bạn chọn trở nên hiếu học và tìm kiếm kiến thức. Có những khía cạnh rất nặng tình mẫu tử và yêu thương, nhưng việc lật đồng xu thì có thể lạnh như thép xanh. Điều này có gợi lên điều gì với bạn không? Đó có phải là một điều phi tự nhiên khi mới lúc trước thì tràn đầy yêu thương, phút sau đã lạnh như tiền? Nếu một người thấy mình ở trong vị trí mà đòi hỏi phải thực hiện điều này thì có phải là điều phi tự nhiên hay không? Không! Tất nhiên là không. Không cần phải sợ sự đa nhân cách, vì đó chỉ đươn giản là một khía cạnh của bạn. Chúng tôi khuyến khích các bạn xác định những tính cách hoặc đặc điểm tính cách riêng biệt này. Chúng thậm chí muốn được bạn đặt tên cho những danh tính có thể được gọi là “riêng biệt”. Đây chỉ đơn giản là những khía cạnh của tổng thể con người bạn. Và chính sự kết hợp các khía cạnh này đã tạo nên tổng thể cá tính. Khi một nhân cách không khỏe mạnh, thì các mặt này không đồng bộ hoặc không giao tiếp được với nhau. Chúng không làm việc cùng nhau. Một tính cách lành mạnh sử dụng bộ mặt của tổng hòa các khía cạnh này. Không có cái gọi là vị trí kim cương dành cho khía cạnh nào, như một người có một khía cạnh cá tính. Điều đó là không thể. Nhân cách con người đòi hỏi nhiều khía cạnh để có thể tồn tại được. Hình ảnh cầu vồng được sử dụng để minh họa cho sự hài hòa. Hiện tượng này tạo ra sự xuất hiện của hình tròn hoặc có lẽ là hình bán nguyệt với các màu sắc khác nhau trong suốt. Đó là sự hài hòa. Tổng của phổ màu trong một hình tròn, là đại diện cho toàn bộ. Đó là, vòng tròn vô hạn và đại diện cho Thượng Đế. Do đó một nửa được thể hiện và một nửa không rõ ràng, điều này đúng với chính bản chất của bạn. Có nghĩa là bản thân bạn và vật chất và tinh thần. Một nửa được hiển thị và một nửa thì không. Tuy nhiên, trong mỗi người và mỗi người trong các bạn, đều chứa đựng những thứ không đồng bộ với toàn bộ của chúng.

Một phiên bản khác về đa nhân cách từ một chủ thể khác.

D: Cô đã bao giờ nghe nói về cái gọi là “đa nhân cách” chưa? Dường như họ có nhiều tính cách trong một cơ thể.

Brenda: Vâng. Các nhà tâm lý học của bà đang đi đúng hướng trong việc theo dõi lý do tại sao và nguyên nhân gây ra việc đó. Đa nhân cách là do những linh hồn mang nặng nghiệp tiêu cực gây ra. Và trong quá trình cố gắng phủ nhận điều này với chính bản thân họ, họ tự tách mình thành những thứ như những thực thể riêng biệt, nhưng thực ra đó là các nhánh khác nhau của cùng một thực thể. Giống như có một bông hoa có nhiều cánh. Tôi sẽ sử dụng bàn tay của phương tiện này (Brenda) để chứng minh. (Cô đưa tay lên và chỉ vào các ngón tay khác nhau và cổ tay để minh họa). Bà có một bông hoa có nhiều cánh, và các cánh hoa được nối với nhau ở phần gốc (cổ tay). Nhưng bông hoa được đặt ở vị trí mà bà chỉ nhìn thấy các cánh hoa từ nửa đầu trở lên và trông giống như những thực thể riêng biệt. Bà không thể thấy nơi chúng được kết hợp với nhau ở dưới. Những linh hồn đa nhân cách này dường như là những thực thể riêng biệt vì bà chỉ nhìn thấy phần xuất hiện riêng biệt. Nhưng ở phần nền tảng, phần cốt lõi của tinh thần, tất cả đều kết nối với nhau thành một tinh thần. Và, như tôi đã đề cập, linh hồn có một gánh nặng đặc biệt nặng nề của ác nghiệp mà họ đã tạo ra. Và họ đang cố gắng phủ nhận điều này với bản thân, và đang muốn thoát khỏi vòng nghiệp chướng hiện tại. Vì vậy họ tiếp tục phát tán ra mọi hướng. Và những hướng khác nhau mà linh hồn phát ra xuất hiện như những nhân cách khác nhau trong cơ thể mà linh hồn đang chiếm giữ.

D: Tôi có giả thuyết rằng có thể những nhân cách này là mảnh vỡ hoặc hình ảnh phản chiếu của nhân cách mà họ đã có trong tiền kiếp.

B: Thường thì có. Khi linh hồn phát ra theo nhiều hướng khác nhau, nó dựa trên những tiền kiếp gần, hoặc những nhân cách trong quá khứ mà họ đã từng có trong những sự tồn tại vật lý khác. Nhưng vì tinh thần đang phát tán ra một cách dữ dội, nên nó thường là những phiên bản méo mó của những tính cách này hoặc như bà đã nói, chỉ là một mảnh vụn của nó, bởi vì tinh thần không được kiểm soát. Tinh thần bị bấn loạn.

D: Họ nói rằng đôi khi những nhân cách khác là nam, là nữ, người lớn hoặc là trẻ em. Nên tôi mới nảy ra ý tưởng đó.

B: Vâng. Đó là một ý hay. Gần giống như cách nó xảy ra. Bởi vì dựa trên những ký ức có trong quá khứ của họ, linh hồn sẽ nhớ lại những tiền kiếp. Và vì vậy họ có thể dựa trên nhiều khía cạnh khác nhau hoặc có thể chỉ là một khía cạnh cụ thể của một nhân cách từ tiền kiếp cho một trong những đa nhân cách này.

D: Và có thể nói là họ đưa những tính cách đó vào để họ thoát ra khỏi cuộc đời họ, khỏi nghiệp của họ.

B: Họ nghĩ điều đó giúp họ trốn thoát nhưng không đúng. Giống như có một con cá lao vào dây câu. Nó có nhiều tác dụng.

D: Bác sĩ tâm thần cố gắng hợp nhất chúng lại thành một nhân cách. Họ nói rằng điều đó rất khó thực hiện.

B: Vâng. Các bác sĩ tâm thần vẫn chưa làm điều đó hiệu quả. Họ có ý tưởng đúng đắn trong đầu, nhưng họ đang cố gắng ghép các đầu của các mảnh thay vì gắn phần đế nơi chúng dính vào nhau và hàn gắn trên cái đế này. Nhưng đó là một quá trình rất phức tạp, và họ vẫn chưa phát triển khả năng để làm được điều đó. Nhưng ít nhất họ đang đi đúng hướng.

D: Một điểm chung mà họ nhận thấy là dường như có một sự kiện đau thương nào đó trong cuộc đời của người đó khiến điều này xảy ra, ngay từ đầu.

B: Vâng. Sự kiện đau thương khiến cho tinh thần chú ý đến gánh nặng tiêu cực của nghiệp mà nó phải đối mặt. Và đó là lý do tại sao trong những trường hợp này, mỗi khi xuất hiện một sự kiện đau buồn, tinh thần lại hoảng loạn và một nhân cách khác lại xuất hiện. Linh hồn không nhận ra rằng họ có thể xoay xở điều này và biến nó thành điều tốt và tạo nghiệp tốt. Họ lại hoảng loạn một lần nữa và lại xuất hiện một mảnh khác nữa.

D: Có vẻ như họ không giải quyết được cái nghiệp của mình.

B: Vâng, đúng vậy. Họ không đối phó với nó.

B: Họ cứ chống lại nó.

D: Có điều gì khác biệt về các cặp song sinh không, kể cả họ giống hệt nhau hay khác nhau?

B: Không. Song sinh thường giống như bất kỳ thành viên nào khác trong gia đình và các anh chị em. Họ là hai linh hồn có liên hệ chặt chẽ với nhau về mặt nghiệp báo vì họ đang làm việc gì đó cùng nhau, giống như vợ và chồng, các anh chị em hoặc các mối quan hệ thân thiết. Tuy nhiên, trong trường hợp song sinh giống hệt nhau, do sự cộng hưởng giữa hai cơ thể, họ có xu hướng có thêm khả năng ngoại cảm.

D: Tôi đã nghe một giả thuyết, rằng những cặp song sinh giống hệt nhau có thể là cùng một linh hồn đã tách thành hai phần để học hai bài học khác nhau.

B: Không phổ biến lắm. Thường thì nếu một linh hồn cần học hai bài học khác nhau, họ sẽ sống trong cùng một cơ thể nhưng ở hai vũ trụ khác nhau. (Giải thích trong Chương 11).

D: Họ nói một số cặp song sinh rất giống nhau. Họ có thể cách nhau cả một lục địa và vẫn làm những việc giống nhau.

B: Đó là do sự cộng hưởng được thiết lập giữa cơ thể của họ và năng lượng tinh thần, vì mô hình chung của vũ trụ. Khi hai thứ rất giống nhau, chúng sẽ có sự cộng hưởng. Sự rung động của chúng giống nhau đến mức nó sẽ có những tác động và kết quả tương tự. Và đó là lý do tại sao các cặp song sinh tách ra từ khi sinh ra và lớn lên ở các lục địa khác nhau, không biết nhau, cuối cùng kết hôn với những người trùng tên, có sở thích và công việc giống nhau và những thứ như vậy, đó là vì sự cộng hưởng.

D: Đôi khi họ có những mối liên hệ tinh thần.

B: Ồ, vâng. Như tôi nói, cặp song sinh giống hệt nhau có thêm một khả năng tâm linh giữa hai người. Đơn giản vì tâm trí họ rung động ngang nhau.

D: Vậy họ cũng giống như bất kỳ ai khác. Họ là hai linh hòn đã trở lại để có thể ở bên nhau. 

B: Đúng. Và khả năng suy nghĩ giống nhau, và khả năng tâm linh của họ giống như khi ta vuốt một sợi dây rồi đưa một âm thao đến gần và âm thoa bắt đầu dao động.

D: Tôi đã nghĩ một cách mà tôi có thể chứng minh hoặc bác bỏ sẽ là xem xét tiền kiếp các cặp song sinh và xem liệu họ có cùng một tích cách trong cùng một cuộc đời hay không. Cô có nghĩ điều này sẽ xảy ra không?

B: Không, tôi không tin điều đó. Họ có thể sẽ gặp nhau vài lần trong tiền kiếp và liên quan đến nhau trong các mối quan hệ khác. Trong một tiền kiếp, họ có thể đã là vợ chồng hoặc một số kiểu quan hệ thân thiết khác.

D: Có thể nói họ có thể là những nhân vật khác nhau trong cùng một cuộc đời, nhưng sẽ không cùng một người.

SỰ TRỞ LẠI CỦA CHÚA

Trong một phiên làm việc khác tại Billie, cuộc thảo luận chuyển sang đặt câu hỏi về Jesus.

Phil: Nói rằng Ngài là một người đàn ông theo mọi nghĩa cũng sẽ là thích hợp. Và theo mọi nghĩa thì Ngài cũng là một người phụ nữ. Ông ấy đã hoàn toàn hòa nhập, có cả khao khát của một người đàn ông mà cũng có những trực giác và cảm giác của một người phụ nữ. Chúng tôi nói ở đây không nhất thiết là ham muốn tình dục mà là cảm xúc của con người. Tuy nhiên Ngài hơn hẳn con người. Ông ấy không phải là, như bà nói, một con người bình thường. Chẳng lẽ Ngài không ở đây bây giờ?

D: Chúng tôi không nghĩ rằng Ngài ở giữa chúng tôi trong tâm hồn.

P: Có thể Ngài không ở đây trong thể chất?

D: Ý anh là trên Trái Đất?

P: Chính xác.

D: Chà, chúng tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó.

P: Có lẽ Ngài đã đến mà bà không nhận ra Ngài. Có khả năng đó không?

D: Có thể. Tôi hiểu rằng thánh linh của Ngài ở trong mỗi chúng tôi.

P: Chính xác.

D: Are you saying that He has come back to Earth?

P: He is here. He is all around you.

D: It’s not just as one individual person?

P: That is accurate.

D: Vậy điều đó có tách biệt với việc sống trong cơ thể như một con người không?

P: Nếu linh hồn ở trong một thể xác, thì Ngài không nhập thể sao?

D: Chà, nếu đó là một hóa thân hoàn vũ.

P: Chính xác.

D: Anh đang nói rằng Ngài đã trở lại Trái Đất?

P: Ông ấy ở đây. Ông ấy ở xung quanh các bạn.

D: Không chỉ ở quanh một cá nhân?

P: Chính xác.

D: Chúng tôi nghĩ có lẽ anh muốn nói rằng Ngài đã trở lại dạng vật chất.

P: Ông ấy đã trở lại trong hình dạng vật chất. Nhưng Ngài không ở trong như cách bà nói là một cơ thể riêng lẻ. Ông ấy đang làm việc thông qua từng người trong số các bạn. Đó là sự thật theo nghĩa đen. Nó không chỉ đơn giản là một hình tượng hào nhoáng trong một bài phát biểu. Quyền năng của Christ ở trong mỗi người các bạn hiện đang nhập thể trong căn phòng này.

D: Tôi chỉ có một ý tưởng. Đây có thể là những gì người ta nói về sự giáng sinh của Chúa.

P: Chính xác. Vì trong làn sóng giác ngộ này, thực sự mỗi người ở đây có tia sáng của Chúa. Mỗi người đều có một phần nhỏ của Thánh linh Chúa ngự trị trong họ, và trong toàn thể nhân loại. Mỗi khi tất cả nhân loại đồng tâm hiệp lực thì sẽ có sự trở lại của Chúa theo nghĩa đen cũnh như nghĩa bóng.

D: Tôi nghĩ mọi người đang mong đợi Ngài trở lại trong một thực thể, một con người.

P: Đó là một nhận thức chính xác, nhưng là một nhận thức không đúng trong trường hợp này. Bà nhận thức được tình huống một cách chính xác, nhưng, sự thật là đó không phải là một tình huống thật. Hơn thế nhiều. Thực sự là vậy, và còn hơn thế nữa.

D: Vậy thay vì một người quay trở lại, ông ấy đã trở lại trong nhiều con người.

P: Chính xác. Như trong toàn bộ hành tinh.

D: Thực ra thì, Chúa đã trở lại rồi.

P: Chính xác.

D: Đó chỉ đơn giản là một cách nhìn khác. Đó là lý do tại sao sẽ cần một khái niệm khác để hiểu. Ông ấy đã trở lại trong tinh thần của nhiều con người khác nhau.

P: Trong linh hồn của hàng tỷ người. Tinh thần này hiện hữu trên toàn hành tinh, không phải chỉ trong một số người.

D:  Với cách này thì có thể hoàn thành nhiều việc hơn là một người.

P: Chính xác. Từ đó được lan truyền đồng thời trên cả hành tinh. Và hoạt động theo cách từ bên trong ra bên ngoài.

D: Giáo hội muốn chúng tôi nghĩ rằng sẽ chỉ có một Ngài quay trở lại và lan truyền đi. Một lần nữa, Ngài sẽ được tôn thờ. Đó chính là vấn đề.

P: Đó là một đánh giá chính xác.

D: Đây sẽ là một cách nhìn khác mà Giáo hội có thể thấy rắc rối.

P: Chúng ta cũng sẽ gặp rắc rối với Giáo hội trong vấn đề này. Vì chúng tôi cố gắng nhiều lần để tiếp cận những người thực sự và trung thực đang tìm kiếm sự thật. Tuy nhiên, họ thấy rằng họ phải hướng ra bên ngoài thay vì hướng vào bên trong. Họ dường như không thể đạt đến khái niệm cho phép họ hướng nội vào nơi sự thật đang trú ngụ.

D: Vâng, họ luôn cần phải có một thứ gì đó hoặc một người nào đó để họ tìm đến và tôn thờ. Đó là cách duy nhất mà họ có thể giải thích. Một bức tượng, một bức tranh hoặc một khái niệm về một con người.

P: Chính xác. Một nhà thuyết giáo hoặc nhà hùng biện hoặc chính khách hoặc bác sĩ hoặc nhiều hình thức tôn thờ anh hùng khác.

D: Tôi đoán điều đó làm cho họ dễ dàng hơn nhiều khi nhận thông điệp từ một nguồn hoặc một hệ tư tưởng hoặc bất kỳ đó là gì. Và họ không phải dựa vào suy nghĩ của chính mình, tư duy của chính mình.

P: Chính xác.

D: Đó là một khái niệm thú vị. 

Q: Tấm vải liệm thành Turin có thật là tấm vải liệm của Chúa Jesus không?

P: Đúng. Thánh tích đó được gọi là Tấm vải liệm Turin thực sự là tấm khăn liệm mà Chúa được quấn vào lúc ông qua đời. Nó được đánh dấu bằng năng lượng tỏa ra từ quá trình phân hủy cơ thể vật lý của ông, đến mức không còn dấu vết vật chất nào trên cơ thể đó. Đây thực sự là một hiện tượng hoàn toàn tự nhiên. Bản chất của nó có phần tiến bộ vì nó không bình thường. Tuy nhiên, đó không phải là một phép màu.

Q: Anh có thể cho chúng tôi biết tại sao một số hình ảnh và tượng, đặc biệt là về Chúa hoặc Mẹ của Ngài, dường như chảy ra nước mắt hoặc máu, điều đó có ý nghĩa gì không?

P: Chúng ta lại nói đến nhận thức một lần nữa, thấm nhuần trong mọi thứ. Tất cả tạo vật là một phần và là mảnh đất của khái niệm về Chúa. Do đó, các yếu tố vật lý thực tế mà bạn đang nói tới thực sự là một phần và mảnh đất cho khái niệm về Chúa. Họ thực sự nhận thức được. Tuy nhiên, trong định nghĩa của bạn, họ có thể không còn sống. Có trong những biểu tượng này, khái niệm của Chúa. Nhận thức không chỉ có nhận thức của riêng họ mà còn là của các cá nhân và những thực thể xung quanh họ, chính các bạn, những người cũng nhận thức được. Trong các dự đoán của bạn khi nhìn vào các biểu tượng này, có sự chuyển tải nhận thức từ nơi này sang nơi khác. Hoặc nhận thức của những cá nhân khi nhìn vào những bieur tượng này thường được chuyển qua biểu tượng đó. Bản thân hiện tượng là biểu hiện của sự chuyển nhận thức đó. Những giọt nước mắt là biểu hiện của nhận thức của những người đang nhìn vào những biểu tượng này. Nỗi buồn quả thật là thật. Nỗi hổ thẹn của nhân loại là đã đóng đinh kẻ đến để cứu thế cái chủng tộc đã đóng đinh Ngài.

Q: Tôi hiểu có một loại nước mắt được tạo ra có thể thu lại vào chai. Nếu phân tích chúng thì sẽ thấy được gì?

P: Đó thực sự sẽ là nước mắt, hoặc thứ gì đó có thể so với nước mắt của con người.

D: Mặc dù đó là từ vải và sơn?

P: Chính xác. Chính các bạn, một lần nữa, là người tạo ra. Đây thực sự là một hiện tượng hoàn toàn vật lý và hoàn toàn tự nhiên. Nó là sự chuyển giao của nhận thức. Và như vậy, việc hình thành một biểu hiện bắt nguồn từ nhận thức, hoặc nhận thức đó đã được chuyển giao. Bản thân các cá nhân đang chuyển nhận thức này sang các biểu tượng, chứ không phải bản thân các biểu tượng đang thực sự khóc. Nhưng nhận thức của các cá nhân, và sức mạnh của các đức tin của họ chuyển nhận thức này sang các biểu tượng đó.

D: Vậy chính con người là chất xúc tác.

P: Con người là người gửi các nhận thức này. Các biểu tượng là chất xúc tác.

D: Ngay cả khi họ không ý thức được họ đang thực sự làm điều này?

P: Chính xác. Nếu không có ai nhìn vào những biểu tượng này thì sẽ không có sự chuyển dịch các nhận thức, và do đó sẽ không có phép lạ nào xuất hiện.

Thành viên: Vậy đúng là nếu mười phần trăm trong chúng tôi cầu nguyện cho cùng một điều…

D: Nó được phóng đại. Không chỉ được nhân lên mà là bình phương lên.

P: Phải. Mỗi người trong các bạn đều mang trong mình một tia năng lượng này. Có lẽ là một máy tính nhỏ, để sử dụng những từ ngữ này trong vốn từ vựng của bạn. Một mảnh nhỏ của năng lượng này. Và khi cầu nguyện cùng nhau, các bạn kết nối những tia lửa này với nhau và tạo ra nhiều một mức năn lượng mạnh mẽ và mạnh hơn nhiều. Vì vậy bạn có thể thấy khi mọi người cầu nguyện cùng nhau thì năng lượng của họ tăng lên như thế nào. Đó là khi các tia năng lượng của những người sáng tạo tập hợp lại với nhau.

Thành viên: Vậy tất cả chúng ta đều có một tia sáng của Đấng sáng tạo bên trong. Một phần trong ta là Chúa. 

P: Chính xác. Đó là thứ giữ cho bạn sống. Chúng tôi muốn nói rõ hơn về một khía cạnh ở đây. Nhiều người trên hành tinh này cảm thấy rằng để thể hiện điều gì đó, họ phải trở nên kiên quyết đến mức không để điều gì khác xảy ra được. Cái sai của điều này là nằm ở thực tế là những gì người ta nói và những gì người ta nghĩ thường mâu thuẫn với nhau. Những gì mà người ta thực sự tin tưởng thường không chính xác với những gì người ta nói. Và vì vậy khi một người nói điều gì đó thì nó thực sự đang tạo ra một phản ứng có thể hoàn toàn trái ngược. Và vì niềm tin này quá vững chắc, người ta cho rằng sự biểu hiện đó có vẻ hoàn toàn trái ngược với những gì đã được nói ra.

P: Chúng tôi muốn nói rằng sự nghi ngờ phần nào đó mang lại sự bảo vệ cho bạn, ở chỗ bạn chọn không tin và cứ thế nghi ngờ. Thông tin đôi khi xung đột với những gì mà bạn đã đồng ý là chân lý, dẫn đến không thoải mái khi tích hợp. Và bạn cảm thấy điều đó một lần nữa, không phải là không có cơ sở, tuy nhiên, có lẽ là không cần thiết. Chúng tôi sẽ yêu cầu bạn có thêm niềm tin vào bản thân. Hãy hiểu rằng bạn không lừa dối chính mình. Thực tế bạn là thầy của chính bạn. Và bạn nên lắng nghe và đặt niềm tin nhiều hơn vào điều mà chính bạn đang dạy cho mình. Bạn nên hiểu bản thân mình như một người bạn thân, một người bạn tâm giao hơn là đối thủ. 

Q: Câu hỏi của tôi đã được giải đáp khi chúng tôi đi quanh phòng. Tôi cảm thấy như khi con trai tôi đang học lớp năm và nó nói, “Khi con học lớp ba, con nghĩ rằng con đã biết mọi thứ.” Và tôi nói, “Chà, còn bây giờ thì sao?”. Và nó nói, “Bây giờ con biết là con biết tất cả mọi thứ.” (Nhiều người cười to lên).

P: Chúng tôi muốn nói rằng điều đó là phù hợp nhất cho trải nghiệm của con người. Một người bắt gặp một ngọn núi tiếp theo và nói, “Chà, tôi phải leo lên đó”, và rồi họ leo lên. Và họ nói, “Ồ, có một ngọn núi khác”. Và rồi mỗi ngọn núi bên dưới chỉ đơn giản là một ngọn đồi nhỏ. Câu chuyện này không hẳn tương tự như câu chuyện của bạn, nhưng chúng tôi thích thú với cả hai. Và chúng tôi muốn thưởng thức chúng, vì khá thích thú với nỗ lực của con người, về việc xây lên các ngọn núi và rồi trở nên bất mãn và cứ như vậy, lại xây một ngọn núi khác. Kiến thức cũng vậy. Một học sinh lớp ba xây dựng một núi kiến thức và nhìn nó và nói, “Chà, giờ mình đã biết mọi thứ”. Và kìa, cậu ta nhìn thấy một ngọn núi khác ở ngay phía đông. Và thế là cậu ta lại leo lên ngọn núi đó và cái ngọn núi lớp ba này trông quá nhỏ, và cứ như thế. Và chúng tôi cũng đang xây những ngọn núi ở đây. Không bao giờ xây được ngọn núi cao nhất nào cho đến độ hoàn hảo. Khi đó là ngọn núi cuối cùng.

D: Tôi đã đi đến kết luận đó. Ta càng học nhiều, càng thấy mình phải học.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here