Vũ trụ xoắn 1 – Chương 6 Atlantis (tiếp theo)

0
92

 Đó là những tần số rung động khác. Để thay đổi tần số rung động của một người từ rung động của một cái cây sang một hòn đá sẽ chỉ đơn giản là một sự điều chỉnh. Có những thực thể có thể làm được điều này theo ý muốn, cho một số mục đích. Tuy nhiên, người ta thấy rằng trong những ngày của Atlantis, trước khi sụp đổ, nhiều người sử dụng tài năng này để gây ra nhiều sự tàn phá và tổn hại. Không chỉ với những người xung quanh mà cho chính họ. Thứ tự và sự hài hòa cao hơn của khả năng này đã bị loại bỏ vì lợi ích của cá nhân. Và do đó tài năng này đã biến mất.

SÁCH VŨ TRỤ XOẮN QUYỂN 1 

Tác giả Dolores Cannon

Người dịch Young Nguyễn, Lê Trang 

Đây là lần đầu tiên tôi nghe về một khái niệm như vậy ngoài phiên bản của Hollywood. Tôi muốn xác minh nó.

D: Ý anh là thay vì linh hồn nhập vào cơ thể của một con vật, họ lại thay đổi cơ thể hiện có của con người thành hình dạng của một con vật, và trở lại?

P: Chính xác. Nó chỉ đơn giản là điều chỉnh lại sự hài hòa tổng thể của một hình dạng cụ thể. Như vậy sau đó nó trở thành một dạng tồn tại tổng thể khác.

Đó là những tần số rung động khác. Để thay đổi tần số rung động của một người từ rung động của một cái cây sang một hòn đá sẽ chỉ đơn giản là một sự điều chỉnh. Có những thực thể có thể làm được điều này theo ý muốn, cho một số mục đích. Tuy nhiên, người ta thấy rằng trong những ngày của Atlantis, trước khi sụp đổ, nhiều người sử dụng tài năng này để gây ra nhiều sự tàn phá và tổn hại. Không chỉ với những người xung quanh mà cho chính họ. Thứ tự và sự hài hòa cao hơn của khả năng này đã bị loại bỏ vì lợi ích của cá nhân. Và do đó tài năng này đã biến mất.

D: Tại sao một người nào đó lại muốn làm việc này? Nghe như một trò chơi.

P: Không có trò chơi nào trên đời mà không cần dạy dỗ. Tuy nhiên, có những “trò chơi” có thể được sử dụng theo cách không lành mạnh. Rồi sẽ đến lúc những trò chơi đó gây ra chết chóc và suy thoái, và nó không còn là trò chơi mà chính là trách nhiệm đối với hậu quả của các cá nhân liên quan.

D: Nhưng làm thế nào mà sự biến chất, chuyển đổi các dạng khác nhau lại gây ra chết chóc và sự suy thoái?

P: Hành động lừa dối và phản bội không phải là không có trong thời đó. Và do đó ta có thể thấy một cách rõ ràng rằng sự nghịch ngợm này đã trút thảm họa xuống một nền văn minh bởi những cá nhân có thể thay hình đổi dạng và bắt chước người đó; ngay cả trong cuộc đời của ta nếu ta đem chính bản thân mình đại diện cho một người khác và gây ra những trò nghịch ngợm lên chính cuộc đời người đó vậy. Khi một người đưa việc này đến mức độ chéo giữa loài này sang loài khác thì sẽ có nhiều người trở nên bối rối không biết đâu mới là danh tính thực của họ. Và do đó sẽ trở nên lạc lõng không biết họ thực sự là gì và là ai.

D: Vậy ý anh là họ đã sử dụng sai mục đích.

P: Chính xác. Các mục đích mà những tài năng này được trao cho đã bị loại bỏ ở mức báo động. Và do đó người ta thấy rằng khả năng này nhất thiết phải bị loại bỏ để ngăn chặn sự hủy diệt toàn diện cho nền văn minh nói chung.

D: Điều này có gắn với các truyền thuyết về nửa người nửa thú không?

P: Đúng rồi. Ví dụ như Minotaurs. Có những người có thể thay đổi và trở thành sinh vật mà họ hóa thân, nhưng vẫn giữ lại được đặc điểm của họ là sinh vật khác. Và sau đó trở nên bối rối vì không biết họ là ai trong hai người, và vì vậy họ giữ lại một phần của cả hai. Khả năng này sau đó đã bị thoái hóa thành sự nhầm lẫn về danh tính của cả thực tại và sự hiện diện, đến mức có nguy cơ mất danh tính chung của tất cả các loài. Do đó, người ta thấy rằng việc vượt qua danh tính này sẽ không được phép nữa.

D: Tôi cũng đã nghe nói rằng họ có thể làm điều này với người khác mà không cần sự cho phép của họ.

P: Để thực hiện được điều này, nhận thức của mỗi cá nhân là điều cần thiết, không chỉ về thời điểm mà anh ta đến, mà còn là những thời gian tiếp theo. Do đó, nhất thiết phải có nhận thức về tiềm thức của quá trình, để kích hoạt được nó. Chúng tôi thấy rằng đã có những trường hợp được hướng dẫn về cách thay đổi cá nhân này thành đặc điểm đó. Và sau đó được hướng dẫn thêm về cách thay đổi cá nhân đó thành một cá nhân khác, và danh tính ban đầu bị mất. Người ta thấy rằng đây là một cách để xóa đi một người, để thay đổi một người thành một thứ ít đe dọa hơn hoặc tập trung hơn.

D: Nhưng điều này thực sự sẽ đi ngược lại các quy luật đạo đức và cả các quy luật của vũ trụ.

P: Kỹ thuật rõ ràng đi đôi với luật pháp. Sẽ không thể làm được điều này nếu luật chưa được thiết lập. Thực tế điều này xảy ra, cho thấy rằng nó đã được công nhận như luật. Tuy nhiên, ý nghĩa đạo đức của những hành động như vậy mâu thuẫn trực tiếp với điều lệ lập ra cho hành tinh này vào thời điểm sự sống được ban tặng, để sự tiến hóa được phát triển mà không bị cản trở. Người ta thấy rằng sự đột biến chéo này cản trở tiến trình và vì vậy họ đã bỏ nó đi.

D: Còn điều gì khác có thể làm với tâm trí thời đó mà hiện nay chúng tôi đã mất hoặc không phát triển năng lực đó nữa không?

P: Có rất nhiều, rất nhiều tài năng khác nhau, như cách bà gọi. Tuy nhiên, chúng chỉ đơn giản là sự nhận biết các sự thật về vũ trụ phổ quát. Theo thời gian, con người sẽ lại nhận thức được và có khả năng sử dụng chúng — vì thiếu một điều kiện tốt hơn – những thực tế này.

D: Một trong những điều mà tôi từng nghe là họ bắt đầu lạm dụng năng lực của họ và các quy định của vũ trụ. Đó là một trong những lý do khiến họ phải dừng lại.

P: Chính xác.

Phần này đến từ một phiên khác và tôi không chắc liệu đó có phải là điều tương tự hay không.

D: Một lần khi chúng tôi nói chuyện, họ nói rằng ngay từ khi các linh hồn lần đầu tiên đến Trái Đất để cư trú trên các cơ thể, họ đã nhập vào cơ thể của động vật. Và tôi tin rằng anh đã từng nói với tôi rằng điều này không được phép xảy ra nữa. Vậy điều gì đã xảy ra? Tại sao nó lại bị cấm?

P: Họ đã có một số cơ hội để trải nghiệm chuyển đổi, như cách bà gọi. Hoặc có lẽ đơn giản là, việc cấy ghép ý thức và nhận thức vào cơ thể động vật, để một loài động vật sau đó sẽ nhận thức và có ý thức của con người, như cách bà gọi. 

D: Ý anh là các loài động vật nhận thức tốt hơn bây giờ?

P: Chúng tôi chỉ muốn nói rằng các cơ thể động vật đã có nhận thức và ý thức về cơ thể động vật mà bà gọi là “con người” vào thời điểm đó. Không phải là bản thân các loài động vật đã bị thay đổi, nếu nói theo quan điểm vật lý nghiêm ngặt. Tuy nhiên, nhận thức, ý thức, cái khác biệt giữa động vật và con người, đã được trao cho động vật vào thời điểm đó. Nó chỉ đơn giản là một sự hỗ trợ nhận thức để hòa nhập vào cơ thể động vật.

D: Điều này có làm cho con vật cư xử khác đi không?

P: Xét về khía cạnh tâm linh thì nhận thức không thay đổi nhiều nhưng được phép trải nghiệm cuộc sống của một cơ thể động vật hoặc một dạng sống khác. Giống như ý thức của bà được phép nhập vào một con vật. Bản thân bà, nhận thức của bà sẽ không bị thay đổi nhiều. Bà vẫn giữ được danh tính của mình. Tuy nhiên, biểu hiện về thể chất của bà sẽ khác. Bà sẽ nhận thức là mình đang trong cơ thể động vật.

D: Ta sẽ bị giới hạn bởi những gì con vật có thể làm.

P: Thông qua những giới hạn vật lý của phương tiện động vật thì đúng.

D: Tôi đã đặt câu hỏi về sinh lực sống của các loài động vật ngày nay và tôi được trả lời là nó đã khác.

P: Chính xác. Không có ý thức hoặc nhận thức hoặc cùng mức thông minh như bà đang sống. Tuy nhiên bản thân nó là một con vật hoặc một sinh lực, nó không có cùng năng lượng với ý thức của bà.

D: Vậy nó khác so với những ngày ban đầu?

P: Không khác nhiều so với trí thông minh trong cơ thể động vật của bà. Nó chỉ đơn giản là trí thông minh được trao cho nhiều hơn một dạng cơ thể vật lý vào thời điểm đó.

D: Vậy đó chỉ là một thử nghiệm?

P: Chính xác. Trong lĩnh vực trải nghiệm, luôn có nhu cầu về cái mới và cái chưa từng được trải nghiệm trước đây. Do đó điều này đã được phép. Những người đang phục vụ hành tinh này vào thời điểm đó đã được phép thực hiện những biến đổi này, để cho phép những trí thông minh đó trải nghiệm cuộc sống trong một môi trường vật chất thông qua nhiều kiểu biểu hiện vật lý khác nhau. Người ta thấy rằng điều này có thể nâng cao khả năng thể hiện bản thân ở mức độ thể chất. Những khả năng biểu hiện thêm vào này sẽ cải thiện trí thông minh để mà — tôi thấy điều này rất khó dịch, vì không có khái niệm nào được đưa ra ở cấp độ này. Tuy nhiên, mục đích của việc này là để học.

D: Vậy điều này đã xảy ra khi các linh hồn đầu tiên đến Trái Đất?

P: Không đúng, nó đã diễn ra rất tốt sau khi các mầm sống đầu tiên được gieo trên hành tinh. Tuy nhiên nó là cấp độ tiến bộ cao của sự cư trú trên hành tinh, trong trải nghiệm của người Atlantis, với các mức độ nhận thức cao về các nguồn sống.

D: Tôi đã nghĩ có lẽ không có bất kỳ con người nào vào thời điểm thí nghiệm này được thực hiện mà chỉ có các con vật thôi.

P: Không đúng. Vì nếu không việc chuyển đổi này sẽ không xảy ra theo cách đó, vì phải có con người phát triển trước đó. Đó là kinh nghiệm hóa thân của con người. 

D: Vậy vào thời điểm đó, anh nói người Atlantis nhận thức tốt hơn?

P: Chính xác. Họ cực kỳ ý thức về nguồn lực sống, và tác động của sinh lực trong con vật hoặc các cơ thể vật lý. Cứ như thể đây là một môn khoa học được đưa lên tầm cao. Và vì vậy họ được phép thử nghiệm với nhiều phương tiện hơn để hiểu rõ hơn về trí thông minh hoặc nhận thức trong cơ thể động vật. Nó đơn giản là một phần thưởng. Tuy nhiên nó đã bị lạm dụng và sử dụng sai mục đích, đến mức các biểu hiện của động vật làm vẩn đục bể chứa gen. Nó tạo ra sự xáo trộn về sự hài hòa của biểu hiện vật lý. Nếu thí nghiệm này được giữ ở mức quy tắc đạo đức cao nhất, nó sẽ cho phép nhiều biểu hiện trí tuệ cao nhất ở nhiều dạng khác nhau của đời sống động vật. Tuy nhiên, việc thí nghiệm không hài hòa khiến nó thất bại.

D: Có một điểm tôi đang cố gắng hiểu. Họ chết trước rồi nhập vào cơ thể động vật hay họ làm điều này khi họ vẫn đang ở trong cơ thể người?

P: Nó có thể được thực hiện đồng thời. Vì nó đã chỉ ra rằng nhận thức có thể được chuyển từ phương tiện (thân xác) này sang phương tiện khác. Giống như một người đang thiền và rời cơ thể mình để đi sang một người khác. Và sau đó đặt mình vào cơ thể vật lý của động vật khác.

D: Tôi nghĩ nếu họ làm điều này như một thí nghiệm, họ sẽ chết và sau đó trở lại như một con vật, như một sự di cư thật sự.

P: Có những trải nghiệm mà những người từ bên kia thế giới đã hỗ trợ những người chưa có cơ thể vật lý. Và như vậy có những trường hợp mà sự hóa thân được phép diễn ra. Tuy nhiên, không phải theo nghĩa cổ điển của sự tái sinh, như cách mà bà đang sống trên hành tinh này bây giờ.

D: Vậy khi đó người Atlantis đã rất phát triển về tinh thần và trí tuệ, họ làm điều này như một thí nghiệm.

P: Sẽ chính xác hơn nếu nói rằng họ nhận thức nhiều hơn chứ không phải quá nhiều về mặt trí tuệ, chỉ đơn giản là đầu óc phát triển hơn. Vì dường như có một sự khác biệt ở đây. Có những người có thể không có trí tuệ cao nhất nhưng lại rất ý thức. Và có những người có thể ở cấp độ thiên tài nhưng lại chỉ mở năm giác quan. Không thể có sự phân biệt khác nhau giữa thành tích tốt hơn hay cao nhất.

D: Tôi tưởng có lẽ họ đã rất phát triển.

P: Người này không cần phải ngang hàng với người kia.

D: Tôi đang cố hiểu cho đúng, vậy tôi có thể nói một số điều ngây thơ, nhưng dường như họ đang chơi một trò chơi?

P: Không đúng. Việc này không có chỗ cho sự phù phiếm. Nó thực sự là một nỗ lực nghiêm túc về sự khám phá. Hoặc để miêu tả chính xác hơn, nghiên cứu nghiêm túc về hậu quả của việc trí tuệ sống ở dạng động vật hoặc dạng vật lý.

D: Nhưng ít nhiều họ có thể chiếu nhận thức của họ vào con vật. Sau đó, họ có thể trở lại cơ thể của mình khi họ muốn.

P: Trong những trường hợp đó là đúng. Và có lẽ trong nhiều trường hợp đó là sự di chuyển trí thông minh từ dạng này sang dạng khác.

D: Một sự di chuyển hoàn toàn?

P: Nó đúng ở một số khía cạnh. Tuy nhiên, có nhiều khác biệt nhỏ không thể đưa ra vào lúc này. Chúng tôi nhận thấy có sự thiếu hiểu biết đầy đủ về hậu quả vật lý của nhận thức đồng thời ở cấp độ này vào thời gian này. Tuy nhiên, có những trường hợp mà một người chọn rời khỏi cơ thể vật lý của mình để sống trong cơ thể có bản chất thấp hơn hoặc khác biệt.

D: Nhưng trong những trường hợp đó họ không trở lại cơ thể ban đầu.

P: Chính xác.

D: Vậy cơ thể ban đầu của họ có chết không?

P: Nó có thể trở thành nơi sinh sống của một trí thông minh khác. Cứ như họ đổi chỗ cho nhau.

D: Nhưng nó không thể có trường hợp trí thông minh của con vật xâm nhập vào con người đúng không?

P: Không, vì ban đầu con vật không có trí thông minh. Trí thông minh thuộc bản chất tinh thần, đơn giản là thử nghiệm hình dạng mới của các hình thức biểu hiện vật lý.

Rõ ràng điều này phải do trí thông minh mong muốn, và động vật không thể tiến bộ đủ để có sự mong muốn để trao đổi cơ thể. Và như tôi đã khám phá trong cuốn Between Death and Life (Giữa cái sống và cái chết), linh hồn của động vật khác với con người vì chúng giống với tinh thần nhóm của đàn kiến hoặc đàn ong hơn.

D: Anh nói việc này tạo ra sự bất hài hòa?

P: Chính xác. Vì đã có sự kết hợp của những dạng sống khác nhau trong các nhóm chung. Và do đó đã có những đột biến. Chính vì vậy mà các dạng thật hoặc…thật khó để dịch khái niệm này, vì lại không có sự hiểu biết chính xác về thực tại các dạng sống cư trú trong các cơ thể vật chất, vào thời điểm này. Do đó, chúng ta phải dùng các khái niệm đã có: các khối công trình có sẵn, để miêu tả càng giống cái chúng ta nhận thức càng tốt. Nói cách khác, chúng tôi sẽ sử dụng kiến thức sẵn có của bà vào lúc này. Tuy nhiên, chúng tôi có cảm giác rằng bà có thể thấy bức tranh được miêu tả sẽ không chính xác như chúng tôi muốn. Và vì vậy, chúng tôi phải hy sinh một phần, để chuyển tải những gì gần nhất với sự thật. Chúng tôi yêu cầu bà cũng phải hiểu rằng chúng tôi không cho phép điều này được dịch lại một cách có thể gây sai sót hoặc gây hiểu lầm. Do đó, một số lĩnh vực mà chúng ta chưa thể nói được vì đơn giản là thực tế không có gì có thể truyền đạt được dựa trên những khái niệm đã có. Với các nỗ lực chuyển tải cơ sở khái niệm này, vì bản chất có sẵn, sẽ bị chuyển tải thành một bức tranh không chính xác và gây hiểu lầm.

D: Chỉ cần làm tốt nhất có thể. Tôi trân trọng những gì anh đã trao cho tôi.

P: Chúng tôi sẽ yêu cầu bà nêu ra những gì bà cần biết

D: Chà, anh nói họ có thể gây đột biến lên cơ thể…

P: Các cơ thể bị đột biến chứ không phải họ đột biến. Có sự khác biệt giữa các khía cạnh về vật chất và tinh thần ở đây. Nói cách khác, các cơ thể sẽ biểu hiện hoặc phản ánh điều đã hoặc đang thuộc về bản chất linh hồn. Vì người ta biết rằng thể chất chỉ là sự phản ánh của tinh thần. Và khi trộn chéo những năng lượng tâm linh này, đã có sự đột biến hoặc phản chiếu chéo giữa thể chất và tinh thần.

D: Tôi đã nghĩ rằng sau khi họ sống trong các cơ thể, họ đã lai tạo với các con vật khác và đó là ý của anh về sự đột biến.

P: Chính xác. Tuy nhiên, quan trọng là phải hiểu được rằng bản thân việc sống chung không phải là yếu tố quyết định duy nhất dẫn đến các đột biến này. Một người được trải nghiệm và đồng hóa dạng sống của một loài động vật, sau đó chuyển vào phương tiện là một dạng động vật khác, vượt qua các ranh giới đặc biệt của các khía cạnh vật lý mang theo các đặc tính hoặc sự đồng hóa một dạng thành một dạng tiếp theo. Và tại đây, các đột biến đã phát sinh.

D: Tôi đã nghe rằng động vật bình thường không thể lai tạp với loài khác. Và tôi nghĩ đó là ý anh đề cập đến sự đột biến.

P: Ý chúng tôi muốn nói ở đây là sự truyền đạt ý tưởng rằng biểu hiện vật lý một lần nữa chỉ là sự phản ánh theo nghĩa tâm linh. Vì vậy nếu một nửa của một sự phản xạ đi kèm với một nửa của một biểu hiện khác thì ta sẽ thấy một sự đột biến.

D: Vậy bằng cách đó nó đã ảnh hưởng thế nào đó đến gen…

P: (Gián đoạn) Chính xác, vì gen di truyền hoàn toàn bị ảnh hưởng thông qua tâm linh. Do đó có thể giải thích rằng biểu hiện của con người là biểu hiện của tâm linh. Và hình dạng vật chất hình thành xung quanh các biểu hiện này đơn giản là phản xạ hình thức đó của một tâm hồn con người. Và vì vậy, hình dạng con người được tìm thấy ở nhiều nơi khác nhau của vũ trụ, đơn giản vì thực tế đây là một biểu hiện quen thuộc. Hình dạng con người được biểu hiện dưới hình dạng con người, được đặt ở đây trên hành tinh này hoặc hành tinh khác. Có các kiểu biểu hiện khác. Những biểu hiện không phải của con người nhưng có thể nhận thức được, mà họ thể hiện trên hành tinh này, sẽ thể hiện theo một cách khác không quen thuộc và có thể đáng sợ. Nói một cách đơn giản hình dạng con người là một dạng biểu hiện mà tinh thần được phản ánh trong vật chất.

D: Điều này đem đến hai luồng câu hỏi. Chúng có thể biểu hiện cả hai hình thức. Liệu điều này có thể giải thích được một số truyền thuyết về những sinh vật kỳ lạ nửa người nửa thú không?

P: Chính xác. Thực sự đã có biểu hiện chéo này. Làm đục dòng nước.

D: Đó là ý của anh về sự bất hài hòa?

P: Chính xác.

D: Vậy sẽ có những sinh vật thật sự vật lý.

P: Chính xác. Họ đã bị bỏ rơi trong chính xã hội của họ. Vì có những người tự cho mình là thuần chủng và coi thường những sinh vật mà họ gọi là có biểu hiện “kém thuần chủng”. Và phần nào trở thành một xã hội phân cấp như ở Ấn Độ ngày nay. Có những người được coi là có bản chất cao cấp hơn và có những người được xem là thấp kém hơn.

D: Vậy sẽ có những hình dạng như nửa người nửa ngựa, và những hình dạng khác với tự nhiên, liệu họ có thể sinh sản ra loài của họ được không?

P: Không, vì họ không có mã gen di truyền. Họ chỉ đơn thuần là những biểu hiện tâm linh chứ không có biểu hiện bên trong và bên ngoài của một sinh vật như bà có bây giờ. Có những chủng tộc sinh vật có thể là người hay động vật.

D: Vậy họ là một chủng.

P: Chính xác.

D: Vậy có vẻ như có rất nhiều câu chuyện về các loài khác nhau.

P: Chính xác. Vì có nhiều kiểu lai tạp chéo này. Có nhiều kiểu. Tuy nhiên, chúng không thuộc về cái mà bà gọi là “một loài” sinh vật. Để giải thích thêm về điều này có lẽ chúng tôi cần cung cấp cho bà một khái niệm ngắn về sự hội nhập tâm linh này. Trong biểu hiện vật lý hay con người, có những năng lượng ở trong con người hoặc bản thân là con người. Chúng tôi nói ở đây theo đúng nghĩa tâm linh, không tính đến bất kỳ thành phần vật chất nào. Đây là những năng lượng của con người. Trong biểu hiện vật lý, những năng lượng này của con người xuất hiện ở dạng vật chất như bà biết là hình dạng con người. Thực tế đây chỉ là biểu hiện của cái thuộc về tinh thần. Hình dạng con người, nói một cách vật lý thì chỉ đơn thuần là một biểu hiện của năng lượng đó, là con người. Sinh lực đặc biệt của con người chuyển xuống cấp độ vật chất thành dạng con người. Có những dạng năng lượng đó, ví dụ với thứ mà bà gọi là “cỏ”. Một ngọn cỏ chỉ đơn giản là phản ánh vật chất của thứ năng lượng của phiến cỏ. Vì vậy bà thấy có nhiều dạng năng lượng. Và các dạng năng lượng khác nhau này chuyển dịch khác nhau về các mức vật chất. Vũ trụ được tạo ra từ năng lượng. Vũ trụ vật chất chỉ đơn giản là một biểu hiện hoặc sự phiên dịch của những năng lượng cao hơn này. Vì vậy bà thấy đấy, thực tế của vũ trụ là dựa trên năng lượng tâm linh. Vũ trụ vật chất không gì khác hơn là một phản ánh hoặc phiên dịch của vũ trụ có bản chất tâm linh. Do đó khi một người lấy năng lượng tâm linh và chuyển nó xuống thành một biểu hiện vật chất, ta có được những gì được coi là dạng vật chất, được phản ánh hoặc chuyển dịch đơn giản năng lượng tâm linh ngẫu nhiên của nó. Nên khi ta nhìn quanh và thấy những dạng vật chất này, ta thực sự không thấy gì ngoài sự phản xạ và sự phiên dịch. Có những phản xạ hoặc phiên dịch dựa trên, hoặc bắt nguồn từ những năng lượng mà chúng là một phần hoặc phản xạ lại nó. Vì vậy trong quá trình chuyển đổi, người ta tìm thấy sự pha trộn của những năng lượng này. Năng lượng đặc biệt của ngựa hòa với năng lượng biểu hiện của con người. Và trong sự trộn lẫn này, biểu hiện sau đó một cách tự nhiên sẽ trở thành một phần ngựa và một phần người.

D: Vậy theo cách đó — anh đang sử dụng nhân mã làm ví dụ — họ sẽ thường trông giống nhau. Đây là lý do tại sao chúng ta có truyền thuyết về người nửa ngựa này?

P: Chính xác. Tuy nhiên, tỷ lệ trộn không nhất quán. Có thỏa thuận chung rằng đây là nửa ngựa hay nửa người. Tuy nhiên, không có luật hay mệnh lệnh nào yêu cầu phần con người phải mọc lên từ cổ ngựa. Các biểu hiện không giống nhau trong mọi trường hợp nhưng tương tự nhau.

D: Vậy các truyền thuyết chỉ chỉ ra một sự khái quát.

P: Chính xác.

D: Vậy những câu chuyện về nàng tiên cá và nửa người nửa chim, đều đến từ những sự kiện thực tế này.

P: Chính xác.

D: Vậy vào thời điểm đó những sinh vật này đã đi lang thang trên Trái Đất nhưng như anh nói, họ bị coi thường.

P: Chúng tôi sẽ không nói rằng họ đã đi lang thang trên Trái Đất vì họ không phổ biến khắp các cộng đồng trên hành tinh. Thực tế, họ đã bị khoanh vùng hoặc tách biệt thành những khu vực diễn ra thí nghiệm. Ở những khu vực mà nền văn hóa đã đạt đến trạng thái nhận thức cao để những thí nghiệm này có thể thực hiện.

D: Đây là lý do tại sao các truyền thuyết này dù nhiều hay ít vẫn tồn tại trong một số nền văn hóa nhất định cho đến ngày nay.

P: Chính xác. Nhiều người đã biết trải nghiệm này trong suốt quá trình phát triển của hành tinh. Tuy nhiên, các biểu hiện vật lý thực tế phần nào được địa phương hóa cho hiện thân của người Atlantis.

D: Vậy những câu chuyện về ma thuật, với các cá nhân, phù thủy thuộc loại nào đó có thể biến con người thành động vật?

P: Có lẽ điều này được chỉ ra chính xác hơn trong lĩnh vực tưởng tượng và mong muốn. Mong muốn có nhiều quyền kiểm soát cuộc sống của một người. Trong khoảng thời gian đó, ma thuật đã khá phổ biến trong nhận thức của con người, mong muốn có nhiều quyền kiểm soát hơn đối với môi trường vật chất. Và do đó những câu chuyện này cho thấy có khả năng con người thực sự có quyền kiểm soát nhiều hơn đối với môi trường của họ. Đó đơn giản là một biểu hiện của nhu cầu thể hiện sự uy nghiêm của một con người trước các yếu tố môi trường. Và vì vậy, khi kể và tin các câu chuyện này, câu chuyện đã được sống gián tiếp qua người kể. Sau đó họ có thể tưởng tượng họ có một số sức mạnh ma thuật và có thể kiểm soát môi trường vật chất của mình nhiều hơn. Cũng không khác so với thời đại ngày nay khi sử dụng khoa học trong việc kiểm soát môi trường vật chất. Một lần nữa, là nhu cầu kiểm soát các yếu tố.

D: Vậy với các trường hợp ở Atlantis, là có những người muốn trải nghiệm những loại thực tế này.

P: Chính xác.

D: Và anh nói sau đó chúng đã bị cấm?

P: Họ thấy điều này gây ra nhiều lộn xộn hơn là lợi ích. Nên các mức năng lượng cao và xa hơn đã ra lệnh cấm, vì lợi ích của giống nòi và vì lợi ích của chính các cá nhân ở mức năng lượng đang muốn trải nghiệm đó.

D: Vậy điều này đã gây ra sự bất hòa cho tinh thần, năng lượng đang sinh sống? Bằng cách nào đó nó đã bóp méo nhân cách hoặc tinh thần của họ.

P: Chính xác. Sau đó người ta cho rằng — chúng tôi đang tìm cách dịch cho chính xác — khi các đột biến trở lại với tinh thần, thì không được phép có bất kỳ biểu hiện nào như thế này nữa. Đơn giản đây không phải là một phần thưởng thích hợp vào thời điểm đó và lệnh cấm này tồn tại đến ngày nay. Lệnh cấm đó đã bị bỏ đi vào một số thời điểm. Tuy nhiên, xem xét tình hình của hành tinh này vào thời điểm này, có vẻ như nó sẽ không xảy ra nữa trong tương lai gần.

D: Nhưng ký ức vẫn tồn tại sau khi Atlantis bị phá hủy và đó là lý do tại sao chúng ta có các truyền thuyết này?

P: Chính xác. Nó đã được viết lại, và được truyền lại cho các thế hệ tiếp theo. Và sự thay đổi qua nhiều thế hệ khiến nó trở thành huyền thoại.

D: Sự bất hòa đó có tạo thêm nghiệp cho linh hồn không?

P: Có lẽ theo nghĩa mà nghiệp có thể được hiểu là bất hòa, hoặc có lẽ bất hòa có thể được hiểu là nghiệp. Người ta cần phải giải quyết sự bất hòa này làm cho năng lượng của họ thẳng lại. Theo nghĩa này thì nó có thể được coi là nghiệp. Còn với cảm giác của chúng tôi trong bối cảnh của bà, nghiệp là đại diện cho các sự bất hòa và sự lệch lạc của các năng lượng, cần được xác định lại thông qua kinh nghiệm. Chúng tôi cảm thấy khái niệm nghiệp chướng, như được hiểu là không chính xác trong mô tả này vì nó không phải là một kiểu đáp trả. Chúng tôi cảm thấy cách hiểu về nghiệp chướng thời điểm này là một trong những kiểu tác động như là trừng phạt và đây thực sự là một nhận thức hoàn toàn sai lầm. Đơn giản là khi tạo ra cái mà người ta gọi là nghiệp “xấu”, cách đơn giản là đối phó với những năng lượng đã trở nên lạc nhịp hoặc méo mó. Và vì vậy chúng tôi cảm thấy sẽ chính xác hơn khi nói rằng một người giải quyết nghiệp chướng của mình chính là đang điều chỉnh lại năng lượng của mình.

D: Vậy việc lạm dụng năng lực này có phải là một phần nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ của Atlantis không?

P: Sẽ chính xác hơn nếu nói rằng đây là một phản xạ của những điều kiện dẫn đến sự sụp đổ. Không phải điều này là nguyên nhân trực tiếp. Tuy nhiên, những điều kiện trước đó đã góp một yếu tố hoặc một biểu hiện gây ra sự sụp đổ cho nền văn hóa này, là kiểu điều kiện này hoặc trải nghiệm này.

D: Có một câu hỏi nữa tôi muốn hỏi trước khi quên mất. Sinh lực này rõ ràng đã ánh hưởng thay đổi diện mạo của động vật về mặt di truyền, bằng cách điều khiển các gen hoặc một cách nào đó. Điều đó có nghĩa là chúng ta có thể kiểm soát cấu trúc tế bào của mình sao?

P: Chính xác. Bà có thể hiểu rằng sự kiểm soát này không lớn ở mức độ có ý thức. Biểu hiện vật lý là sự thể hiện chính xác năng lượng mà ta đang có. Và do đó ta không thể tự do thay đổi hình ảnh phản chiếu của mình. Ta có thể thay đổi năng lượng của mình, điều này sẽ gây ra sự thay đổi liên quan đến phản xạ của ta. Tuy nhiên, ta không thể thay đổi phản xạ của mình trong gương được. Ta có thể thay đổi diện mạo của mình, nghĩa là cơ thể và hình ảnh phản chiếu của mình sẽ thay đổi theo cách tương tự. Tuy nhiên, ta không thể chỉ thay đổi phản xạ mà không thay đổi nguồn gây ra phản xạ. Cần hiểu rằng vật chất chỉ là một sự phản xạ. Để thay đổi phản xạ, ta phải thay đổi nguồn gốc tạo nên phản xạ đó.

D: Ý anh là ta không thể thay đổi ngoại hình của mình.

P: Sẽ có thể xảy ra giống như trước đây đã từng được phép. Ví dụ, để kết hợp năng lượng của một ngọn cỏ với năng lượng của con người –điều này nếu được phép –hiệu ứng có thể là một con người có cỏ thay vì có tóc.

D: (Cười thầm) Tôi có thể hiểu những chuyện này đến từ đâu. Họ tưởng tượng những điều này có thể xảy ra.

P: Hoàn toàn có thể xảy ra. Tuy nhiên, có được phép hay không lại là một chuyện khác.

D: Nếu chúng tôi kiểm soát được di truyền, chúng tôi có thể thay đổi ngoại hình của mình để trông giống một loài người khác.

P: Quan trọng là phải hiểu rằng sẽ chẳng có giá trị gì nếu thay đổi phản xạ chỉ đơn thuần là vì lợi ích của thay đổi phản xạ. Giá trị của một thí nghiệm như vậy nằm ở việc kết hợp các năng lượng tạo ra phản xạ. Bà phải thấy rằng giá trị thực sẽ nằm ở một cấp độ cao hơn so với việc đơn giản tạo ra những phản xạ thú vị.

Tôi nhận thấy qua sự tồn tại lâu dài của Atlantis, con người đã phát triển trí óc họ ở mức độ cao hơn nhiều. Cùng với sự tò mò trong khoa học nhằm khám phá ra những gì có thể, đã đem sự pha trộn của các loài đi xa hơn nữa. Những người tiến bộ về mặt khoa học này dường như đang cố giải mã những bí mật của sự sáng tạo, điều này nghe có vẻ đáng ngại như ngày nay. Có thể những thí nghiệm xoắn được gây ra bởi việc quá nhàm chán khi chúng ta đạt đến đỉnh cao khám phá những giới hạn của trí óc. Sau đó thay vì sử dụng nó cho những mục đích sáng tạo và có lợi thì họ đã lạm dụng những quyền năng này theo cách không có lợi.

Khi tôi đưa John vào trạng thái xuất thần sâu, anh ấy luôn có thể truy cập vào Thư viện kỳ diệu trong cõi tinh thần, đặt tại khu vực Ngôi Đền Trí Tuệ (Temple of Wisdom). Hầu hết thông tin anh ấy cung cấp trong nhiều cuốn sách của tôi đến từ kho lưu trữ này. Như mọi khi bước vào tòa nhà, chúng tôi được chào đón bởi người giám hộ của Thư viện, người muốn biết ý định của chúng tôi và thông báo cho chúng tôi về những quy định.

D: Anh ấy có thể tìm bất kỳ thông tin nào từ các cuốn sách hay bất kể chúng là gì về lục địa Atlantis không?

J: Có. Anh ấy nói rằng chúng ta có rất nhiều nghiên cứu về Atlantis. Anh ấy nói bà có thể đi vào phòng xem.

D: Là cái gì?

P: Anh ấy đưa tôi vào căn phòng khác này và giống như một phòng xem. Giống như vì bà chỉ tập trung vào Atlantis, và tất cả các hình ảnh sẽ xuất hiện. Chúng ở trên các bức tường.

D: Giống như một màn hình trên bức tường?

J: Không thực sự giống một màn hình. Nó bao quanh ta và tôi đang xem nó. Ồ, đẹp quá, một thành phố đẹp. Màu vàng. Trông như đang phát quang, như thể ánh sáng phát ra từ bên trong các bức tường của thành phố. Và trời tối, và các vì sao đã khuất. Trăng tròn tuyệt đẹp. Và có vẻ họ biết cách sử dụng năng lượng của mặt trăng. Nó rất đẹp. Tôi đang ở giữa khung cảnh này. Và tôi bắt đầu nhìn thấy mọi người. Tôi đang tiến đến gần hơn. Mọi người cũng đẹp lắm.

Anh ấy nói khi tỉnh dậy rằng thành phố nhìn từ xa được sắp xếp giống như một kim tự tháp. Một tòa tháp trung tâm hoặc điểm cao nhất, và các tòa nhà còn lại xung quanh hoặc gần điểm này thì tăng dần chiều cao. Có nhiều đường dốc với các cấp độ khác nhau,

D: Mọi người trông như thế nào?

J: Ồ họ giống chúng ta, nhưng họ giống những ngôi sao điện ảnh. Họ đều có hàm răng hoàn hảo và mái tóc đẹp. Họ thử nghiệm nhiều kiểu tóc và màu tóc và kiểu dáng khác nhau.

Sau đó anh có nói rằng tóc họ còn có nhiều phần có màu khác nhau và màu sáng như chim: đỏ, vàng, xanh và xanh lam. Và tóc được bện lại và xoăn để tạo nhiều kiểm tóc khác nhau. Tôi nhận xét rằng nó khá giống với phong cách punk ngày nay như anh ấy phản đối và nói rằng họ không trông quá hoang dã. Điểm này thì khác, họ đẹp theo cách riêng của họ một cách rực rỡ.

J: Có vẻ như họ đang mặc … áo choàng, nếu đó là từ đúng. Không, không phải áo choàng, họ mặc giống như áo chẽn và áo choàng. Và chúng phát quang. Ý tôi là, quần áo của họ có thể thay đổi màu sắc. Giống như những dải màu tuyệt đẹp được dệt vào trong vải và ở những ánh sáng khác nhau thì chúng sẽ có những màu sắc khác nhau. Khi ta nhìn vào một bộ quần áo, chúng có thể có màu hồng và khi nhìn một cách khác thì lại có màu xanh nhạt. Và nhìn lại lần nữa thì lại thấy là màu tím. Màu sắc thay đổi lung linh. Quần áo thật lộng lẫy. Và tôi cũng thấy họ có nhiều loại trang sức khác nhau, với những viên ngọc thạch anh.

D: Còn thành phố thì sao? Anh có nghĩ tại sao các bức tường lại tỏa ra ánh sáng không?

J: Tôi không biết. Một số tòa nhà thực sự lớn. Một số thì trông như phiên bản đền thờ Hy Lạp của chúng tôi. Có những công trình trông rất hiện đại như ở thế kỷ 20. Một số thì có hai mươi ba mươi tầng.

D: Họ đi lền các nhà cao tầng đó như thế nào nhỉ?

J: Có những đường dốc có thể di chuyển được. Ta đi vào một đoạn dốc và đến được nơi cần đến. Chúng là những đọan dốc nhưng không biết làm thế nào để mô tả. Những tòa nhà này không được xây như cách chúng ta đang xây và cần thang máy. Họ xây từng tầng một. (Anh ấy khó mô tả). Các tầng so le nhau từng tầng. Và các tòa này không phải chỉ là một tòa nhà. Những tòa nhà khác nhau có những đoạn đường dốc nối ở giữa. Và những đoạn dốc này có điện. Chúng giống như thang cuốn nhưng bằng phẳng. Chúng chuyển ta đi rất nhanh  đến những nơi mà ta cần đến.

D: Có phương tiện giao thông gì trong thành phố không?

J: Có. Có nhiều phương tiện đi lại. Có những điều máy bay giống điếu xì gà. Và có những chiếc ô tô cũng trông như điếu xì gà. Nhưng cơ bản thì họ dùng nhiều những đoạn dốc này để di chuyển quanh thành phố.

D: Xe của họ có giống chúng ta ngày nay với các bánh xe không?

J: Không, chúng không có bánh xe. Chúng giống như ca nô.

D: Nó chạy bằng gì?

J: Chúng chạy bằng năng lượng mặt trời và thạch anh. Năng lượng mặt trời đổ qua thạch anh.

D: Còn máy bay thì sao? Chúng có cánh không?

J: Không, không có cánh. Chúng không giống máy bay của chúng ta tí nào. Thực ra chúng giống như một điếu xì gà lớn. (Cười to). Và chúng có cửa sổ ở giữa. Và dường như nó hoạt động nhờ vào một viên thạch anh to ở đầu. Nó hút năng lượng từ thứ gì đó giống như một cái tháp. Giống như một cái neo giúp tàu đi lên và đi xuống. Vậy nên nó cũng được tiếp năng lượng tại điểm dừng.

D: Nó không thể đi xa được đúng không, nếu nó cần nạp năng lượng từ đó?

J: Ồ nó có thể đi cả hàng ngàn dặm. Nó trữ năng lượng mặt trời trong pin mà con tàu nạp vào.

D: Họ có thiết bị liên lạc nào không?

J: Họ không cần có điện thoại. Họ nói chuyện qua thần giao cách cảm.

D: Nhưng ở khoảng cách xa thì sao? Họ cũng làm theo cách đó được à?

J: Vâng. Tôi không thấy đài phát thanh hoặc ti vi hoặc thứ gì giống như thế. Họ không cần. Họ có giải trí. Họ thích âm nhạc. Và có các đấu trường. (Anh dừng một lúc và đột nhiên thở hổn hển). Ôi Chúa ơi! Thật kinh khủng! Họ thực sự là những người độc ác.

Đây là dấu hiệu đầu tiên cho thấy có gì đó khác biệt. Cho đến thời điểm này, mô tả của anh rất giống với những người khác. Rõ ràng không phải mọi thứ đều là thiên đường. Như tôi nói trước đây, Atlantis đã tồn tại hàng nghìn năm, và có lẽ John đang nhìn thấy nó như thế nào trong thời gian bắt đầu suy thoái. Con người và thành phố xinh đẹp tráng lệ, nhưng vẫn ẩn chưa một bí mật đen tối và xấu xí.

J: Có những điều thực sự tàn nhẫn đang diễn ra. Giống như những người được gắn vào cơ thể động vật. Họ đưa chúng vào trong các đấu trường và bắt chúng đấu với nhau. Giống như các đấu sĩ La Mã.

D: Những sinh vật đó trông như thế nào?

J: Tôi có thể thấy một sinh vật. Anh ấy là con người nhưng trên một cái lưng của con ngựa. Anh ấy có bốn chân và thân của một người đàn ông. Và anh ấy ở giữa lưng của anh ấy. Giống như anh được ghép vào. Và không có đầu ngựa mà chỉ là một khoảng trống.

D: Tôi nghĩ tôi hiểu ý anh. (Nghe có vẻ như anh ấy đang mô tả một nhân mã). Các sinh vật khác trông như thế nào?

J: Ồ, có …giống như một con báo đốm…mặt của một con báo đốm nhưng hai chân sau của con người. Phần sau lại giống như cơ thể người. Ồ, thật đáng sợ. Giống như đây là những lỗi di truyền. Và họ đang đối xử rất độc ác với chúng.

D: Chỉ có hai kiểu sinh vật đó?

J: Ồ, không, có hàng chục kiểu. Tôi muốn nói rằng có ít nhất một trăm đến hai trăm. Chúng đều ở trong đấu trường này. Chúng đều đang đấu với nhau, và đang có một trận chiến sinh tử. Và những người đang ngồi xung quanh, họ không vỗ tay hay la hét hoặc làm gì tương tự. Giống như chỉ để mua vui cho họ.

D: Anh có thấy bất kỳ sinh vật kết hợp nào không?

J: Có. Có một sinh vật khác trông giống như một con bò. Nó có sừng và mặt của một con bò, và thân của một con bò, nhưng chân là chân người. Những sinh vật này trông rất kỳ cục. Còn những thứ khác. Có một thứ trông giống như một con rắn với khuôn mặt người. Và còn có…Ồ! Một con vật trông giống như hươu cao cổ có khuôn mặt của con người.

Anh ta có vẻ khó chịu khi quan sát những sinh vật kỳ lạ này.

D: Tôi không muốn gây khó chịu cho anh vì những tò mò của tôi.

J: Không, nó không phải là khó chịu, mà chỉ là những lỗi di truyền. Họ không thể sinh sản, vậy đó là lý do để cho chúng chết đi. Giống như đây là một môn thể thao mà những người này rất thích thú. Những người này thật độc ác.

D: Tôi nghĩ nếu họ có khả năng thần giao cách cảm thì họ sẽ hiểu và dịu dàng hơn với chúng. Không phải sao?

J: Không. Thực sự tôi có cảm giác rằng họ đang rất tự hào và họ coi thường các sinh vật khác. Họ coi tất cả các loài khác trên Trái Đất là những con vật khủng khiếp.

D: Anh có nghĩ rằng họ đã tập hợp các sinh vật này và đưa chúng vào đây để chúng chiến đấu với nhau?

J: Họ làm điều này định kỳ vì họ luôn có thể thử nghiệm trên một nhóm mới.

D: Những sinh vật này có vũ khí gì không, hay chúng chỉ tấn công lẫn nhau? Tôi đang nghĩ đến các đấu sĩ.

J: Không, chúng sử dụng bản năng tự nhiên. Và mọi người thấy thích thú khi xem điều này, nhưng họ không hề vỗ tay hay thể hiện bất cứ điều gì. Họ không la hét hoặc thể bất kỳ cảm xúc gì. Họ thích xem nó. Nó thú vị với họ.

D: Có vẻ khó hiểu khi họ đang giải trí mà không thể hiện cảm xúc gì.

J: Vâng, họ không thể hiện cảm xúc. Thật là khác. Những người này không phải những người tử tế. Ý tôi là họ lạnh lùng lắm. Họ là người vượt trội. Họ thực sự chán ghét các dạng sống khác. Bây giờ họ đang đi vào đấu trường. Và họ có những thứ như súng nhưng được làm từ thạch anh. Và họ đang chĩa vào trái tim của những con vật còn lại.

D: Những con không giết lẫn nhau?

J: Vâng, và họ đang giết chúng. Có một chùm sáng phát ra và tập trung ngay xung quanh trái tim của chúng. Giống như một tia laser trừ việc nó là chùm sáng chứ không phải tia laser. (Nghe ghê tởm). Và bây giờ tôi bị đưa đến một nơi khác nơi họ đang tạo ra những con vật này. Những người này tập trung trước một bản vẽ. Có một con vật trong một cái chuồng tách biệt, và họ đang hình dung một khuôn mặt của người đàn ông trên con vật này. Họ đang nhìn vào bức vẽ một con vật có khuôn mặt người và họ đang dùng trí óc họ để thể hiện khuôn mặt này trên con vật. Họ đang tập trung. Và đó là cách họ học để làm. Có một con vật trong đó. Giống như một con chó. Thật đau đớn cho con vật khi phải trải qua điều này. Đây là lý do tại sao tôi nói họ thật tàn nhẫn. Có bốn người đang làm việc này, một phụ nữ và ba nam giới. Họ đang tập trung tổng lực vào việc tạo hình mặt người cho con vật này trong chuồng.

D: Và họ có thể làm điều này với tâm trí của họ?

J: Vâng. Họ có thể tập trung cao độ để làm việc này. Nhưng sự tập trung của họ là vào việc tái cấu trúc khuôn mặt của con vật. Họ tập trung nghiên cứu cấu trúc tế bào trên khuôn mặt con vật, và con vật đang phải chịu đau đớn.

D: Họ làm việc này giống như một thí nghiệm kiểm soát tâm trí?

J: Chà, có lẽ vậy. Nhưng họ cũng đang cố gắng tìm một số loại thú cưng, giống như chúng ta có chó và mèo ngày nay. Một thú cưng có các đặc điểm giống người.

D: Có máy móc hoặc bất cứ thứ gì trong phòng để hỗ trợ việc này không?

J: Có, nó giống như thủy tinh thạch anh. Và có những hòn đá, nhưng loại đá dễ uốn. Ý tôi là giống như cao su. Ta có thể uốn cong nó và thao tác. Đá được sử dụng trong nội thất của căn phòng.

D: Viên đá có phải là một phần của máy móc không?

J: Không. Nó chỉ được dùng để đặt trong phòng thôi. Thay vì chúng ta có những bức tường được sơn màu thì họ dùng đá dễ uốn để trang trí.

D: Vậy thạch anh là phần của thứ gì đó mà họ đang sử dụng.

J: Vâng, họ có thạch anh ở khắp mọi nơi. Các tinh thể thạch anh lớn và nhiều màu sắc khác nhau. Và tôi thấy một bảng điều khiển với các viên thạch anh. Và rồi ánh sáng phát ra từ các cụm thạch anh như những ngôi sao trên trần nhà.

D: Có ai vận hành máy móc không?

J: Họ làm việc đó bằng trí óc nhưng họ hút các viên thạch anh.

D: Tôi không biết anh có thể tiếp cận với kiến thức này không nhưng, khi họ thay đổi con vật thành nửa người nửa vật, nó có ảnh hưởng đến con vật theo cách nào không? Cách nó nghĩ và hoạt động?

J: Chà, con vật ghét việc này vì nó bị đau. Rất đau.

D: Ý tôi là điều này có làm cho con vật có thêm các đặc điểm của con người không?

J: Có, chúng có nhiều đặc điểm của con người hơn mặc dù không thực sự là những phẩm chất tốt

D: Tôi đã tự hỏi điều này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sinh lực, tinh thần bên trong con vật.

J: Lý do họ thấy có thể thử nghiệm trên những con vật này, là vì chúng là dạng sống thấp hơn, và họ có sinh lực vượt trội hơn. Thái độ của họ đối với thế giới động vật là “Chúng tôi vượt trội hơn nên chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì chúng tôi muốn”.

D: Nhưng chẳng phải điều này sẽ làm cho con vật bớt mặc cảm hơn sao?

J: Họ không cố gắng giúp phát triển các con vật. Họ không nghĩ các con vật có linh hồn. Họ có linh hồn và họ nghĩ họ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn vì họ là thần. Họ là các vị thần. Họ có thể làm nhiều thứ. Họ có thể tạo ra và tái cấu trúc khuôn mặt con chó đó để nó trông giống như con người.

D: Nhưng không có mục đích gì đúng không? Chỉ để đưa ra đấu trường và cho chúng giết chóc lẫn nhau.

J: Không, họ sử dụng một số sinh vật này để làm nô lệ. Họ tin rằng chúng thuộc dạng sống thấp nên không sao.

D: Họ chỉ muốn chúng trông giống con người hơn. Giống như họ đang chơi trò chơi.

J: (Cau mày) Tôi không nghĩ họ đang chơi trò chơi. Họ không phải là những người tử tế. Tôi không thích họ.

D: Chà, tôi không muốn gây khó chịu cho anh khi anh thấy những thứ như vậy.

J: Ồ, thật đau đớn khi thấy những con vật tội nghiệp này giết chóc lẫn nhau. Nhưng chúng luôn đau đớn vì cấu trúc cơ thể của chúng đã bị xáo trộn.

D: Có vẻ như nó đi ngược lại quy luật của vũ trụ, môi trường khi làm điều như vậy.

J: Đó là lý do tại sao Atlantis bị phá hủy. Người Atlantis được mô tả là những người hoàn hảo. Có thể họ đã làm chủ hoặc hoàn thiện nghệ thuật biến đổi gen. Không còn thách thức nào nữa. Nên họ mạo hiểm với việc thay đổi và kết hợp gen của họ với động vật. Đó là một thử thách mới trong những cuộc phiêu lưu.

D: Anh có thấy bất cứ thứ gì khác mà một người có thể làm với tâm trí của họ không? Có thể không phải kiểu hủy diệt đó mà các năng lực khác mà họ có?

J: Có. (Thở hổn hển). Họ có thể khiến một người đạt cực khoái rất dễ dàng chỉ cần nghĩ về nó. (Anh ấy thấy điều này khá thú vị). Đó là những điều họ thích làm, chào hỏi, nói chuyện và yêu nhau. (Cười lớn). Đó là một trò chơi mà họ chơi. Họ có thể ảnh hưởng đến những sinh vật khác trên hành tinh. Họ có đầu óc siêu việt và họ nghĩ họ là giỏi nhất, và mọi thứ là để phục vụ họ. Kết quả là họ coi thường những dạng sống thấp hơn. Đó là lý do tại sao họ thử nghiệm trên động vật như vậy.

D: Họ có sử dụng trí óc cho những thứ liên quan đến xây dựng không?

J: Ồ, có. Họ có thể tạo ra các thành phố bằng năng lực trí óc. Họ có thể nâng vật nặng và dịch chuyển chúng.

D: Bay lên? Chà, đó là một đặc tính tích cực.

J: Họ tự cho mình là trung tâm. Tôi đoán đó là những gì tôi định nói. Mọi thứ phải nghe lời họ.

D: Tôi cũng quan tâm đến loại đá dễ uốn.

J: Đó là một loại đá mà họ dùng để xây dựng các thành phố, và những đường dốc điện.

D: Đá đó có xuất hiện trong tự nhiên giống như vậy không?

J: Tôi thực sự không biết. Tôi đang hỏi đây. Tôi đang được chỉ cho là đó là loại đá đã được xử lý bằng thí nghiệm trí óc, để có thể dễ uốn. Họ là những người rất, rất thông minh. Vậy mà họ lại coi khinh các dạng sống khác. (Dừng). Ồ, thật kinh tởm! (Anh ấy ngắt lời một cách dứt khoát). Tôi không muốn ở đây! (Một biểu hiện của sự ghê tởm).

D: Được rồi. Tôi cũng không muốn anh ở lại. Anh có thể đi ra khỏi thành phố đó. Những người còn lại trên lục địa cũng sống ở những thành phố như thế hay ở trong các nhóm nhỏ?

Tôi đang cố gắng lôi anh ta ra khỏi thứ gì đó gây khó chịu khi chứng kiến.

J: Không, một số người đang sống ở vùng nông thôn. Họ sống trong những ngôi nhà đẹp và họ có những khu vườn đẹp. (Ngạc nhiên). Không có côn trùng như chúng ta có. Tôi để ý là họ không có côn trùng. Họ có thể ở ngoài và không có côn trùng làm phiền họ.

D: Anh có biết tại sao không?

J: (Ngạc nhiên) Họ đã tạo ra nhiều loài côn trùng độc hại trong các thí nghiệm của họ. Tôi không thích chúng. Họ cũng ăn thịt đồng loại. Tôi thấy bữa tiệc mà họ đang ăn một người khác.

D: Anh có nghĩ đó là một con vật không?

J: Không, không phải là một con vật. Họ bắt một người đàn ông và ăn anh ta. Đây là bên ngoài thành phố. Có một bữa tiệc. Họ đi đến sân bay. Và họ bắt một người trong những người ở đó và nấu chín và ăn thịt anh ta.

D: Ôi Chúa ơi! (Tôi muốn đổi chủ đề). Chà, còn những con côn trùng độc hại thì sao? Anh nói rằng họ đã làm những thí nghiệm?

J: Vâng. Đây là lý do tại sao Atlantis phải sụp đổ vì họ đang lạm dụng sinh lực. Họ làm điều đó để sáng tạo. Tôi có cảm giác họ không phải là những người tốt. Tôi không muốn ở đây. Tôi muốn đi khỏi đây.

D: Được rồi. Nếu nó khiến anh phiền não, anh không nên ở đó nữa.

J: Tôi muốn đi chỗ khác. Bà thấy đấy, họ có thái độ sống kiêu ngạo thực sự. Rằng họ là Đấng tối cao, và tất cả những thứ khác là để phục vụ cho lợi ích của họ. Họ không coi trọng sinh lực. Đó là lý do tại sao họ bị phá hủy.

D: Tôi trân trọng những gì anh phải chứng kiến và kể cho tôi nghe. Tôi không muốn làm phiền anh.

J: Thứ làm phiền tôi là việc ăn thịt đồng loại. Thật vô nghĩa. Và tôi đoán đây là lý do tại sao chúng ta vẫn còn ăn thịt đồng loại trên thế giới. Nhưng họ đang làm điều rất vô nghĩa với sự thúc đẩy của thời điểm này.

D: Nếu anh không thấy thoải mái ở đó, ta nên rời khỏi phòng xem?

J: Nó trống không rồi. Tôi luôn nghĩ rằng người Atlantis là những người tử tế có năng lượng cao và những thứ như vậy. Và không phải. Họ tiến bộ, đúng, nhưng họ rất, rất là kiêu ngạo và không tôn trọng những dạng sống thấp hơn. Đó là những điều mà tôi không hiểu. Họ thật vô lý. Họ biến đổi những con vật và khiến chúng đau đớn và họ làm điều đó chỉ vì họ muốn.

D: Có thể là họ chán.

J: Có vẻ giống như khi họ bắt người đàn ông này. Nhóm người này đi đến sân bay và bắt người đàn ông kiểu thổ dân này. Giống như chúng ta đi đến New Guinea bây giờ.

D: Vậy họ có người bản xứ trong thời gian đó.

J: Đúng. Và họ đến nơi của người bản xứ để bắt anh ta và nấu anh ta rồi ăn thịt anh ta. Và tôi nghĩ điều đó thật là vô lý.

D: Có lẽ mọi thứ tiến bộ quá nên họ thấy chán. Và đây là những môn thể thao mà họ thích và thấy giải trí.

J: Có thể. Tôi đoán họ nghĩ thế.

D: Tâm trí của họ đã phát triển đến mức không còn gì thách thức họ được nữa, nên họ muốn thử các thứ khác.

J: Người thủ thư đang nói chuyện với tôi, phần lớn người trên Trái Đất nghĩ rằng người Atlantis là một nhóm người có năng lượng cao. Nhưng tại sao lục địa của họ lại bị phá hủy? Đó là vì họ đã sử dụng sai sinh lực và họ phải bị phá hủy.

D: Điều đó có ý nghĩa hơn rất nhiều so với một số điều khác mà ta đã từng nghe.

Đã có thêm thông tin trong một chuyến thăm khác đến phòng xem của Thư viện.

J: Tôi đang đi vào Thư viện. Tôi đang ở chỗ người giám hộ của thư viện. Anh ta nói, “Tôi ở đây để phục vụ và giúp đỡ anh”. Và tôi đang được hỏi, “Yêu cầu của tôi là gì?”

D: Trước khi chúng ta hỏi về thông tin của Atlantis và được cho xem phòng xem. Và nó thật đáng lo. Chúng tôi muốn tìm một số thông tin liên quan đến sức mạnh tích cực của họ nếu có thể.

J: Vâng. Anh ta nói hãy vào phòng xem. Anh ấy bối rối vì anh ấy nghĩ những thông tin chúng ta cần là sự sụp đổ của Atlantis và tại sao nó lại sụp đổ.

D: Chúng ta sẽ xem nó vào lúc khác.

J: Anh ta nói rằng đây là lý do tại sao thông tin gây nhiễu cho phương tiện, vì nó là một trong các lý do dẫn đến sự sụp đổ. Anh ta nói về cảm giác công bằng. Và khi một người sử dụng sự tiêu cực của một người khác quá mạnh sẽ thu hút sự tiêu cực. Và đây là khi mà cuối cùng nền văn minh Atlantis sụp đổ.

D: Mặc dù rất đáng sợ nhưng chúng ta cảm ơn anh ấy đã cung cấp thông tin. Lần này chúng ta muốn xem bất cứ thứ gì về khả năng chữa bệnh của họ thời đó, để xem họ đã đạt được những đỉnh cao nào với những loại năng lực đó.

J: Anh ta cho tôi xem căn phòng thạch anh tuyệt đẹp này. Có hàng ngàn viên thạch anh khắp căn phòng. Gần giống như những tấm kính mờ nhưng chúng đều được làm từ thạch anh mà họ sản xuất. Họ trộn một loại keo mà họ đã khám phá ra, với cát, và tạo ra những viên thạch anh hoàn hảo nhất. Nhưng có một thiết bị đặc biệt. Gần như trông giống sinh học. Anh ấy đang cho tôi xem khu vực tuyệt vời này với các ánh sáng màu khác nhau. Có màu xanh lá cây, xanh dương, đỏ, tím, vàng, cam và trắng. Và mỗi màu này đại diện cho một bộ phận khác nhau cần chữa lành. Màu trắng là để chữa lành thể phách (etheric body) và thể vía (astral body). Màu xanh lá là để chữa lành cơ thể vật lý. Màu xanh lam để chữa lành cơ thể cảm xúc. Màu đỏ là để chữa lành nhân quả. Đây là tất cả các thể khác nhau của con người. Ngồi vào trong những tia màu này, trong sự hài hòa và trình tự của chúng, người ta sẽ được chữa lành khỏi bất kỳ vấn đề nào bên trong. Ngoài ra còn có các thiết bị thạch anh được sắp xếp theo các mẫu khác nhau xung quanh một tấm phản mà ta nằm lên. Nó giống như một loại bàn đá nhưng rất thoải mái. Có một lớp vải mỏng nhưng rất bền bọc lên. Giống như một trong những chiếc chăn thời đại không gian có màu kim loại bạc. Nhưng nó khác vì có cảm giác như bọt khi ta nằm lên. Chiếc giường này di chuyển bên dưới những màu sắc khác nhau này. Và các màu sắc phải theo đúng trình tự. Nếu thực hiện không đúng trình tự, nó có thể gây ra bệnh tật, vì vậy phải theo một trình tự nhất định. Nhưng anh ta vẫn chưa cho tôi xem trình tự. Anh ta nói nó không quan trọng lúc này. Anh ta nói đây là phòng bệnh cao cấp nhất ở Atlantis và được dùng để chữa bệnh cho những người thuộc tầng lớp quý tộc hoặc chính phủ cầm quyền ưu tú. 

D: Không phải cho người bình thường.

J: Không. Anh ta nói họ có những nơi tương tự cho người bình thường. Nhưng đây giống như một bệnh viện cho giới thượng lưu giống như ở đất nước và thời đại của bà.

D: Vậy các bệnh đơn lẻ không cần được điều trị?

J: Việc chữa lành cho toàn bộ cơ thể phải được điều trị. Không chỉ cơ thể vật chất mà cả tình cảm, tinh thần, tất cả những điều này cần phải được chữa lành.

D: Nếu ta bị thương hoặc bị ốm thì không được xem là một triệu chứng riêng biệt.

J: Không. Việc này chủ yếu là để hỗ trợ phát triển tâm linh và chữa lành những sai sót trong quá khứ và những thứ như vậy. Nó giống như một kiểu trị liệu tâm lý. Anh ấy chỉ cho tôi các khu vực mà người ta gắn xương gãy hoặc những thứ thuộc bản chất này. Và theo một cách nào đó nó giống như các phòng mổ thông thường của chúng ta, ngoại trừ việc họ đang sử dụng các dụng cụ như thạch anh tinh chế và mài sắc để đạt đến độ hoàn hảo như dao cạo.

D: Anh nói loại công cụ mà anh nhìn thấy trong phòng, để chữa lành các cơ thể khác nhau, gần như là sinh học. Ý anh là gì?

J: Vì nó trông sống động! Giống như nó đang sống. Nó là một thiết bị dạng máy tính nhưng giống như thứ gì đó thuộc về thực vật. Vì nó giống như có thể lớn lên và mở rộng ra, giống một cái cây có thể lớn lên. Và nó có màu xanh lục nhạt. Nhưng nó cũng có một bộ phận hiển thị bằng thạch anh lỏng giống như thứ gì đó trong tạp chí khoa học viễn tưởng. Nhưng có vẻ như nó có thể tự phát triển và sinh sôi.

D: Ai sẽ quyết định việc người nào được điều trị trong phòng này?

J: Con người thời đó rất ý thức. Đây là trung tâm nơi mà một người sẽ đến sau khi chào tạm biệt một mối quan hệ thân thiết. Đây là quá trình chữa lành cho nhiều thứ. Buồn. Họ là những người tiến bộ cao vào thời điểm này và biết về cơ bản các thao tác và động cơ của họ. Người ta không phán xét lẫn nhau.

Khi tôi đang tập hợp thông tin của cuốn sách này lại vào năm 2001 tôi đã có một mẩu tin nhỏ được cung cấp trong một phiên ở Memphis. Một phụ nữ đã mô tả một cỗ máy tần số được sử dụng ở Atlantis, sử dụng ánh sáng để điều chỉnh tần số nhằm đưa cơ thể vào trạng thái hài hòa để chữa bệnh. Nó được vận hành bởi trí óc con người và năng lượng thuần túy. Nó có thật và nó hiệu quả. Nhưng sau một thời gian, nó không được sử dụng nữa vì các nhà khoa học đã phát triển một loại máy khác mà họ cho là có hiệu quả hơn. Họ thích sử dụng các cỗ máy thạch anh mạnh hơn, nhưng làm biến dạng năng lượng. Các tinh thể được đựng trong hộp với một số loại chất lỏng. Ánh sáng chiếu qua các hộp tạo ra sức mạnh từ tâm trí của nhiều người trong phòng. Nó bị biến chất thành việc sử dụng sai mục đích (đặc biệt là tình dục) và tạo ra các hiệu ứng méo mó.

Khi người Atlantis biết thêm về việc sử dụng năng lượng và kiến thức của họ mở rộng hơn họ đã bị cuốn hút bởi việc sử dụng năng lượng. Họ đã khám phá ra những cách mới để thử nghiệm và kiểm soát nó. Họ đã lạc hướng trong việc sử dụng chúng cho những mục đích tích cực trong cuộc sống của họ như để chữa lành hay cân bằng. Khi năng lượng (được nhân lên bởi nhiều người tập trung và tăng sức mạnh) được sử dụng cho mục đích tiêu cực, nó bị lạc hướng và bị bóp méo thành hủy diệt. Nó trở nên mạnh mẽ đến nỗi tự điều khiển được. Và đây là một trong các lý do dẫn đến sự hủy diệt của Atlantis.

Chúng tôi tiếp tục có thêm thông tin khi trở lại với Thư viện.

J: Người giám hộ hỏi, chủ đề nào bà muốn thảo luận?

D: Chúng tôi vẫn quan tâm đến Atlantis. Tôi muốn hỏi một vài câu về thời của Atlantis, bất cứ khi nào họ hạnh phúc, trước khi nó sụp đổ. Khi nó ở đỉnh cao. Chúng tôi muốn biết điều gì đó về cuộc sống gia đình của người dân trong thời kỳ tốt đẹp của Atlantis. Anh có thấy điều đó không?

J: Có, anh ta đang cho tôi xem những bức ảnh về Atlantis.

D: Họ có các gia đình riêng lẻ và cấu trúc gia đình chứ?

J: Vâng, họ đã có các gia đình riêng. Các gia đình thực sự có kết nối với nhau. Con người sống trong một thời gian rất dài, vì vậy có rất nhiều người. Một gia đình có thể lấp đầy cả một thị trấn. Hoặc không phải là một thị trấn nhưng giống như vậy ở thời đại của chúng ta. Họ liên kết với nhau và mỗi thành viên trong gia đình đều rất quan trọng. Họ đều có các kỹ năng và kỹ thuật khác nhau để giúp đỡ lẫn nhau. Về cơ bản, mặc dù họ không sống kiểu cộng đồng như chúng ta hiện nay. Mọi người đều có không gian riêng, nhưng họ đều gặp nhau vào những thời điểm khác nhau để ăn uống, nói chuyện và những điều tương tự. Ngay cả vợ chồng cũng có phòng riêng hoặc khu vực riêng. Nhà của họ rộng rãi, có nhiều phòng cho mọi thành viên trong gia đình, và tất cả đều thông nhau như các sân trong. Tôi thấy sân và những người khác nhau. Tất cả đều kết nối nhưng cũng rất riêng biệt. Và tôi thấy những người già đang làm việc với trẻ em, và những người già này đã hàng trăm tuổi. Không chỉ là một trăm mà là hàng trăm tuổi. Và họ dường như thích làm việc với trẻ con. Và tôi thấy những người đó đang làm những việc khác nhau. Có những người đang thiền. Có những người đang làm các thí nghiệm khoa học và những thứ kiểu như vậy. Và họ đều có cảm giác về không gian riêng giống như phòng của họ nơi họ làm việc của họ. Ý thức về cá nhân là rất quan trọng với họ.

D: Và anh nói là họ đến ăn cùng nhau?

J: Vâng, họ đến với nhau nhiều lần để giải trí và ăn uống và nhảy múa và hát hò. Họ có các nhóm hoạt động với gia đình. Có những kỳ nghỉ và những thứ như thế nhưng cơ bản thì mọi người đều sống khá riêng biệt.

D: Vậy còn nghệ thuật và âm nhạc và những thứ như thế?

J: Ồ, vâng, họ có nghệ thuật tuyệt đẹp. Họ trộn các thạch anh trong đất với sơn, nên mọi thứ đều có khả năng phát sáng. Và những bức tranh có phong cách như hình xoắn ốc trong đó. Những vòng xoắn ốc nhỏ đã khiến chúng thật sự nổi bật. Và họ cũng có những nơi để sử dụng thạch anh cho âm nhạc. Nó giống như một số loại máy móc quay các tinh thể thành sợi xoắn ốc. Nó đi như thế này. (Chuyển động tay hình xoắn ốc). Và chúng là những loại nhạc cụ có dây. Họ lấy thạch anh và quay…không giống các loại thạch anh mà chúng ta có bây giờ, kiểu thạch anh đá. Ban đầu chúng là như vậy nhưng chúng đã bị đột biến trong các phòng thí nghiệm trên khắp các lục địa. Và họ quay chúng thành mức độ giống như một sợi dây xoắn ốc. Và sợi dây xoắn ốc này đã được sử dụng như một nhạc cụ như ghi ta của chúng ta hay thứ gì đó tương tự. Có nhiều loại nhạc cụ trông rất khác nhau. Có nhạc cụ dây. Có sáo. Và có những thứ được tạo ra từ những thứ dài khổng lồ như thạch anh. Tất cả đều được làm từ một loại vật liệu là thạch anh. Họ chơi ở những khu vực đặc biệt để tạo tiếng vang. Nó thực sự giúp mở trái tim và cơ bắp của họ vì âm nhạc quá đẹp. Rất thư giãn và thoải mái tinh thần. Làm cho ta cảm thấy bình yên. Và mọi người nhảy múa và ca hát. Và nhiều người quấn hoa quanh người. Và đó là cách họ nhảy với những dây và hoa, quấn lấy chúng. Không giống kiểu La Mã hay Hy Lạp cổ đại. Thực tế mọi người đều mặc những bộ quần áo sắc màu với đỏ và xanh lam, xanh lá cây và vàng. Và họ đang nhảy múa với những bông hoa và vòng hoa. Đó là sự kết hợp giữa âm nhạc tổng hợp và âm nhạc cổ điển. Các âm thanh rất giống nhau nhưng rất trong sáng. Không tổng hợp, không có phản hồi. Họ sử dụng nhạc trong các nghi lễ. Trong các nhà thờ –không phải nhà thờ, đền thờ mà họ đã có. Và về nghệ thuật. Nghệ thuật ở khắp mọi nơi. Mọi thứ đều được sơn vẽ rất đẹp. Giống như sơn lót. Sơn mà họ sử dụng giống như một chất rắn hơn là một chất lỏng. Một số sơn trên các thứ kiểu canvas và một số thì trên tường. Và các thứ khác được khắc một phần vào tường và sau đó được tô màu.

D: Anh có thấy loại nguồn sáng mà họ sử dụng trong nhà không?

J: Có những năng lượng từ tinh thể đá dễ uốn. Nó tỏa ra khắp mọi nơi vì vậy lúc nào cũng sáng. Nhưng họ dùng tay di chuyển lên xuống để làm cho ánh sáng rực rỡ hơn hoặc tối đi. Khi ngủ, để tạo sự yên tĩnh cho căn phòng, họ đặt tay xuống để phòng tối đi. (Tay anh di chuyển xuống từ từ). Về phía tường. Và sự rung động của chúng là nguyên nhân khiến bức tường trở nên tối tăm. Mọi thứ được kiểm soát bởi năng lượng của họ.

D: Còn về thói quan nấu nước hoặc ăn uống của họ.

J: Họ có những khu vực vườn lớn. Và họ có những sinh vật kỳ lạ chăm sóc tất cả những việc đó. Chúng làm việc trên các cánh đồng và các khu vườn. Chúng trông như những nhân mã và tiên cá và dê. Và thực phẩm được đưa vào bếp và được chế biến bởi những sinh vật này. Chúng làm tất cả các công việc trồng trọt, thu hoạch và hái quả. Và chúng được trả bằng thực phẩm. Hầu hết người dân Atlantis đều yêu quý chúng, giống như những nông dân yêu quý ngựa của họ và chăm sóc chúng rất chu đáo. Những sinh vật kỳ lạ này được đối xử như những con vật nhân từ. Vậy ở một số vùng của lục địa, các sinh vật này đã được tạo ra và được tôn trọng.

D: Tôi tò mò về những sinh vật đó. Họ đến từ đâu?

J: Chúng được tạo ra cho mục đích đó. Chúng đã được biến đổi gen.

D: Anh nói có cả tiên cá?

J: Đúng vậy, các tiên cá xuống nước và mang về những giỏ cá. Mọi người đến và họ cười và họ hát và vuốt ve những sinh vật này, hôn và ôm chúng, cho chúng biết rằng chúng được yêu thương và biết ơn về những gì chúng đang làm. Và các sinh vật này chuẩn bị thức ăn. Không phải tiên cá. Tiên cá ở lại dưới hồ vì cô ấy là loại nửa người nửa cá. Trong khi những nhân mã nhỏ nhắn mang về vô số giỏ thức ăn và trái cây và những thứ từ tự nhiên trong các cỗ xe, chúng mang vào nhà bếp trung tâm. Và có một sinh vật có phần trên là cơ thể người với các bàn chân dê. Và có một kiểu nhà bếp không khí, bếp không giống như bếp của chúng ta hiện nay. Dù nó có tủ để cất giữ đồ đạc. Nhưng về cơ bản, thực phẩm không được nấu nhiều vì chúng được chế biến sống, như trái cây được cắt lát hoặc gọt vỏ. Cá và những thứ như vậy được nấu chín rất nhanh. Có nhiều khu vực khác nhau. Giống như một loại lò vi sóng nhưng không phải lò vi sóng. Nó giống như một buồng thạch anh để bỏ những thức ăn cần nấu chín vào như cá. Tôi không thấy thịt. Tôi chỉ thấy cá và các động vật giáp xác như sò điệp và trai và những thứ tương tự. Và chúng chỉ được nấu chín đến mức vừa phải. Và sau đó họ ăn.

D: Có phải những sinh vật này được tạo ra để làm người hầu?

J: Vâng, chúng được tạo ra để làm người hầu cho con người. Nhưng chúng được yêu thương. Khi một con bị thương hoặc thứ gì như vậy, cả gia đình tập trung lại để tiếp thêm sức mạnh cho con vật bị thương đó. Chúng bị đối xử như người hầu nhưng được yêu thương. Giống như chúng ta đối xử với chó mèo, thể hiện tình yêu thương và chăm sóc chúng. Họ rất biết ơn những gì con vật này làm vì chúng được coi là giống động vật hơn con người. Các bộ phận cơ thể giống động vật hơn nhưng về cơ bản thì mặt giống con người.

D: Còn về hành vi hoặc trí tuệ của chúng?

J: Ồ chúng có thể nói chuyện và được hướng dẫn. Chúng biết nhiều thứ đơn giản nhưng không giống con người.

D: Chúng không thông minh như con người dù chúng trông giống một phần con người.

J: Chúng trông không thô thiển hay thứ gì tương tự. Chúng trông rất tự nhiên và được chăm sóc cẩn thận. Và chúng được trân trọng, và được yêu thương. Tôi thấy một người hầu dọn đĩa trái cây. Và người phụ nữ nhận lấy và hôn và xoa đầu nó vì ở vùng đầu có ít sừng. Và cô ấy xoa cặp sừng đó như thế này (cử động tay) và cô ấy nói, “Ồ cô thật tuyệt. Nhìn này, thật tuyệt. Trông nó rất đẹp. Mọi người sẽ thích nó. Và tại sao tất cả không ra đây và…” Và chúng đều ra và chúng đều được yêu thương bởi cả gia đình. Chúng được đối xử như một vật cưng yêu quý.

D: Những sinh vật này có thể sinh sản hay là duy nhất?

J: Không, chúng không thể sinh sản. Người ta mua chúng. Mỗi con là một cá thể, nhưng được bán trên thị trường đại chúng. Có những nơi họ đến mua những sinh vật này để chúng phục vụ họ.

Sau khi tỉnh dậy, John đã mô tả sinh vật trong bếp, là thứ cuối cùng mà anh ấy nhớ được. Nó có một khuôn mặt vừa giống bò vừa giống người. Như thể một người có cái mũi của một con bò và cặp sừng nhỏ mọc lên khỏi đầu. Nó đang mặc một bộ quần áo kiểu yếm che phần trên của cơ thể vì đó có vẻ là nữ.

Phil: Thạch anh có nhiều công dụng hơn những gì chúng ta biết ngày nay. Những điều chưa biết còn nhiều hơn những điều đã biết. Tuy nhiên, khi mức độ nhận thức của bà tăng lên để chấp nhận và thích ứng được với những thực tại này, thì các ứng dụng sẽ hiện ra. Có thể thấy thạch anh ở một dạng nào đó đã phóng đại và cường hóa năng lượng của con người. Chúng tôi thấy ở đây việc diễn dịch ra rất khó vì khái niệm năng lượng thực sự khó hiểu. Tuy nhiên, sự kết hợp của các năng lượng, cả con người và không phải con người là hoàn toàn có thể được và dễ dàng thực hiện với các tinh thể này. Chúng được sử dụng để làm chất pha trộn và phân tách, tùy vào hướng của năng lượng được cung cấp bởi người hoặc nhóm người sử dụng hoặc kiểm soát tinh thể này. Chúng là một bộ lọc, có tác dụng theo nhiều cách khác nhau, chỉ bị giới hạn bởi trí tưởng tượng của những người sử dụng chúng.

D: Khi anh nói về một viên đá lọc các tia vũ trụ, mục đích của việc cần lọc các tia vũ trụ là để làm gì?

P: Để lọc và lựa chọn, để tách biệt hoặc gộp lại. Có bốn lý do hoặc mục đích cụ thể. Các năng lượng cụ thể là phù hợp nhất. Mục đích là để lọc hoặc lựa chọn. Tập trung vào việc lựa chọn hoặc cô đọng các năng lượng vào một khu vực duy nhất. Các loại đá khác nhau có thể sử dụng cho từng loại năng lượng hoặc loại đá đặc biệt có thể sử dụng cho cả hai tùy vào mục đích. Các năng lượng vũ trụ là một nguồn năng lượng rất mạnh, còn nguyên sơ, mà hành tinh này vẫn chưa khám phá ra — nguồn năng lượng thô dồi dào mạnh hơn hàng triệu lần so với bất kỳ nguyên liệu thô nào trên hành tinh này.

D: Vấn đề là có thể khám phá ra hay không.

P: Vấn đề là nâng cao ý thức để chấp nhận khái niệm và đồng thời mài giũa trách nhiệm để sử dụng nó. Năng lượng này đã từng phổ biến trên hành tinh này, nhưng vì thiếu trách nhiệm, kiến thức về nó đã biến mất.

D: Đó là vào thời của Atlantis?

P: Chính xác. Mất nhiều kiến thức vào thời điểm đó. Có nhiều sự lạm dụng với nhiều loại và dạng năng lượng khác nhau trong thời điểm người Atlantis. Vì ban đầu có sự hiểu biết về những năng lượng cấu thành vật chất. Sau đó đã có sự lạm dụng những hiểu biết này về những dạng năng lượng này.

Clara cũng nhận được thông tin từ một nơi nghe rất giống với Hành tinh Ba ngọn núi (Planet of the Three Spires) của Phil. Câu chuyện của cô ấy cũng là về một hành tinh với cấu trúc giống hình chóp kỳ lạ, và thông tin được chứa đựng trong toàn bộ hành tinh, giống như các thành phần của nó là một kho kiến thức. Nó cũng được mô tả giống như Phil. Clara cũng có tình cảm với nơi đây như là “nhà” giống Phil. Câu chuyện hoàn chỉnh về cách cô định vị nơi này đã được kể trước đó trong cuốn sách này.

D: Cô có thể nói cho tôi bất cứ điều gì về Atlantis? Đó có phải là một phần câu chuyện?

C: Atlantis bị chìm xuống biển.

D: Tôi muốn biết về nó trước khi nó chìm xuống biển. Đó là kiểu nền văn minh nào?

C: Rất tinh vi. Rất xanh. Công nghệ rất tiến bộ, vượt xa Trái Đất ngày nay.

D: Nền văn minh này tồn tại lâu không?

C: Một thời gian rất dài.

D: Cô có thể kể cho tôi một số tiến bộ công nghệ của họ không?

C: Họ có khả năng dịch chuyển và chuyển năng lượng thông qua thời gian và không gian theo cách tinh vi hơn nhiều so với công nghệ — bà nói thế nào nhỉ? — tiến bộ ngày nay. (Khó giải thích). Hừm, bà dùng từ gì để mô tả máy móc tiên tiến? Giống như máy tính và các thiết bị liên lạc. Thiết bị này rất nhanh. Nó thực hiện từng phút một. Thậm chí đến mức một số thông tin được thực hiện ở mức độ ngoại cảm.

D: Máy đó hoặc máy tính đó hoạt động như thế nào?

C: Nó hoạt động nhờ vào năng lượng mặt trời. Mọi thứ được thực hiện nhờ vào mặt trời. Mặt trời trung tâm vĩ đại.

D: Vậy họ không có điện như chúng ta ngày nay?

C: Có ở một thời điểm. Nhưng gần như những năm sau mọi thứ được vận hành bởi mặt trời trung tâm vĩ đại.

D: Đó có phải là Mặt trời mà chúng ta biết ở trên bầu trời hay cái gì khác?

C: Mặt trời mà bà biết.

D: Thiết bị đó có giống với những thứ chúng ta có ngày nay không?

C: Tinh vi hơn nhiều. Ta có những tấm pin mặt trời khổng lồ, và thiết bị năng lượng mặt trời lớn hơn nhiều so với những gì đã được dùng ở thời Atlantis. Thiết bị của họ tiến bộ để sử dụng theo cách hiệu quả hơn và không chiếm nhiều chỗ. Công nghệ của họ hòa hợp hơn với mặt trời trung tâm, nơi tỏa ra năng lượng. Chúng được kết nối với sức mạnh lớn hơn. Chúng được kết nối với các vì sao, và với sức mạnh từ các vì sao khác.

John đã nói rằng họ cũng biết cách sử dụng sức mạnh của mặt trăng.

Bartholomew cũng đề cập đến việc người cổ đại có kiến thức này.

C: Họ liên lạc với các sinh vật từ các hành tinh khác hoặc từ các vì sao khác. Và họ trao đổi thông tin thông qua liên lạc về những công nghệ mà họ sử dụng trong máy móc, máy tính và những tiến bộ khác.

D: Vậy những sinh vật khác từ các ngôi sao đã giúp họ?

C: Vâng. Đó là một nỗ lực hợp tác.

D: Tôi đã được kể rằng các nhà khoa học đã phát triển sức mạnh của trí óc để họ đạt được một số kết quả như vậy.

C: Chính xác. Trong quá trình phát triển tư duy, họ bắt đầu mở ra mọi khả năng, rằng thực sự có những sinh vật trên các hành tinh khác, và họ đã tiếp xúc một cách không giới hạn. Rồi họ có khả năng đó, bằng việc bỏ lối suy nghĩ hạn chế, cảm nhận và tin tưởng, để tiếp nhận các thông tin đến từ vũ trụ khác và từ các hành tinh khác. Và những hành tinh đó cung cấp thông tin cho họ theo cách trở nên rất thần giao cách cảm. Họ giao tiếp từ tâm trí đến tâm trí mà không cần liên lạc tầm xa như đường dây điện thoại. Và do đó, họ đã sử dụng khả năng ngoại cảm và nâng cao khả năng đó bằng cách giao tiếp với nhiều hành tinh. Việc này trở thành một cộng đồng toàn cầu chứ không tập trung một khu vực như của loài người.

D: Họ đã có thể hoàn thiện nhiều việc hơn. Ý cô là vậy? (Vâng). Tôi đã nghe nói rằng Atlantis không chỉ là một quốc gia mà còn là toàn bộ thế giới vào thời điểm đó.

C: Đó là thế giới được biết đến vào thời Atlantis tồn tại.

D: Có phải tất cả các phần trên thế giới được biết đến này đều tiến bộ không?

C: Không. Không phải tất cả. Có những khu vực còn sơ khai, nơi mà con người không mở tư duy để liên lạc. Toàn bộ hành tinh không được nâng lên mức cao hơn của tần số rung động. Có một số nơi và khu vực đông dân cư đã chọn cách không mở tư duy và chấp nhận một cách sống mới. Vì vậy họ trở thành những gì bà thường gọi là bị ruồng bỏ. Họ là những người không tin rằng có thể vượt qua được giới hạn của mình. Những người mà đã chọn sống một cuộc sống giới hạn, đã sống ở khu vực khác trên hành tinh đó. Trong khi đó những người mở rộng trái tim và tư duy của họ thì có một cách sống không giới hạn, bay bổng và tiến bộ. Và họ giao tiếp với tất cả các hành tinh.

D: Cứ như thể họ không có cùng điểm chung với nhau.

C: Chính xác.

D: Cô có thấy cộng đồng khoa học tiên tiến hơn sống ở đâu liên quan đến thế giới ngày nay không? Tôi biết thế giới đã thay đổi rất nhiều.

C: Thế giới đã thay đổi rất lớn. Thế giới đã biết vào thời gian đó gồm một khu vực mà bây giờ ta gọi là Đại Tây Dương.

D: Có bất kỳ tàn tích nào của nền văn minh đó để lại mà nhân loại có thể tìm thấy được không?

C: Chỉ ở mức thể phách (etheric).

D: Vậy không thể tìm được ở mức vật chất?

C: Thời điểm này nếu có khả năng con người mở rộng tư duy đủ để tin tưởng thực sự, một cách có ý thức, rằng có thể tìm thấy. Thì sẽ tìm thấy.

D: Một số người nghĩ rằng họ đã nhìn thấy những thứ dưới nước có thể là tàn tích của các thành phố, con đường và tòa nhà.

C: Không đúng. Những gì họ đang thấy là tàn tích của các nền văn minh mới hơn, từ thời Atlantis.

D: Tôi cũng được kể rằng các nhà khoa học Atlantis đã đạt đến mức họ làm các thí nghiệm vật lý. Cô có thấy điều gì giống như vậy không?

C: Thí nghiệm vật lý nào?

D: Di truyền hay những thứ như thế?

C: Mọi thứ đang trải nghiệm trên hành tinh này đều được thực hiện trong thời kỳ Atlantis. Tuy nhiên, nó đã được thực hiện nhiều thế kỷ trước khi Atlantis sụp đổ. Về mặt di truyền, họ đã nhân bản động vật. Nhưng họ thấy rằng đây không phải là điều thích hợp. Vì nó đã can thiệp vào ADN của con người, và con người có thể phải chịu đựng nhiều nếu họ tiếp tục. Nên họ đã dừng lại.

Vậy việc thí nghiệm di truyền được thực hiện bên cạnh việc sử dụng trí óc để tác động lên vật chất. Tôi không biết cái nào đến trước, hay cả hai đều diễn ra cùng một lúc.

Có vẻ như sự tò mò của họ không có giới hạn. Một dự âm từ quá khứ được lặp lại trong thời điểm hiện tại của chúng ta.

D: Đó chỉ là một thử nghiệm hay có một mục đích?

C: Đó là một thử nghiệm. Mục đích của họ là để xem có thể thực hiện được hay không. Và khi họ phát hiện ra rằng nó có thể thực hiện được, họ đã gặp nhiều khó khăn rắc rối với kết quả. Không như họ mong muốn, và vì vậy tốt nhất cho những người đưa ra quy tắc là họ nên ngừng làm điều đó.

D: Họ đã gặp phải những vấn đề gì?

C: Hình dáng xuất hiện không giống con người. Và có nhiều thí nghiệm — nói thế nào nhỉ? — giao phối? (Cô ấy đặt câu hỏi về từ này). Nhân bản chéo? Trộn lẫn. Và kết quả giống động vật hơn. Nó đảo ngược quá trình tiến hóa. Và bệnh tật xảy ra. Đây không phải là mục đích của hành tinh. Nên họ đã quyết định, tốt nhất cho hành tinh, là dừng lại. Dừng lại hoặc nó sẽ hủy diệt loài người.

D: Nghe có vẻ rất quyết liệt.

C: Rất quyết liệt. Rất là quyết liệt.

D: Nhưng thay vì chỉ thực hiện các nhân bản chính xác, họ bắt đầu trộn lẫn AND, các gen, chỉ để xem điều gì xảy ra? Ý cô là vậy?

C: Vâng. Tò mò. Thí nghiệm. Hãy làm thử và xem nó sẽ ra cái gì. Hãy làm thử và xem điều gì sẽ xảy ra. Trong thế giới thực vật, họ đã tạo ra các giống lai của các loại cây, loại rau khác nhau và họ nghĩ, “Chà, chúng tôi đã thành công với việc này. Tại sao lại không làm điều này với con người?”. Vì vậy họ bắt đầu thử. Và nó trở thành, “Ồ, chà, hãy xem bây giờ chúng ta có thể làm gì với cái này, cái này và cái này”. Và nó đã trở thành một thảm họa lớn.

D: Vậy khi họ bắt đầu nhân bản và trộn lẫn các gen khác nhau, cô nói nó trở nên giống động vật hơn là con người?

C: Cứ như thể họ đang đảo ngược quá trình tiến hóa. Nhưng nó trở nên rất kỳ cục và độc ác.

D: Vậy họ bắt đầu có được những sự kết hợp không như ý.

C: Và chưa từng có trước đây.

D: Nhưng rõ ràng là chúng đã sống sót. Chúng đã sống.

C: Chúng đã sống một thời gian. Và chúng đã rơi vào trạng thái mà bà gọi là “điên rồ”. Và sự hủy diệt xảy ra, bởi vì chúng trở nên giống như những con quái vật.

D: Tại sao chúng trở nên điên rồ? Ý cô là vì chúng không phát triển theo một quá trình bình thường dẫn đến ảnh hưởng tâm trí của sinh vật?

C: Một phần. Nhưng một phần là sự pha trộn giữa di truyền của động vật và con người. Và vì vậy chúng trở thành một thứ đồ chơi cho các nhà khoa học. Để xem chúng có thể đi đâu và làm gì. Bây giờ họ trở thành thánh, và tạo ra những thứ mà họ muốn. Điều này chưa từng có trước đây. Và thảm họa ngự trị.

D: Nhưng cô cũng nói là bệnh tật đã phát sinh.

C: Các căn bệnh chưa từng biết đến trước đây đã phát sinh.

D: Chúng đến bằng cách nào?

C: Vì sự pha trộn gen. Trộn thứ bị bệnh với thứ tốt. Và đó là …(Gặp khó khăn khi tìm từ ngữ). Thứ mà bà gọi là “cơ thể lạ” với loài người. Đó có thể là động vật hoặc bất cứ thứ gì của bất cứ loài nào. Đó là điều họ đã làm. Và do đó nếu một phần tử AND từ một sợi, hoặc một chủng loài, có một số loại bệnh, sẽ được đưa vào toàn bộ, và tạo ra một dòng bệnh hoàn toàn mới.

Đây có thể là một loại bệnh trên cơ thể vật chủ đã mang và không bị phát bệnh vì có cơ chế miễn dịch. Nhưng khi bị nhân bản chéo thì bệnh này bị đánh thức.

C: Căn bệnh này sẽ biến đổi và sau đó biến đổi thành một thứ khác. Và nếu một căn bệnh được đưa vào một sợi AND, và một căn bệnh khác cũng được đưa vào, sự kết hợp sẽ tạo ra một thứ có thể rất hủy diệt.

D: Vậy không chỉ cơ thể và ngoại hình vật chất và tư duy của những sinh vật này bị biến đổi mà bất cứ thứ gì — ý tôi là — như vi khuẩn, phân tử, cũng bị biến đổi và hình thành các căn bệnh khác nhau. (Vâng). Đã phát triển theo những cách chưa từng xảy ra trước đó.

C: Chính xác. Và nó lớn đến mức họ phải dừng tất cả các thí nghiệm, vì họ thấy nó tràn lan ra. Và nó có thể hủy diệt toàn bộ loài người

Vào những năm 1997, việc nhân bản chính thức một con cừu ở Anh đã được công bố. Sau phiên làm việc vào tháng 8 năm 1997, các nhà chức trách đã công khai thảo luận về sự nguy hiểm của nhân bản và tính đạo đức. Từ nghiên cứu của mình, tôi đã phát hiện ra rằng nhân bản con người đã từng được hoàn thiện. Có nhiều điều mà công chúng nói chung không nhận thức được. Có vẻ như mẩu thông tin đầu tiên đang bị loại bỏ (đặc biệt là với thông báo gần đây về việc nhân bản thành công khỉ [họ hàng gần nhất của chúng ta]) vì vậy chúng ta sẽ quen với nó khi có thông báo chính thức về việc nhân bản người.

Các nhà khoa học cho biết họ có thể nhân bản động vật và đưa gen người vào để tạo ra thịt ngon hơn và tạo ra một con vật tốt hơn. Gần đây, họ cũng bắt đầu đưa gen người vào những con lợn đặc biệt để nội tạng của chúng có thể cấy ghép được cho các ca của người.

Nếu con lợn hiến tặng có một số gen người thì cơ thể người chủ sẽ không từ chối nội tạng, vì thường thì cơ thể ta sẽ loại bỏ bất cứ thứ gì không phải của con người hoặc không tương thích. Một nhà khoa học đã đưa ra ý kiến phản đối rằng việc đưa và trộn gen người với gen động vật có thể tạo ra những căn bệnh lạ và sẽ bắt đầu lây từ động vật sang người. Ví dụ, con lợn mắc các bệnh riêng mà khi xử lý hoặc ăn thịt nó thì không bị lây. Nhưng các nhà khoa học lo lắng khi nội tạng được hiến tặng sẽ trở thành một bộ phận vĩnh viễn trong cơ thể người và máu chảy liên tục qua đó, thì điều gì sẽ xảy ra. Nó có thể mang mầm mống những căn bệnh này lây lan khắp hệ thống của vật chủ và biến đổi thành những căn bệnh không xác định. Quá nhiều mối quan tâm nên chương trình tạm thời bị dừng lại cho đến khi có thể nghiên cứu thêm.

Giống như lịch sử đang lặp lại. Nhân loại đang mắc phải những sai lầm giống như chúng ta từng gặp trong thời đại của Atlantis. Có thể đó là lý do tại sao thông tin này xuất hiện vào thời điểm này trong lịch sử của chúng ta. Một hồi chuông cảnh báo từ quá khứ.

D: Vậy các mầm bệnh không chỉ xảy ra trong các thí nghiệm di truyền. Nó bắt đầu lây lan sang các cộng đồng khác của loài người.

C: Nó được giới hạn trong di truyền học. Nhưng các nhà khoa học đã thấy rằng họ có nên tiếp tục hay không. Vì những sinh vật đó sau đó sẽ hòa nhập vào các cộng đồng khác. Và sau đó căn bệnh sẽ lây truyền khắp các nền văn minh. Và các quyền lực nói rằng không thể cho phép điều này xảy ra. Vì vậy nó đã bị phá hủy.

D: Những sinh vật được tạo ra, chúng vô sinh hay chúng có thể sinh sản?

C: Chúng không thể tự sinh sản. Chúng chỉ đơn giản là “vô tính” và không có cơ quan sinh sản.

D: Họ đã sử dụng những sinh vật này làm gì, từ ban đầu, trước khi nó vượt khỏi tầm kiểm soát? Họ có mục đích gì không?

C: Mục đích bắt đầu thí nghiệm này đơn giản là để xem có thể làm được hay không và nó đã đi quá giới hạn.

D: Và họ không sử dụng những sinh vật này để làm gì cả?

C: Những gì các sinh vật này có thể làm là họ đã dạy chúng như những người máy. Chúng hoạt động như những người máy nghe theo mệnh lệnh của các nhà khoa học. Chúng trở thành trợ lý của họ, hoặc bạn chơi cùng cho những người khác. Chúng được tạo ra để trở thành quản gia, người chăn cừu, hoặc bất cứ thứ gì. Khi họ thấy rằng, “Chà, chúng ta nên có mục đích cho việc tạo ra chúng”.

Đây có phải là những tôi tớ hiền lành mà John đã từng thấy?

C: Và rồi họ nghĩ, “Chà, tuyệt thật. Vậy chúng ta sẽ gộp tất cả những gen này với những loài động vật khác, để xem ra được thứ gì”. Và sau đó hỗn loạn đã xảy ra.

D: Vậy lý do chính để dừng thí nghiệm là họ sợ nó sẽ vượt khỏi tầm tay và dịch bệnh sẽ lây lan?

C: Đó là lý do duy nhất. Vì họ có thể thấy rằng cả nền văn minh sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Vì vậy thay vào đó họ hủy diệt hết các sinh vật đã được tạo ra.

D: Và cô nói rằng “nhân vật quyền lực” là những người đã bảo họ là họ phải làm điều đó. Ý cô là ai?

C: Chính phủ.

D: Vậy họ biết việc các nhà khoa học đang làm.

C: Vâng. Họ tán thành cho đến khi họ thấy việc này không thể tiếp tục. Nếu không tất cả nền văn minh sẽ bị hủy diệt.

D: Nó có thể lan rộng ra các cộng đồng khác mà ít nhiều cô gọi là “bị ruồng bỏ” không?

C: Ồ, có. Ồ, có.

C: Yes. It is possible. It did.

D: Vậy sau đó họ đã quây các sinh vật mà họ đã tạo ra và giết chúng?

C: Vâng, họ đã làm vậy. Không phải ồ ạt, nhưng theo một cách rất yên tĩnh và tinh tế như một cách tự nhiên. Để cộng đồng nói chung sẽ không bị hoảng sợ hoặc rơi vào tình trạng hoảng loạn. Vì vậy nó được giữ trong tầm kiểm soát. Công chúng nói chung không nhận thức được một số sinh vật kỳ dị xuất hiện từ các thí nghiệm. Giống như cách mà chính phủ của bà che dấu rất nhiều điều với công chúng. Đó là cách đã hoạt động ở thời Atlantis.

D: Tôi thường nghi ngờ rằng nhiều truyền thuyết về người nửa người nửa động vật có thể xuất phát từ thời gian đó. Có đúng không?

C: Vâng, có thể chứ. Đã là thế..

D: Vậy những sinh vật này, nửa người nửa động vật không tồn tại sau thời của Atlantis? (Không) Vậy các truyền thuyết đã đến từ lâu như vậy?

C: Vâng. Chúng có nguồn gốc từ thời Atlantis.

D: Vào thời của người La Mã, Hy Lạp và Ai Cập, cô có nghe những câu chuyện tương tự như vậy không. Vậy có sự xuất hiện của họ trên cơ sở thực tế nhưng là ở thời gian rất xa trước đó. Đúng không?

C: Rất lâu trước thời kỳ Ai Cập và La Mã được hình thành.

D: Nhưng đó là những phần của ký ức, và họ biến chúng thành huyền thoại.

C: Vâng, chính xác. Câu chuyện đã được lưu truyền nên nó là ký ức của nhiều ý thức.

D: Tôi đã luôn tin rằng trên thực tế, truyền thuyết đều dựa vào các cơ sở nào đó nếu ta lùi về quá khứ đủ xa.

C: Tất cả các câu chuyện đều thế. Nếu không có căn cứ thì từ đâu chúng trở thành huyền thoại? Một khi đã là huyền thoại, thì mỗi người lại muốn thêm một chút bí ẩn và sự rực rỡ của riêng họ vào câu chuyện, biến nó thành câu chuyện huyền thoại vĩ đại hơn và nhiều màu sắc hơn.

D: Nhưng tất cả đều phải bắt đầu từ đâu đó.

C: Luôn có sự khởi đầu.

D: Có thứ gì khác nữa mà các nhà khoa học từng làm và sau đó bị yêu cầu phải dừng lại không?

C: Đó là chuyện lớn nhất. Đó là điều quan trọng nhất mà bà đã hỏi và có vẻ thích hợp để đề cập vào lúc này.

D: Vì chúng ta đang bắt đầu chạm vào cùng một lĩnh vực. (Vâng). Tôi đã được kể rằng vào thời đại của chúng ta, ngày nay ở thế kỷ XX, có những nhà khoa học đang thử nghiệm tương tự. Cô có nghe gì về điều này không?

C: Đó là sự thật. Đó là sự thật. Họ đang ở giai đoạn đầu chơi với di truyền học. Và khi công chúng biết nhiều hơn, sẽ có một đợt nổi dậy. Nói rằng, “Điều đó là phi tự nhiên. Hãy để mọi thứ như vậy”.

D: Tôi thường nghi ngờ rằng họ đã đi xa hơn những gì họ đang cho mọi người biết.

C: Đúng. Họ sẽ thả từng phần thông tin nhỏ ở đây rồi ở kia. Và giống như trong thời đại Atlantis, thông tin bị che dấu. Trong thời đại ngày nay như bà thấy, họ đang cho phép rò rỉ thông tin ra ngoài. Chỉ đủ để công chúng không trở nên hoảng hốt. Và khi có đủ thông tin bị rò rỉ có chủ đích, bởi một số người từ bên trong, thì công chúng sẽ đứng dậy và nói, “Chúng ta không thể để chuyện này xảy ra. Nó không được xảy ra. Vì nó sẽ hủy diệt loài người như chúng ta biết”.

D: Lịch sử sẽ lặp lại.

C: Vâng. Nhưng nhờ thông tin liên lạc trong thời đại của bà, nhiều người sẽ nhận thức được nhanh hơn bằng cách nhận thông tin liên tục cùng lúc. Nếu họ biết những thí nghiệm này có thể hủy diệt thế giới, họ sẽ lên tiếng.

D: Các nhà khoa học ở thế kỷ XX đã bắt đầu kết hợp AND của các loài khác nhau chưa?

C: Rồi. Rất bí mật.

D: Cô có thể kể cho tôi nghe về điều đó? Tôi muốn biết chúng ta đã đi xa tới đâu. Tôi biết đây là một chủ đề khó chịu.

C: (Thở dài) Vào lúc này nói về chủ đề đó không thích hợp.

Chuyện này cũng xảy ra khi tôi muốn tìm hiểu sâu hơn trong Những Người Giám Hộ (The Custodians). Người ngoài hành tinh cho tôi biết nhiều thông tin nhưng có một số thông tin họ không tiết lộ, chủ yếu là vì ảnh hưởng của nó đến phương tiện (cơ thể của thân chủ) mà nó đang truyền tải. Nếu điều này xảy ra tôi cũng không thể ghi đè lên những chỉ thị này vì tôi cũng không muốn.

D: Được rồi. Nhưng tôi đã được kể rằng những người ngoài Trái Đất đang giúp chính phủ của chúng ta trong những thí nghiệm như vậy. Có đúng không? (Có) Họ có chấp nhận những gì đang xảy ra không?

C: Những gì người ngoài Trái Đất đang làm chỉ đơn giản là kiểm soát và giữ nó ở mức độ mà loài người sẽ không tự hủy diệt.

D: Bởi vì họ, nhiều hay ít, biết việc này sẽ xảy ra như thế nào đúng không?

C: Có, họ biết.

D: Tôi tự hỏi liệu các nhà khoa học loài người sẽ lắng nghe họ hay họ đã làm theo cách của họ?

C: Chúng tôi có nhiều cách để các nhà khoa học con người biết về những giới hạn.

D: Và tôi cho rằng những thí nghiệm này đang được thực hiện ở những nơi bí mật.

C: Vâng. Trên khắp hành tinh. Nhưng ít nhiều chúng tôi đang giúp giám sát để nó không hủy diệt Trái Đất.

D: Cô có nghĩ các nhà khoa học sẽ khiến mọi chuyện đi khỏi tầm kiểm soát?

C: Có thể lắm. Đây là hành tinh của tự do chọn lựa mà. (Cô ấy có vẻ không thoải mái).

D: Được rồi. Cô luôn bảo tôi khi nào thì cô không thể cung cấp thêm thông tin nữa và tôi tôn trọng điều đó. Trở lại với Atlantis, cô có thể kể cho tôi điều gì đã xảy ra lúc phá hủy không? Nó có phải là một sự kiện đã lên đến đỉnh điểm khiến nó chìm xuống không?

C: Tôi không thể nói điều đó hôm nay.

D: Tại sao?

C: Chưa phải là thời điểm thích hợp để nói về chuyện gì đã xảy ra. Có thể, trong tương lai, sẽ có lúc thông tin này được tiết lộ.

D: Được rồi. Nhưng sau khi sụp đổ thì có ai còn sống sót không?

C: Có nhiều thiệt hại về người thời điểm đó. Trái Đất đã được nối lại

D: Tôi tin vào việc gieo mầm, nên điều đó không làm tôi ngạc nhiên. Để tôi kể cô nghe về một lý thuyết mà tôi có và cô có thể cho tôi biết nó có đúng hay không. Tôi thường nghĩ rằng có thể có những người sống sót đã đến Ai Cập và Peru và những nơi khác trên thế giới 

C: Trong thời gian của Atlantis, chúng tôi đã tiếp xúc với con người ở Atlantis. Và trong mối hợp tác này các sinh vật từ Atlantis đã đến thăm các ngôi sao khác. Và một số sinh vật từ Atlantis, những người đã đến các ngôi sao khác, đã giúp gieo mầm cho khu vực Ai Cập ngày nay, và các khu vực khác. Vì vậy thông tin và các ký ức về Atlantis vẫn được tiếp tục. Huyền thoại bắt đầu, và đã được truyền đi trong những người từ Atlantis, sống trên các ngôi sao khác, trở lại, như những cây con ở dạng vật chất.

D: Nhưng cây con, ý cô là…đã lớn. (Vâng). Vì tôi biết ngay từ ban đầu, sự sống khởi nguồn từ giai đoạn tế bào và được tiến hóa.

C: Vâng. Nhưng không phải vậy vào lúc này. Có thể nói những sinh vật đó đã đặt một chuyến nghỉ phép từ Atlantis đến các vì sao khác. Và khi Atlantis biến mất trên Trái Đất, những khu vực khác trỗi dậy, và các sinh vật này trở về Trái Đất để khởi đầu cuộc sống. Nhiều sự mô phỏng Trái Đất phải đến từ các hệ thống khác vì sự sống đã mất đi quá nhiều ở Trái Đất. Đơn giản là vì vụ nổ đã khiến hành tinh bị biến mất. Và đó là tất cả những gì tôi có thể nói về điều này. Có lẽ vào một thời điểm khác, nếu thích hợp, và hội đồng sẽ công bố thông tin đó, và chúng ta có thể cho phép điều này.

Những gì Clara nói về việc con người được đưa đến các vì sao khác và quay trở lại sau trận đại hồng thủy nghe rất giống với thông tin mà tôi nhận được, được kể ở phần sau trong cuốn sách này. Đây là một kế hoạch khả thi để sơ tán một bộ phận nhân loại trong tương lai nếu cần. Rõ ràng nó đã xảy ra trong quá khứ, và có thể lịch sử sẽ lặp lại. Người ngoài hành tinh luôn nói rằng họ không để cho loài người bị hủy diệt. Quá nhiều thời gian và sức lực đã được đầu tư vào sự phát triển của chúng ta. Dù chúng ta không để ý đến họ thì họ cũng sẽ giúp chúng ta bất kể thế nào.

Tôi không lo lắng rằng Clara không thể cho tôi thông tin về sự hủy diệt của Atlantis vì tôi đã nhận được thông tin này từ các đối tượng khác. Tôi đã giữ tất cả những thông tin này trong hồ sơ của tôi nhiều năm cho đến khi tôi bắt đầu biên soạn cuốn sách này. Rồi tôi phát hiện ra rằng tôi thực sự có tất cả những gì tôi cần. Tôi đã thu thập từng mẩu từng mẩu thông tin trong nhiều năm.

Chúng tôi đã được cung cấp các manh mối rằng nền văn minh vĩ đại đã sụp đổ vì lạm dụng sức mạnh tư duy và nỗ lực để đi ngược lại cấu trúc đạo đức của vũ trụ bằng cách viết lại gen. Tuy nhiên tôi nghi ngờ rằng một thứ gì đó mạnh hơn đã can thiệp để tạo ra trận đại hồng thủy thực sự nhấn chìm Atlantis.

Thông tin này đến từ người thủ thư tại Thư viện tại cõi tinh thần.

D: Chúng ta có thể truy cập các hồ sơ về Atlantis lần nữa không? Tôi muốn biết về sự sụp đổ thật sự của Atlantis. Lần cuối anh ta đang nói với chúng ta về một số lý do nó bị hủy diệt, vì sự lạm dụng năng lực tư duy. Nhưng sự phá hủy thực tế diễn ra như thế nào? Anh ta có thể chỉ cho ta thấy bất cứ thứ gì về nó không?

J: Vâng, anh ấy đang cho tôi thấy những khe nứt sâu được tạo ra trên Trái Đất. Những vết nứt sâu, bởi những tinh thể này. Họ dùng năng lực thạch anh và truyền ánh sáng mặt trời vào lòng đất khiến nó bị áp lực. Và họ cũng cố gắng khai thác lõi nóng chảy của Trái Đất dẫn đến nhiều áp lực gây ra sự phá hủy cả hòn đảo. Họ đào sâu vào lõi nóng chảy. Và lõi nóng chảy đã nổ tung, và đó là lý do tại sao mọi thứ phát nổ.

D: Tại sao họ lại làm điều đó?

J: Họ đang tìm nguồn năng lượng khác, thay cho Mặt Trời.

D: Rồi họ sử dụng năng lượng Mặt Trời với thạch anh. Họ khoan vào lõi Trái Đất bằng cách nào?

J: Dùng sự tập trung cao độ và năng lực tư duy.

D: Họ đã phát triển tư duy của họ đến mức độ cao. (Vâng). Và rồi chuyện gì xảy ra? Anh nói họ tạo ra những khe nứt này trên Trái Đất từ cả hai nguồn, thạch anh và tư duy của họ?

J: Sao chổi cũng phần nào liên quan.

D: Anh ấy có biết tại sao không?

J: Không, anh ấy chỉ cho thấy là sao chổi đang ở trên bầu trời và báo trước rằng sự kiện này sẽ xảy ra. Các nhà khoa học đào sâu vào đá rắn đến mức lõi nóng chảy. Điều này gây ra một áp lực giải phóng rất lớn cho lõi Trái Đất. Nhưng nó cũng ảnh hưởng đến cả các hành tinh, và không chỉ các lục địa trên Trái Đất.

D: Ý anh là các hành tinh trong hệ mặt trời của chúng ta?

J: Đúng. Bởi vì điều này đã giải phóng rất nhiều năng lượng và đây là lý do tại sao Atlantis bị chìm.

D: Họ đang gây ra sự xáo trộn về những thứ mà họ không hiểu?

J: Họ không hiểu được sức mạnh đằng sau lõi nóng chảy.

D: Vậy sao chổi thực sự không liên quan đến chuyện này.

J: Không, nhưng có những người đang quan sát sự kiện này từ trên bầu trời.

D: Vậy chuyện gì đã xảy ra?

J: Nó đã gây ra các khe nứt. Và khiến cho lõi nóng chảy thoát ra, làm lệch thế giới, và đó là lý do tại sao nó bị chìm.

D: Giống một vụ phun trào núi lửa?

J: Vâng. Đó là một sự thay đổi của Trái Đất.

Sau khi tỉnh dậy John đã kể lại những gì anh còn nhớ được mà không được ghi lại trong băng. Như thường lệ, ký ức rõ ràng nhất là điều cuối cùng mà chúng tôi đã thảo luận.

J: Họ biết về chiêm tinh học. Họ làm chủ được nó. Các sao chổi đã xuất hiện cho họ cảnh báo rằng không nên tìm kiếm các nguồn năng lượng lung tung. Tuy nhiên họ vẫn tiếp tục đào sâu vào Trái Đất bằng cách sử dụng năng lực tư duy. Hãy tưởng tượng một mũi khoan đi sâu vào Trái Đất. Và khi nó chạm vào lõi nóng chảy, đã khiến một năng lượng khổng lồ được giải phóng. Điều đó đã gây nên những vụ phun trào núi lửa. Và giống như mọi thứ nổi lên trên bề mặt. Giống như các quả bóng nổi lên và vỡ tung lên bề mặt và sau đó…?

D: Tôi đã nghĩ nó giống như một ngọn núi lửa. nhưng rõ ràng nó còn mạnh hơn thế.

J: Ồ, vâng, nó mạnh hơn nhiều. Họ không nhận ra rằng họ có thể nhận năng lượng lớn như thế.

D: Ý anh là để chặn nó lại?

J: Đúng, nó quá mạnh. Giống như một ngọn núi lửa, nhưng gấp cả triệu lần. Nó xé toạc cả hòn đảo. Anh ta đã rất miễn cưỡng khi kể cho tôi. Tôi nghĩ anh ta không muốn mọi người có ý tưởng này để làm lại một lần nữa.

D: Đã có những cuộc nói chuyện về việc đào sâu vào tâm Trái Đất.

J: Vâng. Anh ấy thực sự rất khó chịu khi nói về nó. Tôi đã có thể hỏi sâu hơn nhưng nó giống như là “chủ đề đã hoàn thành, hồ sơ đã đóng”. Chừng đó là đủ.

Nhiều thông tin được phát hiện trong các phiên làm việc với Phil khi anh ấy được cung cấp các kiến thức về lịch sử từ Hành tinh Ba ngọn núi.

D: Anh có thể thấy điều gì đã dẫn đến sự sụp đổ của Atlantis không?

P: Có nhiều yếu tố kể cả rõ ràng và không rõ ràng. Tuy nhiên, chúng tôi cảm thấy rằng yếu tố vật lý có thể giống với những gì bà đang hỏi. Sự sụp đổ gồm nhiều phần. Tuy nhiên, đau thương nhất là sự tàn phá của đất liền trong trận đại hồng thủy gây ra bởi núi lửa hoạt động. Phần lớn sự tàn phá này tăng lên bởi nhóm người thuộc giai cấp thống trị lúc bấy giờ. Con người đã được ban cho khả năng tự hủy diệt bằng cách sử dụng nhiều dạng năng lượng khác nhau. Có rất nhiều loại năng lượng khác nhau sẵn có. Và họ đơn giản là lạm dúng chúng đến nỗi những năng lượng này không còn hài hòa với hành tinh nữa.

D: Tôi băn khoăn không biết nguyên nhân là do hiện tượng tự nhiên hay do con người có một phần tác động đến sự phá hủy.

P: Phần lớn vụ sụp đổ là một hành động thiếu hiểu biết. Tuy nhiên, ở một mức độ nào đó, nhận thức về hậu quả đã có. Và những hậu quả đó đã bị bỏ qua để ủng hộ cái gọi là lợi ích tức thời của những hành động như vậy.

D: Nhưng anh nói họ sử dụng năng lượng và những loại năng lượng này là một phần nguyên nhân gây ra núi lửa phun và động đât?

P: Chính xác. Có những năng lượng thạch anh được tập trung để cắt các đường lực chính của Trái Đất. Có thể nói, chất keo giữ phần vỏ của Trái Đất đã bị cắt đứt. Và có sự bất hòa xảy ra dẫn đến sự phá hủy này. Và sau đó là trận đại hồng thủy.

D: Điều đó nghĩa là họ không mong đợi điều này xảy ra?

P: Có những người đã cảnh báo rằng những hành động như vậy sẽ gây ra phản ứng như vậy. Tuy nhiên, phần lớn những người đưa ra quyết định vào thời điểm đó đều mù quáng bởi ý thức của họ về việc không thể trả lời được các quy luật của tự nhiên và của Chúa. Và họ đã hành động theo cách gây ra sự hủy diệt.

D: Nói cách khác họ đang đùa với lửa.

P: Họ đang đùa với những thứ mà họ không nên làm. Không phải họ đang đùa với những thứ mà họ không nên có.

D: Vậy nó đã phản tác dụng và kết cục là phá hủy họ và thế giới của họ thời điểm đó.

P: Chính xác.

D: Tôi đã tự hỏi rằng nếu Atlantis là một nơi hoàn hảo và đang phát triển những khả năng to lớn như vậy thì điều gì đã dẫn nó đến thời điểm sụp đổ?

Brenda: Điều đã xảy ra là — thứ tốt nhất mà tôi biết — một thảm họa thiên nhiên không lường trước được. Và thảm họa này lan rộng đến nỗi kéo mọi thứ vào sự hỗn loạn. Có vẻ như điều chính đã xảy ra là, họ đang phát triển rất tốt và dường như có một nhóm nhỏ muốn có nhiều quyền lực hơn những gì họ nên có. Nhưng họ vẫn chưa thực sự phát triển bất kỳ sức mạnh to lớn nào. Cách mà Atlantis được định vị nằm trên hai mảng kiến tạo khác nhau. Và áp lực giữa hai mảng này đã đến mức xảy ra một trận động đất lớn. Ý tôi là, rất lớn, đến mức mặt đất tách ra, xuyên qua lớp vỏ, và magma và dung nham bắt đầu trào lên từ các khe nứt, không phải từ núi lửa mà là từ trận động đất lớn. Và rất ghê gớm nó ảnh hưởng đến toàn thế giới. Và nó khiến các tòa nhà ở cả hai lục địa sụp đổ. Nó phá hủy hoàn toàn Atlantis thành những mảnh vụn như chủ đề mà chúng ta đang bàn.

D: Tôi đã nghe một chuyện, và tôi không biết nó có đúng không. Rằng nhóm người muốn có quyền lực đã sử dụng viên thạch anh chính hoặc thứ gì đó và đây là một phần của nó.

B: Điều đó có lẽ đã góp phần vào sự dữ dội của trận động đất, bởi vì nó không ổn định và có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Và họ nghĩ rằng họ sẽ mày mò với những gì họ có thể làm, và khiến trận động đất trở nên tồi tệ hơn.

D: Vậy cô có thể thấy đó là lý do tại sao lục địa bị chìm xuống.

B: Không phải tất cả mọi thứ đều chìm. Nó chìm xuống nhưng trong nhiều thế kỷ sau đó, các con tàu không thể di chuyển trên đại dương do có các bãi bùn cản trở. Quá nông để các con tàu có thể di chuyển đi khắp nơi. Và khi các mảng tách rời nhau, các bãi bùn dần chìm xuống đủ sâu để các con tàu có thể đi qua mà không bị mắc cạn. Một số ghi chép về điều này đã xuất hiện trong biên niên sử hàng hải, rằng mọi người đã cố đi tới vì một cái gì đó không thể giải thích được.

Điều này có thể giải thích cho các bản đồ cũ và sự e ngại của các thủy thủ không muốn đi thuyền đi xa. Có rất nhiều câu chuyện kể về thời Columbus về những quái vật và những con tàu bị mất. Có thể đây là lý do đằng sau các truyền thuyết về những con tàu rơi ra ngoài rìa Trái Đất, vì khi chúng ra khơi và không quay trở lại, chúng thực sự đã rơi xuống. Những người ở nhà không thể biết họ có lẽ đã va vào bãi cạn và bị chìm hoặc mắc kẹt và chết đói.

Điều này cũng có thể giải thích cho truyền thuyết về Biển Sargasso hoặc Biển của những con tàu bị mất tích.

D: Khi xảy ra, nó có giống như con người ở trên đất liền bị chìm xuống?

B: Không, đó là sự nhầm lẫn và thảm họa, với đất đai rung chuyển như điên và các dòng dung nham chảy dài trên đường phố. Và nó rất kinh khủng và mọi người bỏ chạy ra biển và bơi ra biển để thoát khỏi dung nham và động đất. Và những người thoát ra biển thì bị chết đuối vì trận động đất lúc đầu gây ra sóng thần dội vào lục địa từ hai phía. Sóng thần quét qua những gì còn sót lại của lục địa và phá hủy mọi thứ mà trước đó còn trụ lại được từ dòng dung nham và động đất.

Tôi muốn thảo luận về một trường hợp mà tôi đã gặp ở New Orleans năm 2000. Một người đàn ông hồi quy về thời mà anh ta mô tả là Atlantis, nơi anh ta là thành viên của một nhóm các linh mục. Có một linh mục tối cao đang quản thúc họ, và họ đang sử dụng thạch anh để cố gắng chống lại những ảnh hưởng tiêu cực của một nhóm các nhà khoa học khác đang thống trị. Có vẻ như nhóm các nhà khoa học khác đang sử dụng sức mạnh tư duy và khả năng kiểm soát tư duy của họ theo những cách tiêu cực. Và họ cũng đang tiến hành các thí nghiệm theo những cách tiêu cực. Vì vậy nhóm linh mục này đang cố gắng chống lại sự tiêu cực bằng cách sử dụng thạch anh và hướng năng lượng để cố gắng chống lại các tác động tiêu cực được tạo ra. Nhưng các linh mục đang gặp vấn đề. Họ có một nhóm thạch anh và chúng phải được sắp xếp theo một thứ tự nhất định để tạo ra mức độ hiệu quả cao nhất, nhưng nó không hoạt động. Họ tiếp tục sắp xếp lại các viên thạch anh và sử dụng sức mạnh tư duy nhưng vẫn không thể hoạt động.

Mọi thứ trở nên tệ hơn và lục địa đang trải qua rất nhiều cơn địa chấn. Và họ biết rằng lục địa sẽ chìm. Tôi hỏi anh ấy làm sao họ biết chắc được, anh ấy nói vì những điều tiêu cực mà nhóm kia đang làm. Nó đang tạo ra sự mất cân bằng và việc mất cân bằng đã xảy ra quá nhiều. Điều này cùng với những thứ khác đang diễn ra đã tạo ra địa chấn. Và họ biết rằng lục địa, hòn đảo hay bất cứ thứ gì, Atlantis sẽ chìm. Vì vậy họ quyết định rời lục địa để đến một nơi khác.

Anh ta nói rằng họ lên tàu rời đi và mang theo cả nhóm của họ. Tôi đề nghị anh ta mô tả về những con tàu và chúng trông rất kỳ lạ. Anh ấy nói chúng giống như những cái bong bóng tròn lớn. Chúng khá lớn vì chúng có thể chứa được tới 50 người.

Khi họ đi trong nước, một nửa quả bóng nổi trên mặt nước và một nửa ở dưới. Một nửa ở trên thì trong và chúng ta có thể nhìn thấy được.

Người ta ở bên trong những quả bóng này và cấp năng lượng cho chúng nhờ thạch anh và sức mạnh tư duy. Họ mang theo thạch anh với họ, mỗi tàu đem một ít. Cả nhóm tập trung tư duy để tạo ra sức mạnh đẩy những con tàu bong bóng này vượt đại dương. Họ sẽ đến nơi mà sau này được gọi là Ai Cập.

Khi cả nhóm đến Ai Cập họ sử dụng thạch anh và xây dựng các khu để sinh sống. Họ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với lục địa vì họ không gặp ai sống sót và ra đi. Có những nhóm người sống ở đó, những người bản địa trong khu vực không có năng lực tâm linh tiến bộ. Vì vậy họ thậm chí không tham gia với những người bản xứ. Họ ở lại với tư cách là một nhóm linh mục, tiếp tục công việc của họ với một nền văn minh hoàn toàn mới, họ sử dụng thạch anh và kiểm soát bằng tư duy. Họ dự định tiếp tục sử dụng tiến bộ khoa học của họ.

Đây là một ví dụ bất ngờ về những người sống sót đã có thể thoát khỏi thảm kịch và mang theo kiến thức tiến bộ. Họ hy vọng sẽ tạo ra một nền văn minh mới mà không bị đẩy đến những cực điểm của nền văn minh trước đó. Ai sẽ biết được bao nhiêu người đã trốn thoát và đi đến các lục địa khác. Đây sẽ là lời giải thích cho việc xây dựng các tượng đài và dinh thự mà các nhà khoa học của chúng ta không thể giải thích được. Kiến thức đã có ở đó và có lẽ đã mất đi sau vài thế hệ. Khả năng này sẽ được khám phá trong chương tiếp theo.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here