LĂNG KÍNH CỦA LYRA – 2: Sáng Tạo Gia Đình Thiên Hà

0
85

2. Sáng Tạo Gia Đình Thiên Hà

 

 

“Ta là Ra, kẻ mà thời gian bắt đầu từ đó.

Ta là trục của một bánh xe,

Một ngôi sao ban ngày lơ lửng trên biển vô tận. 

Ta không phải vụ mùa; ta là hạt giống. 

Ta không phải đàn Lyre; Ta là bài hát. 

Ta sẽ không khuất bóng.”

—— Cuốn sách của Sự chết Ai Cập, dịch bởi Ellis

Khi đi qua Lăng kính của Lyra, sự phân mảnh đầu tiên đã tạo ra một nhóm sinh mệnh có thể gọi là Đấng Sáng Lập. (1)

[(1): Các thuật ngữ khác như Người Quan Sát, Vĩnh Hằng, Gương Phản Chiếu và Người Gieo Hạt đã được các  cá nhân khác sử dụng và đều thích hợp]

Đấng Sáng Lập thể hiện ý thức nhóm của cái mà cuối cùng đã trở thành nhân loại. Họ có thể phóng chiếu đến một mật độ bốn rất cao, nhưng trạng thái tự nhiên của họ là phi vật lý. Khi chia  tách khỏi phần của Toàn Thể mà đi qua Lăng kính của Lyra, họ vẫn giữ lại một ký ức, ví như giấc  mộng, về ý tưởng của hợp nhập và mục đích của sự phân mảnh. Chính họ là những người hòa âm  cho sự tiến hóa của nhân loại. Họ đóng vai trò của nguyên mẫu cha mẹ, trong sự cân bằng phân  cực nam và nữ.

Các Đấng Sáng Lập trở nên nhận thức về thiết kế được chọn khi họ phân mảnh khỏi Toàn Thể.  Từ bản thiết kế này họ biết rằng “trẻ con” mang các mã hoá của “cha mẹ”. Vì họ đóng vai trò của  cha mẹ, nên trách nhiệm của họ là ảnh hưởng đến sự phát triển của ý thức mới được tạo ra. Khi  làm điều này, họ trở thành thiết kế, bắt đầu hiểu và sống nó, biết rằng điều này sẽ mã hóa những  phân mảnh tương lai.

Các Đấng Sáng Lập bắt đầu hiểu các khuôn mẫu năng lượng tự nhiên của thực tế phân cực  được tạo ra. Họ biết rõ rằng ý thức nhóm mới được phân mảnh này liên giao diện với các thực tại  cụ thể (nghĩa là mật độ) trong ba điểm chính: [1] Một điểm thuần tích cực; [2] Một điểm thuần  tiêu cực; [3] Điểm hợp nhập của cả hai. Tất cả tương tác xảy ra trong các đường nối liền mỗi  điểm với nhau, và rất ít khía cạnh của ý thức tồn tại bên trong các điểm thuần tính. Nhận thức này  truyền cảm hứng để họ hiểu được một mô thức thực tại phân cực, đó là một điều hứng khởi và  mới mẻ đối với sự hiểu biết của họ. Mô thức, như nó xuất hiện đối với họ, được hiển thị dưới đây  trong một sơ đồ 2D.

Cả hai cực tiêu cực lẫn tích cực đều hướng tới hợp nhập

Khi ngẫm nghĩ về mô thức, họ bắt đầu hiểu được cơ chế làm thế nào ý thức đã phân mảnh sẽ tái hợp trở về qua Lăng kính của Lyra. Mô hình tuyến tính ở trên có thể được thay đổi để mang  lại mối quan hệ bộ ba của bản mẫu. Đây là minh hoạ:

Bộ ba này đại diện cho những khả năng của quá trình hợp nhập. Các nền văn minh tự nhiên di  chuyển ngẫu nhiên (theo luật của sự hỗn độn) trong bản mẫu bộ ba cho đến khi đạt đến sự cân  bằng năng lượng.

Nếu một nền văn minh hay ý thức lựa chọn hợp nhập (sẵn sàng phát triển từ cả hai cực), chúng  sẽ tự nhiên di chuyển tới điểm hợp nhập, thúc đẩy bởi đà của cả hai cực. Điều này có thể được  xem như một hình thức cho phép của sự hợp nhập. Mặt khác, khi nền văn minh hoặc cá nhân từ chối hợp nhập, bản mẫu sẽ mở rộng để phù hợp với sự phủ nhận đối cực của chúng. Bản mẫu mở rộng sẽ không được chỉ ra ở đây vào thời điểm hiện tại.

Khi họ tin rằng họ đã sẵn sàng, các Đấng Sáng Lập bắt đầu sự phân mảnh khác. Cũng giống  như một phần của Toàn Thể đã trở nên tò mò và sáng tạo cõi giới này từ những suy nghĩ của nó,  Đấng Sáng Lập mô phỏng “cha mẹ” họ và dùng năng lượng suy nghĩ tạo ra sự phân mảnh của  chính họ. Sự phân mảnh xảy ra xa và rộng; ý thức cá nhân đã nảy sinh từ nhận thức nhóm của các  Đấng Sáng Lập và bắt đầu khám phá vũ trụ. Bởi sự phân mảnh này, mọi sinh mệnh tồn tại trong  gia đình thiên hà được trình bày ở đây đều là một phần của Đấng Sáng Lập.

Có vô số các mảnh vỡ và các hành trình khám phá. Một số mảnh vỡ này đã phát triển thành  những nền văn minh đóng góp một phần trong sự phát triển của Trái Đất. Một số có điểm tham  chiếu trong thực tại được biết đến của Trái Đất sẽ được khám phá trong các chương tới.

Khi các Đấng Sáng Lập phân mảnh, một số người cho phép năng lượng của họ tập hợp hóa đủ để nhập vào một thực tại vật lý. Các Đấng Sáng Lập đã chọn những hành tinh có thể hỗ trợ sự sống hình người. Sau đó, họ nhẹ nhàng hướng dẫn những phân mảnh này thành một sự tồn tại vật  lý mật độ ba hoặc bốn. Sau khi thời gian đã trôi qua, những phân mảnh trở nên quen với sự tồn tại  vật lý, và sự trợ giúp từ Đấng Sáng Lập (những người vẫn tồn tại với số lượng nhỏ) trở nên ít cần  thiết hơn.

Khu vực được định cư đầu tiên sau sự phân mảnh của các Đấng Sáng Lập nằm trong vùng lân  cận chung quanh chòm sao Lyra. Hầu hết gia đình thiên hà có liên kết di truyền với Trái Đất đều  có gốc rễ trong hệ sao Lyra. Chính ở đó đã xảy ra nỗ lực hợp nhập đầu tiên. Các Đấng Sáng Lập  nghĩ rằng nó sẽ dễ dàng và có thể dự đoán được; thế nhưng thay vì như vậy, dạng sống hình người trải dài theo số mũ cho đến khi một tấm thảm cực kỳ phức tạp được dệt ra. Các sợi chỉ của  tấm thảm bắt đầu rối tung lên cho đến khi căn nguyên của sợi chỉ rốt cuộc chìm mất trong mê  cung đầy màu sắc từ thiết kế của tấm thảm.

Sau đây là các nhân vật chính được hiển thị trong tấm thảm này từ quan điểm của Trái Đất:

LYRA: Khu vực tổng thể cho “sự chào đời” của chủng tộc hình người. Tất cả các chủng  tộc hình người trong gia đình thiên hà chúng ta đều có gốc rễ di truyền kết nối với Lyra.  Đây là biểu tượng chiếc đàn lyre mà bài hát của nhân loại được chơi trên đó.

VEGA: Một ngôi sao trong chòm sao Lyra. Các hậu duệ của Lyra —— Vega đã sinh ra  một chủng tộc của những sinh mệnh biểu hiện đối cực với Lyra trong cả niềm tin lẫn hành  động của họ. Giữa các chủng tộc Lyra và Vega thường xuyên có xung đột.

HÀNH TINH APEX: Một hành tinh trong hệ sao Lyra, là nỗ lực đầu tiên để tạo ra một xã  hội hợp nhập.

SIRIUS: Một nhóm sao bộ ba, được biết đến trong thần thoại Trái Đất như Dog Star (Sao  Chó). Sirius là một trong những khu vực đầu tiên được sinh mệnh từ nhóm Lyra tới định  cư. Sirius thể hiện năng lượng của khuôn mẫu bộ ba và kéo dài tiến trình hợp nhập. Có  một lượng lớn các loại ý thức khác nhau nhập thế vào hệ sao này.

ORION: Đây là “chiến trường” chính dành cho thử thách hợp nhập phân cực, được gieo  giống từ Sirius cũng như Lyra và Vega. Có một kết nối trực tiếp với Trái Đất sẽ được  khám phá trong các chương sau.

PLEIADES: Tách ra bởi nhánh Lyra, nhóm này là kết nối di truyền chính của Trái Đất từ các nguồn ngoài Trái Đất.

ARCTURUS: Một nguyên mẫu hoặc lý tưởng bản thân tương lai của Trái Đất, Arcturus  hỗ trợ chữa trị ý thức cá nhân và hành tinh. Rung động của nó chủ yếu là mật độ sáu, được  gán cho vương quốc thiên thần.

ZETA RETICULI: Nền văn minh này liên quan mật thiết với Trái Đất. Reticuli là nhóm  cơ bản chủ mưu các cuộc bắt cóc (hoặc gọi chính xác hơn là “tạm giam” vì nhóm này luôn  trả lại người bị bắt cóc), các chương sau sẽ nói nhiều hơn về nhóm này.

Mặc dù một số nền văn minh này chồng chập lên nhau và có thể không xuất hiện một cách  tuyến tính, dưới đây là một bản dịch tuyến tính so sánh sự tiến triển của các nền văn hóa khác  nhau.

Một khi người ta hồi phục từ cú sốc ban đầu về ý tưởng rằng người ngoài hành tinh có liên  quan gì đấy đến di sản của Trái Đất, thì đó thực sự có vẻ là một lời giải thích hợp lý. Tại sao  chủng tộc nhân loại tự tin một cách vị kỷ rằng nó một mình chịu trách nhiệm về quá khứ di  truyền của Trái Đất? Trên Trái Đất, các chủng tộc đã “phát hiện” các chủng tộc mới và bắt đầu  hợp nhập với họ. Có lẽ trước khi điều đó xảy ra, chủng tộc này chưa từng biết chủng tộc kia vẫn  đang tồn tại. Mô hình này có thể đúng với vũ trụ cũng như Trái Đất. Cần phải tìm thấy bao nhiêu  bản vẽ tàu tên lửa cổ và phi công của chúng trước khi con người có thể vượt qua những e sợ về việc khám phá quá khứ của Trái Đất?

Câu hỏi rõ ràng nhất là: Nếu người ngoài hành tinh đang ở ngoài kia, tại sao họ không đưa bản thân ra ngoài ánh sáng? Một câu trả lời có thể được tìm thấy trong cái cách tiếp cận mà con người  dùng để nghiên cứu nhân chủng học trên Trái Đất. Các nhà khoa học không diễu hành thẳng vào  văn hóa “bộ lạc nguyên thủy” và vẫy máy ảnh cùng thiết bị của họ.

Những kiểu đồng hóa văn hóa đó đôi khi mất nhiều thập kỷ để thực hiện. Trong mắt của chính  mình, nhân loại có vẻ đã đủ “văn minh”. Nhưng đối với một chủng tộc đã đạt tới du hành vũ trụ thậm chí cả sự thống nhất toàn cầu, nhân loại dường như có vẻ thật sự nguyên thủy. Có lẽ họ đang chờ đợi, trốn trong bụi rậm, chỉ cho phép một vài con người nhìn thấy mình cho đến khi tín  hiệu họ không phải một mối đe dọa ra đến toàn xã hội.

Điều gì xảy ra nếu tín hiệu họ đang ở đó không bao giờ ra đến xã hội? Nếu thế giới loài người  tiếp tục lờ đi bằng chứng và hy vọng nó sẽ biến mất vĩnh viễn? Đối với nhiều người ngoài hành  tinh, đây có vẻ đang là trường hợp của họ. Tất cả mọi phương pháp không đe dọa dường như đã  không thành công đến tận ngày nay. Kế hoạch trò chơi cơ bản xuất hiện trong vài thập kỷ gần đây  dường như thâm thúy hơn nhiều trong tiềm năng đánh thức nhân loại. Một số vị khách của Trái  Đất đang sử dụng sự sợ hãi. Đôi khi xã hội công nhận sự tiêu cực nhanh hơn nhiều so với sự tích  cực, khuôn khổ của chính con người giờ đây có lẽ bắt đầu được sử dụng để đồng hóa Trái Đất với  thực tại đã bị từ chối trước đây của nó. Đánh thức bằng sợ hãi —— khá thô bạo ở đấy. Có lẽ điều đó giải thích sự quan sát càng ngày càng tăng của các vụ bắt cóc ngoài Trái Đất như một phương  pháp đánh thức nhân loại đến một thực tại lớn lao hơn.

Ở mức độ phát triển của loài người, một mô hình cho sự tiến hóa tự nhiên của hành tinh chưa  được hình thành. Có vẻ như rõ ràng một nền văn minh sẽ không thể đạt đến vũ trụ và bước nhảy  không gian/thời gian nếu nó chưa thể giải quyết xung đột của mình ở cấp hành tinh. Việc mở rộng ý thức cần thiết cho một bước nhảy vọt như vậy có thể phụ thuộc vào toàn thể thống nhất.  Nếu toàn bộ không được hợp nhập và cân bằng, các nỗ lực có thể không có kết quả. Nhân loại có  thể đang gặp phải giới hạn này ngay bây giờ, với rất nhiều nỗ lực phóng tàu vũ trụ không thành  công cũng như hạn chế ngân sách của các chương trình không gian. Trái Đất chỉ là chưa sẵn sàng.  Nhân loại muốn chạm đến các ngôi sao, nhưng lại thường không thể chạm đến tay người hàng  xóm nhà mình.

Kết nối ngoài Trái Đất là quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là phát triển quan điềm toàn  cầu. Sự mở rộng sẽ xuất phát từ hành động —— đòi hỏi trách nhiệm đối với Trái Đất của chính  bản thân nhân loại. Những người ngoài hành tinh sẽ không can thiệp để dọn dẹp mớ hỗn độn của  loài người. Trái Đất đang bước vào giai đoạn trưởng thành và đã bị đá ra khỏi tổ. Nó sẽ phục vụ nhân loại để giải phóng tình trạng nạn nhân của nó, tuyên bố quyền kế thừa thần thánh của nó và tạo ra thiên đường trên Trái Đất. Người ngoài hành tinh chỉ có thể nhắc nhở nhân loại về tiềm  năng không giới hạn của bản thân mình. Sự giao tiếp của họ (và nhận thức của chúng ta về di sản  của Trái Đất) có thể được so sánh với việc treo một củ cà rốt. (2). Nếu chủng tộc nhân loại muốn  củ cà rốt đó, có lẽ họ phải làm những điều cần phải làm để có được nó —— thống nhất và hợp  nhập.

[(2): Nếu bạn treo một củ cà rốt trước ai đó hoặc cho họ một củ cà rốt, bạn cố gắng thuyết phục họ làm cái gì đó  bằng cách tặng họ một phần thưởng.]

***

Tổng hợp sách trong Thư viện trái đất 

Facebook page

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here