Nostradamus 1 – Chương 3 Người đàn ông vĩ đại xuất hiện

0
19

Tôi đã dự định sẽ nghĩ ra nhiều câu hỏi hay hơn về cuộc sống của Nostradamus mà tôi dự định hỏi Dyonisus tuần tới, nhưng mùa du lịch đã rơi xuống khu phố nghỉ dưỡng một cách dữ dội. Elena đã làm việc muộn mỗi buổi chiều tối và vô cùng mệt nhọc, vậy nên nhiều tháng bắt đầu trôi đi mà tôi đã chẳng hề liên lạc gì với người học trò của Nostradamus. Vào lúc đó, tôi đang tham gia vào nhiều dự án khác với những đối tượng khác và câu chuyện của Elena đã chỉ là một khả năng để theo dõi khi chúng tôi có thể gặp nhau. Tôi thường làm việc trên nhiều quyển sách tiềm năng cùng một lúc, nên tôi sẽ có nhiều những dự án liên tiếp vẫn đang được tiến hành. Tôi đã tưởng nhầm rằng sẽ có nhiều thời gian để dành cho dự án này (với Elena), bởi vì tôi đã tưởng nó chỉ là một hoặc hai chương thú vị trong một quyển sách về những buổi hồi quy tổng hợp mà thôi. Vào lúc đó, tôi đã không bao giờ mơ tưởng đến nó sẽ tiến hóa thành một quyển sách riêng rẽ một mình, bởi vì tôi đã không thể nghĩ ra được việc thu thập thông tin nhiều đến mức đó từ một trong số những học trò của ông ấy.

Mùa hè kéo dài đến mùa thu và tan biến vào mùa đông. Tôi thỉnh thoảng lại nhìn thấy Elena, nhưng chúng tôi đã không có buổi thôi miên nào nữa. Suốt mùa đông, khu phố nghỉ dưỡng đóng cửa và biến thành như thể một khu phố ma. Hầu hết mọi người dân hoặc là di chuyển đến nơi có khí hậu ấm áp hơn hoặc nghỉ đông, chờ đến mùa cao điểm du lịch vào xuân muộn. Elena dùng thời gian này một cách đầy năng suất, để vẽ những bức chân dung cô ấy đã được đặt trước. Chúng tôi vẫn không thể làm việc bởi vì suốt mùa đông, tôi cũng phải đi nghỉ đông. Tôi sống ở một vùng quê đồi núi gồ ghề và nó trở nên bất tiện và khó khăn để đi bất kỳ đâu khi tuyết rơi. Trong suốt thời gian này, những buổi thôi miên của tôi đều dừng lại và tôi làm một công việc nhàm chán là chuyển những đoạn ghi âm mà tôi muốn dùng thành văn bản. Điều này là cần thiết nhưng là phần tốn thời gian và tẻ nhạt của công việc của tôi, nên tôi giữ nó lại cho những tháng mùa đông ảm đạm khi tôi bị mắc kẹt (trong nhà) vì tuyết rơi.

Vậy nên đó là vào mùa xuân 1986 trước khi Elena và tôi cuối cùng cũng có thể tìm được thời gian để gặp nhau lần nữa. Cô ấy đã chuyển đến sống ở một căn hộ trong một tòa nhà cũ. Những người dân ở khu phố đều có phong thái cổ điển, nên không có gì kỳ lạ khi Elena đã có một cửa nâng trong phòng ngủ của cô, gần chân giường. Điều này khiến sàn nhà kêu kẽo kẹt khi một ai đó giẫm lên chỗ đó. Vào ngày có buổi thôi miên, chúng tôi đã ở một mình mặc dầu bạn thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng người ta di chuyển xung quanh ở trong những căn hộ khác. Trước khi bắt đầu, cô ấy để con chó và mèo nhỏ của mình ở ngoài. Bởi vì chúng tôi sẽ có một người bạn, Valerie (hay “Val”, như là cách cô ấy được bạn bè biết đến) tới chơi trước khi chúng tôi kết thúc, cô ấy đóng cửa ngoài nhưng không khóa nó. Những điều này là quan trọng đối với những gì xảy ra trong suốt buổi thôi miên. Mỗi buổi tôi thực hiện với Elena có vài thứ hiếm gặp, và buổi này cũng không ngoại lệ.

Bởi vì đã nhiều tháng trời trôi qua kể từ lần tôi làm việc với câu chuyện này, tôi đã không thể nhớ nổi tên của người học trò. Vậy nên tôi dẫn cô ấy quay trở lại thời đại khi cô ấy còn là học trò của Nostradamus. Khi tôi đếm xong, tôi nhận ra anh ấy đang viết ở trong phòng của mình.

E: Tôi đang viết lại thông tin mà tôi nhận được từ những giọng nói bên trong của tôi. Tôi có những câu hỏi trong lòng mình mà tôi cảm thấy cần có câu trả lời, vậy nên tôi quay vào bên trong mình. Có những câu hỏi về bản thân tôi mà hẳn có lẽ sẽ không có ý nghĩa gì với người khác.

Anh ấy rõ ràng đang nhận được thông tin từ việc thiền định. Anh ấy nói rằng tên anh ấy là Dyonius và tôi tự hỏi về điều này. Nostradamus sống ở Pháp và cái tên Dyonius không hề nghe như tiếng Pháp. Một khả năng được gợi ý là có lẽ đây không phải là tên thật của cậu học trò. Có lẽ họ được đặt cho những cái tên khác để bảo vệ họ. Nhưng anh ấy khăng khăng rằng đấy là cái tên anh ấy đã có từ lúc sinh ra.

E: Chúng tôi sống với thầy. Ông ấy có một ngôi nhà lớn. Có tất cả năm ngườI trong nhóm chúng tôi. Chúng tôi có những khu vực riêng. Một số lựa chọn ở chung phòng, nhưng tôi không muốn. Tuy nhiên, chúng tôi có cùng chung một mục tiêu.

D: Anh đã sống ở đâu trước đó?

E: Gia đình tôi ở quê nhà tôi, ở Athens.

Điều này hẳn đã giải thích cái tên nghe có vẻ ngoại quốc của anh ta. Anh ấy không phải người Pháp mà là người Hy Lạp.

D: Cũng có nhiều người thông thái ở Athens lắm, phải không nào?

E: Đúng vậy.

D: Tôi tự hỏi sao anh lại chọn tới đây mà không học ở Athens.

E: Gia đình nhà tôi theo nghề thương buôn. Họ mua bán các loại gia vị và quần áo khác nhau. Và vì kinh doanh mà đã quyết định chuyển đến đây. Một vài người trong gia đình tôi vẫn còn sống ở Athens, nhưng cha mẹ tôi chuyển đến Paris. Họ muốn thiết lập một kênh giao tiếp tốt hơn từ cảng này đến cảng kia với những sản phẩm cần thiết.

D: Họ có kỳ vọng anh sẽ nối nghiệp gia đình không?

E: Vâng, họ có. Nhưng tôi nào giờ đã luôn cảm thấy hẳn là có thứ gì đó tốt hơn. Cái mọi thứ đó đã không giống như là… những gì được viết ra (trong sách vở) đâu.

D: Anh có từng đi học ở Athens không?

E: Vâng. Tôi đến đây khi tôi còn rất nhỏ và tôi đã học với những vị tu sĩ tại Notre Dame. Tôi đã định học để trở thành… (tìm từ ngữ) một người làm trong ngành luật. Nhưng tôi cảm thấy luật pháp hiện hành lại quá bất công với tầng lớp nghèo khổ. 

D: Phải, nhưng thường là vậy ở hầu hết mọi đất nước mà, không phải sao?

D: Đúng vậy. Tôi cảm thấy cần phải học thứ gì đó hữu ích cho họ. Tôi đã quyết định trở thành một người thầy thuốc. Tôi đã nghe danh tiếng Nostradamus và muốn học với ông ấy. Khi tôi gặp ông ấy, tôi cảm thấy đây đúng là người có thể dạy mình nhiều thứ. Tôi vẫn là, như người ta gọi ấy, một thực tập sinh mà thôi. Tại trường đại học, có nhiều người được đưa tới từ các bệnh viện nên chúng tôi có thể nhìn những bác sĩ mổ cho họ. Tôi thích làm việc với Nostradamus hơn bởi vì ông ấy đưa ra m ột phương pháp khiến người ta không cảm thấy đau khi cần phải mổ.

Đã có nhiều suy đoán về việc làm thế nào Nostradamus có thể thực hiện những cách chữa trị thần kỳ của ông ta. Ông ấy khiến những bác sĩ cùng thời của mình phải hoang mang. Có lẽ tôi có thể tìm ra bí mật của ông ấy. Ông ấy sống ở thời trước khi thuốc Ether gây mê được khám phá ra, khi mà bác sĩ theo lý sẽ thực hiện phẫu thuật mà không có một biện pháp gây mê nào cả. 

D: Ông ấy là người duy nhất dùng phương pháp này sao?

E: Phải. Có nhiều người mà tôi đã nghe nói tới, từng dùng phương pháp này ở quê tôi, nhưng không nhiều như vậy ở Pháp. Nó là một phương pháp mà làm cho bệnh nhân dễ dàng được phẫu thuật. Nhưng nó tiến xa hơn thế tới mức khiến tim một người trầm lại và giảm bớt cơn đau trong tâm trí họ.

Điều này nghe giống như là một dạng thôi miên. Tôi đã luôn nghĩ cái khó khăn nhất khi cố để điều khiển cơn đau là làm bệnh nhân lắng nghe bạn.

E: Có nhiều loại thuốc mê xuất xứ hầu hết từ phương Đông mà chúng tôi có thể cho họ; chúng khiến họ yên lặng. Một thứ đó là… thuốc phiện. Nó là một trong những loại chính. Một loại khác là nhựa chiết xuất từ cây chùm ngây (Labdanum). Nhưng họ vẫn ý thức được mọi thứ. Nó làm họ ngầy ngật nhưng nó sẽ không đủ để khiến họ mất ý thức khi một chân hay tay họ bị cưa đi. Chúng tôi có sự điều khiển tốt hơn. Bằng cách dùng phương pháp làm việc với tâm trí và khả năng làm trái tim họ trầm lại, chúng tôi mang họ đến một điểm mà trong đó họ có một cơ hội phục hồi tốt hơn và không tử vong vì sốc. Chúng tôi phải dùng phương pháp này một cách bí mật và ngụy trang để nó trông có vẻ như là bệnh nhân phản ứng vì những loại thuốc khác.

D: Tại sao anh lại phải giữ bí mật? Tôi tưởng những bác sĩ khác sẽ muốn học hỏi chứ.

E: Đây là thời mà ở vùng đất của chúng tôi, người ta rất mê tín. Mọi thứ có liên quan mà người ta không hiểu được sẽ khiến họ liên đới nó với Quỷ dữ hay phù thủy, và nó rất dễ bị hiểu sai. Xã hội vẫn chưa học được cách để hiểu những gì chưa được khám phá đâu.

D: Vậy ông ấy chỉ dạy những học trò riêng của mình cách thực hiện những điều này thôi ư?

E: Đúng là vậy.

D: Những căn bệnh nào là đáng chú ý nhất hay phổ biến nhất hiện tại ở vùng này?

E: Bệnh tật xuất phát từ những thứ rác thải bẩn, thứ mà đang có mặt ở khắp nơi trong các thành phố, điều kiện vệ sinh kém. Một loại bệnh phổi đen hay là phổi bị phá hủy. Không có cách gì để thực sự điều trị được cho những người nghèo bởi vì điều kiện vật chất mà họ đang sống. Nhưng chúng tôi cố để nói cho những người có thể, là hãy uống thật nhiều nước, ở những vùng quê thay vì ở thành phố nơi có vẻ như có quá nhiều khói bụi và ô trọc. Và có một loại bệnh dịch đã gây nhiều lo lắng cho chúng tôi. Nó là thứ mà ngay cả Nostradamus cũng không có cách điều trị. Nó khiến cổ họng sưng lên, tích dịch nhầy ở phổi và sau cùng khuôn mặt chuyển thành màu đen. Tôi tin là do thiếu oxy hay không khí.

D: Trường đại học có phải là nơi duy nhất mà phẫu thuật được tiến hành không?

E: Không, có những căn buồng trong bệnh viện nơi các cuộc phẫu thuật được tiến hành. Nhưng để phục vụ quá trình học tập, vài ca trong số chúng được thực hiện ở trường đại học.

D: Có loại phẫu thuật nào phổ biến hơn những loại còn lại không?

E: Phẫu thuật cắt bỏ tứ chi không hiếm gặp, bởi vì một loại bệnh hoại tử sẽ lan vào những vết thương và chỗ lở loét mà trước đó đã không được chăm sóc tới. 

D: Họ có bao giờ làm phẫu thuật ở bụng và vùng bụng không?

E: Có, nhưng với nhiều người đây là một quá trình thất bại bởi vì sự sốc và sang chấn tâm lý của bệnh nhân.

D: Khi phụ nữ sinh con, họ có phải đến bệnh viện không?

E: Không cần thiết.

D: Anh đã kể với tôi trước đó là anh được dạy về y thuật bằng cách nhìn chăm chú vào ngọn lửa. Đây có phải là cách mà Nostradamus thực hiện, hay là anh có bao giờ nhìn thấy ông ấy thực hành sự thiền định của mình chưa?

E: Phương pháp này là thứ đã giúp tôi nhiều nhất. Một khi chúng ta cảm thấy thoải mái với bản thân mình, một hỉnh ảnh trong tâm trí là đủ rồi. Ông ấy có nhiều phương pháp mà ông ấy dùng. Tôi đã thấy ông ấy dùng cát. Ông ấy dùng một loại cát trắng mịn trên một thứ rất trong… (Có sự khó khăn trong việc tìm từ ngữ.) Tôi không nhớ được loại vật liệu.

D: Nó có giống như một miếng vải không?

E: Không, nó cứng.

Tôi đã bị phân tâm bởi tiếng con chó của Elena sủa phía bên ngoài. Tôi cho rằng Val hẳn là đã đến sớm.

Tôi đã tiếp tục, “… chất liệu có giống thủy tinh không?”

E: “Thủy tinh” là gì?

Cô ấy có vẻ hoang mang. Anh ta đã không biết từ “thủy tinh.” Thật đáng kinh ngạc là tôi có những đối tượng khác cũng hồi quy về đúng thời đại này và họ cũng không biết từ này.

D: Thủy tinh sẽ rất trơn láng và anh có thể nhìn xuyên thấu nó.

E: Nó rất láng.

D: Hay nó là một loại kim loại nào đấy?

E: Không. Tôi không hiểu tại sao mình không thể nhớ ra.

D: (Tôi có một ý tưởng) Anh có biết cái gương là gì không?

E: (Một cách vô cùng hứng khởi) Nó đấy!

D: Cái gương là thứ mà anh có thể nhìn thấy chính mình trong đó.

D: Là nó đấy, phải.

D: Nhưng ông ấy làm gì với cát?

E: Ông ấy vẽ lên nó, để cho bàn tay ông ấy dẫn dắt ông ấy. Và thông qua quá trình này, ông ấy có thể nhìn thấy nhãn thông của mình. 

D: Được rồi. Tôi đang cố để mường tượng nó. Ông ấy có một cái gương rất trơn láng. Và ông ấy lấy cát và rải chúng khắp mặt gương?

E: Ông ấy bao phủ mặt gương bằng cát. Và lấy một vật nhỏ như một cái bút lông và để cho tay mình đồ theo dấu vết của mẫu vẽ.

D: Bằng cách đó, nó hẳn là mỗi lần mỗi mẫu khác nhau, có phải không?

E: Phải. Và sau đó ông ấy viết lại những gì mình đã nghe từ bên trong (tâm trí)

D: Vậy tạo ra những mẫu vẽ chỉ là một phương pháp (để luyện sự) tập trung mà thôi?

E: Vâng. Thỉnh thoàng ông ấy nhận được những hình ảnh (khải tượng) mà ông ấy nhìn thấy trong tấm gương, nhưng chúng tôi không nhìn thấy chúng. Thường sẽ có một vùng được xóa đi lúc ông ấy kết thúc với việc vẽ tự do, và ông ấy nhìn thấy nhiều thứ ở đó.

D: Và ông ấy viết xuống lại những gì mình nhìn thấy. Ông ấy thực hiện điều này có lâu không?

E: Hai hay ba giờ đồng hồ một lần.

D: Chúng tôi có thứ mà chúng tôi gọi là những bài thơ bốn câu. Đó có phải là những gì ông ấy đang viết vào những lúc đấy không?

E: Đúng vậy. Ông ấy nhận được những khải tượng hoặc nghe thấy những giọng nói. Và quay lại bàn viết của mình để viết xuống những gì ông ấy nhận được hoặc là nhìn thấy.

D: Trong khi ông ấy làm điều này, nếu ai đó nói với ông ấy, ông ấy có nghe anh không?

Tôi đã đang cố để xác định xem liệu ông ấy có trong trạng thái thôi miên trong suốt những lần này hay không.

E: Chúng tôi được bảo là không được nói chuyện với ông ấy trong suốt thời gian này.

D: Anh nói thỉnh thoảng ông ấy dùng những phương pháp khác?

Vào lúc này, những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Mặc  dù chó và mèo của Elena đã được mang ra ngoài trước khi buổi thôi miên bắt đầu, chúng bỗng dưng chạy vào phòng và đứng cùng nhau ở chân giường nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Tôi đã nghe thấy tiếng chó sủa ở bên ngoài, nhưng tôi tưởng rằng có lẽ Val, người phụ nữ chúng tôi chờ đã đến nhà và lũ thú nuôi đã đi theo cô. Tôi đã cho rằng cô ấy hẳn là đã ở phòng phía trước, thứ mà không thể nhìn thấy được từ phòng ngủ. Tôi đã không nghe thấy ai đi vào hay bất kỳ tiếng động gì, nhưng điều này có thể được giải thích là bởi vì chúng tôi đã đang ở phía sau của căn hộ và tôi đã nói với Val rằng hoàn toàn không sao cả nếu cô ấy đi thẳng vào phòng ngủ khi cô ấy đến. Tôi bỏ qua điều đó, cho rằng cô ấy đã quyết định ở lại phòng phía trước thay vì vào làm phiền chúng tôi. Lũ thú nuôi đứng chăm chú tại chân giường trong suốt một khoảng thời gian dài, điều mà Elena nói sau đó rằng đó không phải là cách hành xử bình thường của chúng. Tôi đã tò mò chúng đi vào trong căn hộ bằng cách nào, nhưng bởi vì chúng  cũng không tạo ra phiền phức gì, tôi đã lờ chúng đi và tiếp tục với buổi trị liệu.

Cũng vào lúc này, mắt của Elena khẽ chuyển động dưới mi mắt của cô ấy. Cô ấy dường như đang đi theo ai đó, người mà rõ ràng đã tiến vào phòng trong cảnh kiếp trước mà cô ấy đã có mặt trong đó. Đôi mắt cô ấy dõi theo người đó khi ông ấy tiến vào và ngồi xuống bên trái cô ấy kế bên chiếc giường nơi một chiếc rương được đặt trong phòng ngủ (thật sự) của cô ấy. Dyonisus rõ ràng đã ở một mình và thiền định trong giai đoạn đầu của buổi thôi miên. Anh ấy đã trả lời các cô hỏi của tôi mà không ngần ngại gì cả. Bây giờ anh ấy bỗng dưng trở nên lảng tránh và ngại phải trả lời. Tôi cho rằng đây là vì anh ấy không còn ở một mình nữa.

E: Những thứ này là những thứ bí mật mà tôi không thể miêu tả bây giờ.

Dyonisus trông có vẻ khó chịu, cho dù là bất kf ai bước vào phòng cũng đã bắt gặp anh ấy trong hành động tiết lộ những bí mật bị cấm. Tôi tiếp tục trấn an anh ấy rằng không sao cả khi chia sẻ với tôi, nhưng tôi sẽ không tạo áp lực cho anh phải làm thêm bất kỳ điều gì khiến ấy ấy khó chịu nữa.

Tôi đã cho rằng anh ấy sẽ không nói gì nữa về chủ đề này nếu ai đó khác xuất hiện, nên tôi đã ngạc nhiên bởi câu trả lời của anh ấy, “Để tôi hỏi ông ấy trước.”

Rõ ràng Nostradamus là người đã bước vào phòng. Đây là một cảm xúc rất kỳ lạ, đặc biệt từ khi cô ấy quay đầu tránh khỏi tôi và đang chăm chú nhìn vào không khí trống rỗng phía trên chiếc rương. Có một khoảng lặng dài vì cô ấy dường như đang trò chuyện với ai đó, người mà ở phía bên kia của căn phòng. Tôi suýt chút nữa thì cảm thấy rằng, tôi, cũng như vậy, đang ở trong sự hiện diện của một người khác. Cô ấy sau đó quay lại với tôi và nói, “Tôi không thể chia sẻ điều này lần này được.”

D: Không sao cả. Tôi sẽ không bao giờ yêu cầu anh làm bất cứ điều gì mà anh không cảm thấy đúng đắn. Nhưng tôi mừng rằng anh đã hỏi ông ấy. Ông ấy có nghĩ rằng vào những lúc nào đó, anh sẽ có thể chia sẻ nó không?

E: Ông ấy nói ông ấy sẽ nói chuyện với bà vào lúc nào đó.

Đây là một cú sốc. Tôi đã cảm thấy lông tay mình dựng đứng lên và một đợt ớn lạnh chạy dọc xương sống của tôi. Tôi có một ấn tượng đặc biệt rằng ông ấy có thể nhìn thấy tôi và đang nhìn vào tôi ngay tại giây phút đó. Trong suốt những buổi hồi quy của tôi, đối tượng hiếm khi ý thức được tôi là một thực thể tách biệt. Tôi thích nghĩ rằng chỉ có tiềm thức của họ là biết được và trả lời các câu hỏi của tôi, và tôi là giọng nói duy nhất rì rầm bên trong đầu họ. Nó luôn mang tính giải trí và thỉnh thoảng lại giật mình khi một nhân cách khác đột nhiên chú ý đến tôi và hỏi, “Bà là ai?” Nhưng việc có một bên thứ ba bất thình lình cảm nhận được sự hiện diện của tôi là một bước tiến vô cùng kỳ lạ.

Tôi bình tĩnh hết sức có thể, tôi lý luận rằng nếu như Nostradamus thật sự là một nhà tâm linh vĩ đại nhất từng sống trên đời và có một khả năng tinh thần phát triển cao đến thế, thì tại sao ông ấy lại không thể ý thức được rằng học trò của mình đang trò chuyện với ai đó chứ. Điều đó có thực sự hiếm thấy hay là không? Nó vẫn cho tôi một cảm giác rất lạ lùng khi nghĩ tôi có thể ở trong sự hiện diện của một người vô hình, người mà ý thức được về tôi nhưng cũng là người tôi không thể nhìn thấy. Chưa bao giờ có thứ gì như thế này xảy ra trong công việc của tôi trước đó.

Nhưng thậm chí còn đáng tò mò hơn, tôi đã không thể hiểu được ý ông ấy là gì. Chỉ là bằng cách nào ông ấy có thể nói chuyện với tôi? Sự kỳ lạ đối với phát hiện của tôi về Nostradamus đã chuyển kiếp và việc đang trò chuyện với ông ấy thông qua hồi quy là vô cùng to lớn. Tôi cho rằng tôi đã có thể tiếp tục hỏi Elena về kinh nghiệm của Dyonisus với ông ấy. Nhưng đó không phải là điều ông ấy nói. Ông ấy biểu lộ một cách rõ ràng rằng ông ấy sẽ trò chuyện với tôi một cách riêng tư. Tôi đã hoang mang và bắt đầu thấy hơi chóng mặt khi tôi cố để hiểu được điều này. 

“Ồ?” Tôi hỏi. “Ông ấy có dự định sẽ thực hiện điều này thông qua anh không? Hay ông ấy biết cách để điều này có thể xảy ra?”

Lời lưu ý tiếp theo đó còn gây bối rối hơn. “Không phải thông qua tôi nhưng… thông qua một người khác.”

Điều đó thậm chí nghe còn không tưởng hơn. Tôi đã không biết tiếp nhận điều này bằng cách nào. Làm thế nào điều đó có thể được chứ? Có phải tôi sẽ tìm một học trò khác của ông ấy và tìm nhiều thông tin hơn bằng cách đó? Đây là cách mà tôi làm việc. Nếu tôi đủ may mắn, tức là tìm thấy một đối tượng, người mà biết ai đó nổi tiếng, ví dụ như Jesus, Nostradamus, v.v… Sau đó tôi sẽ đặt câu hỏi để tìm ra sự thật về cuộc đời họ. Tôi có thể bỏ qua điều này vì nó quá điên khùng và không có cơ sở gì để thậm chí là cân nhắc đến thôi, nhưng có thứ gì đó trong giọng của cô ấy đã nói với tôi rằng ông ấy hoàn toàn nghiêm túc. Tôi đã có cảm giác rằng nếu nó thực sự xảy ra, tôi hẳn sẽ không có gì để nói về phương pháp hay tiến trình và sẽ không phải lo lắng về nó hay cố để khiến nó xảy ra. (Thậm chí nếu tôi có một ý tưởng mờ mịt nhất về việc làm cách nào để khiến điều như vậy xảy ra.) Có lẽ nó sẽ mang tính tự phát như là cái thông báo bất ngờ này vậy. Ôi, thôi nào, tôi đã tìm ra khi tự hỏi về nó, sau tất cả có lẽ mọi thứ đều có thể xảy ra trên đời này. Đây chắc chắn không phải lúc để phân tích nó theo cách nào đi nữa. Đầu tôi đang bơi trong một bể rối rắm. Tôi phải tống nó sang một bên ngay lúc này và tiếp tục.

D: Tôi nghĩ ông ấy nên nhận ra là tôi đang tìm kiếm tri thức, những kiến thức đã bị thất lạc, và tôi luôn vui mừng về bất cứ thứ gì tôi có thể được nhận.

E: Ông ấy nói rằng ông ấy biết điều này.

D: Và tôi hoàn toàn không có ý xấu gì cả. Tôi sẽ cảm kích bất kỳ điều gì mà anh có thể kể với tôi vào bất cứ khi nào, hay bất cứ điều gì mà ông ấy cảm thấy thoải mái để kể với tôi. Anh sẽ nói lời cảm ơn ông ấy hộ tôi chứ?

E: Vâng, tôi sẽ nói.

Vào lúc này, tôi phải trở mặt băng ghi âm lại, nhưng tôi cũng nhân cơ hội này để nhanh chóng đi ra căn phòng phía trước để xem liệu người bạn của chúng tôi đã đến hay chưa. Tôi đã không thể hiểu nổi tại sao tôi đã chẳng nghe thấy âm thanh gì hay tại sao cô ấy vẫn chưa ít nhất là hé nhìn vào trong phòng ngủ để xem liệu chúng tôi đã xong hay chưa. Nhưng trước sự ngạc nhiên của tôi, căn hộ trống rỗng và cửa trước đang hoàn toàn mở ra. Tôi nhanh chóng quay lại với Elena, hoang mang hơn bao giờ. Lũ thú nuôi cũng đã rút lui và không quay lại.

Tôi đã biết tôi sẽ không nhận được thêm bất kỳ thông tin nào nữa ở cảnh đó bởi vì Nostradamus đã dừng nguồn chảy thông tin rồi. Để trả buổi thôi miên lại với tiến trình quen thuộc, tôi chuyển Dyonisus thẳng đến một ngày quan trọng trong cuộc đời của anh ấy. Elena đang trả lời câu hỏi một cách nhanh chóng hơn bất kỳ buổi thôi miên nào trước đây. Không hề có bất cứ sự hoang mang hay không chắc chắn nào, thứ mà đã len vào trong những buổi thôi miên trước đó khi chúng tôi chạm vào kiếp sống này. Đã hơi có chút phiền lòng khi những lúc thôi miên cứ liên tục bị cắt ngang bởi Andy hay bất kỳ ai đang chăm sóc cho lợi ích của cô ấy. Tôi đếm để Dyonisus đến được một ngày quan trọng và hỏi anh ta đang làm gì.

E: Tôi đang tiếp nhận thông tin khiến tôi bàng hoàng.

D: Anh đang tiếp nhận nó bằng cách nào vậy?

E: Thông qua đôi mắt và tâm trí tôi.

D: Anh có thể chia sẻ thông tin với tôi không?

E: (Kinh sợ.) Tôi không dám. 

Tôi đã tò mò đủ để cố gắng né tránh sự phản đối của cô ấy. Điều nãy đã có hiệu quả trước đó, trong những tình huống tương tự.

D: À, không sao cả nếu anh không muốn chia sẻ nó với tôi. Nhưng tại sao đây lại là một ngày quan trọng?

E: Bởi vì đây là ngày đầu tiên mà tôi thấy những khải tượng (linh ảnh). Trước đó, tôi chỉ nghe thấy những giọng nói mà thôi.

D: Anh sẽ viết ra những gì anh nhìn thấy khi chúng qua rồi chứ?

E: Ồ, vâng! Nhưng điều này chỉ cho chính tôi mà thôi.

D: Những khải tượng có phải là thứ gì đó liên quan đến cuộc sống của chính anh không?

E: Ồ, nó rất xa vời, ở tương lai.

D: Tôi ước gì anh có thể nói với tôi vài thứ về nó, dù sao đi nữa.

E: Bà sẽ không tin tôi đâu.

D: Ôi, tôi cá là tôi sẽ. Tôi tin nhiều, nhiều thứ kỳ lạ lắm rồi. Nơi này có gần nơi anh sống bây giờ không?

E: Tôi không biết gì hết. Tôi đang nhìn vào thứ trông giống như một thành phố với những tòa nhà cao cọc trời. Có những thứ đang bay nữa. Chúng trông như những con chim, những con chim khổng lồ. Và những vật này có người bên trong. Có những thứ di chuyển nhanh chóng trong lòng thành phố. Chúng cũng mang theo cả con người nữa. 

D: Tương tự như những chiếc xe ngựa sao?

E: Ồ, không! Tôi chưa từng thấy điều này bao giờ. Trông có vẻ như là những thùng chứa bằng kim loại với trong suốt… kim loại trong suốt.

Thật thú vị là một lần nữa anh ấy đã không biết từ dùng để chỉ “thủy tinh”. Điều này chỉ ra một sự liên tục tiếp diễn. Rõ ràng rằng Dyonisus đã nhìn thấy được trước đến thời đại của chúng ta trong tương lai của anh ta. Anh ấy đang nhìn thấy một cảnh mà Elena hẳn là sẽ rất quen thuộc. Thật là mê mẩn khi nghe anh ấy mô tả những thứ này bằng những từ ngữ lạ lùng, như thể anh ây đang nhìn thấy nó thông qua một đôi mắt hoàn toàn mới mẻ. Hiện tượng này cũng đã xảy ra trong quyển sách của tôi, Hồi Ức 05 Tiền Kiếp (Five Lives Remembered), trong đó một cô gái trẻ sống trong những năm 1700s đã nhìn thấy một khải tượng của tương lai và miêu tả nó bằng những từ ngữ hoàn toàn tương tự.

D: Nó nghe thật sự là kỳ diệu ấy. Người ta trông có khác không?

E: Vâng, trông họ khỏe mạnh hơn rất nhiều.

D: Họ hẳn là phải có những người thấy thuốc rất giỏi vào thời đại đó.

Còn gì có thể hiển nhiên hơn mà lại khiến một bác sĩ chú ý đến nữa? Rằng người của tương lai đã khỏe mạnh hơn người ở thời đại của anh ấy. Điều này đã góp thêm vào một minh chứng hợp lệ nữa.

E: Khỏe mạnh hơn. Và vải vóc cũng khác. Có rất nhiều loại khác nhau. Tôi không thể giải thích bất cứ loại nào. Nostradamus đã bảo chúng tôi có những thứ sẽ nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng tôi.

D: Tôi tự hỏi liệu đây có phải là loại thông tin mà ông ấy lúc nào cũng nhìn thấy không?

E: Tôi tin rằng chính là nó.

D: À, anh không bao giờ biết đâu; rằng có lẽ đây là thế giới trong tương lai sẽ trông như thế đấy. Anh nghĩ gì về nó?

E: Tôi nghĩ nó rất khác. Tôi thấy sợ nó. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy quá nhiều người như vậy.

D: Tôi tưởng Paris đã là một thành phố lớn rồi.

E: Nó lớn. Nhưng tôi chưa bao giờ nhìn vào Paris từ góc độ này. Tôi đang nhìn xuống nó từ trên xuống. Tôi thấy cây cầu lớn nhất mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong cuộc đời tôi. Trông có vẻ như nó được làm từ kim loại và… dây thừng.

Hẳn là dây cáp của một cây cầu như cầu Golden Gate hay thứ gì đó tương tự, mà anh ấy theo lẽ tự nhiên sẽ không biết phải miêu tả bằng cách nào khác. 

E: Nó được treo lơ lưng ở trên mặt nước. Và những thứ này, những thùng chứa này, đang di chuyển trên nó.

D: Có cái gì trong nước không?

E: Chỉ là… chúng là những con tàu. Rất khác, nhưng tôi biết chúng là những con tàu.

D: Vậy anh có thể nhìn thấy tất cả những tòa nhà cao và tất cả những phương tiện di chuyển trong kỳ lạ này. (Cô ấy trông rất hoang mang) Anh có biết từ đó không? (Cô ấy lắc đầu.) Nó có nghĩa là thứ gì đó để lái ấy. Đó là một từ khác dành cho nó. Giống như một chiếc xe ngựa vậy. Thậm chí một con tàu cũng có thể được gọi là “phương tiện giao thông”. Một thứ mà anh ngồi vào và nó sẽ di chuyển.

E: Tôi hiểu rồi. Cảm ơn bà.

Anh ấy có vẻ hài lòng với lời giải thích của tôi và vui mừng về việc tôi đã cho anh ấy lời giải thích.

D: Những thùng chứa này có gây ra tiếng ồn không?

E: Tôi không nghe thấy tiếng gì cả.

D: Có thức gì khác anh muốn chia sẻ mà trông khác biệt nữa không?

E: (Một khoảng dừng dài) Có rất nhiều. Tôi đang cố gắng quyết định cái nào là đèn! Đèn trông sáng hơn những cái chúng tôi có ở đây. Và có… à… đèn với những bức tranh trên chúng. Đầy màu sắc sặc sỡ.

D: Những loại tranh nào?

E: Ah… có nhiều thứ khác nhau. Một người phụ nữ cầm một vật gì đó trong tay cô ấy. (Một điều thuốc, có lẽ, hay một chai Coke?) Một người đàn ông trong bộ y phục kỳ lạ trên một con ngựa. (Có lẽ là một người cao bồi?)

Tôi tự hỏi liệu anh ấy có đang nhìn thấy bảng đèn hay những quảng cáo được làm từ đèn neon đủ màu hay không. Tôi đang tận hưởng điều này. Nó thật sự thú vị khi được nhìn thấy thế giới của chúng ta thông qua đôi mắt của quá khứ.

E: Họ có đèn trên đường phố.

D: Điều đó tốt mà, người ta có thể nhìn thấy trong đêm tối. Paris có ngọn đèn nào trên đường không?

E: Họ có đèn đốt nhưng không chúng không được tiếp dầu theo cách như những chiếc đèn này. Và cũng không nhiều nữa.

D: Đây thật sự là một thành phố rất kỳ lạ mà anh đang nhìn thấy. Nghe có vẻ như nó rất xa xôi trong tương lai.

Tôi dẫn cô ấy ra khỏi cảnh đó và yêu cầu anh ấy di chuyển tiếp đến một ngày quan trọng khác trong cuộc đời của anh ấy.

E: Tôi đang giúp khâu vết thương lại. Đó là một đứa trẻ nhỏ. Chân thằng bé đã bị nghiền qua bởi xe ngựa và tôi phải cắt bỏ nó đi. Tôi yêu cầu thằng bé được mang vào căn buồng của tôi nhưng tôi đã có thể làm cho nó hiểu rằng tôi sẽ giúp và làm nó im lặng. (Một cách tràn đầy cảm xúc) Và đây là lần đầu tiên. Điều này đã có rất nhiều ý nghĩa với tôi.

D: Anh có ý gì khi nói, lần đầu tiên?

E: Tôi đã có thể áp dụng những bài học mà tôi đã học vào thực tiễn. Ý tôi là, ngoài việc thực hành về y học ra. Để áp dụng được những gì Nostradamus đã dạy tôi cách giảm bớt cơn đau. Nó thậm chí khiến sự chảy máu giảm nhiều hơn thực tế. Nostradamus đã hướng dẫn tôi điều này.

D: Anh đã hoàn thành tất cả sự huấn luyện của mình chưa?

E: Về mặt vật lý, nhưng về mặt tinh thần, thì chưa.

D: Anh thực hành y học ở đâu?

E: Tôi có nhiều người đến với mình lắm. Tôi cũng đi đến những vùng nghèo khổ nữa. Tôi muốn giúp họ.

D: Còn gia đình của anh thì sao? Họ có hiểu cho những gì anh đang làm không?

E: Vâng, họ biết là tôi muốn làm việc với những người nghèo mà.

Anh ấy nói anh ấy đã hành y được khoảng sáu năm rồi và đã vẫn đi đến những vùng nghèo khổ và làm việc với họ được khoảng bốn năm nay. Vài trong số những học trò khác đã quay trở lại quê nhà của họ để giúp đỡ những người ở đó. 

D: Đất nước của anh có người cầm quyền không?

E: Ý bà là Pháp sao?

D: Vâng, đó là một đất nước mà bà xây dựng tổ ấm của mình.

E: Vâng, đúng vậy. Tôi không thể nghĩ ra… Ông ấy kế vị sau Vua Charles. Tôi không thể nghĩ được liệu đó có phải là Louis hay không.

D: Tôi chỉ là tò mò thôi. Anh đã bao giờ nhìn thấy ông ấy chưa?

E: Không, tôi chưa bao giờ gặp ông ấy.

Tôi đã nhớ ra từ rất ít những gì tôi đọc được về Nostradamus rằng ông ấy đã tiên đoán tương lai cho nhà vua của ông ta khi người cầm quyền nghe về những tài năng đặc biệt của ông ấy.

D: Còn Nostradamus thì sao? Ông ấy đã bao giờ từng gặp nhà vua chưa?

E: Ồ, đã. Nhà vua đã biết về những lời tiên tri. Nostradamus kể với ông ta vài thứ trong số chúng, vâng. Những điều đáng lo ngại về Pháp. Nhưng ông ấy (nhà vua) không biết tất cả những gì ông ấy biết.

D: Anh có biết những lời tiên tri này là gì không?

E: Tôi biết vài thứ trong số chúng. Nhưng chúng không phải là thứ đáng quan tâm với tôi.

D: Anh không quan tâm đến những gì xảy ra ở nước Pháp sao?

E: Những gì tôi đã học được vượt qua cả thế giới vật lý này.

D: Anh có khải tượng nào của chính mình mà anh nghĩ là quan trọng và muốn chia sẻ với tôi không?

E: Có lẽ là lúc khác đi. Tôi cảm thấy mệt mỏi rồi.

D: Có phải anh mệt do vừa chữa cho cậu bé xong không?

E: Phải. Tôi có thể nói với bà vào một lần khác không?

D: Ồ, vâng. Tôi sẽ rất thích.

Elena hẳn có thể là cũng rất mệt mỏi bởi vì đây là thôi miên dài nhất mà chúng tôi từng được cho phép thực hiện mà không bị cắt ngang.

Khi thức dậy, Elena trông có vẻ hoang mang. Chỉ có một điều mà cô ấy ghi nhớ được trong khi bị thôi miên. Cô ấy đã hỏi liệu có ai đó đã bước vào phòng trong suốt buổi thôi miên hay không. Tôi đã kể cô ấy nghe về con chó và mèo của cô ấy và rằng tôi đã nhận ra cửa trước để mở. Cô ấy nói thỉnh thoảng nếu cố gắng, chúng cũng có thể đi vào, nhưng thật kỳ lạ đối với chúng khi vào phòng ngủ và và đứng ở chân giường và nhìn cô ấy. Đó là một thói quen bất thường.

Cô ấy nói, “Lý do tôi hỏi là bởi vì tôi đã nghe được một cách rõ ràng rằng ai đó đã đi vào phòng và bước đi qua sàn nhà. Sau đó, người đó ngồi xuống trên chiếc rương.”

Tôi kéo sự chú ý của cô ấy vào sự thật rằng có rất nhiều thứ (tranh vẽ và đồ trang trí vụn vặt) trên mặt rương và dưới tình huống bình thường, không ai có khả năng ngồi trên đó cả. Tôi đã nói với cô ấy rằng đôi mắt cô ấy đã di chuyển theo hướng như thể là cô ấy nhìn thấy ai đó bước vào và đi tới phía bên kia giường. Tôi nói cô ấy có thể đã nghe thấy người trên tầng trên di chuyển xung quanh, bởi vì trong suốt ca thôi miên, tôi đã nghe thấy những âm thanh mà có vẻ như đến từ những căn hộ khác.

Cô ấy lắc đầu và trả lời một cách dứt khoát, “Điều này thật lạ lùng. Tôi biết nó vô lý. Nhưng tôi chắc chắn những âm thanh tới từ trong phòng này bởi vì có một cửa nâng ngay ở đó cạnh chân giường của tôi. Khi có ai đi ngang qua căn phòng, sàn nhà sẽ kêu kẽo kẹt ở chỗ đó. Đó là thứ mà tôi đã nghe thấy.”

(Ghi chú: Trapdoor – cửa nâng)

Lũ thú nuôi rõ ràng là đã quá nhỏ để tạo ra bất kỳ âm thanh gì, đặc biệt là âm thanh của tiếng bước chân. Băng ghi âm đã ghi lại những âm thanh tương tự như những gì cô ấy đã miêu tả, nhưng như tôi đã nó, nó có thể đến từ tầng trên. 

Thật thú vị để suy đoán về khả năng những con thú nuôi đã thực sự nhìn thấy và đi theo ai đó vào trong phòng. Tôi đã nghe thấy tiếng chó sủa phía ngoài khi hiện tượng này bắt đầu. Chúng nó đã thấy một sự hiện diện mà vô hình đối với tôi sao? Còn lý do nào khác khiến chúng tự chạy vào trong nhà chỉ để đứng ở chân giường và nhìn thôi nữa chứ?

Khi tôi nói với Elena rằng Nostradamus đã nói ông ấy sẽ tự mình nói chuyện với tôi, cô ấy đã bối rối cũng y như tôi vậy. Chúng tôi không thể tìm ra bằng cách nào ông ấy có thể hoàn thành được một kỳ tích như vậy.

“Ông ấy thậm chí đã đến thông qua tôi bằng cách nào?” cô ấy đã hỏi. “Nó khá rõ ràng rằng tôi không thể là Nostradamus, nếu tôi là một trong những người học trò của ông ấy.” 

Chúng tôi cũng tò mò về một người khác mà ông ấy vốn sẽ đến thông qua anh ta. Sự tiên đoán cô ấy đã đưa ra về việc tài liệu về Jesus đến thông qua một người khác đã trở thành sự thật khi tôi nhận được nó thông qua Brenda. Đây cũng đã là một điều hiếm xảy ra. Tại thời điểm này chúng tôi không biết câu chuyện này sẽ diễn ra như thế nào hay điều gì khác sẽ có thể xảy ra. Tôi đã lên kết hoạch để kết thúc tất cả trong vài buổi thôi miên nữa khi tôi tìm ra toàn bộ về câu chuyện cuộc đời của Dyonisus. 

Trong buổi thôi miên này khả năng nói trôi chảy và cung cấp nhiều thông tin hơn của cô ấy đã tiến bộ vượt bậc, nếu so sánh với những buổi thôi miên đầu tiên. Có lẽ lý do cho sự trì hoãn bắt buộc và sự cắt ngang bởi người hướng dẫn của cô ấy là để cô ấy có thể cảm thấy an tâm và quen thuộc với tiến trình này hơn.

Sau buổi thôi miên này, chúng tôi định hẹn thêm với nhau vài buổi nữa mà cô ấy đã không thể thực hiện bởi vì nhiều lý do cá nhân. Cô ấy sau đó đến California một tháng để ở cùng với một cô con gái đang có những vấn đề trong hôn nhân. Vì vậy, đó lại là vài tháng nữa trôi qua trước khi công việc về dự án này có thể được tiếp tục trở lại. 

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here