ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 4 – CHƯƠNG 18

0
21

 CHƯƠNG 18

Con mong muốn được nhớ lại hoàn toàn. Con mong muốn được tái hợp với Thượng Đế. Đây không phải là điều mà mọi linh hồn con người đều hằng mong mỏi hay sao ạ?

Phải. Một số người không biết về điều này, một số người không “nhớ rằng mình nhớ,” nhưng họ vẫn hằng mong mỏi trong lòng. Một số người thậm chí không tin vào sự tồn tại của Thượng Đế, nhưng sự mong mỏi sâu thẳm trong họ sẽ không biến mất. Họ nghĩ rằng đó là một khao khát về một điều gì đó khác, nhưng cuối cùng, họ sẽ phát hiện ra rằng đó là khao khát được trở về nhà, trở thành một Phần của Tổng Thể là Thượng Đế Một Lần Nữa.

Những người không tin tưởng sẽ khám phá ra điều này, khi họ khám phá ra rằng không có gì khác mà họ tiếp cận, không gì khác mà họ đạt được, có thể thỏa mãn khát khao sâu thẳm bên trong của họ. Thậm chí không phải là tình yêu của người khác. 
Tất cả tình yêu trên Trái Đất này chỉ là tạm thời và ngắn ngủi. Ngay cả tình yêu của cả một đời người, một mối quan hệ kéo dài nửa thế kỷ hoặc hơn, cũng ngắn ngủi so với vòng đời của linh hồn, đó là không có hồi kết. Và điều này linh hồn sẽ nhận ra, nếu không phải là trước đó, thì là vào thời điểm mà các con gọi là cái chết. Vì linh hồn sẽ biết trong thời điểm đó rằng không có cái chết; rằng cuộc sống là vĩnh cửu, và rằng Con đã luôn, đang, và sẽ luôn là một thế giới không có hồi kết. Khi linh hồn nhận ra điều này, nó cũng sẽ nhận ra bản chất tạm thời của thứ mà nó cho là tình yêu vĩnh viễn. Và sau đó, trong chuyến hành trình kế tiếp của nó đến đời sống vật chất, nó sẽ hiểu sâu sắc hơn, ghi nhớ dễ dàng hơn, và nó sẽ biết rằng tất cả những gì người ta yêu thương trong đời sống vật chất chỉ là ngắn ngủi, thoáng qua mà thôi. 
Theo cách nào đó, điều dường như thật chơi vơi. Nó dường như lấy đi niềm vui khỏi tình yêu đối với con. Làm sao con có thể yêu một ai đó hay một cái gì đó trọn vẹn nếu con biết rằng nó chỉ là tạm bợ, quá… quá vô nghĩa trên phạm vi tổng thể của mọi thứ. 
Ta đã không nói bất kỳ điều gì là vô nghĩa về điều đó cả. Không có gì về tình yêu là vô nghĩa. Tình yêu là ý nghĩa của chính cuộc sống. Cuộc sống chính là biểu hiện của tình yêu. Đó là cuộc sống. Vì vậy, mọi hành động yêu thương đều là biểu hiện của cuộc sống, ở mức độ cao nhất. Thực tế là vài điều gì đó, vài kinh nghiệm, là tạm thời, hoặc tương đối ngắn, không khiến cuộc sống trở nên vô nghĩa. Thật vậy, tình yêu có thể mang lại cho cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn.
Hãy để Ta giải thích thêm một chút về tình yêu, và rồi con sẽ hiểu đầy đủ hơn. 
Trải nghiệm tình yêu là tạm thời, nhưng bản thân tình yêu là vĩnh cửu. Những trải nghiệm này chỉ là biểu hiện ở-đây và bây-giờ của một tình yêu mà hiện diện ở mọi lúc, mọi nơi. 
Điều đó dường như không khiến cho nó vui hơn đối với con được.
Hãy để chúng ta xem liệu chúng ta có thể mang ý tưởng về niềm vui trở lại với tình yêu được hay không nhé. Con có ai đó cụ thể, mà con yêu thương ngay lúc này không?
Vâng, nhiều người ạ.
Và một người, cụ thể, với người phối ngẫu của con?
Vâng ạ. Nancy. Như ngài đã biết.
Phải, ta biết điều đó, nhưng Ta đang hướng dẫn con từng bước một, vì vậy hãy đối thoại với Ta. 
Được ạ.
Bây giờ, với Nancy, người mà con cảm thấy yêu thương đặc biệt, con có trải nghiệm tình dục với cô ấy không?
Con có ạ.
Và những trải nghiệm này, chúng có liên tục, không đổi và không bao giờ kết thúc không?
Không, con không muốn. 
Không, con không nghĩ con thực sự muốn. Không, nếu con nghĩ về nó. Nhưng hiện tại, con đang chấp nhận rằng những trải nghiệm này là tạm thời, có phải không ạ?
Phải. Mang tính giai đoạn và tạm thời.
Và tồn tại trong thời gian ngắn ngủi?
Còn phụ thuộc vào nó đã được bao lâu rồi.
Đó là gì?
Một trò đùa nhỏ. Chỉ là một trò đùa nhỏ thôi. Phải, nói một cách tương đối, những trải nghiệm chỉ tồn tại trong thời gian ngắn ngủi. 
Điều đó có khiến ý nghĩa của những trải nghiệm này giảm sút đi không? 
Không ạ.
Điều đó có khiến cho những trải nghiệm này kém thú vị hơn không?
Không ạ. 
Vậy con đang nói rằng tình yêu của con dành cho Nancy là mãi mãi, nhưng cách thể hiện tình yêu của con dành cho cô ấy theo cách cụ thể này là mang tính giai đoạn, tạm thời và ngắn ngủi, điều đó có chính xác không?
Con hiểu Ngài đang muốn nói đến điều gì rồi.
 
Tốt. Vậy câu hỏi là, con định nói điều gì? 
Con định nói rằng con sẽ không thể tận hưởng tình yêu hoặc biểu hiện tình yêu của con sẽ không có ý nghĩa như một sinh thể vĩnh cửu, chỉ đơn giản vì bản thân những trải nghiệm là tạm thời sao? Hay con đang nói đến một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, điều mà cho phép con yêu những gì con yêu “hết lòng” khi con yêu điều đó, ngay cả khi biết rằng trải nghiệm tình yêu dưới dạng thức cụ thể đó chỉ là tạm thời mà thôi?
Nếu con đang muốn nói đến điều thứ hai, thì con đang hướng tới sự làm chủ, vì Những người làm chủ Cuộc Sống biết rằng tình yêu thương cuộc sống và tất cả những gì cuộc sống thể hiện trong mọi khoảnh khắc một cách trọn-vẹn, đó chính là biểu hiện bản chất của Thượng Đế.
 
Đây là Thái Độ Thứ Hai của Thượng Đế. Thượng Đế luôn yêu thương trọn-vẹn.
Vâng, con biết về Thái Độ Thứ Hai này, và việc nó đã thay đổi cuộc đời con như thế nào. Đây là một trong những điều mà con không cần lời giải thích cho mình. Con hiểu yêu thương trọn vẹn có nghĩa là gì.
Con có hiểu không?
Con nghĩ là con hiểu, vâng. 
Con hiểu ý nghĩa của việc yêu thương trọn-vẹn phải không?
Phải ạ. Nó có nghĩa là yêu tất cả mọi người mà không có điều kiện và không có giới hạn gì cả.
Điều đó có nghĩa là gì? Nó biểu hiện như thế nào?
À, con vẫn đnag cố tìm ra điều đó. Đó là một cuộc khám phá thường nhật đối với con. Đó là một sự khám phá trong từng khoảnh khắc.
Con nên biến nó thành sự sáng tạo trong từng khoảnh khắc, thì sẽ tốt hơn đấy. Cuộc sống không phải là một quá trình khám phá; nó là một quá trình tạo tác.
Vậy làm thế nào để con có thể tạo ra trải nghiệm về tình yêu phi điều kiện và phi giới hạn, trong từng khoảnh khắc được chứ ạ?
Nếu con không có câu trả lời cho câu hỏi đó, thì con không thể nói rằng con hiểu thế nào là yêu trọn vẹn. Con hiểu những từ đang nói, nhưng con không biết được ý nghĩa của chúng. Chúng không có ý nghĩa như một vấn đề thực tế.
Đó là vấn đề với từ “tình yêu” ngày nay. 
Và cụm từ “tôi yêu bạn”.
Và cụm từ “tôi yêu bạn”, phải. Mọi người đều nói điều đó, nhưng nhiều người không hiểu nó nghĩa là gì – nó thực sự có nghĩa là – yêu người khác. Họ hiểu ý nghĩa của việc cần người khác, muốn điều gì đó từ người khác, và thậm chí sẵn sàng cho đi thứ gì đó để đáp lại những gì họ cần và muốn, nhưng họ không hiểu được thực sự yêu, yêu một cách thực lòng có nghĩa là gì. 
Nhiều người đã gặp thử thách thực sự, một vấn đề thực sự, với từ “yêu”, và cụm từ “tôi yêu bạn” này. 
Tất nhiên là bao gồm cả con. Cuộc sống của con đã là một thảm họa khi nói đến tình yêu. Con không hiểu yêu thương trọn vẹn nghĩa là gì, và con đoán bây giờ con cũng không hiểu nữa. Con có thể nói những lời đó, nhưng dường như con không thể sống theo chúng được. Có ai có thể thực sự yêu thương, mà không có bất kỳ điều kiện nào, không có bất kỳ giới hạn nào không? Con người có thể làm được điều đó không? 
Một vài người có thể, và họ đã. 
Những sinh thể này được gọi là những Người Làm Chủ Cuộc Sống. 
Chà, con không phải là một Người Làm Chủ Cuộc Sống, bằng cách này hay cách khác. 
Con chính là một Người Làm Chủ Cuộc Sống! Tất cả các con đều thế! Con chỉ đơn giản là đang không trải nghiệm điều đó mà thôi. Nhưng con đang trên con đường trải nghiệm việc làm chủ cuộc sống, con trai của Ta. 
Con ước gì mình có thể tin điều đó. 
Ta cũng vậy. 
Cho đến những năm gần đây nhất, con đã vẫn không hiểu được điều gì về tình yêu cả. Con đã tưởng rằng con biết tất cả về nó. Nhưng con đã chẳng biết gì cả, và cuộc đời con là một minh chứng cho điều đó. Và Ngài vừa chứng minh cho con thấy ở đây, rằng con không thực sự hiểu nó. Ý con là, con nói về một trò chơi hay, nhưng con không phải là kẻ mà người ta gọi là người vô địch. 
Con chưa kể về những mối quan hệ quan trọng và cuộc hôn nhân của mình trong lời dẫn chuyện của con ở đây, bởi vì con muốn tôn trọng quyền riêng tư của những người mà con đã chạm vào cuộc sống của họ theo những cách gây tổn thương. Con đã giữ “câu chuyện” của mình chỉ giới hạn trong sự lan man của riêng cá nhân con. Nhưng con có thể nói một cách tổng quát rằng, mọi thứ mà người ta có thể làm để làm tổn thương một người (ngoại trừ việc làm tổn thương một người nào đó về mặt thể xác), thì con đều đã làm trong các mối quan hệ tình cảm của mình. Con đã phạm phải mọi sai lầm mà người ta có thể mắc phải. Mọi việc ích kỷ, vô cảm, vô tâm mà người ta có thể làm, thì con đều đã làm.
Con đã kết hôn lần đầu tiên năm con 21 tuổi. Tất nhiên, con nghĩ mình đã là một người đàn ông trưởng thành, hiểu mọi thứ phải hiểu về tình yêu trên đời. Con đã chẳng hiểu gì cả. Về tính ích kỷ, thì con đã biết rất nhiều, nhưng về tình yêu, thì con đã chẳng hề biết gì cả. 
Người phụ nữ không may mắn lấy phải con đã nghĩ rằng cô ấy đã lấy được một người đàn ông tự tin, nhạy cảm và chu đáo. Và những gì cô ấy nhận được là một người đàn ông tự cho mình là trung tâm, tự cao, áp chế, giống như cha anh ta, cho rằng anh ta là “ông chủ” và tự thổi phồng mình lên bằng cách làm cho người ta trông nhỏ bé đi. 
Chỉ sau khi kết hôn, chúng con chuyển đến miền Nam để lưu trú ngắn ngày, sau đó quay trở lại Annapolis một lần nữa. Con đã tham gia sâu vào đời sống văn hóa của thị trấn, cùng với đội Colonial Players, và giúp thực hiện những tác phẩm đầu tiên tại Nhà hát Summer Garden Annapolis. Con là một trong những người sáng lập Maryland Hall cho Nghệ Thuật Sáng Tạo, cũng như là một phần của nhóm nhỏ đã hình thành và điều phối Lễ hội Mỹ Thuật Annapolis đầu tiên ở đó.
Tuy nhiên, giữa công việc toàn thời gian và các “nghĩa vụ” khác, con phải xa vợ và con cái ba hoặc bốn đêm một tuần, và hầu hết các ngày cuối tuần, trong suốt cả năm. Trong thế giới của con, “tình yêu” có nghĩa là “cung cấp” và sẵn sàng làm những gì cần thiết để đạt được điều đó. Con đã sẵn sàng như vậy, và không ai có thể thuyết phục con về trách nhiệm của mình. Tuy nhiên, con nghĩ rằng chúng bắt đầu và kết thúc với cuốn sổ bỏ túi của con – bởi vì đó là nơi chúng dường như bắt đầu và kết thúc đối với bố con. 
Chỉ sau này, khi con lớn hơn, con mới có thể thừa nhận và công nhận rằng bố con đã tham gia vào cuộc sống của con nhiều hơn những gì con muốn ghi nhận đối với ông ấy — may đồ ngủ (ông ấy cực kỳ khéo léo với máy khâu), nướng bánh táo (tốt nhất thế giới), đưa con đi cắm trại (ông ấy trở thành thủ lĩnh đoàn khi chúng con gia nhập Đội hướng đạo sinh Cub), đưa con đi câu cá ở Canada và các chuyến thám hiểm đến Washington, DC và những nơi khác, dạy con nhiếp ảnh và đánh máy, danh sách này là vô tận. 
Điều con đã thiếu từ bố con là bất kỳ sự thể hiện tình yêu bằng lời nói hay hành động nào. Ông ấy chỉ đơn giản là chưa bao giờ nói “Bố thương con” và việc tiếp xúc cơ thể thực sự là chưa từng nghe nói đến, ngoại trừ vào dịp Giáng sinh và sinh nhật, khi mà mẹ sẽ hướng dẫn chúng con, sau khi chúng con nhận được những món quà luôn tuyệt vời, là hãy “đi ôm bố của con đi nào”. Chúng con đã làm điều đó nhanh nhất có thể. Đó là một sự Thân Thiế Vội Vàng. 
Đối với con, bố là cội nguồn của mọi uy quyền trong nhà. Mẹ là cội nguồn của tình yêu. 
Các mệnh lệnh và quyết định của bố, cách sử dụng quyền lực của ông, thường là độc đoán và nặng tay, còn mẹ là tiếng nói của lòng nhân ái, sự kiên nhẫn và khoan dung. Chúng con đến gặp bà ấy với lời cầu xin rằng bà ấy giúp chúng con vượt qua những quy tắc và hạn chế của bố, hoặc khiến ông ấy thay đổi ý định. Bà ấy thường làm vậy. Cùng nhau, họ đã chơi một trò chơi Lính Tốt / Lính Xấu rất hay. 
Con tưởng tượng rằng đây là một mô hình nuôi dạy con cái khá điển hình trong những năm 1940 và 1950, và con chỉ đơn giản là áp dụng mô hình vào những năm sáu mươi, với một số cải cách. Con đã chú trọng đến việc thường xuyên nói với các con của mình rằng con yêu thương chúng, và ôm và hôn chúng thật nhiều, bất cứ khi nào con ở gần chúng. Con chỉ đơn giản là không ở gần chúng nhiều. 
Trong mô hình mà con được đưa cho, công việc của người phụ nữ là “ở bên những đứa trẻ”, trong khi người đàn ông bước ra ngoài thế giới và “làm mọi thứ”. Một trong những điều con cuối cùng đã “làm” là có những cuộc quan hệ ngắn ngủi với những người phụ nữ khác, và cuối cùng, là một cuộc tình vụng trộm chính thức. Điều đó dẫn đến sự kết thúc của cuộc hôn nhân đầu tiên của con và chuyển sang cuộc hôn nhân thứ hai. 
Con không bao giờ tự hào về cách mình cư xử, và cảm giác tội lỗi sâu sắc của con chỉ tăng dần theo năm tháng mà thôi. Con đã xin lỗi người vợ đầu tiên của mình nhiều lần, và vì cô ấy đã và luôn là một người nhân hậu, chúng con đã duy trì tình thân trong nhiều năm. Nhưng con biết rằng con đã làm tổn thương cô ấy sâu sắc, và con ước gì có một cách nào đó mà một người có thể quay lại và làm lại, hoặc hoàn tác, hoặc ít nhất là làm những gì đã được làm, theo một cách khác. 
Cuộc hôn nhân thứ hai của con thất bại, và dẫn đến cuộc thứ ba – mà cuối cùng cũng thất bại. Con dường như không biết làm thế nào để duy trì một mối quan hệ, và lý do là con dường như không biết làm thế nào để cho đi. Con giữ (mặc dù không ý thức, con không nghĩ) quan điểm cực kỳ ích kỷ và ấu trĩ rằng các mối quan hệ đã tồn tại, mang lại cho con niềm vui và sự tiện lợi, và thách thức ở đây là giữ cho chúng tiếp tục trong khi từ bỏ bản thân mình càng ít càng tốt. Trên thực tế, đó là những gì mà con cảm thấy về những mối quan hệ lãng mạn: những tương tác đòi hỏi con phải từ bỏ những mảnh vụn của bản thân mình, cho đến khi con hoàn toàn biến mất. Con không muốn điều đó, và dường như con không biết làm thế nào con có thể hạnh phúc được, nếu không có “người quan trọng kia” trong cuộc đời mình. Vì vậy, câu hỏi luôn là con đã sẵn sàng “bán hết” bao nhiêu thuộc về bản thân mình, để có được sự an toàn của một cội nguồn tình yêu, sự đồng hành và tình cảm (đọc, tình dục) vĩnh viễn trong cuộc đời con. Như con đã nói, con không tự hào lắm về điều này. Con đang cố gắng minh bạch ở đây. Bạn con, Linh Mục Mary Manin Morrissey, người sáng lập Trung tâm Làm Giàu Cuộc Sống ở Wilsonville, Oregon, gọi con là một Người đàn ông đang hồi phục.
Vào cuối cuộc hôn nhân thứ ba, con nghĩ rằng mình đã sẵn sàng từ bỏ, nhưng thực ra con phải trải qua điều này thêm hai lần nữa trước khi con có thể duy trì một mối quan hệ lâu dài. Trong quá trình này, con đã sinh thêm bảy đứa con — bốn đứa con với một người phụ nữ mà con đã có một mối quan hệ lâu dài mà không kết hôn. 
Để nói rằng con đã hành động vô trách nhiệm hẳn sẽ là bao dung lắm rồi, nhưng trong mỗi trường hợp, con tin rằng (a) đây là mối quan hệ cuối cùng mà sẽ bền lâu, và (b) con đang làm mọi thứ có thể để khiến cho nó bền lâu. Với sự hiểu lầm hoàn toàn của con về tình yêu thực sự là gì, giờ con nhận ra rằng những lời đó trống rỗng đến mức nào. 
Và con ước rằng con có thể nói rằng những hành vi này chỉ giới hạn trong những mối quan hệ đó, nhưng điều đó sẽ không nói lên được tới một nửa của nó. 
Trong thời gian đó, con đã dính dáng đến nhiều người phụ nữ khác, đã tự kiểm điểm bản thân mình với sự thiếu chín chắn và ích kỷ ngang hàng. 
Bây giờ, con thành thật nhận ra rằng không có nạn nhân và không có nhân vật phản diện nào trong những vấn đề này, và tất cả kinh nghiệm sống đều là sự đồng sáng tạo, nhưng con thừa nhận vai trò to lớn của con trong những kịch bản này. Con thấy khuôn mẫu mà con đã mất ba mươi năm để phá vỡ, và đó là những thực tế xấu xí mà con không muốn cố gắng che đậy bằng những châm ngôn của Thời Đại Mới. 
Vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi vào cuối những năm bốn mươi của mình, con nhận ra mình đơn độc. Và, như con đã nói trước đây, sự nghiệp và sức khỏe của con không thể tốt hơn chuyện tình cảm của con. Con vô vọng khi ngắm nhìn sinh nhật lần thứ 50 của mình đang đến gần. Đây là tình trạng của sự việc khi con thức dậy trong tuyệt vọng vào giữa đêm tháng Hai năm 1992 và viết một bức thư tức giận gởi Thượng Đế.
Con không thể nói cho mọi người biết việc Thượng Đế đã trả lời có ý nghĩa đới với con đến thế nào. 
Nó cũng có ý nghĩa rất lớn đối với Ta nữa.
Nhưng con thường tự hỏi, tại sao điều này lại xảy ra với con? Con không xứng đáng.
Mọi người đều xứng đáng được trò chuyện với Thượng Đế! Đó là toàn bộ trọng điểm! Tuy nhiên, Ta không thể đưa ra quan điểm đó bằng cách “truyền giáo.”
Được rồi, nhưng tại sao lại là on? Có rất nhiều người đã có cuộc sống kém hoàn hảo hơn. Tại sao lại chọn con chứ? Đó là câu hỏi mà rất nhiều người đặt ra. “Tại sao lại là anh, Neale mà không phải là tôi?
Và con đã trả lời họ thế nào?
Con nói rằng Thượng Đế trò chuyện với tất cả mọi người, mọi lúc. Câu hỏi không phải là, Thượng Đế trò chuyện với ai? mà là, Ai lắng nghe Ngài? 
Xuất sắc. Đó là một câu trả lời xuất sắc.
Nó vốn nên là thế. Ngài đã đưa nó cho con mà. Nhưng bây giờ con phải nhờ Ngài trả lời câu hỏi trước đó của con. Làm cách nào để con tạo ra trải nghiệm về tình yêu phi điều kiện và phi giới hạn, trong từng khoảnh khắc? Làm thế nào để con có thể có được thái độ yêu thương trọn vẹn của Thượng Đế? 
Yêu một cách trọn vẹn chính là điều hoàn toàn tự nhiên. Yêu thương chính là một điều tự nhiên để làm.
 Nó không phải là bình thường, mà là tự nhiên. 
Hãy giải thích giúp con sự khác biệt đó một lần nữa với ạ. 
“Bình thường” là một từ dùng để chỉ những gì bình thường, phổ biến, nhất quán. Từ “tự nhiên” được sử dụng để biểu thị tính chất cơ bản của một sự vật. Bản chất cơ bản của con với tư cách là một con người là yêu thương, yêu thương mọi người và mọi thứ, mặc dù điều đó là không được bình thường đối với con.
Tại sao không ạ?
Bởi vì con đã được dạy để hành động chống lại bản chất cơ bản của con – không phải là tự nhiên – theo cách mà con dịch chuyển trong thế giới.
Và tại sao lại như vậy ạ? Tại sao chúng con lại được dạy như vậy?
Bởi vì con đã tin rằng Bản Thể Tự Nhiên của con là xấu, là xấu xa, là thứ phải được thuần hóa, kiềm chế, khuất phục. Và vì vậy các con đã yêu cầu giống loài của mình phải thể hiện và tuân thủ những hành vi “bình thường” nhưng không hề tự nhiên. Trở nên “tự nhiên” là tội lỗi, là sự buông thả, thậm chí có thể là xấu xa một cách nguy hiểm. Thậm chí để cho phép bản thân được nhìn thấy ở trạng thái “tự nhiên” cũng được cho là tội lỗi. 
Điều đó đúng cho đến ngày nay. Một số tạp chí vẫn bị một số người coi là ”bẩn”. Tắm nắng khỏa thân bị nhiều người gán cho là “lệch lạc”. Nói chung, cơ thể khỏa thân là điều nên tránh, và những người đi lòng vòng trong trạng thái khỏa thân, ngay cả trong nhà riêng của họ hoặc xung quanh sân sau hoặc hồ bơi của họ thường bị gọi là “biến thái”.
Và nó còn vượt xa việc để lộ “bộ phận riêng tư” của chúng con. Ở một số nền văn hóa, chúng con thậm chí không cho phép phụ nữ để lộ khuôn mặt, cổ tay hoặc mắt cá chân của cô ấy. 
Điều này, tất nhiên, là dễ hiểu. Nếu người ta đã từng thấy một cặp mắt cá chân của phụ nữ thực sự hấp dẫn, người ta có thể hiểu tại sao một số người tin rằng chúng phải được che đi khỏi tầm nhìn của công chúng. Chúng có thể rất khiêu khích, và thậm chí khiến một người nghĩ đến SEX.
Được rồi, vậy Ta đang đùa. Nhưng gần như hà khắc đến mức như vậy trong một số nhà và một số nền văn hóa. 
Và nhiều người trong số các con đã ngăn cản không chỉ khía cạnh tự nhiên duy nhất đấy, thuộc về con người các con. Mà các con đã ngăn cản cả việc nói sự thật, mặc dù làm như vậy là thuận tự nhiên đối với các con. Các con đã ngăn cản niềm tin cơ bản vào vũ trụ, mặc dù việc các con có được nó là điều thuận tự nhiên. Các con đã ngăn cản việc ca hát, nhảy múa, vui mừng và tuyên dương, mặc dù từng cái xương trong cơ thể các con đều đang bùng nổ đến nhức nhối, với điều kỳ diệu thuần khiết là Con Người Của Các Con! 
Các con đã làm những điều này bởi vì các con sợ rằng nếu các con “chấp nhận” xu hướng tự nhiên, các con sẽ bị tổn thương, và nếu các con chấp nhận những thú vui tự nhiên, các con sẽ làm tổn thương chính mình và những người khác. Các con mang theo nỗi sợ hãi này bởi vì các con có một Tư tưởng được Bảo trợ về loài người, thứ mà cho rằng giống loài của các con về cơ bản là xấu xa. Các con tưởng tượng rằng các con “sinh ra trong tội lỗi,” và bản chất của các con là xấu. 
Đây là quyết định quan trọng nhất mà các con từng đưa ra về bản thân, và vì các con đang tạo ra thực tại của riêng mình, nên đó là quyết định mà các con đã thực hiện. Không muốn khiến mình sai, nên các con đã nỗ lực rất nhiều để khiến mình đúng. Cuộc sống của các con đã cho các con thấy rằng các con đúng về điều này, và vì vậy các con đã coi đây là câu chuyện văn hóa của mình. Đây chỉ là cách mà mọi thứ là như vậy, các con nói, và bằng cách liên tục nói điều đó, các con đã biến nó thành như vậy.
Tuy nhiên, trừ phi các con thay đổi câu chuyện của mình, thay đổi ý tưởng của các con về con người của các con và bản chất của các con với tư cách là một chủng tộc, một giống loài, nếu không thì các con sẽ không bao giờ có thể yêu thương trọn vẹn được, bởi vì các con thậm chí không thể yêu thương bản thân mình cho trọn vẹn. 
Đó là bước đầu tiên để yêu thương trọn vẹn. Các con phải yêu thương Bản Thân mình trọn vẹn. Và điều này các con không thể làm được, chừng nào các con còn tin rằng các con sinh ra trong tội lỗi, và về cơ bản là xấu xa.
Câu hỏi này — bản chất cơ bản của con người là gì? —Là câu hỏi quan trọng nhất hiện nay trước loài người. Nếu các con tin rằng con người về bản chất là không đáng tin cậy và xấu xa, các con sẽ tạo ra một xã hội ủng hộ quan điểm đó, sau đó ban hành luật, phê duyệt các quy tắc, thông qua các quy định và áp đặt các biện pháp hạn chế để biện minh cho niềm tin đó. Nếu các con tin rằng con người về bản chất là đáng tin cậy và tốt đẹp, các con sẽ tạo ra một kiểu xã hội hoàn toàn khác, trong đó luật pháp, quy tắc, quy định và sự hạn chế hiếm khi được yêu cầu đến. Xã hội thứ nhất sẽ giới hạn sự tự do, xã hội thứ hai sẽ cho đi sự tự do. 
Thượng Đế yêu thương trọn vẹn vì Thượng Đế tự do trọn vẹn.Tự do trọn vẹn chính là vui vẻ trọn vẹn, bởi vì tự do trọn vẹn tạo ra không gian cho mọi trải nghiệm vui vẻ. Tự do là bản chất cơ bản của Thượng Đế. Đó cũng là bản chất cơ bản của tâm hồn con người. Các con không được tự do trọn vẹn đến mức nào, thì các con sẽ không được vui vẻ trọn vẹn đến mức ấy — và các con cũng không yêu thương trọn vẹn đến mức ấy. 
Ngài đã thảo luận về điều này trước đây, và vì vậy, con hiểu rằng nó phải khá là quan trọng. Ngài đang nói rằng yêu thương trọn vẹn có nghĩa là tự do trọn vẹn. 
Phải, và cho phép những người khác cũng được tự do trọn vẹn. 
Ý Ngài là mọi người sẽ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn?
Ý Ta là vậy đấy. Ở mức độ mà con người có thể cho phép điều đó, phải. Ý Ta là vậy đấy.
Đó là cách Thượng Đế yêu thương. 
Thượng Đế cho phép. 
Ta cho phép mọi người làm bất cứ điều gì họ muốn.
Mà không có hậu quả sao ạ? Không có hình phạt sao ạ?
Hai điều này không giống nhau. 
Như Ta đã nói với các con rất nhiều lần đến giờ, không có cái gọi là hình phạt trong Vương quốc của Ta. Mặt khác, có thứ gọi là hậu quả. 
Hậu quả là một kết quả tự nhiên, một hình phạt là một điều bình thường. Việc trừng phạt trong xã hội của các con là bình thường. Điều bất bình thường trong xã hội của các con đơn giản là cho phép một hậu quả nào đó tự khẳng định nó, tự bộc lộ chính nó. 
Hình phạt là sự thông báo của các con rằng các con quá nóng vội để chờ đợi một kết quả tự nhiên.
Ngài đang nói rằng không ai nên bị trừng phạt vì bất cứ điều gì sao?
Đó là điều các con phải quyết định. Thật vậy, các con đang quyết định nó mỗi ngày.
Khi các con liên tục đưa ra những lựa chọn liên tục về vấn đề này, các con có thể cảm thấy có lợi khi xem xét phương pháp nào các con thấy hiệu quả nhất trong việc khiến xã hội của các con hoặc bất kỳ ai trong đó thay đổi hành vi. Rốt cuộc, đây là lý do các con có thể nghĩ ra để áp đặt các hình phạt. Trừng phạt vì mục đích trả thù — về cơ bản, “sự trả đũa” —sẽ không tạo ra loại xã hội mà các con nói rằng các con muốn tạo ra. 
Các xã hội tiến hóa cao đã quan sát thấy rằng người ta ít học được điều gì từ các hình phạt. Họ đã kết luận rằng hậu quả là người thầy tốt hơn. 
Mọi chúng sinh đều biết sự khác biệt giữa hình phạt và hậu quả. 
Hình phạt là kết quả được tạo ra một cách nhân tạo. Hậu quả là kết quả xảy ra một cách tự nhiên.
Hình phạt được áp đặt từ bên ngoài bởi một người có hệ thống giá trị khác với hệ thống giá trị của người bị trừng phạt. Hậu quả được trải nghiệm từ bên trong, bởi Bản Thân. 
Hình phạt là quyết định của ai đó khác rằng một người đã làm sai. Hậu quả là kinh nghiệm của bản thân rằng một thứ gì đó không hoạt động. Đó chính là, thứ đó đã không tạo ra một kết quả dự kiến.
Nói cách khác, chúng ta không học được nhanh chóng từ các hình phạt, bởi vì chúng ta coi chúng như một điều gì đó mà người khác đang làm với chúng ta. Chúng ta dễ dàng học hỏi hơn từ những hậu quả, bởi vì chúng ta coi chúng như một điều gì đó mà chúng ta đang làm cho chính mình.
Chính xác. Con đã hiểu nó chính xác rồi đấy.
Nhưng một hình phạt không thể là một hậu quả sao ạ? Đó không phải là trọng điểm sao ạ?
Hình phạt là kết quả được tạo ra một cách nhân tạo, không phải là kết quả tự nhiên. Cố gắng chuyển đổi một hình phạt thành một hậu quả bằng cách đơn giản gọi nó là như vậy, không làm cho nó trở thành như vậy. Chỉ những sinh vật còn non kém nhất mới có thể bị đánh lừa bởi những thủ đoạn bằng lời nói như vậy, và ngay cả những sinh vật đó cũng không thể bị lừa lâu lắm đâu.
Điều này đã không ngăn được nhiều người trong số các con dạy con cái mình sử dụng thủ đoạn. Và hình phạt lớn nhất mà các con đã nghĩ ra là không cho chúng tình yêu của mình. Các con đã cho con cái của mình thấy rằng nếu chúng cư xử theo một cách nào đó, các con sẽ giữ lại tình yêu của mình không cho chúng. Các con đã tìm cách điều chỉnh và sửa đổi, kiểm soát và tạo ra những hành vi của con cái của các con, bằng cách cho đi và giữ lại tình yêu của mình. 
Đây là điều mà Thượng Đế sẽ không bao giờ làm.
Tuy nhiên, các con đã nói với con cái của các con rằng Ta cũng làm điều đó — không nghi ngờ gì, là để biện minh cho hành động của chính các con. Nhưng để Ta nói với các con điều này: tình yêu thực sự không bao giờ tự mình rút lại. Và đó chính là ý nghĩa của việc yêu thương trọn vẹn. Nó có nghĩa là tình yêu của các con đủ trọn vẹn để chứa đựng những hành vi sai trái lớn nhất. Nó có ý nghĩa nhiều hơn thế. Nó có nghĩa là không có hành vi nào được gọi là “sai”. 
Erich Segal đã nói đúng. Yêu có nghĩa là không cần phải nói rằng mình xin lỗi.
Điều đó hoàn toàn chính xác. Tuy nhiên, đó là một nguyên tắc vô cùng cao cả, không được nhiều người thực hành.
http://www.llion.net
ttp://www.llion.net
Hầu hết mọi người thậm chí không thể tưởng tượng nó được thực hiện bởi Thượng Đế. 
Và họ đã đúng. Ta không thực hành nó.
Con xin Ngài vui lòng lặp lại ạ?
Ta là nó. Người ta không cần phải thực hành điều gì vốn là chính họ, người ta chỉ đơn giản là điều đó mà thôi. 
Ta là loại tình yêu mà không biết đến điều kiện, hay giới hạn dưới bất loại hình nào.
Ta yêu thương trọn vẹn, và yêu thương trọn vẹn có nghĩa là sẵn sàng cho mọi chúng sinh trưởng thành sự tự do trọn vẹn để là, làm và có được những điều họ muốn.
Ngay cả khi Ngài biết điều đó sẽ không tốt cho họ sao?
Con không phải là người quyết định điều đó cho họ. 
Thậm chí không phải cho con cái của chúng con sao ạ?
Nếu chúng là những người trưởng thành thì không. Nếu chúng là những đứa trẻ đã lớn thì không. Và nếu chúng chưa trưởng thành, cách nhanh nhất để dẫn chúng đến với sự trưởng thành của chính mình là cho phép chúng được tự do đưa ra nhiều lựa chọn, sớm và thực tế nhất có thể. 
Đây là những gì tình yêu làm. Tình yêu cho đi. Điều mà các con gọi là nhu cầu, mà các con thường nhầm lẫn là tình yêu, thì làm điều ngược lại. Nhu cầu níu kéo. Đây là cách các con có thể phân biệt được tình yêu và nhu cầu. Tình yêu buông bỏ, nhu cầu níu kéo.
Vì vậy, để yêu thương trọn vẹn, con nên buông bỏ?
Giữa những thứ khác, phải. Hãy buông bỏ những kỳ vọng, buông bỏ yêu cầu, quy tắc và quy định mà các con sẽ áp đặt cho những người thân yêu của mình. Vì họ không hề được yêu thương nếu họ bị hạn chế.  Không hoàn toàn là thế. 
Bản thân con cũng không. Con không yêu thương bản thân mình hoàn toàn, khi các con không tự cho mình tự do trọn vẹn, trong bất kỳ vấn đề nào. 
Tuy nhiên, hãy nhớ rằng lựa chọn không phải là hạn chế. Vì vậy, đừng gọi những lựa chọn mà con đã đưa ra là những hạn chế. Và cung cấp con cái của các con, và tất cả những người thân yêu của các con những thông tin mà các con cảm thấy mình có thể có được, một cách đầy yêu thương, để giúp họ đưa ra những lựa chọn tốt— “tốt” được định nghĩa ở đây là những lựa chọn có nhiều khả năng tạo ra một kết quả mong muốn cụ thể, cũng như những gì mà các con biết là kết quả được mong muốn nhiều nhất của họ: một cuộc sống hạnh phúc.
Chia sẻ những gì con biết về điều đó. Cung cấp những gì con đã hiểu. Tuy nhiên, đừng tìm cách áp đặt ý tưởng, quy tắc của con, lựa chọn của con lên người khác. Và đừng giữ lại tình yêu của các con không cho đi, nếu người khác đưa ra những lựa chọn mà các con không mong muốn. Thật vậy, nếu các con tin rằng lựa chọn của họ là kém, thì đó chính xác là thời điểm để thể hiện tình yêu thương của các con. 
Đó là lòng nhân ái, và không có biểu hiện nào cao cả hơn.
Yêu thương trọn vẹn còn có nghĩa là gì khác không ạ?
Nó có nghĩa là hiện diện đầy đủ, trong từng khoảnh khắc. Để nhận thức đầy đủ. Để hoàn toàn cởi mở, trung thực, minh bạch. Nó có nghĩa là hoàn toàn sẵn lòng, để bày tỏ tình yêu trong trái tim của con trọn vẹn. Yêu thương trọn vẹn có nghĩa là hoàn toàn trần trụi, không có kế hoạch ngầm, hay động cơ ngầm, không có điều gì bị che giấu cả.
Và Ngài nói con người, những người bình thường như con, thì có thể đạt được một tình yêu như vậy hay không? Đây là thứ mà tất cả chúng ta đều có khả năng sao?
Các con còn hơn là có khả năng nữa. Đây là thứ mà chính là Bản Thân Các Con. Đây là bản chất của Con Người Các Con. Điều khó khăn nhất mà các con làm là từ chối điều đó. Và các con đang làm điều khó khăn này hàng ngày. Đó là lý do tại sao các con cảm thấy cuộc sống của mình rất khó khăn. Tuy nhiên, khi các con làm điều dễ dàng, khi các con quyết định xuất phát từ Con Người Thật của mình, và trở thành Con người thật của mình – vốn là tình yêu thuần khiết, phi giới hạn và vô điều kiện – thì cuộc sống của các con lại trở nên dễ dàng mà thôi. Tất cả sự hỗn loạn đều biến mất, tất cả các cuộc đấu tranh đều biến mất. 
Hòa bình này có thể đạt được trong bất kỳ thời điểm nào. Con đường đến đó có thể được tìm thấy bằng cách hỏi một câu hỏi đơn giản: Tình yêu sẽ làm gì bây giờ?
Lại là câu hỏi kỳ diệu một lần nữa sao ạ?
Đúng vậy. Đây là một câu hỏi kỳ diệu, bởi vì con sẽ luôn biết câu trả lời. Nó giống như phép mầu vậy. Nó là sự tẩy rửa, như một thỏi xà phfong. Nó lấy đi sự lo lắng trong việc thân thiết gần gũi. Nó rửa sạch mọi nghi ngờ, mọi sợ hãi. Nó gột rửa tâm trí bằng trí tuệ của tâm hồn. 
Thật là một cách diễn đạt hay. 
Đúng là vậy. Khi con hỏi câu hỏi này, con sẽ biết ngay lập tức phải làm gì. Trong bất kỳ hoàn cảnh hay điều kiện nào, con đều sẽ biết. Con sẽ được đưa cho câu trả lời. Con chính là câu trả lời, và việc đặt câu hỏi sẽ làm nảy sinh phần đó trong con.
Nếu người ta tự lừa mình thì sao? Người ta không thể tự lừa mình sao?
Đừng đoán lần thứ hai khi câu trả lời ngay lập tức đến với con. Khi con đoán lần thứ hai là khi con tự đánh lừa mình — và có thể khiến chính mình trở nên ngốc nghếch. Đi vào tâm của tình yêu, và để nơi đó là khởi nguồn của mọi lựa chọn và quyết định của con, và con sẽ tìm thấy được bình an.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here