ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 4 – CHƯƠNG 22 (Kết thúc)

1
83

CHƯƠNG 22

 

 

 

 

 

Ở phần cuối của bộ ba quyển Đối thoại cùng Thượng Đế, Ngài đã tạo nên ba Luận Điểm này.

 

Phải, và nếu con hiểu Luận Điểm thứ hai, Có đầy đủ, con sẽ tự cho mình một manh mối lớn về cách mà con có thể áp dụng Luận Điểm thứ nhất, Tất cả chúng ta đều là Một, nếu con chọn như vậy.

 

Có đầy đủ có nghĩa là gì?

 

Chính xác như những gì nó nói. Có đủ mọi thứ con nghĩ rằng con cần để hạnh phúc. Có đủ thời gian, có đủ tiền, có đủ thức ăn, có đủ tình yêu. Tất cả những gì các con phải làm là chia sẻ nó. Ta đã cho các con rất nhiều những thứ này. Có đủ cho tất cả các con.

 

Khi con sống theo sự thật này, khi con khiến nó trở thành một mang tính chức năng trong thực tại của mình, thì không có gì mà con không muốn chia sẻ cả, không có gì con phải tìm cách tích trữ cả — chắc chắn không phải là tình yêu, thức ăn hay tiền bạc.

 

Điều đó có nghĩa là chúng ta không thể thu thập của cải sao?

 

Có một sự khác biệt giữa việc chọn để có một thứ gì đó và chọn để tích trữ một cái gì đó. Trên thực tế, chỉ khi con biết sự thật rằng “có đầy đủ”, thì con mới có thể dễ dàng có được bất kỳ điều tốt đẹp nào trong cuộc sống mà con, chính con sẽ lựa chọn.

 

Đúng!

 

Chỉ khi cuối cùng con nhận ra rằng có đầy đủ cho tất cả mọi người thì con mới có thể cho phép bản thân mình tin rằng có đầy đủ cho con. Tuy nhiên, con phải dựa vào niềm tin, bởi vì trông không có vẻ như là có đầy đủ cho tất cả mọi người gì cả.

Đừng đánh giá bằng vẻ bề ngoài.  Lý do khiến trông không có vẻ gì là đủ cho tất cả mọi người cả là bởi vì rất nhiều người đang có nhiều hơn là đủ, thì lại chỉ chia sẻ một phần nhỏ nhất từ những gì họ có, với những người có ít hơn.

Một tỷ lệ nhỏ người dân trên thế giới của con nắm giữ một tài sản thế giới khổng lồ và sử dụng một phần tài nguyên thế giới khổng lồ của con. Các khoản nắm giữ này cực kỳ không cân xứng — và sự tỷ lệ nghịch này ngày càng lớn hơn, chứ không phải nhỏ đi, mỗi ngày.

“Vâng, vâng, vâng,“ Con có thể nghe thấy một số người hiện đang sốt ruột nói rằng, ~ồ, ngài đã tạo ra luận điểm này trước đây.”

Và họ có lẽ sẽ đúng, tất nhiên, bởi vì, như mọi khi, cuộc đối thoại này là vòng tròn, tự nó thu hẹp lại. Nhưng nếu họ thiếu kiên nhẫn, đó có thể là vì điều gì đó đang được nói ở đây, lặp đi lặp lại mà họ không muốn nghe. Một điều gì đó đang được quan sát mà họ không muốn thấy.

Chúng ta lại đang mạo hiểm một lần nữa, đến gần lĩnh vực mà các con gọi là “tâm linh xã hội”, và nhiều người không muốn đến đó. Nó buộc họ phải nhìn vào những thứ mà họ không muốn nhìn.

Nhưng con vừa xác nhận quan điểm lớn hơn của Ta. Chỉ có con mới có thể quyết định làm thế nào để áp dụng chân lý của sự là Một. Tất cả những lời truyền giáo và tất cả những giáo lý trên toàn thế giới sẽ không thay đổi điều gì. Chỉ khi lòng người có một sự thay đổi, thì mới có sự thay đổi trong thân phận con người.

 

Điều gì có thể gây ra sự thay đổi như vậy?

Câu hỏi không phải là, “Điều gì”. Câu hỏi là, “Ai” Và câu trả lời là, “Con.” Con có thể. Ngay bây giờ.

Con sao ạ? Bây giờ sao ạ?

Nếu không phải con, thì còn ai bây giờ nữa? Nếu không phải là bây giờ, thì là khi nào nữa?

Một câu hỏi lâu đời từ nền văn học khôn ngoan thuộc Do Thái.

Phải, con đã hỏi câu đó từ rất lâu rồi. Vậy câu trả lời của con là gì?

Được rồi, câu trả lời của con là: con, bây giờ.

Từ môi con đến tai Ta.

Hãy nhớ, con của Ta, một trong Bảy Bước để tạo ra một tình bạn với Thượng Đế là giúp đỡ Thượng Đế. Con vừa quyết định làm điều đó đấy. Tốt cho con. Đó chính xác là những gì điều đó se tạo ra. Tốt, cho con.

 

Khi con đồng ý truyền lời, mang theo thông điệp có thể thay đổi nhân tâm, con đóng một vai trò quan trọng trong việc thay đổi thân phận con người.

 

Đây là lý do tại sao tất cả nền tảng tâm linh cuối cùng lại mang tính chính trị.

 

Nhưng — con có thể tranh luận với Ngài một chút ở đây không? — Con tưởng Ngài đã nói rằng “chúng ta không phải làm gì cả”.

 

Ta đã nói điều đó, và con không phải làm gì cả.

 

Vậy chúng ta đang nói về điều gì ở đây ạ? Không phải “mang theo thông điệp” là điều mà con đang làm sao?

Không phải. Nó là thứ mà con đang “là”. Con không thể làm thông điệp, mà chỉ có thể là thông điệp, vì con không phải là một con người đang làm (human doing), mà con là một con người đang tồn tại (human being).

Con mang theo thông điệp là chính con, không phải mang theo với con. Con chính là thông điệp đấy! Đây là trải nghiệm tâm linh của con qua hành động. Con không thấy điều đó sao?

 

Thông điệp của con chính là việc sống cuộc sống của con. Con truyền những lời, mà con chính là những lời đó.

 

Không phải người ta viết rằng: Và Từ Ngữ được tạo thành xác thịt sao?

 

Phải, nhưng điều đó có nghĩa là như vầy sao ạ?

Đúng vậy.

 

Làm thế nào mà con có thể biết điều đó? Ý con là, một cách chắc chắn.

 

Con có lời của Ta. Con có lời của Ta, ở trong con. Theo nghĩa đen, thì con được kết tinh thành xương thịt từ Lời của Thượng Đế. Giờ thì hãy nói những lời nói, và tâm hồn của con sẽ được chữa lành. Nói những lời nói, sống theo lời nói, là lời nói.

 

Nói một cách ngắn gọn, thì hãy là Thượng Đế.

 

Ồ, từ ngữ của con.

 

Chính xác. Điều đó hoàn toàn đúng.

 

Đó là nơi chúng ta đang hướng đến sao? Rằng con vốn dĩ nên là Ngài?

 

Con không “vốn dĩ nên là”, con là. Ta không yêu cầu con phải làm gì cả, Ta đang nói với con về việc Con Thực Sự Là Ai.

Con đã là thứ mà con đang tìm cách để trở thành rồi. Không có thứ gì mà con phải làm nữa cả. Và đó là Luận Điểm thứ Ba trong Bộ Ba Trí Tuệ Thánh Linh.

 

Nhưng nếu con ra ngoài và cố gắng hành động như Thượng Đế, người ta sẽ nghĩ rằng con bị điên.

Họ sẽ nghĩ rằng con bị điên vì hoàn toàn vui vẻ, hoàn toàn yêu thương, hoàn toàn chấp nhận, hoàn toàn chúc phúc và hoàn toàn biết ơn sao?

 

Không. Ý con là, nếu con ra ngoài và cố gắng hành động như Thượng Đế.

Nhưng đó là cách Thượng Đế hành động mà! Ý con là người ta sẽ nghĩ rằng con bị điên nếu con ra ngoài và cố gắng hành động theo cách mà con nghĩ rằng Thượng Đế hành động. Cụ thể là, hoàn toàn mãnh liệt, kiểm soát, đòi hỏi, phục thù và trừng phạt.

 

Nhưng sự phục thù là của Ngài, Ngài đã nói.

 

Không, con đã nói thế. Ta chưa bao giờ nói thế.

 

Và vì vậy, một người “hành động giống như Thượng Đế” bằng cách áp dụng Năm Thái Độ của Thượng Đế — không phải là vị Thượng Đế mà chúng con tưởng tượng trong những cơn ác mộng của chúng con, mà là một vị Thượng Đế thực sự — có phải vậy không ạ?

 

Phải. Và hãy nhớ rằng, đây không phải là về việc làm gì, mà về việc “là” gì. Những thái độ này là những gì mà con đang là. Và khi con khiến những tuyên bố về sự hiện hữu này trở thành ý thức, thay vì vô thức, thì con đã bắt đầu sống từ dự định rồi đấy; con bắt đầu sống có chủ đích. Hãy nhớ rằng, Ta đã đề nghị con sống có chủ đích, hòa hợp và có ích, và Ta đã giải thích cho con ý nghĩa của việc làm như vậy. Con có cần thêm ví dụ về điều đó không?

 

 

Không, con nghĩ rằng con đã hiểu điều đó khi chúng ta xem xét nó trước đây.

Tốt.

Nhưng giờ thì hãy để Ta cho con biết một bí mật. Hãy làm điều thứ ba, và hai điều đầu tiên sẽ tự động đến.

 

Hãy quyết định sống có ích – quyết định rằng cuộc sống và công việc của con sẽ mang lại lợi ích cho người khác – và con sẽ thấy mình sống có chủ đích và hài hòa. Điều này sẽ đúng bởi vì sống có ích sẽ khiến con sống từ dự định, làm mọi việc một cách có chủ đích và có ý thức, thay vì vô ý thức, và kết quả là con sẽ sống một cách hài hòa, bởi vì điều mà có lợi cho người khác không thể nào là bất hài hòa đối với họ.

 

Bây giờ Ta sẽ cung cấp cho con một bộ ba công cụ mà với chúng, con có thể chắc chắn rằng cuộc sống của con sẽ là có ích. Đay là những Khái Niệm Cốt Lõi của Lối Sống Toàn Diện:

Nhận Thức

Thành Thật

Trách Nhiệm.

Ngài đưa ra cho con thật nhiều thông tin ở đây; thật nhiều dữ liệu. Sự giảng dạy này sẽ còn tiếp diễn trong bao lâu nữa ạ?

Toàn bộ cuộc đời con, bạn của Ta.

 

Nó sẽ không bao giờ kết thúc, phải không ạ? Sẽ không bao giờ đến lúc con có thể nói rằng, “Con hiểu rồi” và hoàn thành nó.

 

Rất có thể đến lúc mà con có thể nói, “Con hiểu rồi.” Nhưng khi thời điểm đó đến, con sẽ nhận thấy rằng vẫn còn nhiều thứ để “hiểu” hơn nữa. Đây là bởi vì con nhìn thấy càng nhiều, thì con sẽ nhận ra còn nhiều thứ hơn để nhìn.

 

Con có thấy không?

 

Và vì vậy, con sẽ không bao giờ ngừng quá trình trưởng thành và nhận thức. Con không thể phát triển quá lớn, con không thể phát triển quá nhanh, con không thể phát triển quá nhiều. Chuyện đó là không thể. Con không thể hoàn thành việc phát triển. Không có kết thúc đối với việc con có thể lớn đến thế nào.

 

Và con không phải lo lắng về việc “hiểu được nó trong khi quá trình thấu hiểu vẫn còn tốt đẹp”, bởi vì quá trình thấu hiểu là luôn luôn tốt đẹp. Tất cả những gì con đang nhận được qua những lời dạy này về Cuộc Sống đều tốt cho con.

 

Và tuy nhiên, Ngài đã nói rằng con không có gì để học cả.

 

Quá trình giảng dạy đích thực không phải là một quá trình trong đó các con đang học, mà là trong đó các con đang được khiến cho nhớ lại.

 

Không có gì ở đây là mới đối với các con cả. Linh hồn của các con không hề giật mình thảng thốt bởi điều nào trong những điều này. Quá trình giảng dạy chân chính không bao giờ là một quá trình đưa kiến ​​thức vào, mà là quá trình rút ra kiến ​​thức. Một vị chân sư thực sự biết mình không có kiến ​​thức tuyệt vời hơn học trò, chỉ có trí nhớ tuyệt vời hơn mà thôi.

 

Con nói rằng con muốn biết cách áp dụng những gì con thấy là có giá trị trong các cuộc đối thoại của chúng ta — như một chân lý thực tế, có hiệu quả, vào thế giới thực, vào cuộc sống hàng ngày.

 

Ta đang đề xuất những cách mà con có thể hoàn thành được điều đó.

 

Ta đang giúp con đạt được những gì con muốn. Đây chính là ý nghĩa của việc làm bạn với Thượng Đế.

 

Cảm ơn Ngài. Vậy xin hãy nói cho con biết về các Khái Niệm Cốt Lõi đi ạ.

 

Nhận thức là một trạng thái hiện hữu mà con có thể chọn để sống. Nó có nghĩa là tỉnh táo đối với thời điểm này. Đó là về việc tinh ý quan sát về những gì là như vậy, và tại sao; về những gì đang xảy ra, và tại sao; về những gì có thể khiến nó không xảy ra, và tại sao; về tất cả các kết quả có thể và có khả năng xảy ra nhất – của bất kỳ lựa chọn hay hành động nào, và điều gì khiếng chúng có thể và có khả năng xảy ra.

 

Sống trong sự nhận thức là không giả vờ rằng con không biết.

 

Hãy nhớ, Ta đã nói với con rằng dường như có những người biết, nhưng lại giả vờ rằng họ không biết. Nhận thức là ở trong trạng thái nhận thức, và ở trong trạng thái nhận thức rằng con đang nhận thức. Chính là về việc nhận thức rằng con đang nhận thức, mà con nhận thức; và về việc nhận thức rằng con đang nhận thức rằng con đang nhận thức rằng con đang nhận thức.

 

Nhận thức có nhiều cấp độ.

 

Nhận thức là về việc nhận thức về cấp độ của nhận thức của việc con đang nhận thức, và nó là việc nhận thức mà trong đó không có cấp độ nhận thức nào mà con không thể nhận thức thức được, nếu con nhận thức được điều đó.

 

Khi con sống một cuộc sống có nhận thức, con không còn làm mọi việc một cách vô thức nữa. Con không thể, bởi vì con đang nhận thức được rằng con đang làm điều gì đó một cách vô thức, và đó, dĩ nhiên, có nghĩa là con đang làm nó một cách có ý thức.

 

Không khó để sống một cuộc sống với nhận thức khi con nhận thức được rằng nó không khó. Nhận thức tự nuôi sống chính nó.

 

Khi con không nhận thức được sự nhận thức, thì con không thể biết được nó như thế nào. Con thậm chí không biết rằng con không biết. Con đã quên. Con thực sự biết, nhưng con đã quên rằng con biết, và vì vậy con cũng có thể không biết gì cả. Đó là lý do tại sao ghi nhớ là rất quan trọng.

 

Đây là những gì Ta ở đây để làm. Ta ở đây để giúp con nhớ lại. Đây là những gì mà bạn bè làm.

 

Đây là những gì mà con cũng đang làm nữa, đối với cuộc đời của người khác. Đối với cuộc đời của tất cả những người khác. Con ở đây để giúp người khác nhớ lại. Đây là một điều con có thể đã quên.

 

Một khi con đã được khiến cho nhớ lại, thì con sẽ được đưa trở lại với sự nhận thức. Một khi con trở lại với sự nhận thức, con bắt đầu nhận thức về sự nhận thức của con, và con nhận thức được rằng con đang nhận thức.

 

Nhận thức là sự chú ý đến thời điểm. Đó là việc dừng lại, quan sát, lắng nghe, cảm nhận, trải nghiệm đầy đủ những gì đang xảy ra. Đó là một sự thiền định. Nhận thức biến mọi thứ thành một sự thiền định. Rửa bát.  n ái. Cắt cỏ. Nói to một từ với người khác. Tất cả đều trở thành một sự thiền định.

 

Con đang làm gì vậy? Làm thế nào mà con lại đang làm điều này? Tại sao con lại làm điều này? Con đang là gì trong khi con đang làm điều này? Tại sao con lại là như vậy trong khi con đang làm điều này?

 

Con đang trải nghiệm điều gì ngay bây giờ? Con đang trải nghiệm nó như thế nào? Tại sao con lại trải nghiệm nó theo cách mà con đang trải nghiệm nó? Con đang là gì trong khi con đang trải nghiệm nó? Tại sao con lại là như vậy trong khi con đang trải nghiệm nó? Bất kỳ điều gì trong số này có liên quan gì đến những gì con đang trải nghiệm? Bất kỳ điều gì trong số này có liên quan gì đến những gì người khác đang trải nghiệm về con?

Nhận thức đang chuyển sang cấp độ của Người quan sát không được quan sát. Con đang quan sát chính mình. Và rồi con đang quan sát việc con đang quan sát chính mình. Và sau đó con đang quan sát bản thân con đang quan sát chính mình, đang quan sát bản thân mình. Cuối cùng, không có ai đang quan sát con đang quan sát bản thân mình cả. Con đã trở thành Người quan sát không được quan sát.

Đó là Nhận Thức Đầy Đủ.

 

Nó rất dễ dàng. Nó không phải là khó khăn hoặc phức tạp như nó nghe có vẻ như thế đâu.

 

Đó là việc dừng lại, quan sát, lắng nghe, cảm nhận, đó là việc biết, và biết rằng con biết. Đó là về việc kết thúc sự giả vờ.

Bây giờ con đang thực sự chăm lo cho điều này. Con đang thực sự chăm lo cho chính mình. Trong quá khứ, con đã làm những gì con đã làm trước khi con chăm lo cho mình. Con có thể gọi đó là giả vờ.

Đây là điều đáng chú ý. Con chưa bao giờ được nghe bất cứ điều gì như thế này.

Có, con đã được nghe rồi. Đây là điều Đức Phật đã dạy. Đây là những gì Krishna đã dạy. Đây là những gì Chúa Giê-su đã dạy. Đây là điều mà mọi Bậc Thầy đã từng sống và hiện đang sống đều đã dạy. Không có điều gì mới ở đây, không có thứ gì khiến tâm hồn con phải thảng thốt cả.

Khi con ngừng giả vờ, con trở nên hoàn toàn trung thực. Trung thực là công cụ thứ hai. Trung thực là việc nói, trước tiên là với bản thân, sau đó là với người khác, rằng con nhận thức được điều gì.

 

Trung thực là những gì mà con đại diện. Con không còn lấy nhiều thứ một cách thụ động nữa, mà đang đứng lên vì một thứ gì đó. Con có thể nhận thấy rằng con không thể đứng lên vì một điều gì đó cho đến khi con ngừng nói dối. Đây là lý do tại sao người ta nói rằng khi con hoàn toàn trung thực, con thực sự vượt trội.

Trong Đối thoại cùng Thượng Đế, quyển 2, Năm Cấp Độ của việc Nói Thật được liệt kê, và nó được giải thích bằng cách nào mà năm cấp độ này có thể dẫn đến một cuộc sống toàn diện, hay còn gọi là sự minh bạch. Hai từ này đứng ở vị trí liền kề nhau rất thú vị. Hoàn toàn có thể nhìn thấy được là hoàn toàn minh bach. Đó là, mọi người có thể nhìn thấy con rõ ràng. Không có kế hoạch ẩn nào cả. Con càng trở nên dễ nhìn thấy, thì con càng trở nên minh bạch.

 

Sử dụng công cụ của sự trung thực một cách nhất quán và quan sát cuộc sống của con thay đổi. Sử dụng nó trong các mối quan hệ. Sử dụng nó trong các tương tác kinh doanh. Sử dụng nó trong chính trị của các con. Sử dụng nó trong trường học. Sử dụng nó mọi nơi, mọi lúc.

 

Hãy nhận thức về những gì con đã làm, và rồi hãy trung thực về nó. Hãy trung thực về những kết quả mà con biết rất rõ rằng con đã tạo ra. Sau đó hãy chọn chịu trách nhiệm vì chúng. Đây là công cụ thứ ba. Đó là dấu hiệu của sự trưởng thành vượt bậc, sự trưởng thành lớn về mặt tinh thần.

 

Tuy nhiên, chừng nào mà xã hội của con vẫn còn đánh đồng trách nhiệm với hình phạt, thì con sẽ không bao giờ muốn làm điều này. Trong quá khứ, nhận trách nhiệm thường có nghĩa là “nhận sự thất bại”. Nhưng trách nhiệm không có nghĩa là tội lỗi. Thay vào đó, nó có nghĩa là sẵn sàng làm bất cứ điều gì con có thể, để tạo kết quả tốt nhất mà con có thể tạo ra, và làm những gì cần thiết để khắc phục bất cứ điều gì có thể khắc phục được, nếu những người khác chọn trải nghiệm kết quả thiệt hại, theo bất kỳ cách nào.

 

Một số người đã chọn đi theo con đường mà trong đó nói rằng, “Mỗi người phải chịu trách nhiệm về kết quả của mình, vì chúng ta đang tạo ra thực tại của chính mình, do đó, tôi không chịu trách nhiệm về những gì xảy ra với anh, mặc dù tôi có thể đã gây ra điều đó.” Đây là cái mà con gọi là sự luồn lách của tư tưởng Thời đại Mới. Nó là một nỗ lực nhằm vặn vẹo lô-gíc của Phong Trào Tư Tưởng Mới, vốn tuyên bố rằng mỗi con người là một đấng sáng tạo.

 

Nhưng để ta nói với con điều này: mỗi người trong các con đều chịu trách nhiệm về nhau. Các con, thực sự là, người trông nom của người anh trai của các con. Và khi con hiểu được điều này, tất cả đau khổ, tất cả buồn phiền, tất cả những tổn thương của trải nghiệm làm người sẽ biến mất.

 

Các con sẽ tạo ra một Xã Hội Mới, dựa trên Phúc  m Mới, T ́T CẢ CHÚNG TA ĐỀU LÀ MỘT, và được hỗ trợ bởi những Khái Niệm Cốt Lõi: nhận thức, trung thực, và trách nhiệm.

Sẽ không có luật nào khác, không có quy tắc hoặc quy định nào khác. Sẽ không có luật, và không cần luật. Vì cuối cùng con sẽ học được rằng con không thể lập đạo đức thành pháp luật.

Trường học của các con sẽ dạy những Khái Niệm Cốt Lõi này. Toàn bộ chương trình học sẽ được xây dựng xung quanh chúng. Các môn học như đọc, viết và số học sẽ được dạy thông qua chúng.

 

Nền kinh tế toàn thế giới của các con sẽ phản ánh những Khái Niệm Cốt Lõi này. Toàn bộ cơ sở hạ tầng sẽ được xây dựng xung quanh chúng. Các hoạt động như mua bán, giao dịch và bán hàng sẽ được dẫn dắt bởi chúng. Khả năng tự quản lý của các con sẽ hỗ trợ những Khái Niệm Cốt Lõi này.

 

Bộ máy hành chính sẽ được xây dựng xung quanh chúng. Các bộ ban như dịch vụ công, tư pháp và quản lý và phân phối tài nguyên sẽ được quản lý dựa trên chúng. Những tôn giáo của các con sẽ hỗ trợ những Khái Niệm Cốt Lõi này.

Hệ thống niềm tin tâm linh sẽ được xây dựng xung quanh những Khái Niệm Cốt Lõi này. Những trải nghiệm như tình yêu thương vô điều kiện, sự chia sẻ không giới hạn và sự chữa lành về mặt tinh thần và thể chất sẽ có thể thực hiện được nhờ chúng.

Cuối cùng, các con sẽ bắt đầu biết rằng không thể trốn tránh trách nhiệm đối với trải nghiệm của người khác, vì không có “người khác”. Chỉ có Con, thể hiện qua nhiều hình thức.

 

Bởi vì sự hiểu biết này, mọi thứ sẽ thay đổi. Sự chuyển hóa này sẽ rất ấn tượng, có sức lan tỏa và hoàn thiện đến mức mà thế giới con đang trải qua bây giờ sẽ trông như một cơn ác mộng mà cuối cùng cũng đã kết thúc. Và, thực sự, các con sẽ thực sự thức tỉnh.

 

Thời điểm thức tỉnh của các con là trong tầm tay thôi. Thời điểm của sự đổi mới của các con, sự tái tạo của các con, là tùy thuộc vào các con. Các con sắp tái tạo bản thân trong phiên bản vĩ đại nhất kế tiếp của tầm nhìn vĩ đại nhất mà các con từng nắm giữ về Con Người của Các Con.

 

Đây là kế hoạch của xã hội trên toàn thế giới của các con trong thiên niên kỷ mới. Các con, chính các con, đã thiết lập kế hoạch này. Các con đã triệu hồi nó. Các con đã đưa nó vào guồng quay. Con người ở khắp mọi nơi đang di chuyển để phù hợp với nó. Họ đang chung tay trong công cuộc tái tạo này. Phương Đông đang giao thoa với phương Tây. Người da trắng đang đón nhận con người thuộc mọi màu da. Các tôn giáo đang hợp nhất, các chính phủ đang thích nghi, các nền kinh tế đang mở rộng. Trong mọi thứ, các con đều đang chuyển sang cách tiếp cận toàn cầu, áp dụng quan điểm toàn cầu, tạo ra một hệ thống toàn cầu.

Sẽ có hỗn loạn trước sự chuyển đổi. Điều này là tự nhiên trước bất kỳ sự thay đổi nào với quy mô này Vì các con không chỉ đơn thuần là thay đổi cách làm, các con đang thay đổi toàn bộ ý tưởng của mình về việc Các Con Là Ai, với tư cách là một người, một tập thể các quốc gia, một giống loài. Và như vậy, sẽ có sự hỗn loạn, được tạo ra phần lớn bởi những người không muốn thay đổi, những người không thể chấp nhận kết thúc của sự “tốt hơn” và Phúc  m Mới của sự trở thành Một. Cũng sẽ có những người chỉ đơn giản là sợ rằng sự chuyển đổi như vậy sẽ tạo ra sự mất kiểm soát đối với toàn bộ cuộc sống của một người, phải từ bỏ bản sắc của cá nhân và quốc gia. Không có kết quả nào trong số này sẽ xảy ra cả.

 

Sự chuyển đổi sẽ không có nghĩa là sự biến mất của sự đa dạng về sắc tộc, về quốc gia hoặc văn hóa, Nó không có nghĩa là bôi bác các truyền thống, hoặc tước bỏ di sản, hoặc chia rẽ các gia đình, bộ lạc hoặc cộng đồng. Ngược lại, chuyển đổi sẽ tạo ra sự củng cố của những mối liên kết đó khi các con nhận ra rằng các con có thể trải nghiệm chúng mà không cần phải làm như vậy bằng việc làm tổn thương người khác.

 

Sự chuyển đổi không có nghĩa là sự kết thúc của điều khiến các con là khác biệt, mà chỉ là sự kết thúc của điều khiến các con bị chia rẽ mà thôi. Sự khác biệt và sự chia rẽ không giống nhau.

 

Sự khác biệt xác nhận và làm cho trải nghiệm của các con về Con Người của Các Con trở nên khả thi. Sự chia rẽ gây bối rối và khiến trải nghiệm đó là bất khả. Không còn sự khác biệt giữa ở đây và ở kia, lên và xuống, nhanh và chậm, nóng và lạnh, không điều gì trong số những điều này có thể được trải nghiệm cả. Tuy nhiên, không có sự chia rẽ nào giữa ở đây và ở kia, lên và xuống, nhanh và chậm, nóng và lạnh cả. Đây thực sự là những phiên bản khác nhau của cùng một thứ. Tương tự, không có sự phân chia nào giữa da đen và da trắng, nam và nữ, Cơ Đốc giáo và Hồi giáo. Đây đơn thuần chỉ là những phiên bản khác nhau của cùng một thứ mà thôi.

 

Khi các con nhìn thấy điều này, thì các con cũng sẽ thực hiện chuyển đổi. Các con sẽ trở thành một phần của Xã Hội Mới, trong đó các con tôn trọng sự đa dạng, nhưng không chia rẽ.

Các con không cần phải biến mất với tư cách là một cá nhân để trải nghiệm được sự trở thành Một. Đó là nỗi sợ hãi lớn nhất, tất nhiên. Nỗi sợ hãi lớn nhất chính là sự trở thành Một sẽ đồng nghĩa với sự giống nhau, và điều ngăn cách giữa các con và Tổng Thể sẽ biến mất. Như vậy, các con sẽ biến mất. Và vì vậy, cuộc đấu tranh chống lại sự trở thành Một là cuộc đấu tranh sống còn.

 

Tuy nhiên, sự trở thành Một sẽ không đặt dấu chấm hết cho sự tồn tại của các con, với tư cách là một biểu hiện cá nhân của Tổng Thể. Đúng hơn là, nó sẽ cho phép điều đó. Ngay bây giờ, các con đang giết nhau vì tình yêu của các con dành cho bản thân và niềm tin của các con, và lòng căm thù của các con đối với người khác và mọi thứ thuộc về họ. Các con đã xây dựng rằng, để tồn tại với tư cách là một cá nhân, chủng tộc, tôn giáo hay một quốc gia, các con phải đảm bảo rằng không ai khác sống sót. Đây là huyền thoại của các con, được gọi là sự Tồn Tại của Kẻ Thích Nghi Nhất (Survival of the Fittest).

 

Sống theo Phúc  m Mới của sự trở thành Một, các con sẽ không phải chiến đấu để sinh tồn, nhưng sẽ đảm bảo về sự sinh tồn bằng cách ngừng chiến đấu vì nó. Giải pháp đơn giản này, mà bấy lâu nay các con vẫn trốn tránh, sẽ thay đổi mọi thứ.

 

Các con sẽ ngừng chiến đấu để tồn tại, ngày mà các con nhận ra rằng các con không thể thất bại trong việc tồn tại. Các con sẽ ngừng giết nhau, ngày mà các con nhận ra rằng không có “người khác”.

 

Cuộc sống là vĩnh cửu, và chỉ có Một Người Chúng Ta mà thôi.

 

Hai sự thật này khiến mọi thứ các con từng làm trong đời dường như trở thành vô nghĩa. Khi được hiểu rõ, chúng sẽ chuyển hóa cuộc đời các con, biến nó thành một biểu hiện tươi sáng của phiên bản vĩ đại nhất của tầm nhìn vĩ đại nhất mà các con từng nắm giữ về Con Người của Các Con.

 

Cuộc sống là vĩnh cửu, và chỉ có Một Người Chúng Ta mà thôi.

 

Hai sự thật này đã tóm tắt tất cả mọi thứ, và thay đổi tất cả mọi thứ.

 

Cuộc sống là vĩnh cửu, và chỉ có Một Người Chúng Ta mà thôi.

 

Hai sự thật này là mọi thứ mà các con cần biết.

 

Việc có được một tình bạn với Thượng Đế có nghĩa là gì?

 

Nó có nghĩa là có trí tuệ như thế này ở trong tầm tay của con.

 

Mọi lúc, mọi chốn, mọi nơi.

 

Nó có nghĩa là không bao giờ tự hỏi, một lần nữa, phải làm gì, là như thế nào, đi đâu, hành động khi nào, hoặc tại sao phải yêu thương. Tất cả mọi câu hỏi biến mất khi các con có một tình bạn với Thượng Đế, bởi vì Ta sẽ mang lại cho các con tất cả các câu trả lời.

 

Thật ra, Ta sẽ không mang lại cho các con bất kỳ câu trả lời nào cả, mà chỉ đơn giản cho các con thấy rằng các con đã mang chúng theo khi các con bước vào cuộc đời này; rằng từ đầu các con đã có tất cả chúng cùng mình. Ta sẽ chỉ cho các con cách gọi những câu trả lời này ra, làm thế nào để chúng tỏa ra từ con người của các con trong bất kỳ vấn đề nào, bất kỳ thử thách nào, bất kỳ khó khăn nào, để sự thật là, thử thách và khó khăn không còn là một phần của cuộc sống của các con nữa, mà sẽ được thay thế bằng những trải nghiệm đơn giản.

 

Đối với thế giới bên ngoài, có vẻ như thể không có gì, trên thực tế, nó đã thay đổi. Và, trên thực tế, không có gì có thể thay đổi. Con có thể phải tiếp tục đối mặt với các điều kiện tương tự. Chỉ có điều con sẽ cảm nhận được sự khác biệt. Chỉ có điều con sẽ nhận thấy sự chuyển đổi. Đó sẽ là một trải nghiệm về thế giới bên trong của con – nhưng nó cũng sẽ bắt đầu ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài của con nữa. Và trong khi những người khác có thể không thấy sự thay đổi trong điều kiện của con, họ sẽ thấy sự thay đổi trong con. Họ sẽ thắc mắc về sự thay đổi này. Họ sẽ kinh ngạc về nó. Và cuối cùng, họ sẽ hỏi về nó.

 

Con sẽ nói gì với họ ạ?

 

Nói cho họ biết sự thật. Sự thật sẽ giải phóng họ. Nói với họ rằng không có điều gì thay đổi trong thế giới bên ngoài của con. Con vẫn còn đau răng. Con vẫn còn hóa đơn cần thanh toán. Con vẫn mặc quần vào từng chân một.

 

Hãy nói với họ rằng con vẫn phải đối mặt với những điều kiện mà con từng mô tả là kém hoàn hảo, con vẫn phải đương đầu với tất cả những cuộc gặp gỡ khó khăn và lộn xộn của cuộc sống. Hãy nói với họ rằng không có gì thay đổi ngoài trải nghiệm của con.

 

Điều đó có nghĩa là gì ạ? Con không biết điều đó có nghĩa là gì.

 

Con hiểu từ “trải nghiệm” có nghĩa là gì?

 

À, Từ điển tiếng Anh Random House định nghĩa “trải nghiệm” là “tổng thể của các nhận thức được đưa ra bởi sự nhìn nhận; và tất cả được nhìn nhận, thấu hiểu và ghi nhớ.”

 

Tốt. Và vì vậy, khi con biết những chân lý tuyệt vời của cuộc sống, điều thay đổi là tổng thể nhận thức của con. Trải nghiệm của con bao gồm tất cả những gì được “nhận thức, hiểu và ghi nhớ”. Đó là từ quan trọng đấy: “ghi nhớ”.

 

Nói tóm lại, trải nghiệm của con thay đổi khi con nhớ lại, một cách toàn diện, Con Thực Sự Là Ai.

 

Ta ở đây để giúp con nhớ lại. Con ở đây để giúp người khác nhớ lại. Khi các con nhớ lại, các con tái gia nhập – thành viên – nghĩa là trở thành thành viên Một lần nữa của Tổng Thể là Thượng Đế. Các con trở thành Một với Tất Cả Đang Tồn Tại, mặc dù vậy, một phần của các con mà biểu hiện Tổng Thể trong thông qua một cá thể cụ thể không biến mất, mà ngược lại, xuất hiện một cách huy hoàng hơn bao giờ hết.

Khi biểu hiện cá nhân của con là sự huy hoàng đó, những người khác có thể gọi con là Thượng Đế, hoặc Con Trai của Thượng Đế, hoặc Đức Phật, Đấng Giác Ngộ, Bậc Thầy, Đấng Thánh Thần — hoặc thậm chí, là Đấng Cứu Thế.

Và các con sẽ là một vị cứu tinh, đến để cứu mọi người khác khỏi sự lãng quên, khỏi việc không nhớ đến sự là Một của họ, khỏi việc hành động như thể họ là tách biệt khỏi nhau.

 

Các con sẽ dành cả đời làm việc, để chấm dứt ảo tưởng về sự tách biệt này. Và các con sẽ tham gia cùng những người khác, những người mà cũng đang làm như vậy.

Các con đã chờ đợi những người khác này. Các con đã chờ đợi họ xuất hiện trong cuộc sống của các con, để họ biết đến các con. Bây giờ các con đã tìm thấy nhau, và các con không còn đơn độc trong công việc này nữa.

Đây là ý nghĩa của việc có được một tình bạn với Thượng Đế. Nó có nghĩa là không còn phải đơn độc nữa. Vì vậy bây giờ, khi các con sống cuộc sống hằng ngày của mình, hãy biết và hiểu rằng không có điều gì sẽ còn giống như trước nữa cả. Tình bạn của các con với Ta đã thay đổi mọi thứ. Nó đã mang lại cho các con sự hợp tác của Ta, tình yêu thương của Ta, trí tuệ của Ta, và nhận thức của Ta.

Bây giờ con sẽ nhận biết, và con sẽ biết rằng con đang nhận biết. Con sẽ bước đi trong sự tỉnh táo. Con sẽ biết cảm nhận trong sự trọn vẹn.

Trừ phi con không.

Có thể có những lúc con lại rơi vào tình trạng lãng quên; khi con tưởng tượng về Bản Thân mình khác với Con Người Thật của Con. Đặc biệt, vào những lúc đó, hãy sử dụng tình bạn mới của chúng ta. Hãy gọi tên Ta, và Ta sẽ ở đó. Ta sẽ chỉ cho con câu trả lời của con, Ta sẽ dẫn con đến với trí tuệ của con, Ta sẽ trao lại cho con chính bản thân con.

Sau đó, hãy làm điều này cho tất cả những người khác. Trao lại mọi người cho chính bản thân họ. Đây là bài tập của con, đây là nhiệm vụ của con, đây là mục đích của con.

 

Và thông qua tình bạn của họ với con, họ sẽ biết rằng họ có một tình bạn với Thượng Đế.

 

Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây, bây giờ. Bây giờ là ngày 29 tháng 6 năm 1999, lúc 6 giờ 25 phút sáng. Tôi đã thức dậy từ 2:30 sáng, trong văn phòng ấm cúng trong ngôi nhà tuyệt vời của tôi trên những ngọn đồi nhấp nhô bên ngoài Ashland, Oregon để hoàn thành cuốn sách này. Tôi đã chờ xem điều gì sẽ xảy đến để kết thúc nó. Chương cuối cùng đó đã làm điều đó cho tôi. Không còn gì để nói thêm. Tất cả đều ở đây. Tất cả đều rõ ràng. Khi bạn nhận thức, và khi bạn nhận thức rằng bạn đang nhận thức, thì không còn gì để hỏi nữa.

 

Tôi sẽ kết thúc câu chuyện cá nhân của mình nơi tôi bắt đầu nó trong Đối thoại cùng Thượng Đế, quyển 1. Từ khu cắm trại gần Ashland, tôi đã quay trở lại “cuộc sống thực”. Nhưng lần này tôi muốn tạo ra một cuộc sống, hơn là chỉ kiếm sống. Đây là nguồn gốc của phần lớn nỗi buồn của tôi trong những năm trước khi viết quyển Đối thoại cùng Thượng Đế đầu tiên, trước khi viết bức thư giận dữ của tôi cho Thượng Đế. Đây là nguồn gốc của phần lớn những sự bất hạnh của tôi trong các mối quan hệ. Kể từ đó, tôi đã học được hai câu hỏi quan trọng để hỏi trong cuộc sống: Tôi sẽ đi đâu? Ai sẽ đi cùng tôi? Tôi cũng đã học cách không bao giờ chuyển đổi những câu hỏi đó một lần nữa; không bao giờ hỏi câu thứ hai trước, và sau đó thay đổi câu đầu tiên cho phù hợp với cái thứ hai.

 

Bây giờ tôi có một cuộc sống tuyệt vời, tôi được ban phước lành với người vợ tuyệt vời của tôi, Nancy, và với những người bạn tuyệt vời. Và người bạn tuyệt vời nhất của tôi chính là Thượng Đế.

 

Tôi có một tình bạn với Thượng Đế, và tôi sử dụng nó hàng ngày. Đó là mục đích của bạn bè – để được sử dụng. Đó là điều mà Thượng Đế thích chúng ta làm. Thượng Đế nói, “Hãy sử dụng Ta.” Đó là những từ ngữ kỳ diệu. Đó là những từ sẽ thay đổi cuộc đời bạn. Khi bạn nghe Thượng Đế nói những lời đó, cuộc đời bạn sẽ thay đổi. Và khi người khác nghe bạn nói những lời đó, cuộc sống của bạn sẽ thay đổi.

 

Những lời đó thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả “Tôi yêu bạn.” Bởi vì khi bạn nói “Hãy sử dụng tôi”, bạn đang nói “Tôi yêu bạn” —và nhiều hơn thế nữa. Bạn đang nói “Tôi yêu bạn”, và “Tôi sẽ cho bạn thấy ngay bây giờ.”

 

Đây là những gì Thượng Đế nói. Đây là điều Thượng Đế nói mọi lúc.

Tôi tin chắc rằng câu nói này thật khó chấp nhận đối với những người từng trải qua những bi kịch, tổn thương và vết thương sâu trong cuộc đời họ. Tuy nhiên, tôi hứa với bạn, đó là sự thật. Ngay cả những khoảnh khắc tăm tối nhất của chúng ta cũng chính là quà tặng. Đó là điều mà mọi Bậc Thầy đã dạy chúng ta, và hoặc nó là như vậy, hoặc mọi Bậc Thầy trên đời đều đã và đang nói dối chúng ta. Tôi không nghĩ Đức Phật là một kẻ nói dối. Tôi không nghĩ rằng Chúa Giê-su đã bịa đặt. Tôi không nghĩ rằng Mohammed đã lừa gạt chúng ta.

Tôi nghĩ rằng sự cứu rỗi chúng ta khỏi cung tên của sự bất hạnh nằm trong bản thể của chúng ta. Tồn tại, hay không tồn tại, đó là câu hỏi. Trở thành Người Chúng Ta Thực Sự Là, hay trở thành thứ gì đó kém hơn như thế. Đó là sự lựa chọn.

 

Những gì Thượng Đế đã trao cho chúng ta trong cuộc đối thoại này sẽ thay đổi cuộc đời của chúng ta, và có thể thay đổi cả thế giới. Đây là những thứ đầy sức mạnh. Vì vậy, hãy chia sẻ nó. Trao đi nó. Hãy ra ngoài và giảng dạy Phúc  m Mới.

 

Đừng lờ đi những cơ hội xuất hiện mỗi ngày để chia sẻ thông điệp này. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng cách hiệu quả nhất để chia sẻ nó là trở thành nó. Bây giờ tôi chọn cống hiến phần còn lại của cuộc đời mình để trở thành điều đó, tôi mời bạn cùng làm như vậy.

 

Những đứa con tuyệt vời và huy hoàng của Ta, Những người bạn mới của Ta, con đường của tất cả các Con đều là con đường đầy khó khăn và thử thách. Vậy mà bây giờ các con đã tìm được đường trở về nhà. Các con đã vượt qua trở ngại, gặp thử thách, chữa lành vết thương, giải quyết xung đột, xóa bỏ tắc nghẽn, đặt câu hỏi và nghe câu trả lời của chính mình, trong nỗ lực trở về với Ta. Công việc của các con bây giờ đã kết thúc. Niềm vui của các con chỉ mới bắt đầu.

 

Hãy để niềm vui của các con bây giờ là mang những người khác trở về với Ta, chỉ đường cho những người khác trở về nhà, trao người khác lại cho chính bản thân họ. Vì đó là nhà, và đó là nơi Ta đang ở — đang ngụ trong những trái tim, như là những linh hồn, của mọi thành viên thuộc về Tổng Thể là Thượng Đế.

 

Hãy trở về nhà trong chính trái tim con, và con sẽ tìm thấy Ta ở đó. Hãy hợp nhất lại với linh hồn của chính mình, và con sẽ lại hợp nhất với Ta.

 

Hãy có niềm tin, vì Ta nói với con rằng con và Ta có thể khác nhau, nhưng chúng ta không thể bị chia rời được. Rồi hãy đi và chấm dứt sự chia rẽ giữa các con. Hãy tán dương sự khác biệt của các con, nhưng hãy chấm dứt sự chia rẽ của các con và tham gia vào biểu hiện thống nhất của một chân lý: Tôi Là Tất Cả Đang Tồn Tại.

 

Hãy hy vọng, vì tình yêu thương của Ta dành cho các con sẽ không bao giờ kết thúc, cũng như nó sẽ không bao giờ biết đến giới hạn, hay bất kỳ loại điều kiện nào.

 

Hãy dành tình yêu cho nhau, như một biểu hiện của Ta. Khi quyết định là một biểu hiện của Thượng Đế, các con sẽ được tôn vinh. Trong sự lựa chọn của các con để trải nghiệm sự hợp nhất của mình với Thượng Đế và với tất cả mọi thứ, các con sẽ nhận thức được về chính Bản Thân mình. Quả thật, với quyết tâm biết sự thật, sự thật sẽ xuất hiện trước con. Không chỉ trong suy nghĩ, không chỉ trong lời nói, mà là thực sự như vậy.

 

Các con đã được dành cho một vị trí ở Vương Quốc Thiên Đường, và trong trái tim của Thượng Đế. Đây là những việc làm của các con. Và khi chúng được phản ánh trong những việc làm của các con, các con sẽ thực sự trở thành một Người Làm Chủ Cuộc Sống.

 

Và hãy biết điều này: việc làm chủ là nơi các con đang hướng tới. Đó là nơi các con đã nói rằng các con muốn đi, và đó là nơi Ta dẫn dắt các con, và là nơi Ta mời các con dẫn dắt nhau.

 

Bây giờ hãy làm bạn với Thượng Đế, và khiến người khác biết rằng trong tình bạn của họ với các con, họ có một tình bạn với Thượng Đế, vì các con và Ta là Một, và do đó, các con chính là Thượng Đế mà họ sẽ kết bạn.

 

Tương tự, họ cũng là Thượng Đế mà các con sẽ làm bạn. Các con không thể trải nghiệm tình bạn với Thượng Đế nếu các con không có tình bạn với nhau — bởi vì Ta chính là “người khác”. Không có ai “khác,” ngoài Ta. Khi các con biết điều này, các con biết được bí mật lớn nhất. Bây giờ là lúc để ra ngoài và sống theo bí mật đó. Hãy sống theo nó bằng niềm tin, chia sẻ nó bằng hy vọng, chứng minh nó bằng tình yêu.

 

Đặc biệt là, hãy đi ngay bây giờ và sống theo tình yêu của các con, và đừng chỉ nói về nó không thôi. Vì nếu các con nói bằng ngôn ngữ của loài người và những thiên thân, nhưng vẫn chưa yêu thương, thì các con chỉ là một chiếc thùng rỗng kêu to mà thôi. Và nếu các con có quyền năng tiên tri, hiểu được mọi điều bí ẩn và mọi kiến ​​thức, và nếu các con có tất cả đức tin, để dời cả núi non nhưng vẫn chưa yêu thương, thì các con đang không hề thể hiện phiên bản vĩ đại nhất của tầm nhìn vĩ đại nhất mà các con từng nắm giữ về Con Người Của Các Con.

 

Tình yêu là kiên nhẫn và nhân hậu; tình yêu không ghen tuông hay khoe khoang; nó không phải là sự kiêu ngạo hay khiếm nhã.

 

 

 

Tình yêu không cố chấp theo cách riêng của nó; nó không cáu kỉnh hay bực bội; nó không vui mừng vì điều sai trái, vì nó biết rằng không có điều gì là đúng và sai. Tình yêu gánh chịu tất cả mọi điều, biết tất cả mọi thứ, chịu đựng tất cả mọi thứ, bao dung tất cả mọi thứ, nhưng không tha thứ gì, vì tình yêu biết rằng không có gì và không ai cần được tha thứ.

 

 

 

Tình yêu không bao giờ kết thúc. Đối với những lời tiên tri của các con, chúng sẽ qua đi; đối với ngôn ngữ của các con, chúng sẽ không còn nữa; đối với kiến thức của các con, nó sẽ phát triển, và thay đổi. Vì kiến ​​thức của các con bây giờ là không hoàn hảo, nhưng khi các con nhận ra rằng cuối cùng tất cả đều là hoàn hảo, kiến ​​thức không hoàn hảo sẽ qua đi, cũng như mọi thứ mà các con gọi là không hoàn hảo trong cuộc sống của các con, đều sẽ qua đi.

 

 

 

Khi con còn là một đứa trẻ, con nói chuyện như một đứa trẻ, con suy nghĩ như một đứa trẻ, con lý luận như một đứa trẻ. Nhưng bây giờ con đã trưởng thành trong tinh thần, và đã từ bỏ những cách thức trẻ con. Trước đây con nhìn thấy trong gương một cách lờ mờ, nhưng giờ đây, là mặt đối mặt, vì chúng ta bây giờ đã là bạn. Trước đây con đã biết chỉ một phần, nhưng giờ đây con thấu hiểu hoàn toàn, cũng như con được hoàn toàn thấu hiểu vậy. Đó là ý nghĩa của một tình bạn với Thượng Đế.

 

 

 

Ta rời khỏi những trang viết này bây giờ, nhưng không rời khỏi trái tim của các con, và không bao giờ rời khỏi linh hồn của các con. Ta không thể rời khỏi linh hồn của các con, bởi vì Ta là linh hồn của các con. Linh hồn của các con được tạo ra từ những gì mà Ta là. Vậy, hãy đi, đối tác tâm hồn của Ta, và sống trong đức tin, hy vọng và tình yêu, ba điều này; nhưng hãy biết rằng điều tuyệt vời nhất trong số này… chính là tình yêu.

 

 

 

Hãy truyền đạt nó, chia sẻ nó, là nó, bất kể các con đang ở đâu, và ánh sáng của các con sẽ là ánh sáng thực sự chiếu rọi cả thế gian này.

 

Ta yêu các con, các con biết điều đó chứ?

 

 

Ta biết rằng con biết. Và Ta yêu các con.

 

www.universe-people.com

www.universe-people.cz

www.conversationswithgod.com

 

1 BÌNH LUẬN

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here