VŨ TRỤ XOẮN 3 – CHƯƠNG 9 HÀNH TINH CỦA NGƯỜI XANH LAM

0
58

Khi Tom vào cảnh, anh là một người quan sát. Đó là ban đêm và anh đứng ven một con đường miền quê. Trăng tròn đủ sáng để thấy rõ cảnh. Khi đứng đó cố tìm xem mình đang ở đâu và chuyện gì xảy ra, anh thấy một chiếc xe ngựa với những bánh xe lớn lướt qua anh trên đường. Sau đó, anh trở nên nhận thức về một ngôi nhà rất lớn tọa lạc bên đường. Xe ngựa chạy đến trước nhà, một hành khách bước ra, chiếc xe rời đi.

Lúc đầu, anh không nhận thức mình có một cơ thể, mà dường như đang trôi nổi. Rồi anh đột nhiên thấy mình ở trong cơ thể của người đàn ông đã xuống từ xe ngựa. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dài, tương ứng với thế kỷ mười tám và một cái mũ ống. Quần dài màu đen, một chiếc cravat quấn quanh cổ. Khi anh nhận thức được cây gậy chống mang theo, rõ ràng anh ấy đã rất giàu có. “Tôi cảm thấy trung niên, đang tiến tới lão niên. Tôi có râu, nhưng nó vẫn chưa có màu xám. Tôi có ấn tượng một chút xíu về lưng khòm, nhưng tôi không cảm thấy già. Tay kia xách theo một chiếc túi bác sĩ cũ.”

D: Bạn bỏ gì trong túi?

T: Hmm! Lọ và các thứ. Có một ống nghe trong đó, bột hồ, bột phấn, ống và đồ pha chế. D: Bạn nghĩ bạn đang làm gì ở đó vào ban đêm?

T: Tôi nghĩ tôi đến nơi này để khám tại gia. D: Vậy thì bạn không sống ở đó.

T: Vâng, tôi không sống ở đó. Chiếc xe ngựa vừa thả tôi xuống. Có một bà lão ở đó cần được giúp đỡ. Thực tế, bà lão đó là mẹ tôi, nên tôi đã từng ở đó trước đây. Nhưng tôi không tin đó là nơi tôi đã lớn lên, mặc dù tôi nhận được rằng bà lão kia là mẹ tôi. Tôi đang khám tại gia cho mẹ tôi. Tôi sắp vào nhà, và tôi để mình vào. Vì vậy, tôi đoán tôi đủ quen thuộc để bước vào. Tôi treo áo khoác và mũ lên, bỏ cây gậy xuống, sau đó tôi trước hết nhìn xuống hành lang, vì lý do nào đó nhìn vào phòng. Tôi không biết tại sao tôi lại kiểm tra xem có ai ở đó không, nhưng tôi làm như vậy. Đó là một ngôi nhà lớn, tôi đi lên cầu thang, lòng vòng, và tôi vào phòng.

Cho đến giờ nó vẫn giống một ca hồi quy tiền kiếp điển hình, nhưng nó nhanh chóng chuyển biến một cách đáng ngạc nhiên. Anh dừng lại, nói với vẻ bối rối, “Đó có vẻ hơi kỳ lạ.”

D: Cái gì có vẻ kỳ lạ?

T: Vâng, mẹ tôi ở trên giường, nhưng cũng có một thứ khác trong phòng. Và tôi không nghĩ đó là nhân loại.

D: Nó trông như thế nào?

T: Tôi không rõ hình dạng, nhưng nó không giống con người. Nó có cánh tay dài, chân dài và có màu xám. Tôi đang nhận được một bức tranh khó hiểu. Nó có vẻ như ăn thịt nhưng đồng thời nó không có. Tôi không chắc. Thật đáng sợ. Tôi nghĩ có lẽ tôi bị sốc, vì nó nhìn giống một người ngoài hành tinh trong phim. Nhưng đó có thể là cú sốc của tôi, bởi vì bằng cách nào đó tôi cũng cảm thấy nó không sao. Tôi đang nhận được hai ấn tượng riêng biệt.

D: Mẹ bạn có biết về nó không?

T: Tôi nghĩ bà ấy đang ngủ, nhưng tôi nghĩ bà ấy cũng biết về nó. Giống như mẹ tôi vừa mới được đưa vào lại cơ thể bà ấy. Trên thực tế, bà ấy chưa trở lại hoàn toàn. Bà ấy đang được đưa trở lại.

D: Bởi sinh mệnh đó?

T: Tôi không nghĩ bởi sinh mệnh đó. Tôi nghĩ bởi cái gì đó khác, nhưng liên quan với sinh mệnh đó. Có một ánh sáng chiếu sáng trong cửa sổ. (Tạm dừng) Tôi hơi lưỡng lự khi đi qua cửa sổ vì sinh mệnh kia ở đó, nhưng ánh sáng đang chiếu xuống từ trên cao hơn. Sinh mệnh bên cửa sổ ở chân giường. Tôi nghĩ tôi khá sốc vì nó. Tôi không chắc sinh mệnh này đang làm gì ở đó.

Lúc đầu, tôi nghĩ nó tấn công mẹ tôi và đó là lý do tôi sợ, tôi nghĩ vì thế mà tôi thấy nó như một thứ ăn thịt, bởi vì thật kỳ quái khi có thứ gì đó không phải nhân loại đứng trong phòng ngủ.

Nhưng tôi nhận được ấn tượng rằng bằng cách nào đó tôi đã gặp những người này trước đây. Tôi không thể nói lý do vì sao tôi cảm thấy như vậy, nhưng một cái gì đó về sinh mệnh này là quen thuộc, mặc dù tôi biết tôi không nhìn thấy nó rõ ràng. Tôi nghĩ tôi đang vượt qua cú sốc lúc này, nhưng tôi vẫn còn cảnh giác, vì tôi không khẳng định chính xác chuyện gì đang xảy ra. Tôi nghĩ gì đó về ánh sáng đang giúp mẹ tôi trở lại cơ thể mình. Nhưng tôi không chắc lý do sinh mệnh đang đứng đó, ngoại trừ việc bây giờ hắn đang vẫy tay gọi tôi qua. Và hắn muốn tôi đi lên trên ánh sáng.

D: Bạn cảm thấy thế nào về điều đó?

T: Thật thú vị khi bây giờ hắn bảo tôi, tôi cảm thấy vui mừng khi làm điều đó. Tôi vẫn lo lắng về mẹ tôi, nhưng kỳ quặc là cũng không quan tâm. Khi tôi đến nhà, tôi tự hỏi liệu bà ấy có chết không.

D: Bà ấy có bị bệnh không?

T: Bà ấy già rồi. Bà ấy đến lúc mà có vẻ như không còn sống lâu nữa. Tôi không nghĩ bà ấy nhất thiết phải bệnh, nhưng bà ấy già đi và yếu ớt. Vì thế, tôi đã đến để xem bà ấy thế nào. Tôi nhận được lá thư từ bà ấy nói rằng bà ấy đã bị mất —— không phải mất sức khỏe, mà là mất thời gian của mình. Bà ấy cảm thấy như đã đến lúc, rằng bà ấy đã sẵn sàng chết. Và tôi, tất nhiên là một bác sĩ, quyết định rằng tôi có thể làm gì đó. (Hài hước đau đớn) Tôi không biết tại sao tôi nghĩ vậy. Nhưng bây giờ tôi ở đây, và kỳ lạ là tôi không quan tâm đến bà ấy. Tôi nghĩ rằng điều này là lớn hơn so với tôi lo lắng về việc liệu bà ấy có sắp chết hay không. Bằng cách nào đó tôi cảm thấy bà ấy lúc này ổn. Tôi không biết tại sao. Vì vậy tôi quan tâm nhiều hơn đến việc đi lên trên ánh sáng. Tôi nghĩ tôi một phần muốn tìm kiếm cho bản thân mình, và một phần muốn xem bà ấy ở đâu và bà ấy làm gì. Hoặc tại sao bà ấy được đưa trở lại trong cơ thể của mình.

Bây giờ có vẻ như nó sẽ là một câu chuyện UFO điển hình, nhưng một lần nữa nó đã biến đổi kỳ lạ.

D: Vậy, đó là sự tò mò.

T: Đúng vậy. Bây giờ tôi đang được đưa lên ánh sáng. Tôi an toàn. Cơ thể tôi đang ở đó. Cơ thể tôi không đi, cơ thể tôi vẫn còn. Thật kỳ lạ, nó đứng ở nơi tôi đã ở, đang cầm túi bác sĩ, vẫn mặc nguyên quần áo. Nhưng tôi thì đang lơ lửng lên ánh sáng.

D: Bạn đang đi cùng sinh mệnh đó?

T: Sinh mệnh kia ở lại trông coi cơ thể tôi. Tôi nghĩ đó là chuyện nó phải làm. Và đó là chuyện nó đã làm với mẹ tôi. Chỉ ở đó xem chừng cơ thể, đảm bảo không có thiệt hại. Không sao cả.

D: Nói cho tôi biết điều gì xảy ra khi bạn đi lên ánh sáng.

T: Cảm thấy rất tươi sáng, cảm thấy nhẹ bởi vì tôi đang trôi nổi. Ánh sáng trở nên càng lúc càng sáng hơn, dường như bao quanh mọi thứ. Tôi có ấn tượng rằng bằng cách nào đó tôi đã nhảy.

D: Ý bạn là gì… khi nói nhảy?

T: Ý tôi là tôi đã biến mất khỏi một chỗ rồi xuất hiện ở một chỗ khác, bằng cách đi theo ánh sáng. Tôi đã không ở lại với ánh sáng. Tôi biến mất trong ánh sáng, rồi tôi đến một nơi khác.

D: Bạn đã nhảy đến đâu?

T: Tôi đang nhận được một số ấn tượng khác nhau. Một thác nước. Cái cách mặt trời tỏa sáng trên sương mù khi nó dâng lên từ một thác nước, và tạo ra nhiều cầu vồng nhỏ. Vì vậy, tôi đang nhận được ấn tượng của những cầu vồng nhỏ, một cách mù sương. Nhưng tôi không nghĩ nó đến từ thác nước. Tôi nghĩ đó chỉ là màu sắc nhảy múa, nhiều màu sắc nhỏ. Tôi được bao quanh bởi ánh sáng, và cũng có những màu khác đang nhảy múa. Tôi đến một nơi nào đó… Ồ! OK. Tôi đang đứng trên ban công và thực sự nhìn vào một thác nước. Nhưng tôi có ấn tượng rằng tôi không còn trên Trái Đất nữa. Thật lạ lùng, tôi cảm thấy như tôi đang ở trong cơ thể một lần nữa, nhưng không phải là cơ thể tôi rời đi. Tay tôi đang nắm song lan can.

D: Đó là một cơ thể khác. Nó trông như thế nào?

T: Có vẻ lạ, tôi có ấn tượng về một cơ thể cao, màu xanh lam. Thật kỳ lạ vì ấn tượng mà tôi nhận được không phải nhiều về cơ thể, mà là về tôi. Tôi có vẻ là một người có kha khá thẩm quyền đứng đây trên ban công nhìn ra một thành phố xinh đẹp với thác nước. Đó là một tòa nhà được khảm một phần vào ngọn núi có thác nước. Các tòa nhà của thành phố này được gắn với cảnh quan một cách tự nhiên hơn. Tôi không chắc tôi có chịu trách nhiệm ở đây không, nhưng tôi có một số thẩm quyền. Có màng vây giữa hai ngón tay tôi. Tôi cao, màu xanh lam, da tôi nhìn như da thuộc. Và nó cũng không phải tái. Tôi không sợ bị xanh, đó là một màu xanh thực sự sung túc.

Anh đã có một thời gian khó khăn để có ấn tượng về quần áo, bởi vì như thể anh không cần thứ đó. “Đó là một loại vật chất giống-như-sương-khói. Thiên về trang trí hơn là quần áo. Một cái gì đó đầy màu sắc trên vai tôi. Có lẽ một dấu hiệu của cấp bậc hoặc địa vị, nhưng nó không có công dụng như quần áo. Tuy nhiên, tôi đang đeo một đai kim loại nặng, với một túi độn xung quanh nó. Có vẻ là màu vàng kim, hoặc đồng thau. Không, tôi nghĩ là vàng. Nó thật thú vị. Tôi có ý thức về cơ thể nam giới, nhưng tôi nghĩ bằng cách nào đó tôi cũng là nữ. Không bán nam bán nữ, giống như lưỡng tính. Tôi có cả hai bộ, như nó đã vậy. Tôi có cơ quan sinh dục nam, nhưng tôi cũng có tử cung và nữ tính bên trong.” Tôi hỏi về khuôn mặt anh ta. “Tôi có mắt đen to, nhưng gần giống như cá. Hơi giống một con thằn lằn. Đó không phải là khuôn mặt nhân loại. Đó là một khuôn mặt rộng, gần giống như một khuôn mặt cóc, thực sự. Mặc dù đó là một khuôn mặt cóc, tôi có ấn tượng về một số cấu trúc mang, và cũng có một số loại da gấp ở phía sau, xếp theo chiều dọc. Xếp nếp, mang và màng, chủ yếu là ở mặt sau của đầu. Tôi không thực sự có cổ. Tất cả đều hòa trộn với nhau. Tôi đã ở trên Trái Đất trong cơ thể kia. Tôi không thực sự là một bác sĩ, tôi không thực sự là con trai của người phụ nữ đó, dù tôi nghĩ là vậy. Tôi nghĩ tôi đã mất trí nhớ tạm thời để tìm hiểu xem làm con người là như thế nào. Tôi nghĩ đây là một sứ mệnh tìm hiểu thực tế.”

D: Bạn có nghĩ mình đã đi đến Trái Đất chỉ trong một khoảng thời gian ngắn?

T: Tôi đã làm. Tôi có cảm giác tôi là con trai người phụ nữ kia, nhưng tôi nghĩ thực ra đó là cơ thể tôi đã nhận lấy trong một thời gian.

D: Một cơ thể đã tồn tại, hay cái gì?

T: Thật thú vị. Tôi nghĩ rằng cơ thể đã được tạo ra cho tôi. D: Mà không có sự sinh ra?

T: Tôi có cảm giác nó từng được sinh ra, nhưng không sinh ra theo cách bình thường mà cơ thể được sinh ra.

D: Ý bạn là gì?

T: Tôi nghĩ tôi là con trai người phụ nữ đó. Nhưng tôi không được sinh ra như một con người được sinh ra trong những kiếp sống nhân loại bình thường. Tôi đã được đặt vào cơ thể của bà ấy và sau đó đưa ra một lần nữa.

D: Bà ấy có nhận biết điều này không?

T: Không một cách ý thức. Tôi tin, làm sinh mệnh xanh lam này, tôi có khả năng sống trong cơ thể nhân loại được tạo ra kia và quay trở lại. Tôi đã không ở đó trong một thời gian dài. Tôi nghĩ tôi chỉ ở đó khoảng hai mươi năm.

D: Nhưng bạn nói bạn cảm thấy mình không phải là bác sĩ? T: Đúng vậy. Ý tôi là tôi không phải nhân loại.

D: Nhưng trong cơ thể đó bạn là bác sĩ.

T: Đúng vậy. Sự khác biệt là đó không phải một hóa thân nhân loại bình thường. Tôi đã có một nhiệm vụ. Bằng cách nào đó nó cần thiết với tôi khi là người xanh lam này, là sinh mệnh giống cóc này —— bước ra khỏi cơ thể của tôi trong một thời gian ngắn và được chuyển vào cơ thể khác kia, trải nghiệm cuộc sống làm một nhân loại trong khoảng thời gian mà tôi tin là khoảng hai mươi năm. Tôi tin mẹ tôi có thể đã chết trong đêm đó. Và đó là lúc tôi quay lại. Đó là một hóa thân thực sự của bà ấy.

D: Nhưng nếu rời khỏi cơ thể trên Trái Đất, bạn sẽ không quay lại với nó?

T: Tôi nghĩ việc thảo luận là liệu tôi có quay lại hay không. Nếu có thêm bất cứ điều gì để tôi làm ở đó bây giờ mà bà ấy rời đi. Có khả năng tôi sẽ trở lại, và đó là lý do họ giữ cơ thể ở đó. Nhưng nếu tôi không quay trở lại thì họ cũng sẽ mang cơ thể theo họ.

D: Làm thế nào bạn quyết định?

T: Tôi phải nói chuyện với những người trong phòng này. (Tạm dừng) Chúng tôi xác định rằng không cần phải quay trở lại; thế là đủ rồi. Bà ấy cũng ở đây trong phòng. Bà ấy nhận thức được rằng đây là một trong những hóa thân nhân loại của mình. Bà ấy có rất nhiều. Bà ấy đã tìm thấy những gì cần tìm trong cuộc đời đó. Và tôi đã giúp điều đó xảy ra. Nó là cần thiết —— việc tôi đến đó giúp bà ấy với công việc của mình. Tôi phải nhắc bà ấy về công việc vì bà ấy đã lạc lối trong cuộc đời đó.

D: Đó là mục đích bạn có mặt ở đó?

T: Đúng vậy. Và bây giờ tôi trở lại, chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi đã thành công và tôi không phải quay lại nữa.

D: Điều gì xảy ra với cơ thể còn lại trên Trái Đất?

T: Nó sẽ được vận chuyển. Nó sẽ không được để lại ở đó để chết. Cơ thể sẽ được chăm sóc, nhưng linh hồn của tôi không còn gắn bó với nó nữa, và nó sẽ chạy tiến trình tự nhiên của nó. Nó sẽ được chăm sóc, tôi tin tưởng, trong một số loại phương tiện nào đó trên hành tinh này. Các tế bào sẽ sống theo thời gian của chúng, vì chúng cũng có ý thức. Không có gì sẽ bị giết. Các tế bào sẽ sống theo thời gian của chúng, sau đó cơ thể sẽ chết.

Khi Tom tỉnh dậy, có vài suy nghĩ về chuyện này vẫn còn trong tâm trí anh. Anh nói sinh mệnh trong phòng đã mang cơ thể anh đi và vận chuyển nó. Nó không thể bị bỏ lại ở đó vì nó không giống những cơ thể nhân loại khác. Anh không giải thích nó khác biệt thế nào —— có lẽ vì nó không phải là một hóa thân bình thường. Cơ thể được đưa lên tàu, và được đặt trong một phương tiện. Các tế bào có sự sống và phải được phép sống vòng đời của chúng. Người mẹ đã chết một cái chết bình thường, vì cơ thể bà là sản phẩm của một hóa thân bình thường, không có gì phải làm với nó.

T: Bà ấy thực sự đã chết. Đó là một hóa thân vật lý thực sự của bà ấy. Vì vậy sau này, ai đó sẽ tìm thấy cơ thể bà trên giường, và sẽ có lễ tang bình thường.

D: Những người khác trên hành tinh của bạn đi và trải nghiệm…

T: Đúng vậy. Đôi khi họ đến Trái Đất, nhưng thường thì họ đi nơi khác. Nhưng đó là một phần của văn hóa mà trong suốt cuộc đời một người, họ thường du hành để trải nghiệm các hành tinh khác, và các nền văn hóa khác, những cuộc đời này kéo dài hàng ngàn năm. Đôi khi nó được thực hiện như một kiếp sống đầy đủ, một hóa thân đầy đủ. Và đôi khi nó không được thực hiện theo cách đó. Nhưng trong khi họ đang sống, nếu nó là một hóa thân đầy đủ —— và ngay cả khi không phải —— họ sẽ mất trí nhớ như thường được thực hiện với những cuộc đời trên hành tinh Trái Đất. Họ sẽ mất trí nhớ để có được trải nghiệm thực sự của con người. Nếu họ đi đến một hành tinh khác, đến một nền văn hóa khác, thì họ sẽ phù hợp với cách vận hành của văn hóa đó. Mất trí nhớ xảy ra trên Trái Đất trong suốt cuộc đời không phải là hiện tượng phổ quát.

D: Vì vậy, khi người đó còn sống trên Trái Đất, nhân cách đó không nhận thức được rằng có linh hồn khác loại trong cơ thể.

Đây tương tự như Estelle trong Vũ Trụ Xoắn 2, nơi mà chủng tộc bò sát đã bước vào cơ thể nhân loại để trải nghiệm cuộc sống trên Trái Đất? Trong trường hợp đó, cơ thể phải được điều chỉnh để xử lý các loại năng lượng khác nhau.

T: Đúng vậy. Nhưng nó không giống như cơ thể của một người và linh hồn của người khác. Đây chỉ đơn giản là linh hồn lựa chọn được sinh ra trong một hóa thân bình thường. Nó chỉ là linh hồn của một trong những người của chúng tôi trên hành tinh này.

D: Nhưng linh hồn có mất trí nhớ trong khi nó ở trên Trái Đất không, bởi vì nếu không nó sẽ quá hỗn loạn?

T: Vâng, không nhất thiết phải hỗn loạn, vì chúng tôi quen với kiểu du hành thế này. Nhưng như thế sẽ không phải là trải nghiệm chính xác để có trên hành tinh này. Trên hành tinh này, người ta có chứng mất trí nhớ trong suốt cuộc đời của họ.

D: Nếu không, bạn sẽ có quá nhiều ký ức mà sẽ gây trở ngại.

T: Vâng, bạn sẽ không có được trải nghiệm bình thường của con người. D: Bạn có làm điều này nhiều lần không, hay mới chỉ một lần?

T: Chúng tôi làm điều đó một số lần, nhưng chỉ một lần duy nhất trên Trái Đất. Tôi đã có nhiều hóa thân làm nhân loại, nhưng đó là khi linh hồn tôi đã cam kết với trải nghiệm nhân loại. Cuộc hành trình đặc biệt này là từ hành tinh của người xanh lam. Cuộc hành trình này là lần duy nhất, như một người xanh lam, tôi đã du hành đến Trái Đất.

D: Bằng không, đó chỉ là khi linh hồn được bố trí. Đúng không? T: Đúng vậy, đúng vậy.

D: Nhưng sau đó bạn chỉ ở lại trên hành tinh khác và tiếp tục cuộc sống của bạn?

T: Đúng vậy, sau đó tôi tiếp tục cuộc sống của mình. Nhưng điều quan trọng là, tôi đã phạm sai lầm khi tôi được nhập thể trên hành tinh đó. Tôi đã có nhiều kiếp sống trên nhiều hành tinh khác trong nhiều hệ sao. Nhiều kiếp sống trên nhiều nền văn minh trên Trái Đất. Nhưng trong lúc tôi ở đấy với chủng tộc xanh lam này, đó là bước đột phá duy nhất của tôi vào Trái Đất.

Nhưng bằng cách nào đó, một khi linh hồn tôi chuyển đến Trái Đất để có trải nghiệm Trái Đất, tôi đã nhầm lẫn trải nghiệm này với sự du hành của tôi. Vì vậy, tầm quan trọng của việc này là, trên thực tế nó không phải là một cuộc viếng thăm hoặc một trải nghiệm bắt cóc, cũng giống như tôi là người ngoài hành tinh. Tôi đã làm việc này cho thành viên gia đình, chị gái tôi, dù khi xuống thì đó là mẹ tôi. Đó là chị gái tôi trên hành tinh đó, và cô ấy đã bị lạc. Vì vậy tôi đến và chỉnh sửa cô ấy rồi sau đó tôi nhảy ra một lần nữa. Cuộc đời làm bác sĩ đó không phải là một cuộc đời thực. Đã hai mươi năm ở đó để chỉnh sửa sai lầm của chị tôi. Chị gái tôi, người mà trong kiếp đó là mẹ tôi, nếu điều đó nghe có lý.

D: Tôi hiểu, và cô ấy là chị gái của bạn trên hành tinh xanh lam?

T: Chính xác. Một trong nhiều người chị em. Tôi phải giúp cô ấy. Cô ấy đang phạm sai lầm. Cô ấy đã lạc lối, cô ấy đã phát điên.

D: Ồ! Điều gì đã gây ra việc đó? Có liên quan gì với hai loại năng lượng khác nhau không?

T: Không. Trên hành tinh xanh lam đó, chúng tôi có thể tiếp cận với nhiều kiếp sống của mình một cách có ý thức. Và đây là một hóa thân nhân loại bình thường đối với cô ấy. Nhưng với tư cách là một nhân loại, cô đã trĩu nặng với nhiều sự tiêu cực tồn tại trên hành tinh này, và đã mang lấy nó vào người, lặp lại các khuôn mẫu bản thân mình trong cuộc đời này, khám phá cùng một năng lượng. Cô ấy mang nỗi đau và sự tiêu cực đó vào chính mình, và đó là quá nhiều cho cô ấy. Vì vậy tôi đã đến với tư cách là con trai cô ấy, để giúp cô ấy cân bằng và chữa lành.

D: Việc này thường xảy ra khi một năng lượng ngoài hành tinh cố gắng đối phó với năng lượng của Trái Đất?

T: Nếu có một kết nối cá nhân từ cuộc đời này trên hành tinh xanh lam, chúng tôi sẽ không can thiệp vào những gì đang xảy ra trên Trái Đất, bởi vì các năng lượng hành tinh khác đang chăm lo việc đó. Chúng tôi của hành tinh xanh lam đang giúp đỡ. Những người khác trong hệ của chúng tôi đang thực sự giúp đỡ họ, gửi rất nhiều năng lượng, rất nhiều tình yêu, và rất nhiều sự quan tâm. Chúng tôi cũng làm việc này, nhưng đây là đặc biệt giúp ích cho chị tôi. Và như vậy, chúng tôi tập trung hơn vào việc giúp đỡ những người trong chúng tôi mà nhận thức về những kiếp sống khác của chúng tôi trên các hành tinh khác. Nó thiên về một thứ tổng quát hơn để giúp Trái Đất và năng lượng Trái Đất của nó. Nhưng đặc biệt là trong suốt cuộc đời, chúng tôi sẽ giúp một người của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không nhất thiết phải đi và giúp đỡ một cuộc đời cá nhân của người khác.

D: Chuyện nhân loại trở nên hỗn loạn như mẹ của bạn rất thường xảy ra?

T: Cô ấy có nhiều kiếp sống làm nhân loại. Một số chỗ cô ấy hỗn loạn, và một số chỗ thì không. Vì vậy, chúng là những hóa thân nhân loại bình thường như một phần trải nghiệm bình thường của nhân loại. Những gì đã ảnh hưởng đến tâm trí cô ấy trong cuộc đời đó chính là sự tiêu cực của nhân loại bình thường. Sự tiêu cực bình thường của Trái Đất. Không phải do cuộc đời ngoài hành tinh khác, cuộc đời trên hành tinh xanh lam. Đó đơn giản là nơi chúng tôi khám phá ra cuộc đời này trong một cảm quan có ý thức, và đã chọn để đi và giúp đỡ. Trên hành tinh xanh lam, cô ấy chọn tôi đi, đó là một vinh dự.

D: Bạn có coi hành tinh xanh lam này là hành tinh nhà của mình không?

T: Trong trải nghiệm này, vâng. Đó là nơi tôi có nhiều kiếp sống, và đấy là một trong những ngôi nhà của tôi. Nhưng tôi có nhiều nhà. Tôi có nhiều nhà ở trong nhiều hệ hành tinh khác, và Trái Đất này cũng là nhà của tôi. Với tư cách là linh hồn, tôi đã là một phần của trải nghiệm vật lý này theo nhiều cách và nhiều lần.

D: Tôi luôn cố gắng làm sáng tỏ sự khác biệt giữa việc trở lại một hành tinh như thế, và cõi tinh thần. Nó có khác không?

T: Vâng. Đây là một hiện thân vật lý trên hành tinh xanh lam.

D: Đôi khi, chúng nghe rất giống nhau khi bạn có thể đến và đi với thân thể linh hồn của bạn.

T: Vâng, nhưng trên hành tinh đó chúng tôi đã trở nên khá tiến hóa để có thể du hành linh hồn. Tôi tin đó là thuật ngữ hiện lên trong tâm trí về những gì chúng tôi làm. Khi chúng tôi đủ tiến hóa tâm linh trên hành tinh đó, trong kiếp đó, trong trải nghiệm đó, chúng tôi như một chủng tộc học cách nhận biết về những kiếp sống khác. Chúng tôi nhận thức được về sinh mệnh cả trên hành tinh đó lẫn các hành tinh khác trong cùng một hệ đó hoặc trong các hệ khác.

D: Họ làm gì với thông tin khi bạn mang nó trở về?

T: Chúng tôi tìm hiểu thêm về các nền văn hóa khác. Vì vậy bây giờ đi đến hành tinh đó, Trái Đất, phát hiện ra và sửa chữa giúp đỡ từ cuộc đời của chị tôi, chúng tôi khám phá thêm về cuộc sống trên Trái Đất là như thế nào. Tìm hiểu thêm về lý do mọi người mất phương hướng. Thông tin thêm, cụ thể hơn, tại sao cô ấy lại bị lạc lối. Và đó là vì mang lấy sự tiêu cực của hành tinh vào chính bản thân mình.

D: Tại sao điều quan trọng là bạn phải biết thông tin này?

T: Bởi vì đó là điều tôi đã làm trong cuộc đời mà tôi đang sống bây giờ (làm Tom). Thế nên, tôi đã có rất nhiều đau đớn trong cuộc đời này.

D: Đó là một trong những câu hỏi của Tom. Anh ta nói mình không bị đau đớn về thể chất, mà là một nỗi đau bên trong. Bạn có thể nói với anh ta về điều đó không?

T: Là đang chịu đựng nỗi đau của hành tinh. Có rất nhiều thịnh nộ. Chị gái của kiếp đó có cùng một vấn đề, nhiều giận dữ đối kháng đau khổ xảy ra ở đây. Đôi khi chúng ta có thể bị lạc và tin rằng chúng ta không thể làm gì với nó. Đối với bản thân chúng ta, chúng ta không thể làm gì đối với nỗi đau của người khác, trừ khi họ để chúng ta giúp đỡ. Chắc chắn, ở đây chúng ta có thể chọn không sống những cuộc đời đau đớn như vậy. Nhưng đôi lúc chúng ta quên, và đôi khi chúng ta cho phép nỗi đau. Đôi khi với cơn thịnh nộ của việc tìm kiếm có bao nhiêu đau đớn ở đây, chúng ta bắt đầu đổ lỗi cho Thượng Đế cùng sự thần thánh và mang những thứ đó vào trong chính mình.

D: Tom nói, từ khi còn là một đứa trẻ, anh ta luôn có cảm giác này, như la hét ở bên trong. (Vâng) Và đó là nguyên nhân gây ra nó? Mang lấy những cảm xúc của chính hành tinh này? Bởi vì chúng ta biết hành tinh này cũng là một thực thể sống.

T: Vâng, nhưng hãy để tôi làm rõ ràng hơn. Nó không nhất thiết phải là cảm xúc của hành tinh, vì hành tinh có thể tự chăm sóc bản thân cô ấy. Đó là cảm xúc của những sinh mệnh đã lạc lối trên hành tinh này. Và rất nhiều người trong họ đã bị lạc lối. Và khi một người đến để giúp đỡ, anh ta có thể bị lạc. Và rồi anh ta trở nên hỗn loạn về việc anh ta là ai và anh ta ở đâu. Anh trở nên hỗn loạn về việc đây có phải là nỗi đau của mình không, hay đây là nỗi đau của người khác. Và anh ta quyết định làm cho nó trở thành đau đớn của mình để giải quyết từng bước một.

Nhưng nó không thuộc về anh ta, nó chưa bao giờ là vậy. Anh ta cần để nó rời đi.

D: Đấy là lý do anh ta tự tử? (Phải) Anh ta chỉ muốn thoát khỏi sự hỗn loạn bên trong đó?

T: Vâng. Anh ta không chừng mực vào thời điểm đó. Sau khi mang lấy tất cả nỗi đau, anh ta lạc lối và quên mình là ai.

D: Nhưng quên mất là bình thường phải không?

T: Quên mất là bình thường, nhưng anh ta đã trải qua rất nhiều kiếp sống trong rất nhiều hệ thống mà anh ta có một sự hiện diện như một ý thức mà tự nhiên chữa lành và tự nhiên tích cực. Và do đó, đấy là những gì anh ta quên.

D: Tại sao anh ấy lại đến Trái Đất lần này?

T: Đây là một cuộc đời quan trọng. Đây là một cuộc đời mà anh ta sẽ dẫn nhiều người tiến vào thế giới mới. Anh ta không biết vấn đề sẽ tệ đến thế. Anh ấy tin mình sẽ có thể giải quyết dần chúng dễ dàng hơn xa so với thực tế. Anh ấy ở đây để giúp mọi người. Nhưng hơn thế nữa, anh ta ở đây để cùng họ tạo ra một cái gì đó mới mẻ, như vậy loại đau đớn này không còn tồn tại nữa. Nhiều người khác cũng cảm thấy đau đớn này, nhưng họ không biết điều gì gây ra nó.

Trong khi đó, anh ta biết. Anh ta có cách kết nối với Sự Thần Thánh, với ý thức của Vạn Hữu, ý thức của Ân Điển. Và anh ta có một cách để biết cuộc đời giống như thế nào; anh ta có một cách để biết trải nghiệm vật lý giống như thế nào bên ngoài kiếp sống và giữa kiếp sống. Anh ta ở đây để thiết lập một con đường sống mới, một con đường sinh ra mới, một con đường chết mới, một con đường mới của việc tồn tại giữa các kiếp sống, như thế chu kỳ nỗi đau không được bắt đầu. Anh ấy nên tạo ra một trải nghiệm mới nơi mọi người trở nên ý thức hơn về họ là ai, về bản tính thiêng liêng của họ, và ít tập trung vào đau đớn và khốn khổ; ít tập trung vào sự xấu hổ. Nhận thức rõ hơn về lý do sống của họ; ít say sưa với thần thoại của nỗi đau, với ý tưởng rằng việc học phải trải qua đau đớn. Ít say sưa hơn với ý tưởng rằng nghiệp là quan trọng, với ý tưởng rằng người ta phải học thông qua đau khổ. Những người say sưa với những ý tưởng đó có thể trở nên nhận thức hơn, và ý thức về những ý tưởng rằng người ta có thể sống, phát triển và học hỏi qua niềm vui, hòa bình và tình yêu. Và trong khi lạc mất đã trở nên rất phổ biến trên hành tinh này, thì trải nghiệm mới này được tạo ra, nhận thức mới trong suốt các cuộc đời, giữa kiếp sống và ngoài kiếp sống này, sẽ cần ít đau đớn hơn, sẽ cần ít đau khổ hơn. Mọi người sẽ không bị lạc trong sự hỗn loạn nữa. Có rất nhiều người đã đến để làm điều tương tự. Nhiều người đang cố gắng giúp đỡ từ xa. Nhưng nhiều linh hồn đã được nhập thể vào thời điểm này để tạo ra trải nghiệm mới này.

D: Bạn nói nó sẽ là một con đường sinh ra mới.

T: Vâng, có nghĩa là một loại trải nghiệm mới. Chắc chắn sẽ vẫn có những sự chào đời vật lý, linh hồn nhập thể, nhưng sẽ không có sự xấu hổ được truyền lại. Sẽ không có sự đau đớn được truyền lại. Sẽ không có sự nhầm lẫn được truyền lại. Và sự quên mất sẽ chỉ diễn ra tới mức như nó cần. Nó sẽ không hoàn toàn áp dụng cho tất cả mọi người như vào thời điểm này. Mọi người sẽ ý thức hơn về những kiếp sống khác của họ, ý thức hơn về mục đích và hướng đi tâm linh của họ. Ít tập trung hơn vào duy nhất cuộc đời này —— trừ khi đó là chỗ họ thực sự cần thiết. Nhưng ngay cả khi như vậy, nó cũng sẽ không đi qua đau đớn, nó sẽ được tập trung chú ý vào tình yêu và niềm vui.

Tom đã được đào tạo làm một bác sĩ y khoa, nhưng sau đó quyết định không theo đuổi sự nghiệp này. Anh ta đã tham gia vào việc chữa lành năng lượng, nhưng đang gặp vấn đề với nó.

T: Một lần nữa, đây là sự nhầm lẫn từ trải nghiệm gần nhất mà chúng ta đã nói đến. Anh ta chưa hề được chú định là sẽ trở thành một bác sĩ trong đời này. Anh ta bị lạc trong sự bối rối, và nhớ về một bác sĩ đến giúp đỡ. Nhưng anh ta là một người chữa lành theo những cách khác. Anh ta có thể sử dụng kinh nghiệm y tế của mình, chắc chắn nhất. Anh ta nên làm công việc về sự chào đời của thế giới mới này, của trải nghiệm mới này. Đấy là trọng tâm chính của cuộc đời này. Và y dược, mặc dù hữu ích, nhưng là một nhận thức sai lầm. Đó không phải là điều anh ta cần quay lại và khám phá thêm nữa. Anh ta đã đặt câu hỏi này. Chúng tôi đang chuyển đổi năng lượng của anh ta. Chúng tôi đang mở rộng trái tim của anh ấy, vì trong trái tim là nơi anh ta giữ nỗi sợ hãi của mình. Nó sẽ được giảm nhẹ trong vài năm tới. Vai trò của anh ấy là nhiều hơn để khám phá. Đấy là lý do chúng tôi nói rằng nó sẽ được phóng thích chậm rãi trong vài năm tới, vì đó không phải thời gian cho anh ta để thực hành chữa lành đầy đủ ở giai đoạn này. Chắc chắn, đó là thời gian cho anh ta để học hỏi thêm, hoàn thành nhiều hơn và tìm hiểu thêm về anh ta là ai.

Ở giai đoạn này, anh ta có nhiều khám phá hơn để làm.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here