Nostradamus 1 – Chương 6 Elena rời đi.

1
31

Thứ năm, ngày của buổi thôi miên cuối cùng của chúng tôi. Mới chỉ hai ngày kể từ khi Elena khiến tôi kinh ngạc tột độ, và tôi đã bị ép phải cố dồn thật nhiều thông tin nhất có thể vào trong một vài ngày ngắn ngủi. Buổi thôi miên chúng tôi đã có, hay là tối thứ Ba, đã cho thấy rằng Nostradamus đã sẵn sàng để làm việc với chúng tôi và rằng việc thu thập những tri thức mới đáng kinh ngạc từ những bài thơ bốn câu của ông ấy là hoàn toàn có thể. Thật ức chế và đáng thất vọng khi một cơ hội hiếm có duy nhất như vậy bất thình lình lại bị cắt đi. Tôi đã không có đủ thông tin cho một quyển sách và để mài sắc sự tò mò của người đọc với chỉ một vài bản giải nghĩa của những bài thơ bốn câu là không được công bằng cho lắm. Elena đã nói rằng bởi vì cha mẹ cô ấy vẫn đang sinh sống ở thành phố này cô ấy rất có thể sẽ quay lại vào mùa hè năm sau, vào kỳ nghỉ. Chúng tôi sẽ có thể thực hiện một buổi thôi miên trong suốt thời gian đó. Nếu câu chuyện này phải chờ đến lúc đó, nếu tôi phải ngồi đợi mọt năm hay hơn, vậy thì cứ như vậy thôi. Dĩ nhiên, điều này là hoàn toàn mâu thuẫn với những chỉ dẫn từ Nostradamus. Ông ấy dường như khá dứt khoát về việc đưa thông tin đến cho con người ở thời đại của chúng ta càng nhanh chóng càng tốt, nhưng vào thời điểm này, tôi đã không có giải pháp nào khác. Elena đang rời đi, và bởi vì Alaska không phải ngay bên cạnh, không có hy vọng gì sẽ được làm việc cùng cô ấy. Cô ấy có thể sẽ có khả năng lấy được vài kết quả, cố gắng giải nghĩa những bài thơ bốn câu một mình, nhưng tôi nghĩ rằng điều này là không tài nào đoán trước được. Tôi đã không nghĩ rằng mình có thể dựa vào tính xác thực của phương pháp đó. Những kết quả thu được trong trạng thái thôi miên khi giao tiếp với Dyonisus và Nostradamus đã là rõ ràng và chính xác một cách đáng kinh ngạc. Tôi biết rằng những kết quả này không thể bị sao chép bởi bất kỳ phương pháp nào khác ngoại trừ tôi làm việc trực tiếp với cô ấy. Tôi đã không biết người nào tên gọi “Brian”, nhưng tôi sẽ luôn giữ cho mình cảnh giác về một khả năng mà một người như vậy có thể bước vào cuộc đời tôi như một đối tượng nghiên cứu tương lai. Tôi đã đang làm việc với vài người và tôi đã có một người trong đầu mà tôi nghĩ rằng có thể là một đối tượng nghiên cứu tốt cho cuộc thực nghiệm, sinh viên âm nhạc mà tôi đã đề cập với Nostradamus. Nhưng bởi vì tôi chưa từng được nghe nói tới thứ gì như vầy được thử thực hiện trước đó, tôi đã nghĩ rằng mình đang yêu cầu một điều bất khả thi. Chúng ta đã có may mắn như vậy với Elena bởi vì chúng ta đã vén màn một tiền kiếp khi mà cô ấy là một học trò của người đàn ông vĩ đại đó. Vì khả năng tôi không tìm thấy những người học trò khác của ông ta là rất lớn, tôi không có ý tưởng hay kế hoạch gì để cố liên lạc với ông ta thông qua ai khác. Bất khả thi là từ duy nhất dành cho nó, nó hoàn toàn thuộc về cõi thế của những điều bất khả. 

Việc tiếp tục tự hỏi về nó quả không giúp ích được gì vào thời điểm này. Khi tôi đến khu phố nghĩ dưỡng, tôi đã biết mình phải tập trung mọi năng lượng của mình vào việc cố để thu thập nhiều thông tin nhất có thể trong suốt buổi thôi miên cuối cùng này. Tôi đã ngồi tới một giờ sáng đêm trước để xem qua những bài thơ bốn câu. Đây là lần đầu tiên tôi đã thực sự nghiên cứu chúng. Trong khi đọc chúng, vào những lúc nào đó tôi đã nhận được một sự lóe sáng thuộc về trực giác, về một ý nghĩa có thể thích hợp, nhưng phần lớn chúng dường như thật khó hiểu và thậm chí là tối nghĩa. Nostradamus chắc chắn đã làm rất tốt công việc của ông ấy. Tôi có thể hiểu được tại sao những nhà nghiên cứu đã dành nhiều năm cuộc đời mình cố để gỡ rối chúng. Tôi cũng đã có thể hiểu được tại sao quá nhiều bài thơ bốn câu lại không có được lời giải thích nào như vậy. Chúng quá phức tạp và tối nghĩa. Tôi nghĩ rằng người phiên dịch đã cố gắng dịch sát theo nghĩa đen. Trong khi với tôi, nó lại rõ ràng rằng Nostradamus đã dùng rất nhiều phép tượng trưng có liên quan, trong rất nhiều trường hợp.

Tôi đã ghi chú lại trên vài bài mà tôi muốn cố gắng giải nghĩa và lưu ý lại những bài khác mà trông có vẻ lạ lùng. Tôi đã biết rằng sẽ không có thời gian để thực hiện thậm chí chỉ là một phần của chúng, vậy nên tôi sẽ tập trung vào chỉ một vài bài thôi. Tôi đã viết xuống những câu hỏi mà tôi muốn đặt ra về việc viết những bài thơ bốn câu này. Việc thu thập phần còn lại của câu chuyện cuộc đời của Dyonisus và hỏi nhiều hơn về cuộc đời của Nostradamus cũng rất quan trọng. Tôi sẽ phải căn định thời gian thật cẩn thận nếu tôi muốn thực hiện được dù chỉ là một phần của những gì mà tôi đã lên kế hoạch. Đây là trường hợp mà tôi thực sự phải xác định rõ ràng được những ưu tiên hàng đầu của mình. Nhưng làm cách nào mà tôi có thể xác định được đâu mới là phần quan trọng nhất để tập trung vào? Làm việc dưới một áp lực như vậy thật là cách quá xa điều kiện lý tưởng cho việc thôi miên, và tôi ghét việc phải chạy đua với kim đồng hồ. 

Đây là ngày cuối cùng để thực hiện một buổi thôi miên bởi vì Elena sẽ có một cuộc bán giảm giá ở hầm để xe vào ngày kế tiếp (thứ Sáu) và sẽ bay đi California vào sáng thứ Bảy. Có hằng nghìn thứ chi tiết phải làm vào giờ cuối đã chiếm giữ cô ấy. Tôi đến sớm cho buổi thôi miên để tôi có thể tránh vướng chân cô ấy, nhưng nó đã không tạo nên được sự khác biệt nào. Cô ấy đã có nhiều thứ phải làm trước khi chúng tôi có thể ổn định lại để làm việc. Tôi đi theo trong khi cô ấy đi cắt tóc, và chờ cô ấy giao một bức chân dung cô ấy đã nhận vẽ theo đơn đặt. Cô ấy sẽ cần tiền cho chuyến đi. Rồi cô ấy phải về nhà và lo vài thứ cho con gái của cô. Elena hẳn phải cảm thấy cô ấy đang bị kéo đi nhiều hướng khi cô ấy cố để chia bản thân mình ra giữa những yêu cầu của các con cô. Tôi theo cô ấy trong khi cô ấy thực hiện thêm vài việc vặt vãnh, và tôi đã chờ và nhìn những giây phút quý giá trôi qua. Tôi đã biết là chúng tôi phải bắt đầu sớm, khi mà Elena đã có kế hoạch cho buổi tối.

Chúng tôi cuối cùng cũng đến nhà Val nơi chúng tôi sẽ không bị làm phiền nữa. Val cũng đang chuyển nhà và nhiều thứ đang chồng chất khắp nơi. Khi tôi chuẩn bị băng ghi âm đặt trên một chiếc túi cạnh giường, Elena thông báo rằng chúng tôi sẽ có chính xác một tiếng rưỡi đồng hồ để thực hiện buổi thôi miên, sau đó cô ấy sẽ phải đi tới nhà cha mẹ của cô ấy để dùng tiệc chia tay buổi tối. Nói về làm việc dưới áp lực. Điều này thực sự đẩy mọi thứ tới giới hạn để làm xong mọi thứ trong ngần đó thời gian, nhưng nó còn tốt hơn là không làm được gì cả.

Tôi đã đi vào quá nhiều chi tiết về những sự kiện của buổi vừa rồi để cho thấy rằng buổi thôi miên này đã không quan trọng đối với Elena. Nó hầu như là một mối phiền toái phụ mà thôi. Cô ấy đã lo lắng về chuyến đi sắp diễn ra hơn và tất cả những chi tiết vào-phút-chót mà cần phải được chăm lo tới. Cô ấy hầu như chỉ dành ra thời gian cho buổi thôi miên trong thời gian biểu bận rộn của mình bởi vì cô ấy biết nó là rất quan trọng với tôi và bởi vì tôi chưa bao giờ cố gắng chen ngang vào cuộc sống riêng của đối tượng nghiên cứu của mình. Tôi cảm thấy như mình là một người bắt người khác phải chịu đựng mình, và muốn kết thúc và tránh vướng chân cô ấy.

Sau khi Elena đã ổn định trên giường, tôi đã cho cô ấy từ khóa và quan sáng cô ấy đi vào trạng thái thôi miên sâu quen thuộc. Sau đó khi tôi dẫn cô ấy quay trở lại cuộc đời của Dyonisus và dùng những chỉ dẫn chi tiết mà tôi đã được đưa cho như một phương pháp liên lạc với Nostradamus ở nơi gặp gỡ đặc biệt. Tôi đã không chắc liệu nó có thể có tác dụng lần nữa hay không. Vào nhịp đếm cuối cùng, Dyonisus thông báo rằng họ đã ở đó và tôi lần nữa cảm thấy một sự nhẹ nhõm trào dâng rằng tiến trình đã thành công.

D: Từ lần cuối cùng chúng ta trò chuyện tôi đã xem qua nhiều quyển sách khác nhau. Ở thời đại của chúng tôi, chúng tôi có nhiều bản dịch của những bài thơ bốn câu của Nostradamus và tất cả chúng dường như đều có những cách diễn đạt bằng từ ngữ khác nhau. Điều này có vẻ đang tạo ra vấn đề trong việc hiểu nghĩa chúng của chúng tôi.

E: Điều này là bởi vì sự vô minh của nhiều thời đại, và tại sao bà đã vươn đến được một thời đại giác ngộ hơn. Có những người vẫn chưa đạt được một tâm trí giác ngộ.

D: Người ta đã tự hỏi tại sao Nostradamus lại quá tối nghĩa trong những bài thơ bốn câu của ông ấy.

E: Điều này được thực hiện một cách cố ý. Những thứ này hẳn sẽ rất đáng sợ đối với những người của những kỷ nguyên trước. 

D: Anh đã nói với tôi trước đây rằng vài bài thơ bốn câu có nhiều hơn một ý nghĩa?

E: Chính xác là vậy.

D: Có phải tất cả mọi bài thơ bốn câu đều có nhiều hơn một ý nghĩa hay không?

E: Chỉ là vài bài thôi. Không phải tất cả.

Trong thời gian có hạn mà tôi có được để nghiên cứu về những bài thơ bốn câu đêm trước, tôi đã chú ý thấy chúng vô cùng phức tạp. Nhưng một ý tưởng xảy đến với tôi. Ở một vài bài trong số chúng, mỗi dòng dường như liên đới đến một thứ khác nhau. Thậm chí những người chuyển ngữ cũng đã bình luận về điều này vào một số lần. Họ nói rằng một phần sẽ phù hợp với sự giải nghĩa của họ trong khi phần khác sẽ không. Tôi tự hỏi liệu có thể nào một hoặc hai dòng sẽ nhắc đến một sự kiện và những dòng khác có thể sẽ nhắc tới một sự kiện khác. Điều này là lý do cho những sự hoang mang.

D: Không phải ông ấy đã nói rằng vài sự kiện trong số này sẽ không xảy ra bởi vì khả năng thay đổi tương lai của con người sao?

E: Chính xác là vậy.

D: Có nhiều người nói rằng nếu tương lai không thể bị thay đổi, vậy thì sẽ không có thứ gọi là tự nguyện trên đời.

E: Có sự tự nguyện chứ.

D: Vậy ông ấy đã không thiếu chính xác hay sai. Ông ấy chỉ đang báo cáo lại những gì mình đã nhìn thấy mà thôi?

E: Nó là những gì ông ấy đã nhìn thấy theo thứ tự thời gian mà điều đó đang xảy ra. 

– Điều này thật khó – Tôi có thể giải thích về nó như là, khi bà nhìn thấy thứ gì đó từ một khoảng cách, bà có thể sẽ nhận ra, khi bà tiến đến gần nó hơn, những chi tiết sẽ trông rõ ràng hơn và không giống như chúng có vẻ đã từng khi nhìn từ một khoảng cách. Điều này có nghĩa là ý nguyện hay niềm tin của con người có khả năng thay đổi một sự kiện trong khi nó tiến gần hơn tới thời điểm đó (*thời điểm xảy ra). Vậy nên từ một khoảng cách mà thầy tôi nhìn thấy nó, nó là trước khi ý thức của con người đã thay đổi sự kiện hoặc là nhào nặn nó theo một hướng khác đi.

D: Vậy những điều này là những sự kiện mà ông ấy đã nhìn thấy nhưng loài người có thể thay đổi chúng trong khi đang tiến gần hơn tới thời điểm.

E: Chính xác là vậy.

D: Thật tốt khi biết rằng người ta có khả năng thay đổi nhiều thứ nếu họ biết về chúng. Rất nhiều người nghĩ rằng mọi thứ đã hoàn toàn được định đoạt, nếu anh biết những gì tôi có ý nói, rằng họ không thể làm gì về nó.

E: Đây là lý do tại sao ông ấy muốn bà biết về chúng, để chúng có thể được thay đổi.

Trong những quyển sách của Nostradamus, những bài thơ bốn câu được sắp xếp theo cái mà được gọi là ‘thế kỷ.’ Mỗi bài là một bài thơ bốn dòng (hay trong trường hợp này là một câu đố bốn dòng) và một thế kỷ vốn là một trăm bài. Có mười thế kỷ, mặc dù trong sách của cô Cheetham, một trong số chúng (vii) chỉ có 42 bài. Điều này có nghĩa là có tất cả gần 1000 bài thơ bốn câu, chính xác là 942 bài. Tôi tự hỏi liệu đây có phải là sự sắp xếp mà ông ấy đã dự định sẽ bố trí chúng không, và liệu chúng được đặt theo thứ tự này có vì mục đích đặc biệt nào không.

E: Không, đây là một trong những câu đố đánh lạc hướng mà ông ấy đã đặt vào. Ông ấy gọi chúng là ‘thế kỷ’ nhưng không có nghĩa rằng có một trăm năm thời gian. Ông ấy chỉ có ý đánh đố, gây hoang mang mà thôi.

D: Anh có thể giải thích ý của ông ấy thật sự là gì không?

E: (Dừng, lắng nghe) Ông ấy cố ý để những người đó, những người giải nghĩa vì lợi nhuận, nó là để làm rối rắm vấn đề lên, để gây hoang mang về khoảng thời gian. Vậy nên họ sẽ không, cho dù họ đã giải nghĩa đi nữa, cũng sẽ xếp mỗi sự kiện trong một thế kỷ nhất định. Đây là những gì mà ông ấy có ý nói về mỗi bài thơ bốn câu liên đới đến nhiều hơn một khoảng thời gian.

D: Những chuyên gia ngày nay nói rằng một thế kỷ là một trăm lời tiên đoán này và họ phải đặt chúng theo thứ tự đó. Một thế kỷ là một trăm bài thơ bốn câu, thế kỷ thứ hai là một trăm bài nữa.

E: Ông ấy không quan tâm những gì mà những chuyên gia này nói. 

D: Một trong số những thế kỷ này không chứa một trăm bài. Tôi tự hỏi liệu ông ấy đã làm điều này có mục đích hay sao. Tôi tưởng rằng có lẽ có vài bài thơ bốn câu đã bị thất lạc mà ông ấy đã không kịp kết thúc hay chúng đã không được cho vào.

E: Không. Tất cả mọi thứ mà ông ấy muốn chúng được biết đến tùy thuộc vào bà.

Tôi đã cảm thấy mình cần phải làm rõ về những điều này. Có lẽ người ta đã quá cố gắng đặt những lời tiên tri của ông ấy vào một thứ tự rồi, và điều này đã làm mất đi ý nghĩa những gì ông ấy đã cố nói ra. Ông ấy nói rằng trước đó, đã có nhiều sai sót xuất phát từ việc hiểu sai của chúng ta, về những tính toán về vị trí của các hành tinh khác nhau của ông ấy. Tôi đã đang nghĩ rằng có lẽ rằng qua khỏang thời gian dài 400 năm, trái đất đã biến chuyển hoặc thay đổi vị trí đủ để khiến bầu trời bây giờ trông có vẻ khác đi, đặc biệt là đến mức độ khi mà những tính toán số học được cân nhắc đến. 

E: Những tính toán mà ông ấy đưa cho là chính xác. Cách mà chúng đã được giải nghĩa là không chính xác. Khi nhắc tới một thời điểm có liên quan đến chiêm tinh học được đưa ra từ một thế kỷ khác, một nhà chiêm tinh học của thời đại này sẽ phải suy luận một cách có tính toán xem điều này có ý là vào thời điểm nào.

D: Tôi cho rằng vị trí của những ngôi sao hẳn sẽ thay đổi qua rất nhiều trăm năm.

E: Chúng đã. Bầu trời mà ông ấy nhìn thấy là thứ trong sự tiên tri của ông ấy. Ông ấy đã không nhìn vào bầu trời của thời đại ông ấy.

D: Ý anh là khi ông ấy nhìn thấy sự kiện, ông ấy cũng nhìn thấy cách mà những ngôi sao đang ở vào lúc đó (lúc sự kiện diễn ra) nữa?

E: Trước khi ông ấy nhìn thấy sự kiện, ông ấy sẽ nhìn thấy thiên đường. Và sau đó sẽ tập trung vào trái đất. Sau đó, giống như là nhìn xuyên qua một chiếc kính lúp phóng đại vậy, sự kiện sẽ nằm ở giữa trên đó.

D: Tôi hiểu. Vậy sai sót là ở phần tính toán mà người ta đang thực hiện ngày nay.

E: Chính xác là vậy.

D: Những điều này là những thứ mà tôi không nghĩ các chuyên gia của chúng tôi đã xem xét tới. Ông đã nói lần trước về vũ khí của chúng tôi, hay là sức mạnh phía sau vũ khí của chúng tôi sẽ gây ra nhiều vấn đề trong thời đại của chúng tôi. Ông nói thứ gì đó ở trong không khí sẽ gây ra những vấn đề phải không? Chất này sẽ gây ra những loại biến đổi nào?

E: (Dừng, lắng nghe) Nó sẽ thay đổi cấu trúc của những đám mây, cấu trúc đời sống của thực vật, và cấu trúc của những động vật. Khi tôi nói ‘cấu trúc’, ý tôi là những biến dạng vật lý nhưng… (Gặp khó khăn trong việc tìm đúng từ ngữ để miêu tả.)… từ nội trong máu, các cơ quan bên trong.

D: Tôi nghĩ rằng mình hiểu ông ấy đang nói đến điều gì.

Rõ ràng ông ta đang nhắc đến những tác dụng của chất phóng xạ lên máu và gen. Ông ấy đã dùng chỉ những từ ngữ mà ông ấy có thể tìm được để mô tả một phạm trù xa lạ như vậy.

(Vào thời điểm của tai nạn Chernobyl, người ta nghĩ rằng chất phóng xạ đã không hề gây nguy hại gì và những nhà khoa học đã không hề lo lắng lắm. Họ đã phỏng đoán rằng nó sẽ được rửa trôi bởi nước mưa. Nhưng vài tháng trôi qua, người ta đã khám phá ra rằng thay vào đó, nó đã ngấm xuống mặt đất và làm ô nhiễm đời sống thực vật, đặc biệt là ở Lapland. Sau khi động vật sống trong khu vực đó ăn thực vật, chúng cũng bị nhiễm độc. Trong vòng vài tháng, các nhà khoa học đã thông báo rằng tuần lộc bây giờ đã là động vật nhiễm phóng xa cao nhất trên trái đất. Đây là một thảm họa cho những người kiếm sống từ việc đi theo những đàn tuần lộc. Đây có thể chỉ là một mẩu chóp của phần nổi của tảng băng mà thôi. Có thể có những minh chứng là những khám phá gây bàng hoàng hơn trong tương lai, để chỉ ra rằng những tai nạn hạt nhân không nên được rũ bỏ sạch sẽ và xem nhẹ như vậy.)

D: Những nhà khoa học của chúng tôi cứ nói rằng chúng tôi nào giờ đã chưa làm gì để tổn hại đến trái đất cả. Họ nói rằng chất này không hề mạnh hơn hay tồi tệ hơn ánh sáng đến từ mặt trời.

E: (Giọng cô ấy bị lấp đầy bởi sự ngờ vực.) Sao họ có thể nói như thế được? Nó là một cấu trúc, nguyên tố hoàn toàn khác.

D: Họ nói rằng bởi vì ánh sáng mặt trời không làm tổn thương chúng ta, chất này cũng sẽ không gây thương tổn cho chúng ta, trừ phi với liều lượng lớn.

E: (Một cách hung dữ và dứt khoát.) Họ sai rồi!

D: Vậy ông ấy tin rằng thậm chí với một lượng nhỏ chất này cũng sẽ gây nguy hại cho con người có phải không?

E: Liều lượng càng nhỏ, khoảng thời gian càng dài trước khi một sự khác biệt có thể sẽ được nhìn thấy. Nhưng ông ấy đã nhìn thấy sự khác biệt trong cá từ ngoài biển. Ông ấy nói, làm sao mà họ có thể nhìn thấy bằng chứng vật lý này và thừa nhận khác đi được?

D: Ông có nghĩ rằng nó là thứ cần một thời gian dài để xuất hiện và có lẽ đó là lý do tại sao họ không hiểu nó không?

E: Nhưng những gì sắp xảy ra là mối nguy hiểm cho cấu trúc, thứ mà khởi nguồn từ vũ khí mà tác động đến bầu không khí, sẽ vô cùng mạnh mẽ. Những thay đổi ngay lập tức sẽ quan sát được trong vòng vài tuần, trừ phi họ trở nên ý thức được điều này.

D: Nhưng ông thấy đó, họ cũng nghĩ rằng đây là một sức mạnh tốt đẹp và họ có thể dùng nó cho những thứ khác bên cạnh vũ khí. Đây là lý do tại sao họ không muốn từ bỏ nó.

E: Nhưng họ đã không hề dùng nó vào mục đích tốt khi loại sức mạnh này được tạo ra. Họ đã dùng nó cho những điều tiêu cực, cho sự hủy diệt đời sống. Vì vậy mà năng lượng từ nó là một thứ năng lượng vô cùng tiêu cực. Nếu nó được dùng như người phát minh ra nó dự định, năng lượng trong nó vốn dĩ đã không hề tiêu cực chút nào. Và trong khi họ vẫn còn có khả năng giữ được nó, khi các người dùng nó như một vũ khí, như một thứ hủy diệt, các người đang gây ra một sự tiêu cực… (giống như đang gặp khó khăn để định nghĩa.) Ông ấy nói rằng các người có một từ gọi là “nhân quả” hay là “khí chất” đằng sau một thứ, làm cho thứ đó tốt hay xấu. Vậy nên thứ này đã được tạo nên như là một điều xấu.

D: Tôi hiểu. Vậy bởi vì cái cách mà chúng tôi đã bắt đầu với nó, ông có nghĩ rằng loài người sẽ có thể xoay chuyển tình thế và dùng nó cho những mục đích tốt không?

E: Trong một nguồn hoàn toàn khác. Những vật chất mà các người dùng để tạo ra thứ này bây giờ sẽ không có sẵn để dùng ở tương lai. Vậy nên thứ này sẽ không thể được dùng lại lần nữa.

D: Vậy họ sẽ phải tìm một nguồn sức mạnh hay năng lượng khác?

E: Rõ ràng là đã có những người làm như vậy rồi.

Nostradamus có đang nhắc tới năng lượng mặt trời không?

D: Tôi tin rằng gợi ý mà ông ấy đưa ra lần trước là chúng tôi nên dừng phóng thứ này vào không khí phải không?

E: Phải, điều này là thiết yếu. Họ đang gia tăng tốc độ biến đổi ở hành tinh và bầu khí quyển và sẽ hoàn toàn tác động đến cả vũ trụ.

D: Vậy nó không chỉ ảnh hưởng đến hành tinh nhỏ bé của chúng tôi thôi phải không?

E: Điều đó là chính xác.

D: Nhưng quá nhiều người không muốn dừng lại. Họ cứ tiến hành thử nghiệm và mỗi lần họ làm điều này, nó giải phóng nhiều chất phóng xạ hơn vào không khí. Và gần đây chúng tôi cũng đã có những tai nạn như ông nói lần trước.

E: Và sẽ có nhiều hơn.

D: Ông ấy có biết ở nơi nào, ở đất nước nào những tai nạn này sẽ xảy ra không?

E: Ông ấy nói rằng chúng ở trong những bài thơ bốn câu.

D: Sẽ có những tai nạn như vầy xảy ra ở Thế Giới Mới, ở đất nước mà từ đó tôi đang nói chuyện chứ?

E: Phải. Những trận động đất tự nhiên sẽ gây ra những tai nạn này.

D: Có cách nào chúng ta có thể tránh được điều này không?

E: Bãi bỏ hệ thống, căn nhà chứa đựng nó.

D: Nhưng không có cách nào để… (Tôi đang cố gắng tìm một ời giải thích mà ông ấy có thể hiểu được.) Ông ấy biết sức mạnh của nhà Vua ở Pháp. Nó cũng hệt như vậy ở đất nước của chúng tôi. Sức mạnh nằm trong tay của một vài người và những gì mà họ quyết định chính là cách mà thế giới vận hành. Đây là nơi mà những vấn đề trú ngụ.

E: Đó là lý do tại sao ông ấy muốn những người ở thời đại của bà ý thức được những nguy hiểm rình rập và tại sao ông ấy muốn nói chuyện với chúng ta bây giờ. Ông ấy nói rằng những hậu quả xảy ra từ một trận động đất gần một trong những kho chứa vũ khí quân đội sẽ khiến những nhà cầm quyền của bà nhận ra về những mối nguy hiểm một cách chắc chắn.

D: Tôi sẽ cố để gây chú ý với họ về nó, một cách tốt nhất mà tôi có thể. Lần trước ông nói về những thay đổi sẽ diễn ra ở những đất nước khác, điều mà rất quan trọng để chúng ta biết.

E: Bà đang nói về sự biến chuyển trên trái đất?

D: À, bất cứ gì mà ông ấy nghĩ rằng sẽ quan trọng để biết về chúng.

E: (Lắng nghe) Rằng nhiều phần của trái đất sẽ trở thành những hòn đảo và rằng vấn đề của thức ăn và sự sống còn sẽ trở nên khó khăn hơn ở những đất nước này.

D: Những điều này sẽ xảy ra vào thời gian của sự biến chuyển sao?

E: Phải. Sẽ có những vấn đề thuộc về chính quyền trước điều này. Một lần nữa, nó phụ thuộc vào mức độ ý thức của con người. Sẽ có những cuộc nổi dậy nhỏ lan tỏa khắp nơi, hoặc là sẽ có một cuộc hợp nhất quyền lực để chống lại những cuộc nổi dậy ở những nước thuộc Ba Tư.

D: Những nước thuộc Ba Tư? Những điều này sẽ xảy ra trước hay chúng sẽ xảy ra cùng lúc với những biến chuyển (của trái đất)?

E: Điều này xảy ra trước, nhưng trái đất thay đổi là quan trọng hơn rất nhiều bởi vì cuộc chiến sẽ dừng lại. Ý tôi là, sự hủy hoại của những vùng đất khác nhau sẽ đặt việc chiến đấu vào vị trí thứ hai.

D: Tôi hiểu. Ông ấy có nhìn thấy chúng tôi dùng loại vũ khí này trong tương lai trước khi sự biến chuyển xảy ra không?

E: Không, không phải vũ khí nguy hiểm nhất. Nó là những sự thay đổi trên trái đất, thứ mà sẽ gây ra sự nguy hiểm của những vũ khí này.

D: Vậy ít nhất những nhà lãnh đạo của chúng tôi cũng còn có suy nghĩ. Ông có nhìn thấy đất nước của chúng tôi, thế giới mới, tham gia vào một cuộc chiến tranh trước khi sự biến chuyển xảy ra không?

E: (Dừng, lắng nghe) Nếu người cầm quyền ở nước Ba Tư trụ vững, đây có thể là một yếu tố.

D: Một lần nữa, sự tự nguyện của loài người là có can hệ ở đây, phải vậy không?

E: Chính xác là vậy.

Tôi đã quyết định bắt đầu với việc đọc những bài thơ bốn câu.

D: (Thế kỷ 11-41) “Một ngôi sao vĩ đại sẽ cháy sáng suốt bảy ngày và mây sẽ khiến mặt trời xuất hiện thành hai. Lũ chó sẽ tru gào cả đêm khi giáo hoàng vĩ đại thay đổi nơi ở của mình.”

Trong bài thơ này, người dịch nghĩa không hiểu ý Nostradamus về “hai ngôi sao” là gì. Sau một khoảng dừng dài, Dyonisus đưa ra định nghĩa.

E: Đây là bài nhắc đến việc những người từ những vì sao đến đây. Lũ chó là biểu tượng của Quỷ dữ hay cái ác, và giáo hoàng sẽ thay đổi. Rome sẽ không còn là cái nôi của nhà thờ Thiên Chúa.

D: Vậy đó là ý ông ấy khi nói về ‘ngôi sao vĩ đại cháy sáng suốt bải ngày’ à?

Sự đến nơi của những người khác này?

E: Điều này cũng có liên quan đến bài thơ mà chúng ta đã nói về trong buổi thôi miên trước nữa.

D: Về cuộc trình diễn ánh sáng?

E: Chính xác là vậy. Mặt trời xuất hiện thành hai không có nghĩa là có hai mặt trời.

Nó có nghĩa rằng mặt trời sẽ xuất hiện vào cả ban ngày lẫn ban đêm.

D: Người phiên dịch đã giải nghĩa điều này là chiến tranh. Tôi có thể hiểu tại sao nó sẽ rất khó cho họ để có thể tìm được ý nghĩa thật sự, đặc biệt nếu họ không tin rằng có những người khác ngoài người trên trái đất. (Tôi tìm một bài thơ khác mà tôi đã đánh dấu trên tấm bảng của mình.)

(THẾ KỶ VI-5) “Một nạn đói lớn (gây ra) bởi một làn sóng độc hại sẽ kéo dài sự thống trị của nó đến cực Bắc. Samarobin, một trăm dặm từ bầu khí quyển. Họ sẽ sống ngoài vòng pháp luật, miễn trừ chính trị.”

Vào lúc đó, Nostradamus dường như đã bối rối hay thất vọng, mặc dù bản dịch tiếng Anh đã gây rắc rối cho ông ấy để xác định bài thơ nào mới đúng. Như thể là ông ấy đang nghĩ, “Bài này có thể là bài nào chứ.”

E: Điều này sẽ xảy ra sau sự đảo cực (cực Nam và cực Bắc của Trái Đất).

D: Ông ấy có ý gì khi nói tới Samarobrin? Đó là một từ họ chưa bao giờ có thể hiểu được.

E: Đánh vần nó, làm ơn. (Tôi đã làm vậy.) Nó cũng viết như vậy trong tiếng Pháp sao?

D: Phải, nhưng nó có thể được chuyển ngữ sai trong tiếng Pháp.

E: Vâng. Vào thời gian của sự biến chuyển, sẽ có một sự chia cắt lục địa, vùng đất mà sẽ ở phía trên cùng của một đất nước mới. Vùng đất này sẽ bị phân mảnh thành những hòn đảo nhỏ hơn. Bởi vì khoảng cách và sự thiếu khả năng để giao tiếp, những người này sẽ sống với những luật lệ của chính họ và khá hung hăng và mạnh mẽ và – “hung hăng” là một từ sai – nhưng rất có tính bảo vệ đối với nơi trú ngụ của họ bởi vì thời gian mà họ đã dành ra để xây dựng lại và tìm thức ăn. Và đây là cái tên mà họ sẽ tự gọi chính mình, “Samarobrin” bởi vì sự (tìm kiếm)… loài cá địa phương ở vùng đất. Đây là một phần của cái tên.

Sau đó khi chúng tôi thảo luận về điều này, nó được gợi ý rằng loại cá đó có thể là cá hồi, thứ mà vốn là giống địa phương ở vùng Caradian và Alaskan.

Tôi đã quan sát đồng hồ và tôi đã biết rằng, nếu tôi định tìm ra những thứ khác mà mình có hứng thú, tôi sẽ phải dừng việc giải nghĩa lại, mặc dù chúng tôi đang có được những kết quả xuất sắc.

D: Tôi đã nói trước đó rằng phương tiện mà thông qua đó ông đang nói sẽ chuyển nơi ở tới một vùng khác, và ông đã nói rằng ông sẽ cố đến thông qua ai đó khác mà tôi làm việc cùng có phải không?

E: Chúng tôi sẽ cố thử. Nếu một phương tiện có thể trở nên tiếp thu được, chúng tôi sẽ rất vui mừng liên lạc. – Tôi có thể giải thích rằng nào giờ nó đã là dễ dàng nhất với phương tiện của bà, Elena, bởi vì mối liên kết quá khứ trước đó trong nhiều kiếp sống. – (Sau một đoạn dừng cô ấy đã tiếp tục, giọng cô ấy đầy tự vấn.) Điều này thực thú vị đối với tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới phạm trù này.

D: Anh có ý gì?

E: À, đó là những gì Nostradamus đã nói. Rằng tôi có mối liên hệ với phương tiện của bà.

D: Anh đã chưa bao giờ nghĩ tới điều này, về những cuộc đời khác sao? À, đúng là như vậy. Đó là lý do tại sao điều này đang xảy ra. Đó là tại sao tôi tự hỏi liệu nó sẽ khó khăn hơn khi đến thông qua người khác mà ông ấy đã không có một mối liên hệ cùng. Nhưng ông ấy nói rằng ông ấy sẽ cố gắng sao?

E: Ông ấy nói rằng ở nơi thiền định này mà ông ấy đã mang chúng ta tới, điều này lẽ ra sẽ không khó khăn gì.

D: Tôi sẽ hướng dẫn phương tiện của mình định tĩnh về những bài thơ bốn câu và cố gắng gởi những phần giải nghĩa của cô ấy cho tôi, thông qua người đưa tin.

E: Vâng, bởi vì thật không may là chúng ta vẫn chưa xem qua hết những bài thơ bốn câu thiết yếu. Chúng ta đã xem qua một vài, nhưng không phải là tất cả chúng.

Tôi đã không thể tưởng tượng được cái gì có thể thiết yếu và quan trọng hơn cả những bài chúng tôi đã phân tích qua, vậy nên tôi khá bối rối.

D: À, khi chúng ta kết nối và anh đến thông qua một người khác, có lẽ chúng ta sẽ có thể tìm được những bài thơ bốn câu đó. Chúng ta có thể thử cả hai cách. – Nhưng khi thông tin đến thông qua ai khác, có cách nào để tôi biết được rằng đó thật sự là Nostradamus mà không phải là ai đó khác đang cố đánh lừa tôi không?

E: Ông ấy nói rằng cách tốt nhất để biết được là đưa cho phương tiện này và người khác cùng một bài thơ bốn câu. Và nếu họ giải nghĩa nó tương tự như nhau – nó không cần phải đúng từng từ – bà sẽ biết.

D: Đó sẽ là một bài kiểm tra rất tốt đây. Bởi vì tôi muốn chắc chắn rằng tôi không phải đang nói chuyện với sinh vật hay linh hồn hay người nào khác. Tôi muốn chắc chắn rằng đó là ông ấy.

E: Ông ấy cũng nói rằng – không, ông ấy sẽ không nhắc đến việc ông ấy sẽ gợi ý một từ ngữ nhất định nào đó mà họ sẽ nói. Nhưng nếu họ có những khả năng thấu thị, họ sẽ có thể chọn lựa ra được từ ngữ này từ bà.

D: Được rồi. Tôi nghĩ rằng tôi đã làm việc với đủ nhiều người để tôi sẽ có thể tìm được một phương tiện khác mà ông ấy có thể đến thông qua họ. Và Elena sẽ tiếp tục làm việc một mình cho tới khi chúng tôi gặp lại nhau lần nữa vào lúc nào đó trong tương lai.

Tôi đã đang chuẩn bị để đưa ra lời yêu cầu rằng tôi sẽ dẫn Dyonisus đi khỏi khung cảnh đó. Val đã không thể hiểu nổi tại sao, bởi vì việc giải nghĩa đang diễn ra vô cùng tốt đẹp. Cô ấy đang điên cuồng theo dõi đồng hồ của mình và thì thầm rằng chúng tôi vẫn còn nửa tiếng để làm việc này. Cô ấy đã không biết rằng tôi đã có kế hoạch thu thập phần còn lại của câu chuyện về cuộc đời của Dyonisus. Là một người viết, tôi phải nhìn ở một tầm bao quát hơn là chỉ những gì đang xảy ra lúc này. Nếu tôi có thể thực sự tin Nostradamus khi ông ấy nói rằng hoàn toàn có thể lấy được bản giải nghĩa của những bài thơ bốn câu từ ai đó khác, thì điều này sẽ xảy ra. Nhưng tôi sẽ không bao giờ có thể lấy được câu chuyện về cuộc đời của Dyonisus từ bất kỳ ai khác ngoài Elena. Tôi đã biết rằng điều này là thiết yếu đối với bất kỳ quyển sách nào mà tôi sẽ viết về hiện tượng này. Tôi cũng đã hy vọng sẽ tìm thấy nhiều thứ hơn về cuộc đời của Nostradamus từ góc nhìn của học trò của ông ấy. Val đã không hiểu rằng không có đủ thời gian vào buổi thôi miên cuối cùng này để làm tất cả mọi thứ. Vậy nên tôi sẽ phải tập trung vào những gì tôi nhìn nhận là thiết yếu hơn cả. Rõ ràng cô ấy xem những bài thơ bốn câu quan trọng hơn từ quan điểm của sự hiếu kỳ, nhưng tôi đã biết rằng chúng tôi đã không thể tạo thêm được tiến triển gì nữa trong nửa tiếng đồng hồ còn lại mà chúng tôi có để làm việc.

Tôi tảng lờ đi sự bức bối của Val và hướng dẫn Dyonisus rời khỏi khung cảnh đó và di chuyển đến ngày cuối cùng trong cuộc đời của anh ấy. Tôi nói với anh ấy rằng anh ấy có thể quan sát nó nếu anh ấy không muốn tham gia vào nó. Điều này thường được thực hiện để giữ đối tượng không phải trải nghiệm những chấn thương tinh thần không cần thiết.

E: (Giọng cô ấy trở nên mềm mại và chậm đi.) Tôi nhìn thấy bản thân mình đang nằm trên giường. Hai người bạn của tôi đang khóc.

D: Có chuyện gì không ổn đã xảy ra với anh vậy?

E: Có thứ gì đó bên trong. Tôi đã cố để làm chậm lại sự phát triển của nó nhưng nó đã xâm chiếm toàn bộ tôi.

D: Anh có già lắm không, khi chuyện này xảy ra?

E: Năm mưới tám. Đó là một độ tuổi tốt, một độ tuổi tốt.

D: Anh đã hành y như một thầy thuốc trong suốt những năm đó sao?

E: Không, tôi đã quyết định nghiên cứu về tâm linh và tri thức của tâm trí.

D: Nostradamus vẫn còn sống vào lúc này chứ? (Cô ây lắc đầu.) Anh có thể nói với tôi điều gì đã xảy đến với ông ấy không?

E: Tuổi tác của ông ấy. Ông ấy đã bị bệnh được một khoảng thời gian rồi. Ông ấy đã bị bệnh… (gặp khó khăn)… tôi không thể nhớ ra được từ ngữ.

D: Miêu tả nó là gì đi, có lẽ tôi có thể nghĩ ra được từ đó.

E: Nó là… một sự ho liên tục.

Val đã không suy nghĩ mà xung phong đưa ra từ “bệnh lao phổi” mà không nghĩ rằng Elena sẽ có khả năng nghe thấy cô ấy.

E: Bệnh lao phổi, cảm ơn.

Val đã giữ chặt tay mình trên miệng và nói rằng cô ấy xin lỗi. Tôi luôn đưa ra lời chỉ dẫn rằng không ai trong căn phòng nói chuyện với đối tượng nghiên cứu trong khi họ đang ở trong trạng thái thôi miên trừ phi tôi cho phép họ. Tôi không muốn đối tượng bị ảnh hưởng bởi bất kỳ điều gì mà ai đó nói. Thông thường, đối tượng trông có vẻ như không thể nghe được cái gì khác đang xảy ra trong phòng trừ phi họ được định hướng để làm vậy. Val đã thốt ra từ đó một cách tự phát.

D: Đó có phải là bệnh chính của Nostradamus không?

E: Ông ấy đã trở nên rất già. Ông ấy có vài thứ bệnh nhưng chủ yếu là cơ thể đã kiệt quệ đi. Và tâm trí thì đã mỏi mệt rồi.

D: Ông ấy đã không có cách nào để tự chữa cho mình sao?

E: Ông ấy đã sẵn sàng để đi tiếp.

D: Anh đã nói với tôi một lần rằng ông ấy có vài căn nhà, rằng ông ấy đã sống ở nhiều nơi khác nhau. Ông ấy đã có một gia đình chứ?

E: Ông ấy đã tái hôn lần nữa vào khá muộn trong đời. Ông ấy đã có một người vợ với ba người con.

Tôi đã nhớ từ một bộ phim rằng ông ấy đã kết hôn khi còn trẻ và gia đình ông ấy đã bị thiệt mạng trong một trận dịch bệnh. Tôi đã muốn xác nhận điều này.

D: Vậy đây đã không phải là người vợ duy nhất của ông ấy?

E: (Một cách buồn bã) Không.

D: Ông ấy có bao giờ kể với anh câu chuyện về những gì đã xảy ra với người vợ trước của ông ấy không?

E: Có. Đấy là một điều vô cùng khó khăn đối với ông ấy. Vào giai đoạn trước của cuộc đời, ông ấy đã từng kết hôn rồi và một trận dịch bệnh thảm khốc trên đất nước đã lấy đi mạng sống của nhiều người. Và mặc dầu ông ấy đã có thể giúp rất nhiều người, trong khi ông ấy vắng mặt để làm… (tìm kiếm từ ngữ) thuốc của ông ấy, vợ ông ấy và gia đình đã ngã xuống vì bệnh tật. 

D: Và ông ấy đã không có ở đó?

E: Không. Ông ấy đã ở đó trước khi họ chết nhưng ông ấy đã ở đó quá muộn để còn có thể cứu được họ.

D: Ông ấy có nghĩ rằng ông ấy lẽ ra đã có thể giúp họ nếu ông ấy đã có ở đó không?

E: Có. Đây là nỗi bi kịch lớn nhất trong đời ông ấy.

D: Đây có phải là lý do tại sao ông ấy đã không tái hôn suốt một thời gian dài không?

E: Ông ấy đã khoảng ngoài bốn mươi khi ông ấy tái hôn. Ông ấy là một thầy thuốc giỏi. Khi ông ấy càng già đi, kiến thức của ông ấy về cơ thể và tinh thần càng tăng lên, và ông ấy đã có thể giúp đỡ được nhiều người.

D: Ông ấy đã có nhiều học trò ngoài anh chứ?

E: Trong suốt thời gian mà tôi biết ông ấy, ông ấy đã có… (suy nghĩ) có lẽ là 25, 30 người, được dạy dỗ trong nhiều năm. Trong mười năm cuối cùng của cuộc đời ông ấy, ông ấy đã cống hiến thời gian của mình cho việc viết và nghiên cứu. Ông ấy đã không hề có học trò trong suốt giai đoạn đó. 

Ở mặt trước của quyển sách của cô Cheetham, có một đoạn tiểu sử ngắn về Nostradamus. Trong đó cô ấy đề cập đến một người đàn ông tên là Jean Chavigny, người mà theo lý là một trong những học trò của ông ấy. Người ta nói rằng anh ta đã giúp biên soạn và xuất bản những bài thơ bốn câu. Tôi tự hỏi liệu Dyonisus có thể sẽ biết người đàn ông này không. Tôi gặp khó khăn với việc phát âm tên một cách đáng buồn như vậy đến nỗi mà anh ấy đã không thể hiểu nổi ý tôi đang muốn nói đến người nào. Sau khi tôi đánh vần nó cho anh ấy, anh ấy đã lặp lại nó với một phát âm giọng Pháp, cái mà nghe có vẻ chính xác hơn.

E: Tên gọi này không hiếm. Chavigny, tôi đã không biết rõ. Tôi đã không học với Nostradamus nữa cho tới khi ông ấy qua đời.

D: Anh đã rời khỏi vào khoảng thời gian ông ấy bắt đầu viết phải không?

E: Không. Ông ấy đã bắt đầu viết và tôi đã ở lại với ông ấy, học nhiều hơn những thứ về tâm linh. Khi sự viết văn của ông ấy tiếp tục phát triển, ông ấy đã sống ẩn dật hơn. Và tôi đã đầy nhiệt huyết muốn học hỏi những thứ khác và bắt đầu đi xa.

D: Anh đã có những người thầy khác chứ?

E: Không phải bằng xương bằng thịt, không. (Câu trả lời này có nghĩa là anh ấy đã được dạy bởi những linh hồn hướng dẫn sao?) Tôi đã bắt đầu dạy một vài học trò mà tôi nghĩ rằng đã khá gần gũi và đồng điệu trong tâm hồn với tôi.

D: Tôi nghĩ rằng hẳn đã rất khó để tìm được một người thầy giỏi như ông ấy, dù thế nào đi nữa, có phải không?

E: (Một cách đầy cảm xúc) Tôi thương yêu thầy ấy rất nhiều.

D: Nostradamus có bao giờ gặp phải vấn đề gì với nhà thờ khi ông ấy đang làm những thứ khác biệt không?

E: Chỉ khi ông ấy còn trẻ mà thôi. Ông ấy trở nên thận trọng hơn nhiều trong những gì ông ấy sẽ nói và làm trong cuộc sống công khai. Ông ấy đã là một tín đồ Thiên Chúa giáo mộ đạo.

D: Đây là thời mà nhà thờ đã không tán thành những điều này, có phải không?

E: Kinh khủng.

D: Anh đã bao giờ có bất kỳ vấn đề gì theo cách đó từ nhà thờ chưa?

E: Rồi, tôi từng gặp. Đó là sau khi tôi đã rời khỏi Nostradamus rồi. Tôi đã bắt đầu nói với một vài người về niềm tin của tôi. Một trong số đó là một người đàn ông tôi đã ngỡ rằng mình có thể tin tưởng. Và ông ấy đã tố cáo tôi với giới tăng lữ của tỉnh. Tôi đã gặp may rằng người tăng lữ là một người có tâm hồn và tinh thần đồng điệu. Anh ta tới để nói chuyện với tôi, và đã không cho phép sự việc đi xa hơn.

D: Việc tìm được một tâm hồn đồng điệu trong nhà thờ không phải là hiếm có sao?

E: Tôi đã gặp may rằng người đàn ông đó đã tố cáo tôi với một thầy tu mà không phải là một giám mục hay người ở bậc cao hơn. Anh ấy đã có một sự hài hòa với giới tâm linh hơn là chỉ biết nghĩ đến tiền bạc.

D: Anh đã trở nên cẩn thận hơn sau vụ đó chứ?

E: Vô cùng cẩn trọng. Người giám mục đã đủ tử tể để bảo tôi rằng ông ấy cảm thấy tôi nên rời khỏi vùng này để không có thêm hậu quả nào về vấn đề này nữa.

D: Vâng, anh đã rất may mắn. – Tôi có thể nói rằng anh đang cảm thấy mệt mỏi.

E: (Một cách nhẹ nhàng) Vâng.

D: Cơ thể đã dừng tồn tại chưa?

E: Tôi chỉ đang quan sát mà thôi.

D: Anh nghĩ mình sẽ làm gì bây giờ khi mà kết thúc đang đến gần rồi?

E: (Một cách nhẹ nhàng) Ồ, tôi không hề sợ hãi.

D: Vậy thì chúng ta hãy di chuyển tới sau đó một chút cho tới khi mọi thứ kết thúc. Tôi chỉ muốn anh kể với tôi nó giống như điều gì và anh nhìn thấy điều gì mà thôi. 

E: (trong kinh ngạc) Thật tuyệt vời!

D: Anh nhìn thấy những gì vậy?

E: (Giọng cô ấy đầy sự tự vấn.) Mọi thứ! Bất kỳ thứ gì! Tôi có thể đi bất kỳ hướng nào.

D: Anh được tự do mà. Anh đang ở một mình sao?

E: Không, có ai đó ở đây; nhưng… chỉ là một cảm giác mà thôi, của một người, của yêu thương. Một người hướng dẫn.

D: Anh có biết anh sẽ làm gì không?

E: Tôi sẽ đi theo. Đi theo tình yêu thương. –Ồ, nó tuyệt đẹp!

D: Anh nghĩ gì về cuộc đời mà anh vừa rời khỏi?

E: Tôi nghĩ rằng đó là một cuộc đời tốt đẹp. Những thứ mà tôi từng không chắc chắn đã được làm rõ chân tướng đối với tôi.

D: Phải, đó là một cuộc đời của những tri thức vĩ đại. Tôi nghĩ anh đã học được rất nhiều và đã phát triển về mặt tâm linh trong kiếp sống đó. Nhưng bây giờ anh có đang hạnh phúc với nơi mà anh đang ở không?

E: Vâng. Nhưng tôi sẽ trở lại.

D: Anh có biết điều này không?

E: Có, họ nói với tôi điều này. Họ nói rằng có nhiều công việc cần thiết được làm ở cảnh giới địa cầu. – Ồ, tôi cảm thấy thật vinh dự rằng họ đang nói với tôi về điều này.

D: Họ có đang nói với anh những gì anh sẽ làm không?

E: Rằng tôi sẽ giúp đỡ loài người.

D: Anh nghĩ gì về điều đó.

E: Tôi nghĩ nó sẽ thật tuyệt vời.

D: Tôi đã nghĩ có lẽ anh đã không thích sống ở trái đất, rằng anh sẽ không muốn quay trở lại lần nữa. 

E: Không hề! Tôi đã không hề không thích đời sống ở cảnh giới địa cầu. 

D: Anh có nghĩ nó sẽ là lâu lắm trước khi anh phải quay lại với trái đất không?

E: Tôi không biết. –Tôi cảm thấy vinh dự rằng họ cảm thấy như vậy về tôi.

D: Ồ, tôi cũng vậy. Tôi cảm thấy nó thật tuyệt. Và tôi cũng đã học được rất nhiều từ những tri thức của anh nữa.

E: Cảm ơn. Chúng ta có thể sẽ nói chuyện lần nữa.

D: Chúng ta có thể, vâng, chúng ta có thể sẽ. Anh không bao giờ biết khi nào tôi sẽ đến một lần nữa và đặt ra những câu hỏi. Và tôi chúc anh có được bình an và yêu thương và những niềm vui bất cứ nơi nào mà anh đi trên những chuyến hành trình của mình.

Tôi đã dần cảm thấy rất thân thiết với người đàn ông tốt bụng này nhưng bằng cách nào đó tôi đã biết rằng tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với anh ấy lần nữa. Tôi đã cảm thấy khi Elena rời đi, chương này sẽ được đóng lại và sẽ không cần thiết để lại được mở ra lần nữa. Tôi đã biết rằng cuộc sống của Elena sẽ tiếp diễn theo một hướng khác. Ít nhất thì việc có thêm hai buổi thôi miên này có lẽ cũng đã giải phóng được phần nào áp ực mà tiềm thức của cô ấy đã đè nặng lên cô. Bây giờ tôi đã cảm thấy rằng cô ấy đã có thể nói một cách chắc chắn rằng cô ấy đã cố để thực hiện phần của mình trong kịch bản lạ lùng này và rằng những tình huống đã chen ngang vào. 

Tôi nào giờ đã lo lắng rằng nếu không có một buổi thôi miên nào cả, thì cô ấy sẽ rời đi với một gánh nặng từ tiềm thức về những nhiệm vụ chưa kết thúc và điều này có thể sẽ khiến cô ấy ngã bệnh. Tôi đã biết rằng tôi bây giờ đã hoàn thành mọi thứ tôi có thể với câu chuyện này từ góc nhìn của Elena. Điều tiếc nuối duy nhất mà tôi có đó là tất cả những tháng bị lãng phí mà chúng tôi lẽ ra đã có thể làm việc này. Nhưng đã không có cách nào khác để biết được là câu chuyện thậm chí đã có ở đó. Cuộc sống vốn dĩ là như vậy mà. Những tình huống luôn có cách để đoạt lấy mọi thứ và trước khi chúng ta nhận ra nó, quá nhiều thời gian quý báu đã trôi vuột qua rồi. Vậy nên chúng ta đã chỉ có thể nói rằng cuộc sống chen ngang vào và tiếp diễn mà không nuối tiếc và cũng không có những “nếu”, “và” hay “nhưng”. 

Sau khi tôi mang Elena trở lại với toàn bộ ý thức, Val đã rất buồn vì tôi đã không tiếp tục với nhiều bài thơ bốn câu hơn khi Nostradamus đang giải nghĩa chúng thật hay. Cô ấy e rằng sẽ không có cơ hội nào như vậy nữa. Hiển nhiên là cô ấy đã không ý thức được rằng tôi đã cố gắng thu thập phần còn lại về cuộc đời của Dyonisus, thứ mà sẽ không thể lấy được từ bất kỳ ai khác ngoài Elena. Tôi đã phải làm tốt nhất có thể trong một thời gian có giới hạn mà chúng tôi có được cho buổi thôi miên cuối cùng và là buổi kết thúc của ngày hôm nay. Nó đã phải là quyết định của tôi về việc thứ nào mới là thông tin quan trọng nhất cần theo đuổi.

Val vẫn còn cố gắng để động viên Elena ở lại thêm một vài tuần để chúng tôi có thể làm điều này. Tôi đã không nói gì với cô ấy về điều đó cả. Tôi đã biết rằng cô ấy đã quyết định rồi, và tôi sẽ không bao giờ từ tận lương tâm mình, muốn rằng tôi đã cố ảnh hưởng đến cô ấy để thay đổi những kế hoạch của cô chỉ để làm cho phù hợp với tôi. Tôi đã không có ý tưởng gì về việc câu chuyện này sẽ dẫn đến đâu, và thậm chí là liệu nó có đi vào trong ngăn kéo và nằm chờ sự trở lại của cô ấy hay là không, tôi biết rằng cô ấy đã vạch ra một kế hoạch tốt nhất cho cuộc đời của cô ấy bởi vì chúng là những kết hoạch của cô ấy và không hề bị ảnh hưởng bởi tôi. 

Tôi đã khuyến khích cô ấy tìm thời gian để vẽ lại chân dung của Nostradamus khi cô ấy cuối cùng cũng ổn định (ở chỗ mới). Điều này thì cô ấy đã hăng hái đồng ý làm. Khi cô ấy trao cho tôi một cái ôm chặt chào tạm biệt, tôi đã biết rằng công việc với cô ấy đã kết thúc. 

Cô ấy đã nói một cách trìu mến, “Ồ, chúng ta sẽ giữ liên lạc mà. Có một điều bà phải hứa với tôi, rằng bà sẽ nói tôi biết nếu thông tin có bao giờ đến thông qua ai đó khác nhé. Đấy sẽ là điều không tưởng nhất. Nếu điều đó có bao giờ xảy ra, thì tôi sẽ tin vào bất cứ điều gì trên đời.”

Khi tôi bước ra khỏi căn nhà và lái xe thẳng xuống đường hướng về nhà, tôi đã không có câu trả lời nào cả, chỉ là những cuộn băng chứa đựng sự khởi đầu của một cuộc thực nghiệm thú vị mà thôi. Nó chỉ vừa đủ để mài sắc sự tò mò vô độ của tôi và rồi một cánh cửa đã được đóng sầm vào nó. Nostradamus đã nhấn mạnh rằng việc tiếp tục là có thể, nhưng tại thời điểm này tôi đã không thể thấy được bằng cách nào. Những điều ông ấy đề xuất là bất khả, nó chưa từng bao giờ đạt được trước đây. Khi tôi lái xe qua, những cái cây trở thành một vệt mờ liên tục và tâm trí tôi vọng lại những lời sau cùng của Elena.

Tôi thầm lặng trả lời cô ấy, “Phải, nếu điều đó có bao giờ xảy ra, thì tôi cũng sẽ tin vào bất cứ điều gì trên đời.”

1 BÌNH LUẬN

  1. Elena thể hiện rõ sự khó chịu vì kế hoạch của tác giả đang gây phiền phức tới cuộc sống riêng của cô ấy. Có vẻ là cô ấy đã không hề muốn tiếp tục nó một chút nào, vì đơn giản là cô ấy không hề tò mò về nó và cũng không có nền tảng kiến thức để hiểu.
    Đọc mà cảm thấy hơi bị bức bối với Elena đó nhé. 😉

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here