CHƯƠNG 4 – SỐNG ĐỘC THÂN
Khoảng mười phần trăm dân số thế giới chưa bao giờ kết hôn. Bất kể có kết hôn hay bước vào một mối quan hệ lâu dài, nhiều người vẫn sẽ dành phần lớn cuộc đời mình sống độc thân và không ở trong một mối quan hệ mang tính cam kết [ND: ràng buộc]. Thông thường, mọi người nghiêm túc tìm kiếm một người bạn đời lãng mạn, nhưng hoặc là không tìm thấy ai cả hoặc ít nhất là không tìm thấy một cách dễ dàng hoặc nhanh chóng như họ muốn. Tôi tự hỏi, liệu sống độc thân có phải là một trải nghiệm được lên kế hoạch trước khi sinh không? Nếu vậy, vì lý do gì mà các linh hồn lại chọn trải nghiệm này?
Để trả lời những câu hỏi này, tôi đã nói chuyện với Cathy, người đã sống độc thân và không có mối quan hệ lãng mạn nào trong phần lớn cuộc đời của mình. Khi nói chuyện với Thần tính và sau khi thực hiện hồi quy linh hồn giữa các kiếp sống với Cathy, tôi biết được bà đã lên kế hoạch sống độc thân như một thử thách phụ—một trải nghiệm mà bà đã thấy trước và lựa chọn trước khi sinh ra vì nó sẽ tạo ra những thử thách chính: nói ‘không’ với sự tiêu cực trong các mối quan hệ lãng mạn và nói ‘có’ với việc yêu bản thân mình. Mặc dù Cathy có thể đã từng cảm thấy rằng bà đã thất bại khi không duy trì một mối quan hệ lâu dài, nhưng trên thực tế, bà đã thành công một cách ngoạn mục khi nói ‘không’ với sự tiêu cực bằng lòng nhân ái và trong việc tạo cho bản thân cơ hội để mở lòng với chính mình.
Cathy
Vào thời điểm chúng tôi trò chuyện Cathy đã sáu mươi tuổi, tự mô tả mình là một nhà trị liệu toàn diện [người chữa lành] hành nghề tư nhân và là một chuyên gia tiếp thị mạng lưới. Bà sở hữu một trung tâm liệu pháp chữa lành. Bà sống ở một khu vực bán nông thôn, nhiều cây cối, xinh đẹp— mà từ góc nhìn của Cathy là giống như “sống trong trại hè”. “Có một hồ nước tuyệt đẹp gần đó. Gần như mỗi ngày tôi đều dành thời gian ở bên hồ nước, lấp đầy trái tim với sự bình yên và vẻ đẹp.”
“Cathy, trong sáu mươi năm sống trên Trái đất, có bao nhiêu năm trưởng thành bà sống trong một mối quan hệ lãng mạn?” Tôi hỏi.
“Rất ít.”
“Trong những năm bà sống độc thân, bà có muốn có một mối quan hệ không?”
“Trong một khoảng thời gian khá dài, tôi đã muốn như vậy. Tôi đã dành thời gian để tìm kiếm một ai đó. Nhìn lại, tôi nghĩ rằng tôi đã cố gắng khiến mình phù hợp với một kiểu thông thường của mối quan hệ lãng mạn, thay vì nhận thức được quá trình của chính mình, khả năng của mình và nhìn nhận tôi là ai.”
Mối quan hệ nghiêm túc đầu tiên của Cathy là với Curt, một người yêu thời đại học mà bà kết hôn khi ngoài hai mươi. Bà bị thu hút bởi sự quyến rũ, khả năng lãnh đạo và suy nghĩ vượt ra ngoài khuôn khổ của ông. Phần lớn mối quan hệ giữa họ và với bạn bè xoay quanh việc uống rượu và dùng ma túy.
“Chúng tôi đã có quá nhiều trò vui và sự điên rồ”, Cathy nhớ lại. “Điều tôi không thấy là chứng nghiện rượu. Cuối cùng, tôi nhận ra đó không phải là một mối quan hệ lành mạnh. Ma túy và rượu đã bao phủ lên cuộc sống chúng tôi một cách nặng nề. Tôi còn trẻ. Lúc ấy tôi biết gì về việc xây dựng mối quan hệ và phát triển bản thân? Tôi nghĩ rằng tôi đã cứu được cuộc đời mình bằng việc rời khỏi mối quan hệ đó. Chúng tôi đã trở nên rất xa cách trong trái tim.
“Cuối cùng, Curt đã tái hôn; anh ấy và vợ có một đứa con trai. Tôi đã có một giấc mơ vào đêm đứa bé chào đời. Chúng tôi không liên lạc với nhau chút nào, nhưng tôi đã có một giấc mơ về sự chào đời của đứa bé. Và Curt đã đến với tôi trong giấc mơ và nói, ‘Vợ và con anh suýt chết.’ Sau này tôi mới biết điều đó là sự thật. Đứa bé sinh ra mắc bệnh xơ nang và cả chứng được gọi là ‘chậm phát triển trí tuệ’. Cậu bé sống đến mười ba tuổi rồi qua đời. Sau đó, Curt qua đời vì nghiện rượu và một căn bệnh liên quan đến ô nhiễm công nghiệp.
“Trong suốt cuộc đời trưởng thành của mình, Curt đã đến với tôi trong những giấc mơ. Thực tế, tôi đã mơ thấy anh ấy cách đây một tuần. Điều tôi nhận ra là anh ấy chưa ổn định ở cõi dĩ thái [etheric plane]. Anh ấy cần sự tha thứ của tôi. Anh ấy đang cầu xin sự giúp đỡ và tha thứ của tôi để vượt qua và đến được nơi tiếp theo mà anh ấy cần đến.” Như tôi sẽ sớm tìm hiểu được ra sau này, Cathy đã hoàn toàn đúng về điều đó.
Sau khi cuộc hôn nhân với Curt kết thúc, Cathy trở về nhà ở Ohio và bắt đầu giai đoạn tiếp theo của cuộc đời. Bà không còn muốn dựa dẫm vào một người bạn đời – người có thể trở nên vũ phu hoặc nghiện rượu, vì vậy bà dành hết tâm huyết để xây dựng sự an toàn về tài chính. Là một nhân viên quản lý khách hàng cho một công ty truyền hình cáp, bà đã bán thời gian quảng cáo và kiếm được một khoản thu nhập đáng kể. “Tôi đã tự phát triển bản thân thành một người phụ nữ trẻ đầy năng lực,” bà nhớ lại. “Tôi không nao núng và luôn tiến về phía trước, thành công và hấp dẫn, một người đáng được chú ý đến.”
Trong khoảng thời gian đó, Cathy đã bắt đầu mối quan hệ với Jim, người đàn ông duy nhất mà sau này nhìn lại bà cảm thấy đó có thể là một người bạn đời tốt, lâu dài.
“Anh ấy có thể đã thách thức tôi, mang lại giá trị cho cuộc sống của tôi, ảnh hưởng đến tôi để tôi phát triển và nhận ra tiềm năng của mình, đồng thời cũng là người hỗ trợ và là người mà tôi có thể hoàn toàn đáp lại,” Cathy nhận xét. “Tôi đã không duy trì quan hệ với anh ấy [lâu dài] vì tôi chưa trưởng thành. Tôi chưa có khả năng hoặc hiểu biết về cách duy trì một mối quan hệ thành công, và tôi có một số vấn đề phải làm việc với chính mình. Vì vậy, tôi đã không ở lại với anh ấy. Đôi khi tôi ước rằng mình đã tiếp tục với anh ấy, nhưng tôi cũng biết rằng nếu vậy tôi sẽ có một cuộc sống rất khác. Tôi có thể không làm những điều đã trở thành mục đích sống của tôi như bây giờ.”
“Vậy, ở độ tuổi hai mươi, ba mươi—khoảng thời gian trước khi bà đạt được mục đích của mình —những năm bà còn độc thân thì như thế nào?” Tôi hỏi.
“Ồ, tôi đã có rất nhiều niềm vui,” bà cười. “Khi chia tay Curt, tôi đã học được rằng điều an toàn nhất là thoát ra. Tôi đã không học cách phát triển một mối quan hệ hoặc giải quyết mọi vấn đề. Tôi đã học cách tự lo cho bản thân bằng cách thoát ra khỏi mối quan hệ. Vì vậy, tôi đã lặp lại điều đó trong một thời gian dài. Khi tôi bước sang tuổi bốn mươi, đó là lúc mọi thứ trong cuộc sống của tôi thay đổi liên quan đến các mối quan hệ.”
Cathy quyết định rằng một “sự nghiệp khát máu” [ND: kiếm tiền bằng mọi giá] không phải là điều bà muốn trong phần đời còn lại của mình. Bà cũng bị bệnh bạch cầu đơn nhân – căn bệnh mà bà xem là động lực để chuyển sang một hướng đi mới. Bà đã hỏi Vũ trụ rằng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo và xin được hướng dẫn để nghỉ việc và theo học trường trị liệu xoa bóp. Sau khi tốt nghiệp, bà đã xây dựng một phòng khám tư thành công.
“Đó là lúc tôi thực hiện rất nhiều công việc sâu sắc”, Cathy chia sẻ. “Và đó là lúc tôi thực sự cảm thấy, hơn là so với hai mươi năm trước, rằng tôi thực sự muốn có một mối quan hệ lãng mạn vì tôi muốn chia sẻ sự giàu có mà tôi đang có được. Nhưng bây giờ hoàn cảnh đã thay đổi vì người tôi tìm kiếm đã khác, và tôi thực sự không tìm thấy một người như vậy”.
Mặc dù Cathy không tìm thấy một người bạn đời nhập thể có chiều sâu tâm linh tương xứng, nhưng việc làm việc với nội tâm đã đưa bà đến với ký ức—và tiếp xúc với—một người bạn đời từ kiếp trước đang ở trong cõi phi vật chất
“Tôi nhận ra một mối quan hệ tâm linh mà tôi đã có. Đây là một thực thể mà tôi nghĩ tôi đã ở cùng trong năm hoặc sáu trăm năm trong các kiếp sống. Tôi có những ký ức rõ ràng về một cuộc sống bản địa cùng nhau. Tôi nhớ cảm giác rằng rất khó để có thể có một mối quan hệ với người cụ thể nào sánh được với những gì tôi biết trong mối quan hệ với thực thể đó.”
Giao tiếp bằng thần giao cách cảm, ông ấy nói với Cathy rằng tên ông là Star Heart. Khi Cathy ở độ tuổi cuối bốn mươi và đầu năm mươi, Star Heart đã đến với bà nhiều lần. Bà cảm thấy rằng ông ở đó để hỗ trợ bà và giúp bà ‘lấy lại tinh thần’.
“Chúng tôi là người Mỹ bản địa [trong kiếp trước],” bà kể lại. “Đó là vào thời điểm người châu Âu đang xâm lược. Tôi là một người chữa lành có liên quan đến các thảo dược cổ truyền. Star Heart và tôi có ba đứa con. Chúng tôi bị chia cắt [bởi người châu Âu], và các con của chúng tôi đã bị giết. Trong vai trò của tôi trong kiếp hiện tại này là một người chữa lành, nhà huyền môn, pháp sư và người kết nối cộng đồng, Star Heart đã hỗ trợ tôi trong suốt thời gian đó.”
Tôi đã yêu cầu Cathy chia sẻ một câu chuyện về một thời điểm trong kiếp hiện tại của bà mà Star Heart đã hỗ trợ bà.
“Tôi đang ở một công viên, một phần tuyệt đẹp của dòng sông chảy qua khu rừng, rộng hàng trăm mẫu Anh, rất biệt lập. Một ngày chiêm nghiệm. Tôi đang làm lễ. Bầu trời trong xanh như pha lê, không gợn một chút mây. Tôi đang cầu nguyện với nước, với đất, với các nguyên tố và chiếc lông đại bàng của mình. Tôi cảm thấy Star Heart hiện diện. Tôi ngước nhìn lên bầu trời, có một đám mây lớn, thẳng đứng có hình dạng giống hệt một chiếc lông vũ! Rõ ràng là anh ấy đang hiện diện với tôi và là một phần của buổi lễ, hỗ trợ tôi trong công việc và những lời cầu nguyện.”
Chỉ có một sự hiện hữu trong vũ trụ, và mỗi chúng ta là một phần của sự hiện hữu đó. Tôi hiểu câu chuyện của Cathy là một ví dụ tuyệt đẹp về một biểu hiện cá thể của sự hiện hữu (Star Heart) bằng cách dùng ý thức của mình tác động lên một biểu hiện cá thể khác của sự hiện hữu (đám mây). Theo cách này, những người thân yêu của chúng ta ở “thế giới bên kia” sẽ gửi một biểu tượng nhất định đến chúng ta để cho chúng ta biết rằng họ luôn ở đây, luôn hiện diện trong cuộc sống của chúng ta, luôn yêu thương chúng ta. Cơ thể chết đi, nhưng sự kết nối của tình yêu thì vĩnh cửu và không thể tách rời.
Cathy đã từng nói với tôi rằng mặc dù bà đã có một mối quan hệ trong vài năm trong cuộc sống hiện tại của mình, nhưng bà cảm thấy như thể mình luôn độc thân. Tôi hỏi tại sao bà lại cảm thấy như vậy.
“Một hoặc hai năm đầu tiên của một mối quan hệ là la la la la”, bà trả lời với một tiếng cười. “Đó là tuần trăng mật, là những điều vui vẻ. Đó không phải là những điều sâu sắc. Xét theo nghĩa có một người bạn đời [ND: bạn đồng hành]… thì tôi thực sự chưa bao giờ có một người như vậy.”
“Vậy, trong suốt những năm tháng độc thân, bà có mong muốn có những điều sâu sắc không?”
“Có chứ,” bà thừa nhận. “Điều mà tôi bỏ lỡ nhất, điều mà cuộc sống tôi đang thiếu, là khi có xung đột trong hôn nhân, ta phải hạ mình xuống, làm một số việc để kết nối, xây dựng sức mạnh và kỹ năng của mình thông qua những xung đột. Trong mối quan hệ bạn bè, khi có xung đột, bạn có thể trở về nhà, rồi sẽ nói chuyện sau khi có dịp. Việc xử lý xung đột trong quan hệ bạn bè không sâu sắc như trong quan hệ hôn nhân vì bạn không phải ở bên người đó mỗi ngày. Tôi đã bỏ lỡ điều đó. Tôi chưa bao giờ học được điều đó trong gia đình gốc của mình, và tôi có rất ít tình huống trong cuộc sống mà bạn bè và tôi có thể giải quyết xung đột và thử thách.”
Khi Cathy ở độ tuổi giữa bốn mươi, bà có kết hôn lần nữa. Cuộc hôn nhân với Michael kéo dài được vài năm. Bà thấy rằng Michael đã mang lại niềm vui, sự giúp đỡ, và sự vui tươi cho cuộc sống của bà nhưng ông lại vô trách nhiệm. “Anh ấy là một người tốt bụng nhưng không biết cách hòa nhập với thế giới.”
Trong nhiều năm ở độ tuổi năm mươi, bà đã rất cố gắng để tìm kiếm một người bạn đời. Bà đã tham gia một số trang web hẹn hò trực tuyến và đã có nhiều cuộc hẹn hò, nhưng một người bạn đời thực sự chưa bao giờ xuất hiện. Tôi hỏi điều gì đã thúc đẩy bà và trải nghiệm đó như thế nào.
“Tôi cảm thấy rằng, ‘Được rồi, nếu có một người bạn đời dành cho mình thì tôi sẽ tìm anh ấy.’ Tôi đã nghe kể về một người phụ nữ đã đi hẹn hò 108 lần trước khi tìm được người bạn đời của mình. Sau đó, tôi gặp những người tìm thấy tình yêu của đời mình thông qua hẹn hò trên mạng, vì vậy tôi nghĩ, ‘Hãy thử xem sao.’ Tôi đã hẹn hò với những người có vẻ là phù hợp, như các giáo sĩ và những người có con đường tâm linh. Sau nhiều năm, tôi nói, ‘Được rồi, tôi đang ép buộc mình vào một điều không dành cho mình,’ và tôi chấp nhận rằng kiếp sống này là dành cho những thứ khác. Có lẽ một thời gian sau này có điều đó sẽ xảy ra. Tôi không bao giờ đóng cửa hoàn toàn với mọi thứ.”
“Bây giờ bà cảm thấy thế nào về việc sống độc thân?” Tôi hỏi.
“Thực ra, Rob, kể từ khi tôi từ bỏ việc hẹn hò, tôi đã chấp nhận trong lòng mình. Tôi hoàn toàn bình yên và thoải mái với điều đó.”
“Có những lúc nào đó khi một số khó khăn nảy sinh và bạn nghĩ, ‘Ôi, ước gì mình có một người bạn đồng hành để nói chuyện về điều này’ không?”
“Có, nhưng tôi không đắm chìm trong cảm giác đó quá lâu vì nó không giúp ích gì cho tôi. Điều đó liên quan đến quá trình rèn luyện tâm linh và kỷ luật của sự bình thản. Tôi biết rằng việc tôi có hạnh phúc hay không là tùy thuộc vào tôi.”
“Nhiều người lo lắng rằng họ sẽ già đi hoặc chết trong cô đơn. Bà có bất kỳ nỗi sợ nào như vậy không?”
“Tôi có lẽ sẽ già đi một mình. Tôi có lẽ sẽ chết trong cô đơn. Tôi không có bất kỳ nỗi sợ nào, Rob. Đơn giản là tôi không có. Nỗi sợ hãi không có chỗ trong cuộc sống của tôi. Sợ hãi thì có ích gì? Nó trái ngược với tình yêu. Nó có nghĩa là tôi không tin vào Đấng thiêng liêng. Tôi cố gắng hết sức mỗi ngày để giữ cho mình luôn tươi trẻ để khi tôi già đi, tôi vẫn là phiên bản tốt nhất có thể của mình.
Cathy nói thêm: “Khi chúng ta tìm kiếm câu trả lời từ bên ngoài bản thân hoặc tìm người khác để giải quyết vấn đề cho mình, thì đó không phải là sức mạnh của chúng ta”. “Hạnh phúc, sự thoải mái và bình yên không đến từ đó. Nó phải đến từ bên trong. Sứ mệnh cuộc đời tôi là tìm ra điều đó”.
Tôi hỏi Cathy rằng bà muốn nói gì thêm về việc sống độc thân.
“Tôi cảm thấy rất may mắn khi có con đường tâm linh của mình. Đấng thiêng liêng ở bên trong. Tôi còn muốn gì hơn nữa? Tôi luôn mang điều đó trong tim, mỗi ngày”.
Buổi trò chuyện của Cathy với Aaron và Mẹ Thiêng liêng
Tôi đã háo hức chờ đợi buổi trò chuyện của Cathy với Aaron, một sinh thể khai sáng có tình yêu thương và trí tuệ sâu sắc được dẫn kênh thông qua Barbara. Aaron có thể truy cập Hồ sơ Akashic, hồ sơ hoàn chỉnh, phi vật lý ghi nhận mọi suy nghĩ, lời nói và hành động liên quan đến cõi Trái đất, bao gồm cả kế hoạch trước khi sinh. Điều tôi không dự tính trước là chúng tôi sẽ được tiếp đón với một biểu hiện của Mẹ Thiêng liêng [Divine Mother]. Như Barbara đã giải thích cho tôi, Mẹ Thiêng liêng là tổng hòa của các ý thức nữ tính cao nhất (Mẹ Mary, Bồ Tát Quán Thế Âm và những người khác) trong vũ trụ của chúng ta. Buổi dẫn kênh được thực hiện qua cuộc gọi video trực tuyến.
“Tôi có một chiếc điện thoại ở giữa mặt!” Aaron thông báo với tiếng cười khi Barbara bắt đầu dẫn kênh cho ông và ông nhận thức được môi trường xung quanh mình. Tôi tự nhắc nhở mình rằng trong thế giới phi vật chất mà Aaron đang sống, mọi giao tiếp đều là thần giao cách cảm. Đối với Aaron, điện thoại là một công cụ kỳ lạ và xa lạ. “Tôi rất vui được gặp bạn, Cathy. Tôi có câu hỏi của Rob [bằng văn bản] trước mặt tôi. Cathy, chỉ cần nhìn tôi một phút để trường năng lượng của chúng ta có thể kết nối tốt hơn.” Aaron im lặng khi ông nghiên cứu hình ảnh của Cathy trên màn hình máy tính của Barbara. Ông đang nhìn vào cơ thể vật lý của Cathy và cơ thể etheric [ND: cơ thể sức sống/năng lượng] bao quanh cơ thể vật lý, chú ý đến các màu sắc trong hào quang của bà cũng như bất kỳ sự tắc nghẽn năng lượng nào có thể có.
“Cathy, kế hoạch trước khi sinh giống như kiến trúc của một ngôi nhà. Bạn có ý tưởng về một ngôi biệt thự tuyệt đẹp; tuy nhiên, các phòng chức năng—thư viện, phòng thủ công và phòng tắm nắng lộng lẫy—không phải là kiến trúc chính. Điều chính yếu là ngôi nhà trung tâm sẽ hỗ trợ cuộc sống của bạn. Ngôi nhà trung tâm đối với bạn, Cathy, và có lẽ đối với nhiều người cũng cảm thấy họ không có được những gì họ nghĩ là mình muốn trong cuộc sống của mình, là một kế hoạch linh hồn để mở rộng trái tim sâu sắc hơn với chính mình. Trong một số kiếp sống trước, bạn đã từng phụ thuộc vào lời khen ngợi và sự kính trọng từ người khác. Cho dù bạn được trao tặng bao nhiêu lời khen hay được kính trọng bao nhiêu, thì cũng không bao giờ là đủ. Khi ai đó khen bạn, bạn có cảm giác rằng ‘Tôi thực sự không xứng đáng với điều đó.’ Đây là một cách tự phủ nhận bản thân một cách vi tế.
“Trong một tiền kiếp, Cathy, bạn có một mối quan hệ lãng mạn trong đó bạn là một người đàn ông. Bạn và vợ bạn có một số người con. Vì cô ấy dành quá nhiều sự chú ý cho việc chăm sóc con cái, nên bạn cảm thấy không được yêu thương. Khi tôi nói ‘bạn’, ý tôi là tổ tiên nghiệp quả trong quá khứ.
“Những đứa trẻ yêu bạn. Vợ bạn yêu bạn. Nhưng bạn lại đi quan hệ với hết người tình này đến người tình khác, mà không thực sự yêu họ, nhưng hy vọng bằng cách nào đó bạn sẽ có được tình yêu mà bạn tìm kiếm, thứ mà bạn đã không chấp nhận từ vợ và con mình. Bạn không ngược đãi vợ con, ngoại trừ việc có những mối quan hệ ngoài luồng. Bạn vẫn nói chuyện với họ một cách yêu thương. Bạn vẫn dành thời gian cho con cái. Con cái của bạn rất yêu bạn, nhưng điều đó là không đủ vì bạn không thể yêu mình một cách trọn vẹn.
“Trong một kiếp khác, bạn là—hãy gọi ông ấy theo cách nói ngày nay —một chính trị gia. Ông ấy là người đứng đầu một quốc gia nhỏ, nhưng ông ấy muốn nhiều hơn thế. Ông ấy muốn có nhiều lãnh thổ hơn, nhiều người tôn thờ hơn, nhiều người phải nằm dưới sự kiểm soát của ông ấy hơn vì ông ấy cần một cái gì đó để xây dựng bản thân. Ông ấy không giải quyết được vấn đề này trong kiếp sống đó.
“Đây chỉ là hai trong số nhiều kiếp trước mà bạn chưa thể thực sự mở lòng với chính mình. Hãy quay lại thêm một bước nữa, Cathy. Trong một kiếp trước những kiếp này, bạn là một cô gái. Bố mẹ bạn đã lăng mạ bạn bằng lời nói. Bố bạn đã ngược đãi bạn về thể xác. Bạn đã đến kiếp sống đó không phải để lựa chọn bị ngược đãi mà là để học cách nói không với sự ngược đãi. Nhưng, vì bạn không thể nói không, bạn trở nên rất giận dữ và bạn tự trách mình. Không thể nói ‘đó là lỗi của ông ấy; ông ấy không được cưỡng hiếp tôi‘ vì đứa trẻ trong bạn cần được yêu thương, và cách duy nhất bạn biết để được yêu thương là phải phục tùng. Khi bạn phục tùng, bạn cảm thấy bố mẹ yêu bạn, hoặc ít nhất là họ không tấn công bạn. Vì vậy, bạn đã trút giận lên chính mình.
“Đối với nhiều người không thể tìm thấy một mối quan hệ lâu dài,” Aaron giải thích, “có một vấn đề về sự tự phủ nhận. Sự tự phủ nhận này xuất phát ít nhất một phần từ một số kiếp trước bị ngược đãi, rồi họ đã trút cơn giận mà họ không thể chịu đựng được lên chính mình.” (Aaron nói ‘chịu đựng’ có nghĩa là ‘hiện diện với’.) “Vì vậy, cơn giận đã trở thành một cái gai nhức nhối trong tim. Họ không cho phép mình tức giận với người khác vì điều đó quá nguy hiểm. Nếu chúng ta tìm kiếm một số nguyên nhân khiến hiện tại một người không thể yêu bản thân một cách trọn vẹn và chấp nhận cảm xúc của bản thân mà không tự chỉ trích, thì thường, dù không phải luôn là như vậy, nguyên nhân là sự lạm dụng trong một quãng đời (kiếp sống) nào đó trong quá khứ. Vì thế, người đó nhập thể vào một kiếp sống mới với nhận thức rằng đây chính là cấu trúc cốt lõi của ngôi nhà. Mục đích là học cách yêu thương và chấp nhận bản thân, nghĩa là chấp nhận nỗi buồn, nỗi sợ hãi, sự tức giận của mình—bất kể điều gì xảy ra—mà không nhìn vào những cảm xúc đó với suy nghĩ ‘Không, tôi không nên cảm thấy như vậy.’
“Bởi vì đây là mục đích cao nhất trong kiếp sống [hiện tại] này, Cathy, bạn có một mong muốn về tình yêu, một mong muốn về sự thân mật sâu sắc. Nhưng vì bạn thấy khó để chấp nhận hoàn toàn, để thực sự yêu bản thân, nên bạn rất khó để chấp nhận tình yêu từ người khác và do đó bạn không thể mời gọi được năng lượng yêu thương hay người bạn đời yêu thương đó. Người bạn đời yêu thương có thể đã ở đó. Tôi không muốn bạn tự trách mình và nói rằng, ‘Chính tôi đã gây ra điều đó.’ Đó chỉ là dòng chảy của nghiệp quả, Cathy, nhưng việc chữa lành nghiệp quả là lý do tại sao bạn ở đây. Không bao giờ là quá muộn để bạn tìm thấy một mối quan hệ sâu sắc, thân mật, nhưng bước đầu tiên là học cách thực sự hiện diện với chính mình, yêu chính mình và hiểu điều gì đang cản trở— theo thói quen—việc bạn yêu chính mình.
“Tôi sẽ chuyển sang câu hỏi tiếp theo,” Aaron tiếp tục. “Nếu bạn chọn kết hôn với Jim, điều gì sẽ xảy ra? Tôi nghĩ bạn sẽ trở nên xa lánh anh ấy vì anh ấy sẽ yêu bạn và bạn sẽ cảm thấy không xứng đáng với tình yêu đó. Đến một thời điểm nào đó, có thể sẽ có xung đột giữa hai người vì bạn không thể chấp nhận rằng anh ấy có một mong muốn sâu sắc là cho đi, trân trọng, và đối với bạn, việc cho phép bản thân cảm thấy được trân trọng là không an toàn. Nếu bạn có thể học cách cho phép bản thân cảm thấy được trân trọng tại thời điểm đó, thì có lẽ mối quan hệ đã tiến triển; nhưng vì bạn như vậy tại thời điểm đó, mối quan hệ đã không phát triển.”
Aaron sau đó trả lời câu hỏi của tôi về Star Heart, người bạn tâm giao của Cathy.
“Người bạn tâm giao là gì?” ông nói. “Người bạn tâm giao thực sự là bản chất của ý thức mà bạn đang có, cùng nhau sinh ra [từ Nguồn] như những cặp song sinh giống hệt nhau cùng ra khỏi tử cung mà họ đã ở cùng nhau trong chín tháng. Bạn và người bạn tâm giao của mình cùng khởi phát nhận thức với ý định mãi mãi hỗ trợ lẫn nhau: đôi khi cùng nhau nhập thể, đôi khi không. Không nhất thiết chỉ có một người bạn tâm giao. Có thể có nhiều người.
“Đơn giản là, Star Heart yêu bạn, Cathy, và muốn giúp bạn hỗ trợ ý định của linh hồn bạn. Star Heart ở đây để giúp bạn chấp nhận những gì bạn đang cảm thấy. Khi bạn ở bên Star Heart, bạn cảm thấy được yêu thương. Bạn có thể để bản thân cảm nhận được tình yêu đó không?
“Cathy, có một thực thể mà Barbara kết hợp [biểu hiện] mà chúng tôi gọi là Người Mẹ. Người Mẹ thực sự là biểu hiện cao cả của Mẹ Thiêng liêng và tất cả các khía cạnh khác nhau của Người. Bà xuất hiện theo khía cạnh phù hợp nhất với người mà chúng ta đang nói chuyện. Trong vài phút nữa, Mẹ ở đây với tôi. Bà nói rằng bà muốn kết hợp và chỉ dành vài phút để nhìn vào mắt bạn. Tôi muốn bạn lưu ý những gì xảy ra. Tôi chắc chắn bạn sẽ cảm nhận được tình yêu từ bà. Nhưng tôi nghĩ bạn cũng có thể cảm thấy sự kháng cự nào đó. Nếu bạn cảm thấy vậy, tôi muốn bạn hít thở và chỉ hiện diện (cảm nhận). Hãy tự hỏi bản thân, ‘Ý nghĩa của việc chấp nhận hoàn toàn tình yêu này, để biết rằng không có đòi hỏi nào về sự xứng đáng hay không xứng đáng của tôi, là gì? Tình yêu này thuộc về tôi. Tình yêu này đến với tôi chỉ vì tôi đang là như vậy.’ Hãy xem liệu bạn có thể để bản thân cảm nhận được tình yêu này không. Nếu bạn không thể, thì cũng không sao cả. Hãy quan sát những gì xảy ra trong cơ thể. Bạn có đẩy nó ra không? Có cảm giác kháng cự nào không?’
Đã từng trải nghiệm darshan [ND: cảnh tượng thiêng liêng, khoảnh khắc nhìn thấy Đấng thiêng liêng và được Đấng thiêng liêng nhìn thấy] với Mẹ Thiêng liêng, tôi biết điều gì sẽ xảy ra. Khi tôi gặp Mẹ Thiêng liêng, bà nói rất ít mà chỉ nhìn tôi qua đôi mắt của Barbara với một cường độ yêu thương và kính trọng không giống bất kỳ điều gì tôi từng trải qua trong cuộc đời hiện tại của mình. Tình yêu thuần khiết, bao trùm này chảy đến với tôi và xung quanh tôi, bao trùm và ôm ấp tôi.
Chúng tôi im lặng trong vài phút khi ý thức của Aaron bước sang một bên và Mẹ Thiêng liêng bắt đầu truyền dẫn thông qua Barbara.
“Con yêu dấu của ta, ta yêu con,” Mẹ Thiêng liêng bắt đầu, nhẹ nhàng nói với Cathy. “Ta yêu con vô điều kiện.” Bây giờ bà đang nhìn Cathy với cùng sự yêu kính mãnh liệt, chân thành mà tôi đã trải qua với bà. “Ta không thể nắm lấy tay con [trong một buổi nói chuyện trực tuyến], nhưng ta đang dang rộng vòng tay với con và Rob. Con là tia lửa của Thiên Chúa. Con rạng rỡ. Giống như tất cả mọi người, con đã có những sự sai lệch, đó là khi một khía cạnh nào đó của con đã gây ra một số tác hại, nhưng con vẫn rạng rỡ và xinh đẹp. Nếu con làm việc trong vườn và làm bẩn tay mình, con có chặt tay mình đi không? Con sẽ rửa sạch tay. Con biết rằng đôi bàn tay mình sạch sẽ, hoàn hảo bên dưới lớp bùn đất. Tại sao con lại chặt đi tình yêu dành cho bản thân mình? Tại sao lại khó để biết con rạng rỡ như thế nào và con được yêu thương nhiều như thế nào—yêu thương mãi mãi? Ta nghĩ rằng thật khó để con cho phép mình được yêu thương trọn vẹn và yêu bản thân mình, Cathy, bởi vì con sợ những gì sẽ được mong đợi ở con nếu con được yêu thương nhiều như vậy.”
“Trong cuộc đời này, con đã làm việc với tình yêu, sự rạng rỡ, việc thấu hiểu bản thân mình như là ánh sáng rạng rỡ thiêng liêng,” Cathy trả lời, “và việc nghe những lời này [ND: Con là tia lửa của Thiên Chúa. Con rạng rỡ. Con hoàn hảo và xứng đáng được yêu thương trọn vẹn] khiến con cảm thấy như con đã tự dối mình hoặc sống giả tạo.” Khi nói ra điều này, Cathy bắt đầu ho dữ dội.
“Không hề đâu, Cathy,” Mẹ Thiêng Liêng trấn an cô. “Con đã làm một số việc rất sâu sắc, nhưng luôn có nhiều lớp, nhiều lớp và nhiều lớp. Những lớp sâu nhất thường rất đau đớn đến nỗi khó có thể chạm đến. Có hai kiếp [mà ta muốn thảo luận], Cathy. Một là kiếp mà Aaron đã nói đến, trong đó con là cô gái bị ngược đãi. Một phần của cơn ho là một ký ức đã bị kìm nén sâu sắc. Đứa trẻ muốn hét lên khi bị bố cưỡng hiếp; nhưng người bố đã bịt miệng cô lại, thậm chí bóp cổ cô, để cô không thể hét lên. Chuyện này không chỉ xảy ra một lần mà là nhiều lần. Ông ta vào phòng ngủ của con vào ban đêm. Ông ta tìm thấy con trong chuồng phía sau ngôi nhà. Không có lối thoát. Con chỉ mới là thiếu niên. Ông ta đè con xuống. Con bắt đầu hét lên. Ông ta bóp cổ con đôi khi gần như bất tỉnh để kìm nén tiếng hét. Đây là một phần nguồn cơn của cơn ho— để con mở cổ họng và đẩy ra cơn giận dữ. Một số cơn giận dữ sâu sắc nhất của một người đã bị chôn vùi như vậy.
“Kiếp sống kia là kiếp sống con tức giận với chính mình. Con là một người phụ nữ mang ba đứa con nhỏ của mình trên một chiếc tàu qua sông. Hãy gọi đó là một chiếc phà. Có hai chục người khác trên phà. Dòng nước ngày hôm đó rất mạnh. Người lái phà mất kiểm soát chiếc phà. Nó đâm vào đá. Con và nhiều người khác ngã xuống dòng nước chảy xiết. Con đang bế đứa con của mình trên một tay và cố gắng giữ cánh tay hai đứa con khác, đồng thời giữ cho mình nổi. Không có ai giúp con. Con rất tức giận đối với người lái phà. Con thấy rằng anh ta còn trẻ, thiếu kinh nghiệm và bất cẩn. Có một sợi cáp nặng chạy dọc chiếc phà. Sợi cáp chạy đến một ròng rọc. Công việc của anh ta là giữ cho phà di chuyển trên sợi cáp thẳng về phía trước, nhưng khi phà lệch hướng, nó tạo ra quá nhiều áp lực lên sợi cáp, vì vậy cuối cùng sợi cáp bị đứt.
“Vậy là, con đang ở trong dòng nước, chìm dần. Con đã phải buông tay hai đứa con khác của mình, cố gắng giữ đứa bé nhô lên khỏi mặt nước bằng một tay, vùng vẫy để giữ đầu mình ngoi lên. Nhưng đầu con cứ chìm dần… nước tràn vào cổ họng con… tức giận, sợ hãi. Cuối cùng, điều duy nhất [con có thể làm] là tự cứu mình. Con buông tay đứa bé. Đó không phải là một hành động có ý thức. Con đang chìm dần, và nếu con chết đuối, tất nhiên, đứa bé cũng sẽ chết đuối.
“Sau đó, có người kéo con lên, nhưng bọn trẻ đã trôi đi mất. Con không thể tha thứ cho bản thân vì đã không thể cứu được các con mình. Thực ra, một đứa, đứa lớn nhất, đã vào được bờ, nhưng con không thể tha thứ cho bản thân. Con có quá nhiều cơn thịnh nộ sâu sắc đối với người lái phà— và tức giận với chính mình. Con đã sống trong dằn vặt trong suốt phần đời còn lại của mình.
“Aaron đang yêu cầu được vào và nói chuyện,” Mẹ Thiêng liêng thông báo cho chúng tôi. Nói xong, bà bước sang một bên, và Aaron lại bắt đầu nói thông qua Barbara.
“Công việc ở đây, Cathy,” Aaron khuyên, “là sử dụng điều này như một phép ẩn dụ cho tất cả những lần dòng ý thức mà bạn đang có không thể vượt qua được tổn thương đã gây ra cho bạn. Sự tha thứ bắt đầu từ đâu? Mỗi con người đều đã từng gặp phải những tình huống như thế này. Làm sao chúng ta có thể tha thứ cho chính mình? Chỉ đến khi chúng ta có thể tha thứ cho chính mình theo đúng nghĩa đen vì bản chất con người của mình, chúng ta mới có thể yêu bản thân mình một cách trọn vẹn. Cathy, đây chính là sự chữa lành sâu sắc nhất. Khi bạn có thể yêu bản thân mình một cách trọn vẹn theo cách đó, bạn không chỉ có thể chấp nhận tình yêu của người khác mà còn có thể mời gọi một người bạn đời yêu thương sâu sắc vì bạn có thể chấp nhận tình yêu của họ.
“Cathy, bạn có hiểu ý của Mẹ Thiêng liêng khi bà nói rằng bạn không tự dối mình hay sống giả tạo không? Bạn chỉ đang chuẩn bị đi sâu hơn. Đối với con người, nơi sâu thẳm nhất không phải là những gì bạn đã làm với người khác thông qua những cảm xúc tiêu cực hay nỗi sợ hãi; mà là tổn thương mà tất cả chúng ta đã gây ra cho nhau và việc tìm thấy lòng trắc ẩn đối với toàn bộ trải nghiệm của con người, cho tất cả chúng sinh. Đây chính là điều dẫn bạn đến với việc biết được linh hồn đã thức tỉnh mà bạn thực sự là. Từ đó, bạn sống ở nơi đã thức tỉnh đó.”
“Tôi có một câu hỏi,” Cathy nói. “Curt, người chồng đầu tiên của tôi, có phải là người bố bạo hành của tôi trong kiếp trước không?”
“Đúng vậy, chính là ông ấy.” Và lần này bạn đã có thể nói ‘không’ một cách thích hợp. Hãy tự khen ngợi bản thân vì điều đó. Bạn có hiểu phải yêu bản thân mình nhiều như thế nào để có thể nói ‘không’ hay không?”
“Vâng. Và Michael, người chồng thứ hai của tôi, có phải là người lái phà không?”
“Anh ấy không phải, nhưng anh ấy cũng có thể là một người giống vậy. Tại sao bạn lại bị thu hút bởi hai người đàn ông này? Bởi vì ý định của bạn trong một kiếp sống luôn luôn ít nhất là chữa lành một phần nghiệp quả trong quá khứ: trong trường hợp của Curt là bằng cách có thể nói ‘không’; trong trường hợp của Michael, là không chấp nhận một người bạn đời vô trách nhiệm và chưa trưởng thành. [Ý định trước khi sinh của bạn] là ‘Tôi chọn nhiều hơn thế này. Tôi không chọn giới hạn bản thân, dựa trên sự tự phủ nhận, trong kiếp sống này.’ Bạn có thể hỏi tại sao bạn lại bị thu hút bởi anh ấy ngay từ đầu. Bạn đã biết Michael trong một kiếp trước mà anh ấy vô trách nhiệm. Bạn đã có một giao ước linh hồn rằng nếu bạn đến với nhau trong kiếp sống [hiện tại] này, anh ấy sẽ giúp bạn có thể nói ‘không’, và bạn sẽ giúp anh ấy bằng cách nói ra điều đó, và sau đó bạn sẽ tiếp tục [ND: hành trình của mình]. Các bạn không có ý định ở lại với nhau trừ khi mỗi người trong số các bạn có thể thực sự làm được việc mà mình cần làm vào thời điểm đó [ND: tức là Michael trở nên có trách nhiệm hơn, Cathy yêu thương bản thân nhiều hơn], nhưng điều đó là không thể vì con người luôn cần thời gian, thậm chí là nhiều kiếp sống.”
Mô tả của Aaron về kế hoạch trước khi sinh của Cathy với Curt và Michael nhắc nhở tôi rằng có rất ít thứ trên cõi Trái đất đúng như vẻ bề ngoài của nó. Trong mối quan hệ thuộc kiếp sống hiện tại của bà với những người đàn ông này, bà cảm thấy bị đối xử tệ bạc và thiếu tôn trọng. Có lẽ đôi khi bà ước rằng không có người đàn ông nào bước vào cuộc đời của bà. Tuy nhiên, mục đích của kế hoạch trước khi sinh luôn là phát triển theo một cách nào đó, và một mục đích như vậy cần có những người khác đóng vai trò là chất xúc tác. Mặc dù khó khăn và đôi khi đau đớn, những người đóng vai trò là chất xúc tác như vậy được lên kế hoạch với sự thông thái, tình yêu thương và sự tôn trọng lớn lao đối với điều tốt đẹp nhất cho tất cả.
“Cathy,” Aaron tiếp tục, “Tôi muốn bạn để ý cả hai lần bạn cảm thấy nghẹt thở như thế nào: nước sông làm nghẹt thở—khi bạn thực sự chìm xuống; và người bố bóp nghẹt cổ bạn, phổi bạn đầy chất lạ—bị ngợp theo nghĩa bóng. Một phần của chất lạ đó là sự tức giận. Một phần của cơn ho là tất cả sự tức giận mà bạn đã nuốt vào trong nhiều kiếp sống muốn được thoát ra.
“Bước tiếp theo không phải là hét lên và giải phóng cơn giận theo cách thô bạo. Đơn giản là hãy thừa nhận nó, hít vào, ‘Tôi đã cảm thấy cơn thịnh nộ dữ dội’ và thở ra, ‘Tôi giữ không gian cho cơn thịnh nộ.’ [ND: cho cơn tức giận một không gian để được cảm nhận]. Cơn thịnh nộ nảy sinh từ các điều kiện. ‘Tôi không phán xét bản thân vì điều đó. Tôi không cần phải giữ nó trong mình nữa. Tôi giải phóng nó. Tôi thở ra.’”
Ở đây, Aaron đang ám chỉ đến thực tế rằng những suy nghĩ và cảm xúc là do hoàn cảnh bên ngoài gây ra. Khi các điều kiện qua đi, thì những suy nghĩ và cảm xúc cũng vậy. Nhận thức đơn giản nhưng sâu sắc này cho phép chúng ta không đồng nhất bản thân với những suy nghĩ và cảm xúc của mình. Tức là, chúng ta không còn tin chúng ta là những suy nghĩ và cảm xúc của mình nữa; thay vào đó, những suy nghĩ và cảm xúc là những thứ chúng ta có, những thứ chúng ta mang theo. Nếu chúng ta chỉ chờ đợi, chúng sẽ trôi qua mà không cần phải luôn luôn được thể hiện ra thành hành động.
“Cathy, nếu bạn không biết phải làm gì với cơn giận, chỉ cần nói, ‘Mẹ, Aaron, làm ơn hãy lấy bớt cơn giận này khỏi con. Nó đang hành hạ con. Con sẽ giải phóng nó cho Người.’ Người bạn của bạn, Star Heart, sẽ giúp bạn. Star Heart không chỉ là người bạn tâm giao của bạn mà còn là người hướng dẫn chính của bạn trong kiếp này. Vì vậy, hãy hỏi Star Heart. Hãy hỏi bất kỳ thực thể yêu thương nào.”
“Aaron,” tôi xen vào, “nhiều người đọc chương này là những người sống độc thân, không hạnh phúc và thậm chí có thể tuyệt vọng. Họ có thể không hiểu tại sao họ không thể tìm được người bạn đời. Họ có thể coi trải nghiệm sống độc thân là sự chịu đựng vô nghĩa. Họ có thể sợ già đi và chết trong cô đơn. Bạn sẽ nói gì để giúp họ thấy được ý nghĩa tâm linh sâu sắc hơn và mục đích của trải nghiệm này?”
“Những người bạn thân yêu của tôi, bạn được yêu thương. Bạn luôn được yêu thương. Nhiều người trong số các bạn cảm thấy không xứng đáng với tình yêu đó. Điều thú vị là hầu hết những người vẫn sống độc thân là những linh hồn rất già, những người cầu toàn về bản thân. Họ có kỳ vọng cao đối với bản thân là không có cảm xúc tiêu cực, không thể hiện cảm xúc tiêu cực. Khi một cảm xúc tiêu cực nảy sinh từ nhiều điều kiện khác nhau, họ tự trách mình. Sự tự trách đó tạo ra một lớp áo giáp bao quanh họ. Nó giữ những người khác ở một khoảng cách với họ. Có một nỗi đau sâu sắc đến mức họ không thể đạt được trạng thái hoàn hảo của lòng từ bi liên tục và lòng trắc ẩn đối với tất cả chúng sinh, vì vậy họ tự lên án mình. Sau đó, thay vì hình thành mối liên hệ với một người khác yêu thương sâu sắc, họ hình thành mối liên hệ với một người khơi dậy cơn giận dữ vì họ có ý định [ở cấp độ linh hồn] là tìm kiếm lòng trắc ẩn cho chính họ. Vì vậy, họ tiếp tục mời gọi [kiểu người đó] đến, thay vì nói, ‘Tôi đã giải quyết xong chuyện này rồi. Tôi là tình yêu. Tôi đang yêu thương, và đúng vậy, tôi là con người. Nếu tôi giẫm phải đinh, chân tôi sẽ bị đâm, và tôi sẽ cảm thấy đau. Nếu tôi bị ai đó tấn công, cơn giận có thể nảy sinh. Việc nó nảy sinh là bình thường. Nó rất tự nhiên, cũng giống như cơn đau ở chân là tự nhiên. Đây là một phần của con người. Câu hỏi không phải là liệu cơn đau có nảy sinh hay không, mà là tôi có thể sử dụng sự nảy sinh của nỗi đau này như một chất xúc tác cho lòng trắc ẩn [đối với bản thân] thay vì tự phán xét mình thêm nữa hay không.’
“Khi linh hồn già này bắt đầu tìm thấy nhiều lòng trắc ẩn hơn đối với những suy nghĩ tiêu cực nảy sinh trong bất kỳ con người nào và ngừng lên án bản thân vì những suy nghĩ tiêu cực đã nảy sinh, thì họ bắt đầu mời gọi một linh hồn già cũng phát triển tương tự mà họ có thể cùng làm việc. Họ không còn cần một người như một chất xúc tác cho sự tức giận và sự tự phán xét sau đó. Họ giải phóng nó. Vì vậy, tôi muốn nói với tất cả những ai đang vật lộn đấu tranh, hãy tự hỏi mình, ‘Theo những cách nào tôi vẫn chưa hoàn toàn cởi mở với tình yêu, với một trái tim thực sự yêu thương và hỗ trợ?’ Hãy tin rằng bạn là một linh hồn già đang trải qua một giai đoạn phát triển nhất định của mình.
“Một số người trong số các bạn,” Aaron tiếp tục, “đã tìm thấy lòng trắc ẩn cho chính mình, nhưng bạn vẫn đang mời gọi những người chưa tìm thấy [ND: lòng trắc ẩn], và sau đó bạn không muốn đi sâu vào mối quan hệ với họ. Tại sao bạn lại mời gọi những người đó? Có lẽ bởi vì ở một mức độ nào đó, trái tim vẫn còn quá mềm yếu. Thật khó để tưởng tượng việc thực sự bước vào sự thân mật sâu sắc nhất mà người kia sẽ bắt đầu nhìn thấy sự tiêu cực vẫn đang nảy sinh. ‘Nếu người này thấy rằng tôi vẫn tức giận, rằng tôi vẫn phán xét thì sao?’ Có nỗi sợ rằng bạn không thể để người khác nhìn thấy sự tiêu cực cho đến khi bạn nhìn thấy điều đó rõ ràng và tìm thấy lòng trắc ẩn với sự tiêu cực đó trong chính mình,.
“Nhưng, những người bạn thân yêu của tôi, các bạn có thể làm điều này, và đây là lý do tại sao các bạn đã nhập thể. Tôi nói với những ai trong số các bạn đang cô đơn và tìm kiếm sự thân mật, các bạn có thể làm điều này. Các bạn có thể học cách yêu bản thân mình trọn vẹn hơn để có thể mời một người bạn đời yêu thương. Các bạn không độc thân vì các bạn còn tệ. Các bạn độc thân vì các bạn vẫn chưa yêu bản thân mình trọn vẹn như các bạn dự định trở thành trong lần đầu thai này. Khi các bạn yêu bản thân mình trọn vẹn hơn, các bạn sẽ mời gọi mối quan hệ yêu thương đó đến. Xin đừng xem đây là một lý do khác để phán xét bản thân: ‘Ồ, tôi đã không làm được. Tôi vẫn chưa yêu thương đủ.’ Tôi không nói như vậy. Tất cả các bạn đều là những sinh thể rạng rỡ, xinh đẹp như Mẹ đã nói với bạn, Cathy. Các bạn có thể yêu và chấp nhận tình yêu nếu các bạn thực hiện từng bước một, tiến xa hơn vào rủi ro của việc yêu và được yêu. Hãy tin tưởng vào những khả năng.
“Nếu bất chấp tất cả những điều này, các bạn vẫn cô đơn, xin hãy tin rằng các bạn có một kế hoạch cuộc đời như vậy. Hãy tự hỏi, ‘Tôi có điều gì tốt đẹp?’ chứ không phải ‘Tôi có điều gì không tốt?’ ‘Làm sao tôi có thể xây dựng bản thân dựa trên điều này, không phải để trở thành một người tốt hơn để người khác yêu tôi, mà chỉ đơn giản là: thật là vui khi xây dựng bản thân dựa trên tình yêu trong trái tim.’ Bằng cách loại bỏ sự dính mắc với kết quả, Aaron đã biến quá trình xây dựng thành một trải nghiệm nhẹ nhàng hơn, ít bị hạn chế hơn, trong đó sự hỗ trợ từ Thần tính sẽ tuôn chảy và được đón nhận dễ dàng hơn.
“Một mối quan hệ [lãng mạn] không phải là điều làm nên tất cả ý nghĩa cho cuộc đời một con người,” ông tiếp tục. “Bạn thực sự mang lại niềm vui cho người khác theo những cách nào? Bạn phục vụ người khác theo những cách nào? Một số người trong số các bạn là thấy giáo. Một số chăm sóc người khác bằng cơ thể và cảm xúc. Một số là nông dân chăm sóc đất hoặc trồng vườn cây ăn quả. Một số dệt vải, vẽ tranh hoặc sáng tác nhạc. Hãy trân trọng bản thân vì điều này. Cuộc đời của bạn không nhất thiết chỉ xoay quanh một mối quan hệ lãng mạn. Tôi nhận ra rằng bạn cô đơn và muốn điều có một mối quan hệ lãng mạn, nhưng bạn càng tập trung vào niềm vui trong trái tim mình và những gì bạn cho đi, và bạn càng ghi nhận bản thân mình về điều đó, thì bạn càng mở lòng mình với mối quan hệ mà bạn tìm kiếm.
“Tôi yêu quý các bạn,” Aaron kết luận. “Tôi đồng hành cùng các bạn. Tôi đã đi trên con đường của các bạn trong nhiều kiếp sống, và tôi thấu hiểu nỗi đau của các bạn. Hãy biết rằng các bạn luôn được yêu thương. Rob, tôi chuyển lời cho bạn. Câu trả lời như vậy có thỏa đáng cho câu hỏi cuối cùng của bạn không?”
“Vâng, nhưng tôi còn một câu hỏi khác,” tôi trả lời. “Những lý do khác khiến mọi người lên kế hoạch trước khi sinh sẽ sống độc thân trong phần lớn hoặc toàn bộ cuộc đời của họ là gì?”
“Đôi khi không phải là để chữa lành nghiệp quả,” Aaron trả lời. “Đôi khi là vì có một sự tập trung cao hơn; ví dụ, một người nào đó cam kết sâu sắc với một số hoạt động— theo đuổi nghệ thuật, y học, một con đường tôn giáo. Có thể có một khát vọng sâu sắc muốn biết rằng bạn đủ đầy và bạn không cần một người bạn đời để đủ đầy, rằng những gì bạn mang đến cho Trái đất—bạn là một con người rạng rỡ, đơn độc—thực sự ban phước cho Trái đất, giống như một hạt giống của một cây táo, được một con chim nhặt lên, mang đến một cánh đồng màu mỡ cách xa và sau đó thả xuống, nảy mầm và nở hoa thành một cây táo mới. Cây táo đó ra quả, và những hạt giống mới hình thành. Một trăm năm sau, không chỉ có một vườn cây ăn quả ở đó, mà còn có những vườn cây ăn quả cách đó một dặm theo mọi hướng—tất cả đều bắt đầu từ một hạt giống. Một số người cảm thấy họ không thể làm điều đó một mình, nhưng bạn có thể. Mỗi người trong số các bạn là hạt giống, và bạn có thể đã chọn kế hoạch cho mình là thực sự trở thành hạt giống duy nhất bắt đầu vườn cây ăn quả lan tỏa đi theo bất kỳ hướng nào mà cuộc sống của bạn đang hướng đến.
“Bạn có thể nói với tôi, ‘Nhưng Aaron, tôi không phải là bác sĩ hay nghệ sĩ. Tôi không phải là một người vĩ đại trong bất kỳ khía cạnh nào. Tôi chỉ sống cuộc đời của mình một cách lặng lẽ.’ Đó là một hạt giống. Có lẽ là để giúp đỡ người tàn tật qua đường, hoặc đi dạo và mỉm cười với những đứa trẻ và hàng xóm của bạn, vuốt ve những chú chó. Bạn mỉm cười với người đi bộ trên phố, và họ mỉm cười với người tiếp theo mà họ gặp, và nó lan tỏa. Để gieo hạt giống bạn chỉ cần mang theo năng lượng yêu thương của bạn. Vì vậy, mục đích ở đây là bắt đầu biết rằng, ‘Tôi đủ đầy. Tôi là hạt giống có thể tạo ra một vườn cây ăn quả—một vườn cây của lòng tốt, của tình yêu.’ Đây là lý do chính tại sao mọi người lên kế hoạch trước khi sinh để trở thành người sống độc thân—để biết rằng họ đầy đủ.
“Aaron,” tôi nói, “trải nghiệm của con người trên Trái đất dường như được thiết lập theo cách hầu hết chúng ta đều muốn có bạn đời. Tại sao vậy? Có những hành tinh nào khác mà không được thiết lập theo cách đó không?”
“Đơn giản là vì bạn là động vật có vú, Rob, một động vật có vú bị thu hút bởi một động vật có vú khác để gần gũi. Nhưng có những mặt phẳng tồn tại khác—tôi không muốn dùng từ hành tinh—nơi con người—chúng ta đừng gọi họ là con người—nơi ý thức cá nhân hóa không có một hình dạng cụ thể. Nó có thể chuyển thành nhiều hình thức khác nhau, hợp nhất với nhiều sinh thể. Đó là một hình thức gần gũi khác.
“Điều thú vị là, những sinh thể được tiến hóa theo cách này có thể vẫn chưa sẵn sàng cho hình thức cá nhân hóa đòi hỏi rất nhiều can đảm. Họ đã quen với việc trải nghiệm mà không bị tách biệt.” Aaron đang ám chỉ đến thực tế là những hạn chế của năm giác quan của con người khiến chúng ta nhận thức bản thân mình là những cá thể tách biệt với nhau. Trên thực tế, chúng ta là một với nhau và với tất cả mọi sinh vật đang tồn tại. “Điều gì xảy ra khi bạn đi vào ảo tưởng về sự tách biệt? Công việc của con người là trải nghiệm ảo tưởng về sự tách biệt và thông qua sự thức tỉnh sâu sắc để vượt qua ảo tưởng. Hình dạng động vật có vú trong trải nghiệm của con người buộc phải tạo ra ảo tưởng về sự tách biệt để người ta có thể phá vỡ ảo tưởng đó và, theo một nghĩa nào đó, quay trở lại nơi bạn đã bắt đầu, khi bạn ở cõi hiện hữu đó mà không có ảo tưởng về sự tách biệt, nhưng giờ đây theo một cách trưởng thành hơn nhiều, đã trải nghiệm ảo tưởng và thoát khỏi nó thay vì chưa bao giờ trải nghiệm nó.”
Giá trị của việc đắm mình vào ảo tưởng này rồi thoát khỏi nó là gì? Hành động quên đi rồi nhớ lại rằng tất cả đều là một dẫn đến sự tự hiểu biết sâu sắc hơn. Nếu chúng ta chưa bao giờ trải nghiệm bất cứ điều gì khác ngoài sự hợp nhất, chúng ta sẽ không hiểu hoặc đánh giá đầy đủ sự hợp nhất là gì. Trải nghiệm về sự tách biệt được nhận thức, dù có ảo tưởng đến đâu, tạo ra sự tương phản với sự hợp nhất, cuối cùng dẫn đến sự hiểu biết sâu sắc hơn nhiều về sự hợp nhất. Nó cũng tạo ra những cảm xúc mãnh liệt như lo lắng và sợ hãi mà không thể dễ dàng trải nghiệm được trong trạng thái hợp nhất. Phần lớn sự phát triển trên cõi Trái đất đến từ trải nghiệm của những cảm xúc mãnh liệt và đặc biệt là học cách làm việc với những cảm xúc này một cách khéo léo.
“Aaron,” tôi hỏi, “sau khi chúng ta trở về với Ngôi nhà Tinh thần vào cuối cuộc đời, mối quan hệ của chúng ta với những người từng là bạn đời lãng mạn của chúng ta khi chúng ta còn nhập thể sẽ như thế nào?”
“Không có chuẩn mực nào cả, Rob,” Aaron nói với chúng tôi. “Mối quan hệ đó tùy thuộc nhiều yếu tố. Đó thực sự là một câu hỏi về linh hồn. Một người ta có thể có một mối quan hệ sâu sắc, rất yêu thương, lãng mạn với một sinh thể ở đây [trên Trái đất], và rồi ở thế giới bên kia thì thực sự không được kết nối ngoài một lời chào ngắn ngủi. Sinh thể đó có thể đang ở một thế giới hoàn toàn khác. Họ có thể chào đón bạn khi bạn chuyển tiếp [ND: từ trạng thái chết sang thế giới tinh thần] nếu họ đã chuyển tiếp trước bạn, hỗ trợ bạn trong suốt các giai đoạn đầu của quá trình chuyển tiếp, và sau đó tiếp tục với bất cứ hình thức nào phù hợp—lưỡng tính, không phải nam hay nữ. Hoặc có thể là họ vẫn ở rất gần bạn, và có thể có sự thân mật sâu sắc tiếp tục ở thế giới bên kia.
“Có thể có một người giống như Curt. Một khía cạnh của Curt là con người đã từng ngược đãi người khác trong nhiều kiếp sống khác nhau và đang nỗ lực vượt qua việc gây hại cho người khác. Nhưng có một khía cạnh khác của Curt: khía cạnh linh hồn sâu sắc có khả năng yêu và thương yêu. Có thể có một mối quan hệ rất nồng ấm với Curt ở phía bên kia, vừa cười vừa khóc về những gì đã xảy ra trong kiếp sống này. Có lẽ đó sẽ không phải là một tình bạn lâu dài mà là một quyết định tiếp tục gặp gỡ trong những kiếp sống tương lai nếu điều đó có ích cho cả hai bạn. Thậm chí đối với Cathy, đó có thể là sự sẵn lòng đầu thai và có mối quan hệ hoặc kết hôn với Curt trong kiếp sống tương lai với tư cách là người hiện có khả năng mạnh mẽ để nói ‘không’ với sự ngược đãi, nhưng theo cách yêu thương đến mức giúp Curt vượt qua những gì là ngược đãi trong anh ấy, bởi vì điều ngược đãi trong anh ấy là điều khiến anh ấy không thể yêu bản thân hoặc người khác. Tôi không ám chỉ rằng điều đó sẽ hoặc nên xảy ra. Đơn giản là có thể có khả năng đó. Bạn không bao giờ bị ép buộc—điều đó sẽ tự nguyện xảy ra—có thể những người hướng dẫn của bạn yêu cầu bạn, Cathy, cân nhắc việc trở thành một phần của nhóm hỗ trợ cho anh ấy [bằng cách đóng vai trò đó trong một kiếp khác].
“Cathy, tôi muốn gợi ý cho bạn một cuốn sách có tên là Testimony of Light [ND: Minh chứng của ánh sáng] của Helen Greaves. Helen là một nhà ngoại cảm. Bạn của cô ấy nói, ‘Nếu tôi chết trước, tôi sẽ đến và kể cho bạn nghe về cuộc sống [ở thế giới bên kia], và cô ấy đã làm vậy. Cuốn sách này rất hữu ích với nhiều người.
“Vì vậy, điều đó phụ thuộc vào việc có mối liên hệ linh hồn sâu sắc hơn hay không,” Aaron kết luận. “Hai người sẽ ở bên nhau nếu có lý do cho mối liên hệ đó. Nhưng hãy xem xét, trong bao nhiêu trăm hoặc thậm chí hàng nghìn kiếp sống, bạn đã ở với bao nhiêu linh hồn khác nhau? Bạn sẽ ở bên ai sau sự chuyển tiếp? Có thể là một người không đầu thai trong kiếp hiện tại này—có khả năng Star Heart sẽ là một người rất thân thiết sau sự chuyển tiếp của bạn, Cathy, giống như tôi sẽ rất gắn bó với Barbara khi cô ấy chuyển tiếp.
“Cathy, hãy tin rằng khi linh hồn phát triển, sẽ có lời mời gọi về mối quan hệ sâu sắc hơn. Điều đó sẽ xảy ra, nhưng mối quan hệ sâu sắc hơn không phải là điều chính yếu mà bạn mong muốn. Sự phát triển của linh hồn mới là điều quan trọng. Và hãy suy ngẫm về cơn ho. Hãy tự hỏi bản thân một cách rất nhẹ nhàng, ‘Tôi đã ho ra cái gì? Cái gì muốn giải thoát chính nó khỏi cơ thể và ý thức của tôi?’”
Sau đó, Cathy hỏi Aaron rằng bà có những mối quan hệ yêu thương sâu sắc trong kiếp trước không.
“Mọi sinh thể đều có,” ông nói với bà. “Cathy, hãy tưởng tượng bản thân bạn, nếu bạn muốn, chỉ đơn giản là phát ra ánh sáng. Không có cấu trúc rắn chắc nào. Bạn đang ở một mặt phẳng khác của sự tồn tại. Hãy tưởng tượng một màu sắc cho ánh sáng đó. Hãy cho tôi biết, bạn có màu gì?”
“Một màu xanh bạc sáng.”
“Bây giờ, hãy tưởng tượng bạn đang bước vào một không gian có những thực thể ánh sáng khác, mỗi thực thể phát ra quang phổ ánh sáng riêng của mình. Bạn bị thu hút bởi một số màu sắc—không cần thiết là màu sắc của bạn—nhiều hơn những màu sắc khác. Bên kia phòng, bạn nhìn thấy một màu hồng bạc tuyệt đẹp, và mặc dù có tất cả các màu vàng, xanh lá cây và màu hoa oải hương, bạn vẫn bị thu hút bởi màu hồng bạc đó. Các màu sắc của bạn bắt đầu nhảy múa với nhau để màu sắc của bạn vẫn rõ ràng và sống động và màu sắc của người đó vẫn rõ ràng và sống động, nhưng một phần lại xoắn vào nhau và thậm chí hòa trộn với nhau.” Ở đây, Aaron đang mô tả cách chúng ta duy trì cá tính của mình trong thế giới phi vật chất đồng thời hợp nhất năng lượng của mình với năng lượng của người khác. “Bạn nhảy trong một lúc, rồi một thứ gì đó rất đẹp, có màu tím xuất hiện và tham gia vào điệu nhảy, rồi một chút màu vàng chanh nhạt cũng tham gia vào điệu nhảy. Chẳng mấy chốc, căn phòng tràn ngập ánh sáng hợp nhất. Hãy cảm thấy bản thân đang buông bỏ bất kỳ giá trị nào đối với ‘Tôi là [năng lượng cụ thể] này’ và trở thành tất cả ánh sáng đó—hòa nhập, cảm thấy hoàn toàn được thừa nhận, chấp nhận, yêu thương và là một phần của tất cả vòng xoắn ánh sáng đó. Và sau đó bạn dần dần rút lại ánh sáng của chính mình, trong khi những người khác bắt đầu rút lại ánh sáng của họ. Nhưng ánh sáng mà bạn đang có hiện đã được làm giàu có thêm. Không chỉ là màu xanh bạc đó, mà giờ đây có những nét chấm phá nhỏ của màu hồng, vàng, màu đào và màu hoa oải hương khắp nơi—chúng không làm hỏng màu của bạn mà còn làm bạn giàu có thêm.
“Đây là một thế giới của bản thể [ND: thế giới phi vật chất] mà bạn đã sống trong một thời gian khá dài, Cathy, khi đã tin tưởng vào sức mạnh của chính mình, sự rạng rỡ của chính mình và khả năng tiếp nhận và trao tặng cho người khác. Sau đó, bạn quyết định rằng đã đến lúc phải nhập thể dưới hình dạng con người. Trước đây bạn đã từng nhập thể làm người. ‘Tôi sẽ xem liệu tôi có thể duy trì được cảm giác về con người mình và khả năng trân trọng con người mình, để chia sẻ nó; không sợ người khác nhưng dám nói ‘không’ với bóng tối của người sẽ tấn công tôi bằng nỗi đau.’ Vì vậy, bạn đã trở lại nhập thể làm người trong nhiều kiếp sống.”
Sau đó, tôi chia sẻ với Aaron hiểu biết của mình rằng một số hành tinh có tới năm giới tính. “Điều đó có đúng không?” Tôi hỏi ông. “Và nếu vậy, các mối quan hệ lãng mạn sẽ trông như thế nào trên một hành tinh như vậy?”
“Trước hết, các mối quan hệ không nhất thiết phải là chế độ một vợ một chồng”, ông giải thích. “Không cần chế độ một vợ một chồng vì người ta biết rằng bản thân mình ở trong mọi thứ và mọi thứ đều ở trong bạn. Trên một hành tinh có ý thức cấp tiến như vậy, không có cảm nhận về một bản ngã riêng biệt cần phải tốt hơn hoặc tệ hơn [người khác], mà chỉ đơn giản là một mong muốn sâu sắc từ mỗi chúng sinh để trân trọng và được [trân trọng].
“Đúng vậy, sẽ có những giới tính khác nhau. Tôi không thể giải thích cho những điều đó ngoài việc nói rằng ngày nay các bạn cũng có những giới tính khác nhau. Các bạn có nam giới. Các bạn có nữ giới. Các bạn có nam giới có khuynh hướng nữ giới. Các bạn có nữ giới có khuynh hướng nam giới. Các bạn có nữ giới và nam giới rất cân bằng. Các bạn có ý thức nam giới trong cơ thể nữ giới, ý thức nữ giới trong cơ thể nam giới. Các bạn có nhiều giới tính, nhưng vì sự nặng nề của cơ thể cảm xúc của con người [cơ thể năng lượng vi tế nằm bên ngoài cơ thể vật lý], nên phần lớn các bạn vẫn chưa học được cách hoàn toàn chấp nhận tất cả các giới tính khác và chấp nhận rằng tất cả các giới tính đó cũng có trong bạn—có thể không mạnh mẽ, không phải là giới tính chủ đạo, nhưng tất cả các giới tính đều có trong bạn theo thời gian.
“Vì vậy, các mối quan hệ trên một hành tinh như vậy sẽ rất gắn kết. Những người đến với nhau như hai, đôi khi là ba, hoặc năm, hoặc hai mươi, và không chỉ về mặt thể xác, tình dục, mà còn về mặt cảm xúc—tất cả đến với nhau, nhảy múa, ôm nhau, và đôi khi về mặt tâm trí – cùng chia sẻ các suy nghĩ mà không cần phải phân biệt đúng sai, không cần phải kiểm soát, chỉ cần hoàn toàn cởi mở để tất cả các ý tưởng trôi chảy và những điều mới có thể được sáng tạo ra. Làm thế nào để bạn kết hợp các ý tưởng [rất khác nhau]? Bạn không cố gắng áp đặt ý tưởng của mình lên người khác. Các bạn đến với nhau, mỗi người hoàn toàn nhìn thấy và tiếp thu tất cả suy nghĩ của người khác cho đến khi cả cùng nhau tĩnh lặng trong trường năng lượng chung. Một tầm nhìn mới sẽ xuất hiện dựa trên mọi ý tưởng, mọi suy nghĩ đã được chia sẻ.
“Đây là những nền văn minh rất tiên tiến, những sinh thể vượt xa cái tôi tách biệt. Tuy nhiên, khi Trái đất dần trở thành một nơi có mật độ cao hơn, thì đây cũng chính là thực tại Trái đất đang hướng đến.” Aaron đang ám chỉ đến thực tế rằng Trái đất trong nhiều thiên niên kỷ là một hành tinh mật độ thứ ba (chiều thứ ba). Hiện tại, Trái đất đang di chuyển qua mật độ thứ tư (chiều thứ tư) sau đó nó sẽ trở thành một hành tinh mật độ thứ năm (chiều thứ năm). “Sự tiến bộ của các ý tưởng, sự hợp nhất này—giữ sức mạnh của riêng bạn nhưng hoàn toàn hợp nhất với mọi thứ khác để những điều mới mẻ và rạng rỡ bùng nổ ra bên ngoài—là thực tại Trái đất hướng đến khi chúng ta chuyển lên tầng nhận thức cao hơn.
“Rob,” Aaron tiếp tục, “cuốn sách của anh nói về kế hoạch trước khi sinh cho các khía cạnh khác nhau của các mối quan hệ lãng mạn. Mối quan hệ lãng mạn thường được nghĩ đến như là một người trở nên thân mật với một người khác. Tôi đang không nghĩ cụ thể đến một mối quan hệ tình dục, mà là sự thân mật sâu sắc, đầy cảm xúc và năng lượng. Mặc dù mối quan hệ lãng mạn là một hình thức thân mật mà con người thường thực hiện hoặc tìm kiếm, xin hãy nhớ rằng vẫn còn nhiều cách khác để trở nên thân mật. Nếu bạn cảm thấy mình chưa thể thiết lập được sự thân mật mà bạn tìm kiếm trong kiếp này, tôi khuyên bạn tìm một cái cây trong sân nhà hoặc trong một công viên gần nhà và dành thời gian ngồi bên cạnh nó. Ôm nó. Nói chuyện với nó. Thiết lập sự thân mật với cái cây đó. Nằm xuống bãi cỏ, cảm nhận mặt đất bên dưới bạn và cho phép sự thân mật với Trái đất. Tìm nguyên tố đất trong chính bạn và biết rằng bạn là Trái đất và điều đó đẹp biết bao. Sau đó, hãy nhìn lên bầu trời và khi bạn hít thở, hãy biết rằng bạn là nguyên tố khí. Nếu có thể, hãy thả trôi trong một dòng nước trong lành. Cảm nhận làn nước xung quanh bạn. Cảm nhận nước trong cơ thể bạn và biết được sự gần gũi của bạn với nguyên tố nước. Cảm nhận ngọn lửa của mặt trời và trải nghiệm điều đó bên trong bạn. Biết được sự thân mật của yếu tố lửa. Cuối cùng, hãy cảm nhận năng lượng trong toàn bộ thế giới xung quanh bạn và trong chính bạn. Trong cuộc sống này, hãy dần dần mời gọi sự gần gũi sâu sắc hơn với chính bạn và các yếu tố tạo nên bạn. Thông qua sự gần gũi với các yếu tố bên ngoài—rồi buông bỏ ý niệm ‘bên trong’ và ‘bên ngoài’ và cho phép sự hợp nhất của các yếu tố—điều này sẽ mang lại cho bạn thật nhiều niềm vui.
“Bước tiếp theo, có thể là nhiều tháng sau khi bạn thực sự có thể an tĩnh trong sự thân mật đó với cơ thể và các yếu tố bên ngoài, hãy tìm một người bạn, không nhất thiết phải là người yêu hoặc người có thể trở thành người yêu, chỉ là một người sẵn sàng thực hiện thử nghiệm với bạn. Yêu cầu người đó phát triển sự gần gũi với các yếu tố theo cùng một cách. Khi cả hai đã làm điều đó, hãy ngồi lại với nhau. Bắt đầu cảm nhận nguyên tố đất không chỉ trong chính bạn mà còn trong người kia. Sau đó, cảm nhận nguyên tố lửa trong chính bạn và trong người kia, v.v. Cảm nhận bất kỳ cách nào mà bạn có được sự chia sẻ trọn vẹn nhất. Bài thực hành này có thể dẫn đến hai điều.
“Đầu tiên, nó có thể dẫn bạn đến việc nhìn thấy cách thức mà bạn đang giữ mình tách biệt với những người mà bạn có thể đã có mối quan hệ phát triển với họ. Thứ hai, nó có thể mang lại cho bạn cảm giác bình yên sâu sắc từ sự thân mật hoàn toàn mà bạn đã có nhưng bạn chưa thể nhìn thấy vì bạn nghĩ ‘Tôi muốn điều đó’ thay vì tập trung vào những gì đang hiện hữu và niềm vui sâu sắc của nó. Điều này chưa chắc có thể giúp bạn có được một mối quan hệ thân mật hơn, nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho bạn niềm vui to lớn khi trải nghiệm sự thân mật đó.
“Hãy thực hành với thú cưng của bạn. Rất dễ để gần gũi với thú cưng. Hãy để năng lượng của bạn chảy giữa bạn và thú cưng. Cảm nhận niềm vui của điều đó. Bạn có một mối quan hệ gần gũi; đơn giản là không phải mối quan hệ với con người. Tôi biết bạn mong muốn có mối quan hệ với con người, nhưng hãy suy ngẫm và cảm nhận niềm vui của sự gần gũi vốn đã có. Hãy xây dựng dựa trên điều đó vì nó sẽ mở ra cánh cửa cho phép sự gần gũi sâu sắc hơn với con người.
Aaron nói: “Tôi cũng muốn nói thêm rằng mỗi người trong số các bạn đều có một hoặc nhiều người hướng dẫn yêu thương bạn sâu sắc và luôn ở đó để hỗ trợ bạn. Hãy nhờ chúng tôi giúp đỡ. Chúng tôi muốn hỗ trợ sự phát triển của bạn trên cõi vật chất này, để hỗ trợ bạn thực hiện kế hoạch của linh hồn mình trong kiếp sống này. Hãy nhớ rằng bạn có rất nhiều kế hoạch, một số kế hoạch được ưu tiên hơn những kế hoạch khác. Hãy tin tưởng vào trải nghiệm của bạn và cho phép bản thân thực hiện những kế hoạch có mức độ ưu tiên cao nhất. Thật tự nhiên khi một mối quan hệ yêu thương là một phần của kế hoạch đó. Hãy tự hỏi điều gì đang cản trở một mối quan hệ yêu thương. Nếu có ai đó xuất hiện ngay lúc này và dường như là người bạn đời hoàn hảo, yêu thương dành cho bạn, thì có điều gì có thể ngăn cản điều đó không? Đối với nhiều người trong số các bạn, sự ngăn cản có thể chỉ đơn giản là thứ mà tôi gọi là điều mà ‘Sẽ thế nào nếu ai đó phát hiện ra?’: điều sâu thẳm bên trong mà bạn không muốn hoặc không thể thừa nhận trong chính mình, nơi đôi khi cảm thấy căm ghét, sợ hãi hoặc tham lam. ‘Sẽ như thế nào nếu người này thấy mình là một mớ hỗn độn? Tôi có thể tiếp tục để mãi được xem là người xinh đẹp nhưng lại nghĩ mình là kẻ lừa lối không? Có lẽ tôi tốt hơn nên ngăn người này lại, không để họ đến quá gần.’ Tất cả chúng ta đều có ánh sáng và bóng tối. Người kia, khi họ nhìn thấy bóng tối bên trong bạn, có thể giúp bạn chữa lành nó cũng như bạn có thể giúp họ chữa lành bóng tối của họ. Đừng sợ bóng tối trong chính bạn hoặc để nó cản trở mối quan hệ của bạn. Chỉ cần giữ ý định rằng bạn sẽ không làm hại ai. Hãy tin tưởng rằng ánh sáng bên trong bạn mạnh hơn bóng tối. Hãy tin vào khả năng sống trong ánh sáng đó và giúp người bạn đời của bạn sống trong ánh sáng của họ. Bạn có thể làm được. Phước lành và tình yêu của tôi luôn ở bên bạn.”
Sau khi Cathy và tôi bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc của mình với Barbara, Aaron và Mẹ Thiêng liêng, tôi đã yêu cầu Cathy ở lại với tôi, tiếp tục trao đổi qua cuộc điện thoại.
“Bà thấy thế nào?” Tôi hỏi.
“Trời ơi!” bà thốt lên. “Tôi đã được chữa lành rất nhiều từ họ! Và sự thật là Curt đã từng là người bố bạo hành của tôi trước đây. Tôi đã nhận ra điều đó khi anh ấy nói vậy. Curt đã đập cửa nhà tôi để tha thứ và giải phóng cho anh ấy.
“Tôi thực sự cảm thấy trong tim mình rất nhiều sự bình yên. Tôi cảm thấy như mình đã giữ chặt trong lòng một thứ gì đó trong một thời gian dài [mà giờ đã được giải thoát]. Tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, Rob. Tôi cảm thấy rất, rất khác biệt. Tôi cảm thấy một dòng sông chảy trong tôi ở những nơi mà nó chưa từng chảy qua.
“Aaron đã cho tôi rất nhiều. Cậu biết đấy, Rob, tôi luôn có gì đó nghẹt trong cổ họng. Tôi cứ ho và hắng giọng—cứ thế mãi—mà không biết nó là gì. Nhưng giờ tôi cảm thấy rõ ràng hơn.”
Phiên hồi quy linh hồn giữa các kiếp sống của Cathy
Aaron và Mẹ Thiêng liêng đã cung cấp cho chúng tôi rất nhiều sự hiểu biết sâu sắc về ý định của linh hồn Cathy trong kiếp sống hiện tại của bà. Tôi đã tiến hành thêm phiên hồi quy linh hồn giữa các kiếp sống (BLSR) với Cathy để xem chúng tôi có thể học hỏi thêm được điều gì khác. Tôi bắt đầu buổi hồi quy bằng lời cầu nguyện thường lệ của mình:
“Lạy Chúa Cha và Chúa Mẹ kính yêu, những người hướng dẫn của Cathy, các thiên thần hộ mệnh, Bản thể Cao hơn, tình yêu và ánh sáng trong Vũ trụ. Cảm ơn Người đã tham gia cùng chúng tôi hôm nay cho phiên hồi quy linh hồn giữa các kiếp sống của Cathy. Chúng tôi mong Người ban phước, hướng dẫn và tạo điều kiện cho phiên hồi quy của chúng tôi. Vui lòng giúp chúng tôi tiếp nhận thông tin, sự chữa lành, sự hiểu biết, sự mở rộng của ý thức và các kết quả khác sẽ hữu ích cho Cathy và những người đọc câu chuyện của bà. Cảm ơn Người đã ban phước và hướng dẫn cho chúng tôi. Amen.”
Sau khi đưa Cathy qua các phần thư giãn về thể chất và tâm trí của quá trình thôi miên, tôi đã hướng dẫn bà vào kiếp trước.
“Tôi đang ở bên ngoài”, bà tuyên bố khi bắt đầu nhìn thấy kiếp trước. “Vùng nông thôn. Ban ngày. Có một số người ở gần đó. Chân dưới của tôi để trần. Tôi đang mặc một tấm vải trắng, giống như một chiếc váy cổ. Không có tay áo, và không có tạo dáng. Giống như chỉ là một lớp phủ, một loại áo choàng hoặc váy phát sáng. Tôi là phụ nữ. Tôi cảm thấy như mình là một thực thể tinh thần, lúc này giống như trước khi có thời gian, vào lúc khởi đầu của sự sáng tạo. Có vẻ như đó là sự mô tả về bản chất của tôi, một biểu hiện nguyên mẫu của chính tôi. Có rất nhiều tóc trên đầu tôi. Nó có màu nâu nhưng cũng có màu vàng. Có một phẩm chất siêu nhiên đối với tôi.
“Tôi đang ở trong một cái cây, và ánh sáng mặt trời chiếu qua những chiếc lá. Giống như có một sức mạnh ở khắp mọi nơi. Đó là một cảm giác rất sống động. Tôi thấy màu xanh lá cây tươi sáng, màu xám của thân cây, và con đường bên dưới có màu đất của màu xanh lá cây và màu nâu và rêu và đá trong rừng.
“Tôi đang trôi xuống từ trên cây bằng từ tính thuần khiết của trái tim mình. Tôi nhận thức được ánh sáng xuất hiện, giống như những tia sáng trái tim chiếu xung quanh tôi. Có những sinh thể khác ở đây không có hình dạng hoặc dáng vẻ [định hình] nhưng tỏa sáng. Tôi đang ở trên Trái đất, vào thời đã rất lâu rồi khi mà sự sống như chúng ta biết vẫn chưa xuất hiện.
“Chúng tôi đang ở trong một khoảng đất trống trong rừng, và ánh sáng của tất cả chúng ta thật tuyệt đẹp. Thật đẹp! Ánh sáng rực rỡ, rạng rỡ, trong trẻo, nhưng cũng lấp lánh. Tôi cảm thấy không có gì cần phải làm ngoài việc tồn tại như một tình yêu thuần khiết. Chỉ cần là ánh sáng.”
“Cathy, tôi muốn bà tin rằng linh hồn và những người hướng dẫn tinh thần của bà đang cho bà thấy cảnh này vì một hoặc nhiều lý do cụ thể,” tôi hướng dẫn. “Điều quan trọng là bà biết hoặc hiểu về cảnh đang được cho xem có ý nghĩa gì? Hãy tin rằng bà biết câu trả lời.”
“Ánh sáng mà tôi đang có trong kiếp sống hiện tại của mình đã bắt đầu từ rất lâu rồi—rất, rất nhiều sự tiến hóa—và luôn ở trong tôi. Sự hiện diện của tôi là một người giữ và chia sẻ ánh sáng, một người truyền cảm hứng và trao quyền cho người khác bằng ánh sáng. Từ đó đến nay vẫn vậy. Ngoài ra, có một niềm vui lớn lao, yên bình, hân hoan chảy tràn ngập trong cảnh này. Nó gần như ngây ngất nhưng lại rất vững chắc, nếu điều đó có ý nghĩa.”
Sau đó, Cathy nói với tôi rằng bà cảm thấy trọn vẹn với cảnh này. Tôi đã hướng dẫn bà tiến tới sự kiện hoặc cảnh quan trọng tiếp theo trong cùng kiếp sống này. Mặc dù lời hướng dẫn đưa ra luôn là trong cùng một kiếp sống, khoảng mười lăm phần trăm người tham gia hồi quy chuyển sang một kiếp sống khác, và đây chính điều Cathy đã làm. Thần tính luôn chỉ cho người đó thấy bất cứ điều gì dành cho người ấy và điều tốt đẹp nhất để nhìn thấy.
“Bây giờ tôi đang ở trên một con ngựa linh hồn có cánh,” Cathy thông báo với tôi. “Chúng tôi đang cưỡi ngựa trên một cầu vồng giống như một con đường, nhìn xuống Trái đất. Thật đẹp: đại dương tràn ngập sự sống, những ngọn núi phủ đầy tuyết. Chúng tôi đang ở Châu Á. Chuyến đi này là một cái nhìn tổng quan; chúng ta không hạ cánh. Nó cho tôi thấy rằng tôi đã có sự lựa chọn nơi nào và khi nào đến [Trái đất].
“Tôi đang đi xuống một đất nước lạnh giá… Bắc Mỹ… Canada. Tôi đang ở trên đất liền. Tôi là một phụ nữ bản địa mặc váy da nai và giày moccasin, quần áo che phủ và khăn choàng. Có một ngôi làng. Chúng tôi sống hòa hợp với Trái đất. Có trẻ em xung quanh và người già.”
“Bà có thể cho biết là mình có bạn đồng hành không?” Tôi hỏi.
“Tôi có. Đó là Star Heart của tôi. Anh ấy rất cao lớn, được kính trọng, mạnh mẽ, đẹp đẽ. Anh ấy bay trên Trái đất bằng cơ thể vật lý của mình, nghĩa là anh ấy nhanh nhẹn và biết chăm sóc. Anh ấy là người ít nói.”
“Mối quan hệ của hai người như thế nào?”
“Có sự tương hỗ. Tôi là một người chữa lành sử dụng các loại thảo mộc và thảo dược của Trái đất mà chúng ta đã biết từ trước. Anh ấy là một người đàn ông cũng có vai trò như vậy, không phải theo nghĩa là một người chữa lành, mà là một người hiểu biết. Không có từ ngữ nào được trao đổi qua lại giữa chúng tôi. Không phải như vậy. Giống như cách những con cáo chạy cùng nhau. Cùng có chung một sự hiểu biết.”
“Hãy để cảnh tượng diễn ra tự nhiên,” tôi nhắc. “Bà được cho thấy điều gì tiếp theo?”
“Chúng tôi có những đứa con. Chúng tôi có một đứa bé trong vòng tay tôi. Chúng tôi có những đứa trẻ nhỏ khác. Đôi khi chúng đi cùng anh ấy để học hỏi. Đôi khi chúng đi cùng tôi. Cả hai chúng tôi cùng nhau nuôi dưỡng chúng. Chúng tôi là những con người của đất, nhưng cũng là những con người của ánh sáng và sự hiện hữu, những yếu tố này rất gần gũi với cả hai chúng tôi, mà không có lớp phủ của ảo giác làm lu mờ như trong cuộc sống hiện đại. Chúng tôi chỉ có một dòng chảy và nhịp điệu như thác nước vàng chảy vào hồ pha lê—một sự tinh khiết của cuộc sống. Chúng tôi dạy tất cả trẻ em, giống như mọi người khác.
“Tôi đã mang ánh sáng mà tôi đã thấy trong kiếp trước vào kiếp này. Tôi mang nó ở bên ngoài cũng như sâu bên trong. Có một sự tinh khiết trong sự hiện hữu ở đây, không phải là sự man rợ. Nó có cảm giác khá tâm linh, trần tục và hài hòa cùng một lúc. Có một sự kết nối sâu sắc từ trái tim.”
“Cathy, điều gì quan trọng mà bà cần biết hoặc hiểu về cảnh mà bà đang được cho xem?”
“Sự giàu có đó nằm bên trong tôi. Nó giải thích cho chủ nghĩa lý tưởng của tôi trong kiếp hiện tại, bởi vì tôi biết cuộc sống thuần khiết là gì và đã trải nghiệm nó.”
Tôi hướng dẫn Cathy tiến về phía trước đến cảnh quan trọng tiếp theo mà Thần tính muốn cho bà xem.
“Tôi đang ở thời Trung cổ,” bà nói khi bắt đầu nhìn thấy tiền kiếp thứ ba. “Môi trường xung quanh nhớp nháp và ẩm ướt, lạnh lẽo và buồn tẻ. Tôi không thích ở đây chút nào. Tôi thấy những tòa nhà làm bằng đá. Tôi thấy những người nông dân trên đất với trang phục bẩn thỉu, đang vật lộn. Tôi thấy những người say xỉn, rụng răng, bẩn thỉu. Mọi người túm tóc nhau—thật tệ!—và quăng ném nhau. Tâm lý đó mang tính tàn bạo, mọi người sống như thú vật đối với nhau. Có một cảm giác mỗi người chỉ vì bản thân mình. Cảm giác vô vọng.”
“Hãy để cảnh tượng tiếp diễn. Sau đó thì sao?”
Cathy dừng lại một lúc để tiếp thu những gì Thần tính đang cho bà thấy. “Tôi bị ném đá như một phù thủy vì cách tôi mang ánh sáng và sự chữa lành của mình vào thế giới không phù hợp. Sự tương phản giữa kiếp sống khác mà chúng ta vừa thấy và kiếp sống đầu tiên và sau đó cố gắng sống kiếp sống này như một thực thể ánh sáng, như một người chữa lành: điều đó không hiệu quả. Phụ nữ bị đối xử tệ bạc. Tôi đã cố gắng bước vào và giữ ánh sáng cho họ và trở thành một yếu tố khích lệ.”
“Bây giờ bà có đang ở cảnh ném đá không?” Tôi hỏi.
“Không, tôi không muốn đến đó. Tôi biết chuyện đó đã xảy ra, nhưng tôi đang né tránh nó.”
“Tôi muốn bà đến đó, nhưng đừng nhập vào cơ thể. Chỉ cần trôi lơ lửng trên cảnh đó.” Làm như vậy sẽ cho phép Cathy trải nghiệm điều gì đó quan trọng mà không thực sự phải sống trong sự sang chấn. “Hãy cho phép việc ném đá xảy ra. Tôi sẽ đếm đến ba, và khi đếm đến ba, kiếp sống đó sẽ kết thúc. Một . . . hai . . . và ba! Chúng tôi yêu cầu rằng tất cả các lời thề và lời hứa gắn liền với kiếp trước chúng tôi vừa xem xét đến mà không còn hữu ích nữa sẽ được giải phóng và vô hiệu hóa.
“Bà vừa mới chết và đang rời xa cơ thể vật lý. Bà đã trải qua trải nghiệm này nhiều lần trước đây, và bà không cảm thấy đau đớn hay khó chịu về mặt thể xác. Khi bà rời xa cơ thể, bà vẫn có thể tiếp tục nói chuyện với tôi và trả lời các câu hỏi của tôi vì bây giờ bà đã kết nối với bản thể thực sự bên trong của mình: linh hồn của bà. Cảm nhận tâm trí của bà mở rộng đến những cấp độ cao nhất của bản thể. Khi bà trôi lên xa khỏi cơ thể và nhìn xuống cơ thể, có lẽ bà cảm thấy một chút buồn bã hoặc hối hận ngắn ngủi tại thời điểm này, nhưng tinh thần của bà đã từng trải qua trải nghiệm này trước đây, và bà sẽ sớm có thể trở về nhà. Bây giờ bà đang ở đâu so với cơ thể?”
“Ngay khi cậu nói rằng cuộc sống đã kết thúc, tôi đã bay ra ngoài,” Cathy trả lời. “Một số lời của cậu đã khiến trái tim tôi rộng mở, thoát khỏi nỗi đau khổ và sự co thắt tại thời điểm đó. Vì vậy, tôi đã ở trên. Tôi đã trở lại với tinh thần. Môi trường xung quanh tôi thật đẹp! Ánh sáng trắng vàng dịu nhẹ. Cảm giác trong tim tôi chỉ là sự bình yên, trọn vẹn và phong phú. Đó là tình yêu.”
“Cathy, bà có nhìn thấy hoặc cảm nhận được bất kỳ sinh thể nào khác ở đó cùng mình không?”
“Phần này là phần ít trực quan nhất. Nó giống một bản chất hoặc một cảm giác hơn, giống như khi bạn bước vào một căn phòng và bạn cảm nhận được năng lượng của những người khác nhau. Điều này giống như cảm giác đó, nhưng loại bỏ mọi hình dạng vật lý. Chỉ cần nhận thức được nhau. Wow, giống như một vũ trụ, chỉ có điều tôi là trung tâm chỉ vì đó là góc nhìn của tôi. Vì vậy, bất kể tôi nhìn theo hướng nào, đều có những sinh thể xung quanh, giống như trong một quả cầu khổng lồ.”
“Cathy, giờ bà đang ở trong một cõi mà mọi giao tiếp đều là thần giao cách cảm. Tôi muốn bà gửi một thông điệp thần giao cách cảm đến những sinh thể này, cảm ơn họ đã ở đây hôm nay và yêu cầu rằng bất kỳ ai đến nói chuyện vì lợi ích cao nhất của bà hãy bước lên phía trước.”
“Một thực thể ánh sáng vĩ đại của trí tuệ và chân lý [bước tới],” bà nói với tôi. “Đó là một ‘ông’ – nếu có thể gọi như vậy. Ông ấy phản chiếu bản thân tôi cho tôi thấy, tất cả những gì tốt đẹp [trong tôi]. Ông ấy nói:
Thực thể ánh sáng: Con có thấy không? Con có thấy những gì con đã biết trong trái tim mình suốt thời gian qua không, con của ta? Trong suốt cuộc đời, con đã có một ý thức về ánh sáng mà con là. Con đã mang nó một cách có chủ đích qua từng kiếp sống. Con đã thấy nỗi đau khổ khi biết điều gì đó mà con đã trải qua trong cuộc đời [hiện tại] này, nhưng ở mức độ thấp hơn: rằng linh hồn, bản chất của con, chính là con người thật của con và có khả năng dễ dàng vượt lên trên mọi đau khổ trần thế. Bây giờ chúng ta ở đây và con đang nhìn nhận theo cách này, đừng bao giờ quên điều này. Cho dù bất kỳ khó khăn nào xảy đến—đừng bao giờ quên điều này! Con đang làm rất tốt trong kiếp sống hiện tại. Con đã làm việc rất chăm chỉ, siêng năng và có ý thức qua nhiều lớp kiếp sống khác mà chưa hoàn thành. Đó là lý do tại sao bây giờ con có nhiều sự bình yên trong trái tim mình.
Cathy: Tại sao con được cho thấy kiếp sống đầu tiên, vào giai đoạn đầu của sự tồn tại của Trái đất? Kiếp sống đó liên quan như thế nào đến việc sống độc thân trong kiếp sống hiện tại của con?
Thực thể ánh sáng: Chúng ta bắt đầu từ đó để nhắc nhở con về bản chất của mình: trí tuệ và ánh sáng của con và sự hoàn hảo mà con cảm thấy và trải nghiệm. Ký ức về điều đó chưa bao giờ biến mất. Trong kiếp sống hiện tại này, việc sống độc thân liên quan đến việc nghỉ ngơi trong sự hoàn hảo đó thay vì làm xáo trộn nó với sự hỗn loạn có thể xảy ra trong các mối quan hệ.
Sự thuần khiết mà con có trong kiếp đó cũng xuất hiện trong kiếp sống bản địa. Đó là ký ức sâu sắc nhất của con và nằm trong các tế bào của con. Nó là một phần của con. Việc không tìm thấy [một người bạn đời trong kiếp sống hiện tại] không có nghĩa là con sẽ không có nó [sự thuần khiết]. Đó là cách con đã sống cuộc sống này.
Cathy: Tại sao con được cho thấy kiếp sống thứ ba ở thời Trung cổ?
Thực thể ánh sáng: Để cho con thấy rằng tinh thần là thứ bền bỉ và rằng những khó khăn không là gì so với vẻ đẹp, sự hùng vĩ, của tinh thần. Con đã được chỉ ra rằng cuộc đời đó giúp con tha thứ và nhớ hãy tha thứ. Con đã được cho thấy để cung cấp cho con sự tương phản và nhắc nhở con rằng mọi lựa chọn, mọi suy nghĩ, mọi hành động đều có thể mang lại cho con cuộc sống tươi sáng hoặc Thời kỳ đen tối, và điều đó diễn ra trong từng khoảnh khắc.
Con đã muốn có một thời gian hoặc buổi lễ đặc biệt để tha thứ cho Curt và giải thoát cho anh ấy. Bây giờ là lúc để làm điều đó, trong khi anh ấy ở đây, những sinh thể khác đang ở đây giữ không gian cho điều này, và ta ở đây.
Curt ở đây! Mặc dù ngạc nhiên và có phần giật mình choáng váng trước thông báo này, tôi đã nhận ra và hoan nghênh cơ hội này để ông ấy được chữa lành.
“Cathy”, tôi nhắc, “hãy tiếp tục và làm điều đó với Curt. Hãy mô tả chi tiết những gì xảy ra tiếp theo.”
“Curt đang tiến lên. Anh ấy [tự thể hiện mình trong hình dạng] là người tàn tật và với ngoại hình và trang phục của một người thời Trung cổ, đại diện cho tâm lý của anh ấy, tinh thần của anh ấy, nơi anh ấy bị mắc kẹt, vậy thì cuộc sống cùng nhau của chúng tôi làm sao có thể tiến triển được? Tôi đã có một con đường để dang rộng đôi cánh. Anh ấy đã cố gắng rất nhiều để giữ tôi trong lồng như một con chim, để giam cầm tinh thần của tôi và phá vỡ nó. Vì vậy, anh ấy tìm kiếm sự tha thứ của tôi để cảm thấy rằng anh ấy có thể bước tiếp.
“Curt, em tha thứ cho anh. Em tha thứ cho anh. Hãy tiếp tục cuộc sống của mình. Hãy tìm đôi cánh của anh; chúng ở đó. Em nhìn thấy sự tuyệt vời trong anh! Em luôn thấy sự tuyệt vời trong anh kể cả khi cuộc sống trên Trái đất không tuyệt vời như vậy. Nó đã ở đó, và vẫn vậy. Em ban phước lành cho anh. Hãy chạm vào cuộc sống theo cách tốt đẹp để mang ánh sáng và tình yêu tiến về phía trước —ánh sáng và tình yêu mà anh luôn có trong mình. Hãy thoát khỏi những gì anh nhận thức là giới hạn của mình và sự xấu hổ và tội lỗi mà anh đã phải chịu đựng. Hãy để chúng trôi đi. Hãy cởi bỏ chúng như những bộ quần áo thời Trung cổ mà anh đang mặc ngay bây giờ.
“Tôi thấy bộ đồ xám như áo choàng đang rơi xuống. Tôi thấy Curt khi anh ấy còn là một chàng trai trẻ khi tôi gặp anh ấy: cao và thẳng, với mái tóc sáng bóng và trong một cơ thể đã lành lặn, đặt tay lên trái tim và cúi đầu một chút khiêm nhường với chính mình để nhận ra, để nhớ lại. Có những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt anh ấy. Anh ấy nói, ‘Đã quá lâu rồi anh bị mắc kẹt trong sự tan vỡ và niềm tin rằng bản thân mình đã tan vỡ. Anh chỉ cần sự tha thứ và cái chạm của một phụ nữ xinh đẹp [nói với một tiếng cười] để giải thoát cho anh.’
“Tôi hỏi anh ấy rằng trong tất cả những giấc mơ anh ấy đến với tôi, anh ấy có đến với ý định để cầu xin sự tha thứ không. Anh ấy hối hận. Anh ấy nói, ‘Anh xin lỗi vì đã làm phiền em khi chúng ta ở bên nhau [trên Trái đất] cũng như trong những giấc mơ.’
“Tôi đang nói, ‘Em đã tha thứ rồi! Đã tha thứ rồi! Đã tha thứ rồi, và em yêu anh! Em yêu anh, và em cảm ơn anh đã là một phần trong hành trình và sự trưởng thành của em. Khi còn trẻ, khi chúng ta mới ở bên nhau, anh đã cho em một phần tự do và một nghi thức chuyển sang tuổi trưởng thành.’”
Tôi cảm thấy vô cùng xúc động trước sức mạnh, vẻ đẹp và sự duyên dáng trong lời nói của Cathy. Mặc dù bà đã bị tổn thương nặng nề bởi hành vi của Curt, bà đã đến được nơi của sự tha thứ và biết ơn chân thành vì những hiểu biết bà có được từ trải nghiệm đó. Khi bà kết thúc cuộc trò chuyện với Curt, tôi tự nhắc nhở mình rằng sự tha thứ và biết ơn là những cách mạnh mẽ nhất để ban phước, giải thoát và do đó hoàn thành một trải nghiệm. Cả bà và Curt giờ đây đều thực sự được tự do bước tiếp.
Tôi đã yêu cầu Cathy hỏi Thực thể ánh sáng còn điều gì quan trọng khác mà chúng tôi cần biết về bất kỳ kiếp nào trong ba kiếp mà bà được cho thấy hay không.
Thực thể ánh sáng: Những gì đã xảy ra giữa con và Curt đã ảnh hưởng trong nhiều, nhiều năm cuộc sống trưởng thành của con, kìm hãm con không muốn tham gia vào một mối quan hệ. Có nhiều yếu tố khiến con có một cuộc sống độc thân. Một trong số đó là tác hại mà mối quan hệ đó gây ra cho tinh thần, đức tin và sự lạc quan của con.
Một yếu tố khác là cảm giác rằng con không bao giờ tìm thấy sự cộng hưởng của mối quan hệ lý tưởng mà con đã có trong kiếp sống bản địa và kiếp sống đầu tiên. Con đã tìm kiếm điều đó và không tìm thấy nó trong cõi vật chất.
Về kiếp sống thứ ba ở thời Trung cổ, hãy tự hỏi, ‘Mục đích của con ở đó là gì?’ Câu trả lời sẽ tự bộc lộ.
Cathy: Con đã chọn kiếp sống đó với hy vọng cao cả là giúp đỡ các cô gái và phụ nữ trong thời gian đó, và hy vọng đó đã không được đón nhận.
Thực thể ánh sáng: Hãy đưa ra những lựa chọn phù hợp. Con không được nghĩ rằng con có thể thay đổi thế giới khi đó không phải là tiếng gọi dành cho con hoặc trong khả năng của con có thể làm được.
Về việc độc thân [trong cuộc sống hiện tại], con thấy điều gì ở đó?
Cathy: Trong một số mối quan hệ của con trong kiếp sống này, con đã kết giao với một người mà con cảm thấy sẽ học hỏi được từ con, hoặc người mà con có thể giúp đỡ hoặc cứu giúp.
Thực thể ánh sáng: Bây giờ con có thấy rằng mình đã khôn ngoan khi từ bỏ ý định đó chưa?, bởi vì nhiệm vụ của con trong cuộc sống không phải là đi sửa chữa một người đàn ông, cứu giúp anh ta bằng mối quan hệ với mình. Con biết mối quan hệ có thể ở mức cao nhất là như thế nào, vì vậy con đã từ bỏ các mối quan hệ đó. Con thật khôn ngoan.
Cathy: Trong kiếp thứ ba, khi con thấy sự vô ích của những gì con nghĩ mình có thể làm, liệu con có lựa chọn rời đi [chết] không?
Thực thể ánh sáng: Đúng vậy. Có một kiếp khác ở thời Trung cổ khi con đến đây với tư cách là một cô gái, nhưng gia đình con đã nhìn thấy con là ai [như một linh hồn] và vì vậy đã cải trang con thành một cậu bé để cho phép con trở thành một người lãnh đạo, như một linh mục, một người thánh thiện, trong cộng đồng bởi vì họ không thừa nhận một cô gái trong vai trò đó. Con cũng đã bị phát hiện và bị giết chết vào thời điểm đó. Vậy là, con đã không học được bài học đó lần đầu tiên, và rồi con lại thử.
Con rất dũng cảm. Con không sợ, và con vẫn như vậy. Con chấp nhận rủi ro vì con nhận ra tính phù du của cơ thể và chiều sâu của tinh thần.
Cảm nhận rằng chúng tôi đã hoàn tất cuộc thảo luận về ba kiếp trước, tôi yêu cầu Cathy nói với Thực thể ánh sáng rằng chúng tôi muốn hỏi Hội đồng Trưởng lão những câu hỏi về kiếp hiện tại của bà. Tôi nhắc Cathy đi theo ông đến Hội đồng.
“Giống như chúng tôi đang đi giữa những đám mây,” bà nói khi đến Hội đồng, “một nơi thanh thoát. Hội đồng đã ở đây. Tôi đang nhìn thấy những sinh thể ánh sáng, cả hai giới. [Một cảm giác về] sự cổ xưa và trí tuệ, ánh sáng, sự thật, công lý, vẻ đẹp, ý thức giác ngộ hiện diện khắp nơi trong những sinh thể này. Bởi vì tôi đang yêu cầu được nhìn thấy họ trông như thế nào, họ đang cho tôi thấy một hình dạng của một loại ánh sáng. Cảm giác biết rằng họ ở đây mạnh hơn so với hình dạng trực quan, nhưng họ đang giúp tôi bằng cách cung cấp một chút hình dạng.”
Sau đó, tôi nhắc Cathy đặt một loạt câu hỏi cụ thể cho Hội đồng.
Cathy: Kế hoạch của tôi cho cuộc sống hiện tại của mình liên quan đến việc sống độc thân là gì? Tại sao tôi lại lập kế hoạch đó?
Hội đồng: Sẽ rất khó để bạn có thể có một mối quan hệ có thể theo kịp tất cả những gì bạn đã trải qua và thực hiện trong cuộc sống này. Sự không thực tế của việc hợp tác là có thật vì những hạn chế của con người.
Ngoài ra, hành trình tâm linh của bạn cực kỳ sâu sắc và mang tính cá nhân, và được phục vụ tốt nhất khi bạn bước đi một mình mà không có sự sao nhãng hoặc nghi ngờ mà người khác có thể gieo rắc trên con đường của bạn. Bạn muốn có sự rõ ràng đó. Bạn muốn sự tập trung đó. Bạn muốn không bị ngăn cản, nghi ngờ hoặc trở nên tầm thường bởi sự phán xét hoặc cảm xúc mạnh mẽ của người khác. Bạn muốn có con đường rõ ràng để thực hiện công việc chữa lành sâu sắc, rộng lớn kéo dài nhiều kiếp sống. Bạn muốn có sự kết nối và khám phá tâm linh sâu sắc.
Cathy: Nhiều người sẽ nói rằng mối quan hệ lãng mạn của họ là một động lực để phát triển. Sự khác biệt giữa tôi [ND: sống độc thân và phát triển tâm linh] và nhiều người đã thực hiện những ý định tương tự [ND: sự phát triển tâm linh] thông qua mối quan hệ là gì?
Hội đồng: Trong những kiếp sống khác—hôm nay bạn đã được cho thấy một kiếp—bạn đã phát triển và chữa lành thông qua mối quan hệ. Sự khác biệt trong kiếp này là bạn yêu cầu sự tập trung mà không bị sao nhãng và hướng vào bên trong. Chúng tôi muốn nói đến bạn đã dành ra nhiều năm trong cuộc sống hiện tại để chiêm nghiệm, thức dậy mỗi sáng và ngồi dưới gốc cây táo hàng giờ để chiêm nghiệm và khám phá; thời gian bạn đã dành trong khu vườn để đào sâu về Trái đất, học những bài học của Đất mẹ và lắng nghe Bà; thời gian bạn dành bên đống lửa và dưới ánh trăng trong rừng với những vòng tròn phụ nữ, sống trong cộng đồng; nhiều giờ trong lều, cầu nguyện; những chuyến đi của bạn đến Ấn Độ, tìm kiếm sự thiêng liêng bên trong bạn.
Cathy: Tại sao tôi lại lên kế hoạch thực hiện sự phát triển và chữa lành của mình thông qua mối quan hệ trong một số kiếp nhưng không phải trong những kiếp khác?
Hội đồng: Đó chỉ đơn giản là nơi bạn đang ở trên hành trình tiến hóa của mình.
Bản ngã của bạn, bản ngã con người của bạn, trái tim con người của bạn đôi khi, đặc biệt là trước đây, cảm thấy cô đơn và muốn có một người bạn đời, nhưng khi bạn trưởng thành, bạn không còn cảm thấy cô đơn nữa. Ngoài ra, bạn đã thấy kế hoạch lớn hơn ngày càng rõ ràng hơn theo thời gian.
Các kiếp sống chữa lành, giống như kiếp sống đầu tiên [bạn đã được cho thấy] nơi có ý thức cao như vậy, là để cho phép điều đó đi vào bình diện con người. Nhưng trên đường đi, bản chất con người lại mang lấy những chấp trước và niềm tin kéo họ ra khỏi bản chất tâm linh thuần khiết đó; do đó, cần nhiều kiếp sống hơn đến để chữa lành và khai sáng những gì đã xảy ra. Những nhu cầu thay đổi của phần con người và phần linh hồn đã quyết định liệu có cần một mối quan hệ với người bạn đời hay không.
Cathy: Nếu ở cấp độ linh hồn có một ý định cụ thể được phục vụ tốt nhất bằng cách sống độc thân, và ở cấp độ nhân cách [ND: con người nhập thể] có ý định tìm kiếm một người bạn đời, thì ý định của linh hồn có luôn luôn lấn át mong muốn của nhân cách không?
Hội đồng: Không; thỏa thuận sẽ xảy ra với linh hồn: ‘Bạn có thể có điều này ngay bây giờ; chúng ta sẽ thực hiện công việc này sau. Bạn có thể có được sự thỏa mãn của con người ngay bây giờ.’
Cathy: Một người đọc chương này và có thể đã sống độc thân nhiều năm trái với mong muốn có ý thức của họ thì sẽ nghĩ gì?
Hội đồng: Điều đó tùy thuộc vào từng người và họ đang ở đâu trong hành trình tiến hóa của mình. Có thể là linh hồn của họ đang dẫn dắt họ theo một cách mạnh mẽ hơn. Có thể là phần con người của họ cảm thấy không xứng đáng và đang ngăn cản họ đạt được điều đó. Có thể có nhiều lý do đối với mỗi người. Và vì vậy, mỗi người nên tự hỏi dòng chảy của cuộc sống, sự cởi mở của trái tim họ và mối liên hệ với khía cạnh con người của họ và mục đích của linh hồn họ đang hòa hợp ở đâu. Hãy nhìn rõ vào ý định của linh hồn và khía cạnh con người và xem giao điểm đang diễn ra hoặc không diễn ra ở đâu, hay có thể được củng cố ở đâu.
Cathy: Những lý do khác khiến linh hồn lên kế hoạch trước khi nhập thể để sống độc thân trong nhiều năm hoặc cả cuộc đời là gì?
Hội đồng: Nuôi dưỡng đức tin. Vươn đến kết nối và nhận ra Đấng thiêng liêng bên trong. Có nhiều cách để biết Bản thể của một người có thể được hoàn thiện rõ ràng hơn khi một người sống một mình.
Cathy: Nhiều người có các hoạt động tâm linh để ghi nhớ Phẩm tính Thiêng liêng [Divinity] bên trong họ, nhưng họ vẫn cô đơn và muốn có một người bạn đời. Hội đồng sẽ nói gì với những người đó?
Hội đồng: Hãy hỏi xem liệu có mục đích lớn hơn nào được phục vụ bằng việc sống độc thân hay không. Hãy hỏi xem bạn có thực sự tin rằng mình xứng đáng có một mối quan hệ và được yêu thương không. Bạn có yêu bản thân mình sâu sắc và trọn vẹn không? Bạn đã sẵn sàng đón nhận cũng như trao tặng tình yêu chưa?
Cathy: Làm sao một người sống độc thân biết được liệu đó có phải là một phần của kế hoạch vì nó phục vụ cho lợi ích cao nhất của họ hay họ sống độc thân vì họ đã phần nào đi chệch hướng?
Hội đồng: Cảm giác thuần khiết và rõ ràng sẽ dễ dàng được nhận ra hơn khi đó là một phần của kế hoạch. Khi một người đi chệch hướng, sẽ có nhiều sự bối rối hơn và không biết làm thế nào để tìm được đường đi của mình. Mọi thứ sẽ không có ý nghĩa.
Cathy: Tôi cảm thấy mình hợp với Jim, rằng anh ấy có thể là một người bạn đời tốt, và nếu tôi kết hôn với anh ấy, tôi sẽ có một cuộc sống rất khác. Đó có phải là một lựa chọn cụ thể trong kế hoạch trước khi sinh của tôi không?
Hội đồng: Phải. Con đường đó có lẽ có thể trọn vẹn hơn về khía cạnh con người, với tình yêu, sự thoải mái và an toàn tài chính hơn khi sống trong thế giới. Bạn có thể đã chọn điều đó và vẫn thực hiện công việc phát triển bản thân. Nhưng cuộc sống của bạn sẽ khác hơn. Nó có thể không sâu sắc về mặt tâm linh như bạn đang là trừ khi Jim đưa ra lựa chọn cùng tham gia với bạn trong các nỗ lực tâm linh của bạn, đó là một khả năng. Đó sẽ là lựa chọn của anh ấy.
Cathy: Nếu tôi cảm thấy trước khi sinh rằng việc chữa lành và học hỏi có thể đạt được tốt nhất là không có mối quan hệ, thì tại sao lại lên kế hoạch cho lựa chọn đó với Jim?
Hội đồng: [cười] Chúng tôi đã mong đợi câu hỏi này từ Rob.
Bạn thích nhìn cuộc sống từ nhiều khía cạnh và đưa ra lựa chọn từ một nơi có hiểu biết. Bạn đánh giá cao các ý tưởng và thường không đưa ra quyết định cho đến khi bạn biết chúng cảm thấy thế nào. Điều đó phù hợp với bạn khi đưa ra một lựa chọn, tại một ngã ba đường. Nếu bạn trưởng thành hơn và tiến hóa hơn về mặt con người vào thời điểm có mối quan hệ với Jim, rất có thể bạn đã chọn con đường đó, có một cuộc sống rất tốt đẹp, viên mãn, và sau đó thực hiện hành trình tâm linh trong một kiếp sống khác. Khi Jim bước vào cuộc sống của bạn, bạn chưa có đủ kỹ năng và lại có hiểu biết hời hợt về các mối quan hệ. Bản thân bạn chưa có đủ để khiến cho mối quan hệ tiến triển.
Cathy: Bây giờ tôi muốn hỏi về Star Heart. Anh ấy có phải là một người bạn tâm giao không?
Hội đồng: Phải. Bạn hiểu rõ rằng linh hồn của bạn đã trải qua hành trình cùng nhau trong nhiều kiếp sống. Các bạn đã giúp đỡ và hỗ trợ lẫn nhau. Trong kiếp này, anh ấy đã dõi theo và bảo vệ bạn nhưng vẫn giữ đủ khoảng cách để bạn có thể tự bước đi.
Cathy: Người bạn tâm giao là gì?
Hội đồng: Trong thế giới loài người, có sự nhầm lẫn về thuật ngữ này. Một số người nghĩ rằng bạn tâm giao là sự hoàn hảo lãng mạn. Đây là một trong nhiều khía cạnh về bạn tâm giao. Những người khác nhận ra đó là việc song hành cùng nhau qua nhiều kiếp sống, chăm sóc lẫn nhau, giúp đỡ nhau phát triển hoặc đóng vai trò cho nhau.
Một người bạn tâm giao có thể không đầu thai trong cùng một kiếp. Họ giống như là những người bạn cùng lớp học cùng nhau trải qua quá trình tiến hóa. Những người bạn tâm giao có thể lựa chọn các dạng sống theo nhiều cách khác nhau, bao gồm cả những cách vừa được mô tả.
Cathy: Mọi người đều có một người bạn tâm giao sao?
Hội đồng: Mọi người đều có một người bạn tâm giao, và có thể không chỉ là một người.
Cathy: Bạn có thể nói gì khác để giúp một người đang vật lộn với việc sống độc thân thấy được ý nghĩa hoặc mục đích lớn hơn trong trải nghiệm này?
Hội đồng: Luôn luôn là điều khôn ngoan và hữu ích khi đối xử dịu dàng với bản thân bằng tình yêu và lòng trắc ẩn và nhìn vào bên trong một cách yêu thương để tìm ra giá trị, sức mạnh và tia sáng của Thiên Chúa trong chính bạn. Sau đó, hãy xem nỗi lo lắng tan biến khi bạn phát triển sự giàu có của riêng mình. Ngoài ra, hãy xem xét lý do tại sao bạn cảm thấy mạnh mẽ như vậy về việc có một mối quan hệ tình yêu. Có phải để xua tan nỗi cô đơn? Để lấp đầy khoảng trống? Để làm công việc phát triển bản thân sâu sắc? Để có một người bạn đời để thực hiện chức năng nào đó, hay một người bạn đồng hành về mặt trí tuệ?
Sau đó, hãy ghép nối hai điều đó lại với nhau và xem bạn có được điều gì. Hãy xem bạn nhận ra điều gì về bản thân có thể mang lại cho bạn sự thoải mái hoặc một con đường dẫn bạn đến gần hơn với những ước mơ của mình.
Sau khi gợi ý cho Cathy hỏi tất cả những câu hỏi mà bà và tôi đã có, tôi yêu cầu bà cảm ơn Hội đồng, Thực thể Ánh sáng đã đưa bà đến Hội đồng, Star Heart, Curt và tất cả những người đã tham gia buổi hồi quy theo bất kỳ cách nào vì tất cả sự thông thái và tình yêu mà họ đã chia sẻ với chúng tôi, rồi tôi hướng dẫn bà ghi nhớ lại trải nghiệm đó. Sau đó, tôi đếm chậm từ một đến mười, yêu cầu Cathy trở lại trạng thái tỉnh táo khi đếm đến mười. Chúng tôi ngồi im lặng trong vài phút khi Cathy định hướng lại.
“Bà trải nghiệm ba kiếp sống như thế nào?” Tôi hỏi khi cảm thấy bà đã sẵn sàng để thảo luận.
“Kiếp sống đầu tiên thật vui vẻ, đáng yêu và giống như ở nhà. Rõ ràng là kiếp sống này chưa bao giờ rời xa tôi và đã cho tôi thông tin mãi mãi. Kiếp sống thứ hai cũng có cảm giác như ở nhà. Cũng có thử thách của việc trở thành con người, nhưng không khó khăn lắm. Đó là một dòng chảy và nhịp điệu. Giống như, ‘Xem này, đây là những gì có thể.’ Không có gì lạ khi tôi luôn khao khát phẩm chất đó trong cuộc sống này! Kiếp sống thứ ba cho tôi thấy sự tương phản khi tôi đưa ra những lựa chọn không phản ánh sự thật cao nhất của tôi.”
“Bà thấy việc nói chuyện với Thực thể Ánh sáng như thế nào?”
“Giống như nói chuyện với người anh em mà tôi chưa từng có. Cảm giác như là bạn bè và cũng như là một người thầy thông thái, một vị đạo sư—một người được kính trọng, tôn kính —nhưng không theo cách phân cấp bậc cao thấp. Đó là theo cách an ủi, đồng nghiệp, thành viên trong cùng nhóm, mang tính giúp đỡ. Khi tôi ở Ấn Độ và ngồi với những bậc thầy thông thái, một số vị trong số họ rất cao quý và xa cách nhưng một số vị khiến bạn thấy thoải mái. Đó là cách mọi thứ diễn ra. Có một cảm giác thanh nhã ở đó.”
“Cathy, bà thấy việc nói chuyện với Hội đồng như thế nào?”
“Họ giữ tính cá nhân của mình ở ngoài cuộc nói chuyện để giữ cho dòng chảy, bản chất của các câu trả lời của họ đến cùng nhau [từ một số người trong số họ] như một câu trả lời thống nhất. Phải mất một chút thời gian để họ tạo ra câu trả lời. Họ bắt đầu một cách chậm rãi, nhỏ giọt và sau đó nhanh hơn giống như đã vào đà. Vào lúc cuối khi cậu nói cảm ơn mọi người, tôi cũng cảm ơn cậu, Rob.”
———–
Một câu ngạn ngữ đã nói, góc nhìn của bạn tuỳ thuộc vào vị trí của bạn. Nếu bạn đang ở vị trí một con người ở chiều không gian thứ ba, thì góc nhìn của bạn về việc sống độc thân trong phần lớn kiếp sống có thể là trải nghiệm không mong muốn, không đáng mơ ước, cô đơn và thậm chí có lẽ là đau đớn. Nếu bạn ở vị trí một linh hồn ở cõi phi vật chất, thì góc nhìn của bạn về việc sống độc thân trong nhiều thập kỷ có thể đại diện cho một cơ hội tuyệt vời và thực sự độc đáo để mở rộng, chữa lành và gặt hái trí tuệ. Ở đây chúng ta có hai quan điểm đối lập hoàn toàn và cả hai đều đúng từ góc nhìn của người quan sát. Quan điểm đầu tiên dẫn đến sự kháng cự và đau khổ, quan điểm sau dẫn đến sự chấp nhận và bình yên. Một nguyên lý cốt lõi của cuốn sách này là chúng ta có thể chuyển từ quan điểm hạn chế của con người sang quan điểm cao hơn nhiều của linh hồn. Làm như vậy sẽ giúp hành trình làm người dễ dàng hơn rất nhiều và trao quyền cho chúng ta học được những bài học ẩn ý theo cách có ý thức hơn và ít gian khổ hơn.
Một linh hồn có trải nghiệm của con người phải chịu sự điều kiện hóa sâu sắc và thường không thể nhận ra. Sự điều kiện hóa bắt đầu từ thời thơ ấu và tiếp diễn trong suốt cuộc đời; chúng ta thích nghi với nó và ngừng nhận ra điều luôn hiện hữu. Mặc dù nhìn chung có ý định tốt, bố mẹ, giáo viên, nhân vật truyền thông và nhiều người khác vẫn ca ngợi những điều tuyệt vời của mối quan hệ với người bạn đời lãng mạn. Phương tiện truyền thông đại chúng thì lãng mạn hóa sự lãng mạn, khiến cho việc không có một mối quan hệ lãng mạn trông có vẻ không tự nhiên và ảm đạm.
Lên kế hoạch trước khi sinh để bơi “ngược” dòng chảy của sự điều kiện hóa này là một hành động táo bạo và can đảm. Trước khi nhập thể, chúng ta chọn thời gian và địa điểm sinh. Trong quá trình lập kế hoạch trước khi sinh, chúng ta được cho thấy những cảnh tượng về xã hội tại thời điểm và địa điểm mà chúng ta đã chọn. Cathy biết rõ rằng bà đang nhập thể vào một xã hội hầu như bị ám ảnh bởi sự lãng mạn.
Đằng sau tấm màn che và trong trạng thái mất trí nhớ do chính mình lựa chọn, tự gây ra, Cathy đã mất nhiều năm quên đi bản chất thực sự của mình. Nhu cầu và sự phụ thuộc lẫn nhau của con người đã thay thế cho tình yêu vô điều kiện đối với bản thân và những người trông-có-vẻ-khác [ND: ý chỉ người khác theo cách nói thông thường, do nhận thức hạn chế về sự tách biệt]; những khoảng thời gian khao khát sâu sắc và cô đơn đã thay thế cho sự hiểu biết của linh hồn về sự toàn vẹn và hợp nhất vốn có của nó với Tất-cả-là [ND: tất cả hiện hữu]. Tại sao bất kỳ linh hồn nào nhận thức được bản thân là tình yêu lại chọn đóng một vai trên một sân khấu mà nó quên mất tính thiêng liêng của mình cũng như sự thánh thiện của tất cả các vai diễn khác?
Quá trình quên đi và sau đó nhớ lại chúng ta thực sự là ai dẫn đến một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản thân. Trong suốt thời gian dài không có mối quan hệ lãng mạn, Cathy đã thực hiện hành trình của nữ anh hùng hướng vào bên trong chính mình. Cho dù thông qua nghi lễ, thiền định hay chỉ ngồi dưới gốc cây và hiện diện trọn vẹn, Cathy đều nhớ đến vẻ đẹp bẩm sinh, bản chất yêu thương sâu sắc và sự thiêng liêng của bà, một sự thiêng liêng ban phước cho tất cả những ai cùng chia sẻ Trái đất với mình.
Việc thiếu vắng mối quan hệ lãng mạn trong suốt phần lớn cuộc đời đã mang đến cho Cathy cả cơ hội và động lực để, như Aaron đã nói, “mở lòng với tình yêu dành cho chính mình”. Một trong những ý định trước khi sinh của bà là học cách yêu và chấp nhận bản thân, vì nếu chúng ta không thể yêu và chấp nhận bản thân mình một cách trọn vẹn, thì chúng ta không thể nhận được tình yêu và sự chấp nhận từ người khác một cách trọn vẹn. Chúng ta nhận được những gì chúng ta trao tặng, và thế giới phản chiếu lại sự trao tặng của chúng ta dành cho chúng ta. Nếu bạn suy ngẫm về lý do tại sao người khác phán xét, từ chối hoặc không trân trọng bạn, hãy tự hỏi: Tôi phán xét, từ chối hoặc không trân trọng bản thân mình theo những cách nào? Sau đó, hãy tha thứ, cảm ơn và ban phước cho những người, những tác nhân đã phản chiếu về bạn cho bạn thấy. Trái đất là một ngôi trường mà sự phản chiếu là người thầy của chúng ta.
Mặc dù tha thứ cho người khác có tác dụng chữa lành sâu sắc, nhưng sự tự tha thứ mới là bà đỡ thực sự của tình yêu bản thân. Như Aaron đã nói với chúng ta, ” Chúng ta chỉ có thể hoàn toàn yêu bản thân mình cho đến khi chúng ta có thể tha thứ cho bản thân theo nghĩa đen vì bản chất con người của mình”. Tự trách mình, là điều ngược lại với sự tự tha thứ, tạo ra một lớp vỏ bọc năng lượng giữ khoảng cách với người khác. Và linh hồn già vẫn tiếp tục mời gọi không phải một người bạn đời yêu thương mà là một người tự trách mình, bởi vì có một ý định ở cấp độ linh hồn là tìm kiếm lòng trắc ẩn dành cho bản thân, lòng trắc ẩn mà, đến lượt nó, sẽ phá tan lớp áo giáp.
Cũng như Mẹ Thiêng liêng đã nói với Cathy, bà thấy khó khăn khi chấp nhận tình yêu từ một người bạn đời vì bà sợ những gì người đó sẽ yêu cầu ở bà. Một lần nữa, mối quan hệ với bản thân là tiêu chuẩn. Khi Cathy tiếp tục hành trình tâm linh hướng vào bên trong mà không bị phân tâm bởi một mối quan hệ lãng mạn, cuối cùng, dù là trong kiếp này hay kiếp khác, bà sẽ nuôi dưỡng tình yêu bản thân dồi dào. Khi bà biết rằng mình yêu bản thân, bà sẽ tin tưởng rằng mình luôn hành động vì lợi ích cao nhất của mình, điều này một phần có nghĩa là bà sẽ không đặt ra những yêu cầu quá mức cho bản thân. Sự rung động đó sau đó sẽ thu hút một người bạn đời đáng tin cậy không đòi hỏi quá nhiều ở bà.
Như Aaron đã nói với Cathy, “Mối quan hệ sâu sắc hơn không phải là điều chính yếu mà bạn mong muốn. Sự phát triển của linh hồn mới là điều quan trọng nhất.” Khi sự phát triển đó được tạo điều kiện tốt nhất bằng cách có một mối quan hệ, Cathy đã có một người bạn đời lãng mạn. Thông qua những mối quan hệ đó, bà đã học được rằng thật khôn ngoan khi không cố gắng sửa đổi ai đó và rằng bà có sức mạnh để nói ‘không’ với sự tiêu cực một cách nhân từ. Trong giai đoạn sự phát triển của bà đạt được tốt nhất khi sống độc thân, Cathy không có một người bạn đời nào. Trong những thời điểm đó, bà đã đi vào bên trong, nuôi dưỡng đức tin của mình và tái khám phá Đấng thiêng liêng bên trong. Mặc dù không phải không có những đấu tranh và đau đớn, hành trình của bà là hoàn hảo đối với bà trong từng khoảnh khắc hiện tại, mang lại cho bà chính xác những gì bà cần nhất, nếu không muốn nói là những gì bà muốn nhất.
Thông qua đôi mắt của linh hồn, chúng ta nhìn thấy được sự hoàn hảo đó.