CHƯƠNG 3 – LÀM BỐ MẸ ĐA CHIỀU
Vài năm trước, nhà xuất bản các quyển sách của tôi bằng tiếng Tây Ban Nha đã cử tôi đến Mexico để thực hiện các cuộc phỏng vấn quảng cáo trên đài phát thanh và truyền hình. Người phiên dịch và tôi đang đi taxi ở Thành phố Mexico để thảo luận về nhiều chủ đề khác nhau thì cô ấy nhắc đến một người bạn đang “làm bố mẹ đa chiều” [interdimensional parenting]. Cô ấy nhắc đến việc này một cách hoàn toàn vô tình và sau đó nhanh chóng chuyển sang một chủ đề khác.
“Khoan đã,” tôi ngắt lời. “Bạn vừa nói rằng bạn có một người bạn đang làm bố mẹ đa chiều à?”
“Đúng vậy.” Cô ấy có vẻ ngạc nhiên khi cụm từ này đã thu hút sự chú ý của tôi theo cách nào đó.
“Làm bố mẹ đa chiều là gì vậy?”
“Chồng của bạn tôi đã mất. Bây giờ anh ấy đang giúp cô ấy từ thế giới bên kia trong việc nuôi dạy con của họ.”
Thông tin này làm tôi dừng lại một lúc. Chúng tôi ngồi im lặng quan sát dòng xe trôi qua trong khi tôi cố gắng hiểu những gì mình vừa nghe.
“Cô ấy có sẵn sàng nói chuyện với tôi không?” Tôi hỏi.
“Tôi sẽ hỏi.”
Không lâu sau đó, tôi nói chuyện với Alexa Pauls, chồng của cô ấy, Jorge, thực sự đang cùng nuôi dạy con trai của họ từ thế giới phi vật chất
Chỉ riêng tại Hoa Kỳ, ước tính đến năm 15 tuổi, có 1,5 triệu trẻ em mất một hoặc cả bố lẫn mẹ. Con số này chắc chắn là gấp nhiều lần nếu tính ở tất cả các nước còn lại. Người bố/mẹ còn lại có thể tự hỏi, “Tại sao điều này lại xảy ra? Điều đó có nghĩa là gì? Làm sao tôi có thể tự mình nuôi dạy con cái?” Bố mẹ và con cái thường cảm thấy bị bỏ rơi. Họ có thể cảm thấy tức giận với thành viên gia đình đã mất và rồi lại cảm thấy tội lỗi với chính sự tức giận đó. Những vết thương từ sự mất mát như vậy rất sâu sắc và lâu dài.
Vậy thì quá trình chữa lành diễn ra như thế nào? Có lẽ, chỉ có lẽ, thông qua sự hiểu biết rằng “người đã khuất” thực sự chưa bao giờ rời đi.
Alexa
Vào thời điểm tôi nói chuyện với cô ấy, Alexa ba mươi chín tuổi, bốn năm sau cái chết của chồng cô, Jorge. Cô sinh ra ở Đức, là con gái của một nhà ngoại giao và một nhà trị liệu gia đình. Trong phân nửa thời gian cuộc đời đã qua của cô, cô đi đến nhiều quốc gia cùng gia đình. Trong chuyến đi đến Mexico sau khi tốt nghiệp trung học, cô đã có một cảm giác mạnh mẽ không thể giải thích được về sự kết nối với các địa điểm khảo cổ mà cô đã đến thăm, thậm chí cô còn bật khóc một cách tự phát ở Tulum. Sau đó, cô đã chọn theo đuổi ngành Nghiên cứu lịch sử thời kỳ Tiền Columbus tại một trường đại học ở Berlin. Cô chuyển đến Mexico sau khi hoàn thành bằng thạc sĩ. Ngay sau đó, cô đã gặp Jorge, một hướng dẫn viên thể thao mạo hiểm kiêm phóng viên.
“Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Jorge, tôi đã rất xúc động”, Alexa nói một cách buồn bã. “Tôi thấy anh ấy cực kỳ hấp dẫn; có một tia sáng đặc biệt trong đôi mắt màu vàng nâu của anh đã thu hút tôi. Trong một bữa tiệc, Jorge và tôi đã nói chuyện suốt đêm, đắm chìm vào cuộc sống của nhau.
Khi họ gặp nhau, cả Alexa và Jorge đều đã có bạn trai/bạn gái, nhưng trong năm tiếp theo, khi họ tìm hiểu nhau nhiều hơn qua vòng tròn bạn bè của mình, sự kết nối của họ trở nên sâu sắc hơn. Alexa nhớ lại một giấc mơ rất đẹp trong đó cô và Jorge đi qua một vòm mây – “đám cưới.” Ngay sau đó, cả hai đã kết thúc mối quan hệ khác với bạn trai/bạn gái của mình.
“Chúng tôi có cảm giác mạnh mẽ rằng chúng tôi phải đến với nhau, ở bên nhau, sống chung và cùng nhau bước đi trên hành trình cuộc đời”, Alexa kể với tôi. “Những gì sau đó là mười một năm chúng tôi bên nhau, sống rất hạnh phúc trong một cuộc sống khá tốt, với hai nguồn thu nhập, không có con cái, đi du lịch rất nhiều.” Alexa và Jorge đều yêu thiên nhiên và thích phiêu lưu, họ dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để chèo thuyền trên sông, leo núi, đi bộ đường dài và khám phá những nơi xa xôi.
Theo năm tháng, họ bắt đầu nghĩ đến việc có con.
“Jorge là một người yêu trẻ con,” Alexa nhớ lại. “Tôi biết rằng anh ấy thực sự muốn có con, và chúng tôi ngày càng lớn tuổi. Khi tôi gần ba mươi bốn tuổi, còn anh ấy bốn mươi bốn tuổi, tôi nói với anh ấy, ‘Được rồi, chúng ta hãy thử có con trước khi tuổi quá lớn. Hãy xem số phận đã chuẩn bị gì cho chúng ta.’ Chúng tôi chắc chắn rằng con trai Luca của chúng tôi đã đến vào đúng ngày hôm đó—ngày đầu tiên chúng tôi cố gắng thụ thai. Chúng tôi thực sự cảm thấy linh hồn nhỏ bé này đã bước vào cơ thể tôi. Đó là một khoảnh khắc rất đặc biệt.”
“Làm sao cô biết?” Tôi hỏi. “Cảm giác đó như thế nào?”
“Tôi cảm thấy điều đó không phải trong lúc ân ái mà là ngay sau đó. Chúng tôi nằm trên giường, nhìn nhau và nói, ‘Điều gì đó thật khác biệt.’ Sau đó, tôi nhắm mắt lại, và tầm nhìn bên trong của tôi bị thu hút bởi một bóng tối bao la trải dài trên bầu trời đến một nơi rất xa, tối tăm. Sau đó, tôi thấy ánh sáng, xuyên qua các lớp khí quyển khác nhau, chiếu xuống đến bụng tôi. Rồi con mèo của tôi đến bên giường, điều mà nó chưa từng làm thế trước đây, trèo lên bụng tôi, và kêu gừ gừ. Tôi nói, ‘Ồ, em nghĩ là có ai đó vừa đến.’”
Việc sinh nở Luca khá phức tạp và phải mổ lấy thai, nhưng bé đã chào đời khỏe mạnh. “Luca có đôi mắt to màu xanh,” Alexa nhớ lại, “như là những hồ nước lớn phản chiếu bầu trời. Có rất nhiều sự thông thái và sâu sắc trong đôi mắt đó.” Alexa và Jorge vô cùng hạnh phúc.
Không lâu sau đó, Jorge được mời tham gia một chương trình truyền hình trực tiếp về các môn thể thao mạo hiểm bốn ngày một tuần. Có vẻ như mọi giấc mơ của họ đã trở thành hiện thực.
“Khi Luca được mười một tháng rưỡi, Jorge đã tham gia vào một chuyến đi,” Alexa kể, giọng cô đột nhiên buồn bã. “Đó là vào thứ Ba, ngày 15 tháng 1 năm 2013. Anh ấy rời khỏi nhà từ rất sớm vào buổi sáng, trao cho tôi một nụ hôn. Tôi vẫn chưa tỉnh hẳn. Tôi nói, ‘Gặp lại anh vào tối mai nhé.’ Vào buổi chiều Luca và tôi cùng đi chơi công viên. Chúng tôi ở lại công viên cho đến 5h chiều rồi về nhà. Nửa giờ sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ sếp của Jorge.
“Ông ấy nói, ‘Tôi có tin rất xấu. Jorge đã gặp tai nạn máy bay chết người.’ Tôi bế Luca trên một tay, tay kia thì cầm điện thoại. ‘KHÔNG, ĐIỀU NÀY KHÔNG THỂ!’ Tôi hét lên. Tôi ngã xuống sàn. “‘KHÔNG! KHÔNG! ANH ĐANG NÓI GÌ VẬY? ANH ĐANG NÓI GÌ VẬY?’”
Người phi công đã chở Jorge có kinh nghiệm bốn mươi năm với 24.000 giờ lái máy bay. Trong năm mươi phút đầu, mọi việc diễn ra tốt đẹp khi họ thực hiện nhiều màn biểu diễn và lượn vòng khác nhau trên không. Sai sót xảy ra trong quá trình hạ cánh. Người phi công, khi đó đang lái máy bay của chủ sân bay vì anh đã để lại máy bay của mình ở một thành phố khác, đã có một tính toán sai lầm. Máy bay trượt vào khu rừng bên cạnh đường băng hạ cánh. Vụ va chạm đã giết chết cả phi công và Jorge.
“Nếu chúng ta quay lại thời điểm tôi nhận được cuộc gọi điện thoại,” Alexa tiếp tục, “Tôi nhớ mình đã rời khỏi cơ thể và đến chỗ Jorge, nơi gần hiện trường vụ tai nạn. Tôi nhớ mình đã bay đến chỗ anh ấy và nói với anh ấy một cách tuyệt vọng, ‘Jorge, chuyện này không được phép xảy ra! Chúng ta phải là một cặp đôi hạnh phúc và có một cuộc sống hạnh phúc!’. Ngay lập tức tôi nhận được câu trả lời rõ ràng từ anh ấy, ‘Alexa, đây là cách mà mọi chuyện phải diễn ra.’”
Alexa đã gọi một số cuộc điện thoại và trong vòng 30 phút, ngôi nhà của cô ấy đã chật kín bạn bè và gia đình Jorge. “Kể từ đó, ngôi nhà của tôi luôn chật kín mọi người trong sáu ngày. Đó là một trải nghiệm cộng đồng tuyệt vời: chia sẻ cảm xúc, truyền thống, tình bạn. Luôn luôn, luôn luôn có một trong những người bạn gái của tôi ở bên tôi để trông chừng Luca hoặc cùng đi đến ngân hàng hoặc cùng nấu ăn. Tôi không bao giờ cô đơn.”
Tôi hỏi Alexa rằng cô ấy đã có ý niệm về việc làm bố mẹ đa chiều từ khi nào.
“Tôi cảm thấy sự hiện diện của Jorge rất mạnh mẽ trong những đêm đầu tiên ở ngôi nhà đó,” cô trả lời. “Tôi ôm Luca trong vòng tay trong phòng của con, cố gắng dỗ con ngủ. Tôi cảm thấy Jorge cũng ôm chúng tôi. Ba chúng tôi là một cột ánh sáng!
“Vào đêm thứ hai khi cho Luca ngủ, tôi bế con trên tay ra ngoài hiên nhà. Tôi hát, ‘Ngủ ngon, rặng cây. Ngủ ngon, những vì sao. Ngủ ngon, bầu trời,’ như chúng tôi thường làm—một nghi lễ hàng đêm. Và đêm đó tôi nói, ‘Ngủ ngon, bố yêu. Bố con ở ngoài kia, và bố sẽ luôn dõi theo con.’ Sau đó tôi bế cậu bé vào phòng. Khi tôi đóng cửa, Luca nhìn ra ngoài cửa và nói, ‘Tạm biệt bố.’ Trước đó con chưa biết gọi Bố. Một điều rất rõ ràng trong tôi, là con đã nhìn thấy bố.”
Alexa bắt đầu tham khảo ý kiến của Jorge về những quyết định quan trọng. Cô cảm thấy anh hướng dẫn cô chuyển từ Thành phố Mexico đến một thị trấn nhỏ cách đó hai giờ. Ở đó, anh dẫn cô đến một ngôi nhà nhỏ xinh đẹp trông giống như ngôi nhà mà cô và Jorge đã sống ở Thành phố Mexico trước khi anh qua đời, một nơi mà cô biết rằng cô và Luca sẽ cảm thấy an toàn và thoải mái như ở nhà. “Kể từ khi anh rời khỏi cõi vật chất này, tôi chưa bao giờ ngừng nói chuyện với anh, đặc biệt là vào ban đêm. Thường thì tôi sẽ thắp một ngọn nến và tạo ra một khoảng không gian tĩnh lặng để nói chuyện với Jorge giống như chúng tôi từng làm khi anh ấy còn sống.”
Vào một trong những đêm thắp nến như vậy, Alexa hỏi Jorge tại sao anh ấy lại rời đi, để lại cho cô ấy trách nhiệm nuôi dạy con trai của họ, anh ấy nghĩ gì về cách cô ấy đang nuôi dạy con và anh ấy nhìn nhận về Luca như thế nào. Cô nhận được thuật ngữ “làm bố mẹ đa chiều” bằng tiếng Anh trong tâm trí như một câu trả lời. Cô nín thở khi cố nắm bắt ý nghĩa của cụm từ mà cô chưa từng nghe thấy bao giờ. Alexa hiểu theo trực giác rằng thuật ngữ này có ý nghĩa to lớn. Cùng lúc, nó vừa làm cô ấy phấn khích vừa truyền cho cô một sự bình tĩnh sâu sắc.
Sau đó, cô ấy kể với tôi rằng Luca cũng có kết nối với Jorge.
“Mới vài tuần trước, Luca nói, ‘Mẹ ơi, con sẽ vẽ tất cả mọi người sống trong ngôi nhà này.’ Tôi rất tò mò về bức tranh vì chúng tôi có nhiều vật nuôi và cũng có một bảo mẫu sống cùng. Vì vậy, tôi đã hình dung bức tranh sẽ có mẹ, Luca, bảo mẫu và những chú chó.
“Sau đó, con mang cho tôi bức vẽ. Đó là một ngôi nhà với Luca, mẹ và một quả cầu tròn—một quả trứng—đứng trong nhà. Đó là một hình rất khác so với những hình người vẽ tôi và Luca. Đó là một cây gậy có hai chân và một hình dạng giống quả trứng lớn với hai mắt và một nụ cười.”
Alexa hỏi Luca hình dạng quả trứng là gì.
“Là Bố,” con trả lời một cách hiển nhiên.
“Tại sao Bố trông khác vậy?” cô ấy giật mình hỏi lại.
“Con không biết,” Luca trả lời. “Bố con trông giống vậy.”
Luca đã nhìn thấy bố mình trong nhà, rõ ràng trong cơ thể ánh sáng có hình bầu dục.
Tôi đã yêu cầu Alexa kể cho tôi nghe về một lần khác cô ấy đã giao tiếp với Jorge.
“Một lần, có lẽ là một năm trước, tôi đang ở trong một Temazcal, một phòng tắm hơi truyền thống của Mexico. Bằng cách nào đó, tôi đã kết nối với Jorge. Tôi thấy anh ấy ngồi trên sân thượng của ngôi nhà chúng tôi, trên ghế sofa và đệm và tận hưởng việc ở đó. Tôi nói với anh ấy, ‘Ồ, anh đang ở nhà! Hãy tận hưởng đi, vì đây cũng là nhà của anh vì anh đã dẫn mẹ con em đến ngôi nhà này.’ Điều tiếp theo tôi thấy là anh ấy đứng trong phòng ngủ của Luca khi Luca đang ngủ trên giường. Thật cảm động vì tôi cảm thấy anh ấy rất muốn chạm vào con trai mình nhưng không thể. Tôi nói, ‘Em rất tiếc vì anh không thể tận hưởng việc chạm vào con theo cách rõ ràng hơn, nhưng đó là con trai của anh, và em biết anh ở đó để trông chừng con.’ Sau đó, tôi thấy anh ấy ngồi trên sàn trước đầu giường, nhìn ngắm Luca.”
Sau đó, Alexa đã chia sẻ một giấc mơ đặc biệt trong đó Jorge đã đến với cô ấy.
“Tôi đang bay trên bầu trời, du hành qua bóng tối bao la. Đột nhiên, tôi ở ngay cạnh hình ảnh Nhà nguyện Sistine với bức bích họa của Chúa và Adam [đang duỗi các ngón tay để chạm vào nhau]. Tôi thấy và cảm thấy những ngón tay của họ ngày càng gần nhau hơn. Vào khoảnh khắc những ngón tay chạm vào nhau, có một tiếng nổ lớn, rất nhiều ánh sáng, một vụ nổ! Trong cùng giây đó, tôi thấy một trong những buồng chụp ảnh cũ có tấm rèm lơ lửng [phía trước]. Tôi bước tới để mở tấm rèm đó… và thấy Jorge! Anh ấy đang ngồi trong buồng. Anh ấy đứng dậy. Anh ấy thật tuyệt vời, đẹp… đẹp hơn bao giờ hết. Đó chính là anh ấy: cơ thể, đôi mắt, mái tóc, và mọi thứ thuộc về anh ấy tỏa sáng. Đó là Jorge đích thực, thuần khiết. Anh ấy vẫn tồn tại, và anh ấy tồn tại trong một phiên bản tỏa sáng hơn của chính mình so với phiên bản mà tôi biết trên Trái đất,” Alexa nói thêm vào và cười.
“Giống như hình ảnh hai ngón tay ở Nhà nguyện Sistine tượng trưng cho sự kết nối giữa các chiều không gian,” tôi nhận xét.
“Chính xác,” cô đồng ý.
Ngoài những lần giao tiếp với Jorge, Alexa còn nhận được một tin nhắn từ anh ấy thông qua một người bạn đọc Hồ sơ Akashic, một hồ sơ hoàn chỉnh, phi vật chất ghi nhận mọi suy nghĩ, lời nói và hành động liên quan đến cõi Trái đất. Alexa đọc những lời của Jorge cho tôi nghe:
Gửi em, người yêu dấu,
Anh là Jorge đây. Anh luôn ở bên em, và anh rất vui và nhẹ nhõm khi em cũng biết anh ở đây. Anh luôn hiện diện. Xin đừng ngừng kết nối với anh. Xin hãy tin vào sự thật rằng việc nuôi dạy con cái đa chiều này là có thể và thực sự đang diễn ra. Em biết điều đó. Linh hồn của em biết điều đó. Em biết điều này đang diễn ra.
Anh đã phải ‘ra đi’ để em bắt đầu tin vào sự tồn tại của những thực tại khác. Hãy tin vào trực giác của em.
Linh hồn của Luca rất cổ xưa và thông thái. Chúng ta phải chăm sóc cho con. Anh luôn ở gần em. Anh giao tiếp thông qua thần giao cách cảm vào ban ngày và qua những giấc mơ vào ban đêm. Anh chưa bao giờ rời xa. Em biết điều đó. Linh hồn của em biết điều đó. Anh trân trọng và vô cùng biết ơn sự phục vụ, lòng vị tha của em, và những sự thật mà em thể hiện trong các hành động yêu thương của mình. Em phải học cách tin tưởng mà không nghi ngờ bản thân mình. Trong những kiếp trước, em đã phải chịu đựng rất nhiều vì khả năng của mình, nhưng thời điểm đó đã qua, và ý thức đang mở ra. Em phải thức tỉnh và thật tỉnh thức. Em đang chăm sóc Luca rất tốt—rất tốt, và con chính là người thầy lớn nhất của chúng ta. Luca thuộc dòng dõi cổ xưa với nhiều kiến thức thông tuệ. Khi con lớn lên, chúng ta sẽ thấy điều này.
Em là một linh hồn đang phục vụ, và chúng tôi [Thần tính] biết ơn công việc của em. Chúng tôi biết điều đó không dễ dàng, nhưng em có thể làm được. Hãy nhớ rằng linh hồn của em đã quyết định tất cả những điều này sẽ xảy ra và em có sức mạnh và tình yêu của con trai, điều đó sẽ giúp em có thể vượt qua những trở ngại. Em sẽ làm rất tốt, người yêu dấu của anh. Hãy yêu thương và đừng nhìn lại quá khứ, vì em đang làm rất tốt. Cuốn sách viết về em sẽ được xuất bản. Nhiều linh hồn đang chờ đợi nó.
Em luôn được yêu thương, công chúa xinh đẹp của anh.
Chúng tôi im lặng một lúc khi tiếp nhận sức mạnh và vẻ đẹp trong những lời của Jorge.
“Alexa,” tôi nói, “ý niệm nuôi dạy con cái đa chiều có giúp bạn chữa lành cơn giận mà bạn cảm thấy đối với Jorge và tha thứ cho anh ấy không?”
“Ồ, có chứ. Nhận thức rõ ràng rằng mọi thứ phải như vậy đã giúp tôi rất nhiều. Rõ ràng là có những ngày tôi nghĩ, tôi không muốn thức dậy. Tôi chỉ muốn chán nản nằm trên giường, nhưng điều đó là không thể vì tôi phải chăm sóc cậu con trai nhỏ của mình. Vì vậy, sự hiểu biết rằng chính chúng tôi đã lên kế hoạch như vậy, kết hợp với việc chăm sóc một cậu bé nhẹ nhàng, xinh đẹp, vui vẻ, chính là liều thuốc giúp tôi vượt qua những năm đầu tiên khó khăn này.”
“Câu chuyện của bạn sẽ được đọc bởi những người đã mất vợ/chồng và đang nuôi một hoặc nhiều đứa con một mình. Đây có thể là lần đầu tiên họ tiếp xúc với ý tưởng về việc nuôi dạy con cái đa chiều. Có lẽ họ đã tức giận với người bạn đời của mình trong một thời gian khá dài vì đã bỏ rơi họ. Bạn sẽ nói gì với những người đó?”
“Thay vì cảm thấy mình là nạn nhân, cô đơn, chán nản và bất lực, tốt hơn là ta thực sự dấn thân vào những thử thách này và vượt qua chúng một cách mạnh mẽ”, cô khuyên. “Hãy đau buồn hết tâm can. Hãy khóc hết nước mắt. Hãy thả hết mình trôi theo dòng chảy, nhưng không được gục ngã. Hãy nhìn xuyên qua bức màn đau buồn đó và thấy được tiềm năng. Hãy biết ơn vì bạn có cơ hội hiểu được ý nghĩa của việc hiện diện ở đây dù có hay không có cơ thể vật lý”.
“Alexa, một số người đọc câu chuyện của bạn là những đứa trẻ đã đủ lớn để hiểu khái niệm về việc nuôi dạy con cái đa chiều và đã mất một trong hai bố mẹ. Bạn muốn nói gì với họ?”
“Bất cứ khi nào bạn cảm nhận được sự hiện diện của họ [ND: bố/mẹ], hãy tin vào điều đó, hãy giữ điều đó trong lòng và tìm thấy sự nhẹ nhõm và tình yêu trong những khoảnh khắc đó. Tôi tin rằng ban đêm và thiên nhiên đều là thời điểm và không gian ta dễ dàng kết nối hơn. Vì vậy, tôi khuyên con cái nên nghĩ về bố mẹ của mình vào ban đêm và cầu nguyện với họ. Tôi luôn nói với Luca, ‘Bố yêu con. Bố luôn dõi theo con,’ vào mỗi đêm. Bố mẹ có thể giải thích cho con trẻ theo cách vui vẻ—không phải theo cách tâm linh hoặc nhồi nhét—rằng ‘Trong giấc mơ, con có thể bay. Con có thể bay đến các vì sao. Có thể mẹ hoặc bố sẽ đến đón con và đưa con đi dạo.’
“Và cũng kết nối thông qua thiên nhiên. Mỗi tuần, trong nhiều khoảnh khắc khác nhau, tôi nói, ‘Hãy nhìn chú chim, ánh sáng trên cây, [hoặc lắng nghe] tiếng gió. Bố đang ở đó.’ Hãy đến khu rừng và nói chuyện với bố mẹ trong thiên nhiên, và đừng bao giờ ngừng kết nối với họ.
“Hãy kể cho mẹ hoặc bố [đã qua đời] của bạn nghe về những gì bạn đã làm ở trường. Hãy kể cho họ biết điều gì khiến bạn lo lắng, hoặc nếu ai đó làm điều gì đó mà bạn không thích. Hãy kể cho bố mẹ bạn nghe về điều đó, và bạn sẽ cảm thấy rằng họ luôn ở đó, rằng họ có thể chăm sóc bạn, giúp đỡ bạn và ở bên cạnh bạn.”
Tôi đã yêu cầu Alexa tóm tắt cách nuôi dạy con cái đa chiều giúp ích cho cô ấy, Luca và Jorge như thế nào.
“Điều đó giúp ích cho bản thân tôi vì tôi không cảm thấy cô đơn,” cô ấy nói. “Tôi đã cảm thấy buồn. Tôi đã mong muốn được ở bên anh ấy về mặt vật lý. Nhưng tôi không cảm thấy cô đơn. Tôi cảm thấy rất mạnh mẽ và chắc chắn sẽ bước tiếp vì tôi cảm nhận được sự đồng hành của anh ấy.
“Đối với Luca, Jorge chắc chắn hiện diện trong cuộc sống hàng ngày của con. Bằng cách nào đó Luca không khiến người khác nghĩ rằng mình là con của người mẹ đơn thân, đang mong muốn có một người bố như phần còn thiếu. Tôi tin rằng một phần lớn của tất cả những điều này là hướng đến việc nuôi dạy Luca với nhận thức về một thế giới và sự tồn tại đa chiều kích, chuẩn bị cho cậu ấy từ khi còn là một đứa trẻ rằng chúng ta không chỉ sống trên cõi vật chất này. Khi trưởng thành, điều này sẽ đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống và sứ mệnh của Luca.
“Việc tạo ra nhận thức xung quanh ý niệm này sẽ giúp Jorge dễ dàng hơn rất nhiều trong việc đóng một vai trò trong cuộc sống của Luca. Luca sẽ có một người hướng dẫn rất đặc biệt. Tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ khám phá ra nhiều ý nghĩa quan trọng trong tương lai.”
“Alexa, bạn có muốn nói gì khác với những đứa trẻ đã mất bố mẹ, thậm chí là những người hiện đã trưởng thành và có một trong hai bố mẹ qua đời khi họ còn nhỏ không?”
“Tôi muốn nói với các em rằng linh hồn của người mẹ hoặc bố đã khuất của các em có thể nhập thể vào một con chim hoặc một dòng sông, hoặc các em có thể gặp họ trong những dấu hiệu nhỏ kỳ diệu. Khi các em mở lòng và bắt đầu đọc những dấu hiệu này, chúng sẽ làm cho cuộc sống của các em trở nên kỳ diệu và tươi đẹp. Ngay cả đối với những người đã trưởng thành, những người đã trải qua nỗi đau [ND: mất bố mẹ] lâu rồi, sẽ không bao giờ là quá muộn để kết nối với sự hiện diện của linh hồn vì thời gian rất khác biệt trong thế giới linh hồn. Họ luôn có thể kết nối với sự hiện diện của bố mẹ, người chắc chắn chưa bao giờ rời xa họ.”
Buổi nói chuyện với Jeshua và Jorge
Cuộc trò chuyện của tôi với Alexa để lại cho tôi nhiều câu hỏi. Liệu cô ấy, Jorge và Luca có đồng ý trước khi họ chào đời rằng Jorge sẽ trở về với Thần tính ngay sau khi Luca chào đời không? Nếu vậy, tại sao Alexa lại muốn nuôi Luca một mình? Tại sao Luca lại muốn chỉ được mẹ nuôi? Nếu đây là ý định trước khi sinh của họ, tại sao Jorge lại đồng ý với kế hoạch này? Để tìm hiểu câu trả lời cho những câu hỏi này và những câu hỏi khác về bản thiết kế cuộc đời họ, tôi đã yêu cầu Pamela dẫn kênh cho cả Jeshua và Jorge.
Để bắt đầu cuộc khám phá của chúng tôi, tôi đã yêu cầu Jeshua đưa ra định nghĩa về việc làm bố mẹ đa chiều.
“Việc làm bố mẹ đa chiều có nghĩa là có một mối quan hệ yêu thương giữa một người bố hoặc mẹ đã rời khỏi thế giới vật chất và một đứa trẻ vẫn còn ở thế giới vật chất. Mối quan hệ này được đặc trưng bởi sự quan tâm, cam kết và hỗ trợ từ phía bố mẹ. Người bố hoặc mẹ được ít nhất hai người hướng dẫn hỗ trợ để thực hiện vai trò này từ thế giới bên kia. Hoàn thành vai trò này là một phần trong kế hoạch phát triển bên trong của linh hồn họ.
“Điều cần thiết là bố mẹ [đã khuất] có thể kết nối với linh hồn của chính họ hoặc Bản thể Cao hơn. Phải có một mức độ nhận thức nào đó ở bố mẹ giúp họ vượt lên trên những cảm xúc mạnh mẽ mà họ có về đứa trẻ: lo lắng, đau buồn, tức giận hoặc sợ hãi về việc mất con hoặc về cái chết của chính họ. Nhận thức siêu cá nhân [ở cấp độ linh hồn] này đảm bảo rằng đứa trẻ— và người bạn đời còn lại trên Trái đất nếu có—thực sự được hưởng lợi từ mối quan hệ đa chiều này. Và nó giúp cho người bố mẹ đã khuất hòa hợp với cảm xúc của chính họ, vì góc nhìn của linh hồn cung cấp một bức tranh lớn hơn.
“Việc nuôi dạy con cái đa chiều hầu như luôn là một phần trong kế hoạch linh hồn của những người liên quan. Điều này có nghĩa là rất có khả năng xảy ra, rằng nó thuộc về loại sự kiện có xác suất xảy ra cao trong cuộc sống vì các linh hồn đã chọn trước để trải nghiệm điều này.”
Pamela xen vào để làm rõ. “Trái ngược với những tình huống mà bố mẹ qua đời và không thể buông bỏ sự dính mắc với cõi Trái đất và đứa con của họ (và do đó vẫn bị ràng buộc với Trái đất), và mối quan hệ được đặc trưng nhiều hơn bởi cảm xúc mất mát và buồn bã nặng nề, việc nuôi dạy con cái đa chiều không xảy ra từ cõi trung giới (ràng buộc với Trái đất), mà từ cõi tâm linh, nơi có một mức độ tự do và nhận thức lớn đáng kể.”
Sau đó, Jeshua bước sang một bên để Pamela có thể chia sẻ ấn tượng ban đầu của cô về Jorge, người đang lặng lẽ chờ đợi được tham gia.
“Tôi thấy Jorge,” Pamela nói. “Anh ấy trông giống như trong ảnh [Alexa đã gửi cho cô ấy] nhưng mặc quần áo trắng có sọc đen ở cổ tay và mắt cá chân và đôi bốt đen trông rất trần tục.” [Jorge có thể đã hiển lộ ra với Pamela theo bất kỳ hình thức nào anh ấy chọn, bao gồm cả hình thức chỉ là ánh sáng. Anh ấy đã chọn một vẻ ngoài quen thuộc với Pamela và Alexa theo nghĩa mở rộng để tạo ra cảm giác kết nối và thoải mái.] “Anh ấy đang khóc. Trái tim anh ấy tràn đầy tình yêu dành cho vợ và con mình. Anh ấy vẫn khao khát được ở bên họ, được ôm và vuốt ve họ. Anh ấy vẫn có những cảm xúc rất con người về điều này. Nhưng anh ấy cũng đang ở một nơi của ánh sáng và năng lượng rất thuần khiết, thanh bình. Anh ấy muốn nói Anh yêu em với Alexa và Bố yêu con với Luca và rằng anh ấy sẽ ở đó khi họ vượt qua [ND: cánh cửa sinh tử]. Rõ ràng là anh ấy rất cam kết với họ. Anh ấy cũng nói rằng anh ấy tự hào về họ, về cách họ đang sống. Anh ấy nói rằng họ là những chiến binh của ý thức, tạo ra nhiều ánh sáng hơn trên Trái đất khi họ theo đuổi con đường phát triển cá nhân của mình.
“Jorge thích hợp tác với cuốn sách này, vì anh ấy nói rằng có một nhóm bố mẹ đã khuất có thể tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều nhưng giờ đây họ bị mắc kẹt trong cõi trung giới, nơi họ phải chịu đau khổ và mất mát. Có một số người có kế hoạch linh hồn là trở thành bố mẹ đa chiều nhưng vẫn cảm thấy quá mắc kẹt trong những cảm xúc nặng nề để vươn lên đến cấp độ siêu cá nhân. Anh ấy muốn đẩy nhanh quá trình giải thoát cho họ bằng cách cung cấp thông tin cho những người ở lại trên Trái đất. Những người đó có thể nói chuyện với những người thân yêu [ND: đã khuất] của họ, điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho những người thân yêu. Những người ở cõi trung giới thường có thể dễ dàng tiếp cận với những người trên Trái đất hơn là với những người hướng dẫn của họ vì họ chưa nhận ra những người hướng dẫn.
“Cũng có những bố mẹ đã khuất không có kế hoạch linh hồn để trở thành bố mẹ đa chiều,” Pamela tiếp tục, “nhưng vẫn có thể trở thành bố mẹ đa chiều nếu họ thực sự muốn. Điều đó có thể giúp họ trưởng thành, buông bỏ và hiểu được nhiều điều. Họ có thể không trở thành ‘bố mẹ đa chiều thành thục’ mà giống như một ‘người tập sự’. Jorge nhấn mạnh rằng có rất nhiều sự tự do lựa chọn trong vũ trụ. Có một số khuynh hướng cơ bản trong kế hoạch linh hồn, nhưng cũng có rất nhiều con đường mở. Vì vậy, bạn có thể có kế hoạch linh hồn để trở thành bố mẹ đa chiều nhưng không thể thực hiện trong một thời gian khá dài vì bạn bị mắc kẹt trong những cảm xúc nặng nề. Bạn cũng không thể có kế hoạch này nhưng vẫn có thể tiến hóa thành bố mẹ đa chiều vì bạn chọn mở nó ra ở cấp độ linh hồn và háo hức giải thoát bản thân khỏi cõi trung giới đậm đặc [ND: tần số rung động thấp]. Bạn có thể lên kế hoạch cho các sự kiện, nhưng bạn không thể lên kế hoạch cho sự phát triển tâm linh. Sự phát triển tâm linh liên quan đến sự tự do lựa chọn.
“Jorge nói rằng việc xã hội loài người chúng ta nhận thức rõ hơn về cuộc sống ở thế giới bên kia và cuộc sống của bố mẹ khi chuyển kiếp có thể nâng cao giao tiếp đa chiều và giúp ích cho cả hai nhóm linh hồn.”
“Pamela,” tôi hỏi, “Alexa có lên kế hoạch trước khi cô ấy sinh ra để ‘mất’ Jorge và sau đó tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều không, và nếu có thì tại sao?”
“Alexa và Jorge có mối liên kết rất bền chặt, và họ đã ở bên nhau trước đó, trong nhiều kiếp,” Pamela trả lời. Ở đây, cô ấy đang sử dụng các khả năng bẩm sinh của mình về thấu thị (nhìn rõ), thấu tỏ (hiểu rõ) và thấu cảm (cảm nhận rõ ràng) để tiếp cận thông tin về kiếp sống trước và năng lượng của họ như thế nào trong những kiếp đó. “Jorge là bố của Alexa trong một kiếp sống, và cả hai đều gặp khó khăn trong việc rời xa nhau khi cô trưởng thành. Cô ấy luôn so sánh những người đàn ông mà cô ấy gặp với bố mình, và thấy họ luôn có gì đó thiếu sót. Cô ấy trở nên phán xét họ và không cởi mở với họ.
“Cũng có những mối quan hệ kiếp trước khác nữa— Alexa là mẹ của Jorge. Họ đã tận tụy với nhau theo cách tương tự.
“Có một kiếp mà cả hai đều là đàn ông, là bạn tốt và là bạn đồng hành. Họ có rất nhiều niềm vui bên nhau; cả hai đều thích phiêu lưu, đam mê và táo bạo. Tôi thấy họ cùng nhau phi ngựa nước đại cùng với một số người đàn ông khác trong một vùng đất rộng mở. Có thể họ là những nhà buôn đang trên hành trình của mình. Điều đó thật phấn khích, và họ yêu thích cuộc sống tự do của mình. Họ có vẻ xem thường những người sống cẩn trọng, hẹp hòi hoặc bị mắc kẹt trong cách suy nghĩ hạn chế.
“Jorge và Alexa có tính khí giống nhau trong các kiếp sống của họ. Cả hai đều hăng hái, táo bạo và thích phiêu lưu. Họ luôn có tình cảm sâu sắc dành cho nhau, nhưng tình cảm ấy quá nhiều đến mức cản trở mối quan hệ của họ với những người khác,” Pamela kết luận.
Sau đó Pamela quay lại dẫn kênh cho Jeshua. “Trong một số phương diện, mối gắn kết này quá mạnh mẽ,” ông nhận xét. “Nó cần được nới lỏng ra và trở nên trọn vẹn đối với cả hai. Sự ra đi của Jorge là một phần trong kế hoạch linh hồn của Alexa vì cô ấy muốn học cách đối diện với sự mất mát và tự mình xoay xở. Cô ấy muốn phát triển những phẩm chất kiên nhẫn, tin tưởng và đầu hàng khi trải qua quá trình thương tiếc. Đồng thời, cô ấy có tinh thần rất thích phiêu lưu và muốn tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều một cách có ý thức, giống như một người tiên phong. Mối liên kết mạnh mẽ giữa cô ấy và Jorge giúp điều này trở nên khả thi. Vì vậy, cô ấy sử dụng mặt tích cực của mối quan hệ với Jorge – kết nối mạnh mẽ ở cấp độ linh hồn, để giúp cô vượt qua nhược điểm của mối quan hệ (sự hấp dẫn quá mạnh đến mức ngăn cản mối quan hệ với những người khác và làm chậm tiến trình). Kết nối linh hồn có thể giúp cô ấy vẫn cảm nhận được tình yêu với Jorge và tạo ra không gian cho mức độ tương tác đa chiều cao, nhưng đồng thời cô ấy lại tự mình xoay xở ở cấp độ con người và phải đối diện với cảm xúc cá nhân.”
“Nhưng cảm giác hòa làm một mà Jorge và Alexa đã trải qua cùng nhau không phải là tình yêu sao?” Pamela hỏi Jeshua. “Điều đó có gì sai?”
“Điều đó không sai, nhưng phiến diện,” Jeshua giải thích. “Khi cả hai ở bên nhau, phần năng lượng phấn khích và táo bạo trong cả hai càng được củng cố. Điều này có thể dẫn đến sự thiếu kiên nhẫn, thiếu khả năng đầu hàng và trầm tĩnh. Hiện giờ họ cần những nguồn năng lượng trái ngược nhau nhiều hơn là cần nhau. Tuy nhiên, mối quan hệ như hiện tại (ngoài cơ thể vật lý) nuôi dưỡng những phẩm chất kiên nhẫn và đầu hàng. Vì vậy, theo một cách rất sáng tạo, họ đã tìm ra cách ở bên nhau phù hợp với mục đích của cả hai linh hồn.”
“Điều này nghe thật đẹp và là sự sắp đặt tài tình,” Pamela nhận xét, “nhưng tôi có thể tưởng tượng rằng Alexa không thể dễ dàng nhìn nhận theo cách đó. Cô ấy hẳn đã trải qua một khoảng trống rất lớn trong cuộc sống của mình khi Jorge rời đi về mặt thể xác. Phải chăng gần như là không thể nhìn vào tình huống này từ góc nhìn của linh hồn khi bạn đang ở trong một cơ thể con người, đang phải đối mặt với những cảm xúc đau buồn và mất mát dữ dội, trong một thế giới rất chú trọng đến vật chất và ít chú trọng đến tinh thần? Nếu bạn cảm thấy bị sang chấn về mặt cảm xúc, góc nhìn của linh hồn thường có vẻ quá cao siêu. Làm sao bạn có thể mở lòng để nhìn nhận sự việc ở cấp độ đó?”
“Bạn không thể ngay lập tức mở lòng với góc nhìn của linh hồn,” Jeshua nói.
“Thông thường, phải mất khá nhiều thời gian trải qua quá trình chuyển hóa để làm việc với cảm xúc của bạn và mở lòng với một góc nhìn mà từ đó các sự kiện và tình huống trở nên có ý nghĩa và đơm hoa kết trái. Đây không phải là điều bạn có thể nắm bắt chỉ bằng tâm trí của mình. Hiểu mọi thứ từ cấp độ linh hồn là một quá trình thăng tiến chậm rãi trong đó bạn bắt đầu bằng cách chấp nhận nỗi đau cảm xúc của mình, chăm sóc bản thân một cách dịu dàng và tận tụy. Tình yêu dành bản thân mà bạn đang phát triển sẽ đến một lúc nào đó cho phép bạn đạt được những khoảnh khắc bình yên và đầu hàng. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng bạn không còn kháng cự lại nó nữa. Bạn cho phép nó hiện diện, và đây là lúc sự chuyển hóa thực sự diễn ra.
“Bằng cách cho phép nỗi đau ở bên trong bạn, không can thiệp, bạn tin tưởng ở cấp độ nền tảng rằng điều đó có ý nghĩa, ngay cả khi bạn không hiểu tại sao. Và bước tiếp theo là bạn nhận ra rằng bạn lớn hơn nỗi đau vì bạn là người cho phép nỗi đau hiện diện. Đây là lúc ý thức của bạn trở nên rất gần với cấp độ linh hồn. Nếu bạn có thể ở trong trạng thái đầu hàng và nhận thức điều đó đủ lâu, bạn sẽ thoáng thấy ý nghĩa có thể có đằng sau những sự kiện đã xảy ra. Chúng hiện lên trong tâm trí bạn một cách trực quan, giống như những hiểu biết đột ngột mà bạn không có được thông qua suy nghĩ mà thông qua việc cởi mở và không biết. Cần phải có lòng can đảm để đầu hàng trước sự không biết, không hiểu, và chỉ ở bên nỗi đau. Nhưng, điều này mở ra lối vào cho sự hiểu biết thực sự, không phải bằng tâm trí mà bằng trái tim. ”
“Như vậy, chìa khóa là chấp nhận nỗi đau,” Pamela tóm tắt. “Nhưng làm sao bạn có thể chấp nhận nỗi đau nếu bạn cảm thấy không thể chịu đựng được? Làm sao bạn có thể chấp nhận nó nếu bạn cảm thấy mình là nỗi đau chứ không phải quan sát nỗi đau?”
“Vậy thì bạn cần chấp nhận rằng nó không thể chịu đựng được ngay lúc này,” Jeshua khuyên. “Hãy thuận theo dòng cảm xúc của bạn, không phải kháng cự lại nó. Nếu bạn cảm thấy không thể chịu đựng được, hãy chấp nhận rằng đây là sự thật của bạn ngay lúc này. Hãy chấp nhận rằng ngay lúc này tình huống này là không thể chấp nhận được đối với bạn. Đừng kháng cự lại nỗi đau hay chống lại suy nghĩ rằng nỗi đau không thể chịu đựng được. Chính sự kháng cự tạo ra trở ngại lớn nhất cho sự thay đổi.
“Lưu ý rằng tôi đã nói chấp nhận cảm giác của bạn ngay lúc này. Cảm xúc của bạn luôn thay đổi, bất kể tình huống là gì. Vì vậy, nếu tôi nói, ‘chấp nhận rằng điều đó là không thể chịu đựng được,’ ý tôi là ‘chấp nhận rằng điều đó là không thể chịu đựng được tại thời điểm này.’ Chính sự chấp nhận này sẽ tăng cường khả năng bạn sẽ cảm thấy khác đi vào một số thời điểm hoặc vài ngày sau đó. ‘Chấp nhận’ luôn có nghĩa là chấp nhận tại thời điểm này. Chỉ cần đầu hàng trong khoảnh khắc này và giải phóng căng thẳng của sự kháng cự. Sau đó, hãy xem điều gì sẽ xảy ra.”
Thông tin thêm về Ý định trước khi sinh của Alexa và Jorge
“Jeshua, ông có thể cho chúng tôi biết thêm về lý do tại sao Alexa muốn tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều không?” Tôi hỏi.
“Cô ấy muốn phát triển khả năng mở rộng trái tim mình để giao tiếp với ‘thế giới bên kia’, cõi giới bên ngoài cõi vật chất, đặc biệt là để phát triển sự tin tưởng và đầu hàng mà điều này đòi hỏi,” Jeshua trả lời. “Cô ấy cần mở ra phần nhạy cảm, nữ tính của mình để cảm thấy đồng điệu với Jorge ở cấp độ linh hồn và buông bỏ năng lượng nam tính bên trong đôi khi kiểm soát và muốn chiếm quyền kiểm soát thay vì tin tưởng và buông bỏ.”
Sau đó tôi hỏi Jorge có lên kế hoạch trước khi sinh ra để trở về Ngôi nhà Thần tính khi còn trẻ và làm bố từ thế giới bên kia không, và nếu có thì tại sao.
“Có chứ,” Jeshua xác nhận. “Jorge đã có một kế hoạch rõ ràng cho kiếp sống này. Anh ấy muốn nhập thể và gặp lại Alexa, và anh ấy muốn trở thành bố của Luca. Anh ấy biết cả hai từ kiếp trước. Trong một kiếp, Luca là một linh mục, một người rất điềm tĩnh và kiên nhẫn. Luca hướng nội và sống một cuộc sống yên bình trong một tu viện, không quan tâm nhiều đến thành công hay ý kiến của người khác. Jorge thường đến thăm Luca. Anh ấy là một thanh niên nhiệt huyết với tinh thần cách mạng, một người phẫn nộ trước những bất công (nghèo đói, bất bình đẳng, lạm dụng quyền lực của chính quyền) mà anh ấy nhận thấy trong xã hội xung quanh mình. Anh ấy đang tìm kiếm sự hiểu biết về mặt tâm linh về cách mọi thứ diễn ra. Đó là lý do anh ấy đến với Luca. Luca rất thích anh ấy. Luca thích bản chất nhiệt huyết của anh ấy. Jorge ngưỡng mộ và kính trọng Luca vì Luca dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì bên ngoài và có điều gì đó bí ẩn và thông thái. Luca mặc dù hơi cô đơn, nhưng thích có Jorge ở bên.
“Jorge muốn gặp lại Luca trong kiếp này vì có rất nhiều tình yêu giữa họ và vì anh biết Alexa sẽ được năng lượng linh hồn của Luca hỗ trợ. Alexa được hưởng lợi từ năng lượng của Luca vì năng lượng ấy trái ngược với năng lượng của cô. Luca có sự kiên nhẫn và bình tĩnh mà cô muốn phát triển ở bản thân.
“Jorge và Alexa,” Jeshua tiếp tục, “mặt khác, có thể trao cho Luca sự ấm áp và sức sống mà anh ấy đã thiếu trong kiếp trước. Họ giúp anh ấy trở nên tự hào về bản thân và tự nhận thức, để anh ấy có đủ sức mạnh để thể hiện năng lượng tâm linh, trí tuệ của mình, trong thế giới ngày nay. Linh hồn của Luca cần học cách tin tưởng mọi người, tin rằng năng lượng của anh ấy được chào đón và rất cần thiết trong thế giới này. Anh ấy cần buông bỏ mức độ hướng nội cao độ mà anh ấy đã có và tham gia nhiều hơn vào thế giới này.”
Nói xong, Jeshua bước sang một bên, Jorge trở lại trong nhận thức của Pamela và chia sẻ suy nghĩ của mình.
“Tôi phải chết trẻ,” Jorge kể với chúng tôi, “vì trong một kiếp sống khác, tôi đã giết những người thuộc một nhóm mà chúng tôi chống lại. Tôi là thành viên của một nhóm cách mạng muốn thay đổi chính trị. Trong quá trình truyền bá những ý tưởng cách mạng của mình, chúng tôi đã bị cuốn đi quá xa, và không tránh khỏi bạo lực. Điều tồi tệ nhất mà tôi đã làm là giết một người đàn ông vô tội, người đã cầu xin tôi tha mạng vì anh ta có con nhỏ. Anh ta thậm chí không phải là một người xấu; anh ta chỉ sợ chính quyền và không dám đứng lên chống lại họ. Tôi không có lòng trắc ẩn và quyết định giết anh ta. Theo cách tôi nhìn nhận lúc đó, hoặc là ủng hộ hoặc chống lại chúng tôi—đó là cách nhìn nhận rất thiển cận. Linh hồn tôi muốn sửa chữa lỗi lầm này và trải nghiệm trực tiếp cảm giác bị tách khỏi vợ và con nhỏ. Đó là một trải nghiệm khủng khiếp, nhưng vì đó là một phần trong kế hoạch của linh hồn tôi, sau cái chết về mặt thể xác của tôi, sau một thời gian, tôi có thể cảm nhận được rằng có một lý do chính đáng đằng sau việc đó. Tôi đã vượt qua sang chấn cảm xúc khá dễ dàng với sự giúp đỡ của một số người hướng dẫn cực kỳ yêu thương và thông thái.”
“Vậy, việc chết trẻ không chỉ xuất phát từ mong muốn thay đổi mối quan hệ giữa anh và Alexa?” Tôi thắc mắc.
“Không chỉ như vậy, mà còn liên quan đến một số nghiệp quả cá nhân nữa. Đó là sự kết hợp của nhiều động cơ.”
“Alexa có đồng ý về mặt linh hồn với cái chết trẻ của anh không?”
“Có, cô ấy đồng ý. Có một sự hiểu biết rất sâu sắc giữa cô ấy và tôi khi cả hai chúng tôi ở thế giới bên kia. Cả hai chúng tôi đều đồng ý rằng đó là một sự hy sinh mà chúng tôi sẽ thực hiện, rằng điều đó sẽ gây ra rất nhiều đau khổ, nhưng cũng có rất nhiều điều để đạt được, điều đó làm cho trải nghiệm này trở nên có giá trị đối với cả ba chúng tôi.”
“Jorge, tại sao anh lại muốn tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều?”
“Những người hướng dẫn của tôi đã mời tôi làm như vậy trước khi tôi bắt đầu cuộc sống này. Họ đã chỉ ra khả năng này cho tôi. Lúc đó tôi cảm thấy rất vui, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn nhận ra ý nghĩa của nó. Bây giờ tôi nhận ra điều này đặc biệt và quý giá như thế nào. Tôi luôn ở trong trường năng lượng của Luca. Khi bạn có một đứa con trên Trái đất, sẽ có một sợi dây năng lượng vô hình giữa bố mẹ và đứa trẻ khi con còn nhỏ. Đặc biệt là giữa mẹ và con, nhưng nếu người bố tham gia, thì anh ấy cũng có. Bạn được kết nối với đứa trẻ, cảm nhận được con ở đâu và những gì con cần. Có một sự tỉnh giác trong nhận thức của bạn, giống như một sợi dây vô hình kết nối bạn với đứa trẻ. Sợi dây năng lượng này—mà tôi chắc rằng các bố mẹ nhận ra từ chính trải nghiệm của mình—vẫn còn nguyên vẹn giữa Luca và tôi. Nó luôn ở trong nền nhận thức của tôi, ngay cả khi tôi làm những việc khác trong cuộc sống ở thế giới bên kia. Ví dụ, nếu tôi đi du hành với những người hướng dẫn của mình và tìm hiểu về những nơi và cõi khác trong vũ trụ, tôi luôn tham gia vào trường năng lượng của Luca, đôi khi theo cách ít tập trung hơn và đôi khi rất tập trung. Tôi cảm nhận khi nào con cần năng lượng của tôi. Khi có nỗi sợ hãi, bất an, buồn bã hoặc một cảm xúc mạnh mẽ nào khác bên trong con, tôi sẽ ở bên con “ngay lập tức”. Thời gian ở đây [ND: cõi phi vật chất] rất khác biệt.
“Tôi có thể yêu thương và hỗ trợ Luca,” anh ấy tiếp tục, “và trao cho anh ấy năng lượng nam tính mà một người bố nên dành cho con trai mình. Thật trớ trêu là giờ đây khi tôi ở thế giới bên kia tôi có thể hỗ trợ cho con tốt hơn bởi vì tôi nhìn mọi thứ rõ ràng hơn từ cấp độ ánh sáng và cấp độ của sự hiểu biết này. Nhưng tất nhiên, mặt khác, sự kết nối trực tiếp như việc nói chuyện và nhìn vào mắt con thì lại không có. Tuy nhiên, Luca là một cậu bé nhạy cảm, và trong trái tim con cảm nhận được tôi và biết tôi ở đó. Tôi chỉ hy vọng tâm trí con sẽ luôn cởi mở với khả năng này khi con lớn lên.
“Bây giờ tôi thấy rằng việc nuôi dạy con cái đa chiều như bạn gọi là có ích cho sự phát triển của linh hồn tôi, bởi vì tôi hiểu được tình yêu thực sự là gì: không can thiệp, kiên nhẫn, tôn trọng sự tự do lựa chọn và tin tưởng vào sự thông tuệ của cuộc sống. Tình yêu mà tôi dành cho Alexa và Luca hiện giờ rất thuần khiết, mặc dù nó vẫn pha lẫn nỗi đau buồn vì tôi không thể ở bên họ về mặt vật lý. Mặc dù vẫn còn rất đau đớn, nhưng tôi cảm thấy nỗi đau cuối cùng sẽ là người thầy của tôi, giúp chuyển hóa tôi theo cách mà tôi sẽ trở nên cân bằng hơn và kết nối với linh hồn mình hơn.”
Sau đó, Jorge bước sang một bên, và Jeshua quay lại để nói chuyện thêm với chúng tôi.
“Jeshua,” tôi hỏi, “Luca có lên kế hoạch trước khi sinh ra để ‘mất’ bố mình vào thời điểm đầu đời và sau đó được mẹ nuôi dưỡng bằng về mặt thể chất và bố chăm sóc từ thế giới bên kia không, và nếu có thì tại sao?”
“Có, cậu ấy đồng ý” Jeshua nói. “Cậu ấy muốn hợp tác với các kế hoạch linh hồn của Alexa và Jorge. Cậu ấy yêu Jorge và cảm thấy gắn kết với anh ấy ở cấp độ linh hồn. Mối liên hệ này dựa trên tình bạn mà họ có khi Luca là một linh mục trong kiếp trước. Luca muốn giúp Jorge đạt được mục đích đằng sau kế hoạch linh hồn của mình, và cậu ấy biết mình sẽ có thể đối mặt với sự ra đi của bố mình mặc dù đôi khi điều này sẽ rất khó khăn. Luca hiện đang bị ảnh hưởng bởi nỗi đau của mẹ, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu ấy biết rằng bố vẫn ở đó vì cậu. Điều quan trọng là Alexa phải nhận ra sự vĩ đại của linh hồn cậu ấy và không coi cậu ấy là nạn nhân của một số phận khủng khiếp. Cậu ấy có thể đối mặt với điều này, và sẽ lớn lên trở thành một cậu bé nhạy cảm, thông thái hơn tuổi của mình. Luca đã chọn con đường này vì cậu ấy yêu Jorge và mang dấu ấn năng lượng của anh ấy trong cả gen và trường năng lượng của mình. Cậu ấy muốn trải nghiệm điều này, cũng như muốn trải nghiệm việc có Alexa là mẹ của mình. Năng lượng rực rỡ, tràn đầy của cả bố và mẹ mang lại cho cậu ấy những gì cậu tìm kiếm và những gì có lợi cho cậu ở cấp độ linh hồn.”
“Luca có biết Alexa từ kiếp trước không?” Tôi tự hỏi.
“Nói một cách vắn tắt,” Jeshua trả lời. “cậu ấy đã đến với Alexa trong một tiền kiếp khi cô ấy mang thai cậu dưới hình dạng bé gái. Thai kỳ kết thúc trước thời hạn vì sảy thai. Họ không bao giờ hiểu rõ nhau về mặt trần thế, nhưng linh hồn họ đã chạm vào nhau trong khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau đó. Mục đích là để trao đổi năng lượng và phát triển vì điều đó. Cả hai đều rất buồn về sự chia tay sớm, và điều này đã gieo hạt giống cho một cuộc gặp gỡ khác (trong kiếp sống này).”
Những lý do khác cho việc nuôi dạy con cái đa chiều
Tôi đã hỏi Jeshua về các lý do khác khiến một linh hồn lên kế hoạch có con, sau đó “mất” bạn đời của mình, rồi hợp tác với bạn đời trong việc nuôi dạy con cái đa chiều.
“Mất bạn đời khi còn trẻ là một trải nghiệm sâu sắc khiến một người bị sốc tận xương tủy, đặc biệt là khi có con cái liên quan,” ông trả lời. “Có thể có nhiều lý do khác nhau khiến linh hồn trải qua việc này, liên quan đến tiền kiếp và mục đích của linh hồn trong kiếp này. Bạn cần xem xét sâu hơn câu chuyện của từng cá nhân để hiểu rõ về mạng lưới nguyên nhân.
“Những lý do để tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều cũng rất đa dạng, nhưng tôi có thể nêu ra một số lý do cho bố mẹ ở lại Trái đất:
- Để giúp con bạn. Người bố/mẹ đã khuất có thể đưa ra một loại hướng dẫn hữu ích vì nó xuất phát từ góc nhìn rộng hơn dựa trên tình yêu thương, trong khi nhiều cách nuôi dạy con cái trên Trái đất vẫn dựa trên nỗi sợ và lo lắng.
- Để làm dịu nỗi đau của chính bạn, vì thật an ủi và thoải mái khi vẫn cảm nhận được người bạn đời của mình và có thể giao tiếp cùng nhau. Sự giao tiếp sẽ không diễn ra mọi lúc, và bạn sẽ nghi ngờ liệu điều đó có đúng không (vì bạn là con người), nhưng những tia sáng của tình yêu và thông tin truyền qua thực sự có thể giúp làm dịu nỗi đau của bạn.
- Học cách tin tưởng vào tiếng nói bên trong bạn, kết nối với trái tim và đi theo trực giác của bạn.
- Để tiếp cận một chiều không gian thực tại khác ngoài Trái đất. Khi bạn làm như vậy, bạn sẽ nhận thức được thực tại của linh hồn mình và bạn mở ra một cấp độ sâu sắc của tình yêu và sự hiểu biết, sâu sắc hơn những gì có thể được cung cấp bởi tâm trí hoặc bởi những niềm tin (thường là hẹp hòi) của xã hội.
- Trở thành cầu nối giữa thế giới này và thế giới bên kia và phát triển khả năng của bạn như một kênh dẫn và phương tiện liên lạc, điều cũng có thể được áp dụng trong các lĩnh vực khác của cuộc sống (như giúp đỡ những người khác bằng khả năng này).
- Nâng cao nhận thức trong xã hội về thế giới bên kia và sự giao tiếp linh hồn với những người thân đã khuất.”
Tôi hỏi, “Một số lý do khác khiến một linh hồn lên kế hoạch mất bố mẹ từ sớm trong cuộc sống và sau đó được nuôi dưỡng bởi một trong hai bố mẹ về thể chất và một người ở thế giới bên kia là gì?”
“Nếu bố mẹ còn lại chủ yếu có kế hoạch mất đi người bạn đời và trải qua trải nghiệm đó, linh hồn của đứa trẻ có thể muốn ở đó để giúp đỡ bố mẹ còn sống, để an ủi và hỗ trợ họ”, Jeshua trả lời. “Có thể có một sự liên quan trong kiếp trước đã tạo ra tình yêu trong linh hồn của đứa trẻ dành cho bố mẹ còn sống, và linh hồn có thể muốn thể hiện tình yêu đó theo cách này. Sự hiện diện của đứa trẻ có thể là một yếu tố quan trọng để bố mẹ còn lại tiếp tục và tìm ra lý do để sống.
“Một lý do khác có thể là để phát triển những phẩm chất bên trong như sự trưởng thành, lòng dũng cảm, sự đồng cảm và sức chịu đựng từ khi còn nhỏ. Thông thường, trẻ em lựa chọn điều này muốn giải quyết một số vấn đề nhất định khi còn nhỏ vì chúng thực sự muốn tiến bộ. Việc mất bố mẹ khi còn nhỏ sẽ khiến chúng tách biệt với bạn bè, buộc chúng phải đi sâu vào vùng nước cảm xúc ngay từ nhỏ. Mặc dù có thể rất khó khăn, nhưng sự khôn ngoan và kinh nghiệm sống có được thường sẽ ảnh hưởng tích cực đến đường đời của trẻ sau này, theo tiêu chuẩn của mỗi linh hồn. Khi một đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi một người bố mẹ có sự tiếp xúc có ý thức với người bố mẹ đã khuất, điều này sẽ mang đến cho đứa trẻ một góc nhìn rộng hơn nhiều so với bình thường, và nó sẽ cho phép đứa trẻ làm quen với một cấp độ sâu sắc của tình yêu và ân sủng. Nếu đứa trẻ cảm nhận được bố mẹ [ND: đã khuất], đứa trẻ thường sẽ có trực giác mạnh mẽ và sẽ áp dụng khả năng này trong môi trường hoặc trong các mối quan hệ với người khác sau này.
“Đôi khi linh hồn muốn trở thành cầu nối giữa bố mẹ còn sống và đã khuất. Trong một số trường hợp, đứa trẻ nhạy cảm hơn với sự hiện diện của bố mẹ đã khuất và có thể giúp cởi mở trái tim và tâm trí của bố mẹ còn sống để giao tiếp với người đã khuất. Đứa trẻ có thể có những ấn tượng trực quan, những lần nhìn thấy hoặc cảm nhận/cảm giác thông điệp từ bố mẹ [ND: đã khuất]. Nếu bố mẹ còn sống cởi mở với điều đó, anh ấy hoặc cô ấy cũng có thể bắt đầu nhận được thông điệp và tín hiệu. Vì vậy, theo cách đó, đứa trẻ có thể kích hoạt sự kết nối giữa hai bố mẹ.”
“Jeshua, nếu bạn đời của ai đó đã chết, làm sao người đó biết được người bạn đời của họ có đang giúp nuôi dạy đứa trẻ không?” Tôi hỏi.
“Về cơ bản, bạn biết điều này bằng cách cảm nhận thấy người bạn đời ở xung quanh, cảm nhận được sự hiện diện của họ và cảm thấy được trấn an, động viên và hỗ trợ. Bây giờ, ở nhiều người, họ nghi ngờ về khả năng cảm nhận năng lượng hoặc sự hiện diện phi vật chất. Bạn được dạy để trở nên hoài nghi về điều đó. Hệ thống trường học của bạn không công nhận trực giác là nguồn thông tin có giá trị và coi nhẹ nó như là ‘trí tưởng tượng đơn thuần’. Vì vậy, đối với hầu hết các bố mẹ, thách thức lớn nhất là tin tưởng vào trực giác của mình và dựa vào thông tin mình nhận được.
“Tôi sẽ làm rõ sự khác biệt giữa cảm xúc và trực giác – điều này có thể giúp ích cho bạn. Có sự khác biệt giữa một bên là [cảm xúc] mong muốn, khao khát, ao ước, mong ước người bạn đời của bạn ở bên bạn, và một bên là [trực giác] cảm nhận được họ ở đó. Đối với cảm xúc, bạn không có được sự bình yên bên trong. Bạn đau đớn, và bạn khóc. Bạn nhớ người bạn đời của mình, cảm thấy trống rỗng và cô đơn bên trong. Trong tình trạng này, thực sự rất khó để kết nối với người bạn đời. Cảm xúc ngăn cản bạn cảm nhận được mức độ yêu thương và sự hợp nhất mà bạn có thể gặp người mình yêu. Bản thân cảm xúc là điều dễ hiểu và không thể tránh khỏi trong một số giai đoạn nhất định.
“Khi bạn cảm nhận được sự hiện diện của người bạn đời, điều này không giống như một cảm xúc. Nó đi kèm với sự tĩnh lặng sâu sắc, sự an yên. Bạn cảm thấy được nâng lên một rung động cao hơn, thậm chí là chỉ trong chốc lát. Một tia sáng, hy vọng và sự an tĩnh chạm đến trái tim bạn. Bạn cảm thấy nhẹ nhõm, như thể gánh nặng được trút bỏ khỏi vai bạn. Bạn cảm nhận niềm vui, ngay cả khi xen lẫn nỗi buồn. Nếu bạn có bất kỳ cảm giác nào trong số này, bạn biết rằng bạn đang được người bạn đời của mình chạm đến ở mức độ linh hồn.
“Bạn có thể nhận ra liệu người bạn đời có ở đó để giúp bạn nuôi dạy con mình hay không nếu bạn thường cảm thấy họ ở bên một cách yêu thương và nhẹ nhàng khi bạn đang giải quyết các vấn đề liên quan đến con mình. Khi bạn lo lắng hoặc nghi ngờ không biết phải làm gì, bạn có thể đột nhiên cảm thấy có một góc nhìn khác về mọi thứ, hoặc bạn chỉ cảm thấy rằng mọi việc sẽ ổn. Bạn có thể không thực sự cảm nhận được người bạn đời của mình nói bất cứ điều gì, nhưng những năng lượng nâng cao này đến từ họ.
“Ngoài ra,” Jeshua tiếp tục, “hãy quan sát con bạn và hỏi – một cách bình thường, không ép buộc – xem chúng có cảm thấy gì không, có mơ thấy bố hoặc mẹ không, hoặc cảm thấy có mối liên hệ với họ không. Trẻ có thể có trực giác tốt hơn (ít bị làm hỏng bởi hệ thống giáo dục) so với bạn. Bạn có thể khuyến khích trẻ nói về cảm giác của chúng và cho chúng biết rằng việc tiếp xúc với một linh hồn vượt ra ngoài thể xác là điều bình thường.
“Bước tiếp theo là tin tưởng vào cảm nhận của bạn. Nếu bạn cảm thấy người bạn đời của mình ở gần hoặc đôi khi nghĩ về họ một cách mãnh liệt mà không có lý do, chỉ cần chào đón họ từ trái tim bạn; thừa nhận họ. Hỏi xem có điều gì họ muốn cho bạn biết không, và chờ đợi. Đừng mong đợi câu trả lời bằng lời nói; nó có thể đến với bạn như một một tia sáng hoặc sự nhận biết đột ngột vào cuối ngày hôm đó. Để kết nối với người đã khuất, bạn phải làm quen với một loại giao tiếp khác: thông qua hình ảnh, cảm nhận, nhận biết đột ngột.
“Tốt nhất là giữ cho tương tác ngắn gọn, nhẹ nhàng và vui tươi. Nếu bạn thúc ép câu trả lời, tâm trí sẽ can thiệp và cuối cùng bạn sẽ thất vọng vì bạn sẽ nghĩ rằng mình đã bịa ra. Tâm trí không thể tiếp nhận loại thông tin tinh tế này. Bạn phải làm việc thông qua trung tâm cảm nhận: trái tim của bạn. Tâm trí có thể giúp đưa thông tin xuống và diễn đạt thành lời, nhưng cảm nhận thực sự về năng lượng diễn ra ở một cấp độ khác. Đó không phải là cấp độ suy nghĩ. Đó không phải là cấp độ cảm xúc. Đó là cấp độ của trực giác, cấp độ ‘cảm nhận an tĩnh’ hoặc ‘chỉ biết là như vậy’.
“Nhìn chung,” Jeshua kết luận, “xã hội của bạn sẽ được hưởng lợi rất nhiều nếu cấp độ của trái tim và trực giác được công nhận là một nguồn thông tin thực sự và có giá trị. Bạn không cần phải là nhà ngoại cảm để kết nối với những người thân yêu đã khuất. Tất cả mọi người đều có thể giao tiếp từ trái tim đến trái tim với những người thân yêu của mình theo cách đơn giản, rõ ràng, nếu bạn được dạy cách thức và nếu các thế lực thống trị trong xã hội cởi mở hơn về loại giao tiếp này. Nếu bạn tin vào trực giác của mình và không buông xuôi theo những giọng nói quá hoài nghi trong đầu, bạn thực sự giúp thay đổi nhận thức tập thể và tạo không gian để cấp độ của trái tim được công nhận một lần nữa.”
“Jeshua,” tôi nói, “một số người đọc chương này có thể cảm thấy, sau khi nghĩ về những lời của ông, rằng họ không tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều, rằng người bạn đời của họ thực sự đã ra đi, và rằng họ hoàn toàn đơn độc trong việc nuôi dạy con cái. Ông có thể nói gì để mang lại sự an ủi, chữa lành và hiểu biết rằng bất cứ điều gì đang xảy ra đều vì lợi ích cao nhất của tất cả những người liên quan?”
“Đầu tiên, không người nào mà bạn yêu quý thực sự đã mất đi cả,” Jeshua trả lời. “Tình yêu là sức mạnh vĩ đại nhất trong vũ trụ, và bất cứ khi nào bạn yêu ai đó, bạn sẽ được kết nối với họ, bất kể họ đang sống trên Trái đất hay ở nơi khác. Luật thời gian, không gian và sinh tử không bao giờ có thể chia cắt được các linh hồn. Điều cốt yếu là bạn phải nhận ra điều đó. Chỉ khi bạn cảm thấy tách rời khỏi sức mạnh thống nhất của tình yêu, khi bạn cảm thấy cô đơn và mệt mỏi, thì bạn mới có vẻ thấy mình hoàn toàn đơn độc. Nhưng bạn không đơn độc. Ngay cả khi người bạn đời đã khuất của bạn không tham gia vào việc cùng nuôi dạy con, thì vẫn sẽ có những người hướng dẫn tận tình và yêu thương ngay bên cạnh bạn.
“Đặc biệt là khi bạn đang trải qua một cuộc khủng hoảng, một quá trình đau buồn cực độ, sự hỗ trợ từ thế giới bên kia sẽ tăng lên gấp bội và bạn sẽ được tắm trong tình yêu thương và ân sủng. Bạn có thể nghĩ rằng ‘Tôi không cảm thấy gì cả’, nhưng tôi phải nói rằng chính bạn là người đóng cánh cửa đó lại. Sự giúp đỡ luôn sẵn có. Thật dễ hiểu khi bạn tạm thời đóng cửa với tình yêu thương và sự giúp đỡ, bởi vì nếu bạn cảm thấy bị sang chấn bởi điều gì đó, trong trường hợp này là cái chết trẻ của người bạn đời, bạn sẽ kháng cự lại những gì đã xảy ra và không thể chấp nhận điều đó. Sự không chấp nhận nói với bạn rằng bất cứ điều gì đã xảy ra đều không thể xảy ra vì lý do chính đáng. Bạn cảm thấy sai, và bạn sẽ không buông bỏ ý nghĩ đó trong một thời gian. Đây là giai đoạn khó khăn nhất trong bất kỳ quá trình đau buồn nào. Không chỉ riêng nỗi đau mà còn là sự phản kháng chất chồng lên những gì đang xảy ra với bạn, khiến bạn khó có thể chịu đựng được.
“Tôi muốn nói rằng,” ông nói thêm, “đối với một người bố/mẹ đơn thân đã mất đi người bạn đời của mình, lượng tình yêu thương và sự hỗ trợ mà bạn nhận được là giống nhau cho dù người bạn đời của bạn có tham gia nuôi dạy con bạn từ thế giới bên kia hay không.”
“Tại sao bố mẹ ở thế giới bên kia lại không tham gia?” Tôi tự hỏi.
“Có thể có một số lý do,” Jeshua trả lời. “Đầu tiên, họ cần tập trung nhiều hơn vào quá trình chữa lành cảm xúc và/hoặc các vấn đề chưa được giải quyết của chính họ và được hướng dẫn để thực hiện hành trình thức tỉnh bên trong ở thế giới bên kia. Trái tim của họ vẫn sẽ kết nối với bạn và con bạn; mối liên kết đó là vĩnh cửu. Nhưng họ sẽ không tham gia vào cuộc sống hàng ngày theo cách mà một bố mẹ đa chiều đang làm.
“Thứ hai, họ có thể được gọi để nhập thể vào một cuộc sống khác vì điều này có thể phục vụ tốt nhất cho mục đích của linh hồn họ. Một lần nữa, điều này không có nghĩa là mối liên kết bị phá vỡ, bởi vì ở cấp độ linh hồn, một kiếp sống giống như một chùm ánh sáng phát ra từ mặt trời (linh hồn), chảy xuống một phần không gian-thời gian cụ thể trên Trái đất. Linh hồn vẫn hiện diện và sẵn sàng cho bố mẹ và con cái còn sống trên Trái đất, nhưng sự tham gia ở cấp độ cao hơn, có thể cảm thấy như nó ở xa hơn. Tuy nhiên, xét về bản chất, đó vẫn là tình yêu.
“Thứ ba, vì một số lý do, có thể bạn và linh hồn của họ không đồng ý tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều. Những lý do này không tiêu cực chút nào; mà là về những lựa chọn được đưa ra. Nếu người bạn đời đã khuất của bạn không tham gia vào việc cùng nuôi dạy con cái với bạn, thì đó không phải là dấu hiệu của sự thất bại. Điều đó không có nghĩa là có điều gì đó sai trái hoặc ai đó đã làm điều gì đó sai. Xin đừng nhìn nhận theo cách này. Mạng lưới phức tạp của các mối quan hệ giữa các linh hồn và các sự kiện trong vũ trụ tinh tế và sâu sắc hơn nhiều so với một phán đoán đơn giản như vậy. Bạn có thể chắc chắn rằng bạn luôn nhận được sự trợ giúp mà bạn cần và phù hợp nhất với hoàn cảnh của bạn.”
Sau khi chuyển tiếp tất cả các câu hỏi của tôi cho Jeshua và câu trả lời của ông cho tôi, Pamela sau đó tiếp tục câu hỏi của riêng mình.
“Có thể xảy ra không,” cô ấy hỏi, “trường hợp một bố/mẹ tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều và người bạn đời và đứa con trên Trái đất hoàn toàn không nhận biết về điều đó? Liệu việc nuôi dạy con cái từ thế giới bên kia vẫn có thể tiếp tục và có hiệu quả trong tình huống đó không?”
“Có, có thể,” Jeshua trả lời. “Điều này thực sự xảy ra, và nếu có, bố mẹ và đứa con trên Trái đất sẽ nhận được thông điệp và năng lượng chữa lành, nhưng họ không trải nghiệm chúng một cách có ý thức. Nhưng, bạn có thể nhận được năng lượng từ thế giới bên kia mà không biết, và nó vẫn có thể ảnh hưởng tích cực đến bạn.”
“Bởi vì về cơ bản đây là những gì xảy ra trong mối quan hệ giữa một con người và những người hướng dẫn cá nhân, đúng không?” Pamela hỏi. “Hầu hết mọi người không biết về người hướng dẫn của họ, nhưng vẫn có một ‘mối quan hệ làm việc’, có phải vậy không?”
“Chính xác.”
“Nhưng, điều đó có nghĩa là mọi người có thể bị ảnh hưởng trái với ý muốn của họ bởi người hướng dẫn của họ hoặc bởi những người bạn đời đã khuất của họ không?”
Jeshua giải thích rõ hơn. “Nó tinh tế hơn thế. Tất cả mọi người đều có quyền tự do lựa chọn và tạo ra thực tại của riêng họ. Những gì bạn tin tưởng sâu sắc là đúng sẽ tạo ra nhiều trải nghiệm cho bạn. Nếu một người hướng dẫn và bất kỳ ai khác cung cấp cho bạn điều gì đó trái ngược với niềm tin rất sâu sắc của bạn, họ sẽ không tiếp cận được bạn. Vì vậy, nếu bạn tin rằng mình không xứng đáng, tình yêu của họ có thể không đến được với bạn một cách trọn vẹn. Tuy nhiên, con người là những sinh thể có nhiều lớp. Bạn có thể cay đắng và tuyệt vọng ở cấp độ có ý thức nhưng vẫn có một cảm giác sâu sắc, ‘phi lý’ về hy vọng và đức tin bên trong. Những người hướng dẫn tâm linh hoặc những người thân yêu đã khuất có thể tiếp cận lớp sâu hơn đó và truyền vào đó năng lượng của hy vọng và niềm tin, củng cố những gì đã có ở đó. Đó là những gì bố mẹ đa chiều sẽ làm khi những người thân yêu trên Trái đất không phản hồi một cách có ý thức với họ. Họ sẽ củng cố những hạt giống ánh sáng vốn đang ngủ bên trong bạn, khiến chúng dễ tiếp cận hơn với nhận thức hàng ngày của bạn ngay khi bạn chọn điều đó.”
“Về cơ bản,” Pamela tóm tắt, “bạn không bao giờ biết chắc chắn liệu người bạn đời đã khuất của bạn có hiện diện cùng bạn nuôi dạy con cái hay không, bởi vì nếu bạn không cảm nhận được họ, họ vẫn có thể ở đó mà bạn không biết.”
“Đúng vậy,” Jeshua xác nhận. “Nhưng đừng biến điều đó thành vấn đề. Có hai khả năng. Hoặc là bạn có cảm nhận và trực giác rõ ràng về người bạn đời của mình, trong trường hợp đó có một kết nối có ý thức, hoặc bạn không có, trong trường hợp đó họ vẫn có thể tham gia vào việc nuôi dạy con cái đa chiều.
“Không phải lúc nào bạn cũng cần phải tham gia vào giao tiếp có ý thức. Hãy tự hỏi: Tôi có cảm thấy bị thu hút để tự mình khám phá điều này không? Tôi có muốn phát triển các khả năng trực giác của mình, có lẽ là tìm hiểu thêm về cảm nhận năng lượng và giao tiếp với phía bên kia không? Hãy theo nguồn cảm hứng tự nhiên và cảm giác về điều gì là đúng đắn đối với bạn. Một lần nữa, nếu người bạn đời của bạn tham gia từ thế giới bên kia và bạn không nhận thức được điều đó một cách có ý thức, thì đó không phải là dấu hiệu bạn đang thất bại hoặc làm điều gì đó sai. Đối với một số người, việc phát triển các kỹ năng giao tiếp trực giác đem lại nhiều lợi ích và niềm vui. Nhưng nếu bạn không cảm thấy muốn làm như vậy hoặc nếu khả năng đó không hấp dẫn bạn nhiều, sẽ có những cách khác mà bạn được hưởng lợi từ sự kết nối. Bạn có thể làm việc trực tiếp để buông bỏ những niềm tin dựa trên nỗi sợ hãi hoặc chỉ cần tập trung vào việc yêu thương và nuôi dưỡng bản thân nhiều hơn. Theo cách đó, năng lượng tích cực của người bạn đời của bạn sẽ đến với bạn ở các cấp độ bên ngoài ý thức.”
Pamela nói, Jeshua bước lùi lại và Jorge một lần nữa tiến về phía trước.
“Jorge,” tôi hỏi, “bạn có thể nói thêm điều gì để giúp những người đã mất bạn đời và những người dường như đang một mình nuôi con hiểu ý nghĩa tâm linh sâu sắc và mục đích của việc nuôi dạy con cái đa chiều?”
“Mối quan hệ giữa những người yêu nhau bị chia cắt bởi ranh giới vật lý của cái chết vẫn có thể rất sâu sắc và bổ ích,” Jorge trả lời. “Nó hoàn toàn khác với việc chia sẻ cuộc sống của bạn về mặt vật lý với ai đó. Do sự vắng mặt về mặt vật chất, sự nhấn mạnh tự nhiên chuyển sang cấp độ linh hồn, đây là cấp độ thiết yếu nhất. Tương tự như vậy đối với mối quan hệ với đứa trẻ. Mối quan hệ tình yêu giữa hai bố mẹ và giữa người đã khuất với đứa trẻ vẫn phát triển và lớn lên, và tất cả những người liên quan có thể phát triển với tốc độ cao hơn vì những cảm xúc sâu sắc và mãnh liệt liên quan.”
Tôi đã yêu cầu Jorge chia sẻ một số lần cụ thể mà anh ấy đã giúp Alexa nuôi dạy Luca từ thế giới bên kia.
“Tôi đang giúp cả Alexa và Luca theo những cách khác nhau. Tôi thường tiếp cận Luca với sự ấm áp và nhiều niềm vui. Tôi muốn hỗ trợ con giữ cho trái tim mình rộng mở và không hấp thụ quá nhiều nỗi đau của Alexa. Trẻ em sống nhiều hơn trong Hiện tại và có thể đối diện với quá trình đau buồn theo cách nhẹ nhàng hơn. Tuy nhiên, những đứa trẻ nhạy cảm có thể hiểu được nỗi buồn của người bố mẹ còn lại khá sâu sắc. Tôi đang cố gắng ngăn Luca khỏi điều này bằng cách cho con biết tôi vẫn còn sống và gửi cho con niềm vui.
“Tôi chơi với Luca khi cậu bé mơ vào ban đêm, giống như bố và con trai sẽ làm trong thế giới vật chất. Chúng tôi vui vẻ bên nhau. Trong một khoảnh khắc, chúng tôi cảm thấy sự vô tư khi chỉ tận hưởng sự vui vẻ và không lo nghĩ đến tương lai. Điều này khiến tôi rất xúc động và cũng chữa lành linh hồn tôi.
“Tôi thường ở bên Alexa. Tôi đứng sau cô ấy trong cơ thể năng lượng của mình. Tôi bao bọc cô ấy bằng tình yêu và sự chăm sóc của mình và truyền năng lượng ấm áp vào vai, lưng và ngực cô. Tôi kết nối với trái tim cô từ giữa ngực tôi đến trái tim cô. Đôi khi tôi cảm thấy cô ấy kháng cự lại vì cô ấy buồn và mất niềm tin. Tôi hiểu điều này. Đó là bản chất của con người.
“Tôi cố gắng động viên Alexa về Luca và khiến cô ấy cảm thấy có thể tin tưởng vào con và sức mạnh cũng như năng khiếu của con. Cô ấy sẽ cảm thấy tốt hơn nếu bớt lo lắng và từ bỏ nhu cầu kiểm soát mọi thứ. ‘Làm ơn đừng xem Luca là nạn nhân’, tôi nói với cô ấy. Luca mạnh mẽ, có nhiều sức mạnh và có thể trở thành ngôi sao sáng bên trong mình, bất chấp việc mất bố khi còn nhỏ. Con có thể làm được.”
“Jorge, làm sao Alexa biết được nếu anh đang nói với cô ấy điều gì đó? Làm sao cô ấy có thể liên lạc với anh một cách có ý thức?”
“Alexa, hãy tin vào cảm giác của mình. Em có trực giác mạnh mẽ; hãy tin tưởng vào trực giác của mình một lần nữa. Cảm nhận nỗi đau, sự tức giận và sự kháng cự nữa. Điều đó ổn, không sao hết. Đó là một phần của cuộc sống và là một phần của quá trình. Nhưng, trong những khoảnh khắc rất yên tĩnh khi em mệt mỏi và chán ngấy những cảm xúc này, hãy trở nên rất tĩnh lặng và lắng nghe những lời thì thầm của trái tim em. Trái tim em sẽ nói với em và cho em biết mình phải làm gì. Một con đường mới sẽ mở ra cho em và Luca, và anh sẽ ở ngay bên cạnh em để hỗ trợ cả hai. Làm sao em biết được khi nào anh ở bên em? Em có thể nhận ra điều đó qua những cảm nhận em có. Nếu em lại cảm thấy hy vọng, nếu em có thể nhìn nhận mọi thứ từ một góc nhìn nhẹ nhàng hơn, khi em cảm thấy bớt nặng nề và buồn bã hơn, thì đây là lúc sự kết nối của chúng ta được mở ra.”
Sau đó, Jeshua bước tới để bổ sung thêm vào lời khuyên của Jorge.
“Chìa khóa để giao tiếp với người thân đã khuất là tìm một không gian yên tĩnh bên trong, nơi bạn không ở trong tâm trí mình cũng như không quá xúc động. Đây là nơi trực giác ngự trị. Đó là một điều tự nhiên, không cần phải là một nhà ngoại cảm. Để tìm thấy không gian bên trong này, hãy dành thời gian một mình trong thiên nhiên hoặc ở một nơi giúp bạn an tĩnh và bắt đầu cảm thấy thoải mái với bản thân và cảm xúc của mình. Chỉ sau khi đối mặt với cảm xúc của mình và chấp nhận chúng, bạn mới có thể đạt đến trạng thái bình yên và đầu hàng. Đây là trạng thái mà trái tim bạn mở ra để đón nhận những thông điệp từ thế giới bên kia.”
Sau đó, Pamela chia sẻ suy nghĩ của mình cho Alexa.
“Hãy thuận theo dòng chảy của những cảm xúc nặng nề,” cô khuyên. “Đừng kìm nén chúng; chúng cần được trải nghiệm. Nhưng mọi cảm xúc đều kết thúc tại một thời điểm nào đó, và sau đó là khoảnh khắc tĩnh lặng mà bạn đầu hàng vì bạn đã kiệt sức. Đây là khoảnh khắc mà Jorge có thể tiếp cận bạn. Trước hết, anh ấy muốn gửi tình yêu đến bạn. Đối với bạn, điều quan trọng là chỉ cần đắm mình trong tình yêu đó một thời gian trước khi bạn đặt câu hỏi. Chỉ cần cảm nhận anh ấy, để bạn quen với cảm giác của anh ấy hiện tại. Khi nền tảng đó được tạo ra, bạn có thể bắt đầu đặt ra những câu hỏi ngắn, hoặc bạn có thể yêu cầu anh ấy chỉ cho bạn một thông điệp rõ ràng. Điều quan trọng là để sự giao tiếp này phát triển từ cấp độ cảm nhận và không để tâm trí của bạn nhảy vào quá nhanh.
“Ngoài ra, hãy coi Jorge như một con người. Anh ấy không phải là người biết tất cả chỉ vì anh ấy ở thế giới bên kia. Anh ấy chắc chắn có góc nhìn rộng hơn nhiều và nhiều kiến thức hơn, nhưng anh ấy vẫn là con người mà bạn đã biết trên Trái đất. Hãy nói chuyện với anh ấy như vậy—như một người bạn và người chồng—và đôi khi hỏi xem bạn có thể giúp anh ấy như thế nào, vì anh ấy cũng vẫn gặp khó khăn.
Pamela kết luận: “Mặc cho nỗi buồn vẫn tràn ngập, hãy nhớ những khoảng thời gian tốt đẹp và trân trọng chúng trong tim bạn. Bạn sẽ thấy rằng bạn vẫn có thể vui vẻ cùng nhau khi bạn kết nối từ thế giới bên kia; bạn có thể cười lớn khi kể chuyện cười hoặc chia sẻ những câu chuyện hài hước. Khi cảm giác vui tươi đó trở lại trong mối quan hệ của bạn, bạn biết rằng sự kết nối là thật vì năng lượng của niềm vui và sự nhẹ nhõm là một phần rất lớn trong linh hồn của hai bạn. Đó là năng lượng đã thu hút các bạn đến với nhau nhiều lần.”
Phiên hồi quy linh hồn giữa các kiếp sống của Alexa
Cuộc thảo luận của tôi với Jeshua, Jorge và Pamela đã nâng cao tinh thần và vô cùng hữu ích, đồng thời cũng cung cấp nhiều hiểu biết sâu sắc về lý do tại sao Alexa, Jorge và Luca lại tạo ra một bản thiết kế cuộc sống đầy thử thách như vậy. Để tìm hiểu thêm về những gì đã được lên kế hoạch và lý do tại sao, Alexa và tôi đã thực hiện một phiên hồi quy linh hồn giữa các kiếp sống (BLSR).
Tôi đã hướng dẫn Alexa thực hiện các bước thư giãn về thể chất và tinh thần thông thường, sau đó là phần tiền kiếp của BLSR. Khi cô ấy rời khỏi cơ thể mình trong cảnh chết trong tiền kiếp, tôi đã hướng dẫn cô ấy vượt qua thế giới bên kia.
“Bạn đang trải qua điều gì?” Tôi hỏi.
“Tôi thấy ánh sáng bạc từ các vì sao”, cô ấy bắt đầu. “Bên dưới tôi thấy những vòng tròn mây— những đám mây như thể chúng là một đại dương. Tôi cảm thấy như mình đang đứng trên một đám mây và nâng lên cao. Tôi thấy một cái cây không có lá, một thân cây mảnh khảnh với màu sắc cầu vồng. Tôi thấy những hình dạng mờ ảo trông giống như những thiên thần—với những chiếc váy vàng và những khuôn mặt không rõ nét. Có một vài thiên thần như vậy. Họ đang di chuyển về phía tôi và dang rộng vòng tay.
“Một thiên thần có khuôn mặt rất đẹp, đôi mắt sâu, mái tóc nâu. Đó là một người đàn ông mỉm cười với tôi và nói, ‘Đừng sợ. Tôi là một trong những thiên thần của bạn.’ Tôi cảm thấy đó là [Tổng lãnh Thiên thần] Gabriel.”
“Nói với Gabriel rằng chúng ta có những câu hỏi về kế hoạch cuộc sống của bạn với Jorge và Luca,” tôi gợi ý. “Hỏi ông ấy xem ông ấy có đưa bạn đến Hội đồng Trưởng lão để chúng ta có thể hỏi những câu hỏi đó không. Sau đó, hãy cho tôi biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.”
“Tôi thấy một cầu thang. Jorge đang đứng ở phía bên trái. Gabriel ở phía bên phải, đưa tay ra cho tôi. Cầu thang mở ra một lỗ hổng trên bầu trời. Tôi thấy bầu trời và các vì sao. Tôi đang sử dụng cầu thang. Gabriel đang lơ lửng bên cạnh tôi, và Jorge ở trên đỉnh cầu thang.”
“Cảm giác thế nào khi gặp lại Jorge?” Tôi hỏi.
“Anh ấy đẹp quá! Anh ấy nhẹ nhàng và mỉm cười với sự kiên nhẫn và thấu hiểu trong đôi mắt.”
“Hãy nhờ Jorge và Gabriel đưa bạn đến Hội đồng Trưởng lão. Mô tả chi tiết mọi thứ bạn nhìn thấy và trải nghiệm.”
“Tôi hiện đang đứng giữa [một căn phòng]. Những khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp đang nhìn tôi, xung quanh là những sắc xanh. Sàn như bằng đá cẩm thạch. Có một lò sưởi. Giống như một giảng đường. Hai bên có bậc thang. Người đứng gần tôi nhất là một phụ nữ xinh đẹp với rất nhiều tình yêu trong đôi mắt. Cô ấy cầm một cây gậy có một ngôi sao trên một tay và một quả cầu vàng trên tay kia. Nơi tôi đứng và lên đến những nơi họ ngồi có màu đỏ, trắng và cam, và từ đó trở đi là màu tím và xanh lam, và mọi thứ đều được bao quanh bởi những ngôi sao.”
“Có bao nhiêu thành viên trong Hội đồng?”
“Sáu. Một người sau tôi, hai người bên trái tôi, một phụ nữ trước mặt tôi và hai người khác bên phải tôi.”
“Người phụ nữ mà bạn mô tả; hãy hỏi xem cô ấy có phải là người phát ngôn của Hội đồng không.”
“Đúng vậy.”
“Tên cô ấy là gì”?
“Andromeda. Tôi nhận được một năng lượng nữ tính rất yêu thương từ cô ấy.”
Sau đó, Alexa và tôi bắt đầu thay phiên nhau nói: Tôi nhắc cô ấy hỏi một số câu hỏi cho Andromeda, và Alexa nói lại cho tôi những câu trả lời mà cô ấy nghe thấy trong đầu.
Alexa: Hội đồng có thông điệp gì cho tôi?
Andromeda: Là ánh sáng. Là sự trong trẻo. Bạn thật dũng cảm khi ở đây. Hãy vinh danh bản thân. Bạn được chào đón ở đây.
[Tôi hiểu phần đầu trong câu trả lời của Andromeda là lời nhắc nhở Alexa về con người thực sự của cô ấy: là ánh sáng trong trẻo. Mỗi con người thực sự được tạo ra từ ánh sáng thiêng liêng được nén lại trong một cơ thể vật chất. Ở đây, Hội đồng đang yêu cầu Alexa nhớ lại bản chất thực sự của mình và tỏa sáng.]
Alexa: Kế hoạch của tôi đối với cuộc sống hiện tại là gì?
Andromeda: Hãy là chính mình, hãy lên tiếng, giúp đỡ, phục vụ, hạnh phúc và có được kiến thức sâu sắc hơn, mở rộng hơn về các mối quan hệ hình thành thế giới, xuyên lục địa và gắn kết nhân loại với nhau.
Alexa: Jorge, Luca và tôi có lên kế hoạch trước khi bất kỳ ai trong chúng tôi được sinh ra để Jorge quay trở về thế giới tinh thần ngay sau khi Luca chào đời không?
Andromeda: Có, các bạn đã lên kế hoạch, bởi vì vị trí của anh ấy là nơi anh ấy đang ở hiện tại. Đó là nơi anh ấy có thể trông nom bạn và Luca.
Alexa: Tại sao chúng tôi lại tạo ra kế hoạch này?
Andromeda: Để tiến xa hơn; để có trải nghiệm sâu sắc hơn trong kiếp này; để Luca được kết nối với ánh sáng.
“Tôi thấy đầu của Luca và một quả cầu ánh sáng sáng chói ngay phía trên đầu cậu ấy,” Alexa nói với tôi khi cô ấy mô tả hình ảnh mà Hội đồng đang cho cô ấy xem. “Đó là cơ hội để cậu ấy kết nối với một ánh sáng cao hơn trong cuộc sống này.”
Tôi hỏi Alexa những câu hỏi mà cô ấy muốn hỏi Hội đồng.
Alexa: Tôi muốn biết tại sao, một lần nữa, tại sao chúng tôi lại lên kế hoạch này.
“Tôi nhìn thấy một khu rừng,” Alexa nói khi Hội đồng đặt một hình ảnh mới vào tâm trí cô ấy. “Tôi cảm thấy rằng việc đưa Luca vào thiên nhiên và khiến cậu ấy nhạy cảm với mọi thứ xung quanh chúng ta—nước, không khí, tiếng thì thầm của cây cối, những đám mây nơi bố nhìn xuống cậu ấy—sẽ truyền đến cậu ấy như ánh sáng và khiến cậu ấy trân trọng Sự hiện hữu luôn ở đây.
“Bây giờ tôi đang ngồi trên một tảng đá lớn bên cạnh một dòng sông, chải tóc, nhìn thấy mình phản chiếu trong dòng sông chảy qua thời gian và cuốn trôi nước mắt của tôi. Điều đó thật thanh bình, lấp lánh và đẹp đẽ. Đó là Dòng sông Thời gian. Jorge ở đó bên cạnh chúng tôi, ăn mặc như một hiệp sĩ. Anh ấy tỏa ra một năng lượng rực lửa màu vàng và đỏ, mang tính bảo vệ và nam tính. Anh ấy giống như mặt trời, và tôi giống như một dòng sông, chảy chậm rãi. Luca giống như một chú yêu tinh nhỏ, nhảy nhót trong khu rừng sáng sủa. Hình ảnh đó mang ý nghĩa là: ba nguồn năng lượng khác nhau cùng tồn tại trên các bình diện khác nhau.”
Alexa: Jorge còn ở bên tôi và Luca theo những cách nào khác?
Andromeda: Jorge nói chuyện với Luca thông qua sách vở và truyện kể. Anh ấy nói bằng cách gửi những hiện thân nam khác đến để hỗ trợ năng lượng nam tính của Luca. Anh ấy đang chờ đợi trong những chuyến phiêu lưu. Anh ấy sẽ luôn ở đó để bảo vệ Luca.
Biết rằng Hội đồng thường sẽ đưa một người thân yêu đã trở về thế giới bên kia vào, tôi gợi ý Alexa hỏi Hội đồng xem cô ấy có thể nói chuyện trực tiếp với Jorge không. Ngay khi cô ấy hỏi thì Jorge đã xuất hiện. Tôi tiếp tục nhắc Alexa đặt một số câu hỏi.
Alexa: [buồn bã] Tại sao anh lại phải ra đi sớm như vậy? Anh được kêu gọi để làm gì à?
Jorge: Không hề sớm chút nào. Anh đã chờ đợi để được làm bố trong một thời gian dài. Khi anh có thể làm bố, đã đến lúc anh phải tiếp tục kế hoạch.
Alexa: Anh đã giúp em nuôi dạy Luca như thế nào?
Jorge: Ngôi nhà của anh. Anh đã xây ngôi nhà đó cho em. Anh đã cho em và con nơi ở này. Anh đã lấp đầy không gian bằng năng lượng để em sống ở đó. Anh trông chừng Luca vào ban đêm. Đó là lý do tại sao Luca có giấc ngủ ngon và chưa bao giờ sợ bóng tối. Anh dẫn dắt bước chân của con. Anh bảo vệ con.
Alexa: Jorge, anh muốn những người khác đã mất bạn đời và cảm thấy như họ đang nuôi con một mình biết điều gì?
Jorge: [khóc] Rằng họ không hề đơn độc, vì họ [người bạn đời của họ] luôn ở đó. Người ấy luôn dõi theo họ với một tình yêu sâu sắc không bao giờ mất đi, và họ thực sự bảo vệ đứa trẻ.
Alexa: Làm sao những người đó có thể cảm nhận được sự hiện diện của người bạn đời và biết rằng họ đang đóng một vai trò trong việc nuôi dạy đứa trẻ?
Jorge: [Thắp] một ngọn nến vào ban đêm. Ngồi xuống, thư giãn và lắng nghe bên trong những gì người bạn đời đang nói với họ. Có thể đặt một số đồ vật của ‘người đã khuất’ lên một tấm vải—một bàn thờ nhỏ trước mặt. Chỉ cần cảm nhận. Rồi buông bỏ. Rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều điều là thông điệp từ những người thân yêu đã rời khỏi thế giới vật chất.
Alexa: Anh có thể nói thêm điều gì với những người vẫn đang đau buồn vì mất đi người bạn đời của mình để giúp họ hiểu hay an ủi họ?
Jorge: Hãy tin vào kế hoạch. Và cảm nhận được sự kết nối với một điều gì đó lớn hơn, một điều gì đó ở một cõi khác, điều này sẽ giúp ích rất nhiều để vượt qua cảm giác như một nạn nhân, cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác như trái tim bị xé toạc. Trái tim vẫn ở lại. Điều đó rất quan trọng. Hãy tập trung vào việc trở nên trọn vẹn.
Alexa: Bố mẹ vẫn còn sống có thể nói gì để giúp đứa trẻ hiểu được điều gì đã xảy ra?
Jorge: Hãy bảo đứa trẻ tin vào sự kết nối và tìm kiếm nó trong giấc mơ của mình. Hãy cảm thấy an toàn, vì con luôn được trông nom. Vào ban đêm, hãy hôn lên trán con và nói, ‘Bố hoặc mẹ của con ở bên con và sẽ đưa con vào một cuộc hành trình tuyệt đẹp.’
Alexa: [khóc] Tại sao em không thể nghe anh rõ hơn? Em cảm thấy rằng mình chỉ cần ngồi xuống và muốn nói chuyện với anh, em có thể làm được, nhưng em không làm được. Cảm giác như em đã thất bại vậy.
Jorge: Anh có đủ kiên nhẫn để chờ em và đồng hành cùng em trong quá trình thực hành này, vì thời gian không quan trọng với anh. Chúng ta còn rất nhiều thời gian phía trước.
Alexa: Jorge, anh có yêu em không?
Jorge: Rất nhiều.
Alexa: Anh có hài lòng với cách em nuôi dạy Luca không?
Jorge: Luca là một cậu bé vui tươi, rạng rỡ, tỏa sáng. Nếu đó là cách cả hai chúng ta nhìn Luca, thì em không nên nghi ngờ gì cả, em không nên hỏi, bởi vì cả hai chúng ta đều nhìn thấy Thiên Chúa [trong Luca] qua đôi mắt yêu thương của bố mẹ. Luca rất, rất ổn.
Trong suốt cuộc trò chuyện, tình yêu thương lớn lao của Jorge dành cho Alexa và Luca có thể cảm nhận được rõ ràng. Cảm nhận được rằng anh ấy đã nói hết những gì trong lòng, tôi yêu cầu Alexa tập trung trở lại Andromeda và Hội đồng.
Alexa: Tôi đang ở đâu trong chu kỳ cuộc sống của mình? Tôi có đang sử dụng mọi điều tôi đã học được trong các kiếp trước không, hay còn [nhiều] kiến thức hoặc trí tuệ nào khác mà tôi nên sử dụng?
Andromeda: Bạn đã đi một chặng đường dài. Bạn đã ở đây nhiều lần trước mặt chúng tôi. Bạn nên cảm thấy chắc chắn về nhiệm vụ này và khả năng vượt qua thử thách này với trí tuệ và ánh sáng, mà không gục ngã, không bị choáng ngợp bởi trải nghiệm đầy đau buồn. Đau buồn thực sự là một quả cầu sáng chói của trí tuệ.
Với điều đó, Andromeda bước tới và đưa cho Alexa quả cầu ánh sáng mà cô ấy đã cầm. Alexa lại bắt đầu khóc.
Andromeda: Đây là món quà dành cho bạn: trí tuệ vàng từ Hội đồng.
Alexa: Tương lai của tôi sẽ như thế nào? Tôi có thể gặp gỡ một người đàn ông khác không?
Andromeda: Chính Jorge đang mở đường. Bạn có thể chọn từ nhiều sự lựa chọn khác nhau.
Alexa: Cảm ơn vì tất cả những món quà tôi đã nhận được. Rất nhiều ánh sáng. Rất nhiều điều đẹp đẽ.
“Alexa,” tôi nói, “trước khi chúng ta kết thúc, tôi muốn bạn yêu cầu Andromeda và Hội đồng cho bạn một sự chữa lành năng lượng ở mọi cấp độ: thể chất, cảm xúc, tâm trí và tâm linh. Tôi muốn bạn đặt ra một ý định để nhận được năng lượng chữa lành hoàn toàn ở mọi cấp độ. Hãy mô tả cho tôi những gì bạn nhìn thấy và cảm nhận.”
“Tôi cảm thấy mình ở giữa vòng tròn. Tôi cảm thấy những sinh thể này dang rộng tay về phía tôi. Tôi cảm thấy ánh sáng vàng, một vầng hào quang quanh đầu. Tôi cảm thấy mình được bao bọc trong nhiều lớp ánh sáng—ánh sáng vàng tràn ngập cơ thể tôi, bên trong cơ thể tôi là ánh sáng cam, ánh sáng đỏ chạm đến làn da tôi. Cấp độ đầu tiên xung quanh tôi, tôi cảm thấy màu xanh lam, tím và xanh lục. Tôi cảm thấy một năng lượng màu vàng rất đặc biệt trong ngực và tràn ngập toàn bộ thân mình. Xung quanh đó là một lớp màu trắng, giống như một chiếc áo choàng, bao phủ các lớp màu. Tôi thấy những cơ thể dài màu trắng của Hội đồng đang gửi và truyền năng lượng cho tôi. Tôi thấy những sinh thể khác đang đứng xung quanh với tình yêu trong mắt và nụ cười trên môi: bà tôi, các thiên thần, và Jorge. Tôi vẫn đang nhận được nguồn năng lượng tuyệt đẹp, yêu thương này thắp sáng tôi từ bên trong và lấp đầy tôi bằng những màu sắc tươi đẹp và niềm vui sống. Những lớp ánh sáng và màu sắc này sẽ được lan tỏa khi tôi trở lại Trái đất.
“Họ đặt một ngôi sao trên trán tôi, ngôi sao sẽ dẫn lối cho tôi trong cuộc sống và không bao giờ rời xa tôi, không bao giờ tắt ánh sáng của nó. Nó sẽ mang lại cho tôi sự sáng suốt. Nó sẽ dẫn lối tôi vượt qua những thời điểm khó khăn và thắp sáng những thời điểm tươi đẹp.
“Bây giờ các thành viên Hội đồng hạ cánh tay xuống và yêu cầu tôi kéo chiếc áo choàng trắng quanh người. Tôi cúi đầu tỏ lòng tôn kính và chắp tay trước ngực. Tôi vô cùng cảm ơn họ vì đã ở đó vì tôi vào khoảnh khắc đặc biệt này của cuộc đời. Xin cảm ơn.”
“Alexa,” tôi nói, “khi chúng ta bắt đầu rời khỏi cõi cao của tâm trí linh hồn và sự tồn tại tươi đẹp trong thế giới tâm linh giữa các kiếp sống của bạn trên Trái đất, tôi muốn bạn nhớ rằng thế giới yêu thương này luôn ở bên bạn. Mọi thứ chúng ta đã nói đến—tất cả những suy nghĩ, ký ức và những hiểu biết sâu sắc của bạn—bạn sẽ giữ lại, và những điều này sẽ giúp ích và trao cho bạn sức mạnh khi bạn hoàn thành phần còn lại của cuộc sống hiện tại với năng lượng và mục đích tươi mới.
“Và khi bạn nghe tôi đếm từ một đến mười, cơ thể và tâm trí của bạn sẽ đạt đến trạng thái tỉnh táo, cảm thấy như thể bạn vừa mới thức dậy sau một giấc ngủ rất ngon. Thức dậy và tỉnh táo. Sự chữa lành, sự hiểu biết, và những việc tốt mà bạn đã hoàn thành ngày hôm nay sẽ được khắc ghi trong tâm trí siêu thức của bạn và sẽ được phản ánh trong các lựa chọn, hành động và khái niệm về bản thân của bạn từ ngày hôm nay trở đi. Bạn sẽ mở mắt trong trạng thái tỉnh táo hoàn toàn khi nghe tôi đếm đến mười. Và bạn sẽ nhớ lại mọi thứ khi sự hiểu biết vĩnh cửu của bạn hòa nhập hoàn toàn hơn với những ký ức có ý thức.” Sau đó, tôi đếm chậm từ một đến mười, rồi dừng lại để Alexa có thời gian định hướng và ổn định bản thân.
“Bạn thấy thế nào?” Tôi hỏi khi cảm nhận được cô ấy đã quay lại.
“Thật tuyệt vời! Thật sâu sắc!” cô ấy thốt lên. “Thật đẹp. Thật vượt ra khỏi thời gian và không gian. Khi tôi nhận ra rằng mình đã từng ở đó trước đây, lý trí của tôi đã bước sang một bên và thừa nhận rằng điều đó thực sự đang diễn ra ở mức độ tâm linh. Nó rất thực, và từng bị lãng quên, nhưng đồng thời cũng rất quen thuộc.”
“Cuộc nói chuyện với Jorge như thế nào?”
“Những thông điệp rất rõ ràng khiến tôi ngạc nhiên và chắc chắn không phải là một phần trong nhận thức bình thường của tôi.”
“Bạn cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy được tiếp thêm năng lượng và tái khẳng định. Tôi chắc chắn sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều khi cảm nhận được tình yêu trong tim và ngôi sao trên trán. Tôi sẽ bước đi khá chắc chắn. Điều này có ý nghĩa rất nhiều, không chỉ dừng lại ở việc mất đi người chồng thân yêu, ném tro cốt xuống biển và tiếp tục sống. Tôi biết rằng còn rất nhiều điều cần học, và tôi muốn học một cách có ý thức.”
————-
Hãy xem xét sự vĩ đại và sự uy nghiêm không thể diễn tả được, cũng như lòng dũng cảm phi thường vốn có trong kế hoạch cuộc đời của Alexa, Jorge và Luca.
Ba thực thể vĩnh cửu, vô hạn này đã nén một phần năng lượng của họ vào cơ thể vật lý. Họ từ bỏ giao tiếp thần giao cách cảm tức thời để có được sự giao tiếp bằng lời một cách chậm rãi. Họ rời khỏi cõi giới không có thời gian để tiến vào cõi giới theo thời gian tuyến tính. Họ đổi cơ thể thần tính vĩnh cửu để mang lấy những hình dạng vật chất, phàm trần. Họ rời khỏi Tình yêu thiêng liêng mà họ cảm thấy trong sự hợp nhất của Ngôi nhà Tinh thần để nhận lấy sự tách biệt trong nhận thức trên Trái đất. Như thể những thách thức này là chưa đủ, họ thêm vào kế hoạch cuộc sống của mình việc trở thành bố mẹ đa chiều. Chỉ những thực thể mạnh mẽ nhất mới dám thực hiện một nỗ lực như vậy. Chỉ những linh hồn can đảm nhất mới dám bước đi như vậy.
Chính thông qua nhận thức này, chúng ta hiểu rằng Alexa, Jorge và Luca không phải là nạn nhân, vì điều gì có thể biến những linh hồn mạnh mẽ như vậy thành nạn nhân? Sự hiểu biết này là một chìa khóa để hoàn thành các kế hoạch cuộc đời của họ. Jeshua đã khuyên như vậy khi ông nói, “Điều quan trọng là Alexa phải nhận ra sự vĩ đại của linh hồn [Luca] và không xem anh ấy là nạn nhân của một số phận khủng khiếp.” Jorge lặp lại cái nhìn sâu sắc này khi anh ấy nói chuyện với Alexa: “Xin đừng xem Luca là nạn nhân. Cậu ấy mạnh mẽ và nhiều sức mạnh và có thể trở thành ngôi sao rạng rỡ bên trong mình, mặc dù mất bố khi còn rất nhỏ.” Đối với Alexa, việc xem Luca là nạn nhân sẽ phủ nhận sự uy nghiêm của cậu ấy như một linh hồn và làm cậu ấy mất năng lượng. Ngược lại, khi Alexa nhìn thấy ánh sáng bên trong của Luca, cô ấy đã mạnh mẽ gợi cho cả hai nhớ lại sự vĩ đại bẩm sinh của họ.
Cũng đẹp đẽ như ba linh hồn này là hành động nuôi dạy con cái đa chiều. Luca không có bố. Nhưng như Jorge đã nói với chúng ta, sự kết nối năng lượng giữa bố mẹ phi vật chất và đứa trẻ vẫn nguyên vẹn. Jorge cảm nhận được khi Luca buồn hoặc sợ hãi và cần anh ấy; sau đó, anh ấy ngay lập tức ở bên Luca. Trên cõi vật chất, mọi điều không như vẻ bề ngoài. Mỗi đứa trẻ “mất” bố mẹ, mỗi người “mất” bạn đời, và thực sự là mỗi người từng bước đi trên mặt đất này đều được yêu thương và hỗ trợ từ thế giới bên kia vượt quá mọi thước đo và vượt xa sự hiểu biết hiện tại của chúng ta.
Alexa thông thái biết điều đó, và khi lớn lên, Luca sẽ biết rằng Jorge không chỉ ở bên cạnh họ khi cần. Cô ấy nói với Luca, “Hãy nhìn chú chim, ánh sáng trên cây, [hay lắng nghe] tiếng gió. Bố con đang ở đó.” Những lời của cô ấy không chỉ đơn thuần là tình cảm an ủi; chúng thực sự đúng. Chỉ có một sự hiện hữu trong toàn Vũ trụ và không có sự tách biệt giữa bất kỳ hình dạng hiện hữu nào trong vô vàn hình dạng mà một thực thể đảm nhận. Jorge có thể được tìm thấy trong mọi làn gió, giọt mưa và hạt cát. Sóng không bao giờ tách khỏi đại dương; tia nắng không bao giờ tách khỏi mặt trời.
Nhận thức đầy đủ về sự thật này, Jorge nói với chúng ta rằng “nhiều, nhiều, nhiều thứ là thông điệp từ những người thân yêu”. Chiếc lông vũ hoặc chiếc lá đặc biệt “tình cờ” thổi ngang qua đường đi của một người; đám mây “tình cờ” có hình dạng như một trái tim; loài chim cụ thể hoặc loài động vật khác xuất hiện khi bạn nghĩ về một người thân yêu “đã khuất”… tất cả đều là Đấng Duy Nhất [One Being] đang in dấu ý thức của mình lên một phần khác của ý thức.
Và cũng giống như những người thân yêu tạo ra sự giao tiếp bên ngoài với chúng ta theo nhiều cách, họ cũng giao tiếp với chúng ta theo nhiều cách bên trong. Như Jeshua đã nói, “Để kết nối với người đã khuất, bạn phải làm quen với một loại giao tiếp khác: thông qua hình ảnh, cảm xúc, những nhận thức tức thời.” Cũng có thể có hình ảnh có ngôn từ hoặc ngôn từ mà không có hình ảnh. Những cảm nhận mà người thân yêu gửi đến từ thế giới bên kia có thể lan tỏa đến người bạn đời nhập thể theo những cách tinh tế hoặc mạnh mẽ, nhưng cả hai đều có một sự hiểu biết rằng nguồn gốc của cảm nhận đó không phải từ chính mình. Những nhận thức tức thời là sự tải xuống thông tin, biết mà không hiểu vì sao ta lại biết. Việc sẵn lòng chấp nhận sự biết mà không cần nắm bắt những lý giải về đầu óc là một hành động tin tưởng, và sự tin tưởng là người dẫn đường cho ánh sáng. Đến lượt mình, ánh sáng chứa đựng thông tin, bao gồm cả sự hướng dẫn quý giá về cách nuôi dạy những đứa con yêu dấu do người bạn đời ở thế giới tinh thần chỉ cho ta.
Jeshua đã nói đến sự thật này khi ông nói rằng những hiểu biết đến từ “sự không biết”. Niềm tin cố định và cấu trúc tư duy cứng nhắc giống như những yếu tố gây nhiễu giữa các chiều kích, hạn chế hoặc thậm chí đôi khi cắt đứt dòng chảy trí tuệ đến với người bạn đời vẫn còn sống. Cần có nhận thức về bản thân để nhận ra những niềm tin hoặc cấu trúc tư duy như vậy; cần có lòng can đảm để phá bỏ hoặc giải phóng chúng. Nhận thức về bản thân và lòng can đảm như vậy có thể đặc biệt hữu ích trong việc nuôi dạy con cái đa chiều. Niềm tin của chúng ta tạo nên thực tại của chúng ta. Như Jeshua đã nói, “Nếu bạn tin rằng mình không xứng đáng, tình yêu của họ [người bạn đời đã khuất] có thể không đến được với bạn hoàn toàn.” Tuy nhiên, ngay cả như vậy, người bạn đời phi vật chất vẫn có thể củng cố “hạt giống ánh sáng”—hy vọng, đức tin và sự tin tưởng—đã có sẵn trong người bạn đời vẫn còn sống. Đối với những người đã mất người yêu và sợ “một mình” nuôi con hoặc những đứa trẻ, hãy chọn gieo những hạt giống ánh sáng như vậy bên trong chính mình bây giờ. Hãy chọn ngay bây giờ để tin rằng bạn là một đứa con thánh thiện của Nguồn/Thiên Chúa, bạn xứng đáng với mọi tình yêu thương và sự hỗ trợ vì chính bạn.