JESUS VÀ NHỮNG NGƯỜI ESENSE - CHƯƠNG 20 - JESUS VÀ JOHN: HAI HỌC VIÊN Ở QUMRAN

 

CHƯƠNG 20 - JESUS VÀ JOHN: HAI HỌC VIÊN Ở QUMRAN


Trong một phiên khác, tôi tình cờ gặp Suddi trong khi anh ấy đang giảng dạy. Một lần nữa, đây sẽ không phải là một tình huống bất thường ngoại trừ việc anh ta do dự trả lời, và cảnh báo tôi rằng có điều gì đó đặc biệt đang xảy ra. Có cùng một dạng bí mật đã xuất hiện rất nhiều lần. Câu hỏi luôn luôn là làm thế nào để có được vượt qua hàng rào bảo vệ tích hợp sẵn này. Anh chỉ thừa nhận rằng anh có hai học viên, và từ những câu trả lời cẩn thận của anh, tôi cảm nhận được các học viên này có thể là ai. Tôi phải thận trọng bước đi để tìm ra câu trả lời. Tôi hỏi anh ấy đang dạy họ những gì.


S: Tôi dạy Luật. (Anh ta dừng lại và mỉm cười dịu dàng.) Điều này đối với tôi có vẻ rất kỳ quặc. Làm thế nào một người có thể dạy Luật cho một người khác còn hiểu nó rõ hơn tự bản thân họ hiểu? (Anh ấy cười nhẹ nhàng.) 


D: Bạn đang nói về học sinh của bạn? 


S: Tôi đang nói về một trong số họ, vâng. 


Bây giờ tôi cảm thấy chắc chắn rằng tôi biết anh ấy đang dạy ai. Nhưng làm thế nào để khiến anh ta thừa nhận điều đó? 


S: Cả hai đều rất thông minh. Một thì tính khí như lửa, và người kia chỉ ngồi đó và nhìn bạn. Và đôi khi bạn cảm thấy vô cùng ngu ngốc bởi khi anh ấy đưa một quan điểm ra, nó giống như bạn mới vừa thấy điều đó lần đầu tiên. Bạn nhìn nó với ánh sáng mới và đôi mắt mới. 


Tôi nói với anh ấy rằng tôi rất ngạc nhiên vì tôi tự hỏi một đứa trẻ có thể dạy một người thầy như thế nào.


S: Một đứa trẻ có thể dạy cho nhiều người lớn nhiều điều. Làm thế nào để yêu, làm thế nào để cởi mở, làm thế nào để yêu thương người khác mà không xem xét những gì mà họ sẽ đạt được từ người khác. 

Tôi yêu cầu một ví dụ về những điều đó mà anh đã được nghe thấy và Suddi đã đưa tôi những điều sau đây. 


S: Anh ấy rất tinh ý. Anh ấy quan sát mọi thứ như thể để học hỏi từ mọi thứ. Anh nói rằng khi một cây đang phát triển, nó biết khi nào nên tạo ra những cành mới, và nó biết khi nào nên nở hoa và khi nào nên gieo hạt. Và nó biết khi nào nên làm tất cả những điều này mà không có bất kỳ hướng dẫn rõ ràng nào. Dường như nó biết những điều này từ thinh không, có thể nói vậy. Vì vậy, trong trung tâm của vạn vật, con người có thể biết nhiều điều từ thinh không, như cách thực vật làm với những thứ cơ bản nhất. Bởi vì con người là một sinh vật tiên tiến hơn, anh ta có thể biết những điều tiên tiến hơn từ thinh không, và sử dụng những điều này để định hướng cuộc sống và hành động của mình. Tôi không thể nói theo cách anh ấy đã làm. Anh ấy sử dụng lời nói một cách tuyệt vời. 


D: Có phải những điều mà anh ấy đã nói với bạn là những điều bạn chưa từng tự nghĩ đến? 


S: Không nhất thiết điều đó chưa được nghĩ đến. Nhưng nó giống như một hơi thở của mùa xuân đã dọn sạch bụi bẩn và mạng nhện đi để bạn có thể nhìn thấy nó rõ ràng. Có lẽ là lần đầu tiên. 


D: Đó hẳn là một đứa trẻ khác thường. Học viên của ông lớn chưa?


S: Họ vẫn chưa làm lễ Barmitzvahs. Họ chỉ mười hai tuổi rưỡi.  


Vì tôi không có kiến thức về phong tục Do Thái, tôi nghĩ rằng Barmitzvah đã được tổ chức khi con trai lên mười hai tuổi, nhưng Suddi nói rằng họ đã ở tuổi mười ba. Tôi muốn biết thêm một chút thông tin về những gì anh ấy đang dạy họ. Nói về Luật, ý anh có phải là Ngũ Thư không?


S: Nó là một phần của Ngũ Thư, nhưng Luật là những luật mà Moses đưa đến cho chúng tôi. Những điều mà chúng ta phải sống theo hàng ngày, để được coi là thánh thiện và đi đúng hướng. Đó là những hướng dẫn, như nó đã từng. Đó chỉ là một phần của Ngũ Thư. Đó chỉ là một trong những phần, như nó đã từng. 


D: Bạn có thể cho biết ngắn gọn về một số luật quan trọng?


S: Có các quy tắc của chế độ ăn kiêng. Có luật của... tất nhiên, các điều răn. Tôn trọng cha mẹ của bạn, và giữ ngày thánh Sabbath, và không phạm tội ngoại tình hoặc tội lỗi, hoặc ăn cắp hoặc ham muốn hoặc bất kỳ trong số đó. Đó là một phần của Luật. Cách bạn đối xử với những người làm việc cùng bạn. Làm thế nào bạn phải xử lý khi ... giống như khi một người chồng chết, người vợ sẽ trở thành vợ của người kế sau. Có những luật này. Tất cả mọi thứ về cuộc sống hàng ngày đều nằm trong luật. Và rồi có luật về những ... chẳng hạn như, bao lâu mà bạn có thể sở hữu một nô lệ của riêng mình. Luật của nô lệ và của người được giải phóng và những thứ vô dụng như vậy. 


D: Ý anh là gì, những thứ vô dụng? 


S: Nếu không có nô lệ, tại sao phải có luật về họ? 


Điều này là sự thật. Không có nô lệ ở Qumran. Nhưng Suddi nói mặc dù nó vô dụng, nhưng đó là truyền thống khi học những điều này. Tất nhiên, chúng sẽ rất quan trọng để biết đến đối với một người sống bên ngoài các bức tường. Tôi yêu cầu anh ta giải thích luật của người nô lệ và những người được giải phóng.


S: Vâng, sau bảy năm, người Do Thái không còn là nô lệ nữa. Bạn phải bị ràng buộc bởi luật này để giải phóng nô lệ và để cho anh ta trở thành một người tự do. Trừ khi trong một số trường hợp nhất định. Có sự khác biệt trong điều này, nhưng chúng rất ít. Nó rất phức tạp và rắc rối, nhưng đây là cơ sở của nó. 


D: Luật Essene có khác với Ngũ Thư không?


S: Bạn sẽ không coi chúng là luật Essene. Chúng là những quy luật của tự nhiên. Quy luật của sự hiển lộ. Nơi mà, mong muốn và nhu cầu được biết sẽ được thực hiện, nhu cầu sẽ được đáp ứng. Những quy luật này là những quy luật cơ bản của tự nhiên. Đây cũng là những gì đang được dạy, nhưng cũng có những người khác sẽ dạy họ điều này. Làm thế nào để tận dụng mọi phần của bản thân, cho mục đích sống của mỗi người. Mục tiêu tối thượng cuối cùng là gì? Mục tiêu để người ta có thể trở nên hoàn thiện trong cuộc sống này. 


D: Những niềm tin Essene này không được tìm thấy trong Ngũ Thư?


S: Không phải là nó không có ở đó. Luật ở đó cho tất cả mọi người thấy. Chỉ là chúng không được chú ý đặc biệt. 


D: Đối với nhiều người, dù sao đó cũng chỉ là lời nói. Họ không thực sự hiểu. 


S: Nhưng đây là những lời của Chúa, Đức Chúa của chúng ta. Ý tôi là, chúng thiên liêng, chúng phải... tôi hoàn toàn không hiểu tại sao có rất rất nhiều người trong cuộc sống hằng ngày lại chối bỏ sự tồn tại của Thượng Đế. Đối với những điều này, tôi cảm thấy rất đau buồn, vì họ đang trải qua cuộc sống mù quáng hơn cả một người sinh ra không có mắt. Vì họ đã đóng đôi mắt của tâm hồn lại.


Tôi nghĩ rằng tôi sẽ cố gắng một lần nữa để có được tên của các học viên. Anh do dự nhưng cuối cùng trả lời, "Có Benjoseph và sau đó là Benzacharias". Cuối cùng tôi đã vượt qua. Anh ta không nhận ra rằng tôi đã lừa anh ta. Anh không thể cho tôi biết tên của Đấng Messiah và Người Mở Đường, nhưng việc tiết lộ tên của các học trò của anh là hoàn toàn không sao vì anh nghĩ rằng tôi sẽ không thể liên kết hai người. Anh ta không thể nhận ra rằng những cái tên này sẽ đủ để tôi xác định chúng. Rõ ràng 'Ben' trước một cái tên có nghĩa là "con trai của”, và những cái tên Joseph và Zacharias đã nói rõ rằng anh ta đang nói về Chúa Jesus và John. Anh ta không có cách nào để biết rằng tôi biết tầm quan trọng của tên của cha họ, và tôi sẽ có thể đặt hai tên lại với nhau. Bây giờ tôi sẽ có những cái tên để sử dụng có thể trốn tránh hàng rào bảo vệ. Anh có thể tự do nói về các học trò của mình mà không nhận ra chính mình đã đưa nó ra.


Anh nói đây là tên của cha họ. Họ có hai cái tên: "Đây là tên thứ hai của họ, như cách bạn nói, vâng". Anh ấy vẫn từ chối cho tôi biết tên của họ. Không sao đâu. Anh ấy không nhận ra rằng anh ấy đã nói với tôi đủ rồi. 


D: Những học viên này đã học với bạn rất lâu chưa? 


S: Có lẽ từ khi họ tám tuổi, vâng. Khoảng bốn năm rưỡi hoặc 5 năm. 


Bây giờ tôi biết tôi có thể đặt câu hỏi về Benjoseph và anh ấy sẽ trả lời, không biết rằng tôi biết Benjoseph và Đấng Messiah là một và giống nhau. Phương pháp này tỏ ra rất hiệu quả.


D: Benjoseph đã sống ở đâu trước khi đến với bạn? 


S: Trong một thời gian, anh đã ở Ai Cập, và ở xa hơn nữa, để học hỏi. 


D: Một số người nói rằng một đứa trẻ không thể tự suy nghĩ và học bất cứ điều gì khi chúng còn nhỏ. 


S: Điều này là do chúng không được đối xử như thể chúng có bất kỳ trí thông minh nào, do đó chúng không cần phải chứng minh rằng chúng có sức mạnh của suy nghĩ và hấp thu. Người ta nói rằng bảy năm đầu tiên của một đứa trẻ là những gì làm nên một con người. Anh ấy là một học sinh rất khác thường. Vì vậy, vâng, tôi đã nói rằng họ đã dạy anh ta. Người ta nói rằng anh đã đi với anh họ của mình để xem nhiều nơi xa hơn. Điều này tôi không biết, tôi đã không hỏi anh ta về điều này. Tôi không cảm thấy đó là quyền của tôi. 


D: Bạn có biết đó là anh họ nào không?


S: Đó là một trong những người anh em họ của mẹ anh ấy. Tôi không chắc, tôi tin đó là anh họ của anh ấy. Tên anh ta cũng là Joseph. 


Tôi đã rất ngạc nhiên rằng mẹ anh ấy sẽ cho phép anh ấy đi xa như vậy, nhưng Suddi nói rằng cô ấy cũng đi cùng họ trong những chuyến đi này. 


D: Bây giờ mẹ anh ấy có sống với bạn không?  


S: Không, họ sống trong nhà của họ. Họ đã từng sống trong cộng đồng, nhưng họ có những đứa con khác để chăm sóc. Và có rất nhiều điều làm để có thể sống ngày qua ngày. Họ cảm thấy rằng anh sẽ được hưởng lợi từ kiến thức và giáo lý của chúng tôi. Họ đến đây khá thường xuyên và ghé thăm. Và anh ấy về nhà với tần suất nhiều. Họ sống ở Nazareth. Đó là một chuyến đi vài ngày. Có lẽ mỗi tháng một lần họ đến thăm anh ta và rồi sau đó đến lượt anh ta đi thăm họ. Do đó, liên lạc vẫn không bị phá vỡ.


D: Luật có phải là điều duy nhất mà bạn dạy cho những cậu bé này không? 


S: Vâng, nhưng họ học với tất cả các người thầy ở đây. Họ học toán học, nghiên cứu các ngôi sao, nghiên cứu về những lời tiên tri, những bí ẩn. Tất cả những gì chúng tôi có thể dạy cho họ. 


D: Bạn có nghĩ rằng họ là những học sinh giỏi? 


S: Vâng, tôi cho là như vậy. 


Mỗi lần anh ta nói về họ, có tình cảm trong giọng nói của anh ta. Họ là những học sinh duy nhất của Suddi. Anh đã dành thời gian của mình chỉ để dạy họ, vậy nên các trưởng lão tại Qumran phải coi sự giáo dục của họ là một vấn đề rất quan trọng.


0 Nhận xét