CON NGƯỜI VÀ CÁC THỂ – Chương 5 : NHỮNG  DẪN  THỂ  KHÁC

0
83

NHỮNG  DẪN  THỂ  KHÁC

(Other Vehicles)

***

 Chúng ta có thể đi một bước xa hơn, nhưng khi làm thế, chúng ta phải vào một vùng rất cao cả, gần như ngoài tầm con đường chúng ta, dù trong sự tưởng tượng. Vì nhân thể không phải một thể cao nhất, và Chân Ngã không phải Thượng Trí (Manas), mà là thượng trí kết hợp và thâm nhập trong Bồ Đề (Buddhi). Đây là kết quả sự tiến hóa của nhân loại, điểm cuối cùng của bánh xe luân hồi sinh tử.

 Bên trên cõi thượng giới mà chúng ta đã nói đến, còn có một cõi cao hơn, đôi khi được gọi là cõi của trạng thái tâm thức tinh thần cao siêu (Turiya) hay cõi của Tuệ Giác (Buddhi). Ở cõi này, dẫn thể của tâm thức là thể tinh thần, còn được gọi là thể bồ đề hay thể phúc lạc (anandamayakosa), mà người tu sĩ thiền định có thể thâm nhập vào, và trong đó họ nếm mùi phúc lạc vĩnh cửu của thế giới huy hoàng. Ở trạng thái này, thiền gia nhận ra trong tâm thức chính mình sự đồng nhất với tất cả, điều này trở thành một sự kiện của kinh nghiệm, chớ không chỉ là một niềm tin thông minh.

 Đối với người đã phát triển năng lực, minh triết và tình thương cao thượng, sẽ có ngày họ bước qua một cửa lớn, đánh dấu một giai đoạn nổi bật trên đường tiến hóa, đó là cánh cửa của sự điểm đạo. Người đạo đồ được Đức Thầy hướng dẫn đi xuyên qua khỏi cửa và tiến lên lần đầu tiên vào thể bồ đề, để có được kinh nghiệm về sự đồng nhất hiện tồn giữa những chia rẽ đa dạng của thế giới vật chất. Người đạo đồ cũng nhận thấy sự đồng nhất hiện hữu giữa những chia rẽ đa dạng nơi cõi trung giới và ngay cả cõi trí. Khi vượt lên khỏi những cõi thấp, người đạo đồ khoác vào thể bồ đề, lần đầu tiên có kinh nghiệm về sự đồng nhất và nhận thấy sự chia rẽ chỉ thuộc vào 3 cõi thấp. Họ cảm thấy là một với tất cả, mà tâm thức của chính họ không bị mất; tâm thức họ có thể bành truớng và bao gồm tâm thức mọi người, đúng ra nó trở thành một với những tâm thức khác. Đây là sự hợp nhất mà sau đó con người luôn luôn khao khát có trở lại, sự hợp nhất họ đã cảm nhận rất thật, mà ở những cõi thấp không thể nào có được dù hết sức cố gắng. Kinh nghiệm này vượt quá những giấc mơ cao tột của họ, và họ nhận thấy tất cả nhân loại là một với Bản Ngã thâm sâu nhất của họ.

  1. Những thể tạm thời – Khi nói đến những thể của con người, chúng ta không thể không đề cập đến vài thể khác có tính chất tạm thời, đúng ra ta có thể gọi chúng là các thể nhân tạo. Khi xuất ra khỏi thể xác, một người có thể sử dụng thể vía, và cho đến khi nào họ còn hoạt động trong thể vía, họ còn bị giới hạn ở cõi trung giới. Tuy nhiên, nếu họ có thể sử dụng được thể trí (Lower Manas hay hạ trí) để vào vùng trí tuệ, từ vùng này họ có thể qua cõi trung giới và cõi trần mà không bị ngăn trở. Cái thể được sử dụng ở đây thường được gọi là ‘‘thể ảo ảnh’’ (mayavi  rupa), có thể nói đây là thể trí được tái sắp xếp để hoạt động riêng biệt.

 Người ấy đã tạo ra một chân dung của chính họ theo khuôn mẫu thể trí họ, trau chuốt nó theo hình ảnh mà họ muốn. Trong cái thể nhân tạo tạm thời này, họ tự do đi xuyên qua ba cõi theo ý muốn, vượt trên những giới hạn của nhân loại bình thường. Đây là thể nhân tạo thường được nói đến trong những sách Thông Thiên Học, trong thể này nột người có thể du hành từ nơi này đến nơi khác, họ cũng có thể đi qua cõi trí tuệ để học hỏi những chân lý mới, góp nhặt kinh nghiệm, và đem những điều quí báu vừa góp nhặt được về cho tâm thức lúc thức.

 Lợi điểm trong việc sử dụng thể cao này là nó không bị nhầm lẫn và mê hoặc ở cõi trung giới như đối với thể vía. Những giác quan thể vía không được huấn luyện thường đưa đến lầm lạc, cần phải có nhiều kinh nghiệm ở cõi trung giới mới có thể đưa ra những tường trình đáng tin cậy. Nhưng đối với thể trí nhân tạo tạm thời, sẽ không có sự nhầm lẫn, nó thấy với một nhãn quan đúng đắn, nghe với một nhĩ quan trung thực. Những mê hoặc ở cõi trung giới không chế ngự được nó, những ảo ảnh không làm nó nhầm lẫn, cho nên người được huấn luyện để đi khảo sát thích sử dụng thể trí nhân tạo này, họ có thể tạo ra khi cần đến và bỏ đi khi công việc đã hoàn tất.

 Có những thể tạm thời khác cũng được gọi là ‘‘thể ảo ảnh’’ (mayavi rupa), nhưng tốt hơn chúng ta nên giới hạn từ ngữ này cho thể trí tạm thời vừa nói đến ở trên. Một người có thể xuất hiện ở một nơi cách xa thể xác, thật ra đó chính là hình tư tưởng, chớ không phải một dẫn thể của tâm thức, đó là tư tưởng khoác vào tinh hoa chất của cõi trung giới. Theo qui tắc, những thể này chỉ là dẫn thể của vài tư tưởng hoặc ý muốn đặc biệt, chúng cho thấy không có ý thức nào khác ngoài những tư tưởng ấy, ta chỉ đề cập lướt qua về chúng.

  1. Hào quang con người — Đến đây chúng ta cần tìm hiểu về hào quang con người, theo ý nghĩa đầy đủ, thật sự nó là gì? Nó chính là người ấy, biểu lộ một lượt trên 4 cõi của tâm thức, năng lực hoạt động ở mỗi cõi tùy theo trình độ phát triển của con người. Nó là sự kết tập những thể, hay những dẫn thể của tâm thức, nó thuộc phương diện hình thể của con người. Trước hết và quan trọng hơn hết là thể tinh thần (spiritual body), mà những người đã điểm đạo có thể nhận thấy, qua thể này ngọn lửa sống động từ linh thể chiếu rọi, nó là sự biểu lộ của con người trên cõi bồ đề. Kế đến là nhân thể (causal body), biểu lộ ở nơi cao nhất của cõi trí, vùng vô sắc tướng của cõi thượng giới, nơi cư trú của cá tính. Sau đó đến thể trí, thuộc về những cảnh thấp của cõi thượng giới. Kế tiếp theo thứ tự là thể vía, thể phách và thể xác đậm đặc, mỗi thể được tạo nên bởi chất liệu thuộc vùng riêng của nó, và biểu lộ đặc tính con người khi họ ở trong mỗi cảnh ấy.

 Khi sinh viên nhìn một người, họ thấy tất cả các thể tạo nên con người riêng rẽ nhau, vì chúng có mức độ vật chất khác nhau, đánh dấu giai đoạn phát triển mà họ đã đạt được. Khi phát triển nhãn quan cao hơn, sinh viên sẽ thấy sự hoạt động đầy đủ trong mỗi thể của con người.

 Họ thấy thể xác giống như một khối kết tinh đậm đặc trong trung tâm những thể khác, những thể khác thấm nhập thể xác và ló ra bên ngoài chung quanh nó, tức thể xác là thể nhỏ nhất. Kế đến là thể vía, cho thấy trạng thái của bản chất cảm dục, bản chất này chiếm một phần lớn thể vía người bình thường, đầy những đam mê, thèm khát và cảm xúc thấp hèn. Tùy theo sự trong sạch nhiều hay ít mà cơ cấu và màu sắc thay đổi: từ thô sơ đến mịn màng, từ đen tối đến trong sáng; ở con người tiến hóa cao, thể vía rất thanh nhẹ, tinh tế. Kế đến là thể trí, nó vẫn còn kém phát triển ở phần đông nhân loại, vẻ đẹp và màu sắc của nó thay đổi tùy theo trình độ đạo đức và trí tuệ của con người. Kế đến là nhân thể, rất khó nhận thấy ở hầu hết người bình thường, phải xem xét rất cẩn thận mới có thể thấy được, nó phát triển rất ít, giống như một màng mỏng manh, màu sắc lợt lạt, hoạt động rất yếu ớt. Nhưng khi nhìn vào một linh hồn tiến hóa cao, một hình ảnh con người tốt đẹp đập vào mắt ta, ánh sáng rực rỡ, màu sắc huy hoàng thanh nhã cho thấy những sắc thái rất tinh khiết và đẹp đẽ, khác với màu sắc ở những cõi thấp, ngoài ra có những màu sắc chỉ hiện hữu ở cõi cao cho thấy sự tăng trưởng về phẩm chất và năng lực của con người.

Người có phưóc lành, may mắn được thấy một trong những vị cao cả xuất hiện như một hình thể sống động, hùng vĩ, với màu sắc sáng chói huy hoàng, đẹp không thể tả, và lộng lẫy ngoài sức tưởng tượng. Trong tương lai, đến một ngày nào đó tất cả chúng ta sẽ trở nên giống như các Ngài, vì sự toàn thiện mà các Ngài có đang ở trạng thái tiềm ẩn trong mọi người chúng ta.

 Có một điểm thực hành về vấn đề hào quang cần được ghi nhận sau đây. Ta có thể tự bảo vệ một cách hiệu quả chống lại sự xâm nhập của những tư tưởng bên ngoài, bằng cách dùng chất liệu hào quang để tạo nên một bức tường hình cầu chung quanh ta. Hào quang đáp ứng rất dễ dàng đối với xung động của tư tưởng, với sự cố gắng tưởng tượng, ta hình dung viền bên ngoài nó đông đặc lại thành một lớp vỏ, như thế ta tạo nên một bức tường bảo vệ chung quanh ta. Lớp vỏ này sẽ ngăn cản sự xâm nhập của những tư tưởng trôi dạt đầy dẫy trong cõi trung giới, không cho chúng quấy rầy như chúng thường làm đối với cái trí không được huấn luyện. Đôi khi ta cảm thấy sinh lực bị kiệt quệ, đặc biệt khi ta tiếp xúc với nguời hút sinh lực những kẻ kế cận một cách vô ý thức, điều này có thể được ngăn ngừa bằng cách tạo nên lớp vỏ bảo vệ; đối với bất cứ người nào nhạy cảm, và người nào bị kiệt quệ sinh lực vì nguyên nhân kể trên, cần tạo lớp vỏ bảo vệ này. Đây là quyền năng tư tưởng tác dụng lên chất liệu thanh nhẹ để tạo nên lớp vỏ bao bọc chung quanh bạn.

 Chúng ta nhận thấy những người chung quanh ta ở vào những trình độ phát triển khác nhau, các thể của họ cho thấy họ ở vào thời điểm nào trên đường tiến hóa. Hào quang cho thấy bản chất đúng thật của con người, chúng ta tô đắp thêm vào nó khi sự sống thực của chúng ta tăng trưởng, chúng ta thanh lọc hóa nó khi những kiếp sống của chúng ta trong sạch, cao quí, chúng ta đan vào nó những phẩm chất càng ngày càng cao hơn.

 Đề cập về sự sống, có một triết lý nào khác đầy hy vọng, đầy sức mạnh và đầy niềm vui hơn triết lý này không? Nhìn khắp nhân loại bằng mắt trần, ta thấy toàn sự suy đồi, đau khổ, vô vọng. Nhưng khi quan sát bằng nhãn quan cao hơn, ta thấy nhân loại xuất hiện duới một phương diện hoàn toàn khác. Thật ra ta vẫn thấy sự đau khổ và suy đồi, nhưng ta biết rằng chúng chỉ tạm thời, chúng thuộc về giai đoạn non trẻ của nhân loại, và nhân loại sẽ vượt qua nó. Ta chưa thấy được triển vọng cao cả ở những người còn thấp kém, dã man, nhưng với thời gian họ sẽ tiến bộ.

Đây là thông điệp của hy vọng mà Minh Triết Thiêng Liêng mang đến cho thế giới tây phương, một thông điệp của sự giải phóng thế giới khỏi mọi thống khổ, không phải trong giấc mơ mà trên thực tế, không phải chỉ là hy vọng suông mà là sự xác quyết. Trong cuộc sống, mỗi người đang cố gắng phát triển khả năng nhận thức mới và áp dụng thông điệp. Những quả đầu tiên đang xuất hiện khắp mọi nơi, sẽ có ngày toàn thể thế giới gặt hái những trái chín và sẵn sàng hoàn thành mục đích mà Thượng Đế  đã đề ra.

***

Tổng hợp sách trong Thư viện trái đất 

Facebook page

 

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here