ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ 2: Chương 14

0
11

CHƯƠNG 14

 

Con nhầm lẫn mất rồi. Chúng ta có thể trở lại trước một chút được không? Dường như có một số dữ liệu mâu thuẫn nhau. Con cảm thấy rằng Ngài đang nói rằng đôi khi điều giúp đỡ tốt nhất chúng con có thể cho người ta là để mặc họ. Thế rồi con cảm thấy Ngài đang nói, đừng bao giờ không giúp đỡ ai đó nếu con thấy rằng người đó cần giúp đỡ. Hai câu này có vẻ đá nhau rồi.

Hãy để Ta làm sáng tỏ điều con suy nghĩ về điều này.

Đừng bao giờ đưa ra loại giúp đỡ làm mất đi khả năng của người khác. Đừng bao giờ nhất định đưa ra giúp đỡ mà con nghĩ là cần thiết.

Hãy để người đang cần giúp đỡ biết rõ điều con có để cho – rồi lắng nghe điều họ muốn; hãy xem cái họ sẵn sàng nhận là gì.

Hãy trao tặng sự giúp đỡ được mong muốn. Thường thì người kia sẽ nói, hoặc biểu lộ bằng hành vi của họ, rằng họ chỉ muốn để yên một mình. Bất kể con nghĩ gì, con muốn cho gì, để yên họ một mình có thể là Quà Tặng Lớn Nhất con có thể cho họ khi đó.

Nếu, vào một lúc sau này, có điều gì khác được muốn hoặc mơ ước, con sẽ được đánh động để lưu ý xem có phải cái con cho được hay không. Nếu đúng là thế, hãy cho nó.

Nhưng hãy cố gắng đừng cho điều gì làm mất quyền. Cái làm mất quyền là cái cổ vũ hoặc tạo ra sự lệ thuộc.

Quả thật, luôn luôn có một cách nào đó để con có thể vừa giúp người khác vừa trao quyền cho họ. Hoàn toàn làm ngơ trước cảnh khó khăn của một người đang thực sự cần giúp đỡ không phải là giải pháp, vì làm quá ít thì không trao quyền cho người khác nhiều hơn làm quá nhiều. Để có ý thức cao hơn, con không thể cố tình lờ đi cảnh khó thực sự của anh chị em mình, bảo rằng để mặc xác họ là quà tặng cao nhất con có thể cho họ. Thái độ ấy là kiêu căng tự mãn ở mức độ cao nhất. Nó chỉ giúp cho con biện hộ cho sự vô can của mình thôi.

Ta lại giới thiệu với con lần nữa về cuộc sống của Đức Jesus và giáo huấn của Ngài.

Vì chính Đức Jesus đã bảo con rằng Ta sẽ nói với những người bên phải Ta: Hãy đến, hỡi con cái được Ta chúc phúc, hãy thừa hưởng vương quốc mà Ta đã chuẩn bị cho các con.

Vì Ta đói và con đã cho Ta ăn; Ta khát và con đã cho Ta uống; Ta không nhà không cửa, con đã cho Ta trú ngụ.

Ta trần truồng và con đã cho Ta áo mặc; Ta đau yếu và con đã đến thăm Ta; Ta ở trong tù, con đã đến an ủi Ta.

Và họ sẽ nói với Ta: Lạy Chúa, đã bao giờ con thấy Ngài đói mà cho ăn đâu? Hoặc khát mà cho uống? Đã khi nào chúng con thấy Ngài không nhà cửa mà cho trú ngụ? Hay trần truồng mà cho áo mặc? Có khi nào chúng con thấy Ngài đau yếu, hoặc ở tù, mà chúng con an ủi Ngài đâu?

Và Ta sẽ trả lời họ:

Quả thật, quả thật, Ta nói cùng các con – mỗi khi các con làm điều ấy cho người nhỏ bé nhất trong các con, là các con đã làm cho Ta đấy.

Đây là sự thật của Ta, và nó sẽ đúng cho mọi thế hệ.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here