VŨ TRỤ XOẮN 3 – CHƯƠNG 6 KẾT CẤU KHÔNG QUAN TRỌNG

0
20

Clare là một cô gái đáng chú ý. Tôi lần đầu gặp cô ấy ở Kona, Hawaii vào tháng 2 năm 2005. Cô đã đi khắp thế giới để làm bất cứ điều gì mình muốn, bất kỳ cuộc phiêu lưu nào cũng không phải là giới hạn đối với cô. Ở Hawaii, cô ra ngoài mỗi ngày trên một chiếc thuyền nhỏ để bơi cùng cá heo. Cô đã tham gia các buổi giảng và hội thảo của tôi trong khi ở Kona, rồi thu xếp để gặp tôi ở London một vài tháng sau khi tôi giảng dạy và thực hiện một lớp thôi miên của mình.

Nhà cô ở trên lục địa, cô sẽ dễ dàng đến làm phiên cũng như tham gia lớp học —— Đây nghe có vẻ bình thường, nhưng điều làm cho nó phi thường chính là Clare bị giới hạn trong xe lăn.

Cô chưa bao giờ để điều này khiến mình trở thành tàn phế. Tôi đã lo về việc cô ấy tham dự lớp, vì nó được tổ chức trong một căn hộ riêng gần công viên Hyde, một ngôi nhà Victoria ba tầng cổ kính. Nhưng các ngôi nhà ở London, cũng như các nhà hàng xe lửa và mọi thứ khác, đều không được trang bị hỗ trợ cho người tàn tật. Cô thu xếp vận dụng các bậc thang đá lên ngôi nhà, và ở trong đó trước khi chúng tôi biết cô ở đó. Cô ấy đã không yêu cầu sự giúp đỡ, và cũng không chờ đợi nó.

Khi cô ấy muốn có phiên, tôi thấy làm sao có thể. Khách sạn của tôi là một trong hàng ngàn ngôi nhà cổ đã được chuyển đổi thành khách sạn. Khối này khối kia của chúng đều gắn với nhau —— người ta từng dùng chúng làm nhà ở gia đình trong suốt thế kỷ 18 và 19. Giờ đây chúng đã được cải tạo lại thành khách sạn, nhưng các phòng đều nhỏ, được sửa để chứa một phòng tắm nhỏ, thường có một thang máy rất hẹp, không đủ lớn cho hai người cùng hành lý, và hành lang là những chướng ngại vật. Tôi nhìn không ra Clare có thể xoay xở thế nào cho phiên với những thứ đó. Nhưng cô ấy nói không cần lo lắng, cô từng ra vào mọi kiểu nhà mà hầu hết mọi người sẽ coi là bất khả thi đối với người ngồi xe lăn. Tôi cho rằng đó là câu nói cũ, “Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường.” Tôi biết cô ấy sẽ đến lúc nào, và muốn xuống cầu thang giúp cô ấy dùng thang máy, nhưng cô ấy gõ cửa trước khi tôi có cơ hội.

Tôi có sự ngưỡng mộ lớn lao đối với cô gái này, và tôi biết một vấn đề chính mà cô ấy muốn giải quyết trong phiên là nguyên do khuyết tật của cô ấy. Cô có thể tự nhấc mình khỏi ghế và lên giường bằng cách sử dụng cánh tay và thân trên. Đôi chân cô không hoàn toàn vô dụng, nhưng không hỗ trợ chống đỡ trọng lượng cô. Cô không có vấn đề gì khi đi sâu vào trạng thái nhập thần, và như thường lệ, tôi không bao giờ biết mình sẽ khám phá ra gì khi bắt đầu phiên làm việc.

Clare xuống khỏi đám mây trên một thành phố lớn ven biển. “Thành phố có hình như trăng lưỡi liềm chạy dọc theo vịnh. Có những tòa cao ốc, những tòa nhà thấp hơn, và những bến tàu ra một cái gì đó như nước. Thật buồn cười vì có vẻ như có sự nâng cao dọc theo bờ biển, nhưng biển có vẻ cố định. Bạn không có các chuyển động của sóng. Tất cả mọi thứ đều có vẻ đông cứng.” Tôi chuyển cô xuống cho đến khi cô đứng trên mặt đất, và yêu cầu mô tả từ điểm nhìn đó. “Tôi có ấn tượng về màu sắc, màu đồng hoặc giống đồng. Giống như một chất liệu nhựa. Ngay cả dưới chân tôi, cảm giác giống như cùng loại với vật liệu kim loại nhựa. Các tòa nhà được làm bằng thứ đó, mọi thứ đều có ánh sáng như màu đồng cam, có những cái cây trông giống hệt mô hình, giống như chúng được làm bằng vật liệu nhân tạo.”

Cô ấy không thấy bất kỳ loại xe cộ hay con người nào. Đường phố trống trơn, nhưng điều này thường xảy ra khi thân chủ lần đầu tiên vào cảnh —— họ thường ở một mình mà không có dấu hiệu sự sống, rồi khi chúng tôi nói chuyện, sinh mệnh và những thứ khác tiến vào hình ảnh, như thể cảnh phải được đặt trước, sau đó phần còn lại của nó mới có thể bắt kịp. Cô nhận thấy cái trông giống một đám mây sao sa màu đồng trong bầu trời tối phía trên thành phố. Sau đó tôi yêu cầu cô ấy mô tả về bản thân. “Tôi cảm thấy rất gầy và dài, chân rất rất gầy, đặc biệt là dưới khớp gối. Ngón chân cảm thấy giống như móng vuốt hơn là bàn chân. Tôi không mặc quần áo. Cơ thể tôi như một bộ xương. Rất gầy. Và cũng được làm bằng chất dẻo! Loại mỏng manh. Da tôi có cùng màu đồng. Tôi có cánh tay gầy yếu, và bàn tay buồn cười. Chúng rộng, rộng hơn.

Sáu ngón tay, cộng với một ngón cái nhỏ và ngắn hơn những ngón khác.”

D: Thế còn khuôn mặt bạn? Bạn có tóc không?

C: (Cười) Tôi cảm thấy như một bộ xương có tóc, vâng. Tóc màu sáng, và giống rơm hơn.

D: Bạn có mắt không?

C: Vâng, tôi nghĩ có cái gì đó trong hốc. Có thể là mắt. Tôi có thể nhìn thấy. Không mũi. Tôi không chắc chắn về miệng. Có một cái lỗ. Trên bộ xương này hầu như không có da. Chỉ loại vật liệu kỳ lạ này. Không có tai.

D: Bạn có ăn thức ăn không?

C: Không có nội tạng. Nó chỉ là một kết cấu, không có gì khác. Nó trống rỗng.

D: Cái gì giữ bạn sống nếu bạn không có tim hay phổi?

C: Đó là điều tôi đang tự hỏi, có bất kỳ sự sống nào ở đó không. Có vẻ như có một hệ thống bên trong kết cấu này với cái gì đó đang chảy. Đó là năng lượng lỏng, màu xanh nhạt. Nó lưu thông trong cấu trúc. Và có cái gì đó cũng phải xanh.

D: Bạn có phải uống nó, thay thế nó, hoặc gì khác?

C: Không, giống như là một chiếc xe, đang được tiếp nhiên liệu. Tôi nghĩ theo thời gian nó đã được tiếp nhiên liệu lần nữa.

D: Làm như thế nào?

C: Trong gót chân của kết cấu này. Có một cái lỗ để tiếp nhiên liệu.

Khi Clare bắt đầu mô tả nơi cô ở, nó cũng kỳ lạ. Cô sống trong tầng hầm bên dưới một tòa nhà. Cô không cần phải ngủ, cũng như không phải ăn. Vì vậy, căn phòng trống trải, chỉ là một khoảng không gian. “Thật khó để thấy. Tôi đang ở trong căn phòng này, dường như có những sinh mệnh khác cao hơn tôi, với những chấm xanh. Như thể họ trống rỗng và có một số chấm xanh hoặc gì đó xung quanh họ. Nhưng phần còn lại là trống rỗng hoặc đen. Nó giống như treo trong hư vô. Tôi cảm thấy một mật độ. Và đó chỉ cho phép tôi nhận ra rằng phải có cái gì đó, bởi vì nó đang di chuyển. Những sinh mệnh dường như ở đó, nhưng tôi không thể nhìn thấy họ.

Chỉ là những chấm màu xanh lam phác thảo. Nó không liên tục. Tôi nghĩ chúng tôi phải làm một cái gì đó với nhau.”

Khi tôi cố gắng tìm ra những gì cô ấy làm, chức nghiệp của cô ấy là gì, cô đột nhiên thấy mình nổi lên trôi bên ngoài phòng. “Nó trở nên xám hơn thay vì những màu khác. Tôi không thấy gì. Tôi đã bị thu hút ra khỏi đó. Hút ra. Tôi đang nổi. Tôi giống như trong một đám mây, trong một cái gì đó màu xám.”

D: Có chuyện gì khiến bạn rời khỏi đó?

C: Không. Chỉ biến mất.

Tôi không thể có thêm thông tin gì về sinh vật kỳ lạ này, vì vậy tôi bảo cô ấy di chuyển qua thời không cho đến khi thấy cái gì khác thích hợp. Sự tò mò của tôi chắc chắn đã dấy lên. Tôi cố gắng hiểu những cảnh lạ đó có liên quan gì đến Clare trong cuộc sống vật lý này.

C: Tôi thấy màu đỏ và đen. Đen với một số nét màu đỏ. Tôi trở nên nặng hơn một chút. Như thể tôi đang chìm, trở nên đậm đặc hơn. Toàn bộ cơ thể cảm thấy đậm đặc hơn. Nó được làm bằng hai lớp. Lớp trên cùng có kết cấu hơn, giống như nhựa. Và lớp dưới chạm vào hạ tầng là mềm hơn. Và trong cánh tay, ngực và chân ngứa ran. Và trong đầu. Bây giờ vào mặt.

D: Cơ thể này có hai tay và hai chân, hay nó kết cấu thế nào?

C: Nó có hơn hai tay hai chân. Nó có bốn chân với hai eo. Và nó có ba cánh tay mỗi bên ló ra khỏi vai.

D: Bạn có nhận được bất kỳ ấn tượng gì về khuôn mặt không?

C: Nó trông giống một nửa động vật. Đầu dài hơn, và nó được tạo bởi hai phần. Phần đầu tiên giống như đầu người ở phía sau. Sau đó, có một phần mở rộng, nhưng ở góc bốn mươi độ về phía trước. Mà làm cho đầu có trán dồ về phía trước, chúi qua phần dưới của khuôn mặt. Tôi đoán nó trông giống như một miệng mở, nhưng đó là cả một cái đầu và mặt. Da là vàng.

D: Khi bạn có nhiều chân, có khó đi bộ không?

C: Nó giúp đi bộ nhanh hơn, vì luôn có một chân chạm đất, giống như một bánh xe thực sự, cách chúng di chuyển.

D: Nghe có lý —— Bạn sống ở đâu?

C: Có gì đó trên bầu trời. Nó rất lớn. Giống một con tàu. Không thực sự, nhưng có đèn với một số kết cấu ở giữa.

D: Có những người khác ở đó không?

C: Tôi không biết về người khác —— Nó lại phóng to lên.

Cô lại rời khỏi và đi vào hư không. Tôi không thể lấy thêm thông tin. Vì vậy, tôi bảo cô ấy di chuyển một lần nữa qua thời không để tìm cái gì khác thích hợp. Khi tôi hỏi cô ấy nhìn hoặc cảm thấy gì, cô ấy đã trở nên thất vọng, và muốn dừng lại. “Tôi không thể đi đâu cả. Tôi không thể nhìn thấy gì. Tôi chỉ cảm thấy “zzzz” trong cơ thể mình.”

D: Không sao. Bạn đang làm rất tốt. Chỉ cần theo nó vì điều này xảy ra có một lý do. Bạn cảm thấy thế nào trong cơ thể mình?

C: Giống như kiến bò.

D: Ý bạn là với dây thần kinh?

C: Có thể.

D: Chủ yếu ở đâu?

C: Trong ngón tay, ở sau lưng, ở chân. Một cơn run. Tôi nhận được hình ảnh, có cảm giác như toàn bộ vũ trụ. Giống như có đầy đủ các hành tinh, sao và mọi thứ như thế.

D: Ồ, rất lớn, phải không? (Vâng) Giống như ở ngoài đó?

C: Không, là vũ trụ.

D: Là toàn bộ các thứ. (Vâng) Đó cảm thấy như thế nào?

C: Giống như tự do. Tôi không cần bất cứ điều gì. Tôi chỉ tồn tại. Tôi là vậy, và đó là đủ. Giống như trở về nhà.

D: Nơi nó ở quá lớn, rất khó tưởng tượng?

C: Không, đó không phải là tưởng tượng. Nó chỉ tồn tại.

D: Nhưng nếu bạn có thể là bất cứ gì, thì bạn sẽ làm gì?

C: Không gì. Cuối cùng, không gì. Chỉ tồn tại. Chỉ cho phép mọi thứ xảy ra.

D: Bạn một mình?

C: Có vẻ như tôi là mọi thứ. Chúng tôi đều ở cùng nhau, không bị tách ra.

Tất cả nghe có vẻ rất quen thuộc, vì tôi đã nhận được mô tả tương tự từ nhiều người khác về nơi họ gọi là “nhà”. Họ trở nên quá thỏa mãn, họ muốn ở lại đó. Họ không có mong muốn trải nghiệm bất cứ gì khác. Nhưng tôi cần thông tin, vì vậy tôi biết tôi phải đưa cô ấy ra khỏi nơi mãn nguyện tuyệt vời đó.

D: Tại sao bạn lại quyết định rời đi nếu nó thật hoàn hảo và thật đẹp?

C: Nhiệm vụ, tôi đoán. Để thu thập trải nghiệm, như thế toàn thể có thể tăng trưởng. Vì vậy, những trải nghiệm khác nhau có thể được thu thập, và sự vật có thể di chuyển và tiến triển.

D: Và điều đó không thể xảy ra ở nơi hoàn hảo này?

C: Tôi nghĩ đó là một câu hỏi về thay đổi trạng thái.

D: Vậy thì bạn phải rời khỏi trạng thái mỹ lệ đó, và đi đâu đó để thu thập thông tin? (Vâng) Để học. (Vâng) Bạn cảm thấy thế nào khi tách ra?

C: Rất đau đớn.

D: Bạn có được phép trở lại không, hay bạn phải ở lại và học thêm nhiều thứ?

C: Không, tôi nghĩ tôi có thể trở lại.

D: Bạn đã đi đâu khi bạn phải chia tách?

C: Đầu tiên, tôi cảm thấy như trở thành một hành tinh.

D: Ồ, đó sẽ là một trải nghiệm lớn, phải không? (Vâng) Bạn có thể trở thành gì khác ngoài hành tinh?

C: Cảm thấy như một sinh mệnh có tính cao su hơn và dài hơn. Bò sát hơn. Có những cơ quan. Khác biệt rất nhiều. Không có hạn chế. Không có gì.

D: Đây có phải một phần của việc học tập, trải nghiệm các loại cơ thể khác nhau? (Vâng) Chúng là vật lý, nhưng tất cả chúng khác nhau, phải không?

C: Vâng, rất nhiều. Đó là một chuyển động khác, một quan điểm khác của sự vật.

D: Sau đó, bạn chỉ cần đi từ cơ thể này sang cơ thể khác, từ nơi này sang nơi khác để thu thập thông tin? (Vâng) Có ai hay bất cứ gì cho bạn biết chỗ để đi và chuyện để làm không?

C: Giống như được gọi từ bên trong.

Tôi quyết định chuyển cô ấy đến lúc cô quyết định tiến vào cơ thể của Clare. “Tại sao bạn quyết định vào cơ thể đó?”

C: Tôi cảm thấy bị kéo vào. Và nó thật ra rất vui. Cảm thấy như thu hút vào đó.

D: Hút? Giống như bị cuốn vào nó? (Vâng) Là một em bé, hay gì?

C: Rất sớm trong tiến triển của em bé. Thai nhi.

D: Khi nó nằm trong bụng mẹ? (Cảm giác) Khi bạn bước vào cơ thể của Clare, đó là lần đầu tiên bạn có một cơ thể con người?

C: Không. Có rất nhiều trước đó.

D: Có vẻ như bạn thích khám phá?

C: Vâng. Tôi đang mệt mỏi về trải nghiệm. Mệt mỏi khi thử mọi thứ khác nhau, và mệt mỏi về các biến thể.

Bây giờ tôi đưa cô ấy trở lại cơ thể Clare, tôi nghĩ đã đến lúc phải gọi ra tiềm thức, hơn là đưa cô ấy xuyên qua đời này. Tôi hỏi tại sao lại chọn những cuộc đời ngoài hành tinh xa lạ đó cho Clare xem?

C: Để cho thấy kết cấu của cô ấy không quan trọng.

D: Chúng chắc chắn không phải nhân loại.

C: Nó không quan trọng, kết cấu, bất cứ thứ gì. Tinh thần có thể sống trong bất cứ thứ gì. Vấn đề bề ngoài như thế nào không gây ra sự khác biệt. Chúng chỉ là đại diện sinh động của sự sống, tất cả các hình thức quái lạ mà nó có thể mang. Chỉ phù hợp với bất cứ gì là cần thiết vào lúc đó.

D: Vậy kết cấu bên ngoài không quan trọng? (Vâng) Tất nhiên, phần quan trọng nhất là sinh mệnh lực, phải không?

C: Đó là một tia lửa, vâng. Tinh thần, sinh mệnh lực, bất cứ gì. Hoặc chỉ thu thập thông tin và trải nghiệm. Có rất nhiều dạng sống ở khắp mọi nơi. Cơ thể mà cô ấy đang cư ngụ thuộc loại nào không quan trọng. Mọi thứ đều có cùng thông tin bên trong, hoặc nảy ra từ cùng một thông tin. Từ cùng Nguồn. Từ tinh thần, hay bất cứ gì bạn muốn gọi nó. Và nó có thể có bất kỳ hình dạng, hình thức và sự nhất quán nào, bất cứ gì.

D: Đây có phải điều cô ấy nhìn thấy khi cảm thấy mình là toàn thể vũ trụ?

C: Vâng, đó là một phần của nó. Mọi thứ đều là một phần của nó, tất cả các hình thức kỳ quặc, tất cả các biểu hiện của Nhất Thể. Có một khoảnh khắc khi cô ấy ở trong đó. Có một khoảnh khắc khi có gì đó khác xảy ra, và cô ấy bị hút vào ánh sáng. Cô ấy là vũ trụ, nhưng đồng thời cũng trong một thứ gì đó nguyên bản hơn, như ánh sáng, ánh sáng thuần khiết. Đó là trước khi cô ấy trở thành một hành tinh. Nó cảm thấy giống như Nguồn Cội.

D: Nếu vũ trụ là mọi thứ, thì ánh sáng sẽ là gì?

C: Chỉ là Nguồn Cội.

D: Nguồn Cội của vũ trụ và mọi thứ đến từ đâu?

C: Vâng. Có lẽ đã có một bước trước đó, nhưng điều đó không thể diễn đạt được.

D: Tôi đã nghe điều này trước đây, có một số từ, thuật ngữ và khái niệm, mà chúng tôi sẽ không bao giờ có thể hiểu được. Không có từ nào mô tả chúng. (Vâng) Vì vậy, có cái gì đó trước ánh sáng.

C: Vâng, đó là sự biểu hiện. Nhưng nó không thể giải thích được.

D: Sau đó, khi bước vào trong ánh sáng, cô ấy trở thành hành tinh.

C: Sau đó, khi cô tách khỏi ánh sáng.

D: Và phải có nhiều trải nghiệm khác trước khi thử các thân thể khác nhau.

C: Rất nhiều.

D: Mục đích cô ấy trải qua rất nhiều thứ khác nhau là gì?

C: Để có được toàn bộ sự biểu hiện trở lại với nhau. Tổng hợp. Để có được một tổng hợp của tất cả các biểu hiện khác nhau. Và đưa chúng trở về Nguồn.

D: Vậy Nguồn làm gì với tất cả những biểu hiện này?

C: Cảm giác như ngày càng trở nên to hơn và toàn diện hơn, đa diện hơn, và phong phú hơn.

D: Vậy, Nguồn đang liên tục tăng trưởng và gia thêm chính nó. (Vâng) Vậy bạn đã cho Clare thấy điều này để cô ấy có thể hiểu được?

C: Cô ấy biết.

D: Nhưng cô ấy có thể đi tiền kiếp.

C: Không. Không tiền kiếp nữa. Cô ấy phải tiến tới. Đó không quan trọng. Cô đã hợp nhập mọi thứ. Cô ấy phải đi tiếp.

D: Chúng ta đang tiến tới đâu? Bạn có biết không?

C: Nghĩ một cách khác. Hòa quyện mọi thứ lại với nhau để không có bạo lực. Không có cú sốc giữa những thứ khác nhau để có thể có sự hòa hợp và tiến hóa, như được mang đi bởi một dòng suối, bởi một dòng sông, về phía trước.

Sau đó tôi hỏi câu hỏi của Clare: “Tại sao cô ấy có khuyết tật cột sống và chân? Lý do việc đó là gì?”

C: Nó giống như hình ảnh của thế giới, nó ngày nay như thế nào. Mọi thứ kéo theo hướng khác thay vì hài hòa và đi theo một hướng.

D: Ý bạn là cơ thể cô ấy đang kéo theo nhiều hướng khác nhau? (Vâng) Nhưng cô ấy bẩm sinh đã vậy.

C: Vâng, nhưng nó đã bắt đầu đổ vỡ, thực sự, khi có sự bất hòa xung quanh cô ấy. Cô ấy không biết làm thế nào để đối phó với nó. Sự bất hòa trong gia đình cô? Khi có một cú kéo sang cha mẹ cô, một cú kéo sang bà cô, và cô không thể hợp các lực lượng khác nhau thành một.

D: Vậy khi đó nó bắt đầu thành biểu hiện vật lý? (Vâng) Chúng ta có thể làm gì bây giờ không? Vì tôi biết sức mạnh của tiềm thức.

C: Cô ấy phải tìm ra sự hòa hợp bên trong mình.

D: Dù cô ấy làm được những điều tuyệt vời, nhưng chúng tôi muốn giúp cô ấy. Làm sao cô ấy tìm được sự hòa hợp trong chính bản thân mình?

C: Bởi cái chết. (Đó là một cú sốc.)

D: Chúng ta không muốn điều đó, đúng không?

C: Có thể không về vật lý, nhưng cô ấy phải chết.

D: Làm thế nào cô ấy có thể chết mà không chết một cách vật lý?

C: Cô ấy phải bước ra.

D: Cho mục đích gì?

C: Cũng giống như quay trở lại từ một góc nhìn khác.

D: Điều này có thể được thực hiện mà không cần chết?

C: Vâng, có thể. Cô ấy sẽ được hút ra, đưa vào giặt ủi rồi mang về.

D: Điều này có thể xảy ra khi cô ấy ngủ ban đêm?

C: Nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

D: Chúng tôi không muốn làm tổn hại đến cơ thể. Bạn hiểu chứ? Bởi vì đây là công việc của tôi, không bao giờ làm hại gì cả.

C: Không, cô ấy sẽ không bị tổn thương. Cô ấy không thể bị tổn thương. Cô ấy đi qua rất nhiều thứ mà không bị tổn hại.

D: Vậy cô ấy sẽ ra khỏi cơ thể, và sau đó trở lại từ một quan điểm khác?

C: Nó sẽ trở nên lúng túng như thường lệ khi cô ấy trở lại.

D: Vậy cơ thể sẽ hòa hợp hơn?

C: Vâng, cô ấy sẽ được căn chỉnh.

D: Cô ấy sẽ bắt đầu có cử động và cảm giác ở chân?

C: Có thể, vâng. Đó là một khả năng.

D: Một khi cơ thể hòa hợp, bạn có thể nối lại các kết nối không?

C: Có thể. Chúng vẫn ở đó, và chúng là toàn thể.

D: Vậy, chúng đã không hư hỏng. Chúng có thể được kết nối?

C: Chúng được kết nối, chúng chỉ èo uột, tê, hoặc… thật khó để nói. Giống như chúng đã bị vắt kiệt, thay vì có dòng chảy đầy đủ đi qua, thì chỉ có một chút. Giống như hạn hán ở khe suối.

Vâng, có thể có nhiều hơn. Chúng đang trải qua nhiều năng lượng hơn.

D: Bạn có thể làm điều đó không?

C: Nếu cô ấy xoay sở để có được liên kết đầy đủ, sẽ có thể.

D: Khi nào bạn muốn cô ấy làm điều này, nơi cô ấy có được sự hòa hợp?

C: Cuối tuần sau. Cô ấy sẽ trở về nhà lúc đó.

D: Và bạn sẽ bảo vệ tinh thần để nó có thể trở lại.

C: Vâng, bởi vì công việc vẫn chưa kết thúc. Còn nhiều điều nữa —— nhiều nhiều, nhiều hơn nữa. Từ từ. Cô ấy sẽ nhận thấy cảm giác quay về chân.

D: Sau đó, cô ấy sẽ dần dần bắt đầu sử dụng lại cơ.

C: Vâng. Chúng phải được đánh thức. Đã đến lúc! Đã đến lúc. Thời điểm đã đến! Khi cô ấy trải nghiệm rời bỏ cơ thể mình và được làm sạch, tái điều chỉnh, có thể làm việc trên toàn bộ cơ thể cùng lúc khi tất cả năng lượng của cô ấy được căn chỉnh.

D: Vậy, trong khi cô ấy ra khỏi cơ thể trong thời gian ngắn, bạn có thể làm việc trên cơ thể?

C: Vâng. Đặt máy móc trở lại theo thứ tự. Toàn bộ cơ thể cần được đại tu. Nó hiệu quả hơn khi cô ấy ở ngoài cơ thể, vì những hệ thống năng lượng cũng đang được đại tu. Không có gì khác mà phải được thực hiện.

D: Nhưng không có gì nguy hiểm cho cô ấy, cô ấy sẽ trở lại.

C: Cô ấy sẽ mệt mỏi —— Đó là cách tốt nhất. Vâng, đã đến lúc. Cô ấy sẽ thu hút quần chúng. Cô ấy sẽ giảng dạy ở cấp độ lớn hơn. Sau cuộc đại tu, cô ấy cũng sẽ nói một cách khác. Có khả năng truyền tải dễ dàng hơn những điều người ta cần bằng những từ mà họ có thể hiểu. Và cô ấy sẽ làm việc nhiều hơn trên tầng thứ năng lượng thẳng qua cơ thể cô ấy. Cô ấy sẽ truyền tải kiến thức. Cô ấy sẽ đi khắp thế giới. Cuộc sống cô ấy bắt đầu. Cô ấy cần kích hoạt này. Cô ấy cũng sẽ chữa lành cho những người khác. Cô ấy đã chờ đợi điều đó.

D: Cô ấy sẽ cảm thấy thế nào khi điều đó xảy ra?

C: Cô ấy sẽ lại ở trong tình trạng cảm giác kỳ quặc này. Không thực sự có thể nhìn thấy, có một thời gian khó cử động lưỡi để nói điều gì đó. Sau đó cô ấy chỉ cần đi và nằm trên giường, và phần còn lại sẽ coi sóc nó.

D: Lý do là bởi vì các kết nối được phân tách vào thời điểm đó. Đó là lý do rất khó để nói chuyện. (Vâng) Vậy khi cô ấy cảm thấy như thế, cuối tuần sau, khi về nhà, cô ấy có thể đi và nằm trên giường cho đến khi nó qua đi?

C: Cho đến khi cô ấy cảm thấy trở lại với nhau lần nữa.

D: Và trong thời gian đó, bạn sẽ làm việc trên cơ thể. (Vâng) Thật tuyệt vời. Cô ấy chưa từng mong đợi ngày này, phải không?

C: Chưa bao giờ.

D: Cô ấy đang tìm kiếm thông tin, nhưng không phải như thế này. Thật lạ là lần đầu tiên chúng tôi gặp tại cách nửa vòng Trái Đất, và sau đó chúng tôi gặp lại nhau ở đây.

C: Vâng. Nó có nghĩa là. Không có tình cờ ngẫu nhiên. Cô ấy dành thời gian, nhưng cô ấy ở đó.

D: Cô ấy đã học được những bài học của sự tàn tật, và bây giờ cô ấy không cần nó nữa.

C: Hãy để nó xảy ra. Cô ấy biết mọi thứ sẽ qua đi, và cô ấy không phải nghĩ về cách đạt đến đó. Cô ấy sẵn sàng. Những điều to lớn sẽ xảy ra. Miễn cô ấy không nghi ngờ, cô ấy có thể có nó. Cô ấy phải tin rằng đó là sự thật.

Khi Clare tỉnh dậy, đứng dậy và vào xe lăn, cô nói đã nhận thấy một số điều mà trước đó chưa từng có. Cô ấy có nhiều cử động hơn ở một trong hai chân (Cô ấy thường phải nhấc chúng lên để đặt vào ghế). Và cô ấy có một số cảm giác không bình thường ở chân. Tôi giải thích quá trình gì sẽ xảy ra khi cô ấy trở về nhà. Tôi nghĩ tốt nhất là nó xảy ra khi cô ấy ở một mình, và không ai làm phiền cô ấy. Bằng cách đó, họ có thể làm việc với cô ấy và dành tất cả thời gian họ cần.

ĐỂ LẠI NHẬN XÉT

Please enter your comment!
Please enter your name here