Năm kiếp đời nhớ - Chương 11 Sống như một linh hồn / Đời sống của một Linh hồn.

Mỗi khi Johnny hồi quy Anita qua nhiều kiếp khác nhau, cô ấy sẽ gặp một vài sự cố khi cô là linh hồn ở trạng thái được gọi là "đã chết". Ở trạng thái "giữa các kiếp sống" này, cô ấy thường nói rằng có những lúc bạn sẽ được kêu gọi làm những việc nào đó. Giọng nói đó sẽ nói bạn đi đến những địa điểm, và bạn không thể từ chối làm như vậy. Một cách tự nhiên, chúng tôi tò mò không biết cô ấy sẽ phải làm những việc gì. Vì vậy, theo thời gian, chúng tôi đã nhờ cô ấy cho chúng tôi biết những nhiệm vụ này là gì. Tôi nghĩ rằng chúng sẽ được đọc hiểu tốt hơn nếu tất cả cùng nằm trong một chương thay vì rải rác trong bài tường thuật.



Chúng ta đã nghe nói về những thiên thần hộ mệnh trong suốt cuộc đời của chúng ta. Cá nhân tôi luôn có ý nghĩ rằng mỗi chúng ta đều có một thiên thần được đặc biệt chỉ định cho chúng ta. Có thể điều này đúng, nhưng cũng có thể thấy từ cuộc điều tra của chúng tôi rằng bất kỳ linh hồn nào không bận rộn vào một thời điểm cụ thể và cần thiết nào đó đều có thể được chỉ định vào những nhiệm vụ bởi “tiếng nói” đó . Chắc chắn những công việc mà Anita nói cô được kêu gọi để làm rất gợi nhớ đến những công việc thường gắn với các thiên thần hộ mệnh. Dù câu trả lời là gì, tôi nghĩ thật an ủi khi biết rằng những thực thể này đang tồn tại xung quanh.


Theo Anita, phần sau là một ví dụ về việc trở thành một linh hồn là như thế nào. Cá nhân tôi cảm thấy việc làm điều gì đó như thế này sau khi bạn chết còn thỏa mãn hơn rất nhiều so với việc lơ lửng trên mây chơi đàn hạc cho đến cõi vĩnh hằng.

J: Đó là năm 1810. Bạn đang làm gì? 

A: Tôi chỉ đang trôi dạt, làm những gì tôi có thể. Tôi đã đến những nơi khác nhau trên đất nước này. Tôi thích ở đây nhất.


J:Giờ bạn đang ở đâu?

A: Tới lui quanh New York và Boston.. Tôi thích ở đây.

J: Và bạn nói, bạn đã đến những nơi khác của đất nước này?

A: Đúng, tôi đang đi khắp nơi và thấy những con người kỳ lạ khác nhau sống ở đây.

J: Những người kỳ lạ này ở những vùng nào của đất nước?


A: Tôi nghĩ rằng tôi đã gần như ở phần giữa của đất nước này khi tôi trở thành linh hồn. Tôi không chắc. Tôi đã đi một chặng đường dài về phía Tây. Không lâu sau, tôi đã băng qua sông. Tôi không biết họ có gọi nó là cùng một quốc gia hay không. Nếu không, họ sẽ sớm gọi như thế thôi. Và có những người sống ở đó rất khác biệt. Về cơ bản thì họ tốt, nhưng họ man rợ. Họ không hiểu rất nhiều thứ. Tôi đã quan sát ở đó một lúc.

J: Bạn đã quan sát nơi họ đang sống?

A: Đúng vậy.

J: Họ sống trong cái gì? 

 

A: Chúng là những tòa nhà trông kỳ lạ. Pueblos, tôi nghĩ chúng được gọi vậy. Những con người rất kỳ lạ.

J: Chúng được làm bằng gỗ à?

A: Không. Có một vài cái trụ thì bằng gỗ, nhưng chúng giống như từ vụn/bụi, và cứng cáp, gần giống như một viên gạch. Được làm mịn.

J: Bạn nói những người này man rợ?


A: Ừ thì, một số việc họ làm khác với những người sống đằng kia, bờ bên kia của con sông.

Rõ ràng là cô ấy đang đề cập đến Mississippi. Cô ấy nói về nó như là một ranh giới.

J: Hãy cho tôi biết điều gì là khác biệt.

A: Chà, họ trông khác, họ ăn mặc khác, họ nói một ngôn ngữ khác.

J: Họ ăn mặc như thế nào?

A: Chà, họ hầu như không mặc gì cả.

J: Họ không có bất cứ quần áo nào trên người sao?


A: Ồ, bạn biết đấy. Họ che đậy một vài chỗ. Nhưng họ không mặc quần áo như bên kia. Tất nhiên, trời nóng kinh khủng. Và họ săn giết động vật. Đó là một trải nghiệm kỳ lạ khi quan sát những người này. Tôi chưa bao giờ, chưa bao giờ hiểu bất cứ điều gì như thế trước đây. Tôi đã được gửi đến đó, và khi tôi quan sát họ một lúc, tôi đã cảm thấy sợ hãi. Tôi không muốn sinh ra ở đó.

J: Bạn đã được gửi đến đó. Bạn có nghĩ rằng có lẽ bạn đã được sinh ra ở đó?


A: Không. Tôi đã được gửi đến đó để giúp đỡ. Tôi phát hiện ra điều đó, nhưng lúc đầu tôi đã sợ. Tôi sợ phải giống như những người đó. Đôi khi họ trở nên bạo lực. (Lưu ý về nỗi sợ hãi bạo lực cũ.) Nhưng tôi phải giúp ai đó. Người đàn ông này, anh ta đang đi săn và đã bị thương. Anh ta cố gắng giết một con thú, và nó chạy ngay vào anh ta. Và tôi đã di chuyển anh ta tránh khỏi. Sau đó, tôi dừng con vật kia lại. Nó đã bị thương; nó sẽ sớm chết thôi. Nó chỉ tấn công anh ta một lần cuối cùng, và tôi đã dừng nó lại. Anh ta đã ngạc nhiên, và anh ta ... một điều về những người này; họ tin vào linh hồn.

J: Kiểu như anh ấy biết điều gì đã ngăn con vật lại?


A: Tôi nghĩ vậy. Anh ta nói với người của mình rằng Linh hồn Vĩ đại đã ngăn chặn nó. Tất nhiên, tôi không phải là một tinh linh vĩ đại, nhưng anh ấy đã nói với họ rằng Linh hồn Vĩ đại đã ra tay và ngăn chặn nó, và đó chỉ là cách tôi làm. Tôi đưa tay ra và gửi tin nhắn cho nó dừng lại, nó dừng lại và chết trước khi nó đến gần tôi. Tôi nghĩ điều thực sự khiến anh ta nghĩ đó là Tinh linh Vĩ đại là vì tôi phải kéo anh ấy lùi lại. Tôi đã khiến anh ta nhảy lai. Anh ta đã bị thương và không thể đi được, và đột nhiên anh ta nhảy lùi về phía sau. Nó khiến anh ta sợ hãi lúc đầu. Và tôi đã giúp anh ấy. Tôi bảo anh ta phải làm gì cho cái chân của mình.

J: Anh ta đã hiểu bạn sao?


A: Chà, khi anh ta quay về, họ nghĩ cách anh ấy quấn chân và mọi thứ thật kỳ lạ. Nhưng anh ấy nói có một giọng nói bảo anh ấy làm điều đó. Tôi nghĩ anh ấy đã nghe thấy tôi. Anh ta đã làm đúng những gì tôi đã bảo. Anh ta nói rằng chính Linh hồn vĩ đại đã giúp anh ấy, và bây giờ họ nghĩ anh ấy, có lẽ, đã được phù hộ. Họ nghĩ rằng linh hồn sẽ nói chuyện với anh ta.

J: Đây có phải là một người đàn ông lớn tuổi không?


A: Không, có một lý do tại sao tôi giúp anh ấy. Anh ta còn quá trẻ; anh ta có một vài việc khác phải làm. Anh ta không thể chết ngay bây giờ.

J: Và một giọng nói bảo bạn đi giúp anh ấy?

A: Vâng, chúng tôi làm thế. Đôi khi các tình huống trở nên rất phức tạp, và người ta tự mắc vào mớ hỗn độn tồi tệ. Họ phải có sự giúp đỡ. Đôi khi không có gì người phàm có thể làm để giúp họ thoát khỏi tình huống mà họ đang ở. Chúng tôi chỉ cần can thiệp khi đó.

J: Khi bạn giúp đỡ mọi người và nói chuyện với mọi người, họ có luôn nghe bạn không?


A: Không, không đâu. Nhiều khi họ không muốn nghe. Ngay cả khi họ đang tập trung cao độ nhất vào một vấn đề và cố gắng tìm ra cách giải quyết. Bạn cố gắng nói chuyện với họ, và họ chỉ là không thể tin được. Và đôi khi, giống như với người Mỹ bản địa kia, tôi phải làm cho anh ta di chuyển. Đôi khi, họ chỉ (chăm chăm) làm mọi việc, và không thể giúp đỡ được bản thân hoặc không nghĩ rằng họ có thể.

J: Nhưng bạn được yêu cầu làm điều này?

A: Chúng tôi được yêu cầu phải làm gì. Chúng tôi chỉ biết vậy.

----------------------------


J: Đó là năm 1933. Bạn đã làm gì gần đây, June?

A: À, tôi đang chăm sóc cho một cậu bé, giúp cậu ấy.

J: Tại sao, cậu bé bị ốm à?

A: Cậu ấy bị ốm, và cậu đã bỏ nhà đi. Tôi phải đưa cậu bé về nhà, tất nhiên.

J: Cậu bé sống ở đâu, ở Chicago đó sao?


A: Ồ, không. Sống ở Tennessee. Nơi đó là một thị trấn nhỏ trên đồi. Cậu bé đã bỏ chạy đi, và bị lạnh vì ở ngoài trời. Tôi đã giúp cậu ấy.

J: Cậu bé không tìm được đường về nhà sao?

A: Không, cậu ấy đã rất hoảng sợ. Một chú nhóc rất đáng yêu. Trời rất lạnh, không có tuyết, nhưng gần như sắp. Cậu ấy sẽ bị viêm phổi.

J: Cậu ta có quần áo dày để giữ ấm không?


A: Không, cậu bé đã bỏ đi vào ngày hôm đó và trời khá ấm. Cậu ấy đi vào rừng để họ không tìm thấy cậu, và đã bị lạc.

J: Bạn đã đưa cậu bé trở lại ổn thoả chưa?

A: Oh, rồi.

J: Mọi người có vui khi gặp lại cậu không?

A: Có.

J: Tôi cá là cậu ấy sẽ không bỏ nhà đi thêm lần nào nữa.

A: Không cho đến khi thời tiết ấm áp lại. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ bỏ trốn một lần nữa. Cậu là một đứa trẻ có tư tưởng mạnh mẽ.

J: Tên cậu bé đó là gì?

A: Jimmy. Tôi không biết họ của cậu bé. Khi tôi đến đó, mẹ cậu đang khóc vì Jimmy, vì vậy tôi biết đó là tên của cậu.

----------------------------


J: Đây là năm 1930. Bạn đang làm gì?

A: Tôi đang chờ đợi điều gì đó xảy ra.

J: Bạn có biết điều gì sẽ xảy ra không?

A: Điều gì đó sẽ xảy ra trong vài phút nữa. Tôi phải ở đây.

J: Bạn có phải làm gì đó không?


A: Có, tôi phải giúp những đứa trẻ này.

J: Bạn đang ở đâu?

A: Đứng bên dòng sông. Tôi nghĩ là sông Missouri.

J: Bạn đang ở trong một thị trấn sao?

A: Không, nó ở trong đất nước.

J: Bạn có ở gần một thị trấn không?

A: Vâng. Tôi nghĩ ... Atchinson. Đó là tên nó.


J: Điều gì sẽ xảy ra ở đó, tại con sông?

A: Một cậu bé sắp rơi xuống ... và cậu bé khác sẽ phải cứu cậu ấy. Tôi phải giúp cậu ta. Sông ở đây rất sâu và có rất nhiều dòng chảy. Chú nhóc này không khỏe lắm. Tôi sẽ giúp cậu cứu bạn mình.

J: Những đứa trẻ đang làm gì bên bờ sông ngoài đó?

A: Chúng đang đi câu.

J: Chỉ 2 đứa nó thôi sao? 


A: Ừ. Đáng lẽ chúng không ở đây. Chúng phải ở trong trường học. Chúng đã thấy đói, muốn ăn gì đó, và nghĩ rằng chúng có thể bắt một con cá cho bữa tối.

J: Chúng là anh em sao?

A: Không, tôi nghĩ chúng là anh em họ. Dù vậy là bạn bè rất thân.

J: Chúng sống trong cùng một ngôi nhà?

A: Ừ, đúng vậy.


J: Và cậu bé sắp rơi xuống. Cậu ta làm gì, bắt một con cá và nó kéo cậu ta xuống?

A: Bờ đất dốc. Cậu bị trượt. Cậu bé kia đã sợ hãi. Tôi sẽ giúp cậu ấy không sợ nữa.

J: Cậu ấy có biết bơi không?

A: Không. Đó là lý do tại sao tôi phải giúp cậu bé. Cậu ấy không biết làm thế nào để làm điều này.

J: Những cậu bé này bao nhiêu tuổi?


A: Tôi nghĩ chúng còn rất nhỏ, có thể là mười hoặc mười hai,những đưa nhóc rất trẻ. Tôi sẽ giúp chúng. Xem cậu ấy bơi giỏi như thế nào? Chúng sẽ không bao giờ biết.

J: Tất cả những gì cậu ta sẽ biết là cậu vừa làm điều đó.

A: Nó rất buồn cười. Tôi thích cậu bé này.

J: Bạn có biết anh ấy sẽ làm gì khi trưởng thành không?


A: Không. Tôi nghĩ cậu bé lớn lên sẽ trở thành một nông dân. Tôi muốn làm điều gì đó cho nó. Tôi nghĩ tôi sẽ cho cậu bé luôn luôn biết bơi. Cậu ấy sẽ luôn biết bơi từ bây giờ. Tôi sẽ không làm cho cậu ấy quên đi cách cậu đã làm nó như thế nào. Cậu ấy sẽ biết bơi. Cậu bé sẽ thích điều đó.

J: Tôi cá rằng cậu bé kia chắc chắn đã sợ hãi.

A: Cậu ấy biết cậu bé kia không biết bơi. Cậu ấy hoàn toàn không biết. Chúng sẽ cười về điều này suốt đời. Làm sao mà khi cậu ấy đã không biết bơi, và cậu ta chỉ nhảy vào và bơi. Và sau đó cậu đã có thể luôn luôn bơi giỏi, chúng sẽ nói thế. Chúng là những cậu bé đáng yêu. Điều này rất khó khăn đối với gia đình chúng, họ rất nghèo. Chúng đã cố gắng giúp đỡ. Đó là lý do tại sao chúng đi câu cá. Gia đình chúng đói.

J: Gia đình chúng có sống trên một trang trại quanh đó không?


A: Có. Chúng muốn có một cái gì đó để ăn. Đó là tất cả những gì chúng muốn làm.

J: Để xem nào. Đó là Atchinson, thị trấn lớn tiếp theo ở phía trên sông?

A: Chính là nó; nó ở trên sông.

J: Và chúng ta đang ở ... Missouri này ở bang gì?

A: Không, chúng ta đang ở Kansas. Ở đây rất bằng phẳng.

J: Nhiều khu trồng trọt xung quanh không?

A: Ở đây rất nhiều. Tôi nhìn trên bản đồ để xem Atchison, Kansas, có nằm trên sông hay không. Cô ấy đã đúng, nó ở trên sông Missouri.

-------------------------

J: Tôi không cho là bạn đã từng được kêu gọi giúp đỡ những người xấu, phải không?

A: Ồ, có chứ.

J: Bạn giúp bất kì ai sao? 

A: Chà, đôi khi mọi người trải qua những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời. Đôi khi họ trải qua một giai đoạn rất tồi tệ/xấu xa, sau đó họ thay đổi. Đôi khi họ đã rất tốt, sau đó thay đổi và làm điều xấu. Nhưng nếu cần, chúng tôi sẽ giúp họ, nếu chưa đến thời điểm của họ. Đôi khi, chúng tôi giúp họ vượt qua bệnh tật, giúp họ hoàn thành nhiều việc. Tôi đã giúp một người đàn ông xấu một lần.


J: Bạn đã giúp ông ta như thế nào?

A: Ồ, ông ta là một người đàn ông rất xấu xa, xấu tính, nhưng ... chắc hẳn ông ấy có rất nhiều lòng tốt trong mình. Bởi vì một con ngựa bỏ chạy, và nó sẽ đâm vào cô gái nhỏ này trên đường phố. Ông ấy đã phóng người ra để ném cô gái lại. Và khi ông tóm lấy cô và ném cô lại, ông ngã xuống và bị móng ngựa đá vào đầu. Mọi người nghĩ rằng ông ấy sẽ chết, và nhiều người trong số họ vui mừng. Nhưng tôi đã được gửi đến để giúp đỡ. Bởi vì ông ấy đã làm điều gì đó tốt, nó sẽ thay đổi cuộc đời anh ấy. Và sau đó, toàn bộ cuộc sống của ông ấy đã được thay đổi. Ông biết nó giống như một phép màu, anh gọi nó như vậy, ông ta đã tốt hơn. Và ông đã thay đổi, ông ấy bắt đầu cảm thấy có nguyên do (cho sự kiện đó), có lẽ vậy, ông ấy đã tốt hơn. Lần duy nhất ông ấy có bất cứ điều gì may mắn xảy đến với mình là ngay sau khi đã làm điều gì đó tốt, vì vậy ông ấy bắt đầu thay đổi.


J: Bạn nói ông ta là một người đàn ông xấu, độc ác? Ông ta đã làm gì mà độc ác vậy?

A: Ồ, ông ta đã trộm tiền. Ông ta thậm chí đã giết một số người, và còn thoát khỏi điều đó . Luật pháp đã không bắt kịp/theo dấu ông ta để chứng minh bất cứ điều gì. Ông ta đã lừa rất nhiều người. Ở việc bài bạc, tôi nghĩ là ông ta chơi, và gian lận. Một lần, ông ta lấy đất đai và mọi thứ từ một người đàn ông. Và người đàn ông nói rằng trò chơi đó đã có gì đó không đúng. Ông ta bắn người vừa bắn anh ta. Nhưng sau đó, sau khi được giúp đỡ, ông bắt đầu thay đổi và rất hối hận vì những gì mình đã làm. Ông ta đã chuyển đi nơi khác, nhưng trước khi đi, ông ta đã đưa tiền của mình cho mục sư trong thị trấn để xây dựng một nhà thờ. Thị trấn nhỏ đó chưa có nhà thờ. Mọi người cho rằng bị đá vào đầu khiến anh ta phát điên. Họ cho rằng rất lạ khi người đàn ông mang tiếng xấu và đã làm nhiều việc xấu như vậy lại đột ngột thay đổi. Tôi đã nói chuyện với ông ấy khi ông ấy bị ốm. Đôi khi chúng tôi làm điều đó khi một người khi họ bị ốm. Chúng tôi cố gắng giúp ông ấy. Họ cũng nói chuyện với chúng tôi sau đó. Có vẻ như nó ( việc trò chuyện với linh hồn trong khi ốm) sẽ dễ dàng hơn đối với họ. Đôi khi họ không nhớ nó khi họ khỏe lại, đôi khi họ nhớ. Nhưng chúng tôi có thể cho họ biết cách tự giúp mình. Ngay cả khi họ không nhớ đã nói chuyện với chúng tôi sau này, họ vẫn nhớ những gì chúng tôi đã nói với họ. Đó là điều quan trọng.


J: Bạn nói rằng họ bị ốm và bạn nói với họ cách tự giúp mình? Chà, làm thế nào? Bạn nói rằng người đàn ông này đã bị đá vào đầu. Làm thế nào anh ấy có thể tự chữa vết thương cho mình? 

A: Đầu anh ấy bị đau và tôi chỉ có thể đặt tay lên anh ấy ...

J: Sau đó bạn đã chữa đầu cho anh ấy. Ý tôi là, bạn đã không nói cho anh ấy biết cách tự chữa nó.

A: Không. Tôi đã nói chuyện với anh ấy. Anh ấy đã mất lý trí khi tôi đến đó. Mọi người nghĩ rằng anh ấy bị mê sảng và khi họ rời khỏi phòng, tôi đã nói chuyện với anh ấy. Và tôi đặt tay lên anh ấy ... lấy áp lực ra từ não. Xương bị nứt một chút, và có một cục máu nhỏ hình thành ở đó. Tôi đã lấy nó đi. Và sau đó, tôi nói với anh ấy rằng anh ấy sẽ nghỉ ngơi và ngủ trong gần 48 giờ. Và khi tỉnh dậy, anh ấy sẽ hoàn toàn bình thường. Và tôi đã nói chuyện với anh ấy về những điều anh ấy đã làm. Anh ta đã nghe.


J: Bạn khiến anh ấy nhìn lại những gì anh ấy đã làm?

A: Vâng. Tôi bắt anh ấy đứng ở đó bên cạnh anh ta và bên cạnh tôi, và chúng tôi cùng nhìn lại một số việc anh đã làm. Và anh ấy đã khóc, và rất ân hận/ rất xin lỗi. Sau đó tôi đưa linh hồn của anh ấy trở lại cơ thể và sửa chữa/ phục hồi tâm trí. Anh ấy có thể tiếp tục sống; đó là điều đã thay đổi anh ấy. Đó không phải là bất cứ điều gì bác sĩ làm được bởi vì họ không thể làm bất cứ điều gì cho điều này. Cục máu đông đang hình thành ở đó và họ không biết phải làm gì. Họ thậm chí không thể nhìn thấy nó. Nhiều khi, những người bác sĩ này thậm chí không biết nó ở đó.

J: Nhưng bạn có thấy điều này không, hay nó được (ai đó) nói với bạn?

A: Tôi được biết là anh ấy bị thương và cần được giúp đỡ.


J: Ý tôi là, cục máu đông ...

A: Và khi tôi nhìn vào anh ấy, tôi có thể thấy vấn đề là gì. Tôi biết nếu tôi đặt tay lên nó, nó sẽ chữa lành. Tôi chưa bao giờ làm điều đó trước đây, nhưng ...

J: Bạn đã được nói rằng bạn có thể làm điều này?

A: Vâng, tôi có thể. Hầu như mỗi ngày dường như tôi đều tìm ra điều gì đó khác biệt mà tôi có thể làm.

J: Ôi, có rất nhiều điều để học hỏi.

A: Có rất nhiều điều để học, điều đó rất đúng. Bạn sẽ thấy.

J: Có phải tất cả các linh hồn đều có thể làm điều này?

A: Khi nó cần thiết cho họ để ... tôi nghĩ họ có thể làm được. Tôi nghĩ tất cả họ đều có thể. Tất cả mọi người tôi đã nói chuyện đều có thể.Mọi người, họ đã nói là đều có thể. Nó chỉ là một thứ rất … Tôi nghĩ đó là bản chất tự nhiên của các linh hồn để làm những điều này. Chúng tôi cho là vậy.

----------------------

Biến cố sau đó đã khá bất thường bởi vì, mặc dù cô ấy không bao giờ được yêu cầu làm như vậy, Anita đã quay trở lại cùng một sự kiện trong ba lần riêng biệt. Về cơ bản cô ấy kể cùng một câu chuyện mỗi lần, mặc dù bằng những từ ngữ khác nhau. Tôi đã kết hợp chúng ở đây thành một.

J: Đó là năm 1810. Bạn thấy gì?

A: Một thị trấn. Vài tòa nhà.

J: Bạn đang làm gì?

A: Tôi đang đợi một cái gì đó.


J: Bạn đợi lâu chưa?

A: Ồ, tôi thực sự không biết. Tôi không thể nói về thời gian như trước đây.

J: Bạn đang ở đâu?

A: Tôi ở đây, ở New York. Tôi đang chờ đợi điều gì đó xảy ra. Điều gì đó sẽ xảy ra sớm thôi. Có gì đó tồi tệ. Khi nó xảy ra, tôi sẽ giúp đỡ.


J: Đây là năm 1810? Đây là tháng và ngày nào?

A: Đây là vào ngày ... 18 tháng Ba.

J: Và bạn không biết điều gì sẽ xảy ra?

A: Trời sẽ sớm bắt đầu có tuyết. Và nó sẽ ngày càng tệ và tệ hơn. Và một đứa trẻ sẽ sợ hãi, rất hoảng sợ. Vâng, tôi sẽ giúp một cô gái nhỏ, tôi nghĩ là như vậy. Tôi đã theo dõi cô bé một thời gian rồi. Cô bé là một cô nhóc rất tốt, rất tốt bụng.


J: Cô bé đang làm gì vậy?

A: À, cô bé sống trong một trang trại. Không có quá nhiều thứ cô đang làm bây giờ. Cô bé này ... trước khi cô chết, cô sẽ rất quan trọng. Cô sẽ làm một số việc và giúp đỡ rất nhiều người ở đây trong thị trấn này. Tất cả đều được lên kế hoạch. Cô bé sẽ gặp nguy hiểm. Tôi sẽ phải cứu sống cô bé để cô không chết. Cô sẽ sợ hãi, rất hoảng sợ. Và tôi sẽ giúp cô về nhà.

J: Làm sao bạn biết được mối nguy hiểm sắp tới?

A: Chúng tôi biết khi nào mọi thứ sẽ xảy ra. Đôi khi, khi chúng tôi lần đầu tiên đến một địa điểm và chúng tôi quan sát một lúc, bạn biết đấy. Và tôi biết khi tôi nhìn thấy cô gái nhỏ này rằng cô bé là người mà tôi phải cứu. Và khi tôi nhìn cô bé, tôi thấy tất cả những điều cô sẽ làm trong cuộc đời mình.


J: Bạn có biết tên cô bé này không?

A: Không, tôi không. Tôi cho rằng tôi có thể tìm ra. Tôi ...

J: Chà, điều đó không thực sự quan trọng phải không?

A: Không, không quan trọng cái tên là gì. Cô bé sẽ giúp đỡ nhiều người trong thị trấn này. Tôi nghĩ ... ồ, vâng ... cô sẽ kết hôn với một người rất giàu có. Và cô bé sẽ giúp đỡ nhiều người nghèo, và điều này rất quan trọng. Và tôi nghĩ cô sẽ giúp một số người đã bỏ trốn, một vài người da đen.


Tôi đoán rằng cô ấy có thể đang đề cập đến tuyến đường sắt ngầm tới Canada đã giúp những nô lệ chạy trốn thoát khỏi chủ của họ trước và trong những năm Nội chiến (1860).

A: Và cô bé sẽ giúp đỡ những người nghèo ở thị trấn này. Vì vậy, điều quan trọng là cô phải sống. Cô bé đã thấy sợ phải ra ngoài sáng nay. Con cái đôi khi cảm nhận mọi thứ tốt hơn cả cha mẹ.

J: Ồ, cô ấy biết điều gì đó sắp xảy ra?

A: Đúng vậy. Cô bé đã hơi sợ hãi, và mẹ cô ấy gửi cô ấy đến ... trường học? Vâng, đó là trường học. Cô ấy đang đi học.


J: Có chuyện gì sắp xảy ra với cô ấy trên đường đến trường sao?

A: Vâng. Trời sẽ bắt đầu có tuyết rơi vào khoảng thời gian cô bé đến trường, và tuyết rơi rất dày. Họ không mong đợi một trận tuyết. Họ đã có một vài ngày đẹp trời và họ bắt đầu nghĩ rằng đó là mùa xuân và sẽ không có tuyết nữa. Nhưng nó sẽ đến, và họ sẽ để những đứa trẻ rời đi sớm với một chặng đường dài. Cô bé sẽ ở ngoài trời với cả trận tuyết đó. Nếu tôi không giúp cô bé, cô có thể té vào tuyết, hoặc bị lạc, hoặc chết cóng. Cô bé rất sợ hãi và đơn độc, vì vậy tôi sẽ giúp nó.

J: Tốt lắm! Bạn sẽ dẫn cô bé về nhà?

A: Vâng. Tôi sẽ nắm lấy tay cô bé và cô sẽ cảm thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh, như một cơn gió thứ hai, và những bước đi sẽ nhẹ nhàng hơn. Tôi sẽ kéo cô bé theo một chút và giúp cô ấy. Tiếp thêm sức mạnh cần thiết cho cô bé, để cô bé về nhà.


J: Cô bé có một chặng đường dài sao?

A: Vâng, cô ấy có gần hai dặm. Tôi không muốn bất cứ điều gì xảy ra với cô bé bây giờ. Sau này, mọi người sẽ hỏi cô, làm thế nào cô đã từng làm được điều đó. Và cô sẽ nói với họ, "Con không biết, con chỉ đi bộ thôi." Trước khi chúng tôi về đến nhà, tuyết sẽ gần đến thắt lưng của cô bé. Nó thổi rất mạnh. Một chút cuối cùng trước khi về nhà, một số nơi ngựa thậm chí còn không thể vượt qua.

J: Bây giờ cô bé đã về nhà an toàn chưa?

A: Vâng, cô bé an toàn. Họ thậm chí đã sợ hãi khi đi tìm cô trong trận bão tuyết đó. Họ đã rất ngạc nhiên khi thấy cô ấy.


J: Cô bé có biết mình đã làm như thế nào không?

A: Không, cô bé sẽ không bao giờ biết. Cô chỉ làm điều đó, là tất cả những gì cô ấy sẽ nói. Mẹ cô ấy cảm thấy như đó như là một lời cầu nguyện được đáp lại ... và bà ấy đã đúng.

Từ khi chúng tôi đã được cho biết ngày: 18 tháng 3 năm 1810, tôi đã viết thư cho văn phòng thời tiết ở bang New York để xem họ có bất kỳ hồ sơ nào về một trận bão tuyết nghiêm trọng, trái mùa xảy ra vào ngày đó không. Tôi lại đi vào ngõ cụt. Họ trả lời rằng họ không thể giúp tôi vì hồ sơ thời tiết của họ không lâu đến như vậy.

-------------------- 

J: Đó là năm 1934. Bây giờ bạn đang làm gì? 

A: Tôi đã đang tìm kiếm khắp nơi.

J: Bạn đang tìm kiếm gì vậy?


A: Tôi muốn thấy nhiều thứ. Tôi thích đi về phía Đông. Tôi thích phương Đông. Ở đó rất đẹp. Tôi muốn sống ở đó vào một ngày nào đó.

J: Dọc theo dòng nước?

A: Vâng, tôi quan sát dòng nước rất nhiều.

J: Bạn đã từng đến đó bao giờ chưa?

A: Tôi nghĩ chắc từ lâu lắm rồi, tôi phải ở đây . Tôi cảm thấy rất thân thuộc với nơi này.


Cô ấy đã sống tại gần khu vực đó với cái tên Sarah. Cô cũng chuyển từ Beeville, Texas đến Maine vào những năm 1970. Điều này có thể đã hoàn thành ước nguyện của cô ấy là được sống ở phương Đông vào một ngày nào đó.

J: Bạn đang ở khu vực nào của phương Đông?


A: Ở phía bắc. Tôi yêu những ngọn núi, cây cối và nguồn nước. Ở đây rất đẹp. Tôi phải đến đây khoảng ... Tôi không chắc mấy lần nữa. Rất khó để nói mấy lần. Nhưng tôi đã đến đây để giúp những người bị ngã, bị lạc.

J: Họ bị ngã sao?

A: Đúng, trong tuyết. Và tôi đã giúp họ trở lại nhóm người mà họ đã ở cùng. Sau đó thì tôi nghĩ rằng tôi sẽ ở đây lâu nhất có thể.

J: Ở đó cho đến khi bạn lại được gọi lần nữa?


A: Vâng, ở đây rất đẹp và tôi thích quan sát mọi người.

J: Mọi người đang làm gì vậy? 

A: À, tôi thích xem những thứ ở đây. Họ đến nơi này và đặt mấy cái vui vui vào chân và trượt xuống một ngọn đồi. Họ cười nói và họ là những người rất hạnh phúc.

J: Họ đặt thứ gì đó lên chân và trượt xuống một ngọn đồi sao?


A: Đúng. Tôi thích xem nó. Tôi muốn làm điều đó, tôi nghĩ, nhưng tôi không thể khiến bất cứ điều gì trên người tôi như thế. Tôi đã thử.

J: Bạn đã thử đặt chúng vào chân của bạn?

A: Nó rất buồn cười. Mọi người đã rất hoảng sợ khi nó xảy ra.

J: Chuyện gì đã xảy ra?


A: Tôi thấy một người đàn ông đặt những thứ này xuống, và tôi đến gần chúng và đặt chúng trên sàn. Nó làm mọi người ngạc nhiên khi họ nghĩ rằng chúng bị rớt. Tôi đã rất khó khăn để đưa chúng ra khỏi cửa. Tôi không chắc họ làm điều này như thế nào. Tôi nghĩ họ mang chúng ở bên ngoài. Nếu tôi không thể đi qua cửa, tôi sẽ không bao giờ hoàn thành việc đó. Tôi phải cởi chúng ra, mở cửa rồi quay lại và mặc vào. Tôi không thể lấy những thứ qua cửa mà không gây ra một vụ náo động khủng khiếp nào. Tôi đã cố gắng để không bị chú ý, nhưng dường như mọi người đều nhìn thấy tôi. Khi nhìn thấy những chiếc ván trượt đó đi qua cửa, họ đã rất hoảng sợ. Cả 4 người họ cứ ngồi đó sợ chết khiếp. Và khi tôi ra ngoài, chúng bắt đầu trượt và trượt đi kinh khủng. Người đàn ông tội nghiệp đó đã tốn một khoảng thời gian khủng khiếp/đáng kể để tìm thấy chúng.

J: (Cười lớn) Anh ấy phải tìm khắp nơi để thấy chúng?


A: À, một cái đã nằm khá gần, bị mắc trên cây. Nhưng sau đó anh ấy đã cười và cười rất nhiều. Anh ta nói rằng trong một phút anh đã nghĩ có một con ma, nhưng một con ma đã có thể giữ chúng lại.

J: Anh ấy không biết nhiều phải không?

A: Không, tôi không nghĩ anh ấy đã từng nhìn thấy ma. Anh ta dường như không biết. Nó rất vất vả, nhưng nó rất vui. Đôi lúc tôi sẽ thử điều đó một lần nữa. Những người này không quay lại nơi đó nữa.

J: Họ không sao?


A: Đó là một ngôi nhà nhỏ, thuộc về một người đàn ông. Họ có chìa khóa cho một kỳ cuối tuần. Họ chắc chắn đã sợ hãi.

J: Họ không nghĩ những ván trượt đó có thể làm như vậy.

A: Không. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi đã nghĩ tất cả họ đều bận. Tôi sẽ đi ra ngay với chúng (đồ trượt tuyết) mà không ai để ý. Nhưng họ đã nghe thấy. Rất buồn cười, họ đã cười về điều đó. Các cô gái trong số họ đã rất sợ hãi, rất hoảng sợ. Họ rời đi ngay sau đó. Họ rời đi trong đêm tối, khởi hành luôn. Anh ấy muốn ở lại đó, nhưng tất cả đều rời đi ngay lập tức, ngay sau khi họ tìm thấy đồ của mình. Đóng gói quần áo của họ và rời đi.

J: Họ lên đó bằng cách nào; họ đã lái xe?


A: Họ đã đến bằng một chiếc xe hơi và cả xe lửa. Họ đến từ ... từ một thị trấn lớn. Tôi đã theo dõi cô gái đó sau một thời gian. Cô ấy về nhà và cô ấy rất sợ hãi. Cô biết cô không nên đến đó nữa. Cô ấy đã nghĩ về lý do tại sao nó xảy ra. Cô đã đến một nơi bị ma ám. Cô ấy là một cô gái trẻ, rất xinh, khoảng 18, 19.

J: Bạn nói rằng cô ấy đã biết cô không nên ở đó?

A: Không. Cô ấy đã đi với một người mà cô ấy không nên ở đó cùng. Cô nghĩ đó là một hình phạt. Vì vậy, tôi đã đi theo cô ấy. Tôi định nói cho cô ấy biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi không bao giờ nói chuyện được với cô ấy. Tôi đã quan sát cô ấy một lúc, và có lần tôi đã cố gắng nói chuyện với cô ấy, nhưng tôi không thể khiến cô ấy nghe thấy tôi. Cô đã rất hoảng sợ. Mọi thứ dường như khiến cô sợ hãi rất nhiều. Nhưng đó là một khoảng thời gian trước đây. Tôi thỉnh thoảng quay lại nơi đó và quan sát những người đến đó. Họ vẫn gọi nó là ma ám. Họ nghĩ rằng đó là một con ma.


Sự việc này cho thấy rằng ngay cả một linh hồn cũng có khiếu hài hước và có thể dành thời gian để giải trí. Nghe có vẻ không giống những bóng ma đáng sợ mà chúng ta đã quen nghe về cả đời.

J: Nói cho tôi biết, có linh hồn của các loài động vật khác nhau không?

A: Không giống tôi. Chúng không phải là linh hồn; chúng hoàn toàn là một dạng khác nhau. Chúng cảm nhận mọi thứ, chúng có một trí thông minh mà con người không hiểu gì cả.

J: Chúng không có linh hồn?

A: Không giống mọi người. Con người rất ngốc về động vật. Họ nghĩ rằng nếu con vật thông minh, nó sẽ làm những gì người đó muốn nó làm. Đôi khi, động vật thông minh hơn. Nếu chúng có thể cảm nhận được nguy hiểm, chúng không làm những việc mà mọi người muốn chúng làm.

-------------------- 

J: Đó là năm 1930. Bạn đang làm gì?

A: Chà, tôi chỉ mới đến đây một thời gian.

J: Bạn đang ở đâu?

A: Họ nói với tôi tên của thị trấn này là Seattle.

J: Nó có phải là một thị trấn lớn không?


A: Ồ, kích thước khá hợp lý. Rất nhiều hoa cỏ đẹp.

J: Bạn đang làm gì ở đây?

A: Chà ... có thấy người phụ nữ đó không? Cô ấy sắp bị xe đụng. Tôi không thể ngăn chiếc xe đâm vào cô ấy. Tôi không thể dừng điều đó lại. Khi cô ấy bị đâm, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.

J: Ồ, vậy là cô ấy không chết?

A: Đúng vậy.


J: Nhưng bạn không thể ngăn chiếc xe đâm vào cô ấy?

A: Không, tôi không thể làm điều đó. Người thanh niên lái chiếc xe đó, đó là một phần của cuộc đời anh ta. Anh ta sẽ tông vào người phụ nữ này, và anh ta sẽ phải tin rằng cô ấy sẽ chết, trong một khoảng thời gian.

J: Ồ, đây là điều sắp xảy ra với anh ấy. Nó phải xảy ra?

A: Nó phải là vậy. Anh ấy sẽ chạy trốn khỏi đó. Anh ấy sẽ sợ chết khiếp vì người phụ nữ này đã chết. Nhưng tôi sẽ giúp cô ấy, giúp cơn đau không quá tệ, giúp cô ấy trở về nhà. Cô ấy sẽ cảm thấy tồi tệ chỉ trong một thời gian ngắn, và tôi sẽ đưa cô ấy vào giấc ngủ. Và khi tỉnh dậy, cô ấy sẽ không bị thương gì nhiều. Sẽ không bao giờ có bất cứ điều gì về điều này trên báo chí, nhưng cậu bé đó sẽ phải lo lắng trong một thời gian dài. Nó sẽ khiến anh ta nghĩ về cách anh ta đang sống.


J: Anh ấy đã sống như thế nào?

A: Anh ấy không quan tâm anh ấy làm gì hay anh ấy làm tổn thương ai. Điều này sẽ hù dọa anh ta.

J: Người phụ nữ bị tông ... nhưng tôi đoán cô ấy sẽ không bị tông quá nặng, phải không?

A: Ồ, anh ấy sẽ đâm cô ta rất mạnh. Phải mạnh đủ để anh ta tin rằng mình đã giết cô ấy. Anh ta phải biết trong đầu rằng anh ta đã giết cô ấy. Anh ta sẽ quay lại con đường này sau một thời gian, khi anh ta không thấy gì trên báo. Anh ta sẽ lái xe ngược xuôi trên con đường này để tìm kiếm người phụ nữ này. Nhưng cô ấy sẽ không ở đây. Cô ấy sẽ đi gặp con gái mình. Cô ấy sẽ đi trong một thời gian dài, và có một chuyến đi thăm tốt đẹp. Cậu bé này, cậu ấy sẽ rất lo lắng. Cậu ta sẽ sống cả đời để bù đắp cho việc giết người phụ nữ tội nghiệp đó.


Thật đáng kinh ngạc khi nhận ra chuỗi sự kiện phức tạp kỳ diệu liên tục được thêu dệt sau lưng mà chúng ta không hề hay biết. Dường như mọi thứ đều có ý nghĩa, nếu không phải trong cuộc sống của chúng ta, thì trong cuộc sống của người khác. Cũng có thể yên tâm rằng một trí thông minh cao hơn đang theo dõi tất cả.

0 Nhận xét