Năm kiếp đời nhớ - Chương 5 Cái chết của June / Carol.

 Rõ ràng là sức khỏe của June đã sa sút rất nhiều, nhưng cô ấy vẫn giữ được khiếu hài hước của mình cho đến phút cuối cùng. Hai chương ngắn khác xác nhận rằng cô ấy bị ốm nằm trên giường suốt tháng 7 năm 1927. Về cơ bản, chúng chứa cùng một dữ liệu như được đưa ra ở đây.



J: Hôm nay là ngày 27 tháng 7 năm 1927. Hiện tại cô đang làm gì?

A (Giọng của cô ấy gần như thì thầm.) Tôi đang ở trên giường.

J: Cô cảm thấy thế nào? Cô có bị cảm không?

A: Không, tôi chỉ bị ốm ... mệt. Rất yếu.


J: Bác sĩ đã đến khám cho cô chưa?

A: Anh ta đến mỗi ngày. Anh ta đưa những liều thuốc cho tôi.

J: Bao lâu nữa anh ta cho rằng cô sẽ khỏe?

A: Anh ta nói với tôi bất cứ ngày nào ... nhưng mỗi ngày tôi cảm thấy yếu hơn.

J: Anh ta có biết cô bị sao không?


A: Không, anh ta nói không. Nhưng ... anh ta nói đó là do tuổi của tôi. Bạn có thể tưởng tượng điều đó! Tôi nói với anh ấy rằng tôi đã 40 tuổi, và anh ấy chỉ cười. Anh ấy biết rõ hơn thế. Al đến gặp tôi mỗi ngày. Anh ấy mang những bông hoa cho tôi. Anh ấy nói anh ấy rất tiếc vì chúng tôi không kết hôn.

J: Anh ấy vẫn cưới vợ chứ?

A: Vâng. Anh không bao giờ có thể rời bỏ cô ta và ly hôn với cổ. Anh ấy không thể làm được. Anh muốn, nhưng anh không thể.

Johnny đã chuyển cô lên tiếp theo một ngày, đến ngày 28 tháng 7, và rất ngạc nhiên trước phản ứng của cô.


J: Đó là ngày 28 tháng 7 năm 1927. Cô đang làm gì đấy?

A: Tôi lại đang rảnh rỗi!

J: Rảnh rỗi sao? Thế cô đang ở đâu?

A: Thả nổi và chờ đợi. Tôi đang đợi ở nhà.

J: Cô nhìn thấy gì trong nhà?

A: Tôi nhìn thấy mọi thứ, và Al. Anh ấy đang khóc.

J: Cô có ở đó không?


A: Tôi ở đó trên giường. Tôi đang nhìn chính mình.

J: Ồ? Thế trông cô như thế nào?

A: (Vấn đề thực tế) Tôi đoán tôi trông giống bất kỳ xác chết nào khác.

J: (Ngạc nhiên) Ý cô là ... cô đã chết?

A: Vâng.


Chúng tôi đã không mong đợi điều này. Tôi thực sự không biết những gì chúng tôi mong đợi có thể không xảy ra nếu cô ấy quy hồi về cái chết. Nhưng cô ấy đã nói chuyện với chúng tôi giống như cách cô ấy đã từng trong cuộc đời của June / Carol. Tính cách của cô ấy chắc chắn vẫn nguyên vẹn và cô ấy dường như không có gì khác biệt. Tuy nhiên, rất khó để Johnny nghĩ cách diễn đạt các câu hỏi của anh ta. Làm thế nào để bạn nói chuyện với một người đã chết?

J: Cô chết vì cái gì?

A: Trái tim của tôi ... và máu. Máu tôi bị nghẹt. Tôi nhớ mình đang nói chuyện và tôi đã nghẹt thở. Al đã khóc, và bác sĩ đã làm tất cả những gì có thể, nhưng tôi đã chết. Và tôi có thể nhìn thấy mình.


Điều này khiến Johnny bất an đến mức anh nghĩ tốt nhất nên chuyển sang cảnh khác. Anh ta không thể duy trì một thái độ khách quan cho đến khi có thời gian tiếp thu những thông tin đáng kinh ngạc như vậy. Nhưng mỗi khi anh đưa cô đến khoảng thời gian đó vào cuối những năm 1920, cô sẽ trở lại trạng thái "chết" hoặc trạng thái linh hồn này. Cuối cùng, chúng tôi đã học cách đối phó với nó và nghĩ ra những câu hỏi khách quan. Bạn hỏi ai đó điều gì sau khi họ chết? Nó mở ra vô số thông tin có thể xảy ra, một khi cú sốc đã qua đi. Cần phải nhớ rằng thí nghiệm của chúng tôi về luân hồi đã xảy ra trước khi có bất kỳ cuốn sách nào ở thế giới phương Tây có thể giúp chúng tôi giải quyết tình huống này. Tôi cho rằng chúng tôi sợ hãi trước sự kiện và ngừng làm việc với Anita về vấn đề này, nhưng sự tò mò của chúng tôi rất lớn.


Từ phiên khác:

A: Tôi đang ở nghĩa trang. Không, nó không phải là nghĩa trang. Chỉ có một vài người ở nơi này với tôi, một nghĩa trang gia đình. Và tôi có thể nhìn thấy chính mình, nhưng tôi đã bị chôn vùi.

J: Cô có thể nhìn thấy những người khác không?

A: Không, nhưng tôi biết họ thì ở đây. Tôi nói chuyện với một số người trong họ. Chúng tôi đã nói về vợ của Al. Cô ấy không muốn tôi bị chôn ở đó. Cô ấy nói, trong tất cả những lời lăng mạ, đó là điều tồi tệ nhất. Tôi đang ở nghĩa trang gia đình anh ấy.

J: Và cô đang nói chuyện với ai vậy?


A: À, đó là mẹ của Al. Tôi nghĩ đó là mẹ của anh ấy. Bà ấy đã chết lâu hơn tôi. Bà ấy bảo tôi đừng sợ. Nghĩa trang này ... nó nằm trên chỗ của mẹ Al. Ngôi nhà bây giờ đã bán rồi, nhưng họ giữ mảnh đất này để làm nghĩa trang. Họ không muốn không một ai làm phiền.


J: Có phải ở Chicago không?

A: Ồ, không. Nó ở trong nước, khá xa. Vài dặm. Thật là buồn cười, vì tôi nghĩ rằng mình sẽ ở lại đó, vào lúc đầu, tôi đã sợ. Và mẹ anh ấy bắt đầu nói chuyện với tôi, kể cho tôi nghe tất cả về nó và làm thế nào để không sợ hãi nữa.

J: Cô có nhớ chuyện gì đã xảy ra không?

A: À, tôi nhớ tôi đã rất ốm và không thở được. Và đột nhiên, tôi không cảm thấy bất cứ thứ gì cả. Và mọi người bắt đầu khóc, còn tôi thì đứng đó bên giường của tôi. Và tôi sợ hãi khi tôi có thể nhìn thấy tôi nằm ở đó. Ban đầu rất lạ. Sau đó tôi phải ở ngay cạnh cơ thể đó. Tôi nghĩ tôi phải làm vậy. Tôi không biết mình có thể rời bỏ nó không.


J: Đó có phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy mẹ của Al không?

A: Vâng. Tôi đã thấy bà ấy ở nghĩa trang. Tôi sợ mình phải ở trong cơ thể đó, và tôi không muốn bị chôn vùi. Lúc đầu tôi đã rất sợ hãi. Nhưng bây giờ tôi không sợ nữa. Bà ấy nói với tôi rằng tôi không cần phải ở đó tại nghĩa trang. Tôi có thể đi bất cứ nơi nào tôi muốn. Chỉ cần làm bất cứ điều gì tôi muốn làm. Họ nói với tôi rằng có những việc mà tôi sẽ phải làm sau này, nhưng thật xa vời, tôi vẫn chưa được ai nói bất cứ điều gì.

J: Bà ấy nói với cô điều này sao?

A: Vâng, bà ấy đã nói với tôi về điều đó. Bà ấy đã nói chuyện với tôi rất lâu.


J: Bây giờ bà ấy có ở đó không?

A: Không, bà ấy đã đi đâu đó. Tôi đã hỏi bà ấy ở đâu và bà cố gắng giải thích. Mậc dù, Tôi không hiểu nó.

J: Bà ấy nói cái gì vậy?

A: Rằng đôi khi anh được yêu cầu phải đi làm vài thứ, và anh đi làm chúng. Tôi chỉ hỏi bà ấy, nếu tôi không muốn thì sao. Và bà ấy cười và nói rằng tôi sẽ muốn thế. Tôi chưa bao giờ có bất kì ai nói với tôi rằng tôi phải làm điều gì đó trong một thời gian dài. Tôi không biết về điều đó.

J: Cô nói rằng cô thì đang ở nghĩa trang sao? Vậy cô có thể thấy nơi chôn cất thi thể của mình không?

A: Vâng. Tôi có một cây thánh giá.


J: Có thứ gì được viết trên cây thánh giá đó không?

A: Tên của tôi. Và nó nói, "Người yêu dấu của tôi nằm ở đây." Và nó nói, ngày 28 tháng 7 năm 1927. "

J: Còn gì nữa không?

A: Chỉ vậy thôi. Và tên của tôi: June ... Gagiliano.

J: Gagiliano? Tôi tưởng cô và Al chưa bao giờ kết hôn!

A: Anh ấy yêu tôi, nhưng anh ấy không thể lấy tôi.


J: Nhưng anh ấy đã ghi tên của mình trên bia mộ của cô.

A: Vâng. ... Trước khi tôi chết, anh ấy nói sẽ làm thế. Anh ấy nói đó là món quà cuối cùng của anh ấy.

Không có gì ngạc nhiên khi vợ của Al tức giận. June không chỉ được chôn cất tại nghĩa trang của gia đình, mà cô còn được anh ta đặt họ của mình bên cạnh.


Trong một phiên khác:

J: Cô đang làm gì thế, June?

A: Ngồi ở đây trong sân này. Ngôi nhà này là của tôi.

J: Ngôi nhà này là của cô sao? 

A: Vâng. Tôi ước tôi có thể ở lại ngôi nhà này.

J: Cô không thể ở lại đây?


A: Không. Tôi phải đi một số nơi vài ngày. Tôi sẽ ở lại đây nếu họ cho phép tôi. Ngôi nhà này là một cung điện đối với tôi.

J: Ai đó đã nói với cô rằng cô phải rời đi sao?

A: Anh không được ở trong nhà và làm mọi người sợ hãi hoặc bất cứ điều gì tương tự.

J: Ai đã nói với cô điều này?

A: Mẹ của Al.

J: Chuyện gì đang xảy ra xung quanh ngôi nhà của cô, bây giờ?


A: Họ đang đóng gói đồ đạc của tôi.

J: Là ai?

A: Al. Anh ấy sẽ không để bất kỳ ai khác chạm vào bất kỳ thứ gì của tôi.

J: Anh ấy sẽ làm gì với chúng?

A: Tôi không biết. Đưa chúng đi xa, tôi đoán thế. Tôi nghĩ anh ấy sẽ luôn giữ. Anh ấy đang đặt mọi thứ vào thùng và hộp.

J: Có lẽ anh ấy sẽ mang nó đến nhà mình.


A: Tôi không biết. Anh ấy tiếp tục nói. Anh ấy không biết tôi có thể nghe thấy anh ấy. Anh ấy nói với tôi anh ấy yêu tôi. Nói với tôi rằng không ai khác từng có ý nghĩa với anh ấy. Anh ấy muốn tôi trở lại.  Mặc dù, tôi không thực sự muốn quay lại.

J: Không? Tôi nghĩ cô thích cuộc sống của mình ở đó.

A: Tôi đã thích nó. Tốt hơn là không phải lo lắng gì. Ở đây. Một ngày nào đó, anh ấy cũng sẽ ở đây. Mọi người đến đây.

J: Cô nói về việc đến đây. Đây là đâu? Cô thì đang ở đây trong sân.


A: Đến thế giới này. Mọi người chết đi, và tinh thần của họ được tự do trở lại. Tôi chưa biết mọi thứ. Tôi phải tìm hiểu thêm. Nhưng thật tuyệt khi ở đây.

J: Và cô đến từ đâu?

A: Tôi đến từ hư không. Tôi chỉ đi khắp nơi.

J: Và thế giới này cô đang ở thì như thế nào? Nó thì có nóng không?

A: Ồ, không.

J: Thế có lạnh không?

A: Không, nó vừa phải.


J: Và cô di chuyển như thế nào? Cô có lơ lững hay ...

A: Tôi chỉ quyết định nơi tôi muốn và tôi ở đó. Anh dường như chỉ di chuyển bằng phép thuật. Tôi không hiểu; Tôi chỉ làm điều đó. Họ nói rằng nó sẽ thế.

J: Cô có di chuyển nhanh không?

A: Ồ, vâng. Hoặc nếu anh muốn, anh có thể đi chậm.


Trong một phiên khác:

J: Cô đang làm gì vậy?

A: Đang đợi Al đến đây.

J: Cô đang ở đâu?

A: Chỉ ngồi đây, đợi trong nghĩa trang.

J: Al sẽ sớm tới đây chứ?

A: Trước khi lâu hơn nữa, tôi nghĩ vậy. Không lâu đâu.

J: Làm thế nào để cô biết thời gian?

A: Ồ, anh chỉ là một thẩm phán. Nó chỉ là một cái gì đó anh biết. Nó không giống như trước đây, nơi bạn phải làm mọi thứ theo lịch trình.


J: Vậy cô nghĩ Al sẽ đến đây khá sớm?

A: Trước khi hết năm.

J: Làm sao cô biết anh ấy sẽ ở đây?

A: Mẹ anh ấy nói với tôi. Và khi tôi đến gặp anh ấy, tôi có thể nói thế.

J: Làm thế nào cô có thể nói?

A: Tôi chỉ nhìn anh ấy và tôi nói

J: Ý cô là, nhìn vào con người của anh ấy, cô có thể biết rằng anh ấy sẽ đến đó với cô trong thời gian ngắn?


A: Vâng, tôi có thể cảm nhận nó.

J: Cô có thể mô tả cho tôi cảm giác này không, hoặc nó ảnh hưởng đến cô như thế nào?

A: Tôi không biết làm thế nào để cho anh hiểu. Bạn chỉ cần nhìn ai đó và bạn cảm nhận được điều đó, giống như anh biết tên của họ và mọi thứ cần biết về họ. Nó thậm chí còn hơn thế nữa. Nó giống như anh biết họ cao bao nhiêu, tóc màu của họ là gì và anh biết khi nào họ đến đó với anh vậy. Anh có thể nói về tất cả về mọi thứ trong quá khứ, và ... mọi thứ.

J: Và cô nói cô có thể nhìn thấy quá khứ của họ sao?


A: Đôi khi, có. Tôi có thể kể rất nhiều về Al, nhiều hơn những gì tôi biết trong suốt những năm tôi biết anh ấy. Bởi vì trước đây khi anh ấy nói điều gì đó với tôi, tôi hoặc phải tin vào điều đó và băn khoăn, hoặc nghĩ rằng nó không đúng và băn khoăn. Bây giờ tôi chỉ có thể nhìn vào anh ấy, và tôi biết.

J: Hãy kể cho tôi nghe một số điều về Al mà cô đã biết được bây giờ, mà cô chưa biết trước đây.

A: À, trước đây anh ấy luôn nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi nhiều như thế nào, nhưng đôi khi anh ấy cũng rất đáng ghét. Tôi không bao giờ biết rằng anh ấy có thực sự như vậy hay không. Bây giờ, tôi biết anh ấy luôn yêu tôi rất nhiều. Và đôi khi tôi lo lắng khi không thấy anh ấy, tự hỏi anh ấy đang ở đâu, và liệu anh ấy có người phụ nữ khác không. Và khi tôi nhìn anh ấy, những điều này, tôi chỉ biết. Anh ấy không thực sự yêu ai ngoài tôi.

J: Nhưng anh ấy đã kết hôn và đã có con.

A: Vâng, vâng. Nhưng anh ấy không hạnh phúc với cô ta. Tôi không ghen tị với cô ta nữa. Tôi đã từng như vậy. Tôi đã muốn anh ấy cưới tôi, nhưng tôi biết bây giờ ...


J: Cô có thể nhìn Al và xem anh ấy đang làm công việc gì không?

A: Vâng, tôi có thể nói. (Thật đáng buồn) Ồ, anh ấy đang gặp phải mọi điều tồi tệ. Anh ấy luôn nói với tôi trước đây là đừng hỏi anh ấy. Tôi biết một chút, nhưng tôi không muốn biết bất cứ điều gì xấu. (Gần như thổn thức) Vì vậy, tôi chỉ không nghĩ về nó. Và khi biết chuyện, tôi đã rất đau. Tôi không nghĩ anh ấy sẽ thoát ra khỏi nó. Họ sẽ giết anh ta trước khi nó kết thúc.

J: Anh ấy làm gì?

A: Chà, anh ấy làm những thứ mà anh ấy không nên làm. Anh ấy phụ trách rất nhiều thứ rằng không đúng đắn. Chở phụ nữ qua lại.


J: Qua lại ở đâu?

A: Các thị trấn khác nhau, các bang khác nhau. Họ gọi nó là "nô lệ da trắng."

J: Những thứ mà anh ấy đang làm là gì?

A: Họ mua loại bột màu trắng này. Tôi đã thấy anh ấy làm điều đó, bây giờ. Họ trộn đường và một số thứ khác trong đó, và họ bán nó. Đặt nó trong những phong bì nhỏ và bán nó.

J: Còn gì nữa mà anh ấy làm không?


A: Chà, họ có nhiều súng cho những người muốn chúng. Anh ta thậm chí đã từng giết người. Tôi không nghĩ rằng anh ấy đã từng tự mình làm điều đó, nhưng anh ấy đã giết người.

J: Anh ấy có nhờ người khác làm không?

A: Ồ, có rất nhiều chàng trai làm việc cho anh ấy.

J: Anh ấy có phải là người đứng đầu không?

A: Anh ấy là một trong những người sếp. Họ không có nhiều người đứng trước anh ta.

J: Có ai là sếp của anh ấy không?


A: Có hai người nữa, cao hơn.

J: Họ là ai?

A: Chà, tôi thấy anh ấy nói chuyện với một người cùng với anh ấy. Anh ta phụ trách một lãnh thổ khác, và họ nói về ông chủ. Có một trong số họ ở trên cao, họ sẽ không bao giờ bắt được ông ta. Tôi không nghĩ họ sẽ biết ông ta là ai, hoặc ông ta có liên quan hay không.

J: Nhưng cô không biết ông ta là ai sao?


A: Tôi không biết cái người đứng đầu đó. Khi mới biết chuyện, tôi rất sợ. Tôi đã không cố gắng tìm hiểu cho lắm. Tôi ghét biết những điều như vậy về anh ta, nhưng tôi biết anh ta đã làm việc với Frank.

J: Frank? Đó là ông chủ?

A: Đó là một trong những.

J: Đó có phải là người cao đến nỗi không ai có thể chạm vào?

A: Không. Frank chỉ là ... khi họ bắt được anh ta, họ sẽ nghĩ rằng họ đã có được người đàn ông đứng đầu.

J: Cô có biết tên đầy đủ của anh ta không?


A: À, khi tôi quen anh ấy, tôi không biết anh ấy là sếp. Nhưng khi tôi quay lại gặp Al, lúc đó tôi mới biết. Tôi biết tên anh ấy và mọi thứ. Tôi đã không biết trước đây.

Johnny và tôi đã nín thở theo đúng nghĩa đen. Chúng tôi sẽ nhận được một cái gì đó có thể được xác minh?

J: Họ của anh ấy là gì?

A: Nitti.

J: Nitti. Frank Nitti. Cô đã biết rõ về anh ấy chứ?

A: Ồ, tôi đã thấy anh ấy. Tôi đã gặp anh ấy rất nhiều. Tôi không nghĩ rằng anh ấy rất thông minh. Thật buồn cười phải không?


J: Và anh ấy là ông chủ của Al.

A: Vâng, tôi đã nghĩ Al là sếp của anh ấy. Không ai biết chính xác những gì Frank đã làm. Al luôn nói rằng anh ta có một tính khí tồi tệ. Đừng hỏi bất kỳ câu hỏi nào. Dù anh ta nói gì, hãy đồng ý và hành động như bạn muốn thế.

Vì vậy, cuối cùng chúng tôi đã có tên của một người thực tế. Bất cứ ai quen thuộc với những câu chuyện về những năm hai mươi hoan lạc và băng đảng Al Capone và Frank Nitti, đều biết đến danh tiếng khét tiếng của họ. Họ là một số nhân vật đáng chú ý nhất của thời kỳ rực rỡ đó. Nhưng chỉ cần cố gắng tìm bất kỳ thông tin về băng đảng của anh ta! Chicago Tribune và Sở cảnh sát Chicago sẽ không thể giúp tôi dù một chút.


Chicago Tribune thậm chí không thể cung cấp bất kỳ thông tin nào về Frank Nitti, người mà chúng tôi biết đã sống. Họ viết lại, “Chúng tôi rất tiếc vì chúng tôi không thể giúp ích nhiều cho các câu hỏi của bạn về lịch sử tội phạm ban đầu của Chicago. Các tập tin bài báo của chúng tôi chỉ là rời rạc đối với thời kỳ đó và chúng tôi không thể tìm thấy gì liên quan đến chủ đề mà bạn yêu cầu, tức là Frank Nitti và băng đảng của anh ta. "


Sở cảnh sát Chicago cũng là một ngõ cụt. Họ thậm chí không trả lời thư của tôi. Nguồn thông tin tốt nhất hóa ra là một cuốn sách cũ mà tôi tìm thấy trong Thư viện Đại học Arkansas. Nó được in vào năm 1929 và được coi là một của hiếm. Đó là cuốn Tội phạm có tổ chức ở Chicago, bởi John Landesco. Frank Nitti, còn được gọi là “Người thực thi”, là người chỉ huy thứ hai và là giám đốc kinh doanh của tập đoàn Al Capone. Anh ta đã xử lý gần hết số tiền bảo vệ. Không thể tìm thấy thông tin về những người đàn ông có thể đã làm việc cho anh ta. Landesco nói rằng hệ thống lưu trữ hồ sơ trong sở cảnh sát rất thô sơ vào thời đó. Dấu vân tay đã được lấy, nhưng nếu người đó không có hồ sơ báo cáo, thì những dấu vân tay này sẽ không được lưu lại mà sẽ bị ném ra ngoài. Hồ sơ cực kỳ không đầy đủ, và một số thủ lĩnh băng đảng rất quan trọng không có hồ sơ nào hoặc rất ít ỏi. Các tờ báo thời đó (mà tôi đặt trên microfilm) đã kể nhiều hơn về những gì đang xảy ra hơn là các bản ghi lại.


Ngoài ra, có vẻ như cái tên Gagiliano là một cái tên phổ biến ở Chicago, mặc dù nó rất xa lạ với chúng tôi. Vì vậy, việc lục soát hồ sơ của cảnh sát sẽ là vấn đề tách lúa mì ra khỏi trấu với hy vọng bạn sẽ tìm thấy thứ gì đó. Nó cũng sẽ rất tốn thời gian. Sau đó, June cũng đề cập rằng Al không muốn ai biết tên thật của mình. Anh ta có thể đã dùng một tên khác đi với băng đảng để bảo vệ gia đình của mình.

Dưới hoàn cảnh đó, bất kỳ nghiên cứu nào về thời đại này đều trở nên vô cùng khó khăn.

Bề ngoài, điều này có vẻ không đúng, vì các sự kiện đã xảy ra trong quá khứ khá gần đây. Và thật thất vọng khi những chướng ngại vật này bắt đầu xuất hiện.


Trong một phiên khác, Anita được hỏi cô ấy đang ở đâu.

A: Tôi chỉ đi khắp nơi. Chỉ làm những gì tôi được bảo ... đang học tập. Đôi khi tôi trở về nhà của mình, nhưng bây giờ có những người khác sống ở đó, và nó không còn đẹp nữa. Họ đã không chăm sóc nó. Họ để cho những bức tường trắng của tôi bị bẩn. Nó cần sơn. Tôi không thích nhìn thấy chúng. Họ di chuyển đồ đạc của tôi. Họ di chuyển mọi thứ xung quanh, và tôi không thích nó, vì vậy tôi không thường xuyên đến.

J: Cô ở đâu hầu hết thời gian?

A: Với Al. Tại nhà anh ấy.

J: Cô có nghĩ rằng anh ấy có thể nhìn thấy cô không?

A: Tôi nói chuyện với anh ấy, nhưng anh ấy không nghe thấy tôi. Anh ấy khóc rất nhiều. Anh ấy cũng già đi. Tôi không yêu anh ấy như tôi đã từng yêu, nhưng tôi cảm thấy gần gũi.


J: Cô không yêu anh ấy sao?

A: Không giống như lúc đó tôi yêu anh ấy. Tôi cảm thấy gần gũi hơn nhiều.

J: Cô có nghĩ rằng cô sẽ ở đây đợi cho đến khi anh ấy chết?

A: Không. Tôi biết anh ấy sẽ chết như thế nào. Tôi không muốn nhìn thấy nó.

J: Làm thế nào cô biết được?

A: Tôi có thể nhìn thấy nó. ( bối rối)Tôi có thể thấy nó. Nếu anh tập trung, anh có thể nhìn thấy mọi thứ.


J: Al sẽ chết như thế nào?

A: Họ sẽ giết anh ấy. Cảnh sát sẽ bắn anh ấy. Họ đã theo dõi anh ấy trong một thời gian dài. Và cuối cùng họ sẽ giết anh.

J: Sẽ là năm nào khi họ bắn anh ấy?

A: Không lâu nữa. Trước khi năm nay kết thúc.

J: Cô có thể tập trung và nhìn trước những gì cô sẽ làm không?


A: (Ngừng lâu) Tôi sẽ ở lại đây một lúc. Tôi phải nói chuyện với Al. Nói với anh ấy rằng tôi hiểu về tất cả mọi thứ. Sau đó tôi sẽ rời đi.

J: Cô nghĩ cô sẽ đi đâu?

A: Tôi không biết. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ xuống Địa ngục khi tôi chết, nhưng tôi đã không. Tôi không bị thiêu đốt!

J: Cô đã thấy Thiên đường chưa?

A: Không. Tôi đã nói về nó với mẹ của Al. Bà ấy cũng chưa đến đó. Chúng tôi chỉ nhìn xung quanh và thấy mọi thứ.


J: Cô có thể nhìn thấy các tòa nhà. Cô có thể nhìn thấy mọi thứ như khi cô còn sống?

A: Vâng. Tôi có thể đi bộ qua các tòa nhà. Tôi có thể nói chuyện, tôi có thể hét lên và họ không thể nghe thấy tôi. Không ai có thể nghe thấy tôi. Nếu họ tập trung, họ có thể nghe thấy tôi. Mọi người có thể nghe thấy linh hồn nếu họ chỉ tập trung. Một số người sợ linh hồn. Họ cố gắng cảnh báo anh, nhưng họ không làm hại anh. Tôi nói chuyện với Al, và tôi nói với anh ta, "Đừng đến đó tối nay! Đừng đến đó; đừng đến đó! Cảnh sát đang theo dõi."

J: Anh ấy đi đâu vậy?

A: Anh ấy sẽ đến nơi này, nơi họ làm ra những loại hàng hoá.

J: Rượu whiskysao?


A: Tất cả các loại hàng. Anh ấy đến đó và giám sát. Anh ấy cho họ biết nơi để lấy nó. Cảnh sát đã theo dõi anh ấy trong một thời gian dài. Họ sẽ thực sự sẽ đàn áp.


Theo hồ sơ của các tờ báo cũ, cuộc đàn áp bắt đầu vào năm 1929 khi có tới 3.000 người bị bắt trong một ngày. Nó tiếp tục vào năm 1930 khi các tờ báo liệt kê tên của các cảnh sát và số lượng bọn côn đồ từng bị giết. Ủy viên được thông báo rằng anh ta sẽ nhận được tất cả sự giúp đỡ mà anh ta và đội “cảnh sát giết người” của anh ta sẽ cần. Tên của bọn xã hội đen không được liệt kê vì có quá nhiều người bị bắt hoặc bị giết. Thật hợp lý khi cho rằng cái chết của Al xảy ra xung quanh thời gian này.

J: Cô sẽ không ở lại và nhìn anh ta chết sao?

A: Tôi không muốn thấy anh ấy chết.

J: Nhưng cô đã nói rằng cô muốn nói chuyện với anh ấy.

A: Khi anh ấy được chôn cất, chúng tôi sẽ nói chuyện. Tôi sẽ không đi đến nơi nó sẽ xảy ra. Tôi sẽ ở ngay đây và đợi anh ấy.


J: Anh ấy sẽ được chôn ở đó tại nghĩa trang gia đình chứ?

A: Vâng. Họ sẽ đặt anh ấy ở đó. Vợ của anh ấy thì nổi điên. Cô ta không muốn anh ấy gần tôi.

J: Cô có thể thấy khi nào vợ của anh ta chết không?

A: Cô ấy sẽ sống lâu hơn. Cô ấy sẽ sống vì con cháu của họ. Các con trai của anh ấy đều đã lập gia đình và họ sắp có cháu.

J: Cô có thấy Al sau khi anh ấy chết không?


A: Tôi nhìn thấy linh hồn của anh ấy. Chúng tôi nói chuyện.

J: Mẹ của Al cũng có ở đó chứ?

A: Bà ấy đã nói chuyện với chúng tôi. Bà ấy biết anh ấy yêu tôi khi anh ấy còn sống. Linh hồn của chúng tôi đã gần gũi. Tuy nhiên, chúng tôi không thể ở bên nhau lâu. Có vẻ như tôi phải đi đến một nơi khác.

J: Cô phải đi sao?

A: Họ gọi cho anh khi họ cần anh.


J: Ai gọi cho cô vậy?

A: Có giọng nói này gọi tôi. Nó đang gọi tôi đi.

J: Và cô đi đâu?

A: Tôi không biết. ... Quan sát, thả nổi và quan sát. ... Al đã được gọi. Tôi đã đợi anh ấy. Anh ấy đang đi. Anh ấy đang đi. ... (Tạm dừng) Có người phụ nữ này. Cô ấy không ngừng cầu nguyện để được giúp đỡ.

J: Người phụ nữ nào thế?


A: Tôi không biết. Tôi đến đó, nhưng tôi không thích nó. Nó ở Missouri. Người phụ nữ này đã rời khỏi trang trại. Cô ấy cũng không thích ở trang trại. Có lẽ đó là lý do tại sao tôi phải giúp cô ấy. Nhưng cô ấy bị câm. Tôi nói chuyện với cô ấy, nhưng cô ấy không nghe. Nếu tôi làm ồn, cô ấy sẽ lắng nghe tiếng động. Cô ấy gọi chúng là những lời cảnh báo.

J: Và người phụ nữ này thì đang cầu nguyện sao?

A: Cô ấy đang nói, "Làm ơn Xin Chúa giúp tôi. Tôi không thể chịu đựng được nữa." Cô ấy đang làm việc rất chăm chỉ. Cô ấy có rất nhiều con. (Tạm dừng) Ôi, Chúa ơi, tôi không muốn phải ở lại đây. ... Nó giống như trước đây. ... Chồng cô ấy xấu tính với cô ấy. Tôi cố gắng bảo cô ấy rời đi, nhưng cô ấy sợ hãi không dám đi. Cô ấy có rất nhiều con, và cô ấy sợ hãi.


J: Đây có phải là giọng nói đã kêu gọi cô đến với cô ấy không?

A: Vâng. Tôi phải làm gì đó ở đây, nhưng tôi không biết phải làm sao. (Giọng cô ấy nghe rất đáng thương.) họ sẽ nói với tôi. Ai đó sẽ cho tôi biết phải làm gì. Giọng nói! Tôi phải trở lại và nghèo khó một lần nữa. (Cô ấy nghe có vẻ ngạc nhiên.) Tôi sẽ lại phải trở thành người khác!

J: Ai đã nói với cô điều này?

A: Tôi chỉ biết nó. Đó là một cảm giác mà tôi có. Tôi đang ở bên trong cơ thể này. Người phụ nữ này ghét tôi, và tôi thậm chí còn chưa được sinh ra. ... Tôi có một số cánh tay bắt đầu dài ra ... một số chân ... chúng sắp trở thành chân. Tôi phải trải qua điều này một lần nữa. (Với cảm giác cam chịu.) Tôi đã trải qua điều này trước đây, trước đây và trước đây. Và tôi phải làm lại tất cả. ... Điều này sẽ không dễ dàng.


J: Nó sẽ khó hơn những gì cô đã biết trước đây sao?

A: Vâng. Cô ấy ghét tôi. Cô ấy vẫn cầu nguyện mỗi ngày rằng tôi sẽ chết. Cô ấy ghét tôi!

J: Bây giờ cô lớn bao nhiêu?

A: Tôi gần như đã sẵn sàng để sinh ra. Tôi lớn ... đối với một đứa bé, tôi rất lớn. (Tạm dừng) Cô ấy tiếp tục ngồi và khóc. Cô ấy không muốn tôi. Cô ấy không biết rằng tôi đã giúp cô ấy. Chồng cô định bỏ cô, nhưng khi cô có thai, anh ta không đi nữa. Anh ta không thể rời đi khi cô mang thai.

J: Cô ấy có bao nhiêu đứa con?

A: Tôi sẽ là người con thứ tám của cô ấy, nhưng một người đã chết. Tôi đã nói chuyện với anh ấy. Anh ấy nói với tôi những gì đã xảy ra. Cô ấy nói với mọi người rằng anh ấy đã chết, nhưng anh ấy không chết. Anh ta được sinh non, và cô ta không cột sợi dây lại. Cô để anh ta chết. Cô ấy đã giết anh ta! Cô ghét anh. Cô ấy không muốn có đứa con nào.


Rõ ràng là Anita đang nói về cuộc sống hiện tại của mình. Cô ấy nói sau đó rằng cô ấy không biết về bất kỳ vấn đề nào giữa cha và mẹ cô ấy. Cha cô luôn yêu thương và tốt bụng với cô, nhưng mẹ cô không bao giờ thể hiện tình cảm với cô. Cô ấy là một người phụ nữ rất lạnh lùng. Anita được sinh ra khi mẹ cô đã lớn tuổi, đã qua cuộc “đổi đời” và bà luôn tỏ ra bực bội với Anita. Kết quả là, cô lớn lên không có tình cảm với mẹ mình, nhưng cô yêu mến cha mình. Cô có nhiều anh chị em, tất cả đều lớn tuổi hơn cô. Cô chị trẻ nhất cũng là một thiếu niên khi Anita sinh ra nên cô cũng không có sự thân thiết với các anh chị. Gia đình luôn nói rằng đã có một đứa trẻ khác, một cậu bé đã chết trước khi Anita được sinh ra, nhưng đó là tất cả những gì đã từng được nói. Nếu những gì Anita đang nhớ lại khi bị thôi miên là sự thật, cô biết mình sẽ không bao giờ có thể nói với bất kỳ ai trong gia đình mình về điều đó. Tôi cho rằng mẹ cô ấy sẽ là người duy nhất biết sự thật về những gì đã thực sự xảy ra. Mẹ của Anita qua đời cùng thời điểm chúng tôi bắt đầu thí nghiệm này và Anita không đau buồn khi mẹ mình ra đi. Nhưng dù sao thì đây cũng không phải là điều bạn có thể hỏi mẹ mình.


J: Bạn được sinh ra chưa?

A: Gần lắm rồi. Cơ thể của bà ấy mệt mỏi. Bà ấy không đẩy xuống. Bác sĩ đang giúp bà. Anh ta thúc vào, và các cơ của bà ấy di chuyển. Anh ấy đẩy ... anh ấy đẩy.

Điều này rất kịch tính. Anita bắt đầu thở dốc và thở hổn hển. Cô nắm lấy tay ghế, và gần như đẩy mình lên khỏi ghế khi xoay đầu từ bên này sang bên kia, như thể đang cố gắng thở.

A: (Cô ấy thở hổn hển.) Nó thì khó thở ... thật khó để thở. Tốt hơn hết họ nên nhanh lên. Tôi sẽ bóp nghẹt mất.

Tôi đã trở nên lo lắng. Điều này rất khó để ngồi xem. Cô ấy thực sự có thể làm tổn thương chính mình? Nhưng rồi tôi nghĩ, cô ấy đã được sinh ra. Cô ấy đã đến đây ổn thoả. Nếu Johnny đang gặp bất kỳ mối quan tâm nào, anh ấy đã không thể hiện điều đó. Anh ta dường như kiểm soát được tình hình.


J: Có phải sợi dây quấn quanh cổ của cô không?

A: (Cô ấy thở gấp và hổn hển.) Không. Tôi không thể thở được. Nó thì chặt chẽ. Nó căng ... Tôi không thể thở được. ... Cảm ơn Chúa, bác sĩ ở đây. Bà ấy sẽ không giết tôi!

Cô thở phào nhẹ nhõm và ngồi dựa lưng vào ghế.

J: Bây giờ có dễ thở hơn không?

A: Bây giờ tôi mới được sinh ra. Dù sao thì đầu tôi cũng ra rồi. Đó là phần khó nhất. (Tạm dừng) Tôi đang nằm trên bàn. Dì tôi đang rửa cho tôi. Dì ... Lottie là tên của cô ấy.


Dì Lottie của cô ấy đã nói với cô rằng bà ấy đã ở đó khi Anita được sinh ra tại nhà.

J: Cô có thể nhìn thấy bà ấy không?

A: Khi bà ấy cởi tấm màn này ra khỏi mặt tôi, tôi có thể.

Lưu ý rằng có một quan niệm dân gian phổ biến rằng một đứa trẻ sinh ra, khuôn mặt của nó sẽ có khả năng ngoại cảm.

A: Tôi là một đứa trẻ xinh xắn, nhưng tôi thì đỏ hỏn.

J: Chà, điều đó sẽ biến mất trong vài ngày.


A: Tôi sẽ trải qua tất cả một lần nữa.

J: Cô có nhớ về ... Carol không?

A: Ở một nơi nào đó trong quá khứ tôi đã biết cô ấy. Cô ấy đã làm rất nhiều điều sai trái. Những điều sai trái. Tôi phải cẩn thận lần này. Và không làm những điều đó. Nếu tôi kết hôn, tôi sẽ ở lại. Tôi sẽ không bao giờ chạy trốn nữa, cho dù tôi muốn thế nào đi nữa. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao tôi phải quay lại.

J: Mẹ của cô đã đặt tên cho cô chưa?


A: À, mẹ tôi muốn đặt tên cho tôi, nhưng bố tôi không cho. Cha tôi nói rằng bà ấy không bao giờ muốn tôi. Bà ấy không có quyền đặt tên cho tôi.

J: Bố cô có định đặt tên cho cô không?

A: Tôi nghĩ ông ấy sẽ nghe theo lời dì của tôi. ... Bà ấy nói Anita là một cái tên đẹp. Đó là một cái tên kỳ lạ, và có thể tôi sẽ nổi tiếng hoặc làm được điều gì đó với một cái tên như vậy. Và mẹ tôi ghét cái tên đó. Ngay bây giờ cô ấy ghét nó ... nhưng tôi không quan tâm. Cha tôi đã nói với bác sĩ, về vấn đề đặt tên. ... Và họ đặt tên tôi là Jane. Anita Jane. (Một cách bí mật) Jane giống Carol. ... Tôi cũng từng là Jane.

Cô ấy nói như thể cô ấy có một bí mật chỉ mình cô ấy biết.

J: Ý cô là, cô đã từng là Jane?

A: Cách đây rất lâu, tôi là Jane. ... Và anh biết điều gì vui không? Mẹ tôi nghĩ rằng bà đã thắng một cuộc tranh cãi, nhưng bà không thắng được gì cả. Bà ta nói tôi được đặt tên theo mẹ của bà ta, Jane. Nhưng tôi đã từng là Jane. Dù sao thì tôi cũng đã là Jane.


Phiên thôi miên bao gồm cái chết và sự tái sinh của June với tư cách là Anita đã kéo dài hai tiếng thật thú vị. Chúng tôi đã kiệt quệ về mặt cảm xúc ... kiệt sức ... và sẵn sàng gọi nó là tạm dừng và nghỉ ngơi. Tuy nhiên, bây giờ cô ấy nói với chúng tôi rằng có nhiều thứ hơn thế. Có một nhân cách khác được gọi là Jane! Chà, chúng tôi đã có đủ cho một phiên rồi, và sẽ cần phải hiểu/tiêu hoá hết những gì chúng tôi đã nghe. Jane sẽ phải đợi cho đến sau này.

0 Nhận xét